Tiểu thuyết Duyên Đến Là Em-full
| Lượt xem : |
lúc đó, Long Tuyền mang theo Trác Nhất lặng lẽ đi đến chỗ cắm trại của nhóm Lâm Lung, anh muốn nhìn xem các cô có còn ở cạnh cô gái Lật Túc đó hay không, tính toán xem xét cẩn thận người thân của cô gái kia có phải là nhân vật mục tiêu hay không.
Khi bầu trời xanh lam chuyển thành màu đen đầy sao thì ở một vách núi khác, dưới tàng cây hoa gạo đỏ rực, bên cạnh ánh đèn điện sáng ngời có hơn một trăm người cả nam lẫn nữ ngồi thành vòng tròn, vừa ăn gà nướng sả, bánh nướng không vừng, sữa dê mật ong… và một vài đặc sản của dân tộc Lật Túc, vừa uống rượu đế liên tục đối ca vui đùa.
Khi những thanh niên nam nữ của dân tộc Lật Túc hoặc khẽ ngâm nga hoặc hát vang khúc điệu thì Lâm Lung và 16 người khách du lịch từ trong thành phố tới, mặc dù không hiểu ngôn ngữ địa phương nhưng cũng rối rít ủng hộ vỗ tay giọng ca say mê này.
Hậu quả của việc ủng hộ quá hăng say chính là những người Lật Túc biết nói tiếng phổ thông cũng bắt đầu ồn ào lên, muốn “những người bạn trong thành phố hát một bài”! Đối tượng của trận ồn ào này dĩ nhiên là hai cô gái xinh đẹp không có bạn trai trong nhóm người – Lâm Lung và Viên Viện. Nên biết rằng, hội tắm ao cũng chính là lễ hội xem mắt của dân Lật Túc, cho dù không thể lấy hai cô gái ở trong thành phố nhưng các chàng trai cũng rất muốn nhân cơ hội này nghe tiếng hát của hai cô.
Viên Viện với dáng người nóng bỏng không cẩn thận bị mấy chàng trai “vây công”, họ nói những câu thân thiện mà hơi vụng về khiến mặt cô đỏ ửng như quả cà chua, khiến cô không thể không đồng ý đành hát một bài. Nhưng cần phải chờ môt lát, cô cần thương lượng với bạn của mình.
“Cậu muốn hát bài nào?” Lâm Lung ngồi xếp bằng trên đất cười hỏi cô.
“Tuỳ tiện… Mau giúp mình suy nghĩ!” Viên Viện im lặng vỗ trán, bổ sung: “Không thể là tình ca!”
“Vậy…” Lâm Lung suy nghĩ, vỗ tay cười nói: “Hát bài ‘Tình bạn lâu dài’ đi. Bài này rất được, không mang theo tình yêu lại có tình cảm, rất thích hợp trong trường hợp tất cả mọi người bao gồm anh chị em cùng chung sống này, mình giúp cậu đệm nhạc.” Nói xong, cô lập tức xoay người mượn “ki bố ách” - tức đàn tỳ bà của chàng trai Lật Túc kia.
Sau khi chỉnh dây cung thử âm xong, Lâm Lung ngồi tại chỗ giơ tay đặt lên dây đàn, cô khẽ mỉm cười gảy lên khúc dạo đầu. Viên Viện được cô đệm nhạc bắt đầu cất tiếng hát của mình: “Có thể nào quên những người bạn cũ, trong lòng có thể không nhớ thương… Tình bạn muôn năm, bạn bè, tình bạn muôn năm! Nâng chén đối ẩm, cùng hát ca ngợi tình bạn lâu dài…”
Tiếng hát và tiếng đàn hoàn mỹ dung hoà vào nhau phiêu đãng uyển chuyển trong bầu trời đêm. Có lẽ không ai ngờ âm thanh của một cô gái trong thành phố cũng có thể to rõ như vậy, không hề thua kém người bản tộc. Thậm chí người kia còn có thể gảy nhạc cụ “ki bố ách” truyền thống của tộc Lật Túc. Vì vậy bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng sôi động.
Sau khi Viên Viện hát xong, ngoài những tiếng hoan hô ủng hộ còn có những tiếng hét liên tiếp vang lên: “Cô gái đánh đàn cũng hát một bài! Hát một bài!”Long Tuyền thấy tất cả, anh bỗng nhớ lại lúc xưa khi Lâm Lung ngồi trong cửa hàng đàn tranh gảy khúc “Thương hải nhất thanh tiếu”, nghĩ tới khúc tình ca hào hùng kia cùng với gương mặt xinh đẹp và giọng hát không câu nệ của cô.
“Nhất định chị ấy sẽ chọn một ca khúc rất hào hùng.” Trác Nhất núp ở trong đám người nói thầm.
Long Tuyền hơi nghi hoặc nhìn về phía Trác Nhất, dò hỏi: “Cậu đã từng nghe Lâm Lung hát?”
“Sao có thể chỉ là nghe qua, mà phải là kí ức trọn đời không quên!” Bạn học Tiểu Nhất vô cùng bi phẫn trả lời: “Khoảng thời gian chị ấy đến Bắc Kinh chơi đã kéo tay tôi chạy đến quảng trưởng, dưới bao nhiêu con mắt của quần chúng mặc áo ngắn quần đùi vừa múa vừa ‘rống’ một khúc nhạc tình ca có tên ‘Bắc Kinh kim sơn thượng’ của dân tộc Tạng*!! Âm thanh to rõ, phóng khoáng đến mức hấp dẫn cả sự chú ý của cảnh sát duy trì trật tự!! Lúc ấy tôi đã có ý nghĩ muốn đào hầm chôn mình.”
*Dân tộc Tạng: Dân tộc thiểu số của Trung Quốc, phân bố ở vùng Tây Tạng, Thanh Hải, Tứ Xuyên, Cam Túc, Vân Nam.
“Duy trì trật tự?” Cảnh sát suy trì trật tự để ý cả khách du lịch ca hát ư?
Trác Nhất méo miệng nhẹ giọng giải thích: “Lúc ấy tôi mặc quần áo mùa hè của học sinh, đội duy trì trật tự nghi ngờ Tiểu Long Nữ là một cô gái ăn mặc ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục….”
Trác Nhất còn chưa nói xong đã bị Long Tuyền ho nhẹ một tiếng cắt đứt câu nói, nhắc nhở cậu ta không nên nói lời không thích hợp ở nơi này, l-q/đ cậu ta đành phải nuốt chữ “binh”* xuống.
*Mình giải thích chỗ này 1 chút. Trong bản cv thì câu nói của Trác Nhất là “duy trì trật tự hoài nghi Tiểu Long Nữ là một có thương tích phong hoá loạn mặc quần áo nữ…” nên từ “binh” này ở phía sau cùng. Nhưng khi edit mình sẽ đảo ngược lại câu trong bản cv nên từ “nữ” sẽ không xuất hiện ở cuối câu. Đó là lý do vì sao mà Long Tuyền phải cắt đứt và có từ “binh” ạ ^^
Chờ đến khi Trác Nhất hồi hồn nhìn về phía đám người thì Lâm Lung đã đeo “ki bố ách” vào một bên rồi đứng lên, dùng tư thế ôm bass khi hát thể loại nhạc Rock and Roll, nét mặt tự nhiên bắt đầu gảy đàn.
Cô ngửa đầu lên nhìn mặt trăng, đầu tiên là mở to miệng, dùng âm điệu cao vút, ngân dài mà to hai tiếng: “A~~~a~~~”. Sau đó, một khúc nhạc phiên bản Rock and Roll cùng với bài hát “Dân ca giống như nước suối” được bật ra từ miệng cô.
“Hát dân ca a~~~! Bên này hát bên kia cũng hát~, bên kia hát~, dân ca giống như dòng nước suối~~! Không sợ núi cao uốn cong~, uốn cong~!...”
Một tiếng kia không khác gì như tiếng hét của những chàng trai, tiếng hát nồng đậm phong tình dân tộc, nhiệt tình mà không bị cản trở, giống như muốn xuyên thấu qua núi non chọc thủng bầu trời. l;q'đ Ngón tay thon dài linh hoạt gảy đàn tỳ bà của dân Lật Túc ở bên hông, phối hợp với đó là tiếng hát đầy kích tình khiến cho rất nhiều người dân bản xứ cũng phải kinh ngạc, rối rít thở dài nói rất có tài …!!
“Quả nhiên là khúc hát hào hùng!” Long Tuyền nghe giọng hát trong vắt của cô, lại nhìn cô phóng khoáng tự nhiên đứng ở giữa sân vui vẻ hát vang. Khi cô hát xong, những thanh niên Lật Túc mang theo sự yêu thích tìm cô uống rượu. Anh thầm thở dài: “Náo động như vậy cũng không sợ bị bắt làm áp trại phu nhân sao?!”
Trác Nhất kinh ngạc nhìn Long thiếu một cái, cậu cảm thấy câu nói vừa rồi của anh mang theo vị chua, l/q6đ thậm chí ngay cả loại từ như “áp trại phu nhân” cũng nói ra được.
Long Tuyền như không chú ý tới việc Trác Nhất đang quan sát mình, anh khép ống kính máy chụp hình lại, bình tĩnh nói: “Đi thôi, đi về.”
“Không đến chào hỏi các chị ấy sao?” Đi được nửa đường về lều trại, Trác Nhất bỗng nhẹ giọng hỏi.
Long Tuyền lắc đầu, đáp: “Nếu không cần thiết thì coi như không nhìn thấy.”
Theo lẽ thường mà nói, nếu bên cạnh Lâm Lung không xuất hiện nhân vật khả nghi thì tất nhiên bọn họ không cần lộ diện. l0q4đ Nhưng khi Tiếu Lực Dương vừa đi dò xét trở về, Long Tuyền thấy anh ta trao đổi với mình một ánh mắt, không cần mở miệng cũng biết cô gái Lật Túc đó tuyệt đối có vấn đề. Nói cách khác là 4, 5 ngày tiếp theo phải theo dõi cô ta một cách sát sao, thậm chí còn phải làm xong công tác chuẩn bị dẫn đám người Lâm Lung ra ngoài.
Rạng sáng 3 giờ, ba người ngồi ở trong lều trao đổi ý kiến. Bọn họ hy vọng Sơn Nỗ có thể ra ngoài đi loanh quanh tản bộ để bọn họ có thể xác nhận bộ dạng của hắn ta, rồi bắt đầu chính thức theo dõi. Nhưng một khi hắn ta xuất hiện, phía bên mình rất có thể cần dẫn đám người Lâm Lung rời khỏi đây. Tức là bọn họ cần phải xuất hiện trước mặt Sơn Nỗ, hơn nữa không thể bại lộ thân phận.
Ba người bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Đây là lần đầu tiên Trác Nhất thi hành nhiệm vụ ngoài lần diễn tập thực chiến nên cảm thấy hơi khẩn trương. Tiếu Lực Dương thì thầm mến Viên Viện, nhìn cô mặc đồ tắm nóng bỏng như vậy mà anh lại không thể đến gần, cho dù muốn nhích tới gần cũng phải để ý nhiệm vụ, vì vậy trong lòng cảm thấy rối rắm; còn lại Long Tuyền thì không rõ, anh cảm thấy tâm trạng của mình không được tốt lắm, vì vậy anh tựa vào lều hít thở sâu mấy lần để điều chỉnh tâm tình của mình, để cho mình trong lúc mấu chốt không bị rơi vào tình trạng xe bị tuột xích.
“Có phải anh nhìn thấy cô ấy uống rượu với người đàn ông khác nên khó chịu trong lòng đúng không?” Tiếu Lực Dương đột nhiên lên tiếng cười nhạo.
“Câm miệng, cậu đi ngủ đi!” Long thiếu hung ác trợn mắt nhìn cậu ta một cái. Quả thật anh đã thấy được Lâm Lung uống rượu đồng tâm với người thanh niên cho cô mượn đàn tỳ bà, động tác kia còn thân mật hơn khi uống rượu giao bôi!! Đây là một trong những phong tục tập quán của một số dân tộc thiểu số như tộc Lật Túc, tộc Di, tộc Nộ. Hai người ôm vai kề má, cùng uống một ly rượu, uống đến một giọt cũng không còn mới là bạn bè thật sự.
Đồng chí Linh Dương tiếp tục cười trêu, nói: “Long thiếu, cậu cũng đừng ghen. Tộc Lật Túc uống rượu đồng tâm cũng chỉ là một lễ nghi đãi khách thể hiện sự nhiệt tình mà thôi! Dân tộc Độc Long* khi kết hôn mới uống như vậy để bày tỏ hai người muốn bên nhau đến đầu bạc răng long, không xa không rời.”
*Tộc Độc Long: Dân tộc thiểu số tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Long Tuyền ném lại một câu: “Tôi biết rõ! Không cần cậu nói nhảm.”
Sau đó anh liền ngậm chặt miệng không nói nữa, nhưng vẻ mặt vẫn hơi đen tối không rõ.
Cùng lúc đó, đám người Lâm Lung và Viên Viện kết thúc buổi đối ca đi tới một suối nước nóng hơi thấp trong thung lũng, chuẩn bị tắm thư giãn một lát rồi mới đi ngủ.
“Nơi này thật thoải mái! Phong cảnh nơi buổi chiều kia cũng không tệ, đáng tiếc quá nóng, chỉ có thể tắm mà không thể ngâm.” Viên Viện vừa cảm khái vừa nhanh chóng cởi áo ngoài.
Lâm Lung nhanh hơn cô đã mặc xong đồ bơi ngồi lên thềm đá trong suối nước ngồi, cả người từ từ chìm vào làn nước ấm áp, vô cùng thoải mái, cô hít sâu một hơi rồi lại từ từ thở ra.
Lúc này đã gần sáng sớm, bóng đêm cũng không còn đen đặc nữa nhưng vầng trăng trên bầu trời vẫn sáng ngời. Lâm Lung nửa nằm ngửa đầu nhìn lên bầu trời, bốn phía là dẫy núi bao quanh, tầng mây ở giữa núi rừng chậm rãi trôi lững lờ, vầng trăng rằm thỉnh thoảng vuốt ve đầu ngọn cây, tất cả tạo nên hiệu quả thị giác như mộng như ảo.
Không khí trong lành, thỉnh thoảng còn có tiếng côn trùng kêu vang, hơi nước màu trắng lượn lờ tràn ngập suối nước nóng phiêu đãng, nhẹ nhàng bao quanh thân thể trắng nõn của cô gái trẻ, thỉnh thoảng còn có bông hoa gạo đỏ rực trôi qua giữa hai chân, kẽ ngón tay của Lâm Lung….
Cảnh đẹp như vậy tựa như cõi tiên.
“Thất Tiên Nữ* tắm đại khái cũng chỉ như này mà thôi.” Lâm Lung cười nói chuyện với bạn đồng hành.
*Thất Tiên Nữ: Bộ phim kể về 7 nàng tiên nữ, là con gái của Vương Mẫu nương nương. Một lần, nàng tiên thứ bảy vì ham chơi xuống trần gian nên đã gặp và trót yêu chàng thanh niên Đổng Vĩnh. Nàng quyết tâm kết hôn với Đổng Vĩnh khiến Vương Mẫu tức giận, hủy bỏ cốt tiên và đày xuống trần gian làm người phàm. Từ đó, vì quá nhớ em gái, lần lượt các nàng tiên còn lại cũng xuống trần gian và mắc vào âm mưu của hai người xấu là Sao chổi cùng Âm th
QUAY LẠIKhi bầu trời xanh lam chuyển thành màu đen đầy sao thì ở một vách núi khác, dưới tàng cây hoa gạo đỏ rực, bên cạnh ánh đèn điện sáng ngời có hơn một trăm người cả nam lẫn nữ ngồi thành vòng tròn, vừa ăn gà nướng sả, bánh nướng không vừng, sữa dê mật ong… và một vài đặc sản của dân tộc Lật Túc, vừa uống rượu đế liên tục đối ca vui đùa.
Khi những thanh niên nam nữ của dân tộc Lật Túc hoặc khẽ ngâm nga hoặc hát vang khúc điệu thì Lâm Lung và 16 người khách du lịch từ trong thành phố tới, mặc dù không hiểu ngôn ngữ địa phương nhưng cũng rối rít ủng hộ vỗ tay giọng ca say mê này.
Hậu quả của việc ủng hộ quá hăng say chính là những người Lật Túc biết nói tiếng phổ thông cũng bắt đầu ồn ào lên, muốn “những người bạn trong thành phố hát một bài”! Đối tượng của trận ồn ào này dĩ nhiên là hai cô gái xinh đẹp không có bạn trai trong nhóm người – Lâm Lung và Viên Viện. Nên biết rằng, hội tắm ao cũng chính là lễ hội xem mắt của dân Lật Túc, cho dù không thể lấy hai cô gái ở trong thành phố nhưng các chàng trai cũng rất muốn nhân cơ hội này nghe tiếng hát của hai cô.
Viên Viện với dáng người nóng bỏng không cẩn thận bị mấy chàng trai “vây công”, họ nói những câu thân thiện mà hơi vụng về khiến mặt cô đỏ ửng như quả cà chua, khiến cô không thể không đồng ý đành hát một bài. Nhưng cần phải chờ môt lát, cô cần thương lượng với bạn của mình.
“Cậu muốn hát bài nào?” Lâm Lung ngồi xếp bằng trên đất cười hỏi cô.
“Tuỳ tiện… Mau giúp mình suy nghĩ!” Viên Viện im lặng vỗ trán, bổ sung: “Không thể là tình ca!”
“Vậy…” Lâm Lung suy nghĩ, vỗ tay cười nói: “Hát bài ‘Tình bạn lâu dài’ đi. Bài này rất được, không mang theo tình yêu lại có tình cảm, rất thích hợp trong trường hợp tất cả mọi người bao gồm anh chị em cùng chung sống này, mình giúp cậu đệm nhạc.” Nói xong, cô lập tức xoay người mượn “ki bố ách” - tức đàn tỳ bà của chàng trai Lật Túc kia.
Sau khi chỉnh dây cung thử âm xong, Lâm Lung ngồi tại chỗ giơ tay đặt lên dây đàn, cô khẽ mỉm cười gảy lên khúc dạo đầu. Viên Viện được cô đệm nhạc bắt đầu cất tiếng hát của mình: “Có thể nào quên những người bạn cũ, trong lòng có thể không nhớ thương… Tình bạn muôn năm, bạn bè, tình bạn muôn năm! Nâng chén đối ẩm, cùng hát ca ngợi tình bạn lâu dài…”
Tiếng hát và tiếng đàn hoàn mỹ dung hoà vào nhau phiêu đãng uyển chuyển trong bầu trời đêm. Có lẽ không ai ngờ âm thanh của một cô gái trong thành phố cũng có thể to rõ như vậy, không hề thua kém người bản tộc. Thậm chí người kia còn có thể gảy nhạc cụ “ki bố ách” truyền thống của tộc Lật Túc. Vì vậy bầu không khí bỗng nhiên trở nên vô cùng sôi động.
Sau khi Viên Viện hát xong, ngoài những tiếng hoan hô ủng hộ còn có những tiếng hét liên tiếp vang lên: “Cô gái đánh đàn cũng hát một bài! Hát một bài!”Long Tuyền thấy tất cả, anh bỗng nhớ lại lúc xưa khi Lâm Lung ngồi trong cửa hàng đàn tranh gảy khúc “Thương hải nhất thanh tiếu”, nghĩ tới khúc tình ca hào hùng kia cùng với gương mặt xinh đẹp và giọng hát không câu nệ của cô.
“Nhất định chị ấy sẽ chọn một ca khúc rất hào hùng.” Trác Nhất núp ở trong đám người nói thầm.
Long Tuyền hơi nghi hoặc nhìn về phía Trác Nhất, dò hỏi: “Cậu đã từng nghe Lâm Lung hát?”
“Sao có thể chỉ là nghe qua, mà phải là kí ức trọn đời không quên!” Bạn học Tiểu Nhất vô cùng bi phẫn trả lời: “Khoảng thời gian chị ấy đến Bắc Kinh chơi đã kéo tay tôi chạy đến quảng trưởng, dưới bao nhiêu con mắt của quần chúng mặc áo ngắn quần đùi vừa múa vừa ‘rống’ một khúc nhạc tình ca có tên ‘Bắc Kinh kim sơn thượng’ của dân tộc Tạng*!! Âm thanh to rõ, phóng khoáng đến mức hấp dẫn cả sự chú ý của cảnh sát duy trì trật tự!! Lúc ấy tôi đã có ý nghĩ muốn đào hầm chôn mình.”
*Dân tộc Tạng: Dân tộc thiểu số của Trung Quốc, phân bố ở vùng Tây Tạng, Thanh Hải, Tứ Xuyên, Cam Túc, Vân Nam.
“Duy trì trật tự?” Cảnh sát suy trì trật tự để ý cả khách du lịch ca hát ư?
Trác Nhất méo miệng nhẹ giọng giải thích: “Lúc ấy tôi mặc quần áo mùa hè của học sinh, đội duy trì trật tự nghi ngờ Tiểu Long Nữ là một cô gái ăn mặc ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục….”
Trác Nhất còn chưa nói xong đã bị Long Tuyền ho nhẹ một tiếng cắt đứt câu nói, nhắc nhở cậu ta không nên nói lời không thích hợp ở nơi này, l-q/đ cậu ta đành phải nuốt chữ “binh”* xuống.
*Mình giải thích chỗ này 1 chút. Trong bản cv thì câu nói của Trác Nhất là “duy trì trật tự hoài nghi Tiểu Long Nữ là một có thương tích phong hoá loạn mặc quần áo nữ…” nên từ “binh” này ở phía sau cùng. Nhưng khi edit mình sẽ đảo ngược lại câu trong bản cv nên từ “nữ” sẽ không xuất hiện ở cuối câu. Đó là lý do vì sao mà Long Tuyền phải cắt đứt và có từ “binh” ạ ^^
Chờ đến khi Trác Nhất hồi hồn nhìn về phía đám người thì Lâm Lung đã đeo “ki bố ách” vào một bên rồi đứng lên, dùng tư thế ôm bass khi hát thể loại nhạc Rock and Roll, nét mặt tự nhiên bắt đầu gảy đàn.
Cô ngửa đầu lên nhìn mặt trăng, đầu tiên là mở to miệng, dùng âm điệu cao vút, ngân dài mà to hai tiếng: “A~~~a~~~”. Sau đó, một khúc nhạc phiên bản Rock and Roll cùng với bài hát “Dân ca giống như nước suối” được bật ra từ miệng cô.
“Hát dân ca a~~~! Bên này hát bên kia cũng hát~, bên kia hát~, dân ca giống như dòng nước suối~~! Không sợ núi cao uốn cong~, uốn cong~!...”
Một tiếng kia không khác gì như tiếng hét của những chàng trai, tiếng hát nồng đậm phong tình dân tộc, nhiệt tình mà không bị cản trở, giống như muốn xuyên thấu qua núi non chọc thủng bầu trời. l;q'đ Ngón tay thon dài linh hoạt gảy đàn tỳ bà của dân Lật Túc ở bên hông, phối hợp với đó là tiếng hát đầy kích tình khiến cho rất nhiều người dân bản xứ cũng phải kinh ngạc, rối rít thở dài nói rất có tài …!!
“Quả nhiên là khúc hát hào hùng!” Long Tuyền nghe giọng hát trong vắt của cô, lại nhìn cô phóng khoáng tự nhiên đứng ở giữa sân vui vẻ hát vang. Khi cô hát xong, những thanh niên Lật Túc mang theo sự yêu thích tìm cô uống rượu. Anh thầm thở dài: “Náo động như vậy cũng không sợ bị bắt làm áp trại phu nhân sao?!”
Trác Nhất kinh ngạc nhìn Long thiếu một cái, cậu cảm thấy câu nói vừa rồi của anh mang theo vị chua, l/q6đ thậm chí ngay cả loại từ như “áp trại phu nhân” cũng nói ra được.
Long Tuyền như không chú ý tới việc Trác Nhất đang quan sát mình, anh khép ống kính máy chụp hình lại, bình tĩnh nói: “Đi thôi, đi về.”
“Không đến chào hỏi các chị ấy sao?” Đi được nửa đường về lều trại, Trác Nhất bỗng nhẹ giọng hỏi.
Long Tuyền lắc đầu, đáp: “Nếu không cần thiết thì coi như không nhìn thấy.”
Theo lẽ thường mà nói, nếu bên cạnh Lâm Lung không xuất hiện nhân vật khả nghi thì tất nhiên bọn họ không cần lộ diện. l0q4đ Nhưng khi Tiếu Lực Dương vừa đi dò xét trở về, Long Tuyền thấy anh ta trao đổi với mình một ánh mắt, không cần mở miệng cũng biết cô gái Lật Túc đó tuyệt đối có vấn đề. Nói cách khác là 4, 5 ngày tiếp theo phải theo dõi cô ta một cách sát sao, thậm chí còn phải làm xong công tác chuẩn bị dẫn đám người Lâm Lung ra ngoài.
Rạng sáng 3 giờ, ba người ngồi ở trong lều trao đổi ý kiến. Bọn họ hy vọng Sơn Nỗ có thể ra ngoài đi loanh quanh tản bộ để bọn họ có thể xác nhận bộ dạng của hắn ta, rồi bắt đầu chính thức theo dõi. Nhưng một khi hắn ta xuất hiện, phía bên mình rất có thể cần dẫn đám người Lâm Lung rời khỏi đây. Tức là bọn họ cần phải xuất hiện trước mặt Sơn Nỗ, hơn nữa không thể bại lộ thân phận.
Ba người bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Đây là lần đầu tiên Trác Nhất thi hành nhiệm vụ ngoài lần diễn tập thực chiến nên cảm thấy hơi khẩn trương. Tiếu Lực Dương thì thầm mến Viên Viện, nhìn cô mặc đồ tắm nóng bỏng như vậy mà anh lại không thể đến gần, cho dù muốn nhích tới gần cũng phải để ý nhiệm vụ, vì vậy trong lòng cảm thấy rối rắm; còn lại Long Tuyền thì không rõ, anh cảm thấy tâm trạng của mình không được tốt lắm, vì vậy anh tựa vào lều hít thở sâu mấy lần để điều chỉnh tâm tình của mình, để cho mình trong lúc mấu chốt không bị rơi vào tình trạng xe bị tuột xích.
“Có phải anh nhìn thấy cô ấy uống rượu với người đàn ông khác nên khó chịu trong lòng đúng không?” Tiếu Lực Dương đột nhiên lên tiếng cười nhạo.
“Câm miệng, cậu đi ngủ đi!” Long thiếu hung ác trợn mắt nhìn cậu ta một cái. Quả thật anh đã thấy được Lâm Lung uống rượu đồng tâm với người thanh niên cho cô mượn đàn tỳ bà, động tác kia còn thân mật hơn khi uống rượu giao bôi!! Đây là một trong những phong tục tập quán của một số dân tộc thiểu số như tộc Lật Túc, tộc Di, tộc Nộ. Hai người ôm vai kề má, cùng uống một ly rượu, uống đến một giọt cũng không còn mới là bạn bè thật sự.
Đồng chí Linh Dương tiếp tục cười trêu, nói: “Long thiếu, cậu cũng đừng ghen. Tộc Lật Túc uống rượu đồng tâm cũng chỉ là một lễ nghi đãi khách thể hiện sự nhiệt tình mà thôi! Dân tộc Độc Long* khi kết hôn mới uống như vậy để bày tỏ hai người muốn bên nhau đến đầu bạc răng long, không xa không rời.”
*Tộc Độc Long: Dân tộc thiểu số tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Long Tuyền ném lại một câu: “Tôi biết rõ! Không cần cậu nói nhảm.”
Sau đó anh liền ngậm chặt miệng không nói nữa, nhưng vẻ mặt vẫn hơi đen tối không rõ.
Cùng lúc đó, đám người Lâm Lung và Viên Viện kết thúc buổi đối ca đi tới một suối nước nóng hơi thấp trong thung lũng, chuẩn bị tắm thư giãn một lát rồi mới đi ngủ.
“Nơi này thật thoải mái! Phong cảnh nơi buổi chiều kia cũng không tệ, đáng tiếc quá nóng, chỉ có thể tắm mà không thể ngâm.” Viên Viện vừa cảm khái vừa nhanh chóng cởi áo ngoài.
Lâm Lung nhanh hơn cô đã mặc xong đồ bơi ngồi lên thềm đá trong suối nước ngồi, cả người từ từ chìm vào làn nước ấm áp, vô cùng thoải mái, cô hít sâu một hơi rồi lại từ từ thở ra.
Lúc này đã gần sáng sớm, bóng đêm cũng không còn đen đặc nữa nhưng vầng trăng trên bầu trời vẫn sáng ngời. Lâm Lung nửa nằm ngửa đầu nhìn lên bầu trời, bốn phía là dẫy núi bao quanh, tầng mây ở giữa núi rừng chậm rãi trôi lững lờ, vầng trăng rằm thỉnh thoảng vuốt ve đầu ngọn cây, tất cả tạo nên hiệu quả thị giác như mộng như ảo.
Không khí trong lành, thỉnh thoảng còn có tiếng côn trùng kêu vang, hơi nước màu trắng lượn lờ tràn ngập suối nước nóng phiêu đãng, nhẹ nhàng bao quanh thân thể trắng nõn của cô gái trẻ, thỉnh thoảng còn có bông hoa gạo đỏ rực trôi qua giữa hai chân, kẽ ngón tay của Lâm Lung….
Cảnh đẹp như vậy tựa như cõi tiên.
“Thất Tiên Nữ* tắm đại khái cũng chỉ như này mà thôi.” Lâm Lung cười nói chuyện với bạn đồng hành.
*Thất Tiên Nữ: Bộ phim kể về 7 nàng tiên nữ, là con gái của Vương Mẫu nương nương. Một lần, nàng tiên thứ bảy vì ham chơi xuống trần gian nên đã gặp và trót yêu chàng thanh niên Đổng Vĩnh. Nàng quyết tâm kết hôn với Đổng Vĩnh khiến Vương Mẫu tức giận, hủy bỏ cốt tiên và đày xuống trần gian làm người phàm. Từ đó, vì quá nhớ em gái, lần lượt các nàng tiên còn lại cũng xuống trần gian và mắc vào âm mưu của hai người xấu là Sao chổi cùng Âm th
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu