Disneyland 1972 Love the old s
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 60221097
Visits Today: 296232
This Week: 1699282
This Month: 12215543

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/> “Thi Vĩnh Đạo! Không được...”. Cô tức giận đấm cậu,cắn chặt môi, giọng cũng đang run rẩy.

Trái lại cậu không thèm để ý, dừng lại mép dưới áo lót,nhìn thẳng cô. Giọng nói khản tiếng mềm mại tối đó thân mật, nhưng lại gọi người khác, hơn nữa là Kỷ AnVĩnh.

“Thi...”. Cô thở hổn hển, liếc thấy sự kiên định lộ ra trong ánh mắt cậu. Nhân lúc cô sơ ý, cậu khống chế cơ thể cô, đột ngột vén lớp áo lót mỏng manh ra, hạ môi xuống chặn đứng tất cả sự chống đối của cô, phủ lên phần ngực mềm mại.

“Cậu nói dối!”.

Cậu kề sát tai cô khàn khàn nói ra mấy chữ, con dã thú bị cầm tù trong lòng cuối cùng cũng thoát khỏi lồng, quyết định sẽ không tiếp tục làm theo cách của cô nữa.

*************

Phổ Hoa lạnh nhạt với Thi Vĩnh Đạo rất lâu, ngoài một lần nói “Xin lỗi, sau này mình sẽ chú ý” ra, thời gian rảnh cậu vẫn như cũ, trâng tráo xuất hiện trước mặt cô, hơn nữa không chỉ không có bất cứ chút nản lòng vì thái độ của cô, ngược lại lần nào cũng đều rất vui vẻ, giống như trở về thời kỳ đặc biệt nào đó hồi trung học. Cậu khi đó cũng bướng bỉnh cố chấp đến mức làm cô đau đầu.

Cô không nhận điện thoại cậu gọi đến ký túc, không đọc thư của cậu, bị cậu chặn lại trong trường thì mặc kệ, cậu theo cả đoạn đường cũng không có kết quả đành trở về. Cô tưởng lạnh lùng sẽ khiến cậu chùn bước nhưng cậu không hề như vậy.

Thi Vĩnh Đạo rất nhiều lần nói “Mình đợi cậu”, lần này không cần cô đồng ý, cũng không còn nhất nhất dựa vào suy nghĩ của cô nữa. Cuối tuần cậu bám đuôi theo cô về nhà, đợi mấy tiếng đồng hồ dưới nhà, tới khi gặp người đàn ông trung tuổi nào liền đi lên hỏi: “Chú ạ, chú có phải là bố của Diệp Phổ Hoa không ạ?”, cuối cùng quả nhiên đụng phải bố cô ở tầng dưới đánh cờ, toại nguyện gặp được cô.

Bố cô chắp tay sau lưng lên lầu chưa đầy năm phút, Phổ Hoa đi dép, đến tóc cũng không kịp buộc chạy xuống, việc đầu tiên là đuổi cậu đi.

“Cậu đi đi!”.

“Vậy thế nào cậu mới không giận?”.

“Thế nào cũng không được!”.

“Vì sao?”.

“Không vì sao, cậu đi đi!”. Cô đầy một bụng tức nói không ra lý do.

“Vậy tối chủ nhật cùng về trường nhé?”. Cậu nhượng bộ một bước.

Cô lại từ chối, “Không!”.

Cậu cũng bực, nghiến răng giận dữ, nhấc một túi thuốc bổ trong giỏ xe đặt xuống đất, “Biếu ông ngoại cậu, không được nói không với mình! Mình về!”.

Cậu đạp xe trong sân nhỏ vài vòng vờ định đi, thấy cô đứng ở dưới lầu thực sự bực mình, cuối cùng mới chịu đi về.

Đuổi được cậu về, Phổ Hoa vừa vào đến cửa liền bị bố gọi vào phòng, trực tiếp hỏi cô có phải là đã yêu rồi không, đó có phải là bạn trai cô không. Cho dù cô thề thốt không chịu nhận, người lớn rốt cuộc vẫn là người từng trải liếc một cái là có thể nhìn ra bí mật trong đó.

Chủ nhật Phổ Hoa về trường, bố cô lấy ra bức ảnh chụp hồi tốt nghiệp cấp hai, cấp ba của con gái dưới tấm kính, tìm kiếm gương mặt cậu con trai mới gặp mặt một lần trong số hàng trăm người. Đeo kính lão tìm tỉ mỉ trước sau trên dưới, cuối cùng cũng tìm được Thi Vĩnh Đạo trong hai bức ảnh.

Cách vài hôm, buổi tối hai bố con gọi điện nói chuyện như thường lệ, bố cô thử thăm dò: “Người đó... Thi Vĩnh Đạo... học trường nào?”.

Phổ Hoa bặm môi do dự hồi lâu mới nói: “Đại học Bắc Kinh ạ...”.

“Học gì?”.

“Sinh hóa...”.

“Ừ, bao nhiêu tuổi rồi?”.

“Dạ... hơn con một tuổi...”.

“Nhà nó có ai?”.

“Có một anh trai ạ”.

Hỏi bảy tám câu là rõ nội tình, bố nói sang chuyện khác, không còn liên quan đến Thi Vĩnh Đạo nữa. Từ đó về sau, bố cô không trực diện nghe ngóng những chuyện của chính Thi Vĩnh Đạo hoặc liên quan đến cậu từ Phổ Hoa nữa, nhưng hàng tuần khi Phổ Hoa về nhà bước vào cửa, bố đều ngồi trên ban công hút thuốc, nhìn xuống tầng dưới một lúc.

Hai bố con đều là những người cẩn thận, trong việc này lòng đã hiểu nên lựa chọn cách đi đường vòng. Phổ Hoa sắp hai mươi mốt tuổi rồi, có thế giới của riêng mình, sau khi mẹ tái hôn bố không còn đối xử với cô như trẻ con nữa. Mọi việc đều tôn trọng ý kiến, lựa chọn của bản thân cô.

Tuy bố chưa từng khiến Phổ Hoa quá khó xử vì chuyện của Thi Vĩnh Đạo nhưng giữa họ đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Thái độ của cô đối với cậu vẫn lạnh nhạt xa cách, thậm chí việc hiến máu cũng không nói cho cậu biết.

Sau khi kiểm tra sức khỏe đạt tiêu chuẩn, Phổ Hoa đưa toàn bộ ba trăm tệ tiền trự cấp khoa phát cho bố, bố hỏi, cô chỉ nói là tiền lương dạy gia sư, để bố giữ lại mua thuốc lá.

Trước khi hiến máu, Kỷ An Vĩnh đến ký túc cài lại máy tính. Sau đó, ký túc lần lượt có thêm rất nhiều táo đỏ, nhãn và sô cô la, thường bày trên bàn Phổ Hoa, hỏi ai mua, Mạch Mạch nói là ký túc Kỷ An Vĩnh đưa cho, ai cũng có. Tối hôm trước, Kỷ An Vĩnh còn đặc biệt gọi điện tới, dặn dò cô cẩn thận sức khỏe, nghỉ ngơi cho tốt.

Cúp máy nằm xuống, Phổ Hoa trằn trọc không yên, mở quyển Tập thơ Tagore Kỷ An Vĩnh tặng, tìm tới bài thơ Khoảng cách xa nhất trên thế giới.

Xuất phát từ góc độ lòng tham, cô hy vọng có được tình bạn của cậu ấy, thậm chí nhiều hơn, nhưng có một giọng nói khác lại quấy nhiễu đến mức cô không thể yên lòng.

Cậu nhiều lần nói trong điện thoại “Mình sai rồi! Diệp Phổ Hoa!”, “Cậu vẫn tức giận à? Diệp Phổ Hoa!”, “Mình bị bỏng vì axít rồi! Diệp Phổ Hoa!”, “Cuối tuần cùng về nhà nhé? Diệp Phổ Hoa!”. Cậu biến tên cô thành ma chú, đọc tới nỗi cô không thể nào xem nhẹ sự tồn tại của cậu nữa, thậm chí xuất hiện cả trong mơ, cậu tức giận, cậu bướng bỉnh, ngang ngạnh, cậu trêu đùa, và cả nụ hôn tối đó của cậu...

Việc hiến máu tiến hành rất thuận lợi, Phổ Hoa đã hiến hai trăm CC máu, hơi choáng váng, ra khỏi điểm hiến máu tại hội trường cô cảm thấy rã rời. Thái Hồng đưa cô về ký túc, vốn nên đi ngay lên tầng nghỉ ngơi, nhưng có hai người đang đợi cô ở cổng ký túc.

“Diệp Phổ Hoa!”.

Nhận ra Cầu Nhân bước tới nở nụ cười toe toét, Phổ Hoa vô cùng bất ngờ.

“Sao lại... là cậu?”.

“Hiếm khi nhỉ!”, Cầu Nhân nhiệt tình kéo tay cô, giới thiệu cho cô, cô mới biết cô gái đi cùng Cầu Nhân là bạn học khoa Truyền thông trường Đại học Bắc Kinh.

“Có việc à?”.

“Ừ, định nhờ cậu giúp!”, Cầu Nhân kéo Phổ Hoa đến quán cà phê trong trường, nhất định mời cô uống cà phê mới nói rõ ý định đến đây.

Cà phê vừa đắng vừa chát, thêm bao nhiêu đường cũng vẫn không có vị ngọt, Phổ Hoa từ bỏ không thử nữa.

“Có chuyện gì thế?”.

“Bọn mình muốn tới thư viện trường Đại học Sư phạm tìm quyển sách, định mượn thẻ mượn sách”

“Sách gì?”.

“Dần luận phân tích tinh thần - bản tiếng Anh của Sigmund Freud”.

“Đại học Bắc Kinh... không có à?”.

“Ừ... không tìm thấy”. Lời của Cầu Nhân khiến Phổ Hoa sinh nghi, cô thoáng chạm vào ánh mắt cô gái ngồi bên Cầu Nhân.

Đưa họ đi mượn sách, tiễn họ về, Phổ Hoa trở lại thư viện tìm trong hệ thống tìm kiếm. Sách của Sigmund Freud có rất nhiều, Dần luận phân tích tinh thần - bản tiếng Anh có ba cuốn. Đường đường thư viện Đại học Bắc Kinh lại không có quyển này, thực không hợp lý.

Trở về ký túc, để nguyên quần áo nằm trên giường, cô cuộn tròn trong chăn, nhớ lại lời Cầu Nhân nói, còn có cô gái đi cùng cô ta, càng nghĩ trong lòng càng có cảm giác khó chịu.

Gọi điện cho bố, trong nhà không có ai, bạn cùng ký túc đều đi học, chỉ còn lại mỗi Phổ Hoa. Cô mệt mỏi nhìn ra bầu trời ngoài rèm cửa sổ, muốn tìm ai đó nói điều gì đó để dẹp yên những bất an trong lòng, lại sợ là suy nghĩ nhiều. Đợi mọi người về, đợi đến khi quả thật mệt tới nỗi không thể mở mắt ra, Phổ Hoa vẫn rất mâu thuẫn, nghĩ có nên nói cho Thi Vĩnh Đạo biết Cầu Nhân tới tìm không.

***********

Tối hôm hiến máu, Phổ Hoa đã có một giấc mộng dài.

Trong mơ như đang vào xuân, Kỷ An Vĩnh mặc áo sơ mi màu trắng đứng bên ngoài ký túc, dựa vào xe đạp đọc một cuốn sách. Cô chạy xuống tầng, ngồi ở ghế sau, để cậu ấy đưa ra ngoài trường hóng gió. Họ đi dạoqua sạp sách nhỏ dưới cầu vượt, xếp hàng bên đườngmua sô cô la hình con cá loại một đồng một cặp, vừa ăn vừa đi bộ men theo bức tường thấp ngoài trường...

Nửa đêm, cô tỉnh dậy, ngồi trong bóng tối, lau mồ hôitrên trán, bên cạnh không có Kỷ An Vĩnh. Cô chưa bao giờ mệt mỏi như vậy, cứ như toàn thân bị rút sạchsức lực, cô chỉ là một cái xác không hồn. xắn tay áo lên xem vết chích lấy máu, có một vết thâm tím lại to bằng đầu ngón tay cái.

Sáng hôm sau vào nhà vệ sinh cô nhìn thấy vết máutrên quần lót, Phổ Hoa bỗng choáng váng, cô chốngtay lên tấm ngăn để giữ vững đôi chân mềm nhũn, tim đập gấp gáp. cắn răng thay rửa xong, lưng áo ướt đẫm một khoảng. Mới mặc quần áo xong liền bị mọi người khuyên trở lại giường nằm.

Cả buổi sáng, Phổ Hoa mê man ngủ vài lần, trưa, mọi người trở về, Thái Hồng đặt cơm trên bàn, Phổ Hoa không ăn, chỉ nói mệt quá. Chiều, hành lang yên tĩnhmột cách khác thường. Cô ôm bụng đau âm ỉ, ngủ không yên, vén rèm nhìn điện thoại trên bàn. Gọi vềnhà, ấn số mấy lần đều ấn sai. Cuối cùng điện thoạicũng kết nối thì bố lại không ở nhà, cô thất vọng nằmxuống.

Sau đó làm thế nào? Gọi cho ai?

Mẹ?

Hay Quyên Quyên?

Cô cố gắng nhớ lại số điện thoại trong đầu, ấn một dãysố.

Chuông kêu hơn chục tiếng, điện thoại đã có ngườinhận.

“A lô?”.

“Thi Vĩnh Đạo...”. Cô chỉ muốn khi nói ra tên cậu, cậu sẽ đến ngay.

“Gọi nhầm rồi!”.

Người đàn ông thiếu kiên nhẫn nói xong, liền lập tứccúp máy cái “rụp”.

Cô lại thử một lần nữa, người nhận điện thoại là người khác.

“Thi Vĩnh Đạo...”.

“Gọi nhầm rồi, cậu ta không ở phòng này!”.

Phổ Hoa buông ống nghe nằm xuống, rút khăn phủ gốiche lên mắt.

Chạng vạng tối mọi người tan học trở về, Phổ Hoa lại uống thuốc giảm đau. Tiểu Quỷ ngồi bên giường nói chuyện với cô, lau mồ hôi cho cô, cô rõ ràng nhìn thấy Tiểu Quỷ đang mấp máy môi, nhưng bên tai ong ong không nghe thấy gì. Thái Hồng bóp bóp tay cô, lau mồ hôi sau gáy, lập tức đỡ cô lên choàng thêm quần áo, kêu Tiểu Quỷ đi gọi điện.

Phổ Hoa khép mắt lặng lẽ chờ đợi, cô muốn bố tới,hay cô giáo? Bạn học khác? Hoặc là bác sĩ. Đợi người đó đến gần giường, thử nhiệt độ trên trán cô, cô hé mắtra nhìn, bất ngờ thấy Kỷ An Vĩnh ở bên giường.

Cô không dám tin đôi mắt khó hiểu sau cặp kính, cậu ấy không phải người trong mơ đó, cậu ấy chưa bao giờ thể hiện điều gì. Cậu ấy không nên là người đầu tiênxuất hiện khi cô yếu đuối, thực không nên!

“Cậu...”. Cô không nghe rõ mình nói gì, cô muốn hỏi “Vì sao cậu đến? Vì sao không phải cậu ấy?” thì đã bịKỷ An Vĩnh nâng người dậy.

Gương mặt cậu ấy phóng to trước mắt cô, ánh mắtchăm chú khiến cô không quen. Họ chưa bao giờ có sự tiếp xúc thân thể gần gũi đến thế, cậu ấy đưa cô xuốngtầng, trên bậc thềm hơi chao đảo, cô bám vào cánh tay cậu ấy, chạm vào vai cậu ấy, cơ thể cậu ấy rõ ràn
<<1 ... 4445464748 ... 56>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT844/8399