Old school Easter eggs.
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Đừng Nhân Danh Tình Yêu-full

Lượt xem :
phần thút thít, khó lòng kìm nén.

Lôi Viễn vội nói:

- Không sao, nếu cô còn chưa nghĩ ra, hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp.

Tô Mạt khẽ gật đầu, khó khăn lắm mới nói rõ được hai từ “cảm ơn”, liền quáng quàng nhào ra khỏi cửa. Khi cô xoay người, chiếc túi va vào tách trà trên bàn, tức thì mùi trà lừng lên, nước nóng chảy tràn. Tô Mạt giật mình đứng đực ra, Lôi Viễn vội nói:

- Không sao đâu, để tôi, cô cứ tự nhiên.

Cô thoáng định thần lại, nhớ ra phải hẹn thời gian cho lần sau, bèn lúng túng nói:

- Lần sau, để bạn tôi liên lạc với anh, hay là…

Lôi Viễn thầm thở dài:

- Cô có số điện thoại của tôi rồi phải không, có thể gọi thẳng cho tôi, chúng ta hẹn sau. Hôm nay cũng không còn sớm nữa, tạm thời cứ thế đã.

Tiễn khách ra khỏi cửa xong, anh ta lau qua loa chỗ nước đổ trên mặt bàn, cởi cúc áo cổ, ngả người trên ghế một lúc, chơi một ván mạt chược rồi mới chậm rãi tắt máy tính, tan sở về nhà.

Ở bên này, Đồ Nhiễm không liên lạc được với Tô Mạt, bèn gọi điện cho Lôi Viễn. Lôi Viễn nói:

- Đúng, hôm nay cô ấy đã đến, nhưng trông tinh thần của bạn chị thì vụ này hơn 50% là không ly hôn được, chi bằng chị khuyên cô ấy đừng phí công làm gì.

Đồ Nhiễm đặt điện thoại xuống, nằm trên giường đọc sách một lát, trong nhà yên ắng, bà ngoại đã đi nằm nghỉ.

Hôm nay, Lục Trình Vũ không liên lạc với cô, có lẽ vì hôm đó đã cho anh uống một viên định tâm hoàn, biết đứa bé tạm thời vô sự, nên cũng không cần thiết phải liên lạc quá nhiều.

Cô gấp sách lại, tắt đèn bàn đi, trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc. Đêm nay cô mơ thấy rất nhiều giấc mơ kỳ dị cổ quái, buổi sáng tỉnh dậy, đều là những mảnh ghép rời rạc, lộn xộn, chớp nhoáng, tựa như một tấm gương bị người ta dùng sức đập vỡ.

Đồng hồ sinh học của cô luôn chuẩn xác, bình thường đi làm đúng bảy giờ là tỉnh, bây giờ ở gần công ty hơn, có thể ngủ nướng thêm một chút. Cô lại chợp mắt một chút, rồi bỗng tỉnh dậy, dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Im ắng như tờ.

Cô cảm thấy hơi buồn cười, bình thường vào giờ này, bà ngoại đã dậy sớm, ra ngoài ban công, vung tay đá chân từ lâu, bây giờ nắng mai rực rỡ, sao bà lại lười thế, chẳng lẽ bà ngủ say quá?

Cô trở dậy đánh răng rửa mặt, thấy cửa phòng bà không đóng, thầm đoán có lẽ tối qua bà cụ ngủ không ngon nên cũng không vào xem, cố tình nhẹ chân nhẹ tay. Xong xuôi cô đi thẳng ra ngoài mua một ít miến và bánh rán, hai món này bà ngoại rất thích ăn.

Hôm qua bà ngoại bảo cô mua mấy loại thuốc bà hay uống và món bánh xốp Long Tu mà bà thích nhất, tâm trạng cô đang rối bời, lại lười nên không đi mua, định hôm nay đi làm về sẽ mua sau, ai dè bà cụ lại có phần không vui.

Bà cụ rất ít khi như thế này, từ trước tới nay bà luôn khoan dung, hiền hậu với con cháu, hôm nay lại như trẻ con. Lúc đó trời đã tối, hàng rong, hiệu thuốc đều đã đóng cửa, cô chơi liền mấy ván thượng đại nhân[9"> với bà mới dỗ cho bà vui lên được một chút.

[1"> Một loại bài của người Trung Quốc

Cô mang đồ ăn sáng về nhà, thấy bà cụ vẫn chưa dậy thì lấy làm lạ, không kịp đặt đồ ăn xuống mà xách thẳng vào phòng bà. Cô đẩy cửa ra nhìn, bà cụ đang nằm nghiêng trên giường say ngủ, mặt hướng ra ngoài.

Đồ Nhiễm cười:

- Bà ngoại, sao hôm nay bà ngủ nướng thế, cháu phải đi làm đây.

Nói đoạn, cô đặt đồ ăn sáng lên chiếc tủ đầu giường, khẽ lay bà.

Bà cụ không nhúc nhích.

Cô thầm nghĩ, sao lại ngủ say thế này?

Cô lại bước tới gọi bà, lay nhẹ. Tim cô thót lại, sau đó đập dồn dập, cô chầm chậm đưa ngón tay ra kiểm tra hơi thở của bà cụ.

Chân cô bủn rủn, ngồi đờ đẫn trên sàn, trừng trừng nhìn bà cụ đang nằm yên trên giường, rất lâu sau không hoàn hồn lại được.

Cô vừa khóc vừa gọi điện cho bà Vương Vĩ Lệ, bà Vương Vĩ Lệ bàng hoàng rồi òa khóc trong điện thoại. Bà cuống quýt gọi “Mẹ ơi”, vừa gọi vừa khóc nấc lên:

- Mẹ cố tình gây khó dễ cho con phải không, mẹ đang trách con đúng không, bình thường con đối xử với mẹ như vậy, hôm nay mẹ lại ra đi thanh thản như thế, không liên lụy đến con, không phiền hà đến con, mẹ đang ghi thù với con, chết rồi cũng không muốn con được trọn đạo hiếu, muốn nửa đời còn lại con sống không yên ổn…

Đồ Nhiễm vốn định khuyên mẹ, nhưng lại cũng không ngừng khóc theo, khóc rất lâu, lòng lại trở nên bình tĩnh. Khi hơi tỉnh táo rồi, cô bảo bà Vương Vĩ Lệ vẫn đang nức nở:

- Con cứ gọi điện cho bệnh viện trước, rồi sẽ gọi điện cho các chú, các bác.

Bà Vương Vĩ Lệ vội nói được, rồi giục Đồ Loan mau mua vé tàu trở về, một lát sau, bà lại nói với Đồ Loan:

- Con không về được, con sắp lấy visa rồi, một mình mẹ về là được rồi…

Nghe vậy, Đồ Nhiễm lặng lẽ lắc đầu.

Chẳng bao lâu sau, bệnh viện lân cận phái người tới, nhân viên y tế kiểm tra xong, ước đoán thời gian bà cụ qua đời là khoảng ba giờ sáng, sau đó viết giấy chứng tử. Có người nói nhỏ một câu:

- Bà cụ giống như đang ngủ vậy, trông hết sức yên bình.

Đồ Nhiễm nghe mà xót xa, nước mắt không kìm được lại chảy xuống.

Mọi người vội vàng khuyên giải:

- Đây là phúc phần của bà cụ, không phải chịu tội chút nào, ở tuổi của bà lại có thể ra đi như thế cũng coi là nhắm mắt xuôi tay, cưỡi hạc chầu trời, không biết phải tu mấy kiếp mới được như vậy đấy.

Người của bệnh viện vừa đến, người nhà của các cậu, các bác Đồ Nhiễm cũng tới, mọi người khóc than một hồi, rồi lại lần lượt nói bà cụ có phúc. Mọi người lũ lượt kéo tới đầy nhà, bậc cha chú, bậc con cháu, người nào đi làm thì phải về công ty, tới nhìn một lúc, nói vài câu rồi đi, như thể cưỡi ngựa xem hoa.

Đồ Nhiễm vội pha trà rót nước, sau đó mới xin công ty cho nghỉ phép, rồi lại nghe điện thoại của bà Vương Vĩ Lệ.

Bà Vương Vĩ Lệ đã bình tĩnh hơn nhiều, dặn dò cô đây là chuyện bạch hỷ[10">, trong tiểu khu không cho phép đốt pháo cũng không cho tổ chức lễ tang lớn, vì thế bà dặn cô đến tối thì làm vài món đồ nhắm để tiếp đãi họ hàng, tới lúc ấy họ sẽ cùng ở lại qua đêm.

[10"> Bạch hỷ (còn gọi là “Phúc Thọ toàn”): chỉ sự qua đời của các cụ già sống đến một độ tuổi nhất định nào đấy (thường là trên 70), đã hưởng hết phúc thọ trên đời, ra đi thanh thản. Đây là cách nói duy tâm của người Trung Quốc để an ủi gia đình người quá cố.

Tất tả suốt hai ngày, Đồ Nhiễm mệt rã rời, họ hàng cô lại nói, thời tiết nóng nực, vẫn nên đưa bà tới nhà tang lễ sớm lúc nào hay lúc nấy.

Đồ Nhiễm không đồng ý, chỉ bật điều hòa lên mức cao nhất. Cô nói người khác đều quàn năm ngày, bảy ngày, bây giờ mới ngày thứ hai, cứ qua đêm nay rồi tính. Hơn nữa, ở nhà tang lễ lạnh lẽo như vậy, không có ai bên cạnh, bà ngoại nằm lẻ loi một mình thật tội nghiệp.

Mấy bậc cha chú đều cười, đứa bé này đúng là cố chấp.

Bữa tối ăn cơm xong, mấy người họ hàng theo lệ bày mấy bàn mạt chược, đa phần mọi người đều thích hút thuốc. Đồ Nhiễm đầu váng mắt hoa, bị tiếng xoa mạt chược lách cách làm cho lòng dạ rối bời, bèn khóa cửa phòng bà ngoại lại, chợt nhớ ra công việc Lý Đồ giao vẫn chưa có thời gian làm, bèn xuống lầu gọi điện cho cậu ta, nói rõ lý do.

Lý Đồ hỏi cô:

- Bây giờ chị đang ở đâu?

Cô bơ phờ:

- Đang đi loanh quanh dưới nhà tôi.

Lý Đồ lại hỏi:

- Một mình à?

Cô ừ.

Cậu ta cười cười:

- Thế chị cứ đi một mình tiếp đi.

Cô quả nhiên lại tiếp tục đi loanh quanh, không khí bên ngoài vẫn tốt hơn một chút, người càng lúc càng rệu rã. Cô muốn tìm chỗ nào để nghỉ một lúc, nhưng lại sợ bậc thềm trong vườn hoa lạnh, cuối cùng cũng không gượng được, đành ngồi cạnh bồn hoa. Trời lắc rắc vài giọt mưa, nhưng cũng chẳng ra mưa, không ảnh hưởng gì.

Cô đỡ lấy đầu, tay cầm một cành cây nhỏ nguệch ngoạc trên mặt đất, bất giác viết thành từng nét, cuối cùng xuất hiện một chữ. Cô liếc nhanh một cái, cảm thấy mình thật trẻ con, vội gạt đất xóa đi. Cô vun đất thành một đụn nhỏ, không để ý hất đất lên một đôi giầy bất thình lình xuất hiện.

Đó là một đôi chân nam giới, đi một đôi giày da màu đen bóng lộn.

Cô hơi ngẩng đầu lên, nghe thấy người đó cười:

- Lúc này chắc chắn là chị đang nhớ em rồi.

Lý Đồ cúi đầu nhìn cô, để lộ hàm răng đều tăm tắp.

Đồ Nhiễm sửng sốt:

- Sao cậu lại đến đây?

Cậu ta ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô:

- Chẳng phải chị vừa ngầm ra hiệu cho em trong điện thoại đó thôi?

Cô ra chiều nghĩ ngợi:

- Được rồi, cảm ơn cậu đã tới bên tôi trong lúc tôi bất lực và thê thảm nhất.

Lý Đồ lắc đầu thở dài:

- Lúc này chị không đi tìm chồng mình mà lại nghĩ đến em, chị phải nghiêm túc kiểm điểm bản thân rốt cuộc là sao đây, là sao đây?

Đồ Nhiễm mặc kệ cậu ta, chống tay lên đầu nói thẳng:

- Trong lòng tôi rất khó chịu, luôn cảm thấy mình đã không làm đủ, buổi tối trước ngày bà ra đi, bà bảo tôi mua đồ ăn cho bà, nhưng tôi không đi mua, lúc đó chắc chắn là bà rất muốn ăn, nếu không bà đã chẳng giận.

Lý Đồ nói:

- Yên tâm, bà ngoại chị là lão thần tiên, nhân từ độ lượng, siêu phàm thoát tục, tuyệt đối không như người phàm chúng ta nghĩ đâu.

Đồ Nhiễm gật đầu, cúi xuống vẽ tiếp, Lý Đồ cũng lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô, thỉnh thoảng cả hai lại trao đổi vài câu.

Lý Đồ bỗng hất hàm về phía trước, hỏi Đồ Nhiễm:

- Kia là ai thế? Đến tìm chị hả? – Quay sang thấy vẻ mặt cô khác lạ, cậu ta bèn nói theo trực giác. – Chồng chị đấy à?

Đồ Nhiễm lại ừ, người đó đã đi tới trước mặt.

- Từ lâu đã nghe người trong công ty nói chồng chị rất đẹp trai, đúng là đẹp thật, soái ca[11">!. – Cậu ta vừa nói vừa đứng dậy, đưa tay phủi bụi đất trên quần. – Em phải đi thôi.

[11"> Tiếng lóng của giới thanh niên Trung Quốc, chỉ người đàn ông đẹp trai.

Hai người đàn ông gật đầu với nhau, coi như chào hỏi.

Vẻ mặt Lục Trình Vũ không vui, đợi Lý Đồ đi rồi, anh mới nói với Đồ Nhiễm:

- Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao em không nói với anh một tiếng?

**

Người ta tốt nhất không nên mang theo cảm xúc khi hành xử, cứ mãi chìm đắm trong xúc cảm, hành động khó tránh khỏi thiên lệch, người khác sẽ chê cười. Một khi đã thoát ra khỏi vòng xoáy của cảm xúc, ngoảnh đầu nhìn lại, cũng sẽ tự chê cười chính bản thân mình.

Còn chưa bước qua ngưỡng cửa tâm lý tiêu cực, Đồ Nhiễm đã cảm thấy bản thân mình thật nực cười.

Lục Trình Vũ mày rậm mắt sâu, lúc nghiêm mặt lại, ánh mắt càng tỏ ra sắc bén, có cảm giác uy hiếp người khác. Người bị anh nhìn chăm chăm lập tức cảm thấy mình như thể một chứng bệnh nan y, ngay giây phút tiếp theo sẽ bị anh vung dao giải quyết gọn ghẽ.

Thế nhưng bên khí thế thua kém rõ rệt lại quyết tâm không cam lòng, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:

- Nói cho anh thì sao, có bao giờ anh để tâm đến chuyện của em?

Anh hỏi ngược lại:

-
<<1 ... 4041424344 ... 68>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT20/14327