Tiểu thuyết Dạy Dỗ Vợ Yêu-full
Lượt xem : |
��n khí cô thật tốt, cách đó không xa vừa vặn có một cái, vì thế cô liền tới đó mua một ít nguyên liệu nấu ăn rồi về, nấu một bát cháo kiểu Trung Quốc, bánh trứng, cũng làm sandwich kiểu Tây, Hamburger, miếng bánh mì nướng cho bữa ăn sáng, để cho anh chọn lựa.
Sau khi nấu xong, cô vội vàng dọn dẹp mọi thứ trong bồn rửa, ánh mắt đột nhiên thấy một con côn trùng màu nâu, cô bị dọa đến nỗi lông tơ dựng đứng, vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, lúc trước có ba yêu thương đều giúp cô xử lý hết thảy, hiện tại...
Cô nhìn qua hướng phòng ngủ, đấu tranh hồi lâu, quyết định tự mình giải quyết.
Giang Thánh Tu tây trang phẳng phiu bước ra khỏi phòng, liền thấy sắc mặt cô tái nhợt, thở phì phò một bộ dáng rất mệt, tối hôm qua anh rõ ràng không có làm chuyện gì khiến cô mệt mà.
“Em làm sao vậy?”
“Em vừa rồi mới đánh chết một con côn trùng....” Cô gượng cười nói, mặc dù rất sợ nhưng không đánh không được, cô sẽ nghi ngờ mà không dám bước vào phòng bếp nữa.
Cô dám đánh? Giang Thánh Tu thật sự rất khó tưởng tượng cô có thể làm được, bình thường các cô gái đều không phải sợ côn trùng đến thét chói tai sao, nhưng nếu cô đã đánh rồi, sao sắc mặt lại khó coi như vậy? Thầm nghĩ, anh muốn vào phòng bếp rót ly nước uống, đi qua nhà ăn, bị một bàn đầy thức ăn hù dọa.
Lục Tâm Đồng đi theo phía sau anh, xoắn tay vào nhau nói: “Em không biết anh thích ăn cái gì vào bữa sáng, cho nên liền làm hết”. Sẽ có một loại anh thích ăn đi.
Toàn bộ? Này ít nhất là phần ăn sáng của một tuần đi!
Giang Thánh Tu nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy liền muốn buồn nôn, anh thật sự là thua cho cô, thật không biết đầu nhỏ của cô đang suy nghĩ cái gì. “Em về sau đừng nấu bữa sáng nữa, anh không có thói quen ăn điểm tâm. Bình thường anh đến công ty nói thư ký pha cho anh một ly cà phê, để cho anh nâng cao tinh thần.
“Cái gì?” Anh không phải không nhìn thấy bữa sáng anh thích, mà là anh không ăn sáng? “Anh đi làm đây”. Giang Thánh Tu thấy mặt nàng thất vọng, trong lòng có chút áy náy, nhưng anh vốn không ăn bữa sáng, không có khả năng vì cô mà thay đổi thói quen.
“Đợi chút--” Lục Tâm Đồng nóng lòng mà kéo lại tay anh, sau đó bỏ tay anh ra, hai tay chắp lại nhưng muốn nhờ, nói: “Chỉ cần chờ em một chút là tốt rồi!” Tiếp đó cô ấy chạy vào phòng bếp.
Giang Thánh Tu không biết rốt cuộc cô muốn làm gì, nhưng nhìn còn chút thời gian, liền đợi cô mấy phút, không nghĩ tới cô lại đưa cho anh một hộp cơm, làm anh nhíu lại chân mày. “Anh không phải nói anh không ăn sáng mà...”
Nhìn thấy anh mất hứng, Lục Tâm Đồng không có can đảm nói tiếp, nhưng nghĩ đến mình là vợ của anh, cô có nghĩa vụ chăm sóc cho thân thể của anh, liền không thể không nói.
“Bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày, nếu thật sự ăn không được, cũng xin anh ăn một ít được không. Em tin nếu ăn chút gì, đi làm cũng sẽ có tinh thần hơn”. Nói xong, cô đã chuẩn bị tốt tâm lý bị cự tuyệt rồi, có lẽ anh sẽ mắng cô xen vào việc người khác....
Giang Thánh Tu thật là muốn mắng cô, nhưng, ánh mắt của cô, nói thế nào cô cũng là quan tâm anh, khiến anh không đành lòng cự tuyệt cô, cứ như vậy mang theo cơm hộp, hướng cửa trước đi tới.
Thật tốt quá, anh nhận! Lục Tâm Đồng hài lòng đưa mắt nhìn anh ra cửa.
Hiện tại, chồng cô đi làm rồi, ở nhà cô tiếp theo phải làm gì? Cứ quét dọn đi, thân là bà chủ nhà nên cô phải giúp anh đem nhà cửa dọn dẹp thật tốt, đợi lát nữa buổi tối anh tan tầm, nấu bữa cơm tối cho anh ăn...
Khoan đã, anh có nói sẽ trở về ăn cơm tối sao? Trước khi kết hôn, anh còn có nói qua, anh công việc bề bộn, không có thời gian theo cô, hẳn là không rảnh trở về ăn cơm đi...
Lục Tâm Đồng có phần chán nản, nhưng lập tức lại lắc đầu phấn khởi lên, hôn nhân này mặc dù là theo nguyện vọng của mẹ, nhưng anh đúng là người đàn ông mà cô đã chọn, cô nhất định phải cố gắng làm việc, để cho cô cùng chồng cô dần dần thay đổi mối quan hệ tốt lên mới đúng!
Đúng, cô vẫn nên nấu bữa ăn tối, có lẽ anh sẽ bỗng nhiên về nhà ăn cơm cũng không chừng...
Thời gian qua thật mau, Lục Tâm Đồng gả cho Giang Thánh Tu cũng được nửa tháng rồi, mỗi ngày đều vội vàng giúp anh xử lý việc trong nhà, còn có cùng với các bà vợ hàng xóm cùng nhau đi dạo chợ truyền thống.
Kỳ thực cô vừa mới chuyển đến ở đây mà vì liên quan đến tính cách hướng nội, mỗi ngày đều ở trong nhà nhàm chán đến hoảng sợ, vẫn là nhóm bà vợ hàng xóm chủ động gọi cô đi mua thức ăn, tham dự hoạt động của tiểu khu, cuộc sống xung quanh của cô chậm rãi mở rộng ra. Các cô ấy còn nói ngày kia có hoạt động du lịch tại Cao Hùng hai ngày, hỏi cô có muốn cùng đi hay không, nhưng vì cô còn muốn giúp Giang Thánh Tu nấu cơm, không cần suy nghĩ liền cự tuyệt.
Nói đến nấu cơm, cô còn xin chỉ giáo riêng mẹ chồng, nấu các món Giang Thánh Tu thích ăn, nhưng anh rất ít khi trở về được đúng giờ ăn cơm. Bình thường khi anh trở về, cơm cũng đã nguội lạnh, anh cũng mệt mỏi rồi, tắm rửa xong liền nhắm mắt ngủ, làm cho cô có chút giận, nhưng mà, ít nhất anh cũng chịu ăn điểm tâm.
Sau này, mỗi ngày cô đều giúp anh làm cơm hộp, từ sandwich, cơm nắm, bánh trứng, ngay cả bạch tuộc chiên cùng với bánh ga tô trứng gà đều làm, anh rốt cuộc cũng thỏa hiệp, sẽ ăn xong bữa sáng mới đi làm, trong đó anh thích ăn nhất là bánh mì kẹp thịt, cô mỗi ngày đều làm cho anh ăn.
Chỉ có điều, tình cảm vợ chồng của bọn họ, dường như liền duy trì ở mức ôn hòa như vậy, từ sau đêm tân hôn đó, anh không có đụng chạm vào cô nữa, tuy rằng loại này hữu danh vô thực nhưng tình huống thì không tính là bình thường đi, chỉ là cô nghĩ, cứ như vậy thuận theo tự nhiên có gì là không tốt.
Sau khi ăn xong, bởi vì không có việc gì, cô liền chuyển cái ghế dựa ra để lau tủ trong phòng khách, chuyên tâm đến nỗi không có nghe tiếng khóa cửa bị mở ra, đến khi nghe thấy âm thanh có người bước vào cửa, cô ngạc nhiên không chú ý trọng tâm, thân mình từ từ ngã xuống –“Cẩn thận!” Giang Thánh Tu từ phía sau ôm lấy đầu cô, anh không nghĩ tới vừa bước vào phòng, liền thấy cô đứng ở trên cao đang lau cái tủ, còn là lau đến nỗi từ trên ghế ngã xuống, may là động tác anh nhanh, mới không có làm cho cô té ngã.
Lục Tâm Đồng còn tưởng rằng mình sẽ ngã chổng bốn chân lên trời, may mắn anh kịp thời ôm lấy cô, mà cái ôm ấm áp từ sau lưng làm cho mặt cô đỏ bừng rồi, cô vẫn còn chưa quen đụng chạm với chồng....
“Anh đã về, như thế nào về sớm thế...”
“Anh không thể tan ca đúng giờ sao?” Sau khi anh chờ cô đứng vững mới buông người trong ngực ra, phát hiện phòng khách trở nên không giống trước, hóa ra là thay đổi rèm cửa sổ. “Em thay đổi rèm cửa sổ? Thì ra là thế này sao?”
Anh hỏi như thế này, Lục Tâm Đồng lúc này mới nghĩ đến mình không có trải qua sự đồng ý của anh, gọi người đến nhà thay đổi lại rèm cửa sổ, không biết có chọc anh tức giận hay không. “Thật xin lỗi, em nên là hỏi trước anh một tiếng... Em là cảm thấy gian phòng này quá lạnh lẽo đi, nghĩ muốn thêm chút màu cho ấm áp, anh nếu không thích thì em tìm người đổi lại...”
Giang Thánh Tu nhìn rèm cửa sổ màu vàng nhạt đã thay xong, đây chính là màu sắc ấm áp sao? Anh cũng không dùng màu sắc êm dịu thế này, rất không giống với phong cách của anh,..... có điều cũng không làm vướng mắt anh.
“Thay xong thì tốt rồi, em không cần lại phải bận rộn.”
“Thật không?” Anh đồng ý rồi? “Ừ”. Anh đồng ý có khó tin như vậy không? Cô làm sao lại có bộ dáng vừa mừng vừa lo như vậy!
Lục Tâm Đồng nhẹ nhàng thở ra, mím môi nhàn nhạt cười nói: “Vậy anh muốn ăn cơm chưa? Em đã nấu xong hết rồi nha!”
Nhắc đến ăn cơm, Giang Thánh Tu lúc này mới nghĩ đến, đây là lần đầu tiên anh về nhà đúng giờ ăn bữa tối, anh thật đúng là hơi đói rồi, theo vợ bước chân vào nhà ăn.
Anh chỉ ăn qua bữa sáng cô nấu, không biết bữa tối hương vị như thế nào? Thực ra lúc đầu anh không có thói quen ăn điểm tâm, ngày đầu tiên cô ấy vì anh làm sandwich, sau khi anh đến công ty liền đưa cho cấp dưới ăn, nhưng cuối cùng vẫn là không bằng sự kiên trì của cô, ăn xong bữa sáng mới đi làm.
Sau khi nhìn thấy rau cải đêm nay, anh ngây ngẩn cả người, bởi vì thức ăn trên bàn đều là món anh thích nhất, cô nhất định có hỏi qua mẹ đi, đây không khỏi khiến anh tò mò, tối hôm qua, tối hôm trước, trước nữa cô nấu những món gì? Anh dường như chưa từng ngồi xuống ăn một bữa cơm, thực uổng phí dụng tâm của cô, nhìn cô để ý tốt việc trong nhà như vậy, càng khiến cho anh cảm giác được cưới một người vợ hiền như cô là một quyết định chính xác.
“Đây là....” Trên bàn cơm có thêm một cái bình hoa, bên trên cắm hoa hồng đỏ tươi, làm cho anh sinh lòng nghi hoặc nói.
“Đó là em nghĩ rèm cửa sổ cũng đã thay đổi, không bằng lại cắm thêm hoa tươi, có thể làm đẹp thêm cảnh vật xung quanh...... Anh cảm thấy không tốt sao?” Lục Tâm Đồng một bên thay anh xới cơm, một bên thật cẩn thận quan sát phản ứng của anh.
“Không có không tốt”. Anh chẳng qua là không có thói quen mà thôi, cô không cần phải sợ anh tức giận như vậy.
“Thật tốt quá! Ở trên bàn cơm có bình hoa hồng đỏ, không những tô đẹp cho cảnh vật mà còn có thể kích thích cảm giác thèm ăn, khiến cho việc ăn cơm cũng trở nên lãng mạn, rất có không khí nha!” Cô xới cơm, mỉm cười đưa cho anh.
Sau khi Giang Thánh Tu tiếp nhận bát cơm, ăn thử rau cải, đôi mắt sáng lên.
“Ăn ngon không?” Cô nín thở mà chờ câu trả lời của anh.
“Ăn ngon.” Anh khen ngợi nói, tiếp tục tấn công xuống bàn. Anh không biết tay nghề nấu ăn của cô thì ra tốt như vậy a, lúc trước anh đều bỏ lỡ, nghĩ tới có thể về sau anh có thể thường về nhà ăn cơm......
“Thật tốt quá!” Nghe vậy, Lục Tâm Đồng cũng an tâm ngồi xuống ăn cơm, nếu mà anh có thể bởi vì ăn ngon mà mỗi ngày đúng giờ trở về ăn cơm thì tốt rồi.
Giang Thánh Tu vừa ăn, vừa chú ý bình hoa hồng trên bàn, cảm thấy có chút khác biệt.
Khác biệt ở chỗ nào nhỉ? Cô nói cô đổi lại rèm cửa là muốn cho trong phòng thoạt nhìn có chút ấm áp, trên bàn để hoa tươi là muốn cùng anh ăn cơm rất lãng mạn, nói thật ra loại ý nghĩ này thực sự không thực tế, nhưng sau khi qua sự bố trí khéo léo của cô, anh thực sự cho rằng toàn bộ căn hộ này cảm giác rất không giống nhau, trở nên thực ấm áp, rất ấm áp, rất có mùi vị gia đình....
Nghĩ đến đây, Giang Thánh Tu càng thêm hưởng thụ thời khắc ăn cơm chính là tốt đẹp nhất, cho đến khi đột nhiên anh phát hiện một chuyện, thu hồi khóe môi cười.
“Đúng rồi, sáng sớm ngày mai anh sẽ đáp máy bay đi Cao Hùng công tác, ba ngày sau mới có thể trở về”. Nghĩ đến phải rời nhà ba ngày, anh thật là có chút không yên lòng cho cô.
“Anh phải..... đi công tác?” Lục Tâm Đồng ngẩn người, bọn họ vừa mới kết hôn nửa tháng, ngày mai anh phải bỏ lại cô để đi công tác rồi? “Một mình em không thành vấn đề chứ?” Giang Thánh Tu lo lắng hỏi.
“Đương nhiên rồi”. Lục Tâm Đồng lắc đầu, mỉm cười nói, cô cũng không phải chưa từng ở một mình.
Giang Thánh Tu nghe được đáp án khiến anh an tâm, gật gật đầu nói: “Anh sẽ mua quà về cho”. Nghĩ rằng anh mang quà về là an ủi cô tốt nhất.
Cô lại không muốn anh mua quà.....
Lục Tâm Đồng buồn bã ăn cơm, nghĩ tới anh ba ngày sau mới trở về, nghĩa là anh không có ở nhà, ba ngày nay cô phải làm c�
QUAY LẠISau khi nấu xong, cô vội vàng dọn dẹp mọi thứ trong bồn rửa, ánh mắt đột nhiên thấy một con côn trùng màu nâu, cô bị dọa đến nỗi lông tơ dựng đứng, vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, lúc trước có ba yêu thương đều giúp cô xử lý hết thảy, hiện tại...
Cô nhìn qua hướng phòng ngủ, đấu tranh hồi lâu, quyết định tự mình giải quyết.
Giang Thánh Tu tây trang phẳng phiu bước ra khỏi phòng, liền thấy sắc mặt cô tái nhợt, thở phì phò một bộ dáng rất mệt, tối hôm qua anh rõ ràng không có làm chuyện gì khiến cô mệt mà.
“Em làm sao vậy?”
“Em vừa rồi mới đánh chết một con côn trùng....” Cô gượng cười nói, mặc dù rất sợ nhưng không đánh không được, cô sẽ nghi ngờ mà không dám bước vào phòng bếp nữa.
Cô dám đánh? Giang Thánh Tu thật sự rất khó tưởng tượng cô có thể làm được, bình thường các cô gái đều không phải sợ côn trùng đến thét chói tai sao, nhưng nếu cô đã đánh rồi, sao sắc mặt lại khó coi như vậy? Thầm nghĩ, anh muốn vào phòng bếp rót ly nước uống, đi qua nhà ăn, bị một bàn đầy thức ăn hù dọa.
Lục Tâm Đồng đi theo phía sau anh, xoắn tay vào nhau nói: “Em không biết anh thích ăn cái gì vào bữa sáng, cho nên liền làm hết”. Sẽ có một loại anh thích ăn đi.
Toàn bộ? Này ít nhất là phần ăn sáng của một tuần đi!
Giang Thánh Tu nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy liền muốn buồn nôn, anh thật sự là thua cho cô, thật không biết đầu nhỏ của cô đang suy nghĩ cái gì. “Em về sau đừng nấu bữa sáng nữa, anh không có thói quen ăn điểm tâm. Bình thường anh đến công ty nói thư ký pha cho anh một ly cà phê, để cho anh nâng cao tinh thần.
“Cái gì?” Anh không phải không nhìn thấy bữa sáng anh thích, mà là anh không ăn sáng? “Anh đi làm đây”. Giang Thánh Tu thấy mặt nàng thất vọng, trong lòng có chút áy náy, nhưng anh vốn không ăn bữa sáng, không có khả năng vì cô mà thay đổi thói quen.
“Đợi chút--” Lục Tâm Đồng nóng lòng mà kéo lại tay anh, sau đó bỏ tay anh ra, hai tay chắp lại nhưng muốn nhờ, nói: “Chỉ cần chờ em một chút là tốt rồi!” Tiếp đó cô ấy chạy vào phòng bếp.
Giang Thánh Tu không biết rốt cuộc cô muốn làm gì, nhưng nhìn còn chút thời gian, liền đợi cô mấy phút, không nghĩ tới cô lại đưa cho anh một hộp cơm, làm anh nhíu lại chân mày. “Anh không phải nói anh không ăn sáng mà...”
Nhìn thấy anh mất hứng, Lục Tâm Đồng không có can đảm nói tiếp, nhưng nghĩ đến mình là vợ của anh, cô có nghĩa vụ chăm sóc cho thân thể của anh, liền không thể không nói.
“Bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày, nếu thật sự ăn không được, cũng xin anh ăn một ít được không. Em tin nếu ăn chút gì, đi làm cũng sẽ có tinh thần hơn”. Nói xong, cô đã chuẩn bị tốt tâm lý bị cự tuyệt rồi, có lẽ anh sẽ mắng cô xen vào việc người khác....
Giang Thánh Tu thật là muốn mắng cô, nhưng, ánh mắt của cô, nói thế nào cô cũng là quan tâm anh, khiến anh không đành lòng cự tuyệt cô, cứ như vậy mang theo cơm hộp, hướng cửa trước đi tới.
Thật tốt quá, anh nhận! Lục Tâm Đồng hài lòng đưa mắt nhìn anh ra cửa.
Hiện tại, chồng cô đi làm rồi, ở nhà cô tiếp theo phải làm gì? Cứ quét dọn đi, thân là bà chủ nhà nên cô phải giúp anh đem nhà cửa dọn dẹp thật tốt, đợi lát nữa buổi tối anh tan tầm, nấu bữa cơm tối cho anh ăn...
Khoan đã, anh có nói sẽ trở về ăn cơm tối sao? Trước khi kết hôn, anh còn có nói qua, anh công việc bề bộn, không có thời gian theo cô, hẳn là không rảnh trở về ăn cơm đi...
Lục Tâm Đồng có phần chán nản, nhưng lập tức lại lắc đầu phấn khởi lên, hôn nhân này mặc dù là theo nguyện vọng của mẹ, nhưng anh đúng là người đàn ông mà cô đã chọn, cô nhất định phải cố gắng làm việc, để cho cô cùng chồng cô dần dần thay đổi mối quan hệ tốt lên mới đúng!
Đúng, cô vẫn nên nấu bữa ăn tối, có lẽ anh sẽ bỗng nhiên về nhà ăn cơm cũng không chừng...
Thời gian qua thật mau, Lục Tâm Đồng gả cho Giang Thánh Tu cũng được nửa tháng rồi, mỗi ngày đều vội vàng giúp anh xử lý việc trong nhà, còn có cùng với các bà vợ hàng xóm cùng nhau đi dạo chợ truyền thống.
Kỳ thực cô vừa mới chuyển đến ở đây mà vì liên quan đến tính cách hướng nội, mỗi ngày đều ở trong nhà nhàm chán đến hoảng sợ, vẫn là nhóm bà vợ hàng xóm chủ động gọi cô đi mua thức ăn, tham dự hoạt động của tiểu khu, cuộc sống xung quanh của cô chậm rãi mở rộng ra. Các cô ấy còn nói ngày kia có hoạt động du lịch tại Cao Hùng hai ngày, hỏi cô có muốn cùng đi hay không, nhưng vì cô còn muốn giúp Giang Thánh Tu nấu cơm, không cần suy nghĩ liền cự tuyệt.
Nói đến nấu cơm, cô còn xin chỉ giáo riêng mẹ chồng, nấu các món Giang Thánh Tu thích ăn, nhưng anh rất ít khi trở về được đúng giờ ăn cơm. Bình thường khi anh trở về, cơm cũng đã nguội lạnh, anh cũng mệt mỏi rồi, tắm rửa xong liền nhắm mắt ngủ, làm cho cô có chút giận, nhưng mà, ít nhất anh cũng chịu ăn điểm tâm.
Sau này, mỗi ngày cô đều giúp anh làm cơm hộp, từ sandwich, cơm nắm, bánh trứng, ngay cả bạch tuộc chiên cùng với bánh ga tô trứng gà đều làm, anh rốt cuộc cũng thỏa hiệp, sẽ ăn xong bữa sáng mới đi làm, trong đó anh thích ăn nhất là bánh mì kẹp thịt, cô mỗi ngày đều làm cho anh ăn.
Chỉ có điều, tình cảm vợ chồng của bọn họ, dường như liền duy trì ở mức ôn hòa như vậy, từ sau đêm tân hôn đó, anh không có đụng chạm vào cô nữa, tuy rằng loại này hữu danh vô thực nhưng tình huống thì không tính là bình thường đi, chỉ là cô nghĩ, cứ như vậy thuận theo tự nhiên có gì là không tốt.
Sau khi ăn xong, bởi vì không có việc gì, cô liền chuyển cái ghế dựa ra để lau tủ trong phòng khách, chuyên tâm đến nỗi không có nghe tiếng khóa cửa bị mở ra, đến khi nghe thấy âm thanh có người bước vào cửa, cô ngạc nhiên không chú ý trọng tâm, thân mình từ từ ngã xuống –“Cẩn thận!” Giang Thánh Tu từ phía sau ôm lấy đầu cô, anh không nghĩ tới vừa bước vào phòng, liền thấy cô đứng ở trên cao đang lau cái tủ, còn là lau đến nỗi từ trên ghế ngã xuống, may là động tác anh nhanh, mới không có làm cho cô té ngã.
Lục Tâm Đồng còn tưởng rằng mình sẽ ngã chổng bốn chân lên trời, may mắn anh kịp thời ôm lấy cô, mà cái ôm ấm áp từ sau lưng làm cho mặt cô đỏ bừng rồi, cô vẫn còn chưa quen đụng chạm với chồng....
“Anh đã về, như thế nào về sớm thế...”
“Anh không thể tan ca đúng giờ sao?” Sau khi anh chờ cô đứng vững mới buông người trong ngực ra, phát hiện phòng khách trở nên không giống trước, hóa ra là thay đổi rèm cửa sổ. “Em thay đổi rèm cửa sổ? Thì ra là thế này sao?”
Anh hỏi như thế này, Lục Tâm Đồng lúc này mới nghĩ đến mình không có trải qua sự đồng ý của anh, gọi người đến nhà thay đổi lại rèm cửa sổ, không biết có chọc anh tức giận hay không. “Thật xin lỗi, em nên là hỏi trước anh một tiếng... Em là cảm thấy gian phòng này quá lạnh lẽo đi, nghĩ muốn thêm chút màu cho ấm áp, anh nếu không thích thì em tìm người đổi lại...”
Giang Thánh Tu nhìn rèm cửa sổ màu vàng nhạt đã thay xong, đây chính là màu sắc ấm áp sao? Anh cũng không dùng màu sắc êm dịu thế này, rất không giống với phong cách của anh,..... có điều cũng không làm vướng mắt anh.
“Thay xong thì tốt rồi, em không cần lại phải bận rộn.”
“Thật không?” Anh đồng ý rồi? “Ừ”. Anh đồng ý có khó tin như vậy không? Cô làm sao lại có bộ dáng vừa mừng vừa lo như vậy!
Lục Tâm Đồng nhẹ nhàng thở ra, mím môi nhàn nhạt cười nói: “Vậy anh muốn ăn cơm chưa? Em đã nấu xong hết rồi nha!”
Nhắc đến ăn cơm, Giang Thánh Tu lúc này mới nghĩ đến, đây là lần đầu tiên anh về nhà đúng giờ ăn bữa tối, anh thật đúng là hơi đói rồi, theo vợ bước chân vào nhà ăn.
Anh chỉ ăn qua bữa sáng cô nấu, không biết bữa tối hương vị như thế nào? Thực ra lúc đầu anh không có thói quen ăn điểm tâm, ngày đầu tiên cô ấy vì anh làm sandwich, sau khi anh đến công ty liền đưa cho cấp dưới ăn, nhưng cuối cùng vẫn là không bằng sự kiên trì của cô, ăn xong bữa sáng mới đi làm.
Sau khi nhìn thấy rau cải đêm nay, anh ngây ngẩn cả người, bởi vì thức ăn trên bàn đều là món anh thích nhất, cô nhất định có hỏi qua mẹ đi, đây không khỏi khiến anh tò mò, tối hôm qua, tối hôm trước, trước nữa cô nấu những món gì? Anh dường như chưa từng ngồi xuống ăn một bữa cơm, thực uổng phí dụng tâm của cô, nhìn cô để ý tốt việc trong nhà như vậy, càng khiến cho anh cảm giác được cưới một người vợ hiền như cô là một quyết định chính xác.
“Đây là....” Trên bàn cơm có thêm một cái bình hoa, bên trên cắm hoa hồng đỏ tươi, làm cho anh sinh lòng nghi hoặc nói.
“Đó là em nghĩ rèm cửa sổ cũng đã thay đổi, không bằng lại cắm thêm hoa tươi, có thể làm đẹp thêm cảnh vật xung quanh...... Anh cảm thấy không tốt sao?” Lục Tâm Đồng một bên thay anh xới cơm, một bên thật cẩn thận quan sát phản ứng của anh.
“Không có không tốt”. Anh chẳng qua là không có thói quen mà thôi, cô không cần phải sợ anh tức giận như vậy.
“Thật tốt quá! Ở trên bàn cơm có bình hoa hồng đỏ, không những tô đẹp cho cảnh vật mà còn có thể kích thích cảm giác thèm ăn, khiến cho việc ăn cơm cũng trở nên lãng mạn, rất có không khí nha!” Cô xới cơm, mỉm cười đưa cho anh.
Sau khi Giang Thánh Tu tiếp nhận bát cơm, ăn thử rau cải, đôi mắt sáng lên.
“Ăn ngon không?” Cô nín thở mà chờ câu trả lời của anh.
“Ăn ngon.” Anh khen ngợi nói, tiếp tục tấn công xuống bàn. Anh không biết tay nghề nấu ăn của cô thì ra tốt như vậy a, lúc trước anh đều bỏ lỡ, nghĩ tới có thể về sau anh có thể thường về nhà ăn cơm......
“Thật tốt quá!” Nghe vậy, Lục Tâm Đồng cũng an tâm ngồi xuống ăn cơm, nếu mà anh có thể bởi vì ăn ngon mà mỗi ngày đúng giờ trở về ăn cơm thì tốt rồi.
Giang Thánh Tu vừa ăn, vừa chú ý bình hoa hồng trên bàn, cảm thấy có chút khác biệt.
Khác biệt ở chỗ nào nhỉ? Cô nói cô đổi lại rèm cửa là muốn cho trong phòng thoạt nhìn có chút ấm áp, trên bàn để hoa tươi là muốn cùng anh ăn cơm rất lãng mạn, nói thật ra loại ý nghĩ này thực sự không thực tế, nhưng sau khi qua sự bố trí khéo léo của cô, anh thực sự cho rằng toàn bộ căn hộ này cảm giác rất không giống nhau, trở nên thực ấm áp, rất ấm áp, rất có mùi vị gia đình....
Nghĩ đến đây, Giang Thánh Tu càng thêm hưởng thụ thời khắc ăn cơm chính là tốt đẹp nhất, cho đến khi đột nhiên anh phát hiện một chuyện, thu hồi khóe môi cười.
“Đúng rồi, sáng sớm ngày mai anh sẽ đáp máy bay đi Cao Hùng công tác, ba ngày sau mới có thể trở về”. Nghĩ đến phải rời nhà ba ngày, anh thật là có chút không yên lòng cho cô.
“Anh phải..... đi công tác?” Lục Tâm Đồng ngẩn người, bọn họ vừa mới kết hôn nửa tháng, ngày mai anh phải bỏ lại cô để đi công tác rồi? “Một mình em không thành vấn đề chứ?” Giang Thánh Tu lo lắng hỏi.
“Đương nhiên rồi”. Lục Tâm Đồng lắc đầu, mỉm cười nói, cô cũng không phải chưa từng ở một mình.
Giang Thánh Tu nghe được đáp án khiến anh an tâm, gật gật đầu nói: “Anh sẽ mua quà về cho”. Nghĩ rằng anh mang quà về là an ủi cô tốt nhất.
Cô lại không muốn anh mua quà.....
Lục Tâm Đồng buồn bã ăn cơm, nghĩ tới anh ba ngày sau mới trở về, nghĩa là anh không có ở nhà, ba ngày nay cô phải làm c�
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêuTừ khóa Google : Trang,5,-,Tiểu,thuyết,Dạy,Dỗ,Vợ,Yêu-full,-,Tiểu,thuyết,tình,yêu,, Trang 5 - Tiểu thuyết Dạy Dỗ Vợ Yêu-full - Tiểu thuyết tình yêu , Trang 5 - Tiểu thuyết Dạy Dỗ Vợ Yêu-full - Tiểu thuyết tình yêu