80s toys - Atari. I still have
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Âm Mưu Nơi Công Sở-full

Lượt xem :
Anh vốn định nói nhiều lời hay hơn, cũng rất muốn giải thích với cô từ đầu tới cuối, song thấy cô đang chìm ngập trong hạnh phúc, lại cứ nhìn chằm chằm mình như sinh vật lạ nên cảm thấy chẳng có chút hứng thú nào, đúng lúc này, cơn đau dạ dày tái phát, hành hạ anh khiến anh giống một đứa trẻ không dám cãi lời mẹ, đứng lặng im, không nói.

“Này, Doanh Thiệu Kiệt, có phải anh cố ý dụ tôi ở chung phòng với anh không?” Tô Duyệt Duyệt dẩu mỏ bắt đầu đánh giá Doanh Thiệu Kiệt, anh chau tít mày, như thể Tô Duyệt Duyệt đã nợ anh một khoản tiền lớn vậy, thế là cô nói: “Im lặng là đồng ý, anh không đi tìm thì tôi đi tìm vậy.”

“Dừng lại!”

Anh đột nhiên ra lệnh, giọng nói trầm trầm, Tô Duyệt Duyệt sững sờ, anh ta trở nên dữ dằn từ lúc nào vậy? Dữ tới mức dường như cô đã làm sai điều gì đó. Phải rồi, anh ta dựa vào cái gì mà tức giận với mình chứ? Mình là khách đi xe của anh ta, còn là người sống cùng khu phố, là đồng nghiệp, còn gì nữa không nhỉ? Bạn? Anh ta là bạn của mình?

Tô Duyệt Duyệt nghĩ không thông, không phải là bạn của cô, không phải là người yêu của cô, cũng không phải là bố cô, vậy thì có quyền gì mà ra lệnh cho cô vậy chứ? Tuy nhiên, Tô Duyệt Duyệt còn chưa phản bác thì Doanh Thiệu Kiệt đã bước tới trước mặt cô, kéo hành lý đi về phía cửa.

Cô chớp mắt một cái, cơn bực tức vừa rồi bỗng dưng tan biến. Vào đúng lúc anh đi qua người cô, từ khóe mắt anh bắn ra tia nhìn sắc nhọn giống như những mũi kim nhỏ đâm xuyên qua tim, hơi nhói đau nhưng không biết vì sao lại đau.

“Chuyện này…” Cô cẩn thận thăm dò một tiếng, quả nhiên anh dừng bước, nhân lúc này cô lại nói: “Đùa anh vậy thôi, muộn thế này, bên ngoài lại đang có tuyết rơi, cứ ở đây ngủ chung phòng với tôi.”

Anh đứng ở đó, cao lớn sừng sững nhưng khắp người phủ đầy bụi bặm. Tô Duyệt Duyệt không hiểu nổi cảm giác của mình lúc này, chỉ cảm thấy anh giống vai nam thứ trong phim truyền hình, khiến người xem đau lòng.

“Anh nói thử tôi nghe xem, từ lúc nào tính bủn xỉn đã lan sang cả tinh thần của anh vậy?” Giọng nói bực bội, còn nhắc tới tính “bủn xỉn” của Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt bước lại phía sau, muốn cầm lấy hành lý của anh, bàn tay nắm vào chính giữa cổ tay anh. Anh sững người, quay lại nhìn cô, đường hành lang dài rộng bỗng chốc trở nên chật hẹp, tình thế đột ngột chuyển từ trạng thái độc thoại của Tô Duyệt Duyệt sang nhìn nhau im lặng.

Một giây, hai giây, ba giây…

Nhiệt độ bắt đầu tăng lên, từ hai sáu độ loáng cái đã vượt qua ba mươi bảy độ, rồi bốn mươi độ, dần dần nóng hơn…

Hai bóng người chẳng khác gì hiện tượng nguyệt thực, hướng đi dần dần trùng khớp…

“Này! Đừng có làm liều!” Vào đúng lúc chiếc bóng dài che phủ bóng ngắn, Tô Duyệt Duyệt bỗng giáng một cú đấm vào ngực anh, khiến dũng khí đang bốc lên hừng hực đột ngột bắn dội trở về tim.

Nuốt nước bọt, cô gái lùi nhanh vào phòng tắm, khóa chặt cửa phòng, xối nước rửa sạch mặt. Doanh Thiệu Kiệt ngồi ở mép giường, anh không có lý do rời khỏi đó, chỉ là vô tình nhìn vào buồng tắm, qua khe hở mười centimét, vừa hay thấy cô đã rửa mặt xong, ướt nhoèn nhìn ra phía ngoài.

Bức bách, vẫn là bức bách nhưng ngoài bức bách, dường như có một chút cảm giác khác lạ.

Một tiếng sau đó, hai người không nói câu nào, chỉ lần lượt đi tắm gội, tới khi cùng nằm trên giường, Tô Duyệt Duyệt mới lôi hết khăn tắm, khăn mặt ra ngăn thành một đường ở giữa, tiện thể, sai Doanh Thiệu Kiệt lấy chăn dự phòng ở trong tủ, như vậy mỗi người một chăn, đã chính thức ở hai bên riêng biệt.

“Đường khăn mặt” kia khiến anh nhớ tới “đường ranh giới” thời học sinh, lâu rồi chưa thấy. Tô Duyệt Duyệt lôi tất cả mọi thứ có thể xếp chồng được đặt lên trên “đường ranh giới”, nói rõ ràng, rành mạch vớiDoanh Thiệu Kiệt: “Tôi nói cho anh biết, buổi tối bên tôi tôi ngủ, bên anh anh ngủ, anh mà giở trò gì với tôi, tôi sẽ dùng thứ này nện anh đấy.”

Cô lắc lắc chiếc đèn pin trong tay, làm bộ dạng “không được xâm phạm lãnh thổ của nhau”, đe dọaDoanh Thiệu Kiệt. Anh buông hai tay, chui vào trong chăn, tắt đèn ở đầu giường chỗ mình rồi nhắm mắt lại.

Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía anh hồi lâu, thấy không có động tĩnh gì mới chui vào chăn, ôm chặt chiếc đèn pin trong mình như ôm một đứa bé.

Nhưng đêm đã khuya, người dường như rất khó ngủ.

“Này, anh ngủ chưa?” Cô thử hỏi dò.

“Sắp, sắp rồi.”

“Đợi anh ngủ rồi, tôi mới ngủ,” Cô nói thêm một câu.

“Ồ!”

“Đúng rồi, hôm nay tôi nhìn thấy trên bàn Emma có cuốn tạp chí tâm lý học, trang đầu có đề cập tới bệnh nói lắp có thể chữa trị…” Cô nói ra lời này là muốn thông báo cho anh biết bệnh nói lắp có thể chữa khỏi, xem ra theo cô, Doanh Thiệu Kiệt nói lắp ắt hẳn là ảnh hướng bởi “căn bệnh keo kiệt” của anh ta. Nói một thôi một hồi, vẫn không thấy đối phương có phản ứng, cô quay mặt sang nhìn, chắc chắn đối phương đã ngủ mới yên tâm thiếp đi, trong lòng vẫn ôm chặt chiếc đèn pin.


Chương 25: Giám đốc “dự án lớn” xuất hiện
Sáng sớm hôm sau, Doanh Thiệu Kiệt ngủ không ngon giấc, bởi lẽ luôn cảm thấy lưng mình đè lên vật gì đó, tỉnh dậy mới phát hiện, hóa ra Tô Duyệt Duyệtđã vượt “đường ranh giới”, nằm sang phía bên anh, chiếc đèn pin ôm chặt trong tay không biết vì sao đã nằm gọn lỏn dưới lưng anh. Bắt được “hung khí” nhưng lại bị hớp hồn bởi tư thế ngủ như trẻ con của cô.

Tay đặt ở khóe miệng, người cuộn tròn lại, tâm lý học gọi tư thế ngủ này là thiếu cảm giác an toàn. Tuy vẻ mặt cô lạc quan, kiên định nhưng trong lòng lại khao khát có người bảo vệ. Đèn pin ư? Doanh Thiệu Kiệt dở khóc dở cười nhìn “vũ khí phòng vệ” của cô, bất giác cảm thấy cô thật đáng yêu.

Khi rời đi, Doanh Thiệu Kiệt có vẻ quyến luyến, không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô, không muốn làm kinh động tới cô, anh chỉ lặng lẽ xách hành lý, ăn sáng xong thì đi thẳng ra sân bay.

Tô Duyệt Duyệt tỉnh dậy, phát hiện thấy mình nằm chòi sang bên phía đối phương, bất giác nhảy dựng khỏi giường, ngó xung quanh tìm Doanh Thiệu Kiệt, lúc này mới phát hiện thấy anh không ở trong phòng, trên bàn có một tờ giấy ghi lại lời nhắn, nói rằng anh ra sân bay, dặn cô nhớ thứ Sáu đừng quên trả tiền phòng. Tô Duyệt Duyệt đứng chống nạnh, chửi rủa anh đúng là đồ keo kiệt, chiếm cứ giường của cô, lại còn bắt cô trả tiền phòng nữa chứ.

Cô không dễ biểu đạt nổi tức giận của mình, giận anh như vậy không được, giận anh thế kia cũng không xong, cuối cùng, nhìn về phía hành lang đêm qua họ đã suýt hôn nhau, tim bỗng đập dữ dội.

Chỉ thiếu một bước, một bước nữa thôi thì quan hệ của họ sẽ biến thành “không bình thường” nhưng cũng chính là bước này, không thêm bước nào khác đã duy trì mối quan hệ hiện tại của họ.

Do phòng thiếu người nên giờ bỗng trở nên rộng thênh thang, phòng tắm có khe hở mười centimét cũng không cần che chắn nữa, hiện tại ở đây chỉ còn một mình cô, cũng không biết máy bay của anh đã cất cánh lúc mấy giờ? Tô Duyệt Duyệt lặng lẽ bước tới trước rèm cửa sổ, đưa mắt nhìn theo một chiếc máy bay tít phía xa, như có một sự ràng buộc vô hình, trong lòng cay cay nhưng miệng lại thốt ra lời mạnh mẽ: “Khi nào về, tôi sẽ tìm anh tính sổ.”

Vào bữa sáng, Tô Duyệt Duyệt vừa hay gặp Tống Dật Tuấn, hai người ăn xong thì một người tới tổng bộ Tập đoàn JS còn một người ra sân bay. Khi chia tay,Tô Duyệt Duyệt nhìn thấy một chiếc xe ô tô sang trọng tới đón Tống Dật Tuấn, mới đầu cô không biết chiếc xe này nhãn hiệu gì, cho tới khi người lái xe taxi lẩm bẩm một câu: “Còn tranh đường của mình chứ, cái xe Bentley đúng là chẳng ra sao.” Bentley là siêu xe, rốt cuộc cỡ bao nhiêu tiền, cô cũng không biết, chỉ nghe Tiểu Giai từng nói, lấy được một anh chàng có Bentley thì tốt quá.

Tuy Tô Duyệt Duyệt lần này chỉ tới tổng bộ Tập đoàn JS một mình nhưng Emma lại đối xử với cô rất tốt, Tô Duyệt Duyệt thấy hơi khó hiểu, trong lòng nghĩ rằng liệu có phải vì Tống Dật Tuấn không có mặt ở đây nên quan hệ giữa họ mới không còn lạnh nhạt như vậy. Từ thứ Ba tới thứ Năm, Emma vui vẻ bàn giao công việc cho cô, thậm chí còn mời cô đi ăn trưa. Chuyện này đã khiến Tô Duyệt Duyệt giảm bớt tâm lý cảnh giác đối với Emma, sau bữa trưa, hai người đang đi bộ trên phố, đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe bóng lộn lao ra từ Tập đoàn JS. Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới chiếc xe mà mình gặp hôm ở trước cổng khách sạn, bất giác lẩm bẩm: “Bentley.”

Chỉ nghe thấy cô gái bên cạnh dè bỉu nói: “Đồ tỉnh lẻ!”

Tô Duyệt Duyệt “ớ” lên một tiếng, hỏi: “Emma, ai là đồ tỉnh lẻ?”

Emma lập tức lấy lại vẻ mặt bình thường, lấp liếm nói: “Tôi có nói gì đâu.”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng rõ ràng mình nghe thấy cô ta nói vậy nhưng vì sao cô ta lại phủ nhận chứ? “Đồ tỉnh lẻ” mang nghĩa chê bai, dè bỉu người khác, cô ta nói vậy, hẳn là nói tới một người đàn ông.

Chuông diện thoại đột nhiên reo vang, Tô Duyệt Duyệt mỉm cười, bấm vào nút nghe: “A lô!”

“Là tôi đây, sao cô không ở phòng làm việc?” Đầu dây bên kia là giọng nói như tiếng suối chảy giữa khe núi của Tống Dật Tuấn, Tô Duyệt Duyệt nghe vậy, sững người nhưng chợt nhớ anh đã nói với mình rằng thứ Năm sẽ quay lại, vội trả lời: “Ồ, Emma mời tôi ăn trưa.”

“Vậy cô cứ vui vẻ nhé, tôi đi họp đây.”

“Vâng.”

Tô Duyệt Duyệt đang chờ đợi người đàn ông ở đầu dây bên kia nói thêm dăm ba câu nữa nhưng đối phương đã vội vàng dập máy. Chỉ nghe thấy tiếng Emma đứng bên cạnh giễu cợt: “Sao thế? Anh ta tới đốc thúc, giám sát công biệc của cô hay của tôi?”

“À, có lẽ không nhìn thấy chúng ta nên mới hỏi thăm thôi.”

“Vậy à?”

Emma cười thầm, sự đốc thúc giám sát của anh ta e rằng đã quá muộn, việc cần làm cô đã làm xong cả rồi, theo trực giác của người phụ nữa mách bảo, cô ta đoán Tống Dật Tuấn có tình cảm đặc biệt với Tô Duyệt Duyệt ngốc nghếch, tình cảm đặc biệt này vì sao mà có thì cô ta lại không quan tâm, như vậy càng tốt, mình sẽ kéo Tô Duyệt Duyệt cùng chết với mình, còn khiến người đàn ông kia phải chịu đau khổ.

Chốn công sở xưa nay đều sặc mùi máu tanh. Cô ta là kẻ thất bại nhưng dù vậy, cô ta cũng muốn kéo người khác nhuốm máu theo mình, bởi lẽ cô ta sẽ có cảm giác sung sướng khi nhìn thấy người mới đến đang còn chân ướt chân ráo đã bị “lưỡi kiếm” vô tình nơi công sở róc sạch da thịt, ngay lúc này đây, thậm chí cô ta còn mường tượng ra cảnh Tô Duyệt Duyệt bị đuổi khỏi công ty, nước mắt giàn giụa,

Thật tuyệt, quả là tuyệt vời!

Nghĩ tới đây, Emma liền nở một nụ cười lạnh lùng.

Nội dung bàn giao chiều nay không có gì nhiều nhưng khi đặt cặp tài liệu lên bàn, Tô Duyệt Duyệt đã không cẩn thận, gạt rơi cốc nước của Emma xuống đất vỡ tan tành. Chiếc cốc này là Andrew tặng cho Emma, một chiếc cốc gốm đắt tiền. Emma miệng nói không sao, bước khỏi chỗ ngồi, nói vỡ cốc là điềm lành nhưng trong lòng tức tối, thầm nguyền rủa Tô Duyệt Duyệt bị công ty sa thải.

Tới gần năm giờ, Emma nhận một cú điện thoại, nói là nhà có việc phải về trước. Tô Duyệt Duyệtthầm nghĩ mình không phải sếp cô ta, hơn nữa tổng bộ Tập đoàn JS, bao gồm cả trụ sở làm việc tại Bắc Kinh đều có chế độ làm việc linh
<<1 ... 2627282930 ... 49>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT85/14392