Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 59871982
|
iếp tục nói anh ta ở nơi khác? Hay cậu định giấu bố cậu cả đời?”. Quyên Quyên lại sấy tóc, giọt nước lạnh buốt bắn lên mặt Phổ Hoa, “Còn mẹ cậu, bà luôn chạy tới thăm nom, khó tránh khỏi có ngày sẽ phát hiện ra!”.
Lần này Phổ Hoa hoàn toàn im lặng, không còn biết nói gì.
Tối hôm trước mẹ cô đột nhiên gõ cửa, tuy chỉ tiện vào thăm, nhưng Phổ Hoa không chút chuẩn bị, may màlúc đó Quyên Quyên ở đây mới giúp cô nói dối trót lọt vì sao Vĩnh Đạo không ở nhà.
“Hôn nhân không phải trò chơi, Diệp Phổ Hoa! Kết hôn, ly hôn không chỉ là chuyện của riêng hai người,hai năm trước hành vi của các cậu là rất vô trách nhiệm, vô trách nhiệm với đối phương, vô trách nhiệm với gia đình hai bên, nếu bây giờ còn không để các cụ biết, sau này anh ta có con thì làm thế nào? Chẳng nhẽ nói là cậu sinh?”.
Điều này đương nhiên tuyệt đối không thể, Phổ Hoa không tìm thấy lý do nào, một chút tâm lý ăn may sau lời nói của Quyên Quyên lại trở nên vô cùng yếu ớt.
“Trước đây không nói nữa, các cậu trai chưa vợ gái chưa chồng, không cho người nhà biết cũng không sao. Bây giờ không giống trước, Phổ Hoa, cậu đừng ngốcnữa, Thi Vĩnh Đạo đã kết hôn cùng người khác, đổi sổxanh thành sổ đỏ rồi! Mình cảm thấy cậu nên nhanh chóng nói cho bố mẹ cậu đi, để họ biết, nếu sau này có vấn đề gì, còn có người đằng sau ủng hộ cậu, không đến nỗi phải chiến đấu một mình!”.
“Có thể có... chuyện gì...”. Phổ Hoa trốn vào phòngngủ, mở tủ ra vùi đầu tìm quần áo.
Hai tối trước, Quyên Quyên ngủ giường, Phổ Hoa ngủghế sofa, nghe rất nhiều lời không hay, có lúc QuyênQuyên phê bình cô chẳng kiêng nể gì, giống như phê bình đứa trẻ hơn mười tuổi. Ban đầu Quyên Quyên không ủng hộ hai người bên nhau, sau này cũng không ủng hộ cô vội vàng kết hôn, cô đều không nghe.
“Cậu không cảm thấy bây giờ sống như vậy rất chán ư? Phổ Hoa, đã như thế rồi, cậu phải nhanh chóng có dự định cho bản thân”. Quyên Quyên theo vào phòng,treo lại bộ quần áo Phổ Hoa vừa chọn vào tủ, chọn màu sắc nhẹ nhàng hợp với cô, “Dứt khoát tung hê hết, nói cho bố cậu biết đi, cuộc sống sau này của cậu cũng phải có đối sách. Nhà đứng tên cậu, sau này làmsao cùng nộp số tiền trả góp mua nhà hàng tháng chứ? Anh ta có nhà mới rồi, chẳng có đạo lý nào còn nộp tiền nhà cho cậu! Nhưng cậu có khả năng gánh váckhông? Hơn năm nghìn tệ một tháng đấy!”.
Lời của Quyên Quyên quả thật không sai, châm sâu vào lòng Phổ Hoa.
Còn có một tuần nữa là tới cuối tháng, trước đây Vĩnh Đạo lo việc tiền trả góp mua nhà hàng tháng, trên danh nghĩa cô bỏ ra một nghìn, một nghìn trong tay đều do Vĩnh Đạo làm giúp, tất cả tính vào tài khoản ngân hàngcủa anh. Để giao tiền nhà, cho dù không có thời gian, hàng tháng hai người cũng phải gặp nhau một lần, ngồi ăn bữa cơm. Hiện nay đã cách vài tuần, Phổ Hoa chẳng còn nhớ tiền nhà lần trước xử lý thế nào nữa. Từ sau khi khôi phục lại cuộc sống độc thân, cô vẫn chưatừng suy nghĩ về vấn đề kinh tế.
“Còn nữa! Mấy thứ đồ trong phòng chứa đồ đó, cậumuốn giữ đến khi nào?”. Quyên Quyên nâng cái áo lênngười Phổ Hoa ướm thử, không hài lòng lại vứt lên giường, “Cậu gầy thêm nữa đi, mặc cái gì cũng không thể đẹp nổi!”.
Phổ Hoa nhìn chằm chằm vào một “mình” khác tronggương, ngoài gầy đi, dường như trên bờ vai còn cóthêm vài gánh nặng vô hình, sự cân bằng ban đầu hoàn toàn bị phá vỡ. Sự quan tâm của bố, cuộc viếng thăm của mẹ, người nhà Vĩnh Đạo, tiền nhà hàng tháng... Những vấn đề cô cố ý xem nhẹ bây giờ đều bay đếntrước mặt, vừa nghĩ tới hậu quả có thể gây ra, huyệtThái Dương của cô lại bắt đầu nảy lên từng nhịp.
***********
Phổ Hoa ước chừng chuyện tiền trả góp mua nhà hàng tháng, tiền lương kiêm tiền phiên dịch bản thảo cộng vào với nhau có thể tầm bảy tám nghìn, bao gồm tiềntrả góp mua nhà hàng tháng, thừa ra gần đủ duy trì cuộc sống, còn lại không nhiều. Trước kia cô khôngtính toán, chút tích lũy kinh tế trong tay có hạn, còn có thể ứng phó một khoảng thời gian, nhưng phải tínhtoán lại cho lâu dài.
Buổi trưa đi thăm bố, đến taxi cô cũng không nỡ ngồi, chen lên hai chuyến xe bus, đi bộ nửa bến, trong tay xách sữa và thuốc bổ cho bố. Tuy Vĩnh Đạo sẽ khôngxuất hiện nhưng cô vẫn lấy danh nghĩa của anh để mua đồ cho ông.
Khi ra khỏi nhà, Quyên Quyên dặn dò rất nhiều, nhưng điểm mấu chốt là nắm thời cơ mà nói chuyện ly hôn đã bị Phổ Hoa bác bỏ. Bất cứ việc gì cũng cần quá trình, đặc biệt là việc lớn liên quan tới cả đời cô. Sắp tới khu nhà bố sống, cô dựa bên tường nghỉ ngơi, ngắm phong cảnh, điều chỉnh lại tâm trạng mình.
Vì đây là khu nhà cô đã sống rất nhiều năm, nên mỗi lần trở lại Phổ Hoa đều có cảm giác thân thiết khó nói.Ngõ sâu, ở giữa là ngã ba ngăn ra, cách vài mét lại có một cột điện xi măng, trên đó dán đầy quảng cáo nhỏ,tìm người, tìm thú cưng, chữa bệnh nan y. Các cụ ông cụ bà trong ủy ban tự quản khu dân phố đeo băng đỏ, mỗi lần nhìn thấy cô toàn hỏi này hỏi nọ, người sống cùng cửa tòa nhà còn nhắc tới Vĩnh Đạo.
Đoán trước được anh sẽ không tới, Phổ Hoa nửa nhẹnhõm, nửa hụt hẫng.
Đi vào ngõ, cô ôn lại một lần nữa những lời định nói với bố. Từ nhỏ, cô đã được bố mẹ giáo dục không được nói dối, cô lại dùng hai năm để thêu dệt một lưới to dối trá, để họ tưởng rằng cô sống rất tốt, cuộc sống sau hôn nhân hạnh phúc đằm thắm, ngoài việc chưa có con, cái gì cũng đều viên mãn. Cô không hiểu sức mạnh nào đã giúp cô nói dối, hơn nữa còn có thể duy trì lâu đến vậy.
Những lời có thể khiến bố yên tâm nhất mới ôn được có một nửa, Phổ Hoa dừng lại trên đường.
Ngay lối rẽ, một chiếc xe Buick màu xám bạc đang đỗ.Đầu xe dán biểu tượng “Decepticons” bằng kim loại, trên kính chiếu hậu treo một tấm thẻ bình an. Đó là tấm thẻ mấy năm trước xin trong chùa, chiếc xe đã từng ngồi biết bao lần, Phổ Hoa không thể nhớ sai được.
Hôm đó Vĩnh Đạo không trả lời tin nhắn, cô chắc anh sẽ không tới, xem ra cô đoán sai rồi.
Có phải anh đã diễn quá sâu rồi không? Phổ Hoa suy đoán.
Trước đây để tránh tai mắt của mọi người, họ thường cùng về nhà thăm bố mẹ. Gặp nhau ở lối rẽ, cô ngồi trong xe đến khu nhà, Vĩnh Đạo giúp cô xách đồ, đến bên bố hỏi han ân cần. Tiết mục này diễn định kỳ trong hai năm ly hôn, ăn cơm ở cả hai nhà, thậm chí đón Tết, hai người bọn họ diễn tốt đến mức không ai nhận ra.Trên xe là đôi nam nữ bình thường, xuống xe lại trở về đôi vợ chồng thắm thiết.
Cũng vì họ diễn quá thành công, không ai nghi ngờ hôn nhân của họ. Bố hài lòng với Vĩnh Đạo, tuy bố mẹ chồng không nồng nhiệt, nhưng Vĩnh Bác chẳng kiêng nể gì cô mà nổi giận trong mail, anh coi cô như người nhà. Chỉ có Quyên Quyên, không nề phiền phức mà phê bình sự trốn chạy như vậy, Hải Anh cũng từng nói, điều này sẽ làm hại bọn họ.
Ban đầu là ai đề ra cách làm như vậy, Phổ Hoa cũng không nhớ nữa. Hình như cả hai không hẹn mà cùng ngầm hình thành, ai cũng không muốn nhắc đến với người nhà, liền diễn tiếp vở kịch này, nhưng còn bây giờ?
Cửa xe mở, Vĩnh Đạo bước xuống từ ghế lái, bỏ kính râm xuống, áo complet vắt trên cửa xe. Anh không tốn mảy may sức lực nào đã thấy chỗ cô đứng, đóng cửa xe bước qua.
Ánh mặt trời rọi lên người anh, từng cử động ấy vẫn giống như cậu nhóc hồi đại học. Anh đạp xe tới tìm cô, dựa vào lan can lán để xe, dáng vẻ lười nhác đọc một quyển sách, trong miệng ngậm cọng cỏ non xanh, hoặc dùng lá làm thành chiếc sáo dài mảnh, đứng dưới cửa sổ thổi cho tới khi cô đi ra mới thôi.
Cũng không ai ngờ, cuộc sống từng như bầu trời trong xanh bao la, tới hôn nhân lại phủ đầy mây đen, con người từng chắc chắn tin cậy cuối cùng lại quay lưng mà đi. Phổ Hoa lựa chọn ly hôn nhưng chưa từng nghĩ tới tái hôn, nghĩ đến diễn kịch nhưng chưa nghĩ xem kết thúc thế nào.
Bàn chân đặt lên chỗ bị mặt trời nung nóng cảm giác hơi âm ỉ đau, Phổ Hoa chợt bừng tỉnh, xách hai túi đồ đi về phía trước, định coi như không thấy anh. Nhưng Vĩnh Đạo mãi mãi không phải là người cô muốn thoát khỏi là có thể thoát khỏi.
Anh đứng ở bàn đánh cờ ven đường chỗ cô nhất định phải đi qua, dựa cột đèn, mặc complet.
Phổ Hoa cúi đầu, đếm những viên gạch dưới đất, kiên trì đi qua Vĩnh Đạo.
Anh chẳng hề để ý, cũng sớm quen với việc trốn tránh của cô, cài khuy áo đi theo sau.
Họ tiến vào khu nhà, Phổ Hoa nghe thấy anh chào hỏi bác gác cổng, vẫn nhẹ nhàng quen thuộc như xưa, thực sự giống như chàng rể cuối tuần về nhà vợ.
Cô hận không thể ném đồ trong tay lên người anh, đuổi anh đi. Gió nóng, quần dính sát vào da thịt,
cánh tay bị hai túi đồ trĩu nặng, phát đau, những thứ này đều có thể chịu đựng, nhưng anh khiến cô không thể chịu đựng tiếp được nữa.
“Diệp Phổ Hoa!”.
Trước khi cô nổi giận, anh đã gọi cô trước rồi.
Anh từng bước lại gần, định đón đồ từ tay cô. Phổ Hoa bất chấp trong vườn có hàng xóm cũ, mặc kệ, cô chạy lên tòa nhà cũ bố đang sống, như thể chạy như vậy thì có thể hoàn toàn thoát khỏi người phía sau.
Cô chạy một hơi lên tới tầng sáu, dựa vào tường thở hổn hển, phải chống tay lên đầu gối mới không quỵ ngã. Lưng áo sơ mi ướt đẫm, mồ hôi khiến lớp trang điểm dính nhớp nháp trên mặt, cô có thể cảm nhận được mồ hôi từ Thái Dương chảy xuống dưới, cả người ướt rượt như vừa chạy hết tám trăm mét.
Cô căm ghét cảm giác dốc toàn lực tới điểm cuối cùng, nghẹt thở, cổ họng đau khủng khiếp và tiếp theo là sự thất bại. Cô chưa từng chiến thắng, ít nhất trong cuộc chiến với anh, cô luôn thua cuộc, cho dù anh thường biểu hiện thờ ơ.
Sau vài phút, Vĩnh Đạo bước lên bậc thang cuối cùng đứng trước mặt Phổ Hoa. Vẫn kiểu thong dong không vội của anh, không nghi ngờ rằng anh sẽ bình thản đón đồ trong tay cô. Lần này, anh không để cô trốn tránh.
“Em chạy cái gì?”. Anh không giống vẻ tùy ý như mấy hôm trước, nhăn trán không vui, giống quan tâm, nhưng gần như ép cô vào góc tường, từ trên cao nhìn xuống cô.
Lúc này, ánh mắt anh thành thanh kiếm sắc có thể xuyên qua cả lớp bảo vệ, tháo bỏ lớp ngụy trang của cô dễ như trở bàn tay. Cô không nơi ẩn náu, chỉ có thể phơi mình dưới sự xem xét kỹ càng của anh, quay lưng giơ tay ấn chuông.
Tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay nhỏ nhìn rõ khớp xương, Phổ Hoa kinh ngạc trong lòng, tuy cố gắng hết sức che giấu nhưng vẫn bị nhìn thấy. Cô cảm nhận được người phía sau sững lại một chút, sợi dây đỏ trước đây vừa vặn bây giờ buông thõng trên tay cô.
Tay chống lên tường, Vĩnh Đạo dựa gần vào, ngăn không cho cô ấn chuông lần nữa, khi cô không hề phòng bị, anh liền chạm vào sợi dây đỏ kết kiểu đồng tâm.
Phổ Hoa vội vàng đưa tay ra sau, cắn chặt môi, cài khuy tay áo.
“Vì sao phải chạy?”. Lần này, giọng nói của Vĩnh Đạo mang theo sự bất mãn rõ ràng.
Cô quay người lại. Quan hệ giữa họ bện thắt như sợi dây đỏ, muốn cởi đã không cởi được, ngược lại lại càng thắt thêm tầng tầng lớp lớp. Cô không có cách nào, cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ có thể dùng ngữ khí bất đắc dĩ nhất thử khuyên anh rời đi.
“Có lẽ anh nên đi đi”. Cô định lấy lại đồ trong tay anh, anh không hề rời đi.
“Anh không đi”.
Dường như anh rất thích thưởng thức tiết mục dày vò cô như vậy, còn bất ngờ giơ tay ấn chuông
QUAY LẠILần này Phổ Hoa hoàn toàn im lặng, không còn biết nói gì.
Tối hôm trước mẹ cô đột nhiên gõ cửa, tuy chỉ tiện vào thăm, nhưng Phổ Hoa không chút chuẩn bị, may màlúc đó Quyên Quyên ở đây mới giúp cô nói dối trót lọt vì sao Vĩnh Đạo không ở nhà.
“Hôn nhân không phải trò chơi, Diệp Phổ Hoa! Kết hôn, ly hôn không chỉ là chuyện của riêng hai người,hai năm trước hành vi của các cậu là rất vô trách nhiệm, vô trách nhiệm với đối phương, vô trách nhiệm với gia đình hai bên, nếu bây giờ còn không để các cụ biết, sau này anh ta có con thì làm thế nào? Chẳng nhẽ nói là cậu sinh?”.
Điều này đương nhiên tuyệt đối không thể, Phổ Hoa không tìm thấy lý do nào, một chút tâm lý ăn may sau lời nói của Quyên Quyên lại trở nên vô cùng yếu ớt.
“Trước đây không nói nữa, các cậu trai chưa vợ gái chưa chồng, không cho người nhà biết cũng không sao. Bây giờ không giống trước, Phổ Hoa, cậu đừng ngốcnữa, Thi Vĩnh Đạo đã kết hôn cùng người khác, đổi sổxanh thành sổ đỏ rồi! Mình cảm thấy cậu nên nhanh chóng nói cho bố mẹ cậu đi, để họ biết, nếu sau này có vấn đề gì, còn có người đằng sau ủng hộ cậu, không đến nỗi phải chiến đấu một mình!”.
“Có thể có... chuyện gì...”. Phổ Hoa trốn vào phòngngủ, mở tủ ra vùi đầu tìm quần áo.
Hai tối trước, Quyên Quyên ngủ giường, Phổ Hoa ngủghế sofa, nghe rất nhiều lời không hay, có lúc QuyênQuyên phê bình cô chẳng kiêng nể gì, giống như phê bình đứa trẻ hơn mười tuổi. Ban đầu Quyên Quyên không ủng hộ hai người bên nhau, sau này cũng không ủng hộ cô vội vàng kết hôn, cô đều không nghe.
“Cậu không cảm thấy bây giờ sống như vậy rất chán ư? Phổ Hoa, đã như thế rồi, cậu phải nhanh chóng có dự định cho bản thân”. Quyên Quyên theo vào phòng,treo lại bộ quần áo Phổ Hoa vừa chọn vào tủ, chọn màu sắc nhẹ nhàng hợp với cô, “Dứt khoát tung hê hết, nói cho bố cậu biết đi, cuộc sống sau này của cậu cũng phải có đối sách. Nhà đứng tên cậu, sau này làmsao cùng nộp số tiền trả góp mua nhà hàng tháng chứ? Anh ta có nhà mới rồi, chẳng có đạo lý nào còn nộp tiền nhà cho cậu! Nhưng cậu có khả năng gánh váckhông? Hơn năm nghìn tệ một tháng đấy!”.
Lời của Quyên Quyên quả thật không sai, châm sâu vào lòng Phổ Hoa.
Còn có một tuần nữa là tới cuối tháng, trước đây Vĩnh Đạo lo việc tiền trả góp mua nhà hàng tháng, trên danh nghĩa cô bỏ ra một nghìn, một nghìn trong tay đều do Vĩnh Đạo làm giúp, tất cả tính vào tài khoản ngân hàngcủa anh. Để giao tiền nhà, cho dù không có thời gian, hàng tháng hai người cũng phải gặp nhau một lần, ngồi ăn bữa cơm. Hiện nay đã cách vài tuần, Phổ Hoa chẳng còn nhớ tiền nhà lần trước xử lý thế nào nữa. Từ sau khi khôi phục lại cuộc sống độc thân, cô vẫn chưatừng suy nghĩ về vấn đề kinh tế.
“Còn nữa! Mấy thứ đồ trong phòng chứa đồ đó, cậumuốn giữ đến khi nào?”. Quyên Quyên nâng cái áo lênngười Phổ Hoa ướm thử, không hài lòng lại vứt lên giường, “Cậu gầy thêm nữa đi, mặc cái gì cũng không thể đẹp nổi!”.
Phổ Hoa nhìn chằm chằm vào một “mình” khác tronggương, ngoài gầy đi, dường như trên bờ vai còn cóthêm vài gánh nặng vô hình, sự cân bằng ban đầu hoàn toàn bị phá vỡ. Sự quan tâm của bố, cuộc viếng thăm của mẹ, người nhà Vĩnh Đạo, tiền nhà hàng tháng... Những vấn đề cô cố ý xem nhẹ bây giờ đều bay đếntrước mặt, vừa nghĩ tới hậu quả có thể gây ra, huyệtThái Dương của cô lại bắt đầu nảy lên từng nhịp.
***********
Phổ Hoa ước chừng chuyện tiền trả góp mua nhà hàng tháng, tiền lương kiêm tiền phiên dịch bản thảo cộng vào với nhau có thể tầm bảy tám nghìn, bao gồm tiềntrả góp mua nhà hàng tháng, thừa ra gần đủ duy trì cuộc sống, còn lại không nhiều. Trước kia cô khôngtính toán, chút tích lũy kinh tế trong tay có hạn, còn có thể ứng phó một khoảng thời gian, nhưng phải tínhtoán lại cho lâu dài.
Buổi trưa đi thăm bố, đến taxi cô cũng không nỡ ngồi, chen lên hai chuyến xe bus, đi bộ nửa bến, trong tay xách sữa và thuốc bổ cho bố. Tuy Vĩnh Đạo sẽ khôngxuất hiện nhưng cô vẫn lấy danh nghĩa của anh để mua đồ cho ông.
Khi ra khỏi nhà, Quyên Quyên dặn dò rất nhiều, nhưng điểm mấu chốt là nắm thời cơ mà nói chuyện ly hôn đã bị Phổ Hoa bác bỏ. Bất cứ việc gì cũng cần quá trình, đặc biệt là việc lớn liên quan tới cả đời cô. Sắp tới khu nhà bố sống, cô dựa bên tường nghỉ ngơi, ngắm phong cảnh, điều chỉnh lại tâm trạng mình.
Vì đây là khu nhà cô đã sống rất nhiều năm, nên mỗi lần trở lại Phổ Hoa đều có cảm giác thân thiết khó nói.Ngõ sâu, ở giữa là ngã ba ngăn ra, cách vài mét lại có một cột điện xi măng, trên đó dán đầy quảng cáo nhỏ,tìm người, tìm thú cưng, chữa bệnh nan y. Các cụ ông cụ bà trong ủy ban tự quản khu dân phố đeo băng đỏ, mỗi lần nhìn thấy cô toàn hỏi này hỏi nọ, người sống cùng cửa tòa nhà còn nhắc tới Vĩnh Đạo.
Đoán trước được anh sẽ không tới, Phổ Hoa nửa nhẹnhõm, nửa hụt hẫng.
Đi vào ngõ, cô ôn lại một lần nữa những lời định nói với bố. Từ nhỏ, cô đã được bố mẹ giáo dục không được nói dối, cô lại dùng hai năm để thêu dệt một lưới to dối trá, để họ tưởng rằng cô sống rất tốt, cuộc sống sau hôn nhân hạnh phúc đằm thắm, ngoài việc chưa có con, cái gì cũng đều viên mãn. Cô không hiểu sức mạnh nào đã giúp cô nói dối, hơn nữa còn có thể duy trì lâu đến vậy.
Những lời có thể khiến bố yên tâm nhất mới ôn được có một nửa, Phổ Hoa dừng lại trên đường.
Ngay lối rẽ, một chiếc xe Buick màu xám bạc đang đỗ.Đầu xe dán biểu tượng “Decepticons” bằng kim loại, trên kính chiếu hậu treo một tấm thẻ bình an. Đó là tấm thẻ mấy năm trước xin trong chùa, chiếc xe đã từng ngồi biết bao lần, Phổ Hoa không thể nhớ sai được.
Hôm đó Vĩnh Đạo không trả lời tin nhắn, cô chắc anh sẽ không tới, xem ra cô đoán sai rồi.
Có phải anh đã diễn quá sâu rồi không? Phổ Hoa suy đoán.
Trước đây để tránh tai mắt của mọi người, họ thường cùng về nhà thăm bố mẹ. Gặp nhau ở lối rẽ, cô ngồi trong xe đến khu nhà, Vĩnh Đạo giúp cô xách đồ, đến bên bố hỏi han ân cần. Tiết mục này diễn định kỳ trong hai năm ly hôn, ăn cơm ở cả hai nhà, thậm chí đón Tết, hai người bọn họ diễn tốt đến mức không ai nhận ra.Trên xe là đôi nam nữ bình thường, xuống xe lại trở về đôi vợ chồng thắm thiết.
Cũng vì họ diễn quá thành công, không ai nghi ngờ hôn nhân của họ. Bố hài lòng với Vĩnh Đạo, tuy bố mẹ chồng không nồng nhiệt, nhưng Vĩnh Bác chẳng kiêng nể gì cô mà nổi giận trong mail, anh coi cô như người nhà. Chỉ có Quyên Quyên, không nề phiền phức mà phê bình sự trốn chạy như vậy, Hải Anh cũng từng nói, điều này sẽ làm hại bọn họ.
Ban đầu là ai đề ra cách làm như vậy, Phổ Hoa cũng không nhớ nữa. Hình như cả hai không hẹn mà cùng ngầm hình thành, ai cũng không muốn nhắc đến với người nhà, liền diễn tiếp vở kịch này, nhưng còn bây giờ?
Cửa xe mở, Vĩnh Đạo bước xuống từ ghế lái, bỏ kính râm xuống, áo complet vắt trên cửa xe. Anh không tốn mảy may sức lực nào đã thấy chỗ cô đứng, đóng cửa xe bước qua.
Ánh mặt trời rọi lên người anh, từng cử động ấy vẫn giống như cậu nhóc hồi đại học. Anh đạp xe tới tìm cô, dựa vào lan can lán để xe, dáng vẻ lười nhác đọc một quyển sách, trong miệng ngậm cọng cỏ non xanh, hoặc dùng lá làm thành chiếc sáo dài mảnh, đứng dưới cửa sổ thổi cho tới khi cô đi ra mới thôi.
Cũng không ai ngờ, cuộc sống từng như bầu trời trong xanh bao la, tới hôn nhân lại phủ đầy mây đen, con người từng chắc chắn tin cậy cuối cùng lại quay lưng mà đi. Phổ Hoa lựa chọn ly hôn nhưng chưa từng nghĩ tới tái hôn, nghĩ đến diễn kịch nhưng chưa nghĩ xem kết thúc thế nào.
Bàn chân đặt lên chỗ bị mặt trời nung nóng cảm giác hơi âm ỉ đau, Phổ Hoa chợt bừng tỉnh, xách hai túi đồ đi về phía trước, định coi như không thấy anh. Nhưng Vĩnh Đạo mãi mãi không phải là người cô muốn thoát khỏi là có thể thoát khỏi.
Anh đứng ở bàn đánh cờ ven đường chỗ cô nhất định phải đi qua, dựa cột đèn, mặc complet.
Phổ Hoa cúi đầu, đếm những viên gạch dưới đất, kiên trì đi qua Vĩnh Đạo.
Anh chẳng hề để ý, cũng sớm quen với việc trốn tránh của cô, cài khuy áo đi theo sau.
Họ tiến vào khu nhà, Phổ Hoa nghe thấy anh chào hỏi bác gác cổng, vẫn nhẹ nhàng quen thuộc như xưa, thực sự giống như chàng rể cuối tuần về nhà vợ.
Cô hận không thể ném đồ trong tay lên người anh, đuổi anh đi. Gió nóng, quần dính sát vào da thịt,
cánh tay bị hai túi đồ trĩu nặng, phát đau, những thứ này đều có thể chịu đựng, nhưng anh khiến cô không thể chịu đựng tiếp được nữa.
“Diệp Phổ Hoa!”.
Trước khi cô nổi giận, anh đã gọi cô trước rồi.
Anh từng bước lại gần, định đón đồ từ tay cô. Phổ Hoa bất chấp trong vườn có hàng xóm cũ, mặc kệ, cô chạy lên tòa nhà cũ bố đang sống, như thể chạy như vậy thì có thể hoàn toàn thoát khỏi người phía sau.
Cô chạy một hơi lên tới tầng sáu, dựa vào tường thở hổn hển, phải chống tay lên đầu gối mới không quỵ ngã. Lưng áo sơ mi ướt đẫm, mồ hôi khiến lớp trang điểm dính nhớp nháp trên mặt, cô có thể cảm nhận được mồ hôi từ Thái Dương chảy xuống dưới, cả người ướt rượt như vừa chạy hết tám trăm mét.
Cô căm ghét cảm giác dốc toàn lực tới điểm cuối cùng, nghẹt thở, cổ họng đau khủng khiếp và tiếp theo là sự thất bại. Cô chưa từng chiến thắng, ít nhất trong cuộc chiến với anh, cô luôn thua cuộc, cho dù anh thường biểu hiện thờ ơ.
Sau vài phút, Vĩnh Đạo bước lên bậc thang cuối cùng đứng trước mặt Phổ Hoa. Vẫn kiểu thong dong không vội của anh, không nghi ngờ rằng anh sẽ bình thản đón đồ trong tay cô. Lần này, anh không để cô trốn tránh.
“Em chạy cái gì?”. Anh không giống vẻ tùy ý như mấy hôm trước, nhăn trán không vui, giống quan tâm, nhưng gần như ép cô vào góc tường, từ trên cao nhìn xuống cô.
Lúc này, ánh mắt anh thành thanh kiếm sắc có thể xuyên qua cả lớp bảo vệ, tháo bỏ lớp ngụy trang của cô dễ như trở bàn tay. Cô không nơi ẩn náu, chỉ có thể phơi mình dưới sự xem xét kỹ càng của anh, quay lưng giơ tay ấn chuông.
Tay áo trượt xuống, lộ ra cánh tay nhỏ nhìn rõ khớp xương, Phổ Hoa kinh ngạc trong lòng, tuy cố gắng hết sức che giấu nhưng vẫn bị nhìn thấy. Cô cảm nhận được người phía sau sững lại một chút, sợi dây đỏ trước đây vừa vặn bây giờ buông thõng trên tay cô.
Tay chống lên tường, Vĩnh Đạo dựa gần vào, ngăn không cho cô ấn chuông lần nữa, khi cô không hề phòng bị, anh liền chạm vào sợi dây đỏ kết kiểu đồng tâm.
Phổ Hoa vội vàng đưa tay ra sau, cắn chặt môi, cài khuy tay áo.
“Vì sao phải chạy?”. Lần này, giọng nói của Vĩnh Đạo mang theo sự bất mãn rõ ràng.
Cô quay người lại. Quan hệ giữa họ bện thắt như sợi dây đỏ, muốn cởi đã không cởi được, ngược lại lại càng thắt thêm tầng tầng lớp lớp. Cô không có cách nào, cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ có thể dùng ngữ khí bất đắc dĩ nhất thử khuyên anh rời đi.
“Có lẽ anh nên đi đi”. Cô định lấy lại đồ trong tay anh, anh không hề rời đi.
“Anh không đi”.
Dường như anh rất thích thưởng thức tiết mục dày vò cô như vậy, còn bất ngờ giơ tay ấn chuông
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu