Tiểu thuyết Cưới Sau Một Đêm-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 44742290
|
để diễn tả sự sùng bái của tôi đối với anh: cao, thật sự là cao*!
0
Bởi vì ngày hôm sau vẫn là thời gian làm việc cho nên chúng tôi phải đàng hoàng đi làm.
Âu Dương Suất ngủ sớm dậy sớm tinh thần sáng láng, vô cùng uyển chuyển biểu hiện nguyện vọng muốn cùng chúng tôi đến công ty, cũng liên tục bảo đảm sẽ không ầm ĩ đến chúng tôi mà làm ảnh hưởng đến hiệu suất công việc.
Không có ngoài ý muốn, Hàn Lỗi cười gật đầu đáp ứng
Tôi khóe miệng co giật nhìn khuôn mặt tươi cười của Hàn Lỗi, nghĩ thầm: thật ra thì người này cũng đã tính toán mang thằng nhóc đến công ty chơi rồi. Theo hiểu biết của tôi với anh, nếu tiểu tử này không đi thì anh cũng sẽ tìm mọi cách dụ dỗ cho nó đi theo mới thôi.
Sau khi đến công ty, tôi cùng bọn họ đến phòng làm việc của Hàn Lỗi.
Đợi Hàn Lỗi dẫn Âu Dương Suất đi vào phòng làm việc rồi, Tần Hạo mới mở to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi lôi kéo tôi hỏi: “Đứa bé kia là ai?”
“Con trai của tôi a!” Tôi nói giỡn.
“Cô đừng có đùa, đứa trẻ kia thoạt nhìn tuyệt đối không dưới mười tuổi, chẳng lẽ mười lăm tuổi cô đã sinh con. Nếu thật sự là thế, đứa bé này nhất định không phải con Hàn tổng.” Tần Hạo tỉnh táo phân tích.
“Haizz! Tiểu Hạo Hạo, thật không nghĩ tới cậu lại hiểu rõ về tuổi tác của tôi như thế nha!”
“Đừng, gọi, tôi, là, Tiểu, Hạo, Hạo, nữa!” Tần Hạo nghiến răng nghiến lợi nói .
Tên con trai hẹp hòi.
Tôi vươn tay đâm đâm cánh tay của Tần Hạo, để cho anh cùng tôi nhìn Âu Dương Suất đang ngồi trong phòng làm việc, sau đó tôi nhỏ giọng hỏi: "Thấy tiểu gia hỏa kia không?"
Tần Hạo vừa đánh giá Âu Dương Suất vừa gật đầu.
“Chú ý ánh mắt cùng thần sắc của nó, có phải cảm thấy có chút quen thuộc hay không?” Tôi tiếp tục nói.
Nghe lời của tôi, Tần Hạo nghiêm túc quan sát người bạn nhỏ kia lại một lần nữa, tiếp theo, đôi mắt của anh ta càng ngày càng lóe sáng, có một loại kích động kiểu như tha hương gặp được cố tri* vậy.
0
Xem ra anh ta đã chú ý tới tiểu tử này giống hệt mình lúc trước, cũng là một kẻ kính ngưỡng, sùng bái, hâm mộ Hàn Lỗi vô cùng.
Một giây sau, tôi dám đánh cuộc, Tần Hạo thích Âu Dương Suất rồi, nhìn ánh mắt của anh ta gần như là mềm nhũn ra nước kia kìa.
Quả nhiên là tri âm gặp tri âm, hai mắt lưng tròng.
Trong dự liệu của tôi, Hàn Lỗi sẽ nhanh chóng đem Âu Dương Suất ném cho Tần Hạo, cho nên, Tần Hạo lại bị đào móc thêm một tài năng mới—bảo mẫu nam toàn năng chăm sóc trẻ con.
Tiểu tử vốn vẫn còn không tình nguyện, nhưng sau khi cùng Tần Hạo bốn mắt nhìn nhau, sau đó chúng sống tiếp một tiếng đồng hồ, hai người đã dễ dàng thiết lập tình hữu nghị giữa các đồng chí, có thể nói là như hình với bóng.
Đến lúc ăn bữa trưa cùng không tìm thấy thân ảnh hai người, đoán chừng bọn họ chắc là chạy đến chỗ nào đó thể hiện tình cảm sùng bái, ngưỡng mộ, kính trọng với Hàn Lỗi của mình rồi--
Lúc tan việc, Âu Dương Suất cùng Tần Hạo lưu luyến không rời nói lời từ biệt, chúng tôi một nhóm ba người đi tới Hàn gia.
Tối nay Hàn gia đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt phi phàm, mọi người tề tụ đông đủ chỉ để ăn mừng anh cả Hàn Ti thành công đem chị dâu Tô Nguyệt Nghiên dụ dỗ về nhà.
Ở trên bàn cơm, Hàn Ti cười đến thật thỏa mãn, thật đắc ý, Tô Nguyệt Nghiên thì vẻ mặt ngượng ngùng cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn thẳng chúng tôi đang hết sức hài hước, nói đủ loại chuyện cười, vẻ mặt trêu chọc cùng khuôn mặt hí hửng, vì vậy đem toàn bộ lực chú ý đặt ở trên người Âu Dương Suất- người từ bên ngoài đến.
Tiểu tử thật biết điều, miệng rất ngọt, nụ cười cũng rất ngọt, đem tất cả mọi người dụ dỗ đến không biết Đông Tây Nam Bắc đâu nữa khiến ai cũng yêu thích không thôi, rối rít muốn cùng nó bồi dưỡng tình cảm, đặc biệt là mẹ chồng tôi, thiên vị nhóc con này hết sức rõ ràng, hoàn toàn không đem nhân vật chính vốn là Hàn Ti để vào mắt, độc tài đem chức vụ này cho Âu Dương Suất.
Mặc dù Âu Dương Suất chiếm được toàn bộ lực chú ý của mẹ chồng tôi, nhưng bà vẫn còn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm, vì vậy khó khăn nhịn đau bỏ những thứ yêu tiểu tử cho mấy người đàn ông, đứng lên phủi tay, mấy người phụ nữ chúng tôi cũng lập tức đứng lên, bạo lực đem Tô Nguyệt Nghiên bắt làm nô lệ tiến gian phòng bên trong bức cung.
Chúng tôi đem Tô Nguyệt Nghiên áp ngồi ở vị trí trung tâm giường lớn, tôi cùng với mẹ chồng chia ra ngồi ở hai bên cô ấy, Hàn Mẫn cùng Hàn Tuệ thì đem cái ghế ngồi ở trước mặt cô.
“Haha! Mau mau khai báo đàng hoàng, tên đần độn Hàn Ti kia đã dùng phương pháp gì để con tha thứ cho nó thế?” Mẹ chồng tôi cười gian xảo hỏi Tô Nguyệt Nghiên.
Nếu mẹ chồng đã đi thẳng vào vấn đề hỏi đúng nỗi lòng của chúng tôi thì ba người còn lại cũng không có ý định già mồm cãi láo, cùng nhau ăn ý lộ vẻ mờ ám, YY*cười gian.
0
Nhìn vẻ mặt dữ tợn của chúng tôi, gương mặt xinh đẹp của Tô Nguyệt Nghiên càng đỏ hơn, cô cúi đầu vuốt vuốt ngón tay của mình, nhỏ giọng ngượng ngùng khai: “Thật ra thì cũng không có gì, ngày thứ nhất anh ấy tới tìm con thì bị con nhốt ở ngoài cửa, ngày thứ hai cầm lấy hoa hồng chạy đến công tycon chắn cổng lại bị con đẩy ra, ngày thứ ba vừa chạy đến nhà con... Vừa lúc người nhà của con cũng đi ra ngoài du lịch ... Sau đó bị anh ấy mạnh mẽ kéo vào phòng ngủ... Bốn ngày bốn đêm...”
“Oa!” Tôi sợ hãi than, Hàn Ti nhã nhặn dịu dàng lại có thể... Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài a.
“Hừ hừ!” Hàn Mẫn cười hừ hừ.
“Bốn ngày bốn đêm! Mãnh liệt quá!” Hàn Tuệ vẻ mặt đầy hâm mộ nói.
“Quả nhiên là con trai của tôi mà!” Mẹ chồng cười to. “Nó dùng cà vạt không?”
“...” Tô Nguyệt Nghiên đỏ mặt không đáp.
Về phần Hàn Ti rốt cuộc có dùng hay cà vạt hay không, xem ra cũng chỉ có người trong cuộc biết.
Chuyện muốn biết cuối cùng cũng được biết, mẹ chồng tôi hài lòng phủi tay, ý bảo mọi người tan họp, vẻ mặt khẩn cấp muốn chạy trở về phòng khách tiếp tục cùng tiểu tử nói chuyện.
Nhìn chúng tôi lục tục ra khỏi phòng, mẹ chồng đột nhiên lôi kéo tay tôi, len lén liếc một cái, nhỏ giọng cảm thán: “Con nói xem tại sao đứa nhỏ này không phải là của nhà chúng ta a?!”
“...”
Ách, vấn đề này tôi cũng muốn biết tại sao…
Chương 25: Một lớn một bé ở nhà
Hàn Lỗi nói: Anh đi công tác, người bé thì ở lại trông nhà còn người lớn thì phải chăm sóc người bé.
Trong nháy mắt, Âu Dương Suất đã ở nhà chúng tôi sống nhờ bốn buổi tối và chuẩn bị nghênh đón ngày cuối tuần đầu tiên.
Lại nói, kể từ sau khi Âu Dương Suất làm quen được với Tần Hạo, rồi sau đó thằng nhóc này tiếp tục dùng mị lực của mình thu phục được mẹ chồng tôi, nó trở nên vô cùng bận rộn, thậm chí là cực kì cực kì bận, chúa ơi, phải nói là nó bận hơn so với tất cả mới đúng.
Ban ngày, thằng nhóc bận rộn cùng Tần Hạo “cấu kết”, về phần bọn họ đang làm những gì, xem ra cũng chỉ có chính bọn họ biết mà thôi, bất quá theo như tôi đoán, chuyện của hai kẻ này tuyệt đối không thoát ra khỏi chủ đề “sự kính ngưỡng, sùng bái, ngưỡng mộ Hàn Lỗi” ; buổi tối, Âu Dương Suất lại bận rộn đối phó với cả nhà mẹ chồng tôi, đối mặt với một gia đình lớn như vậy, nó vẫn có thể ứng phó tự nhiên, vì vậy luôn bị Hàn gia giữ lại chơi đến rất muộn.
Căn cứ vào mấy đêm quan sát của mình, tôi thấy Âu Dương Suất bình thường phải đến khoảng mười giờ đêm mới có thể được Hàn gia “thả” cho đi, nếu chúng tôi vẫn ở đó thì cùng nhau về nhà, nhưng nếu như chúng tôi có việc đi trước thì đành nhờ vợ chồng anh cả hoặc anh hai đưa nó về nhà một cách an toàn.
Dĩ nhiên, cơ hội để tiểu tử kia chịu thoát li khỏi chúng tôi và nhờ người khác đưa về là không nhiều lắm đơn giản nói luôn là không có đi.
Duy chỉ trừ tối nay -- tối thứ sáu.
Tôi chỉ muốn nói thêm một câu thôi, thật ra tối nay hết thảy đều là một âm mưu, một âm mưu bí mật của Hàn Lỗi.
Bắt đầu từ buổi sáng, Hàn Lỗi đã đối xử với Âu Dương Suất ôn nhu cùng thân thiết khác thường, không phải trước kia Hàn Lỗi đối với nó không tốt mà là hôm nay đặc biệt tốt hơn mà thôi, tốt đến mức làm cho tôi cảm thấy quỷ dị vô cùng, chỉ có tiểu tử ngốc kia là không hề phát hiện, một mực chìm đắm trong khoái cảm khi mơ ước thành hiện thực của mình.
Kết quả là, cả sáng hôm ấy Âu Dương Suất khó có được thời gian ở bên Tần Hạo mà cứ cùng Hàn Lỗi như hình với bóng suốt.
Lúc nghỉ trưa, Hàn Lỗi mang theo Âu Dương Suất, kêu tôi và Tần Hạo cùng đi ăn bữa trưa.
Khi ăn trưa Hàn Lỗi cố ý chọn những món ăn của trẻ con, khóe miệng Âu Dương Suất vì thế cứ cong lên không ngừng, cười đến híp cả mắt lại, giờ này phút này trên khuôn mặt không có một tế bào nào là không biểu lộ ra sự sung sướng và hạnh phúc, thỏa mãn hết.
Đợi Âu Dương Suất ăn no, Hàn Lỗi lại tỉ mỉ dùng khăn giấy giúp nó lau khóe miệng, khiến cho tiểu tử đối với sự quan tâm săn sóc của Hàn Lỗi càng thêm khuất phục, đôi mắt to sáng ngời bên trong không khỏi lóe lên ánh sáng mang tên là cảm động.
Nhìn thấy lần ảnh hưởng thứ hai của anh, Tần Hạo hâm mộ không thôi, một mình len lén cắn khăn ăn cảm khái, mà tôi thì chỉ ngồi tĩnh tọa một bên kiên nhẫn đợi chờ hành động tiếp theo của Hàn Lỗi, bởi vì tôi tin tưởng chắc chắn sẽ có đoạn sau. Quả nhiên, Hàn Lỗi cười ôn nhu nói với Âu Dương Suất: “Ăn no chưa?”
“Dạ!” Âu Dương Suất lớn tiếng gật đầu hưởng ứng, cũng tặng kèm một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.
“Vui không?”
“Vui ạ!” Vừa gật đầu vừa trả lời.
Nhìn thấy tình cảnh này, hai tròng mắt của Hàn Lỗi sau kính đột nhiên chợt lóe, dùng khóe mắt mang ý cười nói: “Vậy chúng tôi làm một giao dịch, thế nào?”
Tiểu tử biết điều một chút gật đầu, hai mắt tản mát ra hưng phấn cùng hứng thú, hết sức chăm chú nghe người nào đó nói cái gọi là “nội dung giao dịch”.
“Thật ra thì rất đơn giản” Người đàn ông mang kính(chú ý: Tần Hạo đeo kính cận nha) lộ ra khuôn mặt như hồ ly tươi cười nói. “Buổi chiều hôm nay anh có thể để em tiếp tục ở trong phòng làm việc cùng anh, cũng giải đáp hết thảy vấn đề mà em muốn biết, nhưng em phải đáp ứng anh tối nay biết điều một chút, một mình ở lại trong nhà bà Hàn, chơi đùa cùng bọn họ, sau đó lại để cho bọn họ đưa về nhà, như thế nào, có lời không?!"
Mọi người nói xem, đối với một đứa trẻ mới mười tuổi như thế biết cái gì gọi là có lời hay không có lời sao?
=.=
Nhưng tôi vẫn tận mắt nhìn thấy, theo quán tính, người bạn nhỏ Âu Dương Suất không hề nghĩ ngợi mà gật đầu lia lịa, cười toe toét như cũ không thôi.
Mặc kệ là Âu Dương Suất suy nghĩ thật lòng hay là gật đầu theo quán tính, Hàn Lỗi vẫn rất hài lòng, cũng tự mình khẳng định “giao dịch” giữa hai người đã thành công, vì vậy nụ cười càng lớn.
Do đó, cả buổi chiều Hàn Lỗi thực hiện đúng lời hứa của anh, để cho tiểu tử cùng ở chung trong phòng làm việc, cũng thỏa mãn bất cứ vấn đề cùng tò mò của anh.
Sau khi tan việc, rốt cục đến phiên Âu Dương Suất thực hiện l
QUAY LẠI0
Bởi vì ngày hôm sau vẫn là thời gian làm việc cho nên chúng tôi phải đàng hoàng đi làm.
Âu Dương Suất ngủ sớm dậy sớm tinh thần sáng láng, vô cùng uyển chuyển biểu hiện nguyện vọng muốn cùng chúng tôi đến công ty, cũng liên tục bảo đảm sẽ không ầm ĩ đến chúng tôi mà làm ảnh hưởng đến hiệu suất công việc.
Không có ngoài ý muốn, Hàn Lỗi cười gật đầu đáp ứng
Tôi khóe miệng co giật nhìn khuôn mặt tươi cười của Hàn Lỗi, nghĩ thầm: thật ra thì người này cũng đã tính toán mang thằng nhóc đến công ty chơi rồi. Theo hiểu biết của tôi với anh, nếu tiểu tử này không đi thì anh cũng sẽ tìm mọi cách dụ dỗ cho nó đi theo mới thôi.
Sau khi đến công ty, tôi cùng bọn họ đến phòng làm việc của Hàn Lỗi.
Đợi Hàn Lỗi dẫn Âu Dương Suất đi vào phòng làm việc rồi, Tần Hạo mới mở to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi lôi kéo tôi hỏi: “Đứa bé kia là ai?”
“Con trai của tôi a!” Tôi nói giỡn.
“Cô đừng có đùa, đứa trẻ kia thoạt nhìn tuyệt đối không dưới mười tuổi, chẳng lẽ mười lăm tuổi cô đã sinh con. Nếu thật sự là thế, đứa bé này nhất định không phải con Hàn tổng.” Tần Hạo tỉnh táo phân tích.
“Haizz! Tiểu Hạo Hạo, thật không nghĩ tới cậu lại hiểu rõ về tuổi tác của tôi như thế nha!”
“Đừng, gọi, tôi, là, Tiểu, Hạo, Hạo, nữa!” Tần Hạo nghiến răng nghiến lợi nói .
Tên con trai hẹp hòi.
Tôi vươn tay đâm đâm cánh tay của Tần Hạo, để cho anh cùng tôi nhìn Âu Dương Suất đang ngồi trong phòng làm việc, sau đó tôi nhỏ giọng hỏi: "Thấy tiểu gia hỏa kia không?"
Tần Hạo vừa đánh giá Âu Dương Suất vừa gật đầu.
“Chú ý ánh mắt cùng thần sắc của nó, có phải cảm thấy có chút quen thuộc hay không?” Tôi tiếp tục nói.
Nghe lời của tôi, Tần Hạo nghiêm túc quan sát người bạn nhỏ kia lại một lần nữa, tiếp theo, đôi mắt của anh ta càng ngày càng lóe sáng, có một loại kích động kiểu như tha hương gặp được cố tri* vậy.
0
Xem ra anh ta đã chú ý tới tiểu tử này giống hệt mình lúc trước, cũng là một kẻ kính ngưỡng, sùng bái, hâm mộ Hàn Lỗi vô cùng.
Một giây sau, tôi dám đánh cuộc, Tần Hạo thích Âu Dương Suất rồi, nhìn ánh mắt của anh ta gần như là mềm nhũn ra nước kia kìa.
Quả nhiên là tri âm gặp tri âm, hai mắt lưng tròng.
Trong dự liệu của tôi, Hàn Lỗi sẽ nhanh chóng đem Âu Dương Suất ném cho Tần Hạo, cho nên, Tần Hạo lại bị đào móc thêm một tài năng mới—bảo mẫu nam toàn năng chăm sóc trẻ con.
Tiểu tử vốn vẫn còn không tình nguyện, nhưng sau khi cùng Tần Hạo bốn mắt nhìn nhau, sau đó chúng sống tiếp một tiếng đồng hồ, hai người đã dễ dàng thiết lập tình hữu nghị giữa các đồng chí, có thể nói là như hình với bóng.
Đến lúc ăn bữa trưa cùng không tìm thấy thân ảnh hai người, đoán chừng bọn họ chắc là chạy đến chỗ nào đó thể hiện tình cảm sùng bái, ngưỡng mộ, kính trọng với Hàn Lỗi của mình rồi--
Lúc tan việc, Âu Dương Suất cùng Tần Hạo lưu luyến không rời nói lời từ biệt, chúng tôi một nhóm ba người đi tới Hàn gia.
Tối nay Hàn gia đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt phi phàm, mọi người tề tụ đông đủ chỉ để ăn mừng anh cả Hàn Ti thành công đem chị dâu Tô Nguyệt Nghiên dụ dỗ về nhà.
Ở trên bàn cơm, Hàn Ti cười đến thật thỏa mãn, thật đắc ý, Tô Nguyệt Nghiên thì vẻ mặt ngượng ngùng cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn thẳng chúng tôi đang hết sức hài hước, nói đủ loại chuyện cười, vẻ mặt trêu chọc cùng khuôn mặt hí hửng, vì vậy đem toàn bộ lực chú ý đặt ở trên người Âu Dương Suất- người từ bên ngoài đến.
Tiểu tử thật biết điều, miệng rất ngọt, nụ cười cũng rất ngọt, đem tất cả mọi người dụ dỗ đến không biết Đông Tây Nam Bắc đâu nữa khiến ai cũng yêu thích không thôi, rối rít muốn cùng nó bồi dưỡng tình cảm, đặc biệt là mẹ chồng tôi, thiên vị nhóc con này hết sức rõ ràng, hoàn toàn không đem nhân vật chính vốn là Hàn Ti để vào mắt, độc tài đem chức vụ này cho Âu Dương Suất.
Mặc dù Âu Dương Suất chiếm được toàn bộ lực chú ý của mẹ chồng tôi, nhưng bà vẫn còn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm, vì vậy khó khăn nhịn đau bỏ những thứ yêu tiểu tử cho mấy người đàn ông, đứng lên phủi tay, mấy người phụ nữ chúng tôi cũng lập tức đứng lên, bạo lực đem Tô Nguyệt Nghiên bắt làm nô lệ tiến gian phòng bên trong bức cung.
Chúng tôi đem Tô Nguyệt Nghiên áp ngồi ở vị trí trung tâm giường lớn, tôi cùng với mẹ chồng chia ra ngồi ở hai bên cô ấy, Hàn Mẫn cùng Hàn Tuệ thì đem cái ghế ngồi ở trước mặt cô.
“Haha! Mau mau khai báo đàng hoàng, tên đần độn Hàn Ti kia đã dùng phương pháp gì để con tha thứ cho nó thế?” Mẹ chồng tôi cười gian xảo hỏi Tô Nguyệt Nghiên.
Nếu mẹ chồng đã đi thẳng vào vấn đề hỏi đúng nỗi lòng của chúng tôi thì ba người còn lại cũng không có ý định già mồm cãi láo, cùng nhau ăn ý lộ vẻ mờ ám, YY*cười gian.
0
Nhìn vẻ mặt dữ tợn của chúng tôi, gương mặt xinh đẹp của Tô Nguyệt Nghiên càng đỏ hơn, cô cúi đầu vuốt vuốt ngón tay của mình, nhỏ giọng ngượng ngùng khai: “Thật ra thì cũng không có gì, ngày thứ nhất anh ấy tới tìm con thì bị con nhốt ở ngoài cửa, ngày thứ hai cầm lấy hoa hồng chạy đến công tycon chắn cổng lại bị con đẩy ra, ngày thứ ba vừa chạy đến nhà con... Vừa lúc người nhà của con cũng đi ra ngoài du lịch ... Sau đó bị anh ấy mạnh mẽ kéo vào phòng ngủ... Bốn ngày bốn đêm...”
“Oa!” Tôi sợ hãi than, Hàn Ti nhã nhặn dịu dàng lại có thể... Quả nhiên là người không thể xem bề ngoài a.
“Hừ hừ!” Hàn Mẫn cười hừ hừ.
“Bốn ngày bốn đêm! Mãnh liệt quá!” Hàn Tuệ vẻ mặt đầy hâm mộ nói.
“Quả nhiên là con trai của tôi mà!” Mẹ chồng cười to. “Nó dùng cà vạt không?”
“...” Tô Nguyệt Nghiên đỏ mặt không đáp.
Về phần Hàn Ti rốt cuộc có dùng hay cà vạt hay không, xem ra cũng chỉ có người trong cuộc biết.
Chuyện muốn biết cuối cùng cũng được biết, mẹ chồng tôi hài lòng phủi tay, ý bảo mọi người tan họp, vẻ mặt khẩn cấp muốn chạy trở về phòng khách tiếp tục cùng tiểu tử nói chuyện.
Nhìn chúng tôi lục tục ra khỏi phòng, mẹ chồng đột nhiên lôi kéo tay tôi, len lén liếc một cái, nhỏ giọng cảm thán: “Con nói xem tại sao đứa nhỏ này không phải là của nhà chúng ta a?!”
“...”
Ách, vấn đề này tôi cũng muốn biết tại sao…
Chương 25: Một lớn một bé ở nhà
Hàn Lỗi nói: Anh đi công tác, người bé thì ở lại trông nhà còn người lớn thì phải chăm sóc người bé.
Trong nháy mắt, Âu Dương Suất đã ở nhà chúng tôi sống nhờ bốn buổi tối và chuẩn bị nghênh đón ngày cuối tuần đầu tiên.
Lại nói, kể từ sau khi Âu Dương Suất làm quen được với Tần Hạo, rồi sau đó thằng nhóc này tiếp tục dùng mị lực của mình thu phục được mẹ chồng tôi, nó trở nên vô cùng bận rộn, thậm chí là cực kì cực kì bận, chúa ơi, phải nói là nó bận hơn so với tất cả mới đúng.
Ban ngày, thằng nhóc bận rộn cùng Tần Hạo “cấu kết”, về phần bọn họ đang làm những gì, xem ra cũng chỉ có chính bọn họ biết mà thôi, bất quá theo như tôi đoán, chuyện của hai kẻ này tuyệt đối không thoát ra khỏi chủ đề “sự kính ngưỡng, sùng bái, ngưỡng mộ Hàn Lỗi” ; buổi tối, Âu Dương Suất lại bận rộn đối phó với cả nhà mẹ chồng tôi, đối mặt với một gia đình lớn như vậy, nó vẫn có thể ứng phó tự nhiên, vì vậy luôn bị Hàn gia giữ lại chơi đến rất muộn.
Căn cứ vào mấy đêm quan sát của mình, tôi thấy Âu Dương Suất bình thường phải đến khoảng mười giờ đêm mới có thể được Hàn gia “thả” cho đi, nếu chúng tôi vẫn ở đó thì cùng nhau về nhà, nhưng nếu như chúng tôi có việc đi trước thì đành nhờ vợ chồng anh cả hoặc anh hai đưa nó về nhà một cách an toàn.
Dĩ nhiên, cơ hội để tiểu tử kia chịu thoát li khỏi chúng tôi và nhờ người khác đưa về là không nhiều lắm đơn giản nói luôn là không có đi.
Duy chỉ trừ tối nay -- tối thứ sáu.
Tôi chỉ muốn nói thêm một câu thôi, thật ra tối nay hết thảy đều là một âm mưu, một âm mưu bí mật của Hàn Lỗi.
Bắt đầu từ buổi sáng, Hàn Lỗi đã đối xử với Âu Dương Suất ôn nhu cùng thân thiết khác thường, không phải trước kia Hàn Lỗi đối với nó không tốt mà là hôm nay đặc biệt tốt hơn mà thôi, tốt đến mức làm cho tôi cảm thấy quỷ dị vô cùng, chỉ có tiểu tử ngốc kia là không hề phát hiện, một mực chìm đắm trong khoái cảm khi mơ ước thành hiện thực của mình.
Kết quả là, cả sáng hôm ấy Âu Dương Suất khó có được thời gian ở bên Tần Hạo mà cứ cùng Hàn Lỗi như hình với bóng suốt.
Lúc nghỉ trưa, Hàn Lỗi mang theo Âu Dương Suất, kêu tôi và Tần Hạo cùng đi ăn bữa trưa.
Khi ăn trưa Hàn Lỗi cố ý chọn những món ăn của trẻ con, khóe miệng Âu Dương Suất vì thế cứ cong lên không ngừng, cười đến híp cả mắt lại, giờ này phút này trên khuôn mặt không có một tế bào nào là không biểu lộ ra sự sung sướng và hạnh phúc, thỏa mãn hết.
Đợi Âu Dương Suất ăn no, Hàn Lỗi lại tỉ mỉ dùng khăn giấy giúp nó lau khóe miệng, khiến cho tiểu tử đối với sự quan tâm săn sóc của Hàn Lỗi càng thêm khuất phục, đôi mắt to sáng ngời bên trong không khỏi lóe lên ánh sáng mang tên là cảm động.
Nhìn thấy lần ảnh hưởng thứ hai của anh, Tần Hạo hâm mộ không thôi, một mình len lén cắn khăn ăn cảm khái, mà tôi thì chỉ ngồi tĩnh tọa một bên kiên nhẫn đợi chờ hành động tiếp theo của Hàn Lỗi, bởi vì tôi tin tưởng chắc chắn sẽ có đoạn sau. Quả nhiên, Hàn Lỗi cười ôn nhu nói với Âu Dương Suất: “Ăn no chưa?”
“Dạ!” Âu Dương Suất lớn tiếng gật đầu hưởng ứng, cũng tặng kèm một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.
“Vui không?”
“Vui ạ!” Vừa gật đầu vừa trả lời.
Nhìn thấy tình cảnh này, hai tròng mắt của Hàn Lỗi sau kính đột nhiên chợt lóe, dùng khóe mắt mang ý cười nói: “Vậy chúng tôi làm một giao dịch, thế nào?”
Tiểu tử biết điều một chút gật đầu, hai mắt tản mát ra hưng phấn cùng hứng thú, hết sức chăm chú nghe người nào đó nói cái gọi là “nội dung giao dịch”.
“Thật ra thì rất đơn giản” Người đàn ông mang kính(chú ý: Tần Hạo đeo kính cận nha) lộ ra khuôn mặt như hồ ly tươi cười nói. “Buổi chiều hôm nay anh có thể để em tiếp tục ở trong phòng làm việc cùng anh, cũng giải đáp hết thảy vấn đề mà em muốn biết, nhưng em phải đáp ứng anh tối nay biết điều một chút, một mình ở lại trong nhà bà Hàn, chơi đùa cùng bọn họ, sau đó lại để cho bọn họ đưa về nhà, như thế nào, có lời không?!"
Mọi người nói xem, đối với một đứa trẻ mới mười tuổi như thế biết cái gì gọi là có lời hay không có lời sao?
=.=
Nhưng tôi vẫn tận mắt nhìn thấy, theo quán tính, người bạn nhỏ Âu Dương Suất không hề nghĩ ngợi mà gật đầu lia lịa, cười toe toét như cũ không thôi.
Mặc kệ là Âu Dương Suất suy nghĩ thật lòng hay là gật đầu theo quán tính, Hàn Lỗi vẫn rất hài lòng, cũng tự mình khẳng định “giao dịch” giữa hai người đã thành công, vì vậy nụ cười càng lớn.
Do đó, cả buổi chiều Hàn Lỗi thực hiện đúng lời hứa của anh, để cho tiểu tử cùng ở chung trong phòng làm việc, cũng thỏa mãn bất cứ vấn đề cùng tò mò của anh.
Sau khi tan việc, rốt cục đến phiên Âu Dương Suất thực hiện l
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu