Tiểu thuyết Âm Mưu Nơi Công Sở-full
| Lượt xem : |
g đoán nổi rốt cuộc cô ta có ý gì với mình, thế là cũng chỉ cười cười đáp lại.
Sau khi cô từ Bắc Kinh trở về, lượng công việc của Tô Duyệt Duyệt vô hình trung tăng lên rất nhiều, theo thói quen làm việc hằng ngày, cô ghi chép rõ ràng, cẩn thận về chuyến đi Bắc Kinh và từng công việc mình được phân công, muốn gặp Shelly nói chuyện nhưng hình như Shelly luôn lẩn tránh cô, không nói bận thì lại bảo họp hành, tóm lại, cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tô Duyệt Duyệt bất giác nhớ Tống Dật Tuấn nhưng vị sếp trẻ đẹp trai này dường như cũng mất dạng. Một buổi chiều làm việc dài lê thê, vươn vai một cái, đột nhiên nhìn thấy Tống Dật Tuấn và Shelly cùng trở về, cô đứng phắt dậy, sải bước đi về phía họ mới phát hiện thấy vẻ mặt của họ rất nghiêm trọng, hai người đang trao đổi rất khẽ, chợt im bặt trước sự xuất hiện đột ngột của cô.
“Cô tìm tôi à?” Tống Dật Tuấn hỏi.
“Không, tôi tìm Shelly.”
Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía Shelly, Shelly cười cười, trêu Tống Dật Tuấn: “Ồ, Kevin, có vẻ như lúc nào anh cũng nghĩ người khác mê mẩn mình nhỉ?”
“Vậy tôi đi trước, mọi người nói chuyện thoải mái đi, nhớ bữa cơm lát nữa đã hẹn nhé.”
“Được rồi, yên tâm đi.” Shelly cười với Tống Dật Tuấn, vẻ nghiêm trọng trên mặt hai người bỗng nhiên tan biến. Tô Duyệt Duyệt hiểu, tuy Tống Dật Tuấn bảo họ cứ thoải mái nói chuyện nhưng giữa anh ta và Shelly còn có hẹn ăn cơm, đó nhất định là bữa cơm bàn về công việc, nếu không thì sao nói là “bữa cơm đã hẹn”? Việc ở Bắc Kinh tuy quan trọng nhưng không gấp, làm lỡ bữa cơm của lãnh đạo cũng không được chút nào, vì thế cô chỉ nên nói tóm tắt công việc ờ Bắc Kinh với Shelly.
Shelly dường như không tập trung với báo cáo tình hình công việc của cô, chỉ “ừ ừ” cho xong chuyện, điều này khiến sự nhiệt tình của Tô Duyệt Duyệt giảm đi một nửa, cuối cùng, Tiểu Ngô còn chen ngang xin chữ ký Shelly khiến Tô Duyệt Duyệt càng mất hứng thú, chẳng thiết tha với chuyện báo cáo này nữa, Shelly thấy cô không nói thêm liền nói: “Cô không ở đây một tuần lễ, chúng tôi rất bận, rất nhiều việc cần xử lý, công việc Emma để lại không nhiều, trước hết cô hãy làm thay cô ấy. Đợi chúng tôi có thời gian bàn bạc rồi sẽ quyết định phải làm như thế nào?”
“Vâng.”
Ý những lời này chính là một mình cô làm công việc của hai người, bản thân cô thực sự hơi hối hận, sao mới đến đã nhận lời đi Bắc Kinh? Cô đi như vậy thì coi như nhận lấy gánh nặng về mình rồi. Trong lòng Tô Duyệt Duyệt rối bời, lúc tan làm, ngồi trên xe cô luôn muốn ca thán, chốc chốc lại hỏi Doanh Thiệu Kiệt sao mới đầu không nói rõ với mình về Shelly. Thực ra, anh cũng đã nhắc nhở cô rồi nhưng hiện tại anh không muốn nhắc lại chuyện này, tránh làm cô không vui. Khi trở về vườn hoa Mỹ Lệ, Doanh Thiệu Kiệt trả Bồn tắm nhỏ cho Tô Duyệt Duyệt, động vật rất có ích trong việc xoa dịu nỗi đau, điều này càng đúng đối với một cô gái lương thiện như Tô Duyệt Duyệt.
Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng Tô Duyệt Duyệt vừa kêu ư ử vừa nhìn Doanh Thiệu Kiệt, rồi lại nhìn chằm chằm vào đồ ăn của mình mà Doanh Thiệu Kiệt đưa cho cô, thèm không chịu nổi, nước dãi chảy giề giề.
“Bồn tắm nhỏ, sau này ta sẽ đến thăm chú, chú mày sau.”
Xoa xoa đầu Bồn tắm nhỏ, Doanh Thiệu Kiệt chào tạm biệt Tô Duyệt Duyệt ra về, Bồn tắm nhỏ lại không nỡ rời xa anh, nó cứ nhảy loi choi trước mặt Tô Duyệt Duyệt, như thể muốn nói rằng, chủ nhân của mình có lẽ là người đàn ông sắp ra về kia. Anh tốt bụng, anh dịu dàng, nó đã đánh hơi rất rõ bằng chiếc mũi mẫn cảm của loài chó, tuy nhiên dù nó thể hiện thế nào thì vẫn bị cô chủ Duyệt Duyệt đưa về căn phòng nhỏ.
Đôi mắt nhỏ của chú chó liếc nhìn phía cầu thang máy, lại liếc nhìn Tô Duyệt Duyệt, vẫy vẫy tai, nếu họ ở cùng nhau thì thật hạnh phúc.
“Bồn tắm nhỏ à, em không được ăn linh tinh ở ngoài đâu nhé, chị sẽ cho em ăn ngon!”
Cánh cửa khép lại, anh ngẩng đầu ấn thang máy đi xuống, cười tủm tỉm: “Cô bé ngốc nghếch!”
Điện thoại đột nhiên có tin nhắn, lại là cô ta, một tin nhắn rất đơn giản: “Em đang ở quán Bezirk, say rồi, anh đến nhé?”
Say rồi?
Cô ta muốn mượn cớ này phải không? Tửu lượng của cô ta rất tốt cơ mà, sao có thể say được chứ? Chẳng phải cô ta muốn ở cùng Lâm Tử Văn hay sao? Nhếch mép cười khẩy một cái, so với cô gái ngốc nghếch ở trên gác kia, cô ta khiến anh khó chịu vô cùng. Mà thôi, trong thời đại “vật chất lên ngôi” này, cô ta cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Hai phút sau, một tin nhắn mới lại được gửi đến.
Anh chỉ đọc qua rồi nhét điện thoại vào túi, không để ý đến nữa.
Chương 27: Thông tin mật liên quan tới buổi họp liên hoan cuối năm
Đêm xuống, một chiếc Audi TT bóp còi inh ỏi nhanh chóng lao ra khỏi cổng chính của vườn hoa Mỹ Lệ. bảo vệ quát ầm lên, khách qua đường đều ngoái đầu nhìn biển số xe của ciếc ô tô đó, tuy nhiên còn chưa kịp nhìn ra số cuối thì chiếc ô tô đã biến mất.
“Đồ điên!” Những người qua đường tình cờ đều la lên một câu giống nhau.
Mấy hôm sau, cuộc sống của Tô Duyệt Duyệt bình lặng trôi đi chỉ vì cô rất bận, bận đến mức còn chưa làm báo cáo về chuyến đi công tác Bắc Kinh, đến thứ Sáu sực nhớ ra thì lại bị phòng Tài Vụ trả lại đơn xin đi công tác vì thiếu phê duyệt của Tống Dật Tuấn. Vất vả chạy lên chạy xuống cuối cùng cũng tìm được anh ta xin chữ ký, lúc này Tô Duyệt Duyệt mới yên tâm như trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Dù sao, công tác phí không hề nhỏ, bằng hơn một tháng lương của cô. Nếu trước đó không tiết kiệm được chút tiền thì cô đã không thể gánh nổi chi phí cho chuyến công tác này. Như vậy, tuần sau lĩnh được công tác phí, cô đã có thể trả tiền xe cho Doanh Thiệu Kiệt rồi.
Cũng giống Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt vô cùng bận rộn với dự án S ở Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, hằng ngày đều phải trao đổi công việc qua điện thoại với Wagner, hơn nữa sắp xếp công việc đều thông qua hình thức gửi email. Doanh Thiệu Kiệt cố gắng kiểm soát công việc trong tuần, như vậy thứ Bảy tới có thể yên tâm đến đồn công an. Hứa Dương đã gọi điện thoại báo thứ Bảy này Thao Thao và một vài đứa trẻ được giải thoát khác sẽ trở về, nghĩ tới chuyện đó, Doanh Thiệu Kiệt đến nay vẫn không thể quên, là do lỗi của anh, mọi chuyện đều là lỗi của anh.
©STENT
Thứ Sáu, gần tan giờ làm JSCT thông báo chính thức về buổi họp liên hoan cuối năm, nói là hai tuần nữa, buổi liên hoan sẽ được tổ chức tại quán bar Châu Tế, tới lúc đó, CEO và CFO của phòng thông tin Tập đoàn JS đều tham gia.
Thông tin này chẳng khác nào sét đánh ngang tai tất cả nhân viên trong JSCT. Bộ phận Quản lý hợp đồng đương nhiên cũng bàn tán xôn xao giống như các bộ phận khác.
“Wagner đã hai năm không dự buổi họp liên hoan cuối năm của JSCT.” Bất kỳ sự việc nào cũng đều không thoát khỏi cặp mắt tinh quái của Vu Tiểu Giai, cô ta ngồi trên ghế xoay, chân dạng ra hai bên như mái chèo, trượt tới giữa phòng, dường như sắp nói ra một chuyện vô cùng quan trọng.
“Bộ phận Thông tin Tập đoàn JS có năm công ty, ông ta không đến JSCT cũng là điều rất bình thường thôi.” Câu nói tiếp theo này là của Tiểu Ngô, đúng lúc cô ta đưa cho Tô Duyệt Duyệt bản hợp đồng cuối cùng của tuần này, tiện thể chêm vào một câu.
“Phải rồi. Đã có CFO, ông ta sẽ không cần phải đến.”
“Ái chà, tôi thấy mọi người đều thiếu khả năng phân tích. CEO và CFO ai lớn hơn?” Vu Tiểu Giai quan sát nét mặt biểu cảm của mọi người xung quanh, không ai nói gì nhưng đều ngầm so sánh, ở Tập đoàn JS, CEO và CFO tuy cấp bậc ngang nhau nhưng quyền lợi của CEO lớn hơn vì CEO nắm quyền tiêu thụ, hơn nữa còn rành cả kỹ thuật. Tiểu Giai ước chừng mọi người đã ngầm so sánh xong bèn nói tiếp: “Theo phán đoán của tôi, lần này CEO và CFO cùng tham gia buổi họp cuối năm hẳn là...”
Vu Tiểu Giai nói đến đây, điện thoại đột nhiên vang lên, thế là nhảy bổ ra khỏi ghế, nháy mắt làm ra vẻ thần bí, trở về chỗ ngồi nghe điện thoại. Những người xung quanh nghe Vu Tiểu Giai nói lấp lửng đến đây, đang lục tục trở về chỗ ngồi, lại thấy Vu Tiểu Giai nói to một câu: “Thật ư?”
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Vu Tiểu Giai, chỉ thấy Vu Tiểu Giai bước tới bên cạnh Tô Duyệt Duyệt nãy giờ vẫn ngồi im không góp tiếng nào, vừa tắt điện thoại vừa ôm cánh tay Tô Duyệt Duyệt, hạ thấp giọng nói: “Vừa nhận được mật báo, Kim cương Vương lão ngũ nhà cô sắp tới JSCT của chúng ta nhé.”
Tuy không quay ra bàn luận với các đồng nghiệp về buổi họp liên hoan cuối năm nhưng giọng nói oang oang như cái loa của Vu Tiểu Giai đều lọt vào tai cô không sót một từ. Vu Tiểu Giai cố tình nhấn mạnh mấy chữ “Kim cương Vương lão ngũ nhà cô” là để thử xem phản ứng của Tô Duyệt Duyệt ra sao, song lại thấy Tô Duyệt Duyệt vẫn điềm nhiên như không, Vu Tiểu Giai bèn ghé sát vào tai cô, nói khẽ: “Anh chàng đẹp trai đó ở tầng trên, đừng có giả vờ thản nhiên như thế.”
Anh chàng đẹp trai đó ở tầng trên?
Nhíu mày chỉ tay hướng lên tầng trên, Tô Duyệt Duyệt trố mắt nhìn Vu Tiểu Giai: “Cô nói anh ta à?”
“Đúng thế, nhà cô có mấy anh chắc?”
Vu Tiểu Giai cười bí hiểm, trêu Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt trả lời không mấy hào hứng: “Tôi và anh ta chỉ là quen biết nhau thôi, ngay cả bạn bè cũng không phải.”
“Tôi không tin đâu.” Vu Tiểu Giai đang nói thì từ phía sau vọng lại tiếng của Shelly: “Vu Tiểu Giai, hôm nay lại có chuyện quái quỷ gì cần nói riêng với Sue thế?”
“Shelly?” Vu Tiểu Giai lập tức đứng thẳng người nhìn Shelly, cười cười nói: “Chỉ là nói chuyện CFO sắp tới.”
“Thật không?” Shelly hỏi lại.
“Đúng mà, ai mà không biết CFO là “đại kháo sơn” của Kevin, à, mà không, là của bộ phận chúng ta.” Vu Tiểu Giai nói thẳng tưng không chút ngại ngùng. Chuyện này trước đây Tô Duyệt Duyệt cũng có nghe nói đến, rằng Tống Dật Tuấn là giám đốc bộ phận được CFO vô cùng sủng ái.
“Biết thì tốt, tới buổi họp liên hoan cuối năm mọi người đều cần tỏ ra khôn ngoan chút nhé!” Shelly cười đáp.
“Chắc chắn rồi.” Các đồng nghiệp bộ phận Quản lý hợp đồng đều cùng nhau phụ họa theo Shelly, sau đó dọn dẹp bàn làm việc, chuẩn bị cho một ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ. Nói thực, mỗi khi tới thứ Sáu, chẳng ai còn tâm trí đâu mà làm việc, tuy đều đã lớn tuổi cả rồi mà vẫn cứ như con nít, chỉ mong tới cuối tuần để được nghỉ ngơi và đi chơi.
Tô Duyệt Duyệt cất tài liệuTiểu Ngô đưa lên giá, cũng tan làm đúng giờ như mọi người, bởi vì lúc sáng khi đi làm, Doanh Thiệu Kiệt nói rằng buổi tối bận việc phải về nhà sớm, cô cũng ngại làm lỡ thời gian của người khác nên tan làm là về ngay.
Mới lên xe, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới thông tin mà Vu Tiểu Giai nói với mình, bèn nói: “Này, tôi hỏi anh một chuyện, anh phải nói thật nhé.”
Doanh Thiệu Kiệt khởi động xe, đợi xe ấm lên, mới lái ra khỏi bãi đỗ, nói: “Hỏi đi!”
“Có phải anh sắp đến công ty bọn tôi?”
“Nghe ai, ai nói vậy?”
Tuy anh dừng lại một chút nhưng Tô Duyệt Duyệt biết, đây chỉ là biểu hiện bình thường của tật nói lắp ở anh, nhìn vào động tác lái xe ổn định và vẻ mặt điềm nhiên của anh thì có thể đoán, anh dường như không biết chuyện đó nhưng cũng không lấy làm ngạc nhiên. Tô Duy
QUAY LẠISau khi cô từ Bắc Kinh trở về, lượng công việc của Tô Duyệt Duyệt vô hình trung tăng lên rất nhiều, theo thói quen làm việc hằng ngày, cô ghi chép rõ ràng, cẩn thận về chuyến đi Bắc Kinh và từng công việc mình được phân công, muốn gặp Shelly nói chuyện nhưng hình như Shelly luôn lẩn tránh cô, không nói bận thì lại bảo họp hành, tóm lại, cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Tô Duyệt Duyệt bất giác nhớ Tống Dật Tuấn nhưng vị sếp trẻ đẹp trai này dường như cũng mất dạng. Một buổi chiều làm việc dài lê thê, vươn vai một cái, đột nhiên nhìn thấy Tống Dật Tuấn và Shelly cùng trở về, cô đứng phắt dậy, sải bước đi về phía họ mới phát hiện thấy vẻ mặt của họ rất nghiêm trọng, hai người đang trao đổi rất khẽ, chợt im bặt trước sự xuất hiện đột ngột của cô.
“Cô tìm tôi à?” Tống Dật Tuấn hỏi.
“Không, tôi tìm Shelly.”
Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía Shelly, Shelly cười cười, trêu Tống Dật Tuấn: “Ồ, Kevin, có vẻ như lúc nào anh cũng nghĩ người khác mê mẩn mình nhỉ?”
“Vậy tôi đi trước, mọi người nói chuyện thoải mái đi, nhớ bữa cơm lát nữa đã hẹn nhé.”
“Được rồi, yên tâm đi.” Shelly cười với Tống Dật Tuấn, vẻ nghiêm trọng trên mặt hai người bỗng nhiên tan biến. Tô Duyệt Duyệt hiểu, tuy Tống Dật Tuấn bảo họ cứ thoải mái nói chuyện nhưng giữa anh ta và Shelly còn có hẹn ăn cơm, đó nhất định là bữa cơm bàn về công việc, nếu không thì sao nói là “bữa cơm đã hẹn”? Việc ở Bắc Kinh tuy quan trọng nhưng không gấp, làm lỡ bữa cơm của lãnh đạo cũng không được chút nào, vì thế cô chỉ nên nói tóm tắt công việc ờ Bắc Kinh với Shelly.
Shelly dường như không tập trung với báo cáo tình hình công việc của cô, chỉ “ừ ừ” cho xong chuyện, điều này khiến sự nhiệt tình của Tô Duyệt Duyệt giảm đi một nửa, cuối cùng, Tiểu Ngô còn chen ngang xin chữ ký Shelly khiến Tô Duyệt Duyệt càng mất hứng thú, chẳng thiết tha với chuyện báo cáo này nữa, Shelly thấy cô không nói thêm liền nói: “Cô không ở đây một tuần lễ, chúng tôi rất bận, rất nhiều việc cần xử lý, công việc Emma để lại không nhiều, trước hết cô hãy làm thay cô ấy. Đợi chúng tôi có thời gian bàn bạc rồi sẽ quyết định phải làm như thế nào?”
“Vâng.”
Ý những lời này chính là một mình cô làm công việc của hai người, bản thân cô thực sự hơi hối hận, sao mới đến đã nhận lời đi Bắc Kinh? Cô đi như vậy thì coi như nhận lấy gánh nặng về mình rồi. Trong lòng Tô Duyệt Duyệt rối bời, lúc tan làm, ngồi trên xe cô luôn muốn ca thán, chốc chốc lại hỏi Doanh Thiệu Kiệt sao mới đầu không nói rõ với mình về Shelly. Thực ra, anh cũng đã nhắc nhở cô rồi nhưng hiện tại anh không muốn nhắc lại chuyện này, tránh làm cô không vui. Khi trở về vườn hoa Mỹ Lệ, Doanh Thiệu Kiệt trả Bồn tắm nhỏ cho Tô Duyệt Duyệt, động vật rất có ích trong việc xoa dịu nỗi đau, điều này càng đúng đối với một cô gái lương thiện như Tô Duyệt Duyệt.
Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng Tô Duyệt Duyệt vừa kêu ư ử vừa nhìn Doanh Thiệu Kiệt, rồi lại nhìn chằm chằm vào đồ ăn của mình mà Doanh Thiệu Kiệt đưa cho cô, thèm không chịu nổi, nước dãi chảy giề giề.
“Bồn tắm nhỏ, sau này ta sẽ đến thăm chú, chú mày sau.”
Xoa xoa đầu Bồn tắm nhỏ, Doanh Thiệu Kiệt chào tạm biệt Tô Duyệt Duyệt ra về, Bồn tắm nhỏ lại không nỡ rời xa anh, nó cứ nhảy loi choi trước mặt Tô Duyệt Duyệt, như thể muốn nói rằng, chủ nhân của mình có lẽ là người đàn ông sắp ra về kia. Anh tốt bụng, anh dịu dàng, nó đã đánh hơi rất rõ bằng chiếc mũi mẫn cảm của loài chó, tuy nhiên dù nó thể hiện thế nào thì vẫn bị cô chủ Duyệt Duyệt đưa về căn phòng nhỏ.
Đôi mắt nhỏ của chú chó liếc nhìn phía cầu thang máy, lại liếc nhìn Tô Duyệt Duyệt, vẫy vẫy tai, nếu họ ở cùng nhau thì thật hạnh phúc.
“Bồn tắm nhỏ à, em không được ăn linh tinh ở ngoài đâu nhé, chị sẽ cho em ăn ngon!”
Cánh cửa khép lại, anh ngẩng đầu ấn thang máy đi xuống, cười tủm tỉm: “Cô bé ngốc nghếch!”
Điện thoại đột nhiên có tin nhắn, lại là cô ta, một tin nhắn rất đơn giản: “Em đang ở quán Bezirk, say rồi, anh đến nhé?”
Say rồi?
Cô ta muốn mượn cớ này phải không? Tửu lượng của cô ta rất tốt cơ mà, sao có thể say được chứ? Chẳng phải cô ta muốn ở cùng Lâm Tử Văn hay sao? Nhếch mép cười khẩy một cái, so với cô gái ngốc nghếch ở trên gác kia, cô ta khiến anh khó chịu vô cùng. Mà thôi, trong thời đại “vật chất lên ngôi” này, cô ta cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Hai phút sau, một tin nhắn mới lại được gửi đến.
Anh chỉ đọc qua rồi nhét điện thoại vào túi, không để ý đến nữa.
Chương 27: Thông tin mật liên quan tới buổi họp liên hoan cuối năm
Đêm xuống, một chiếc Audi TT bóp còi inh ỏi nhanh chóng lao ra khỏi cổng chính của vườn hoa Mỹ Lệ. bảo vệ quát ầm lên, khách qua đường đều ngoái đầu nhìn biển số xe của ciếc ô tô đó, tuy nhiên còn chưa kịp nhìn ra số cuối thì chiếc ô tô đã biến mất.
“Đồ điên!” Những người qua đường tình cờ đều la lên một câu giống nhau.
Mấy hôm sau, cuộc sống của Tô Duyệt Duyệt bình lặng trôi đi chỉ vì cô rất bận, bận đến mức còn chưa làm báo cáo về chuyến đi công tác Bắc Kinh, đến thứ Sáu sực nhớ ra thì lại bị phòng Tài Vụ trả lại đơn xin đi công tác vì thiếu phê duyệt của Tống Dật Tuấn. Vất vả chạy lên chạy xuống cuối cùng cũng tìm được anh ta xin chữ ký, lúc này Tô Duyệt Duyệt mới yên tâm như trút được tảng đá đè nặng trong lòng. Dù sao, công tác phí không hề nhỏ, bằng hơn một tháng lương của cô. Nếu trước đó không tiết kiệm được chút tiền thì cô đã không thể gánh nổi chi phí cho chuyến công tác này. Như vậy, tuần sau lĩnh được công tác phí, cô đã có thể trả tiền xe cho Doanh Thiệu Kiệt rồi.
Cũng giống Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt vô cùng bận rộn với dự án S ở Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, hằng ngày đều phải trao đổi công việc qua điện thoại với Wagner, hơn nữa sắp xếp công việc đều thông qua hình thức gửi email. Doanh Thiệu Kiệt cố gắng kiểm soát công việc trong tuần, như vậy thứ Bảy tới có thể yên tâm đến đồn công an. Hứa Dương đã gọi điện thoại báo thứ Bảy này Thao Thao và một vài đứa trẻ được giải thoát khác sẽ trở về, nghĩ tới chuyện đó, Doanh Thiệu Kiệt đến nay vẫn không thể quên, là do lỗi của anh, mọi chuyện đều là lỗi của anh.
©STENT
Thứ Sáu, gần tan giờ làm JSCT thông báo chính thức về buổi họp liên hoan cuối năm, nói là hai tuần nữa, buổi liên hoan sẽ được tổ chức tại quán bar Châu Tế, tới lúc đó, CEO và CFO của phòng thông tin Tập đoàn JS đều tham gia.
Thông tin này chẳng khác nào sét đánh ngang tai tất cả nhân viên trong JSCT. Bộ phận Quản lý hợp đồng đương nhiên cũng bàn tán xôn xao giống như các bộ phận khác.
“Wagner đã hai năm không dự buổi họp liên hoan cuối năm của JSCT.” Bất kỳ sự việc nào cũng đều không thoát khỏi cặp mắt tinh quái của Vu Tiểu Giai, cô ta ngồi trên ghế xoay, chân dạng ra hai bên như mái chèo, trượt tới giữa phòng, dường như sắp nói ra một chuyện vô cùng quan trọng.
“Bộ phận Thông tin Tập đoàn JS có năm công ty, ông ta không đến JSCT cũng là điều rất bình thường thôi.” Câu nói tiếp theo này là của Tiểu Ngô, đúng lúc cô ta đưa cho Tô Duyệt Duyệt bản hợp đồng cuối cùng của tuần này, tiện thể chêm vào một câu.
“Phải rồi. Đã có CFO, ông ta sẽ không cần phải đến.”
“Ái chà, tôi thấy mọi người đều thiếu khả năng phân tích. CEO và CFO ai lớn hơn?” Vu Tiểu Giai quan sát nét mặt biểu cảm của mọi người xung quanh, không ai nói gì nhưng đều ngầm so sánh, ở Tập đoàn JS, CEO và CFO tuy cấp bậc ngang nhau nhưng quyền lợi của CEO lớn hơn vì CEO nắm quyền tiêu thụ, hơn nữa còn rành cả kỹ thuật. Tiểu Giai ước chừng mọi người đã ngầm so sánh xong bèn nói tiếp: “Theo phán đoán của tôi, lần này CEO và CFO cùng tham gia buổi họp cuối năm hẳn là...”
Vu Tiểu Giai nói đến đây, điện thoại đột nhiên vang lên, thế là nhảy bổ ra khỏi ghế, nháy mắt làm ra vẻ thần bí, trở về chỗ ngồi nghe điện thoại. Những người xung quanh nghe Vu Tiểu Giai nói lấp lửng đến đây, đang lục tục trở về chỗ ngồi, lại thấy Vu Tiểu Giai nói to một câu: “Thật ư?”
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Vu Tiểu Giai, chỉ thấy Vu Tiểu Giai bước tới bên cạnh Tô Duyệt Duyệt nãy giờ vẫn ngồi im không góp tiếng nào, vừa tắt điện thoại vừa ôm cánh tay Tô Duyệt Duyệt, hạ thấp giọng nói: “Vừa nhận được mật báo, Kim cương Vương lão ngũ nhà cô sắp tới JSCT của chúng ta nhé.”
Tuy không quay ra bàn luận với các đồng nghiệp về buổi họp liên hoan cuối năm nhưng giọng nói oang oang như cái loa của Vu Tiểu Giai đều lọt vào tai cô không sót một từ. Vu Tiểu Giai cố tình nhấn mạnh mấy chữ “Kim cương Vương lão ngũ nhà cô” là để thử xem phản ứng của Tô Duyệt Duyệt ra sao, song lại thấy Tô Duyệt Duyệt vẫn điềm nhiên như không, Vu Tiểu Giai bèn ghé sát vào tai cô, nói khẽ: “Anh chàng đẹp trai đó ở tầng trên, đừng có giả vờ thản nhiên như thế.”
Anh chàng đẹp trai đó ở tầng trên?
Nhíu mày chỉ tay hướng lên tầng trên, Tô Duyệt Duyệt trố mắt nhìn Vu Tiểu Giai: “Cô nói anh ta à?”
“Đúng thế, nhà cô có mấy anh chắc?”
Vu Tiểu Giai cười bí hiểm, trêu Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt trả lời không mấy hào hứng: “Tôi và anh ta chỉ là quen biết nhau thôi, ngay cả bạn bè cũng không phải.”
“Tôi không tin đâu.” Vu Tiểu Giai đang nói thì từ phía sau vọng lại tiếng của Shelly: “Vu Tiểu Giai, hôm nay lại có chuyện quái quỷ gì cần nói riêng với Sue thế?”
“Shelly?” Vu Tiểu Giai lập tức đứng thẳng người nhìn Shelly, cười cười nói: “Chỉ là nói chuyện CFO sắp tới.”
“Thật không?” Shelly hỏi lại.
“Đúng mà, ai mà không biết CFO là “đại kháo sơn” của Kevin, à, mà không, là của bộ phận chúng ta.” Vu Tiểu Giai nói thẳng tưng không chút ngại ngùng. Chuyện này trước đây Tô Duyệt Duyệt cũng có nghe nói đến, rằng Tống Dật Tuấn là giám đốc bộ phận được CFO vô cùng sủng ái.
“Biết thì tốt, tới buổi họp liên hoan cuối năm mọi người đều cần tỏ ra khôn ngoan chút nhé!” Shelly cười đáp.
“Chắc chắn rồi.” Các đồng nghiệp bộ phận Quản lý hợp đồng đều cùng nhau phụ họa theo Shelly, sau đó dọn dẹp bàn làm việc, chuẩn bị cho một ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ. Nói thực, mỗi khi tới thứ Sáu, chẳng ai còn tâm trí đâu mà làm việc, tuy đều đã lớn tuổi cả rồi mà vẫn cứ như con nít, chỉ mong tới cuối tuần để được nghỉ ngơi và đi chơi.
Tô Duyệt Duyệt cất tài liệuTiểu Ngô đưa lên giá, cũng tan làm đúng giờ như mọi người, bởi vì lúc sáng khi đi làm, Doanh Thiệu Kiệt nói rằng buổi tối bận việc phải về nhà sớm, cô cũng ngại làm lỡ thời gian của người khác nên tan làm là về ngay.
Mới lên xe, Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nhớ tới thông tin mà Vu Tiểu Giai nói với mình, bèn nói: “Này, tôi hỏi anh một chuyện, anh phải nói thật nhé.”
Doanh Thiệu Kiệt khởi động xe, đợi xe ấm lên, mới lái ra khỏi bãi đỗ, nói: “Hỏi đi!”
“Có phải anh sắp đến công ty bọn tôi?”
“Nghe ai, ai nói vậy?”
Tuy anh dừng lại một chút nhưng Tô Duyệt Duyệt biết, đây chỉ là biểu hiện bình thường của tật nói lắp ở anh, nhìn vào động tác lái xe ổn định và vẻ mặt điềm nhiên của anh thì có thể đoán, anh dường như không biết chuyện đó nhưng cũng không lấy làm ngạc nhiên. Tô Duy
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu