XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Bẫy Văn Phòng-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60069175
Visits Today: 144310
This Week: 1547360
This Month: 12063621

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

t mái tóc dài đến tận thắt lưng, chỉ để lại một đoạn ngắn ngủn, một tháng mà cô gầy đi gần chục cân, khuôn mặt chỉ còn to hơn bàn tay một chút, nhìn thoáng qua giống một cậu nhóc chưa hết tuổi dậy thì vậy.

Ba tháng sau cô xin nghỉ việc, bắt đầu bước chân vào MPL, từ đó về sau trở thành con người của công việc, ánh mắt đã trở nên sắc bén, những người đàn ông bình thường không dám tới gần.

Chỉ đến khi quen biết Thẩm Bồi, cô mới nuôi tóc dài trở lại, giờ tóc vừa chấm vai.

Hiểu Tuệ thầm thở dài, cô cảm thấy cần phải tìm hiểu thêm một chút về con người của Thẩm Bồi.

Tuần làm việc mới lại bắt đầu, Đàm Bân đã hoàn toàn trở về với vai diễn của mình.

Thời gian đấu thầu thu mua tập trung sắp đến gần, hai tháng tới sẽ là khoảng thời gian kịch tính. Sáu tháng cuối năm quota[3"> tiêu thụ của khu vực Trung Quốc có thể hoàn thành hay không đều đặt cược cả vào dự án lớn này.

[3"> Có nghĩa: phần, chỉ tiêu.

Mấy nhà cung ứng đa quốc gia cùng ngành, từ phương án kỹ thuật, cung ứng cho đến quản lý và dịch vụ hậu mãi cơ bản đều giống nhau, cho nên nói làm kinh doanh, kỳ thực chính là công việc làm người. Đàm Bân luôn đắn đo, làm sao để hoàn thiện mạng lưới quan hệ của cô tại trụ sở của Phổ Đạt.

Không may, tinh lực mấy năm nay của MPL đều đặt ở các chi nhánh phía dưới, duy trì quan hệ với trụ sở còn chưa tới nơi, tới chốn. Tuy có thiết lập đội ngũ quản lý khách hàng phụ trách mối quan hệ với tổng bộ Phổ Đạt nhưng vì cấp bậc quá thấp, trước sau vẫn không thể tạo được mối quan hệ với các lãnh đạo bậc trung, cao cấp, bình thường chỉ là “tay chuyền hai[4">” làm trung gian, lúc đó mới cảm thấy còn có chút liên hệ.

[4"> Tay chuyền hai: thuật ngữ trong bộ môn bóng chuyền, chỉ vận động viên chạm bóng thứ hai của đội nhận bóng, mục đích là điều chỉnh bóng sao cho đồng đội dễ dàng tấn công đối phương.

Một năm trước bắt đầu khát nước mới lo đào giếng, tích tiểu thành đại, nhưng rốt cuộc bước khởi đầu vẫn muộn hơn rất nhiều.

Nếu so sánh một chút thì những đối thủ như FSK có kinh nghiệm nhiều năm, về mặt này đã làm rất thông minh, trong công ty vẫn có người giữ chức vụ VP[5">, chuyên đảm nhiệm việc phát triển quan hệ với khách hàng cấp cao.

[5"> VP (Vice President): phó tổng.

Đàm Bân đứng im rất lâu trước biểu đồ cơ cấu tổ chức trụ sở của Phổ Đạt.

Do các quan hệ nghiệp vụ khu vực Bắc Kinh nên cô chỉ giao thiệp với bộ phận kỹ thuật và kỹ sư ở trụ sở, nhưng những quan hệ ấy đều hời hợt, còn mấy nhân vật then chốt hầu như cô chưa từng gặp mặt.

Do dự một hồi, Đàm Bân vẫn quyết định gửi một lời mời gặp mặt tới quản lý khách hàng của trụ sở Phổ Đạt – Vương Dịch, hẹn nói chuyện với cô ta.

Phía bên kia trả lời rất nhanh, chỉ có một từ: Ok.

Đàm Bân đặc biệt mang theo một hộp chocolate Thụy Sĩ nhỏ tới phòng họp.

Tên tiếng Anh của Vương Dịch là Yvette, cô ấy có một khuôn mặt búp bê khiến người khác vừa gặp đã rất có thiện cảm, còn khi cô ấy mở miệng thì như bắn súng liên thanh, người nào mồm mép chậm chạp thì cơ bản chẳng thể nào chen ngang.

Đàm Bân chỉ hy vọng chocolate có thể giữ miệng cô ta một lúc, để hai người đều có cơ hội nghỉ lấy hơi.

Vương Dịch đón lấy hộp kẹo, trên mặt hiện lên vẻ áy náy “Cherie, xin lỗi, tôi không giúp được cô. Mấy khách hàng quan trọng đều do Ray Cheng tự liên hệ, tôi không tiện tham gia quá sâu.”

Đàm Bân cảm thấy thất vọng nhưng không dễ dàng chịu bỏ qua như vậy. “Không sao, tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút về mấy người này thôi.”

Vương Dịch nói đến mười phút, Đàm Bân âm thầm thở dài, rõ ràng không phải cô ta khiêm tốn, thực sự là chẳng thể giúp được gì, lần này cô phải bắt đầu từ con số 0 rồi.

Giữa hè nắng chói chang, thăm hỏi, đáp lễ khách hàng trở thành công việc khổ sai.

Bãi đỗ xe ngay dưới trời nắng gắt, nhiệt độ mặt đất chí ít cũng năm mươi độ C, vừa mở cửa xe, một luồng nhiệt ập tới, táp vào người cứ như trong lò tắm hơi vậy.

Đại diện bán hàng, Phương Phương mới ra trường được ba năm, vẫn chưa biết cách che giấu cảm xúc của mình, ôm một bụng bức xúc.

“Đây là việc mà team[6"> trụ sở nên làm. Bọn họ làm việc quá thảnh thơi, không hề chịu áp lực từ quota, chỉ cần ngồi trong phòng làm việc, gửi email, viết báo cáo, thế là xong, chúng ta xông xáo dẫn đầu như thế để làm gì?”

[6"> Có nghĩa là: nhóm, đội.

Đàm Bân liếc nhìn cô, nói nhạt: “Phương tiểu thư, phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói.”

Phương Phương đỏ mặt, biết mình đã nói quá lời, đành im bặt.

Cùng một cảnh ngộ nhưng Đàm Bân lại cười dài, cố gắng khiến thời gian này trở nên nhẹ nhàng hơn. Kẻ lang bạt giang hồ, ai cũng có tuyệt kỹ thành danh, công việc tạo mối quan hệ với khách hàng này cũng vậy, ai cũng có diễn xuất riêng.

Dáng vẻ Đàm Bân luôn hòa nhã, cởi mở, nói chuyện dễ lấy lòng người. Khách hàng thích cộng tác với cô, tâm sự với cô dễ dàng như với hồng nhan tri kỷ. Còn cô, cô cảm thấy mình vẫn cố để đảm đương được hai chữ hồng nhan, còn tri kỷ, lại là mong muốn của đương sự. Phụ nữ làm kinh doanh thực sự có giới hạn về giới tính, tiến thoái đều phải đúng mực.

Khách hàng phần nhiều là nam trung niên bốn, năm mươi tuổi, phấn đấu hơn mười hai mươi năm mới leo lên tới vị trí hôm nay, tiền đồ có tiến xa nữa hay không vẫn đáng để cân nhắc, họ đã sớm ổn định cuộc sống cá nhân, sự điều hòa lớn nhất mỗi ngày phần lớn chính là những ảo tưởng màu hồng vô hạn và hiện thực cục bộ hữu hạn.

Có một câu Đàm Bân thường nói: Có thể bán mạng, cũng có thể thương lượng để bán đứng cốt cách, nhưng bán thân thì không thể, MPL không trả nổi. Để tu luyện đến ngày hôm nay thì những khổ ải chán ghét cô đã từng trải qua không cần phải nhắc nữa. Cô gia nhập MPL đến nay đã năm năm, chưa từng có một khách hàng tỏ ra bất bình.

Thế nhưng lần này Đàm Bân đã gặp phải trận Waterloo[7">.

[7"> Waterloo: trận đánh nổi tiếng diễn ra tại Waterloo, thuộc nước Bỉ ngày nay giữa quân đội Pháp do Napoléon chỉ huy với liên quân Anh và Đồng minh, thất bại ở trận đánh này đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vị hoàng đế của Napoléon.

Tác phong làm việc ở trụ sở chính của Phổ Đạt hoàn toàn khác với các chi nhánh trực thuộc khác.

Tổng giám đốc tập đoàn là Ngụy Minh Sinh, chức vụ tương đối cao trong hàng ngũ lãnh đạo, có thể coi như CEO của một vài tập đoàn đa quốc gia, vì vậy muốn gặp ông ta cũng phải tốn không ít công sức.

Dưới quyền ông ta còn có vài vị phó tổng, mỗi vị lại có thuộc cấp tương ứng với từng cấp VP ở các công ty. Chức vụ giám đốc chính là trưởng các bộ phận, cán bộ bậc trung của Phổ Đạt.

Do đi nhiều, hiểu rộng nên một chút lợi ích nhỏ khó có thể khiến họ lung lay, họ rất biết giữ phong thái cao quý, không tham ô, nhận hối lộ.

Đặ biệt là Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân và Tổng giám đốc kỹ thuật Trần Dụ Thái. Thái độ yêu ghét của hai người này có vai trò quyết định đối với tạo hình của sản phẩm sắp ra mắt. Hai người này chính là những người mà Đàm Bân cảm thấy khó nhằn nhất, công phu nước chảy đá mòn bấy lâu nay hầu như không có đất dụng võ.

Điền Quân tuổi ngoại tứ tuần, ăn nói khách khí, không quá nhiệt tình cũng không quá lạnh nhạt. Đối diện với anh ta, Đàm Bân cảm thấy vô cùng khó khăn, tiếp xúc qua mấy bận mà vẫn chỉ dừng lại ở mức xã giao, không thể nào tiếp cận thêm được nữa.

Còn thái độ của Trần Dụ Thái lại vô cùng lãnh đạm. Đàm Bân đã hẹn mấy lần qua điện thoại, đề nghị gặp mặt nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.

Vương Dịch thấy không ổn, liền ngầm khuyên Đàm Bân: “Cherie, hay là cô bỏ qua anh ta đi, chỉ làm lãng phí thời gian thôi!”

“Sao vậy?”

“Tôi cũng chỉ là nghe nói thôi, bảy, tám năm trước lúc anh ta vẫn còn là một kỹ sư quèn, người nào đó bên công ty chúng ta đắc tội với anh ta, anh ta nhớ dai đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc đến cái tên MPL là đỏ mặt tía tai.”

Đàm Bân trầm mặc không nói gì, lịch sử bất bại suốt bao năm qua nay buộc lòng phải thêm vào một dấu chấm hỏi khiến cô không cam tâm.

Đàm Bân khẽ cắn răng, tự nhủ, Trần Dụ Thái, không nắm được thóp anh thì tôi thề sẽ viết ngược chữ Đàm, tên tôi. Dù cô đã giải tỏa bức xúc như thế nhưng vẫn cảm thấy rất khó chịu. Hết giờ làm, cô liền về chỗ Thẩm Bồi, cầm cọ vẽ của anh mà trút giận, đổ cả đống màu vẽ rồi quệt bừa lên nền vải.

Thẩm Bồi khoanh tay đứng sau cô, ra vẻ nghiêm túc bình phẩm: “Nét vẽ này không đến nỗi nào, tương đối có lực. Còn chỗ kia thì rõ ràng là bỏ đi rồi.”

Đàm Bân đang không vui, cầm bút quơ ngang một đường lên trán anh. “Còn nét này?”

Thẩm Bồi nằm ngửa ra sàn, giả vờ ngất. “Ôi trời, thật đúng là tuyệt nhất trần đời!”

Đàm Bân cười rộ lên, nổi hứng muốn đùa nghịch thêm chút nữa, theo thói quen trườn qua, nằm lên người anh, nhất quyết muốn bôi đen mũi anh, lại còn vẽ thêm mấy sợi râu hai bên mép khiến anh trông giống một con mèo.

Thẩm Bồi lim dim mắt, không kêu một tiếng, nằm chịu trận cho cô thoải mái đùa nghịch, cũng chỉ để được thấy nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt thân yêu này suốt mấy ngày qua.

Đàm Bân cố nhịn cười, kéo anh đến trước tấm gương trong phòng tắm. Thẩm Bồi quan sát một hồi rồi làm mặt nhăn như khỉ quay lại phía cô mà hát: Memory, all alone in the moonlight…[8">

[8"> Tạm dịch: “Ký ức, mọi điều cô quanh dưới ánh trăng.” Trích từ bài hát Memory (Ký ức) của ca sĩ người Mỹ Barbra Streisand.

Giọng hát cao vút, rất cuốn hút.

Đàm Bân chạy ra khỏi phòng tắm, xoa bụng, kêu: “Chết người ta rồi, đúng là một dạ hại người! Ai da, đau bụng chết mất…”

Thẩm Bồi ôm chầm lấy cô từ phía sau, ghé sát môi vào tai cô, thì thầm: “Ngoan, có thế thôi thì đã chết ai nào? Trời vẫn chưa sập xuống, nếu làm mà thấy không vui thì cứ xin nghỉ, anh sẽ nuôi em mà!”

Đàm Bân quay đầu lại, mắt long lanh nhìn anh.

Thẩm Bồi cố ý làm vẻ thần bí thì thầm: “Anh chưa nói cho em biết sao? Bố anh có để lại cho anh mấy món đồ rất có giá trị, hai chúng mình cứ ngày ngày ăn ngủ, hưởng lạc cũng đủ sống mấy đời!”

Đàm Bân thấy ấm áp, ở ngoài cô luôn phải nghĩ trăm phương ngàn kế khiến kẻ khác vừa lòng, nào có ai nghĩ đến chuyện làm cô vui dù chỉ trong giây lát. Cô véo nhẹ hai má Thẩm Bồi. “Đừng bốc phét nữa, hành lý của anh chuẩn bị xong hết chưa?”

Thẩm Bồi đang mải thu dọn các thứ cho chuyến du lịch Cam Nam.

Trước lúc ngủ anh lại hỏi Đàm Bân: “Em thật sự không đi được sao?”

“Sắp chấm thầu đến nơi rồi, lúc này là lúc khẩn cấp nhất, sao mà em rời ra được chứ?”

Trên mặt Thẩm Bồi lộ rõ vẻ thất vọng.

Thật ra là Đàm Bân cố ý không đi. Cô hôn nhẹ lên môi anh. “Để lần sau nhé, em hứa, em thề mà!”

Thẩm Bồi không nói gì nữa, lăn qua, chung gối với cô, mãi mới tìm được chỗ thoải mái, sau đó nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Anh thiếp đi rất nhanh, tiếng ngáy khe khẽ nhanh chóng tan biến vào màn đêm yên tĩnh, miệng hơi hé ra như đứa bé ngây thơ.

Đàm Bân chăm chú nhìn anh thật lâu, vừa thấy buồn cười vừa thấy nhói đau, cô có cảm giác mình như mộ
<<1 ... 1314151617 ... 63>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT480/8035