Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 60614608
|
ài báo kèm bức ảnh đặc biệt mờiVĩnh Bác. Vài phút là đọc xong, nội dung là bài giới thiệu du lịch rất bình thường, nhưng vì tấm ảnh rất đẹp, khiến cô có hứng thú xem, đặc biệt là bức ảnhgiữa trang, chiếm trọn khổ giấy, phía trên là đại dương xanh thẳm không thấy bến bờ, chỗ nước cạn, bầu trời, đường chân trời, trắng nhạt tới xanh lam, sạch sẽ đếntrong vắt, khiến cô cũng động lòng muốn rời khỏi đây một thời gian.
Trong thư rơi ra một tập tờ rơi quảng cáo thắng cảnh du lịch mỏng, cung cấp thông tin chỗ nghỉ, chút độnglòng đó dần dần lắng xuống khi nhìn dãy số trong cột báo giá.
Việc đầu tiên khi cô tới nhà xuất bản là viết mail cho Vĩnh Bác. Một bài anh ấy cần cô vẫn chưa dịch xong thì bài viết mới lại đến, vừa khéo cũng liên quan tới du lịch, trong file đính kèm có vài bức ảnh mới chụp, rấtgiống bờ biển trên tạp chí.
Nhấn phím trả lời, cô bắt đầu viết thư cho Vĩnh Bác.
Nhiếp ảnh gia: Dạo này anh thế nào?
Sáng sớm nhận được tạp chí của anh, em xem rồi, ảnhrất đẹp, bức ảnh bãi biển đó khiến người ta muốn hướng về nó, đặc biệt là màu xanh ấy.
Lần sau đừng kẹp cả tờ rơi giới thiệu du lịch cho em, anh biết em không thể đi mà, không bằng gửi nhiều ảnh nhé. Chụp bầu trời, bãi biển, vỏ sò, dấu chân, gióbiển. Lời văn trong tạp chí vẫn cần trau chuốt hơn, anh đổi tòa soạn rồi à? Người biên tập này có vẻ lạ.
Bài viết về triển lãm ảnh vẫn còn một ít chưa dịch xong, có vài thứ em không chắc lắm, liên quan đếnlĩnh vực trường phái và chủ đề, tốt nhất có thể gửicho em ít tài liệu, em sẽ cố gắng làm xong nhanh nhất cho anh.
Vĩnh Đạo ở Bắc Kinh. Em vẫn khỏe.
Chúc anh mọi điều tốt đẹp!
Phổ Hoa
Di chuột định gửi đi, cô chần chừ một lát, đổi “Vĩnh Đạo ở Bắc Kinh. Em vẫn khỏe” thành “Ở nhà vẫn ổn”rồi kiểm tra lại một lần nữa mới gửi đi.
Lưu một bức ảnh Vĩnh Bác gửi đến vào đống ảnh làm desktop background, Phổ Hoa đóng Outlook, cầm bản thảo trên bàn vẫn chưa biên tập xong tiếp tục làm việc.
Công việc biên tập ở tòa soạn đơn điệu chẳng bao giờ thay đổi, tuy có thể nhận được các bài viết khác nhaunhưng làm lâu một việc cũng không còn cảm giác mới mẻ nữa, đa phần thời gian giống như mò kim đáy biểntrong đống bản thảo gửi đến một cách vô vị.
Bản thảo hay thường rất ít, bản thảo cô yêu thích còn ít hơn.
Buổi trưa Lưu Yến đề nghị ra ngoài gọi cơm cải thiệnbữa ăn, Phổ Hoa vùi đầu làm cho kịp tiến độ, nhờ đồng nghiệp mang giúp hai cái bánh bao từ nhà ăn về ăn cho qua bữa.
Buổi chiều, thuận lợi đưa bản thảo cho người hiệu đính, cô tranh thủ xả hơi, xuống cửa hàng tầng dưới mua cốc trà sữa nóng, lại ra máy rút tiền tự động của ngân hàng kiểm tra tài khoản, dùng tiền trong hai thẻgom đủ một tháng tiền nhà trả góp.
Đứng bên quầy lấy số chờ chuyển tiền, Phổ Hoa thuậntay cầm mấy tờ giấy quảng cáo về vốn trên giá. Cô không giỏi xử lý vấn đề tiền bạc lắm, mỗi lần ngườikhác đề nghị mua vài thứ đầu tư bảo đảm giá trị tiền gửi gì gì đó, cuối cùng cô đều cắn cắn răng rồi lại không làm nữa. Tiền trong tài khoản chính là mấy thử đó, ngoài chi phí trong gia đình còn phải gửi cho bố, đọc xong tờ quảng cáo về vài loại quỹ đầu tư mạo hiểm, nhìn hàng số xanh đỏ liên tục thay đổi trên mànhình điện tử, Phổ Hoa vo tờ quảng cáo ném vào trongthùng rác.
Lúc về, cô gặp Lưu Yến trong thang máy, chị ấy đangxách mấy túi đồ mua trong siêu thị dưới tầng hầm, Phổ Hoa ấn phím mở cửa, tiện tay nhận một túi đồ từ chị ấy.
“Làm gì mà chị mua nhiều thế?”.
“Giảm giá mà!”. Lưu Yến cúi đầu kiểm tra đồ trongtúi, “Em không đi mua một ít? Rẻ lắm đấy!”.
“Dạ thôi ạ, gần nhà em cũng có”.
Thang máy lên từng tầng, Lưu Yến lấy thân phậnngười từng trải nhắc Phổ Hoa vài câu: “Bọn em vẫn làvợ chồng trẻ, không biết tiết kiệm, ngày tháng sau này sẽ hiểu, tiết kiệm được chút nào hay chút đó!”. Sau đó rút ra tờ hóa đơn mua hàng trong túi, gấp cẩn thận cho vào trong ví tiền.
Phổ Hoa không chú ý lắng nghe lời Lưu Yến, cô nhìn lên gương mặt mình trong gương thang máy, phát hiện đã trang điểm nhẹ nhưng đôi mắt sưng vẫn rất rõ, năm tháng sẽ để lại dấu vết, cô cũng không ngoại lệ. Vén lọn tóc ra sau tai, cô theo Lưu Yến rời khỏi thang máy.
Buổi chiều không quá bận, Phổ Hoa cầm tờ báo sángsớm, uống ngụm trà sữa từ từ đọc phụ bản. Sắp tới giờ tan làm, cô có điện thoại nội bộ gọi tới phòng tổng biêntập.
Đẩy cửa bước vào, đúng lúc một biên tập tổ khác quay người đi qua, sắc mặt đối phương tối lại, liếc Phổ Hoa một cái rồi cúi đầu đi ra.
Chuyện tương tự như vậy Phổ Hoa cũng từng trải qua, không ngoài chuyện bản thảo xảy ra vấn đề. Cô quan sát tổng biên tập đang ngồi nghiêm chỉnh sau bàn làmviệc, không thấy vẻ khác thường. Ngược lại, bóng dáng người phụ nữ trẻ tuổi ngồi trước bàn làm việc có chút đặc biệt.
Mái tóc đen thẳng dài tới tận thắt lưng, váy dài chạm đất quét qua cây trúc xanh thường hay bị quên tưới nước cạnh bàn, lộ ra đôi giày vải thêu đường vân phẳng đặc sắc mà người thành phố hiếm khi nhìn thấy.
“Tổng biên tập!”. Phổ Hoa đứng ở cửa gọi một tiếng.
“Tiểu Diệp!”. Tổng biên tập đứng lên, người phụ nữtrẻ tuổi ngồi trước bàn làm việc cũng đứng lên theo,quay người về phía Phổ Hoa. “Nào, tới đây ngồi!”.
Phổ Hoa không để ý tổng biên tập nói gì, cô hoàn toànbị thu hút bởi gương mặt trước mắt mình. Người phụnữ này nhiều tuổi hơn một chút so với cô tưởng tượng,gương mặt trắng nõn có sự thần bí không thể nhìnthấu, giấu sau mái tóc đen, lông mày rất nhạt màu, bàn tay giơ ra cũng hơi lạnh, nhưng một câu chào hỏi rất đơn giản từ miệng cô ấy phát ra lại khiến người ta đặc biệt dễ chịu.
“Chào cô, tôi là Lâm Quả Quả”. Cô ấy cười rồi nói: “Rất vui được biết cô”.
“Chào cô”, Phổ Hoa nhìn tổng biên tập, nắm tay cô ấy, nói tên mình một cách thân thiện, “Tôi là... Tôi là...Diệp Phổ Hoa...”.
Buổi tối trên đường về nhà tắc đường rất kinh khủng, Phổ Hoa cúp máy cuộc điện thoại Quyên Quyên gọitới. Quyên Quyên đợi lâu đến mức hết cả kiên nhẫn, mua tạm đồ ăn ở ngoài, nói mang một ít qua cho Phổ Hoa. Gần đây Phổ Hoa thường hẹn Quyên Quyên đến ở cùng, một là bớt cô đơn, hai là không muốn bản thân nghĩ tới những việc liên quan tới Vĩnh Đạo.
Cô mua thêm vài thứ đồ gia dụng cần thiết trong siêuthị cạnh nhà, dầu gội đầu đổi sang nhãn hiệu khác rẻhơn, cô còn đặc biệt mua tuýp kem đánh răng khuyến mại mua một tặng một. về nhà không cần làm cơm, bậtghi âm điện thoại nghe lời nhắn để lại trước đã.
Ngoài một loạt những lời càm ràm của mẹ, còn có khuyến mãi bảo hiểm.
Phổ Hoa mở ti vi, điều chỉnh âm lượng lớn hết cỡ, để căn phòng cảm giác có người đang hết sức chuyên chú ngồi trước ti vi, cô mới ôm máy tính vào phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên giường kiểm tra mail.
Vĩnh Bác quả nhiên đã hồi âm, khi anh ấy bận, mườingày đến nửa tháng thần long thấy đầu không thấy đuôi - khi không bận, lại có thể hai tư tiếng trên mạng.
Đại biên tập:
Tư liệu ở file đính kèm!
Ảnh không có trong tay, lần sau gửi hết cho em. Có điều bãi biển, vỏ sò, gió biển chắc không thể chụp được rồi, hôm kia lại bay về đại lục, lần này là đầm lầy, mấy chục mét vuông đều là đầm lầy, còn có vịt hoang, không biết em có hứng thú không, ha ha.
Đúng là đã đổi biên tập rồi, đang trong thời gian hợp tác thử, không được thì tính sau.
Tối qua gọi điện cho Vĩnh Đạo, nói em làm thêm, gần đây bận lắm à?!
Đợi bản thảo của em.
PS: Tuần sau sau nữa là sinh nhật mẹ, trở về Bắc Kinh gặp nhau rồi nói chuyện.
PPS: Cảm ơn em.
Đặt máy tính xuống, Phổ Hoa nằm ngửa lên giường, xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón áp út, tháo ra cầm trong tay. Từ khi nghe lời bố, cô vẫn đeo nhẫn cưới, chỉ khi đi tắm, trước lúc ngủ mới tháo ra. Nhưng rốt cuộc lừa người mà không lừa được bản thân, không thể trở về cuộc hôn nhân gian nan phiêu bạt đó, có đeo nhẫn mà nhớ nhung cũng chỉ thất vọng.
Sợ Quyên Quyên nhìn thấy, cô đặt nhẫn cưới vào trong ngăn tủ đầu giường, Phổ Hoa nhất thời không nghĩ ra nên trả lời Vĩnh Bác như thế nào liền tắt mail anh ấy gửi tới, hờ hững nghe giọng nói trong trẻo của người dẫn chương trình trong ti vi ở phòng khách.
Bữa tối là món bánh kẹp thịt Quyên Quyên mang đến, rất tiện, không cần rửa bát, thịt và rau đều có, Phổ Hoa ăn được một nửa, Quyên Quyên đã ăn hai cái. Gội đầu xong, hai người ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem đĩa, bật bộ phim Friends đã xem bao lần, mỗi lần xem lại Quyên Quyên vẫn có thể hào hứng được.
Ôm túi đồ ăn vặt, Quyên Quyên chỉ Joey trên màn hình, hỏi cô: “Cậu thích ai nhất?”.
Phổ Hoa nghĩ một lát mới nói ra đáp áp mấy năm nay chưa hề thay đổi.
“Monica”.
“Vì sao?”. Quyên Quyên đặt túi bỏng ngô xuống, lấy tư thế tranh luận theo thói quen, “Cậu lần nào cũng chọn cô ấy, cô ấy tốt chỗ nào chứ?”.
Bọn cô thảo luận vô số lần vấn đề nhỏ này, còn thêm cả Hải Anh, những người họ thích đều khác nhau, Hải Anh thích Joey, Quyên Quyên thích Chandler, duy nhất Phổ Hoa thích nhân vật Monica nhìn có vẻ bình thường nhất.
“Vì...”. Phổ Hoa nhai kỹ cọng trà, suy nghĩ một hồi, tìm không ra đáp án tốt hơn để thuyết phục Quyên Quyên, “Có thể vì... cô ấy có Chandler!”.
“Vậy Rachel còn có Ross này! Phoebe còn có Mike này!”. Quyên Quyên không nén được bắt đầu tranh luận, cười khúc khích một tiếng rồi nhai bỏng ngô tách tách.
Tranh luận như vậy chưa bao giờ có kết quả, Phổ Hoa lần nào cũng chủ động rút lui, mặc kệ Quyên Quyên nói lý của cô ấy, bản thân vẫn ủng hộ Monica như trước đây. Thích một người không nhất định phải cần lý do, Phổ Hoa thuyết phục bản thân mình như vậy.
Buổi tối cô nhường phòng ngủ cho Quyên Quyên, trải chăn ga gối đệm ở phòng khách, Phổ Hoa tiếp tục ngồi bên bàn uống nước dịch tài liệu cho Vĩnh Bác.
Cửa phòng ngủ vẫn hắt ra tia sáng, Quyên Quyên có thể đang đọc sách, cũng có thể đã ngủ rồi. Phổ Hoa đeo tai nghe bật bừa một bài hát. Nhớ đến mấy câu mỉa mai của Quyên Quyên vừa nói, cô tìm thấy web xem video, tìm một tập Friends mở ra xem.
Quả thực, Monica từng béo, từng thất nghiệp, bị bỏ rơi, bị lừa gạt, nhưng Phổ Hoa chưa từng dối lòng mà phủ nhận sự yêu thích chân thành tự đáy lòng đối với cô ấy. Cô nói với người khác mình thích Monica vì cô ấy có Chandler, nhưng cho dù không có Chandler, cô vẫn sẽ không thay đổi tâm ý ban đầu của mình.
Kết thúc của Friends có hậu, cho dù thế nào, Phoebe đã có gia đình của riêng mình, Rose và Rachel có Emma, quan trọng hơn là Monica và Chandler sau khi trải qua cuộc sống hôn nhân cũng trở thành bố mẹ.Xem cảnh mọi người vây quanh xe đẩy trẻ sơ sinh trong tập cuối, Phổ Hoa vô thức xoa bụng, tưởng tượng cảm giác lồi lên ở chỗ đó, thai song sinh? Con trai? Hay con gái?
Trong cuộc sống không có nếu như, cô vĩnh viễn không thể biết đáp án...
Quay đầu bỏ tai nghe xuống, Phổ Hoa bước ra ban công mở một cánh cửa. Không khí bên ngoài mát mẻ, ngấm vào toàn thân cô, tay cô vẫn ôm bụng, lại ngỡ ngàng buông ra.
Nếu có thể, cô sẽ chọn đừng bắt đầu một cách vội vàng như thế, nếu có thể, cô cũng sẽ chọn đừng kết thúc m
QUAY LẠITrong thư rơi ra một tập tờ rơi quảng cáo thắng cảnh du lịch mỏng, cung cấp thông tin chỗ nghỉ, chút độnglòng đó dần dần lắng xuống khi nhìn dãy số trong cột báo giá.
Việc đầu tiên khi cô tới nhà xuất bản là viết mail cho Vĩnh Bác. Một bài anh ấy cần cô vẫn chưa dịch xong thì bài viết mới lại đến, vừa khéo cũng liên quan tới du lịch, trong file đính kèm có vài bức ảnh mới chụp, rấtgiống bờ biển trên tạp chí.
Nhấn phím trả lời, cô bắt đầu viết thư cho Vĩnh Bác.
Nhiếp ảnh gia: Dạo này anh thế nào?
Sáng sớm nhận được tạp chí của anh, em xem rồi, ảnhrất đẹp, bức ảnh bãi biển đó khiến người ta muốn hướng về nó, đặc biệt là màu xanh ấy.
Lần sau đừng kẹp cả tờ rơi giới thiệu du lịch cho em, anh biết em không thể đi mà, không bằng gửi nhiều ảnh nhé. Chụp bầu trời, bãi biển, vỏ sò, dấu chân, gióbiển. Lời văn trong tạp chí vẫn cần trau chuốt hơn, anh đổi tòa soạn rồi à? Người biên tập này có vẻ lạ.
Bài viết về triển lãm ảnh vẫn còn một ít chưa dịch xong, có vài thứ em không chắc lắm, liên quan đếnlĩnh vực trường phái và chủ đề, tốt nhất có thể gửicho em ít tài liệu, em sẽ cố gắng làm xong nhanh nhất cho anh.
Vĩnh Đạo ở Bắc Kinh. Em vẫn khỏe.
Chúc anh mọi điều tốt đẹp!
Phổ Hoa
Di chuột định gửi đi, cô chần chừ một lát, đổi “Vĩnh Đạo ở Bắc Kinh. Em vẫn khỏe” thành “Ở nhà vẫn ổn”rồi kiểm tra lại một lần nữa mới gửi đi.
Lưu một bức ảnh Vĩnh Bác gửi đến vào đống ảnh làm desktop background, Phổ Hoa đóng Outlook, cầm bản thảo trên bàn vẫn chưa biên tập xong tiếp tục làm việc.
Công việc biên tập ở tòa soạn đơn điệu chẳng bao giờ thay đổi, tuy có thể nhận được các bài viết khác nhaunhưng làm lâu một việc cũng không còn cảm giác mới mẻ nữa, đa phần thời gian giống như mò kim đáy biểntrong đống bản thảo gửi đến một cách vô vị.
Bản thảo hay thường rất ít, bản thảo cô yêu thích còn ít hơn.
Buổi trưa Lưu Yến đề nghị ra ngoài gọi cơm cải thiệnbữa ăn, Phổ Hoa vùi đầu làm cho kịp tiến độ, nhờ đồng nghiệp mang giúp hai cái bánh bao từ nhà ăn về ăn cho qua bữa.
Buổi chiều, thuận lợi đưa bản thảo cho người hiệu đính, cô tranh thủ xả hơi, xuống cửa hàng tầng dưới mua cốc trà sữa nóng, lại ra máy rút tiền tự động của ngân hàng kiểm tra tài khoản, dùng tiền trong hai thẻgom đủ một tháng tiền nhà trả góp.
Đứng bên quầy lấy số chờ chuyển tiền, Phổ Hoa thuậntay cầm mấy tờ giấy quảng cáo về vốn trên giá. Cô không giỏi xử lý vấn đề tiền bạc lắm, mỗi lần ngườikhác đề nghị mua vài thứ đầu tư bảo đảm giá trị tiền gửi gì gì đó, cuối cùng cô đều cắn cắn răng rồi lại không làm nữa. Tiền trong tài khoản chính là mấy thử đó, ngoài chi phí trong gia đình còn phải gửi cho bố, đọc xong tờ quảng cáo về vài loại quỹ đầu tư mạo hiểm, nhìn hàng số xanh đỏ liên tục thay đổi trên mànhình điện tử, Phổ Hoa vo tờ quảng cáo ném vào trongthùng rác.
Lúc về, cô gặp Lưu Yến trong thang máy, chị ấy đangxách mấy túi đồ mua trong siêu thị dưới tầng hầm, Phổ Hoa ấn phím mở cửa, tiện tay nhận một túi đồ từ chị ấy.
“Làm gì mà chị mua nhiều thế?”.
“Giảm giá mà!”. Lưu Yến cúi đầu kiểm tra đồ trongtúi, “Em không đi mua một ít? Rẻ lắm đấy!”.
“Dạ thôi ạ, gần nhà em cũng có”.
Thang máy lên từng tầng, Lưu Yến lấy thân phậnngười từng trải nhắc Phổ Hoa vài câu: “Bọn em vẫn làvợ chồng trẻ, không biết tiết kiệm, ngày tháng sau này sẽ hiểu, tiết kiệm được chút nào hay chút đó!”. Sau đó rút ra tờ hóa đơn mua hàng trong túi, gấp cẩn thận cho vào trong ví tiền.
Phổ Hoa không chú ý lắng nghe lời Lưu Yến, cô nhìn lên gương mặt mình trong gương thang máy, phát hiện đã trang điểm nhẹ nhưng đôi mắt sưng vẫn rất rõ, năm tháng sẽ để lại dấu vết, cô cũng không ngoại lệ. Vén lọn tóc ra sau tai, cô theo Lưu Yến rời khỏi thang máy.
Buổi chiều không quá bận, Phổ Hoa cầm tờ báo sángsớm, uống ngụm trà sữa từ từ đọc phụ bản. Sắp tới giờ tan làm, cô có điện thoại nội bộ gọi tới phòng tổng biêntập.
Đẩy cửa bước vào, đúng lúc một biên tập tổ khác quay người đi qua, sắc mặt đối phương tối lại, liếc Phổ Hoa một cái rồi cúi đầu đi ra.
Chuyện tương tự như vậy Phổ Hoa cũng từng trải qua, không ngoài chuyện bản thảo xảy ra vấn đề. Cô quan sát tổng biên tập đang ngồi nghiêm chỉnh sau bàn làmviệc, không thấy vẻ khác thường. Ngược lại, bóng dáng người phụ nữ trẻ tuổi ngồi trước bàn làm việc có chút đặc biệt.
Mái tóc đen thẳng dài tới tận thắt lưng, váy dài chạm đất quét qua cây trúc xanh thường hay bị quên tưới nước cạnh bàn, lộ ra đôi giày vải thêu đường vân phẳng đặc sắc mà người thành phố hiếm khi nhìn thấy.
“Tổng biên tập!”. Phổ Hoa đứng ở cửa gọi một tiếng.
“Tiểu Diệp!”. Tổng biên tập đứng lên, người phụ nữtrẻ tuổi ngồi trước bàn làm việc cũng đứng lên theo,quay người về phía Phổ Hoa. “Nào, tới đây ngồi!”.
Phổ Hoa không để ý tổng biên tập nói gì, cô hoàn toànbị thu hút bởi gương mặt trước mắt mình. Người phụnữ này nhiều tuổi hơn một chút so với cô tưởng tượng,gương mặt trắng nõn có sự thần bí không thể nhìnthấu, giấu sau mái tóc đen, lông mày rất nhạt màu, bàn tay giơ ra cũng hơi lạnh, nhưng một câu chào hỏi rất đơn giản từ miệng cô ấy phát ra lại khiến người ta đặc biệt dễ chịu.
“Chào cô, tôi là Lâm Quả Quả”. Cô ấy cười rồi nói: “Rất vui được biết cô”.
“Chào cô”, Phổ Hoa nhìn tổng biên tập, nắm tay cô ấy, nói tên mình một cách thân thiện, “Tôi là... Tôi là...Diệp Phổ Hoa...”.
Buổi tối trên đường về nhà tắc đường rất kinh khủng, Phổ Hoa cúp máy cuộc điện thoại Quyên Quyên gọitới. Quyên Quyên đợi lâu đến mức hết cả kiên nhẫn, mua tạm đồ ăn ở ngoài, nói mang một ít qua cho Phổ Hoa. Gần đây Phổ Hoa thường hẹn Quyên Quyên đến ở cùng, một là bớt cô đơn, hai là không muốn bản thân nghĩ tới những việc liên quan tới Vĩnh Đạo.
Cô mua thêm vài thứ đồ gia dụng cần thiết trong siêuthị cạnh nhà, dầu gội đầu đổi sang nhãn hiệu khác rẻhơn, cô còn đặc biệt mua tuýp kem đánh răng khuyến mại mua một tặng một. về nhà không cần làm cơm, bậtghi âm điện thoại nghe lời nhắn để lại trước đã.
Ngoài một loạt những lời càm ràm của mẹ, còn có khuyến mãi bảo hiểm.
Phổ Hoa mở ti vi, điều chỉnh âm lượng lớn hết cỡ, để căn phòng cảm giác có người đang hết sức chuyên chú ngồi trước ti vi, cô mới ôm máy tính vào phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên giường kiểm tra mail.
Vĩnh Bác quả nhiên đã hồi âm, khi anh ấy bận, mườingày đến nửa tháng thần long thấy đầu không thấy đuôi - khi không bận, lại có thể hai tư tiếng trên mạng.
Đại biên tập:
Tư liệu ở file đính kèm!
Ảnh không có trong tay, lần sau gửi hết cho em. Có điều bãi biển, vỏ sò, gió biển chắc không thể chụp được rồi, hôm kia lại bay về đại lục, lần này là đầm lầy, mấy chục mét vuông đều là đầm lầy, còn có vịt hoang, không biết em có hứng thú không, ha ha.
Đúng là đã đổi biên tập rồi, đang trong thời gian hợp tác thử, không được thì tính sau.
Tối qua gọi điện cho Vĩnh Đạo, nói em làm thêm, gần đây bận lắm à?!
Đợi bản thảo của em.
PS: Tuần sau sau nữa là sinh nhật mẹ, trở về Bắc Kinh gặp nhau rồi nói chuyện.
PPS: Cảm ơn em.
Đặt máy tính xuống, Phổ Hoa nằm ngửa lên giường, xoay xoay chiếc nhẫn ở ngón áp út, tháo ra cầm trong tay. Từ khi nghe lời bố, cô vẫn đeo nhẫn cưới, chỉ khi đi tắm, trước lúc ngủ mới tháo ra. Nhưng rốt cuộc lừa người mà không lừa được bản thân, không thể trở về cuộc hôn nhân gian nan phiêu bạt đó, có đeo nhẫn mà nhớ nhung cũng chỉ thất vọng.
Sợ Quyên Quyên nhìn thấy, cô đặt nhẫn cưới vào trong ngăn tủ đầu giường, Phổ Hoa nhất thời không nghĩ ra nên trả lời Vĩnh Bác như thế nào liền tắt mail anh ấy gửi tới, hờ hững nghe giọng nói trong trẻo của người dẫn chương trình trong ti vi ở phòng khách.
Bữa tối là món bánh kẹp thịt Quyên Quyên mang đến, rất tiện, không cần rửa bát, thịt và rau đều có, Phổ Hoa ăn được một nửa, Quyên Quyên đã ăn hai cái. Gội đầu xong, hai người ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem đĩa, bật bộ phim Friends đã xem bao lần, mỗi lần xem lại Quyên Quyên vẫn có thể hào hứng được.
Ôm túi đồ ăn vặt, Quyên Quyên chỉ Joey trên màn hình, hỏi cô: “Cậu thích ai nhất?”.
Phổ Hoa nghĩ một lát mới nói ra đáp áp mấy năm nay chưa hề thay đổi.
“Monica”.
“Vì sao?”. Quyên Quyên đặt túi bỏng ngô xuống, lấy tư thế tranh luận theo thói quen, “Cậu lần nào cũng chọn cô ấy, cô ấy tốt chỗ nào chứ?”.
Bọn cô thảo luận vô số lần vấn đề nhỏ này, còn thêm cả Hải Anh, những người họ thích đều khác nhau, Hải Anh thích Joey, Quyên Quyên thích Chandler, duy nhất Phổ Hoa thích nhân vật Monica nhìn có vẻ bình thường nhất.
“Vì...”. Phổ Hoa nhai kỹ cọng trà, suy nghĩ một hồi, tìm không ra đáp án tốt hơn để thuyết phục Quyên Quyên, “Có thể vì... cô ấy có Chandler!”.
“Vậy Rachel còn có Ross này! Phoebe còn có Mike này!”. Quyên Quyên không nén được bắt đầu tranh luận, cười khúc khích một tiếng rồi nhai bỏng ngô tách tách.
Tranh luận như vậy chưa bao giờ có kết quả, Phổ Hoa lần nào cũng chủ động rút lui, mặc kệ Quyên Quyên nói lý của cô ấy, bản thân vẫn ủng hộ Monica như trước đây. Thích một người không nhất định phải cần lý do, Phổ Hoa thuyết phục bản thân mình như vậy.
Buổi tối cô nhường phòng ngủ cho Quyên Quyên, trải chăn ga gối đệm ở phòng khách, Phổ Hoa tiếp tục ngồi bên bàn uống nước dịch tài liệu cho Vĩnh Bác.
Cửa phòng ngủ vẫn hắt ra tia sáng, Quyên Quyên có thể đang đọc sách, cũng có thể đã ngủ rồi. Phổ Hoa đeo tai nghe bật bừa một bài hát. Nhớ đến mấy câu mỉa mai của Quyên Quyên vừa nói, cô tìm thấy web xem video, tìm một tập Friends mở ra xem.
Quả thực, Monica từng béo, từng thất nghiệp, bị bỏ rơi, bị lừa gạt, nhưng Phổ Hoa chưa từng dối lòng mà phủ nhận sự yêu thích chân thành tự đáy lòng đối với cô ấy. Cô nói với người khác mình thích Monica vì cô ấy có Chandler, nhưng cho dù không có Chandler, cô vẫn sẽ không thay đổi tâm ý ban đầu của mình.
Kết thúc của Friends có hậu, cho dù thế nào, Phoebe đã có gia đình của riêng mình, Rose và Rachel có Emma, quan trọng hơn là Monica và Chandler sau khi trải qua cuộc sống hôn nhân cũng trở thành bố mẹ.Xem cảnh mọi người vây quanh xe đẩy trẻ sơ sinh trong tập cuối, Phổ Hoa vô thức xoa bụng, tưởng tượng cảm giác lồi lên ở chỗ đó, thai song sinh? Con trai? Hay con gái?
Trong cuộc sống không có nếu như, cô vĩnh viễn không thể biết đáp án...
Quay đầu bỏ tai nghe xuống, Phổ Hoa bước ra ban công mở một cánh cửa. Không khí bên ngoài mát mẻ, ngấm vào toàn thân cô, tay cô vẫn ôm bụng, lại ngỡ ngàng buông ra.
Nếu có thể, cô sẽ chọn đừng bắt đầu một cách vội vàng như thế, nếu có thể, cô cũng sẽ chọn đừng kết thúc m
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu