Polaroid
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Đừng Nhân Danh Tình Yêu-full

Lượt xem :
cái cớ

[1"> Đàn ông ba chân là từ lóng chỉ người đàn ông đầy đủ chức năng sinh dục (chân thứ ba chỉ bộ phận sinh dục của người đàn ông).

Thấy Tô Mạt đã nấc lên thành tiếng, Đồ Nhiễm vội nói:

- Không nói nữa, ăn cơm đã. Nhưng Tô Mạt, bây giờ cậu không chỉ có một mình mà còn có con bé nữa, làm mẹ dù thế nào cũng phải ngậm dắng nuốt cay, nếu không sao đủ tư cách để nó gọi cậu là mẹ. Dù thế nào, con bé vẫn là số một, nó cũng chỉ có thể dựa vào cậu mà thôi, cứ chăm sóc con bé cho tốt đã rồi tính sau, chuyện gì cũng cứ gạt sang một bên. – Cô dúi đôi đũa vào tay Tô Mạt.- Kiên cường lên, ít nhiều gì cũng ăn một chút đi.

Tô Mạt cầm đũa và cơm vào miệng, nhồm nhoàm nói:

- Mình muốn tìm một luật sư để tư vấn trước đã.

Chu Tiểu Toàn vỗ tay:

- Tốt, nên như thế, chưa chuẩn bị thì không ra trận. – Cô nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi quay sang Đồ Nhiễm. – Ông xã nhà cậu chẳng phải có một người bạn làm luật sư sao, hình như chuyên thụ lý mấy vụ kiểu này.

Đồ Nhiễm nhìn cô ấy, bình thản nói:

- Nếu cậu thật sự nghĩ vậy, mình sẽ liên hệ giúp.

Từ nhà Tô Mạt đi ra, Chu Tiểu Toàn trách cô:

- Đồ Nhiễm hôm nay cậu làm sao thế, người như Tô Mạt mà còn có thể ôm con định nhảy lầu, có thể thấy cậu ấy bị chèn ép đến mức nào, cậu còn ở đó mà khuyên với chả giải, giả dối quá.

Đồ Nhiễm thở dài:

- Tô Mạt là người thế nào mình còn rõ hơn cậu, cậu ấy như thế đâu phải là muốn ly hôn.

Chu Tiểu Toàn nói:

- Người ta đã muốn tìm luật sư rồi.

Đồ Nhiễm nói:

- Cậu cứ đợi mà xem, cậu ấy cũng chỉ biết nói mấy lời gay gắt ấy thôi. Hơn nữa, với hoàn cảnh cậu ấy hiện tại, một tháng hơn một nghìn tệ, nhà ngoại lại không ở đây, nếu ly hôn rồi thì nuôi con kiểu gì, thằng cha Đồng Thụy An này nếu đã quyết tâm thì quá nửa là sẽ chẳng để ý đến đứa bé.

Chu Tiểu Toàn bán tín bán nghi:

- Hổ dữ cũng không ăn thịt con, bình thường Đồng Thụy An đối xử với con bé cũng không tệ, chưa chắc đã không cần con bé chứ?

Đồ Nhiễm nói:

- Cậu không biết đấy thôi, con người Đồng Thụy An, đừng thấy bình thường nho nhã, thư sinh, lòng dạ hắn cứng rắn lắm.

Chu Tiểu Toàn hỏi:

- Sao cậu biết?

Đồ Nhiễm lắc đầu:

- Chuyện trước đây, không nói thì thôi.

Chu Tiểu Toàn cảm khái

- Theo cậu nói, tìm đàn ông vẫn nên tìm người mềm lòng.

Đồ Nhiễm lại lắc đầu:

- Vậy thì không ổn, người ta mềm lòng với cậu, đương nhiên cũng sẽ mềm lòng với người khác. – Cô bỗng cảm thán. – Nghĩ lại thì kết hôn cũng chẳng có gì hay ho, cả ngày tương cà mắm muối, mệt chết đi được. Thực ra chế độ hôn nhân này rất không có tình người, cứ cố trói chặt hai con người ở bên nhau mấy chục năm, ngày nào cũng như ngày nào, hằng ngày chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau, hai bên đều chán ghét, có là thần tiên cũng không chịu nổi. Mấy cái đám cưới vàng, đám cưới bạc gì đó, mình không tin họ nhìn nhau mà không thấy ngán ngẩm, cậu bảo mấy người này tự ngược đãi bản thân rốt cuộc là vì cái gì? Là để cuối đời có người làm bạn? Chăm sóc lẫn nhau? Không cô đơn, không lẻ loi?

Chu Tiểu Toàn lườm cô:

- Cậu đừng vì một Đồng Thụy An mà bắt đầu nghi ngờ tất cả đàn ông trong thiên hạ. Lục Trình Vũ thì khác nhé, mình quan sát rất lâu rồi mới giới thiệu anh ấy cho cậu đấy, con người anh ấy có thể không thú vị lắm, nhưng vẫn có nguyên tắc.

Đồ Nhiễm mím môi:

- Thực ra đàn ông đều cùng một giuộc, chẳng qua có người thì nghĩ cho bản thân nhiều hơn nên phóng túng, có người nghĩ cho người khác nhiều hơn nên tính trách nhiệm cũng mạnh hơn. Nếu điều kiện tương đương nhau, thì phụ nữ hay đàn ông cũng thế cả, nói đi nói lại vẫn phải xét nhân phẩm và lương tâm.

Đồng Thụy An lại nói với Tô Mạt, đây không phải là vấn đề nhân phẩm và lương tâm, không phức tạp như vậy, chỉ là sự mê muội nhất thời, đàn ông và phụ nữ đều thế cả, đều sẽ có lúc bị quyến rũ như thế.

Đồng Thụy An nói, chuyện này đã chấm dứt, đã là quá khứ rồi, đàn ông và phụ nữ không giống nhau, đàn ông sẽ không coi chuyện này là nghiêm túc, xong rồi là thôi, cần về nhà thì vẫn phải về nhà.

Đồng Thụy An còn nói, chính vì cảm thấy cuộc sống có phần mệt mỏi và tê liệt, ngày nào cũng con cái, tiền nong, sữa bỉm, quan hệ giữa em với mẹ anh lại căng thẳng, anh rất mệt mỏi.

Đồng Thụy An lại nói, chẳng phải thích hay yêu gì, anh đã nói là anh đã cắt đứt với cô ta rồi, em còn muốn thế nào nữa?

Tô Mạt hỏi anh ta trong nước mắt, vậy anh còn yêu em không?

Đồng Thụy An nói, yêu. Vẻ mặt anh ta hơi cứng nhắc.

Tô Mạt cười lạnh, anh nói dối.

Đồng Thụy An dứt khoát xoay người đi ngủ, không nói một lời, mặc cô muốn hỏi thế nào cũng không hé răng.

Tô Mạt tìm được chứng cứ về việc hai người họ vẫn tiếp tục liên lạc với nhau, càng ngày cô càng giống như một thám tử xuất sắc đầy hăng hái, cô quẳng chứng cứ vào mặt Đồng Thụy An, vừa khóc lại vừa cười.

Anh ta nhìn cô, em điên rồi, đồ thần kinh. Giây tiếp theo lại ôm chặt lấy cô, Tô Mạt, em nghe anh nói, anh sẽ cắt đứt với cô ấy, nhưng em phải cho anh thời gian, anh sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này, chúng ta có con, anh sẽ không bỏ rơi con.

Cô cho anh ta thời gian, anh ta dùng thời gian đó để không về nhà.

Bỗng một hôm, có một người phụ nữ gọi điện đến, cô ta nói, tôi có thai rồi, anh ấy vẫn luôn ở chỗ tôi, cô đừng có quấn lấy anh ấy nữa.

Tô Mạt cầm ống nghe, tức run cả người, trời nóng bức mà cô rùng mình, không thốt nổi câu nào. Cô tới gặp bố mẹ chồng, mẹ chồng cô nói, chuyện này bố mẹ sẽ phê bình nó, con đừng cãi nhau với nó, con càng làm ầm lên càng đẩy nó ra xa thôi.

Cô khóc, ôm con quỳ phịch xuống trước mặt họ, khiến hai ông bà già giật bắn mình.

Tô Mạt nằm một mình trên giường, mở mắt nhìn trần nhà trong bóng tối, cô nhớ tới chuyện ngày hôm đó, bỗng ngồi bật dậy, dang tay tự tát cho mình một cái, gò má lập tức đau rát.

Cô ngồi thẫn thờ, không biết là bao lâu, rồi thoăn thoắt xuống giường, bật máy tính lên.

Cô vào blog của người phụ nữ đó, hồi trước vào giấu tên, giờ thì chẳng thèm bận tâm đến chuyện đó.

Cô giở từng bài viết của người đó, thấy cô ta viết du ký các nước châu Âu và kinh nghiệm mua đồ, cô ta bình luận phim ảnh, cô ta phối đồ thời trang, cô ta khoe giày túi hàng hiệu, những bài viết và ảnh chụp của cô ta về một cửa hàng bán đồ lặt vặt đắt tiền hoặc không đắt tiền rất đẹp, đầy phong cách nước ngoài. Văn phong của cô ta gọn ghẽ, kiến giải thâm sâu, không nhìn ra một chút khoe khoang nào.

Mọi người lần lượt bình luận, nói cô ta là người phụ nữ ưu tú, tài đức vẹn toàn. Những bình luận đó không tán dương thì là ngưỡng mộ, chỉ có một người ngoại lệ. Đó là giọng văn nam giới, có trêu đùa, có tán thưởng, có cả sự dịu dàng mờ ám, câu chữ triền miên, văn phong sắc sảo.

Trái tim Tô Mạt như bị róc ra từng mảng, cô biết người đó là ai. Anh ta chưa từng viết cho cô một chữ nào, nhưng lại từng ôm cô mà cười rằng: Anh chỉ biết viết chương trình máy tính, em bảo anh viết thư tình sến rụng răng thì chẳng khác nào bảo anh chịu cực hình. Tình cảm của anh đối với em, không nên bị vấy bẩn bởi những câu chữ tầm thường.

Khi đó họ còn rất trẻ, ngoài tình yêu ra, cơ hồ không còn biết tới điều gì khác.

Tô Mạt nhìn bức ảnh, người con gái áo trắng, váy trắng đứng bên bờ biển Aegean Hy Lạp, tung bay tựa tiên nữ.

Cô ngửi thấy mùi dầu mỡ, mùi sữa con gái nôn ra trên tóc mình, và cả mùi vị của sự già nua đang kéo đến với người phụ nữ bị nhạo báng và ruồng rẫy.

**

Đồ Nhiễm giặt quần áo cạnh bồn rửa, những sợi tóc vén sau tai lòa xòa. Cô ngước mắt nhìn lên đuôi những sợi tóc ấy, rồi lại nhìn bóng mình trong gương, chưa trang điểm, tóc buộc tạm sau gáy, sắc mặt hơi vàng vọt, trông rệu rã hơn nhiều so với trước đây. Không hiểu sao, cô lại nghĩ tới Tô Mạt.

Tô Mạt không hề thay đổi, tính tình vẫn như trước đây, như thể một tấm gương soi hình bóng cô hồi trẻ.

Đồ Nhiễm không muốn nhìn thấy bóng mình trong tấm gương đó. Nếu bình tĩnh mà suy xét, cô cảm thấy Tô Mạt sống hơi thảm, trên đời này không thiếu gì người nghèo, có người không có tiền vẫn có thể sống một cách rất vui vẻ, không hề khó nhọc. Nhưng là một người phụ nữ, không tiền, lại có một đứa con như cái tàu há mồm bên canh, vào thời điểm không thể không ly hôn lại không có sức mạnh để một mình đương đầu với tương lai, đây lại là một chuyện rất tồi tệ.

Một đôi vợ chồng với nền tảng tình cảm và kinh nghiệm chung sống bao năm mà vẫn còn không vượt qua được giai đoạn cọ xát khi mới làm cha làm mẹ, huống hồ lại thiếu nền tảng tình cảm, chỉ dựa vào tình dục và sự thỏa hiệp đơn phương để duy trì cuộc sống chung giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Từ khi kết hôn với Lục Trình Vũ, xét trên phương diện vật chất, cô quả thực là thoải mái hơn nhiều, nhưng cảm giác này dần dần chuyển biến thành cảm giác ỷ lại, khiến cô càng lúc càng hoang mang. Với cô, trải nghiệm sự hổ thẹn chỉ một lần là đã quá đủ.

Nếu có những sai lầm chắc chắn không thể nào vãn hồi, khi sự việc xảy ra, ít nhất cô cũng phải có đủ sức mạnh để ra đi.

Cô vội vàng vắt khô quần áo, đặt trên giá treo khăn rồi vào phòng gọi điện thoại.

Cô gọi cho Lý Đồ.

Lý Đồ nói, tốt quá, em đang ở quán bar cạnh bệnh viện Đồng Tế, cũng không xa nhà chị lắm, chị đến đây đi.

Cô hỏi, cậu chạy đến đấy làm gì.

Cậu ta nói, em vừa gặp người của bệnh viện để bàn chuyện.

Cô không nói gần đây mình đã về nhà mẹ ở, Lý Đồ sau này có lẽ sẽ trở thành ông chủ của cô. Cô thu dọn qua loa, ra cửa bắt xe rồi qua sông.

Lần này địa điểm nói chuyện yên tĩnh, sáng sủa hơn lần trước nhiều, khi cô đến, Lý Đồ đang ngồi một mình trước quầy bar, tự rót tự uống.

Thấy cô bước vào, ngồi xuống trước mặt mình, Lý Đồ cười cười:

- Em chợt cảm thấy nên nói với chị, bóng đêm là gương mặt đẹp nhất của người phụ nữ.

Cô nói:

- Văn vẻ quá, không hợp với cậu

Lý Đồ lại cười:

- Thực ra em muốn nói với chị, em vẫn luôn rất thích chị, gần đây cảm giác này hình như lại tăng lên, chị nói xem chị cưới chồng sớm thế để làm gì hả?

Đồ Nhiễm hơi ngỡ ngàng, nhắc nhở cậu ta:

- Trong bụng tôi đang có con của một người đàn ông khác đấy nhé.

Lý Đồ bật cười thành tiếng.

Đồ Nhiễm nói:

- Khi phụ nữ mang thai, hormone nữ tính sẽ tiết ra nhiều hơn bình thường, dễ dàng thu hút sự chú ý của đàn ông, điều đó rất bình thường.

Lý Đồ gật đầu:

- Thì ra là vậy, vậy thì em thấy dễ chịu hơn rồi. – Cậu ta gõ ngón tay lên mặt bàn. – Nói nhanh lên, bên kia có một cô em xinh tươi để ý đến em nãy giờ, em phải tranh thủ sang đó hẹn hò mới được.

Đồ Nhiễm trình bày suy nghĩ của mình, công ty hiện giờ sẽ không nghỉ việc vội, cô tạm thời tới giúp cậu ta, những chuyện khác tính sau.

Lý Đồ hiểu ra, biết cô không yên tâm, có ý đứng núi này trông
<<1 ... 3536373839 ... 68>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT518/14825