Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 60221065
|
“Nội quy học sinh” đã viết...”.
“Bớt nhảm đi! Bắt lấy!”.
“Tóm được rồi! Thi Vĩnh Đạo, cậu biến chất!”.
“Không hút thì phí!”.
Khi Quyên Quyên lên tầng, Phổ Hoa đang ngồi tầngthử hai từ trên xuống, mặt vùi vào hai đầu gối. Hỏi cô làm sao, cô không nói, thẫn thờ như người mất hồn.
“Môn hóa chiều nay có tiết kiểm tra, còn không mau về ôn tập!”.
“Không ôn tập nữa...”. Phổ Hoa ngẩng đầu, tay viết công thức hóa học trên nền gạch.
“Lại làm sao vậy?”. Quyên Quyên sờ trán cô, khôngnóng. Đang định ngồi xuống thì tiếng bước chân loẹtquẹt vang lên trên cầu thang, từ tầng trên đi xuống, rất nhanh đã tới tầng bọn họ. Phổ Hoa bịt mặt lại vùi vào đầu gối, Quyên Quyên che bên cạnh đợi người ta đi qua.
Thấy bọn cô, Cao Triệu Phong lén lút nhét cái gì đóvào túi quần, nhảy hai ba bậc xuống. Thi Vĩnh Đạothong thả đi qua Quyên Quyên, liếc liếc Phổ Hoa, bậtlửa màu bạc trong tay bật tanh tách.
***********
Quyên Quyên tổng kết: nam sinh học tốt đều có mặt đen tối, ngoài Phong Thanh, Khổng Nhượng, Lý ThànhTự, Ngu Thế Nam...
Phổ Hoa hoàn toàn không đồng ý với câu nói này,nhưng cô quả thật đã có thành kiến cảm thấy bất cứ nam sinh nào bên cạnh đều đầy suy tính, thậm chí ra vẻ đạo mạo nghiêm trang. Trong đó, Thi Vĩnh Đạo là ghê gớm nhất!
Ban đầu vô tình gặp Thi Vĩnh Đạo ở ngoài quán KiếnNhất, Phổ Hoa không hề để ý, học sinh tan học đầy đường, cậu ta xuất hiện ở đó là điều tự nhiên. Nhưng sau khi phải học thêm vào hôm thứ sáu, mỗi lần đều đụng phải cậu ta ở trước quán Kiến Nhất, Phổ Hoa liềncảm thấy có chút khác thường. Có lúc cậu ta khoác cặp dựa nghiêng vào ghế sau xe đạp như đợi người, cólúc trong tay cầm điếu thuốc hút được một nửa, có lúc dứt khoát chả làm gì, chỉ tìm kiếm trong dòng người tan học. Biểu hiện tìm kiếm đó khiến người khác bất an.
Cậu ta có ánh mắt nhìn thấu người khác, nụ cười sâuxa khó hiểu, và cả thành tích hóa học tốt tới mức vô lý, tất cả đều là lý do khiến cô sự hãi cậu ta.
Sau khi vào đông, trời tối sớm hơn, Phổ Hoa một mình đạp xe về nhà nên càng đặc biệt cẩn thận. Gặp con đường không có đèn hoặc người lạ kỳ quái sẽ nghe lờibố mà quay đầu vòng về phía đường lớn.
Lần thứ nhất phát hiện có người đi theo mình, cô tưởng mình đa nghi, nhưng vài ngày sau, cảm giác bị theo dõi lại tăng chứ không giảm, nhưng mỗi khi cô đừng bên đường quay đầu tìm kiếm lại không tìm ra bất cứ bóng người nào.
Sự sự hãi này ngày ngày đi vào giấc mộng của Phổ Hoa. Trong mơ bóng đen theo đuôi đó dần dần rõ ràng,mặc bộ đồng phục màu trắng, từng bước lại gần, dang tay ra muốn bóp cổ cô, hắn ta lại có gương mặt của Thi Vĩnh Đạo.
Bị tỉnh dậy bởi ác mộng, Phổ Hoa ôm chăn ngồi trong bóng tối, ôm hộp bút chì trong lòng run lẩy bẩy. Cảm giác quen thuộc lờ mờ này dần dần có ấn tượng mơ hồ, đó chính là tối hôm trước khi khai giảng, cô đi sửa xe, có một nam sinh mặc đồng phục màu trắng cũng vá xe bơm xe ở đó.
Phổ Hoa bắt đầu không dám đạp xe một mình, có lúc ngồi xe cùng Quyên Quyên, có lúc hẹn bạn học cùng hướng đi với cô về nhà. Sau một hai tuần, người đi theo không xuất hiện, đến người quen trên đường cô cũng không thấy, tin tức đài phát thanh cũng không có bất cứ việc trị an liên quan tới khu vực xung quanh trường học, Phổ Hoa liền bạo gan, lại đạp xe đi học.Ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cô khó tránh khỏi cảm giác lo sự bất an.
Quyên Quyên nói, đó gọi là thần hồn nát thần tính.
Trận đấu bóng rổ vòng tròn toàn trường diễn ra ngắt quãng tới tận cuối năm, kết quả lớp 9 (6) vào trận bán kết. Sự nhiệt tình chưa từng có trong lớp dâng cao, để chuẩn bị cho kì thi cuối kỳ, Phổ Hoa bắt buộc bản thân không đi xem, Quyên Quyên không khuyên được, mỗi lần tới trận đấu đều đi cùng cô lên tầng thượng hứng gió lạnh.
“Cần gì phải thế? Chỉ là tin đồn thôi mà, hơn nữa là trận đấu của lớp chúng ta!”. Quyên Quyên muốn xem Ngu Thế Nam, đương nhiên Phổ Hoa ngầm hiểu trong lòng.
“Mình không muốn đi!”.
“Mình thấy Cầu Nhân còn đặc biệt tổ chức đội cổ vũ, điều này gọi là nắm chắc cơ hội trèo lên trên, hiểu không!”.
“Không muốn hiểu!”.
“Vậy cậu nghĩ thế nào? Tin đồn đó của cậu ta có thể cũng đang xem trận đấu, chúng ta nên đi nhìn xem, mặt mày ra sao, cũng phải biết Kỷ An Vĩnh thích thể loại gì chứ!”.
“Đừng nói nữa...”. Phổ Hoa viết nguệch ngoạc, lung tung lên vở bài tập, trong lòng càng tức giận hơn vì những lời Quyên Quyên nói.
“Có gì đâu, cậu càng không đi, càng như trốn cậu ta vậy, như thế ngược lại càng không tốt. Thời gian trước các cậu phụ đạo cho nhau, dù sao cậu ta cũng giúp cậu không ít trong môn hóa, về tình về lý cậu đều nên đi cổ vũ cho cậu ta”.
“Thiếu mình cũng chả sao...”. Phổ Hoa khó giấu nổi nỗi hiu quạnh.
“Ôi, thật hết cách với cậu!”. Quyên Quyên cũng ngồi xuống bên cạnh Phổ Hoa, hai người quàng chung một cái khăn.
“Hay... cậu đi đi, dù sao cũng đi xem Ngu Thế Nam?”.
“Bỏ đi, ở đây với cậu”. Quyên Quyên lật lật đề cương ôn tập của Phổ Hoa, “Phổ Hoa...”.
“Hả?”.
“Cậu bảo mình có nên... nói rõ... với cậu ấy không...”.Quyên Quyên hiếm khi trịnh trọng nói về chuyện đó, nhưng lần này cô thực sự nghiêm túc.
“Cậu muốn ư?”.
“Khó nói... chuyện này, nên là con trai chủ động nhỉ?”.Quyên Quyên nhìn lên trời hít sâu, rồi lại hà hơi,“Mình chủ động... cũng được, chỉ sự...”.
“Sự cái gì?”. Phổ Hoa xát xát tay, ủ hai má lạnh đỏ của Quyên Quyên.
“Ừm... sợ cậu ấy cự tuyệt, cực kỳ khó xử... không chừng có bao nhiêu nữ sinh từng tỏ tình với cậu ấy rồi...”.
“Vậy thì đừng nói nữa”.
“Không nói sự bản thân hối hận!”. Phổ Hoa không quen với một Quyên Quyên nghiêm túc.
“Vậy thì nói!”.
“Khó nhỉ!”. Quyên Quyên lại thở dài. Phổ Hoa gật đầu theo, có chút kỳ lạ, “Nếu cậu ta cự tuyệt thật... cậu định làm thế nào?”.
Quyên Quyên nghĩ một chút, phủi phủi mông kéo Phổ Hoa đứng lên, tay nắm thành quả đấm hướng xuống tầng dưới: “Chẳng thế nào cả!”.
Trận chung kết hôm đó Phổ Hoa đi cùng Quyên Quyên cổ vũ cho Ngu Thế Nam.
Bọn họ đứng trên khán đài, trong giờ nghỉ, Phổ Hoa từ xa nhìn thấy Kỷ An Vĩnh đứng bên huấn luyện viên nghe chỉ đạo, Cầu Nhân đưa khăn giấy, nước, không hề có nhân vật nữ chính trong tin đồn xuất hiện.
Hiệp sau của trận đấu diễn ra ác liệt, hai bên va chạm khá nhiều lần, chơi bóng hơi bạo lực. Có một lần bóng ra ngoài đường biên, lăn dưới chân Phổ Hoa, cô ngồi xuống nhặt giúp thì bị Lý Thành Tự chạy ra tìm bóng đụng phải tới nỗi ngã xuống đất, may mà Quyên Quyên cũng trong đám người xem bên cạnh, Phổ Hoa không bị thương, đứng lên tiếp tục cổ vũ cùng mọi người.
Lý Thành Tự không cố ý, lại là thành viên đội bóng của lớp, Phổ Hoa không để tâm.
Cuối cùng lớp 9 (6) thua, kém hai điểm. Mấy giây chờ bóng sau cùng, khi ném bóng lên rổ, trọng tài thổi còi báo hiệu hết giờ.
Trận đấu kết thúc, mọi người tản ra về lớp, một mình cậu ta ôm bóng ở dưới bảng rổ. Phổ Hoa quay đầu nhìn một cái, cảm thấy trận đấu thất bại cũng không phải trách nhiệm một mình cậu ta.
Buổi chiều trước khi tan học có tin Lý Thành Tự và Thi Vĩnh Đạo đánh nhau, cụ thể vì sao Phổ Hoa cũng không biết. Lý Thành Tự thở hổn hển từ ngoài vào lớp, khóe miệng vẫn còn máu, đi qua còn chửi một câu: “Mẹ kiếp!”.
Thi Vĩnh Đạo không hề vào lớp, sách, vở, bút đều do Doãn Trình thu dọn hộ.
Tan học, Phổ Hoa đi cùng Quyên Quyên về nhà, trên đường còn tám chuyện về biểu hiện căng thẳng của Ngu Thế Nam trên sân. Sau khi chia tay, cô theo con đường quen thuộc, đạp xe về nhà, đi qua một ngõ hẻm rất tối, xuống xe quyết định vòng trở lại. Vừa quay đầu liền thấy một chiếc xe đạp khác ở cửa ngõ, nhanh nhẹn, gạt chuông xe, tiếng kêu tinh tang xua tan nỗi sự hãi trong bóng đêm.
Nhìn rõ người đạp xe, Phổ Hoa thầm kinh ngạc.
Không ngờ lại là Thi Vĩnh Đạo! Cậu ta lái xe một tay, phút chốc đã tới gần cô. Cả một buổi chiều không gặp, biểu hiện của cậu ta vẫn u ám cổ quái, dường như mới xô xát ở đâu về, mắt bên trái dán băng, trông như một võ sĩ thất trận trở về.
“Cậu đi đâu?”. Cậu ta nhảy khỏi xe, mặc bộ đồng phục trắng, cộng thêm bộ dạng ấy, Phổ Hoa lập tức liên tưởng một cách hoang đường tới bóng dáng đen tối trong ác mộng, nỗi sự hãi cậu ta vừa xua đi nay lại vì cậu ta mà trở lại.
Cô lủi mấy bước, đẩy xe hoảng loạn nhảy lên bàn đạp, muốn rời khỏi ngõ. Còn chưa lên được xe, Vĩnh Đạo đã theo sau.
“Cậu đi đâu?”. Cậu ta càng hỏi, cô càng ra sức muốn chạy trốn, ra sức đạp xe đạp đi.
Cậu ta sầm mặt, giống như ôn thần, cũng lên xe, cho dù Phổ Hoa đạp tới đâu, cũng đi sát ngay sau.
************
Sau khi thua trận chung kết, không khí giữa nam sinh lớp 9(6) có vẻ kỳ lạ, vài nhóm nhỏ xung đột. Tới kỳ thi thì cạnh tranh đến mức sứt đầu mẻ trán, cậu chết tôi sống. Kỷ An Vĩnh vẫn như vậy, sóng gió không sự, đằng sau cặp kính là ánh mắt sắc nhọn, tiếp tục đứng trong top mười của lớp. Trước kia từng tiếp xúc, Phổ Hoa hiểu được sự sắc bén đằng sau vẻ ngoài ôn hòa ấy. Giống như khi cậu ta dạy cô làm thế nào để nhớ được sau khi kết thúc phản ứng, cái nào hòa tan, cái nào kết tủa.
Cùng với tin đồn về chuyện yêu đương của Kỷ An Vĩnh, tin đồn tình ái trong lớp nhất thời ùn ùn kéo đến, đối diện những chuyện tình mới hé lộ, Phổ Hoa dần dần học được cách bình tĩnh tiếp nhận. Cô lặng lẽ nhấn chìm những vướng mắc mơ hồ trong chuyện tình cảm đối với Kỷ An Vĩnh xuống đáy lòng. Cô không phải Quyên Quyên, không có dũng khí thổ lộ, cũng không chịu nổi việc bị từ chối.
Loáng một cái đã tới tết Nguyên Đán, từ khi bỏ chìa khóa của thùng thư vào ngăn kéo, Phổ Hoa chưa mở hòm thư lần nữa, bức thư màu tím rốt cuộc lại đến bao nhiêu chiếc, cô chỉ coi như rất rất nhiều.
Trong không khí ngày lễ tết, các tấm thiệp đủ kiểu được lưu truyền trong giới học sinh, Phổ Hoa rất khó mà không quan tâm đến, cũng mua một vài cái theo Quyên Quyên. Có thiệp chúc mừng, tặng ai mới là vấn đề, số bạn học cô có thể nói chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thiệp đã viết xong, tới đêm liên hoan tết Nguyên Đán vẫn đặt trong cặp sách. Mỗi lần định lấy ra tặng Kỷ An Vĩnh, thấy các thể loại thư trên bàn cậu ta, lòng tin và hy vọng yếu ớt của Phổ Hoa liền tiêu tan như bong bóng. Cậu ấy không thiếu người theo đuổi và ái mộ, cậu ấy sẽ để ý đến sự quan tâm “rẻ tiền” của cô sao?
Tối liên hoan đó, Phổ Hoa bất ngờ nhận được hai tấm thiệp. Một tấm của Ngu Thế Nam, rất tinh tế, đẹp đẽ, chỉ viết đơn giản “Năm mới vui vẻ”, dưới là chữ ký như rồng bay phượng múa của cậu ấy. Tấm thiệp còn lại được dán kín trong hai lớp thư, mặt ngoài chỉ có tên của Phổ Hoa, dán tem, không có dấu bưu điện, giống như trực tiếp nhét vào hòm thư, có chút thần bí. Trên thiệp dán tấm kim loại và vài cánh hoa khô thịnh hành nhất hiện nay, đựng trong chiếc giỏ nho nhỏ in trên thiệp, thanh nhã thuần khiết, còn mang theo mùi hương dìu dịu. Chỗ viết lời chúc mừng: Noel vui vẻ, Nguyên Đán vui vẻ, mỗi ngày đều vui vẻ. Ký tên vô cùng kỳ lạ: XXX tối cao.
Nam sinh tên có ba chữ đâu đâu chẳ
QUAY LẠI“Bớt nhảm đi! Bắt lấy!”.
“Tóm được rồi! Thi Vĩnh Đạo, cậu biến chất!”.
“Không hút thì phí!”.
Khi Quyên Quyên lên tầng, Phổ Hoa đang ngồi tầngthử hai từ trên xuống, mặt vùi vào hai đầu gối. Hỏi cô làm sao, cô không nói, thẫn thờ như người mất hồn.
“Môn hóa chiều nay có tiết kiểm tra, còn không mau về ôn tập!”.
“Không ôn tập nữa...”. Phổ Hoa ngẩng đầu, tay viết công thức hóa học trên nền gạch.
“Lại làm sao vậy?”. Quyên Quyên sờ trán cô, khôngnóng. Đang định ngồi xuống thì tiếng bước chân loẹtquẹt vang lên trên cầu thang, từ tầng trên đi xuống, rất nhanh đã tới tầng bọn họ. Phổ Hoa bịt mặt lại vùi vào đầu gối, Quyên Quyên che bên cạnh đợi người ta đi qua.
Thấy bọn cô, Cao Triệu Phong lén lút nhét cái gì đóvào túi quần, nhảy hai ba bậc xuống. Thi Vĩnh Đạothong thả đi qua Quyên Quyên, liếc liếc Phổ Hoa, bậtlửa màu bạc trong tay bật tanh tách.
***********
Quyên Quyên tổng kết: nam sinh học tốt đều có mặt đen tối, ngoài Phong Thanh, Khổng Nhượng, Lý ThànhTự, Ngu Thế Nam...
Phổ Hoa hoàn toàn không đồng ý với câu nói này,nhưng cô quả thật đã có thành kiến cảm thấy bất cứ nam sinh nào bên cạnh đều đầy suy tính, thậm chí ra vẻ đạo mạo nghiêm trang. Trong đó, Thi Vĩnh Đạo là ghê gớm nhất!
Ban đầu vô tình gặp Thi Vĩnh Đạo ở ngoài quán KiếnNhất, Phổ Hoa không hề để ý, học sinh tan học đầy đường, cậu ta xuất hiện ở đó là điều tự nhiên. Nhưng sau khi phải học thêm vào hôm thứ sáu, mỗi lần đều đụng phải cậu ta ở trước quán Kiến Nhất, Phổ Hoa liềncảm thấy có chút khác thường. Có lúc cậu ta khoác cặp dựa nghiêng vào ghế sau xe đạp như đợi người, cólúc trong tay cầm điếu thuốc hút được một nửa, có lúc dứt khoát chả làm gì, chỉ tìm kiếm trong dòng người tan học. Biểu hiện tìm kiếm đó khiến người khác bất an.
Cậu ta có ánh mắt nhìn thấu người khác, nụ cười sâuxa khó hiểu, và cả thành tích hóa học tốt tới mức vô lý, tất cả đều là lý do khiến cô sự hãi cậu ta.
Sau khi vào đông, trời tối sớm hơn, Phổ Hoa một mình đạp xe về nhà nên càng đặc biệt cẩn thận. Gặp con đường không có đèn hoặc người lạ kỳ quái sẽ nghe lờibố mà quay đầu vòng về phía đường lớn.
Lần thứ nhất phát hiện có người đi theo mình, cô tưởng mình đa nghi, nhưng vài ngày sau, cảm giác bị theo dõi lại tăng chứ không giảm, nhưng mỗi khi cô đừng bên đường quay đầu tìm kiếm lại không tìm ra bất cứ bóng người nào.
Sự sự hãi này ngày ngày đi vào giấc mộng của Phổ Hoa. Trong mơ bóng đen theo đuôi đó dần dần rõ ràng,mặc bộ đồng phục màu trắng, từng bước lại gần, dang tay ra muốn bóp cổ cô, hắn ta lại có gương mặt của Thi Vĩnh Đạo.
Bị tỉnh dậy bởi ác mộng, Phổ Hoa ôm chăn ngồi trong bóng tối, ôm hộp bút chì trong lòng run lẩy bẩy. Cảm giác quen thuộc lờ mờ này dần dần có ấn tượng mơ hồ, đó chính là tối hôm trước khi khai giảng, cô đi sửa xe, có một nam sinh mặc đồng phục màu trắng cũng vá xe bơm xe ở đó.
Phổ Hoa bắt đầu không dám đạp xe một mình, có lúc ngồi xe cùng Quyên Quyên, có lúc hẹn bạn học cùng hướng đi với cô về nhà. Sau một hai tuần, người đi theo không xuất hiện, đến người quen trên đường cô cũng không thấy, tin tức đài phát thanh cũng không có bất cứ việc trị an liên quan tới khu vực xung quanh trường học, Phổ Hoa liền bạo gan, lại đạp xe đi học.Ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cô khó tránh khỏi cảm giác lo sự bất an.
Quyên Quyên nói, đó gọi là thần hồn nát thần tính.
Trận đấu bóng rổ vòng tròn toàn trường diễn ra ngắt quãng tới tận cuối năm, kết quả lớp 9 (6) vào trận bán kết. Sự nhiệt tình chưa từng có trong lớp dâng cao, để chuẩn bị cho kì thi cuối kỳ, Phổ Hoa bắt buộc bản thân không đi xem, Quyên Quyên không khuyên được, mỗi lần tới trận đấu đều đi cùng cô lên tầng thượng hứng gió lạnh.
“Cần gì phải thế? Chỉ là tin đồn thôi mà, hơn nữa là trận đấu của lớp chúng ta!”. Quyên Quyên muốn xem Ngu Thế Nam, đương nhiên Phổ Hoa ngầm hiểu trong lòng.
“Mình không muốn đi!”.
“Mình thấy Cầu Nhân còn đặc biệt tổ chức đội cổ vũ, điều này gọi là nắm chắc cơ hội trèo lên trên, hiểu không!”.
“Không muốn hiểu!”.
“Vậy cậu nghĩ thế nào? Tin đồn đó của cậu ta có thể cũng đang xem trận đấu, chúng ta nên đi nhìn xem, mặt mày ra sao, cũng phải biết Kỷ An Vĩnh thích thể loại gì chứ!”.
“Đừng nói nữa...”. Phổ Hoa viết nguệch ngoạc, lung tung lên vở bài tập, trong lòng càng tức giận hơn vì những lời Quyên Quyên nói.
“Có gì đâu, cậu càng không đi, càng như trốn cậu ta vậy, như thế ngược lại càng không tốt. Thời gian trước các cậu phụ đạo cho nhau, dù sao cậu ta cũng giúp cậu không ít trong môn hóa, về tình về lý cậu đều nên đi cổ vũ cho cậu ta”.
“Thiếu mình cũng chả sao...”. Phổ Hoa khó giấu nổi nỗi hiu quạnh.
“Ôi, thật hết cách với cậu!”. Quyên Quyên cũng ngồi xuống bên cạnh Phổ Hoa, hai người quàng chung một cái khăn.
“Hay... cậu đi đi, dù sao cũng đi xem Ngu Thế Nam?”.
“Bỏ đi, ở đây với cậu”. Quyên Quyên lật lật đề cương ôn tập của Phổ Hoa, “Phổ Hoa...”.
“Hả?”.
“Cậu bảo mình có nên... nói rõ... với cậu ấy không...”.Quyên Quyên hiếm khi trịnh trọng nói về chuyện đó, nhưng lần này cô thực sự nghiêm túc.
“Cậu muốn ư?”.
“Khó nói... chuyện này, nên là con trai chủ động nhỉ?”.Quyên Quyên nhìn lên trời hít sâu, rồi lại hà hơi,“Mình chủ động... cũng được, chỉ sự...”.
“Sự cái gì?”. Phổ Hoa xát xát tay, ủ hai má lạnh đỏ của Quyên Quyên.
“Ừm... sợ cậu ấy cự tuyệt, cực kỳ khó xử... không chừng có bao nhiêu nữ sinh từng tỏ tình với cậu ấy rồi...”.
“Vậy thì đừng nói nữa”.
“Không nói sự bản thân hối hận!”. Phổ Hoa không quen với một Quyên Quyên nghiêm túc.
“Vậy thì nói!”.
“Khó nhỉ!”. Quyên Quyên lại thở dài. Phổ Hoa gật đầu theo, có chút kỳ lạ, “Nếu cậu ta cự tuyệt thật... cậu định làm thế nào?”.
Quyên Quyên nghĩ một chút, phủi phủi mông kéo Phổ Hoa đứng lên, tay nắm thành quả đấm hướng xuống tầng dưới: “Chẳng thế nào cả!”.
Trận chung kết hôm đó Phổ Hoa đi cùng Quyên Quyên cổ vũ cho Ngu Thế Nam.
Bọn họ đứng trên khán đài, trong giờ nghỉ, Phổ Hoa từ xa nhìn thấy Kỷ An Vĩnh đứng bên huấn luyện viên nghe chỉ đạo, Cầu Nhân đưa khăn giấy, nước, không hề có nhân vật nữ chính trong tin đồn xuất hiện.
Hiệp sau của trận đấu diễn ra ác liệt, hai bên va chạm khá nhiều lần, chơi bóng hơi bạo lực. Có một lần bóng ra ngoài đường biên, lăn dưới chân Phổ Hoa, cô ngồi xuống nhặt giúp thì bị Lý Thành Tự chạy ra tìm bóng đụng phải tới nỗi ngã xuống đất, may mà Quyên Quyên cũng trong đám người xem bên cạnh, Phổ Hoa không bị thương, đứng lên tiếp tục cổ vũ cùng mọi người.
Lý Thành Tự không cố ý, lại là thành viên đội bóng của lớp, Phổ Hoa không để tâm.
Cuối cùng lớp 9 (6) thua, kém hai điểm. Mấy giây chờ bóng sau cùng, khi ném bóng lên rổ, trọng tài thổi còi báo hiệu hết giờ.
Trận đấu kết thúc, mọi người tản ra về lớp, một mình cậu ta ôm bóng ở dưới bảng rổ. Phổ Hoa quay đầu nhìn một cái, cảm thấy trận đấu thất bại cũng không phải trách nhiệm một mình cậu ta.
Buổi chiều trước khi tan học có tin Lý Thành Tự và Thi Vĩnh Đạo đánh nhau, cụ thể vì sao Phổ Hoa cũng không biết. Lý Thành Tự thở hổn hển từ ngoài vào lớp, khóe miệng vẫn còn máu, đi qua còn chửi một câu: “Mẹ kiếp!”.
Thi Vĩnh Đạo không hề vào lớp, sách, vở, bút đều do Doãn Trình thu dọn hộ.
Tan học, Phổ Hoa đi cùng Quyên Quyên về nhà, trên đường còn tám chuyện về biểu hiện căng thẳng của Ngu Thế Nam trên sân. Sau khi chia tay, cô theo con đường quen thuộc, đạp xe về nhà, đi qua một ngõ hẻm rất tối, xuống xe quyết định vòng trở lại. Vừa quay đầu liền thấy một chiếc xe đạp khác ở cửa ngõ, nhanh nhẹn, gạt chuông xe, tiếng kêu tinh tang xua tan nỗi sự hãi trong bóng đêm.
Nhìn rõ người đạp xe, Phổ Hoa thầm kinh ngạc.
Không ngờ lại là Thi Vĩnh Đạo! Cậu ta lái xe một tay, phút chốc đã tới gần cô. Cả một buổi chiều không gặp, biểu hiện của cậu ta vẫn u ám cổ quái, dường như mới xô xát ở đâu về, mắt bên trái dán băng, trông như một võ sĩ thất trận trở về.
“Cậu đi đâu?”. Cậu ta nhảy khỏi xe, mặc bộ đồng phục trắng, cộng thêm bộ dạng ấy, Phổ Hoa lập tức liên tưởng một cách hoang đường tới bóng dáng đen tối trong ác mộng, nỗi sự hãi cậu ta vừa xua đi nay lại vì cậu ta mà trở lại.
Cô lủi mấy bước, đẩy xe hoảng loạn nhảy lên bàn đạp, muốn rời khỏi ngõ. Còn chưa lên được xe, Vĩnh Đạo đã theo sau.
“Cậu đi đâu?”. Cậu ta càng hỏi, cô càng ra sức muốn chạy trốn, ra sức đạp xe đạp đi.
Cậu ta sầm mặt, giống như ôn thần, cũng lên xe, cho dù Phổ Hoa đạp tới đâu, cũng đi sát ngay sau.
************
Sau khi thua trận chung kết, không khí giữa nam sinh lớp 9(6) có vẻ kỳ lạ, vài nhóm nhỏ xung đột. Tới kỳ thi thì cạnh tranh đến mức sứt đầu mẻ trán, cậu chết tôi sống. Kỷ An Vĩnh vẫn như vậy, sóng gió không sự, đằng sau cặp kính là ánh mắt sắc nhọn, tiếp tục đứng trong top mười của lớp. Trước kia từng tiếp xúc, Phổ Hoa hiểu được sự sắc bén đằng sau vẻ ngoài ôn hòa ấy. Giống như khi cậu ta dạy cô làm thế nào để nhớ được sau khi kết thúc phản ứng, cái nào hòa tan, cái nào kết tủa.
Cùng với tin đồn về chuyện yêu đương của Kỷ An Vĩnh, tin đồn tình ái trong lớp nhất thời ùn ùn kéo đến, đối diện những chuyện tình mới hé lộ, Phổ Hoa dần dần học được cách bình tĩnh tiếp nhận. Cô lặng lẽ nhấn chìm những vướng mắc mơ hồ trong chuyện tình cảm đối với Kỷ An Vĩnh xuống đáy lòng. Cô không phải Quyên Quyên, không có dũng khí thổ lộ, cũng không chịu nổi việc bị từ chối.
Loáng một cái đã tới tết Nguyên Đán, từ khi bỏ chìa khóa của thùng thư vào ngăn kéo, Phổ Hoa chưa mở hòm thư lần nữa, bức thư màu tím rốt cuộc lại đến bao nhiêu chiếc, cô chỉ coi như rất rất nhiều.
Trong không khí ngày lễ tết, các tấm thiệp đủ kiểu được lưu truyền trong giới học sinh, Phổ Hoa rất khó mà không quan tâm đến, cũng mua một vài cái theo Quyên Quyên. Có thiệp chúc mừng, tặng ai mới là vấn đề, số bạn học cô có thể nói chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thiệp đã viết xong, tới đêm liên hoan tết Nguyên Đán vẫn đặt trong cặp sách. Mỗi lần định lấy ra tặng Kỷ An Vĩnh, thấy các thể loại thư trên bàn cậu ta, lòng tin và hy vọng yếu ớt của Phổ Hoa liền tiêu tan như bong bóng. Cậu ấy không thiếu người theo đuổi và ái mộ, cậu ấy sẽ để ý đến sự quan tâm “rẻ tiền” của cô sao?
Tối liên hoan đó, Phổ Hoa bất ngờ nhận được hai tấm thiệp. Một tấm của Ngu Thế Nam, rất tinh tế, đẹp đẽ, chỉ viết đơn giản “Năm mới vui vẻ”, dưới là chữ ký như rồng bay phượng múa của cậu ấy. Tấm thiệp còn lại được dán kín trong hai lớp thư, mặt ngoài chỉ có tên của Phổ Hoa, dán tem, không có dấu bưu điện, giống như trực tiếp nhét vào hòm thư, có chút thần bí. Trên thiệp dán tấm kim loại và vài cánh hoa khô thịnh hành nhất hiện nay, đựng trong chiếc giỏ nho nhỏ in trên thiệp, thanh nhã thuần khiết, còn mang theo mùi hương dìu dịu. Chỗ viết lời chúc mừng: Noel vui vẻ, Nguyên Đán vui vẻ, mỗi ngày đều vui vẻ. Ký tên vô cùng kỳ lạ: XXX tối cao.
Nam sinh tên có ba chữ đâu đâu chẳ
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu