XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Đừng Nhân Danh Tình Yêu-full

Lượt xem :
ời thích nói chuyện. Đồ Nhiễm vắt óc mãi, nghĩ đi nghĩ lại đề tài duy nhất lại là người mà cả hai cô cùng quen, mà người này, có lẽ chính là nguyên nhân dẫn đến bầu không khí lúng túng hiện giờ.

Đồ Nhiễm đứng một lúc, nói vu vơ với thầy Trương vài câu, rồi bảo muốn đi mua ít đồ, bèn đi trước.

Cô quả thật muốn đi mua đồ, bởi vì Lục Trình Vũ đã đánh tiếng trước, nói tối nay đưa bạn về nhà ăn cơm, không đông, chỉ có một người. Cô nhẩm tính bốn món một canh chắc cũng đủ, bèn ra chợ mua rau và thịt trước, chọn một con cá sông, rồi lại vào siêu thị mua bia, khệ nệ tay xách nách mang về nhà, tất bật hai tiếng đồng hổ, cơm canh bày sẵn lên bàn. Lục Trình Vũ về nhà trước, một lúc sau khách cũng tới.

Người đó cô đã từng gặp, là phù rể trong lễ cưới, dáng cao gầy, đeo kính, chưa nói đã cười, khiến người khác cảm thấy có phần thân thiết. Giờ đây mới nhìn thấy cô, đã cười cười chào hỏi:

- Chị dâu, em đến ăn chực đây.

Đồ Nhiễm biết anh ta hơn mình mấy tuổi, lại cứ một điều chị dâu, hai điều chị dâu, không tránh khỏi ngại ngùng, bèn nói:

- Cứ gọi tôi là Đồ Nhiễm được rồi.

Người kia vội nói:

- Biết rồi, biết rồi. – Anh ta nhìn thức ăn trên bàn, tấm tắc. – Ái chà, chị dâu khéo tay quá.

Thấy anh ta khách sáo như vậy, cô cũng cười:

- Anh Lôi, mời vào bàn ngồi.

Lục Trình Vũ hết chịu nổi:

- Hai người này không định cho người khác ăn cơm hả.

Bất đắc dĩ anh đành giới thiệu lần nữa:

- Đồ Nhiễm, Lôi Viễn, đã gặp rồi còn gì? Có phải không có tên đâu.

Trò chuyện vài câu, hai người đàn ông muốn uống bia, Đồ Nhiễm vào bếp tìm cái mở bia, bỗng nhiên một cái tên lọt vào tai, cô thầm nghĩ, hôm nay thật có duyên với con người ấy.

Ngoài đó Lôi Viễn nói với Lục Trình Vũ:

- Biết không? Lý Sơ Hạ vừa gọi điện kể khổ với tôi, dạo này bị bố mẹ ép đi xem mắt, cũng là người mệnh khổ giống tôi.

Giọng anh ta không lớn, miễn cưỡng có thể nghe rõ.

Hình như Lục Trình Vũ ừ một tiếng rồi nói:

- Không phải cậu vẫn đang đợi Quan Dĩnh sao?

- Quan Dĩnh không trở về, tôi cũng chẳng sốt ruột, nhưng bà già ở nhà cứ nóng ruột, lát nữa còn sắp xếp chương trình Gặp mặt đêm khuya cho tôi nữa cơ. – Anh ta hạ giọng. – Nghe ý tứ Lý Sơ Hạ là gần đây cô ấy gặp một đám thích hợp, chỉ còn đợi gặp mặt hai nhà.

Lục Trình Vũ lại ừ một tiếng, thấy Lôi Viễn cứ nhìn mình đợi mình nói tiếp, anh bèn nói:

- Nghe rồi, mấy hôm trước cô ấy nhắn tin cho tôi.

Lôi Viễn thở dài:

- Hai người ý là sao?

Lục Trình Vũ không nói gì, hồi lâu sau lại hỏi với vào trong bếp:

- Chưa tìm thấy cái mở bia à?

Lúc ăn cơm không nhắc tới người kia, vì có hẹn với đối tượng xem mắt nên chỉ một lúc sau Lôi Viễn đã vội cáo từ, đầu tiên là cảm ơn Đồ Nhiễm, khi sắp về lại quay sang nói với Lục Trình Vũ:

- Xuống lầu làm điếu thuốc?

Họ cùng nhau xuống lầu, lúc này Lôi Viễn mới lên tiếng:

- Hồi xưa đọc Hồng lâu mộng, ghét nhất là cái cô họ Lâm[21">, cảm thấy cô ta thật rách việc, sau này mới biết, nếu phụ nữ không thật lòng với cậu thì sẽ chẳng có hứng thú giở trò nhõng nhẽo trước mặt cậu đâu, cậu nói có phải không? Nếu phụ nữ bên cạnh cậu đều thực dụng, tỉnh táo, rành mạch tính toán giống chị Bảo[22"> thì chán chết. Mình càng ra đời nhiều, càng cảm thấy Lâm muội muội thật là quý hiếm.

[21"> Chỉ Lâm Đại Ngọc.

[22"> Chỉ Tiết Bảo Thoa.

Lục Trình Vũ châm thuốc nhưng không hút, gảy gảy tàn thuốc nói:

- Truyện ấy mình chưa đọc. – Rồi lại nói. – Cậu theo nhiều vụ kiện ly hôn quá rồi.

Lôi Viễn cười cười:

- Nếu không có con, thì rất dễ.


Chương 5: Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi
Khi vẫn còn là một cô thiếu nữ mộng mơ, Đồ Nhiễm đã từng viết một bức thư dạng như thư tình gửi cho người ta.

Chỉ có điều bức thư đó còn chưa ra khỏi cửa đã bị ông Đồ chặn lại giữa chừng.

Khi đó ông Đồ vẫn còn chưa có dấu hiệu bệnh tật, là một người trung niên từng trải, lại rất biết nghĩ cho con cái. Ông đọc bức thư một cách nghiêm túc, rồi lại lộn lại nhìn phần đầu, tên của người nhận.

Trong suốt quá trình này, trái tim nhỏ bé của Đồ Nhiễm đập thình thịch không ngừng, vừa sợ bị chê cười là đồ ngốc, vừa sợ bị chụp mũ yêu sớm. Vẻ mặt ông Đồ còn nghiêm nghị hơn cô tưởng, ông nói rất chân thành:

- Nhiễm Nhiễm, người này rất tốt. Nhưng vì mọi mặt của cậu ta đều xuất sắc, con thích thì người khác cũng thích, rất nhiều người đều thích, tội gì con phải tranh giành với người ta? Trên đời này, phụ nữ vốn dĩ đã cảm tính hơn đàn ông, coi trọng tình cảm nam nữ hơn, cho nên sống cũng mệt mỏi hơn. Con tìm một người cả ngày được người khác nhung nhớ, chẳng phải cuộc sống sẽ càng mệt mỏi hơn sao? Chi bằng tìm một người điều kiện tương đương mình, nắm chắc được, yên ổn sống qua ngày.

Nghe xong những lời này, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu cô là: Lẽ nào con kém cỏi lắm sao? Cô chạy đi soi gương, người trong gương hình như càng nhìn càng thấy xấu. Cô lại âm thầm so sánh những mặt khác, rồi chán nản phát hiện ra, căn bản không thể nào so sánh.

Vì thế, cô giữ lá thư lại, khóa kín trong ngăn kéo.

Sau này ra đời, kinh nghiệm phong phú, nhớ lại những lời bố nói, cô vẫn cảm thấy không phải là không có lý, cho dù thời buổi này, để phân biệt đàn ông chỉ có một tiêu chuẩn: có bản lĩnh hay không có bản lĩnh, những thứ khác đều chỉ là phù du.

Đồ Nhiễm có thể nhạy bén cảm nhận được tâm tư nho nhỏ của những người khác giới xung quanh Lục Trình Vũ.

Cô còn nhớ lần trước tới bệnh viện, ánh mắt Lý Sơ Hạ nhìn anh, thậm chí cô đoán, quãng thời gian một năm trước, hai người họ ở nơi đất khách quê người lãng mạn có phải đã từng xảy ra điều gì. Lại hoặc giả như rất lâu trước đây, phải chăng đã từng có một câu chuyện tình yêu rung động lòng người, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.

Đồ Nhiễm tự coi thường chính bản thân mình, tự giễu, vướng víu, không buông xuống được. Chần chừ suốt mấy ngày, cô quyết định thực hiện một số hành động khiến bản thân dễ chịu hơn, vì thế cô hẹn cô em chồng Lục Trình Trình đi dạo phố vào ngày nghỉ.

Trời đẹp, người bừng bừng khí thế, kẻ lại tâm hồn treo ngược cành cây.

Lục Trình Trình không biết cách trang điểm, dáng vẻ học sinh. Đồ Nhiễm mua cho cô bé mấy bộ quần áo, chỉ nói là Lục Trình Vũ dặn dò, nghe vậy cô bé rất vui.

Đi ngang qua quầy trang sức trong trung tâm thương mại, Trình Trình nhìn mãi một sợi lắc tay, ánh mắt tỏ vẻ ngưỡng mộ. Đồ Nhiễm liếc ví tiền thấy vẫn còn đủ, bèn mua cho cô, cô bé ngại ngùng từ chối mãi.

Đồ Nhiễm cười:

- Ngốc thế, người khác đều tranh thủ lấy được bao nhiêu thì lấy, em thì giỏi rồi, cho còn không thèm.

Trình Trình nói:

- Nếu là anh hai hay bố mua thì em sẽ nhận. Chị, em biết chị cũng chẳng dễ dàng gì, ở nhà chị còn phải phụng dưỡng bà ngoại nữa.

Cô cười:

- Em đang khinh người đó hả, sau này chị phát tài rồi, chị sẽ cầm tiền đập vào mặt em. Cái này em cứ cầm lấy đi, chị về thanh toán với anh hai em là được chứ gì.

Trình Trình bèn nhận lấy, rồi bảo muốn mời cô ăn trưa. Đồ Nhiễm biết cô bé chẳng có mấy tiền tiêu vặt, tiền lương cũng không cao, bèn bảo cô mệt rồi không muốn đi nhiều, cứ mua luôn hai cái hamberger ở quán Mc Donald bên cạnh là xong.

Họ ra khỏi trung tâm thương mại, có một chiếc xe việt dã màu đỏ đỗ ở ngã tư bên cạnh, mấy thanh niên đi qua còn lôi điện thoại ra chụp hình cái xe đó. Lục Trình Trình nhìn biển số xe, hừ một tiếng:

- Tôn Hiểu Bạch sao lại chạy đến đây khoe mẽ, khu này với cô ta chỉ là khu bình dân thôi.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Đây là xe của Tôn Hiểu Bạch à, hoành tráng nhỉ.

Lục Trình Trình lại hừ một tiếng nữa:

- Chắc chắn là không chỉ có chỗ tiền đó, bố em đúng là ngốc, bị hai mẹ con bà ta lừa.

Đồ Nhiễm cười cười không lên tiếng, trong lòng lại nghĩ: Bố em không phải ngốc, mà là nhìn xa trông rộng, nửa người dưới vẫn còn trông chờ vào Tôn Huệ Quốc, tuổi cũng đã cao, không thể cứ ly hôn rồi lại lấy người khác, lại tiếp tục giày vò.

Họ vào Mc Donald, cái quán bé bằng lòng bàn tay mà người len như cá mòi.

Hai chị em ngồi xuống một chỗ khá yên tĩnh, vừa ngẩng đầu lên đã thấy con gái vợ sau của ông Lục – Tôn Hiểu Bạch đang đứng đợi ai đó cạnh quầy thu ngân. Tôn Hiểu Bạch mặc toàn đồ hiệu, lại biết trang điểm, muốn không bị chú ý cũng khó.

Lục Trình Trình bĩu môi:

- Đợi nó đi rồi thì em ra mua, chả muốn chào. – Cô bé lại nói. – Thần kinh, giàu như thế còn đến cái chỗ hạ đẳng này làm gì.

Đồ Nhiễm nói:

- Em trông tay nó cầm ví nam, chắc là hẹn hò. Con gái một khi đã yêu, sẽ làm ra những chuyện không giống bình thường.

Lục Trình Trình khinh thường:

- Ai thèm để ý đến nó, chắc chắn là nhắm vào tiền của nó rồi, không biết gã đui què sứt mẻ nào nữa.

Nói đoạn bèn nhìn chằm chằm về phía đó, trước quầy người đứng lố nhố, đa phần đều là nam giới, người làm chân sai vặt cho bạn gái, người trả tiền cho con.

Đồ Nhiễm cũng liếc mắt qua đó, bỗng phát hiện bóng lưng của một người hình như quen biết, đang muốn nhìn kỹ thì lại nghe thấy Lục Trình Trình hỏi cô:

- Chị, chị muốn ăn gì, em có phiếu ưu đãi nè.

Cô cúi xuống nhìn, chọn qua loa vài món giá rẻ, nhớ tới người đàn ông vừa nãy, cô lại ngẩng đầu lên tìm. Ai ngờ vừa mới cúi xuống một lúc mà đã không thấy đâu, ngay cả Tôn Hiểu Bạch vừa đợi bạn cũng không thấy nữa.

Trình Trình bê cơm về, vừa ăn vừa nói:

- Tôn Huệ Quốc lúc nào cũng nói Tôn Hiểu Bạch xinh đẹp, em lại chẳng thấy thế, chẳng qua là trát đầy son phấn vào thôi, già đầu mà còn học đòi bọn trẻ con đeo kính sát tròng làm đẹp, mặt thì như đeo mặt nạ. Sau này Tôn Huệ Quốc mà bảo nó đẹp, em sẽ nói, chẳng bằng một góc chị dâu em, cho bà ta tức… – Cô bé cười khanh khách. – Tức vẹo cả mũi.

Đồ Nhiễm cười cười tiếp lời:

- Nhắc tới người đẹp, chị đã từng gặp một người xinh lắm.

- Ai ạ?

- Lần trước ở đám cưới nhớ không, họ Lý, cũng là bác sĩ.

Cô bé nói luôn:

- Ồ, chị Tiểu Hạ, chị ấy là đại mỹ nhân.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Em thân với cô ấy lắm à?

Trình Trình nhìn cô, vừa nhai đồ ăn vừa ậm ờ qua quýt:

- Không thân, gặp vài lần thôi ạ.

Đồ Nhiễm cười cười nhìn cô bé:

- Gì mà ấp úng thế, chẳng phải là mối tình đầu của anh trai em sao, thế thì có sao, đều sắp ba mươi cả rồi, ai mà chưa từng có quá khứ? Cũng đâu phải là bị đồng tính chứ.

Cô bé thở phào:

- Hóa ra chị biết rồi, họ cũng chỉ yêu nhau hồi đi học thôi, sau đó thì chia tay.

Đồ Nhiễm chỉ nói mò một câu, không ngờ lại trúng phóc, cô cúi đầu uống một ngụm nước, thản nhiên nói:

- Thông thường tình đầu mà thành thì không nhiều, chị còn tưởng anh hai em nói khoác, đại mỹ nhân mà lại thèm để mắt đến anh ấy ư? Anh ấy còn nói là mình đề nghị chia tay trước, chỉ gi
<<1 ... 3031323334 ... 68>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1097/15404