Teya Salat
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Em Và Đầu Heo - phần 5

Lượt xem :
au: “Đây là cô Lâm.”

Phương Hữu Lân nghe là đoán được ngay anh chàng cũng chẳng nhớ nổi tên người ta, vì thế thoải mái nói: “Chị họ Phương.”

Cô Lâm đó rất nhanh đã bị trợ lý kéo đi. Ngồi trên xe cả chặng đường,Phương Hữu Lân luôn luôn trầm mặc. Long Chiếu Vũ nhìn sang bên thấy nàng hơi chau mày, giống như đang tập trung nghĩ ngợi vấn đề rất phức tạp.Anh ta cho rằng nàng để ý chuyện vừa rồi, vội vàng giải thích: “Anh gặpcô ấy trong một lần đi hát karaoke, sau đó chỉ cùng đi ăn bữa cơm rồithôi.”

Phương Hữu Lân nghĩ một chút mới hiểu ra Long Chiếu Vũđang giải thích chuyện vừa nãy, nàng cười nói: “Mấy món nợ đào hoa củaanh phải mất bao lâu mới bằng không được ha?”

Lời này đối với Long Chiếu Vũ có sức động viên đáng kể, anh ta đáp: “Tất cả đều là nợ khó đòi, đã cắt đứt liên lạc từ lâu rồi.”

Nàng rất vui mừng khi gặp bà Long, bà bác cũng thật lòng cám ơn nàng vì mónquà chu đáo. Sau bữa ăn dinh dưỡng thanh đạm, Long Chiếu Vũ thấy nàngkhông hăng hái cho lắm nên mau chóng đưa nàng về thẳng nhà.

Ngang qua nhà Lý Minh, nàng bất giác nhìn lướt qua – xe anh đang ở đó.

Đợi Long Chiếu Vũ đi rồi, nàng qua nhà Lý Minh, đứng tần ngần trước cửathật lâu rồi mới hạ quyết tâm ấn chuông. Nàng tự ra tối hậu thư chomình, nếu đếm ngược từ bảy đến một mà anh vẫn không mở cửa thì nàng sẽbỏ đi ngay tức khắc. Đếm đến một, nàng nhanh chóng xoay người, ngay lúcấy cánh cửa sau lưng nàng bật mở, giọng nói rụt rè của Lý Minh vọng tới: “Phương Hữu Lân?”

Lòng nàng run lên, nàng quay lại, nỗ lực thể hiện vẻ mặt tươi tắn, nhưng đến phút 89’ lại thành tươi tắn một cách sống sượng.

“Em hay thấy xe anh ở đây, dạo này anh thường về nhà à?”

Anh chỉ gật đầu một cái thay vì trả lời. Anh gầy rộc người, không còn giống bộ dáng ‘đầu heo’ của ngày trước một chút nào. Trông anh như phải vịnvào khung cửa mới có thể đứng vững trước mặt nàng vậy.

“Em sao rồi? Mọi việc vẫn ổn chứ?”

“Cũng bình thường.” Nàng cắn môi, không biết nên nói gì cho phù hợp với hoàncảnh này, cuối cùng chỉ nói: “Anh nên để tâm đến sức khỏe nhiều hơn,bằng không sẽ khiến mọi người lo lắng. Nếu lỡ anh ngã bệnh, nhân viêncủa anh sẽ không biết trông cậy vào ai.” Nhìn lại thấy ánh mắt anh bỗngsáng ngời, khóe môi còn có cả nụ cười kín đáo, nàng đột nhiên giận bảnthân mình lắm chuyện, thế là liến thoắng nói ‘Tạm biệt’ rồi quay ngoắtđi.

Nàng trăn trở trong giấc ngủ suốt đêm hôm đó. Giữa chiêm bao, nàng mơ thấy mình chạy mãi, chạy mãi trên cầu cao tốc, chạy về phíabóng dáng Lý Minh ở nơi tận cùng, nhưng dù có gắng chạy đến mấy nàngcũng vĩnh viễn không đến được nơi có anh.

Hôm sau nàng chủ độnghẹn Long Chiếu Vũ ăn cơm những hai lần, hy vọng có thể mau mau xóa sạchbóng dáng anh trong trí óc. Nhưng cách làm này lại phản tác dụng, bởinàng càng muốn quên, thì những kỷ niệm nho nhỏ, vụn vặt lại ùa về càngnhiều từ những góc ký ức tưởng chừng đã sắp tan biến.

Thậm chígiấc ngủ của nàng cũng suy giảm. Vào một buổi tối, Phương Hữu Lân lấygương ra săm soi, phát hiện ra lũ nếp nhăn và bọng mắt đáng ghét, liềnquyết định đắp mặt nạ rong biển. Đang đắp nửa chừng thì nghe tiếngchuông cửa, lát sau mẹ nàng gõ cửa phòng nàng hỏi: “Con ngủ chưa? CóVương Khả Tâm tìm con đấy, con có quen không?”

“Con không quen, mẹ mở cửa thả chó đi!”

“Con bé nói nó là chị họ của Lý Minh.”

Phương Hữu Lân lập tức vọt xuống giường, đi chân không ra mở cửa rồi quángquàng chạy xuống dưới nhà. Ngoài cửa không chỉ có Vương Khả Tâm mà còncó cả A Mai và Long Chiếu Vũ. Cả ba người mặc dù đều đang sốt ruột nhưng khi thấy khuôn mặt xanh đen của nàng vẫn không tránh khỏi thảng thốt.Mẹ nàng chạy theo nói: “Con mau đi rửa mặt sạch sẽ rồi mặc quần áo đànghoàng vào!”, sau đó mời mọi người vào nhà ngồi.

Nàng khẳng địnhđã xảy ra chuyện, chắc chắn Lý Minh đã xảy ra chuyện. Trong phút hoảngloạn, nàng nhầm kem đánh răng thành sữa rửa mặt. Cuối cùng nàng tẩy rửaqua quýt, mặc ngược áo sơ mi rồi lao xuống lầu.

A Mai là ngườibình tĩnh và nắm rõ tình hình nhất, cô nói ngắn gọn: “Ba ngày trước tổng giám đốc Lý đi Sơn Tây khảo sát. Tám giờ tối nay phó tổng đi cùng anhấy gọi điện, nói là lúc chạng vạng trong khu vực hầm mỏ xảy ra sự cố,đoạn hầm chỗ họ đang đứng sập xuống bất ngờ. Tổng giám đốc Lý bị chấnthương do va đập, hiện đã đưa vào bệnh viện tốt nhất của Thái Nguyên,nhưng tình trạng rất nghiêm trọng, không chỉ gãy xương nhiều bộ phậntrên cơ thể mà còn hôn mê sâu.”

Nói đến đây, A Mai ngừng mộtchút, Phương Hữu Lân vẫn ngồi im phăng phắt. Cô lại nói tiếp: “Nhữngngười khác không hề hấn gì, bởi vì trên thực tế mọi người hoàn toàn cóthời gian chạy ra ngoài. Nhưng tổng giám đốc Lý vì liều lĩnh quay lạitìm đồ vật bị rơi nên mới gặp tai nạn. Phó tổng Lưu kể với tớ trên đường đến bệnh viện tay anh ấy vẫn nắm chặt vật đó, nghe bảo là sợi dây đeotay bằng vàng loại bình thường, bên ngoài có gắn chìa khóa.”

Sợidây đeo tay đó đã nhắc nàng nhớ lại chuyện xảy ra vào cái đêm kia. Nàngcố giữ cho giọng mình không run rẩy, từ tốn nói: “Tớ và tổng giám đốc Lý không có quan hệ gì đặc biệt, vả lại lâu rồi cũng không còn giữ liênlạc, chuyện này vẫn nên báo cho người thân của anh ấy biết thì tốt hơn,một mình tớ chỉ e không làm được gì.”

Mẹ nàng không biết chuyệngiữa nàng và Lý Minh, chỉ ngồi một bên im lặng lắng nghe. Đối với loạichuyện liên quan đến mạng người này, bà cũng rất tán thành câu trả lờicủa con gái.

Vương Khả Tâm nắm chặt tay Phương Hữu Lân, rơi nướcmắt, khẩn khoản nói: “Lý Minh từng kể chị nghe về em, chị khẳng định chú ấy quyết tâm một lòng một dạ yêu em. Chị không biết tình cảm giữa haiem đã phát triển đến đâu, nhưng nghe nói trong lần duy nhất tỉnh lạitrên đường đi, chú ấy đã gọi tên em. Trong bảng khai lưu tại công ty,chú ấy đã điền tên em vào mục người đầu liên lạc nếu gặp trường hợp khẩn cấp.” Chị tạm dừng, quay qua nhìn A Mai, A Mai liền đưa bảng khai đócho nàng xem. Thời gian viết bảng khai là vào một tuần trước, hơn nữangười thân được hưởng bảo hiểm cũng chính là nàng!

“Chị là ngườithân trong nước duy nhất của chú ấy, chị đã nhắn ba mẹ chú ấy lập tứctrở về rồi. Chị xin em, Phương Hữu Lân, cho dù là người dưng nhưng thấycái chết trước mắt, em cũng không thể không cứu mà. Em hãy đi cùng chịđến đó, nhé? Chị tin chắc người cậu ấy cần nhất là em.”

Mẹ nànglập tức tỏ ý phản bác, có nói gì đi nữa thì bà cũng không muốn để congái mình vướng vào chuyện sống chết của người khác. Long Chiếu Vũ liềnthuyết phục bà: “Thưa bác, bác có thể cho phép Phương Hữu Lân đi trướcđược không? Tụi cháu sẽ nhờ luật sư chuẩn bị hồ sơ ngay bây giờ. Thật ra cũng không phải bảo cô ấy ra quyết định gì thay cho Lý Minh cả, chỉ làmong muốn cô ấy có thể ở bên cạnh cậu ấy mà thôi. Lý Minh là bạn tốtnhất của cháu, cháu quen nhà họ đã hơn mười năm nay, họ thật sự là những người rất tốt.” Những lời này của anh ta quả thật đã hoàn toàn xoaychuyển thái độ của mẹ nàng.

Phương Hữu Lân trút tiếng thở dài,nói: “Vậy mọi người còn chần chờ gì nữa mà không đưa tôi tiền, địa chỉ,số điện thoại liên lạc, vé máy bay? Tôi đi chuẩn bị đồ đạc đây.”

Chuyến bay sớm nhất khởi hành lúc tám giờ sáng. Mọi người đều ngồi trên ghế chờ đợi, mỗi thời khắc trôi qua như dài hàng thế kỷ.

Phương Hữu Lân bình tâm lại. Vốn dĩ nàng đã suy nghĩ cặn kẽ, đã ra quyết định, vậy mà một tảng đá lớn bỗng từ đâu rơi xuống đập tan tất cả. Nàng hỏiLong Chiếu Vũ: “Sao anh lại đến nhà em?”

“Di động của em tắt máy, A Mai liên lạc với em không được, cô ấy tìm anh, anh nói cô ấy biết địa chỉ nhà em.”

Một lát sau anh ta nói: “Cậu ấy sẽ ổn cả thôi.”

“Em biết.” Phương Hữu Lân rít sâu một hơi thuốc nói, “Anh ấy thiếu nợ emnhiều lắm, đương nhiên phải sống thật mạnh khỏe để còn trả dần cho em.”

Long Chiếu Vũ nghe xong cười khổ.

A Mai chuẩn bị hết thảy mọi thứ, ngoài ra cô còn nhờ người ta dành riêng một phòng bệnh đơn để tiện cho nàng nghỉ ngơi.

Trước lúc lên máy bay, Long Chiếu Vũ đặt hai lên vai nàng, ngắm nhìn nàng hồi lâu rồi nói: “Lý Minh nhất định sẽ qua khỏi, anh không lo cho cậu ấy,nhưng anh lo cho em, em nhớ chăm sóc bản thân cho tốt. Nếu em cần, chodù là bất cứ khi nào hay bất cứ nơi đâu hãy cứ gọi cho anh, anh sẽ bayngay đến đó.”

Nàng mắt nhòa lệ mà vẫn còn sức trêu đùa: “Longthiếu gia này, tình cảm của anh sâu đậm và cao thượng quá chừng, miếngthịt béo sắp tới tay mà anh còn chủ động dâng cho người khác.”

Long Chiếu Vũ trong phút chốc cũng nghẹn ngào: “Không duyên không phận thì đừng nên cưỡng cầu làm gì.”
Nàng ngủ li bì trong cả chuyến bay kéo dài hai giờ đồng hồ. Máy bay hạ cánh, Vương Khả Tâm nói với nàng: “Cảm ơn em.” Phương Hữu Lân lắc lắc mái tóc dài: “Không có gì đâu chị, miễn sao anh ấy bình an vô sự là tốt rồi.”

Người đến đón chở họ vào thẳng bệnh viện. Tới nơi, nàng và Vương Khả Tâm chỉ có thể nhìn Lý Minh qua lớp cửa kính phòng ICU. Anh đang nửa nằm nửa ngồi, mặt đeo mặt nạ dưỡng khí, trên người cắm các loại ống dẫn và máy đo cảm ứng, đùi băng thạch cao trắng toát.

Y tá trưởng giải thích với họ, anh bị gãy xương đùi phải và ba xương sườn tại vị trí lồng ngực. Việc gãy xương sườn đã dẫn đến chấn thương màng phổi, đồng thời khiến cho khả năng hoạt động của hệ hô hấp bị suy yếu. Song nguy hiểm nhất chính là, bệnh viện không thể xử lý chất bài tiết ứ đọng trong khí quản do anh vẫn còn hôn mê sâu. Rất nhiều phương thức kiểm tra khác nhau đã được tiến hành, nhưng vẫn không tìm ra dấu hiệu chứng tỏ vùng não bị tổn thương. Hiện tại các bác sĩ đã hết cách và cũng không dự đoán được bao giờ anh sẽ hồi tỉnh.

Y tá cũng nói thêm, sau này khi tỉnh lại anh sẽ cảm thấy cực kỳ đau đớn và suy kiệt vì không thể cử động bình thường. Nhưng để xương mau liền, cho dù đau cách mấy anh vẫn bắt buộc phải trải qua quá trình vận động bị động*. Toàn bộ thời gian phục hồi sức khỏe sau khi tiếp nhận điều trị hậu chấn thương dự tính từ bảy đến mười tuần – nếu như không xảy ra việc gì ngoài dự liệu, não không xuất hiện vấn đề bất thường và cơ thể không phát sinh biến chứng.

0 Vận động bị động là khi ai đó giúp bạn di chuyển các khớp, nắn chân tay, mát-xa…

Không rơi nước mắt ngắn dài như Vương Khả Tâm, Phương Hữu Lân nín lặng từ đầu chí cuối. Bác sĩ dặn dò xong, nàng quay đầu bước đi. Ra đến hành lang, nàng đứng lại rút điếu thuốc, châm lửa ba lần mà thuốc vẫn không cháy. Phó tổng Lưu đi bên cạnh giúp nàng châm thuốc, nàng rít mạnh vào ba hơi liên tiếp, rồi đột nhiên húng hắng ho khan, ho đến mức gương mặt ướt đẫm nước mắt, cuối cùng nàng bất chấp tất thảy, ngồi bệt xuống đất òa lên khóc nức nở. Trước kia từng có thời gian làm việc chung nên phó tổng Lưu cũng biết loáng thoáng chuyện giữa nàng và Lý Minh. Anh ta thấy nàng khóc lóc thảm thương như vậy bèn đưa cho nàng khăn giấy và cả sợi dây đeo tay kia – thứ mà bây giờ trong mắt nàng đã trở thành kẻ đầu sỏ gây nên mọi tai họa. Nàng gồng lên, siết chặt nó trong tay, lầu bầu giữa tiếng nấc: “Mẹ nó, đợi anh tỉnh lại, em sẽ cắt đứt cái thứ tai vạ này trước mặt anh. Nói anh là đầu heo đúng quá mà, ai đời chỉ vì một sợi dây tầm thường mà hại mình người không ra người, quỷ không ra quỷ, hại bao nhiêu người s
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT256/2430