pacman, rainbows, and roller s
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé - phần 12

Lượt xem :
p một mắt tinh nghịch nói với Cố Thần: “Em chỉ ở đây một lúc thôi, khỏe hơn chút em phải về nhà. Tan tầm anh trở về không thấy em cũng không cần di tìm! Anh với em đấu đá cũng đủ, em không muốn lại lừa anh!”

Cố Thần im lặng, chỉ đưa tay khẽ vuốt mắt cô, làm cô nhắm mắt lại. Lúc biết cô không còn thấy, hắn mới cười rộ lên. Cô gái xấu xa này, cho đến bây giờ vẫn bướng bỉnh ngang ngạnh, ngay cả chờ hắn tan tầm trở về gặp lại một lần cũng không chịu. Mà chính hắn đối với sự bướng bịnh ngang ngạnh của cô lại rung động, nhớ nhung không thể ngừng.

●">3">●

Cố Thần đến công ty vẫn ngồi trên ghế nhíu mày trầm tư. Nghĩ đến cô gái giảo hoạt kia lúc này vẫn nằm ở trên giường mình, mi tâm dần dần giãn ra. Không thể không thừa nhận hắn đối với cô đã thực sự dao động. Tối hôm qua cùng với cô, bây giờ nghĩ lại quả thật toàn những hành động trẻ con. Nhưng trẻ con không có nghĩa là không có giá trị, từ trong thâm tâm, hắn thực sự hi vọng vào lần đánh cược này cùng cô. Chẳng qua hắn muốn nghe chính cô nói ra tâm ý của hắn.

Trong tình yêu có ai là người thắng cuộc? Hắn từng nghĩ là chính mình, nhưng hiện tại đã hiểu được, nghĩ như vậy chẳng qua là còn chưa thực sự yêu. Nếu thật sự rung động, chẳng sợ người thép cũng cũng có thể vì tình yêu mà mất tự tin. Cô gái kia quỷ kế đa đoan, thiên biến vạn hóa, lại đem chân tình của hắn trói buộc lại. Có lẽ cô đã từng có thời khắc muốn tin tưởng hắn, nhưng hắn vì những ý nghĩ sai lầm mà đem cô đẩy ra xa. Khi muốn đến gần, lại phải trải qua một chặng đường trèo đèo lội suối vất vả.

Muốn có được tình yêu của cô, muốn cô từ nay chỉ yêu mình hắn, lại là một việc nói dễ làm khó. Cô thông minh như vậy, nhạy cảm như vậy, lại bướng bỉnh ngang ngạnh, không khiến cho cô thực sự yêu thì ai có thể bắt buộc được cô nói ra ba chữ ấy? Cho nên hắn phải khiến cho cô nói ra câu đó, nếu không làm sao hắn có thể yên tâm.

Nghĩ đến việc xảy ra với cô hôm qua, hắn lập tức một lần nữa chau mày lại, trong lòng cuồn cuộn tức giận. Hắn nói với cô, phải trách hắn vì hắn không xử lí tốt việc này, không phải là an ủi cô, để cô bớt nghĩ ngợi, mà là hắn cảm thấy hắn không giải quyết tốt một việc, nên cô mới trở thành nạn nhân. Mà việc kia, chính là việc hắn hủy hôn với Chương Thực Đồng.

●">3">●

Hôm đó trơ mắt nhìn cô bị Tiết Kính Phong đưa đi trước mắt mình, trong lòng Cố Thần ghen tức điên đảo, quả thật không dùng từ nào có thể diễn tả. Hắn liền hạ quyết định, không hề do dự đi tìm Chương Thực Đồng nói với cô ta chuyện hủy hôn. Hắn giải thích với cô ta giống như giải thích với chính mình, “Trước kia cảm thấy hôn nhân chỉ là một công việc nối dõi tông đường mà thôi, cho nên cùng ai kết hôn cũng không có vấn đề gì. Bởi vậy đáp ứng yêu cầu của ba tôi, cùng cô qua loa đính hôn. Nhưng hiện tại tôi cũng đã hiểu được, ý nghĩ này chỉ vì trong lòng còn chưa có người đó. Bây giờ tôi đã xác định được một việc, được ở cạnh người đó là cảm giác như thế nào. Cho nên tôi hi vọng chúng ta có thể bình thản hủy bỏ hôn ước này!”

Hắn chưa từng cúi đầu dưới bất kì kẻ nào, nhưng vì cô gái kia, hắn lại cúi đầu giải thích với Chương Thực Đồng: “Nếu cô cảm thấy bị tổn thương, chân thành xin lỗi.” Tuy có xin lỗi nhưng thái độ hắn lại kiêu ngạo, không hề siểm nịnh, “Trừ lời đó ra tôi không có gì để nói với cô!”

Chương Thực Đồng không thể chấp nhận những điều hắn nói, cô ta bật khóc chất vấn: “Có phải bởi vì Hứa Đồng hay không? Có phải hay không?”

Cố Thần bất động, thản nhiên đáp: “Cho dù tôi nói không phải, cô cũng không tin. Mà nếu tôi nói phải, cô sẽ nói cô đã biết chính là cô ấy. Như vậy, vấn đề này để cô tự trả lời là được rồi, xem ra tôi không cần đáp lại.”

Chương Thực Đồng điên cuồng than khóc: “Cố Thần, sao anh có thể làm như vậy, em yêu anh! Em không thể không có anh! Anh không thể bởi vì loại con gái không biết xấu hổ, loại hồ li tinh chuyên đi dụ dỗ người yêu của người khác như cô ta mà vứt bỏ em!”

Nghe cô ta nói như vậy, Cố Thần không khỏi nhíu mày, ánh mắt trào ra một tia tức giận, không kiên nhẫn nói, “Tôi và cô hủy hôn ước, đây là chuyện của hai chúng ta, không nên đổ mọi chuyện lên đầu người khác. Làm phụ nữ nên biết ý tứ, không phải hơi một tí đã nói người khác không biết xấu hổ, là hồ li tinh!”

Cô ta bắt đầu xịu xuống, “Anh không yêu em, lúc trước vì sao còn đồng ý đính hôn với em?”

Vấn đề này hắn đã giải thích rõ ràng, không muốn lặp đi lặp lại, chỉ hỏi cô ta: “Cô biết rõ tôi không yêu cô, vậy tại sao hi vọng tôi sẽ đính hôn với cô?”

Cô ta lớn tiếng khóc, kể lể: “Nhưng anh không thể đối với em như vậy! Chẳng lẽ anh không biết chính mình là người vô trách nhiệm sao? Anh không thể đểu cáng như vậy được!”

Hắn lại nở nụ cười, “Tôi đã bao giờ nói mình là người tốt đâu?” Đối với những người hắn không thích, một giọt nước mắt của cô ta đã làm hắn cảm thấy rất phiền hà. Mà cô gái kia quật cường không chịu rơi lệ, lại rất dễ dàng làm hắn đau lòng.

“Thứ nhất, tôi không hề động đến cô, về thân thể tôi không để cô thua thiệt. Tiếp theo, tôi chưa từng hứa hẹn với cô, đính hôn là do cô tình nguyện, tôi không bức cô, cũng không dụ dỗ cô, bởi vậy tôi không hề phụ bạc cô. Nếu nói tôi có lỗi với cô, cũng chỉ là trước kia tôi xem hôn nhân như trò đùa, nên mới tùy tiện dẫn đến mối quan hệ của chúng ta ngày hôm nay. Mà trong việc này không chỉ có cô là người chịu thiệt, kì thật tôi cũng vậy. Tôi phải đi đường vòng, lãng phí biết bao thời gian, bỏ qua rất nhiều điều tốt đẹp.” Giống như suy nghĩ, hắn dừng lại, im lặng một hồi lâu mới tiếp tục, “Tôi chưa bao giờ là người tốt. Tôi đã nhiều lần làm khổ cô ấy. Nếu lần này nhất định đã lựa chọn, tôi sẽ không một lần nữa làm cô ấy tổn thương!”
Coi tiểu thuyết tình yêu hay nhất

---
(1) Nhấc tay chi lao: chỉ là việc bình thường, việc chẳng đáng gì.
Chương 57 : Thủ hộ
Lời Cố Thần nói làm Chương Thực Đồng trở nên kích động, cô ta bổ nhào vào hắn, cầm lấy cánh tay hắn vừa khóc vừa khẩn cầu: “Cố Thần, không được! Em không muốn hủy hôn ước! Em không để ý anh cùng với cô ta được không? Anh cứ việc qua lại với cô ta, em sẽ làm như không thấy, chỉ xin anh chấp nhận em, chấp nhận chúng ta kết hôn đi! Em chỉ muốn làm vợ anh, em sẽ không làm gì bất kể cô ta có phải là tình nhân của anh hay không, được không? Em xin anh, không cần hủy bỏ hôn ước, bằng không mọi người sẽ chê cười em! Không được, em không có cách nào thừa nhận sự nhục nhã này! Hứa Đồng, cô ta không có tư cách làm Cố phu nhân! Em không thể thua cô ta, em sẽ chết mất! Em xin anh!”

Biểu hiện chán ghét cùng không kiên nhẫn trên mặt Cố Thần ngày càng rõ ràng. Hắn kiên định rút khỏi hai tay Chương Thực Đồng, giọng nói thản nhiên, “Thật có lỗi, tôi không thể. Trái tim một người có hạn, không thể một lúc đủ chỗ cho cả hai người phụ nữ. Mặt khác, cô ấy có tư cách làm Cố phu nhân không, tôi nghĩ vấn đề này là do tôi quyết định. Hơn nữa, xin lỗi cho tôi nói thẳng, ai trong chúng ta cũng không có tư cách khinh thường người khác.”

Nói đến đây hắn nhớ tới sự quật cường kiêu ngạo của Hứa Đồng, dù là trong mắt cô hay tim cô, chẳng sợ trân châu này cũng không khác gì cặn bã. Hắn không tự chủ đước khẽ nhếch miệng, mỉm cười nhợt nhạt, “Huống hồ có lẽ ở trong mắt cô ấy, không chừng tư cách làm chồng cô ấy tôi cũng không có!”

Trước khi tìm đến Chương Thực Đồng, hắn đã suy nghĩ cẩn thận một đạo lí – giống như cổ nhân đã nói – không thể vừa làm cá vừa làm ngư ông. Một người đàn ông làm sao có thể bảo vệ hai người phụ nữ? Trừ khi hắn không hề yêu, vì vậy nhìn thấy họ thương tâm, trong lòng cũng không hề thấy đau đớn.

Nếu trước đây, hắn chưa từng biết một cô gái giảo hoạt nói với hắn tên mình là “Dao Dao”, thì cả đời này, co lẽ hắn cùng với ai kết hôn cũng giống nhau. Nhưng hiện tại, hắn rõ ràng hiểu được, chính mình đã thay đổi, hắn cùng Cố Thần của trước kia không giống nhau, hắn sẽ không bao giờ nữa làm một người đàn ông vô tâm.

Hắn vừa thản nhiên, vừa kiên định làm Chương Thực Đồng cảm thấy đau đớn, cô cắn răng, oán hận nói: “Cố Thần, tôi yêu anh, anh lại đối với tôi như vậy! Từ giờ trở đi, tôi hận anh! Tôi hận các người! Anh cùng Hứa Đồng về sau sẽ hối hận, cô ta làm cho anh phản bội tôi, thương tổn tôi, tôi sẽ không để cho cô ta yên!”

Cố Thần nhíu mày, hắn không thể chịu được bộ dáng thất thố của cô ta, “Cô thật nên học được cái gì gọi là liêm sỉ” Hắn không thể tưởng tượng được mình còn có kiên nhẫn để khuyên nhủ, “Yêu không phải là có thể chiếm đoạt từ người khác, trăm phương nghìn kế lấy đi những thứ mà cô muốn. Yêu là một sự trân trọng. Còn cô thì sao? Cô chiếm lậy những gì cô muốn, dường như cho đến bây giờ chỉ có khoe khoang, ngạo mạn thể hiện, cô đã bao giờ biết quý trọng? Cô ngay cả cách trân trọng những thứ ấy đều không biết, tôi nghĩ hẳn là không ai dám đem tấm chân tình gửi gắm vào cô!”

Nói xong những lời này, hắn xoay người lập tức rời đi.

Thực ra với tính cách của hắn, ghét nhất là dong dài. Nhưng những lời này không nói, tiểu thư nhà họ Chương vĩnh viễn sẽ cảm thấy cả thế giới này chỉ có cô ta vô tội, đáng thương.

Không sai, người luôn luôn phải khóc là cô ta, còn có một người chẳng sợ làm cho cổ họng mình tắc nghẹn cũng không chịu rơi nước mắt – một người thực keo kiệt.

Nhưng không biết vì sao, cô càng không chịu khóc, lại càng làm hắn xót xa.

Cô giống như một cây cỏ dại quật cường, cho dù hoàn cảnh khốc liệt đến đâu vẫn bướng bỉnh lớn lên, làm cho những người bên cạnh thấy mình luôn luôn vui vẻ. Người khác chỉ nhìn thấy sự mạnh mẽ bên ngoài của cô, nhưng hắn lại nhìn thấy cô như một đứa trẻ lạc đường, một tâm hồn yếu đuối khát khao hạnh phúc.

Đối với hắn, cho dù nước mắt của người khác rơi nhiều đến đâu, thì người mà hắn thực sự thương tiếc, vẫn chính là cô.

●">3">●

Cố Thần ngồi trên ghê da, nhớ lại việc đi tìm Chương Thực Đồng hủy bỏ hôn ước vừa rồi, trong lòng đầy tức giận. Hôm đó cô ta khóc lóc nói: “Tôi sẽ không để cô ta yên!” Hắn nghĩ rằng cô ta quá kích động nên mới nói như vậy, lại không nghĩ rằng chẳng bao lâu sau, cô ta có thể quỷ quyệt tìm cậu mình dùng thủ đoạn làm một việc như thế.

Trước đây có thể hắn không cần biết Hứa Đồng sống chết làm sao, nhưng bây giờ, trong khi hắn thương cô, đau xót cô từng chút một, lại có người dám ở trước mắt hắn làm hại cô thành như vậy.

Người con gái hắn quyết định che chở trong lòng bàn tay kia, lại bị họ Tiền dễ dàng đả thương. Nghĩ đến đây, Cố Thần tức giận phừng phừng, rốt cuộc không thể tiếp tục ngồi yên được nữa.

Hắn gọi điện thoại, lạnh lùng hỏi đối phương đang ở nơi nào. Biết được người đó đang ở nhà, hắn nói: “Đừng đi đâu, tôi lập tức đến tìm cô.”

Sau khi cúp điện thoại, hắn đứng lên, vẻ mặt tàn nhẫn. Xem ra hắn phải trịnh trọng làm rõ trước mặt Chương Thực Đồng, cho cô ta biết, không ai có thể động vào Hứa Đồng, bởi vì cô là người phụ nữ của hắn.

●">3">●

Cố Thần ph
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT189/708