XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Mảnh hành tây nào không rơi lệ

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49873782
Visits Today: 375543
This Week: 375543
This Month: 1868228

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ần này đến lượt Phương Ca gọi: “Tô Ái Ái!” Cô quay đầu lại.
Nhìn dáng người nho nhỏ của cô, anh nói: “Đi đường cẩn thận!”
Cô cười vui vẻ, giơ tay với anh thay lời tạm biệt, đi tới khu kí túc xá.
Vườn trường lớn như vậy, phải cẩn thận cái gì đây?
Cứ như vậy đi, để em cảm ơn anh đã cho em một không gian để vui vẻ, để nhớ để quên…
Bên này, Phương Ca chậm rãi đi lên lầu, ở chỗ rẽ đã có một người đứng ở đó, ngẩng đầu, anh ta một chân đứng dưới đất, một chân đặt lên bờ tường cũ kĩ, tay đút túi quần.
Phương Ca ngẩn người, gọi: “Anh Âu Dương!”
Anh thấp giọng hỏi: “Vì sao không nói cho cô ấy?”
Phương Ca không nói gì, nửa ngày sau mới mở miệng: “Em không thể!”
Âu Dương đứng thẳng lên, một tay xách cổ áo anh lên, cắn răng nói: “Cậu đã biết trước rồi!”
Phương Ca mặc kệ Âu Dương xách cổ áo mình, quay đầu đi, nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa vẫn là đôi mắt trong suốt như nước như trước kia, anh nhẹ nhàng nói: “Em không thể nói cho cô ấy, em không muốn nhìn thấy cô ấy như vậy!” Anh vươn hai tay ra, mở ra rồi lại nắm lấy, nói: “Cứ như vậy đi, hai người đều không nói gì, nếu như em từ chối cô ấy, cô ấy sẽ rời đi, có thể còn đi tới một nơi em không thể nhìn thấy nữa…”
Anh biết anh làm vậy là ích kỉ. Anh không thể nói cũng sợ cô mở miệng đề cập tới chuyện đó, sợ trên mặt cô có vẻ đau khổ mà anh không muốn thấy – vẻ đau khổ vì anh. Quan hệ giữa hai người vốn đã không thân thiết, nói chuyện với nhau càng ngày càng ít, có lẽ… cô còn không muốn gặp lại anh nữa. Cô rồi thế nào cũng sẽ gặp được người phù hợp với mình.
Âu Dương thả Phương Ca ra, tay thu lại đút vào túi quần, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Tôi sẽ theo đuổi cô ấy.”
Anh ngẩn người, gật đầu, anh ta chạy xuống lầu thực sự rất nhanh.
Phương Ca nắm chặt bàn tay rống tuếch, luôn luôn là người đó! Chí ít, lúc này anh còn có thể ở bên cô chúc phúc cho cô!
Mùa xuân đến từ bao giờ vậy?
Bùn đất trên đường bị giẫm tới nát bét, sau khi tuyết tan, thảm cỏ bắt đầu trút bỏ lớp da khô vàng vọt của mình, lộ ra một vài ngọn cỏ mới nhú, tiếng cóc kêu “coóc kẹc coóc kẹc” nhảy trên bãi cỏ.
Tô Ái Ái ngồi xổm trên mặt đất nhìn con cóc ngốc nghếch đó, vì sao rõ ràng là mùa xuân đã tới mà trái tim cô vẫn rơi vào mùa đông lạnh giá kia?
“Nè, bạn nhỏ Tô Ái Ái!” Một ly trà sữa nóng dán lên má cô.
Tô Ái Ái ngẩng đầu nhìn, là khuôn mặt cười tươi của Âu Dương, cô miễn cưỡng nhận lấy ly trà sữa, trên mặt có sự ấm nóng mà ly trà sữa nóng vừa lưu lại.
Âu Dương hỏi: “Đang nhìn gì thế?”
Tô Ái Ái nói: “Nhìn đồ ngốc!”
Âu Dương nghiêng đầu: “Không có gương mà, em làm sao nhìn được chính mình vậy?”
Người này vì sao lại không đi ăn? Tô Ái Ái không có tâm trạng tranh luận với anh, đứng lên, đi thẳng.
Âu Dương vẫn đùa bỡn cợt nhả như trước: “Có một hôm, một miếng Beefsteak chín bảy phần và một miếng Beefsteak chín hoàn toàn gặp nhau, nhưng chúng lại không hề chào hỏi. Nào, đoán đi, vì sao vậy?”
Tô Ái Ái nhạt nhẽo hỏi: “Vì sao?”
Âu Dương lớn tiếng đáp: “Vì chúng không quen nhau thôi!”
Rất lạnh, Tô Ái Ái nghiêng người nhìn anh bằng một con mắt khinh bỉ: “Anh và em cũng không quen!”
Âu Dương sờ sờ mũi mình: “Em nhận em là tảng thịt bò kia, còn anh thì không như vậy!”
Tô Ái Ái mặc kệ anh.
Điện thoại trong túi Âu Dương đổ chuông, anh lấy ra, liếc mắt một cái rồi từ chối cuộc gọi. Sau đó điện thoại lại đổ chuông, anh lại từ chối, sau cùng tắt luôn cả máy.
Tô Ái Ái nghiêng người, cúi đầu nhìn, là số điện thoại của Tống Giai Ngữ – bạn gái đã chia tay của anh.
Cô hiếu kỳ: “Vì sao anh không nghe?”
Âu Dương khó hiểu: “Chia thì đã chia rồi, vì sao anh phải nghe, sau khi nghe rồi thì nói gì đây, an ủi cô ấy sao?” Rồi cười tự giễu: “Sợ là toàn thế giới này đều có thể an ủi cô ấy, chỉ anh là không thể.”
Tô Ái Ái nhớ tới lần hoạt động đầu tiên của mình, một cô nữ sinh nói hoa khôi khoa Tiếng Anh đòi sống đòi chết vì Âu Dương, cô nói: “Anh cũng quá tuyệt tình đi!”
Âu Dương hỏi lại: “Vậy anh nên làm thế nào bây giờ?”
Tô Ái Ái không nói gì.
Hai người chậm rãi đi trên đường, Âu Dương một lời hai nghĩa nói: “Con người đôi khi phải độc ác một chút, độc ác với người khác một chút, cũng phải độc ác với chính mình một chút, luôn cho bản thân hy vọng mới đúng là tàn nhẫn nhất!”
Tô Ái Ái gượng cười, lớn tiếng nói: “Ha, vậy mục tiêu tiếp theo của anh là ai thế? Trong kí túc của bọn em có nhiều mỹ nữ lắm đó!”
Nghĩ lại, lão Tiền và Âu Dương đều rất tuyệt tình!
Âu Dương xoay người, chăm chú nhìn Tô Ái Ái, đôi nhãn cầu đen láy khiến Tô Ái Ái phải nghiêng mặt nhìn sang chỗ khác, trái tim bắt đầu đập nhanh.
Lát sau, anh nói: “Tô Ái Ái, em thực sự không hiểu sao?” Tô Ái Ái mím môi không nói.
Anh nói: “Em đúng là đồ ngốc nghếch!” Bỏ Ái Ái lại, đi luôn.
Sau khi về phòng, Tô Ái Ái bỏ đồ ăn vặt ra, ăn điên cuồng, dường như muốn phát tiết gì đó, nhưng lại không biết là đang phát tiết cái gì.
Mở QQ, avatar của Liệt Tình sáng lên, là tin nhắn của cô nàng: “Ái Ái, tại sao?”
Cô lúc đó không online, Liệt Tình còn gửi một tin nhắn nữa, trên đó viết: “Ái Ái, tớ yêu rồi!”
Đầu Tô Ái Ái đột nhiên trống rỗng, nhìn tiếp xuống dưới, lại nửa tiếng đồng hồ sau tin nhắn kia, Liệt Tình viết: “Đối phương là người Đông Bắc, thực ra anh ấy vẫn luôn chăm sóc tớ, một mình ở Mỹ, thực sự rất khó, hôm nay tớ đã đồng ý rồi.”
Tô Ái Ái không biết nên nói gì, tin nhắn cuối cùng của Liệt Tình là: “Ái Ái, đọc được chưa? Trả lời tớ một câu đi!”
Tô Ái Ái bất chợt đóng laptop lại.
Cô thực sự không biết nên nói gì nữa!
Liệt Tình, cậu vẫn còn thích Phương Ca, phải không?
Vậy, Phương Ca thì sao? Có phải cậu vẫn còn đang thương nhớ Liệt Tình hay không?
Vì sao chỉ có mình cô là nhớ mãi không quên? Tình cảm, thực sự có thể dễ nắm dễ buông sao?
Bốn người cùng nhau chạy trốn nhưng dường như chỉ có cô là tụt lại sau cùng…
Điện thoại di động bắt đầu rung lên, mở ra, là tin nhắn của Tô Dương: “Ái Ái, tớ sắp chuyển trường sang Thụy Điển vừa làm vừa học rồi, kỳ thực tớ đã muốn nói với cậu từ lâu rồi, kì nghỉ đông năm nay tớ luôn bận rộn vì phải chuẩn bị cho chuyện du học. Ái Ái, cậu đang làm gì? Cậu đang vui vẻ chứ?”
Đầu Ái Ái ong lên một tiếng, tất cả mọi người đều bàn bạc với nhau từ trước rồi sao? Tại sao tất cả mọi người đều muốn rời khỏi cô như vậy?
Cô chỉ hỏi: “bao giờ đi?”
Tô Dương trả lời: “Chắc là nghỉ hè.” Giống như là nói giỡn, lại gửi thêm một tin nữa: “Ái Ái, thực ra điều tớ tiếc nuối nhất là vẫn chưa theo đuổi cậu, cậu đúng là quá ngốc nghếch!”
Tô Ái Ái chăm chú nhìn tin nhắn kia, nhìn đi nhìn lại, tay run run nhắn lại: “Tớ đồng ý ở bên cậu!”
Đối phương nửa ngày cũng không có động tĩnh gì, bất chợt điện thoại lại rung lên mãnh liệt, là cuộc gọi đến của Tô Dương, Tô Ái Ái nhìn chằm chằm, cuối cùng cũng nhấc máy
Âm lượng Tô Dương rất lớn, dường như không thể tin nổi: “Ái Ái, cậu nói thật sao?”
Tô Ái Ái nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Giọng nói Tô Dương đầy hưng phấn: “Thật tốt quá, đúng là quá tuyệt vời!” Lại hỏi: “Ái Ái, cậu thực sự đồng ý sao?”
Tô Ái Ái lại “Ừm” một tiếng, nói: “Thật đấy, tớ hơi mệt, đi ngủ trước đã, mai nói chuyện nhé!”
Giọng nói của Tô Dương vẫn cao vút: “Được, được, mai tớ lại gọi cho cậu, cậu ngủ ngon nhé, nhớ đắp chăn cho ấm.”
Tô Ái Ái cúp điện thoại, mở máy tính, viết một chữ lại xóa một chữ, xóa đi viết lại bao nhiêu lần, cuối cùng chỉ còn thế này: “Tớ biết rồi, cậu hạnh phúc nhé!”
Cô thực ra muốn gõ thế này: “Vậy Phương Ca thì sao?” Liệt Tình, vậy Phương Ca thì sao? Phương Ca phải làm sao bây giờ?
Nhưng cô không làm vậy, cô gục xuống bàn phím, tạo thành một đống kí tự hỗn đỗn kéo dài trên màn hình…
Trên bàn phím màu đen lưu lại giọt nước mắt trong suốt.
Liệt TÌnh, yêu một người có thể dùng một người khác để thay thế sao? Con người thực sự phải bỏ đi tình cảm cũ hoàn toàn rồi mới có thể bắt đầu đoạn tình cảm tiếp theo sao? Chính vì có đoạn tình cảm tiếp theo nên mới có thể quên hoàn toàn người trước à?
Thực sự có thể quên sao? Chúng ta thực sự có thể hạnh phúc à?

Đó là lời đối thoại đầu tiên của buổi chiều.
Tô Ái Ái đứng ở cạnh bàn ăn lựu, lúc còn ở nhà đều là mẹ Tô bóc tách sạch sẽ rồi đưa cho cô ăn, nhưng cô không hề biết thì ra ăn lựu lại là một việc phiền phức như vậy, bóc từng lớp từng lớp vỏ, rồi lại tách từng tép từng tép một ra, thứ nước màu hồng hồng trong đó chảy ra tràn đầy trên tay cô, còn chui cả vào trong móng tay nữa.
Tiểu Mỹ ngồi trên giường đan áo len cho bạn trai, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên que đan bằng inox sáng chói.
Đường ĐƯờng quăng tạp chí xuống rồi thở dài thườn thượt: “Nếu như tớ có người yêu, tớ cũng sẽ đan áo len cho anh ấy!”
Lão Tiền đang kẻ lông mày, lại đi hẹn hò, cô đổi màu kẻ mắt, cười khẽ: “Giỏi thật đấy, nếu như tớ yêu một người, kết hôn với anh ta cũng được, nhưng giặt quần áo, nấu cơm, những chuyện như vậy thì đừng tìm tớ.”
Tô Ái Ái tách được vài tép lựu rồi xếp vào trong chiếc chén Thanh Hoa, thịt lựu màu hồng nhạt lấp lánh lên một thứ ánh sáng óng ánh, cô tiếp tục bóc thêm một vài tép nữa, vừa vặn làm tay dính đầy nước.
Cô nói: “Nếu tớ yêu một người, tớ sẽ tách cho anh ấy cả một quả lựu.”
Nếu như cô yêu một người, cả một buổi chiều cô sẽ ngồi thế này, tinh tế tách cho anh cả một quả lựu, sau khi cắt đôi quả lựu ra, bóc từng tầng từng tầng lớp màng màu trắng ra, sau đó bóc từng tép từng tép, mỗi tép lựu nhỏ đều có một hạt lựu bé xíu bên trong.
Chỉ là, người kia đang ở đâu đây?
Điện thoại di động rung lên, Tô Ái Ái rửa tay, là tin nhắn của Tô Dương, bắt đầu từ ngày hôm qua, sau khi cô đồng ý nhận lời làm bạn gái cậu, điện thoại di động của cô trở nên vô cùng bận rộn.
Tô Dương hỏi: “Ái Ái, đang làm gì vậy? Ăn cơm chưa? Bắt đầu từ hôm qua, tớ luôn cảm thấy rất vui vẻ, thực sự rất vui vẻ, cậu thì sao? Có vui không?”
Trong lòng Tô Ái Ái hốt hoảng, nhíu mày nhưng vẫn trả lời: “Ừm, vui lắm. Tớ đang ở trong phòng…”
Tô Dương trả lời tin nhắn rất nhanh, thoắt cái điện thoại lại rung, Tô Ái Ái vẫn đang tách tép lựu, Tiểu Mỹ nói: “Kìa, anh đẹp trai nào nhắn tin kìa, mau đọc đi!”
Mắt Tô Ái Ái liếc nhìn di động, nói: “Chờ chút, tớ tách lựu xong đã.”
Di động vẫn đang rung, Tiểu Mỹ nhảy từ trên giường xuống, nhìn di động, chậm rãi nói: “là điện thoại của Phương Ca đó!”
Tô Ái Ái vội vàng cầm khăn lau tay, cầm điện thoại, hít sâu “Alô” một tiếng.
Giọng nói của Phương Ca vang lên bên tai: “Đang bận à?”
Ái Ái lắc đầu: “Không, rảnh lắm, có chuyện gì không?” cô nhớ tới tin nhắn QQ của Liệt Tình, Phương Ca đã biết rồi sao?
Phương Ca nói: “Tớ ở dưới lầu, cậu rản rỗi thì xuống đây được không?”
Tô Ái Ái nói: “Được, cậu chờ chút!” Vớ tạm chiếc áo khoác, cô vội vội vàng vàng xuống lầu.
Phương Ca đứng chờ ở dưới đó, thấy Tô Ái Ái liền mỉm cười, móc từ trong túi ra một hộp vitamin C Ngân Kiều, nụ cười của anh so với ánh nắng hôm nay còn ấm áp hơn nhiều: “Cho cậu này, hôm qua cậu giống như bị cảm ấy, uống đi!”
Trái tim Tô Ái Ái đột nhiên trở nên ấm áp, đón lấy, đ
<<1 ... 3435363738 ... 60>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT249/2403