Tiểu thuyết Mấy Đêm Cũng Là Đêm Đầu-full
| Lượt xem : |
i nói của anh tin thật, bởi vì anh căn bản không thích cô.
"Cô đi lấy nước ấm cùng thuốc giải rượu đến đây."
Bởi vì vội vàng đem Uông Hạo chuyển lên giường, Ngũ Hãn không chú ý biểu cảm Hà Vu Yến nhìn Uông Hạo tim đập mạnh và loạn nhịp, khi phát hiện anh nói xong rồi,mà Hà Vu Yến thế nhưng còn ngu ngơ tại chỗ, "Còn có vấn đề gì à?"
"Không có, tôi hiện tại lập tức đi đây." Hà Vu Yến có thế mới lấy lại tinh thần, vội vàng đi lấy nước ấm cùng thuốc giải rượu.
"Chờ một chút." Tay cô vừa mới đụng đến tay cầm cửa, phía sau lại truyền đến tiếng kêu Ngũ Hãn.
Hà Vu Yến xoay người, cho rằng hắn còn muốn bản thân thuận tiện lấy thêm vài thứ gì nữa đi lên, không dự đoán được hắn cũng là phải đi, "Tôi còn có việc muốn rời đi trước, chờ một chút cô đi lấy thuốc giải rượu xong, nhân tiện cho anh ta uống hết giùm."
Ngũ Hãn vừa nói vừa cầm điện thoại ra,nhìn tin nhắn phía trên, thấp giọng mắng một tiếng, không đợi Hà Vu Yến phản ứng, lập tức giống một cơn gió đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn vội vàng dặn dò, "Tôi đi một lát sẽ trở về."
Cứ như vậy,một phòng to như vậy chỉ còn lại có Hà Vu Yến cùng Uông Hạo nằm ở trên giường, nhìn thấy anh nhíu mày lại, giống như ngủ rất không thoải mái, Hà Vu Yến vội vàng lấy thuốc giải rượu cùng nước ấm.
Chờ cô trở về,Uông Hạo ở trên giường bởi vì nóng, đã đem áo khoác tây trang cởi ra, caravat bị nới ra, áo sơmi vài cúc áo đã bị anh mở ra, anh không có giống người khác uống say khướt hoặc là kêu to vặn vẹo, chỉ là giống đang ngủ một loại lẳng lặng nằm, nếu không phải trên người anh phát ra nồng nặc mùi rượu, cô sẽ cho rằng anh bất quá chỉ là ngủ thôi.
Hà Vu Yến đi lên phía trước, trước đem nước ấm cùng thuốc giải rượu đặt ở trên tủ đầu giường, trong lòng không khỏi suy nghĩ, anh nằm như vậy, không nhúc nhích, làm sao có thể uống nước ấm cùng thuốc giải rượu chứ?
Suy nghĩ lại, trừ bỏ do dự cô cuối cùng quyết định gọi người tỉnh, cô khom người xuống gần anh, nhẹ nhàng mà ở phía trên anh kêu, "Anh Uông,anh có thể ngồi lên một chút được không?"
Nhưng cô kêu vài tiếng, Uông Hạo nằm ở trên giường hoàn toàn không có phản ứng, cuối cùng cô đành phải vươn tay đẩy cánh tay anh, "Anh Uông, Anh Uông. . . . . ." Lại kêu lại thôi, anh lại vẫn là không có phản ứng,thấy thế này Hà Vu Yến sốt ruột.
Cô biết người uống say nếu không lập tức uống thuốc giải rượu, hôm sau chẳng những khó chịu, còn có thể sẽ đau đầu, đây cũng chính là nguyên nhân ông chủ muốn cô cho Uông Hạo uống thuốc giải rượu, nhưng là anh say đến kêu cũng không hay, này không phải là đang làm khó cô sao?
Thật sự là không còn cách nào, Hà Vu Yến đành phải ngồi ở mép giường,tay thử đem Uông Hạo ngồi dậy, nhưng Uông Hạo dù sao cũng là người đàn ông lớn, thể trạng lại rắn chắc, cô thử vài lần, thật vất vả mới đem nửa người anh nâng dậy đến, "Anh Uông, tỉnh tỉnh."
Cô một tay để phiá sau cổ Uông Hạo, một tay vừa muốn lấy cốc nước ở trên đầu tủ, vốn là Uông Hạo say đến bất tỉnh nhân sự lại vào lúc này mở to mắt.
"Tôi làm sao vậy?" Đèn trong phòng mờ nhạt, Uông Hạo cảm thấy đầu choáng váng, nhất thời thấy không rõ người trước mắt, cũng đối với bản thân vì sao đột nhiên nằm ở nơi này cũng không biết.
"Anh uống say rồi." Hà Vu Yến thấy anh tỉnh, vội vàng lấy cốc nước, "Anh có thể uống nước không? Tôi cầm thuốc giải rượu, chờ anh uống thuốc rồi lại nằm xuống ngủ một giấc, ngày mai tỉnh lại đầu sẽ không đau nữa."
Hà Vu Yến nhìn người khách hơi uống say, cũng có vài lần hỗ trợ lấy thuốc giải rượu giúp khách, lúc này chính thuần thục giải thích cùng anh,bưng cốc nước hướng tới gần môi anh.
Ai biết bàn tay Uông Hạo vung lên đem cốc nước gạt đi, Hà Vu Yến nhất thời không cầm chắc, toàn bộ cốc nước liền như vậy rơi xuống ván gỗ, thủy tinh theo vậy liền bể, nước đọng bắn tung tóe trên đất.
Hà Vu Yến sợ tới mức vội vàng muốn đứng dậy đi nhặt miểng thủy tinh, lại bị Uông Hạo trên giường nắm tay lại, "Hà Vu Yến,em làm sao lại ở trong này?"
Liền tính lại say mê, Uông Hạo như trước nghe được chủ nhân phát ra âm thanh êm ái mà anh đợi mấy ngày nay, lúc anh ổn định lại, chỉ thấy Hà Vu Yến mặc đồ nhân viên nữ của khách sạn Ngũ Hãn,váy ngắn đến không thể ngắn hơn bao phủ cái mông tròn xinh đẹp của cô,
Lộ đùi nhỏ dài hơn phân nửa, quyến rũ ánh mắt người đàn ông.
Anh nhìn thấy cô mặc đồ như vậy sắc mặt biến đổi hỏi: "Em vì sao ở trong này?"
Nơi thanh sắc này không phải nơi loại nhìn đời chưa sâu như cô đến làm, chỉ cần không cẩn thận gặp phải người khách uống say lại vô lại, đừng nói là cô khách sạn, liền tính là nhân viên nữ cũng có thể bị mạnh mẽ kéo lên giường.
"Tôi. . . . . . Tôi làm việc ở trong này. . . . . ."
Chỉ một câu làm việc làm ánh mắt Uông Hạo trừng càng dữ tợn, lực đạo cũng thuận tăng thêm, "Làm việc? Em chỗ nào không làm,lại chạy tới làm việc ở trong cái khách sạn hỗn tạp này?"
"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi là cùng bạn học tới đây,cố ấy nói làm làm nhân viên trong khách sạn trừ bỏ mệt một chút, cũng sẽ không có nguy hiểm gì." Hà Vu Yến không hiểu vì sao anh lại tức giận đầu tiên là không biết nói gì, rồi sau đó lại cảm thấy cô làm việc ở trong này không ảnh hưởng tới anh, anh vì sao lại tức giận với cô chứ?
"Không có nguy hiểm?" Uông Hạo nghe vậy đầu tiên là lạnh lùng đánh giá cô vài lần,sau khi Hà Vu Yến còn không phòng bị gì,dùng sức một cái lôi cô hướng trên người bản thân.
Cho dù uống nhiều, nhưng là nam nữ trời sinh thể lực chênh lệch,để Uông Hạo dễ dàng đem Hà Vu Yến xoay người áp ở dưới thân. Mà Hà Vu Yến còn chưa có rõ tình huống, chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, thì người cô đã nằm ở trên giường, mà trên người là Uông Hạo thân hình cao lớn chặt chẽ chế trụ cô.
"Anh Uông anh làm gì thế? Buông tôi ra!" Hà Vu Yến kích động đem hai tay để ở trước ngực anh, thử cùng anh tách ra khoảng cách.
Uông Hạo thấy cô hoàn toàn chống cự không có tác dụng, hừ lạnh một tiếng, không tốn chút sức nào đem một tay cô định ở đỉnh đầu, cúi đầu cùng cô nhìn nhau, bởi vì khỏang quá gần, Hà Vu Yến thậm chí có thể thấy mình trong đôi mắt cuả anh, rõ ràng như vậy,nhỏ bé như vậy. . . . . .
Vài ngày nay anh muốn cô nghĩ thật tốt, đỏ mắt chờ mong cô, cô dám lật đỗ, chỗ nào không đi, chạy đến khách sạn làm việc, nghĩ đến đây trong lòng anh lại càng không thể bình tỉnh, sức tay cũng đi gia tăng theo.
"Anh Uông,anh. . . . . . Anh mau buông tôi ra!" Hà Vu Yến hai tay bị kiềm trụ, hoảng loạn đá chân muốn tránh ra,nhưng cô có làm như thế nào đi nữa cũng không thể thoát được, gấp đến độ cô muốn khóc.
"Dám đến khách sạn làm việc,em chưa từng nghĩ sẽ gặp phải chuyện như vầy sao?"
"Mới không có,người khách khác mới sẽ không như vậy,anh mau thả tôi ra." Hà Vu Yến liều mình uốn éo người, hốc mắt càng hồng vả lại tụ đầy nước mắt.
"Thật đáng tiếc, đêm nay tôi chính là khách của khách sạn, mà em vừa khéo bị đụng phải tôi." Uông Hạo tiếp tục đe dọa cô, muốn cô sợ, mới hiểu được khách sạn không phải là nơi cô nên bước vào.
"Anh muốn làm gì. . . . . ." Cô còn chưa kịp nói xong, thân hình Uông Hạo cao lớn rắn chắc liền áp xuống tới,gần như muốn bóp ra hết không khí trong phổi cô,khiến cô ngay cả muốn nói cái gì cũng không được.
"Thế nào không vùng vẫy nữa, hửm?"Mặt Uông Hạo chậm rãi tới gần,trong cự ly không đến 5cm thì dừng lại,anh dùng một tay rảnh rỗi kia mơn trớn gò má Hà Vu Yến,dịch xuống chút nữa đi đến cổ trắng mịn của cô.
"Không cần." Bởi vì anh gần sát, Hà Vu Yến lập tức ngửi thấy mùi rượu,hai tay càng dùng sức vặn vẹo, mặt cũng hướng một bên khác.
"Em cho là một người say rượu sẽ bởi vì một câu không cần của em là bỏ qua liền sao?"
Uông Hạo một chút cũng không muốn buông tha cô, làn da cô mềm nhẵn tình tế làm anh yêu thích không thôi, cúc áo sơmi màu trắng của nhân viên nữ bị anh cởi bỏ từng cúc , không để ý Hà Vu Yến kêu to,cho đến anh đem cúc áo sơmi cuối cùng của cô tất cả đều cởi bỏ, đem vạt áo áo sơmi từ trong váy kéo ra, bàn tay to dời xuống, đem vải dệt mỏng manh hai bên cạnh xốc lên.
"Dừng tay,anh không cần như vậy. . . . . ."
Hà Vu Yến dùng hết toàn lực hai tay vặn vẹo,khi hai tay cô thật vất vả tránh bị bắt giữ, cùng lúc đó cô cảm giác thân mình chợt lạnh, vội vàng cúi đầu nhìn thấy, có thế này mới phát hiện Uông Hạo chẳng biết lúc nào đã đem áo của cô xốc lên.
Hà Vu Yến chưa bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ động thủ đánh người, cô luôn luôn nhẫn nhục chịu đựng, luôn luôn thật an phận làm người con gái ngoan,nhưng Uông Hạo gần như liên tục khi đễ cô khiến cô cảm thấy vừa tức vừa ủy khuất, nhất thời đầu một trận trống rỗng, không hề nghĩ ngợi,khi cô phát hiện, tay cô đã vung tới trước mặt Uông Hạo.
"Bốp" một tiếng bốp giòn vang lên,khi Hà Vu Yến phản ứng kịp chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng rát, giống như có lửa thêu đốt, nóng nóng, đau đau.
Uông Hạo không dự đoán được Hà Vu Yến sẽ động thủ,cho dù sức nữ sinh không lớn, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời anh bị đánh, mà một tát này khiến bất mãn trong lòng chất chứa càng sâu.
Vốn do say rượu lý trí anh đã mất một nữa,mặt lại bị người động thủ, Lý trí còn sót lại cũng theo đó mà biến mất tăm tích, xem ra anh đã xem nhẹ tính khí Hà Vu Yến quá rồi.
Khi Hà Vu Yến nhân cơ hội vừa xoay người từ dưới người anh dời đi, muốn bò xuống giường, Uông Hạo lấy lại tinh thần tay phản ứng nhanh đã đem cô lôi trở về, không để ý cô đánh mình, thô lỗ đè cô xuống trở lại.
"Em muốn chạy trốn nơi nào?" Đánh anh một cái tát liền muốn trốn, cô cho là chuyện đơn giản như vậy sao?
Ngay từ đầu có lẽ Uông Hạo chỉ muốn giáo huấn cô một chút, muốn cô hiểu rõ làm việc ở khách sạn nguy hiểm cỡ nào, lại bởi vì phiền muộn mấy ngày nay chờ điện thoại cô, cho nên cố ý muốn dọa cô.
Nhưng khi một cái tát đem lý trí còn lại của anh đánh mất, lại thấy nữa người trên Hà Vu Yến như ẩn như hiện,áo ngực màu trắng bao phủ cặp vú xinh xắn,làn da trắng nõn mềm nhẵn,thắt lưng mảnh khảnh,bụng bằng phẳng, dáng người rõ ràng với anh mà nói không tính là rất có sức quyến rũ, thậm chí có thể nói gầy một chút,nhưng anh không thể không thừa nhận, anh đối với thân hình không có gì xuất chúng này thật khát vọng.
Uông Hạo biết bản thân không phải là chàng trai trẻ tuổi,tự tra tấn bản thân,cổ khát vọng nhiều ngày đã đến cực hạn, anh càng muốn Hà Vu Yến biết chỉ vì một cái tát này mà trả giá lớn như thế nào.
Hà Vu Yến bị thân hình Uông Hạo nặng trĩu áp ở dưới thân, chỉ cảm thấy không khí trong phổi suýt chút dồn dập,ngay cả hô hấp cũng khó khăn,nhưng vẫn còn tinh lực dồi dào giãy dụa.
Uông Hạo cúi đầu nhìn cô khó chịu bất lực uốn éo người, nhớ tới lúc trước từng có vài lần anh trực tiếp giữ lấy cô, cuối cùng đều là anh chủ động ngừng lại, anh hỏi cô muốn làm người phụ nữ của anh không hay, cô không trả lời, anh cũng không muốn bắt buộc cô,nhưng người đàn ông nhẫn nại cũng là có giới hạn.
Mặc kệ anh có thích cô hay không, anh đã quyết định muốn cô làm người phụ nữ anh, như vậy giữ lấy cô bất quá chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn, lúc này chỉ là trễ quá rồi.
QUAY LẠI
54/19864
"Cô đi lấy nước ấm cùng thuốc giải rượu đến đây."
Bởi vì vội vàng đem Uông Hạo chuyển lên giường, Ngũ Hãn không chú ý biểu cảm Hà Vu Yến nhìn Uông Hạo tim đập mạnh và loạn nhịp, khi phát hiện anh nói xong rồi,mà Hà Vu Yến thế nhưng còn ngu ngơ tại chỗ, "Còn có vấn đề gì à?"
"Không có, tôi hiện tại lập tức đi đây." Hà Vu Yến có thế mới lấy lại tinh thần, vội vàng đi lấy nước ấm cùng thuốc giải rượu.
"Chờ một chút." Tay cô vừa mới đụng đến tay cầm cửa, phía sau lại truyền đến tiếng kêu Ngũ Hãn.
Hà Vu Yến xoay người, cho rằng hắn còn muốn bản thân thuận tiện lấy thêm vài thứ gì nữa đi lên, không dự đoán được hắn cũng là phải đi, "Tôi còn có việc muốn rời đi trước, chờ một chút cô đi lấy thuốc giải rượu xong, nhân tiện cho anh ta uống hết giùm."
Ngũ Hãn vừa nói vừa cầm điện thoại ra,nhìn tin nhắn phía trên, thấp giọng mắng một tiếng, không đợi Hà Vu Yến phản ứng, lập tức giống một cơn gió đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn vội vàng dặn dò, "Tôi đi một lát sẽ trở về."
Cứ như vậy,một phòng to như vậy chỉ còn lại có Hà Vu Yến cùng Uông Hạo nằm ở trên giường, nhìn thấy anh nhíu mày lại, giống như ngủ rất không thoải mái, Hà Vu Yến vội vàng lấy thuốc giải rượu cùng nước ấm.
Chờ cô trở về,Uông Hạo ở trên giường bởi vì nóng, đã đem áo khoác tây trang cởi ra, caravat bị nới ra, áo sơmi vài cúc áo đã bị anh mở ra, anh không có giống người khác uống say khướt hoặc là kêu to vặn vẹo, chỉ là giống đang ngủ một loại lẳng lặng nằm, nếu không phải trên người anh phát ra nồng nặc mùi rượu, cô sẽ cho rằng anh bất quá chỉ là ngủ thôi.
Hà Vu Yến đi lên phía trước, trước đem nước ấm cùng thuốc giải rượu đặt ở trên tủ đầu giường, trong lòng không khỏi suy nghĩ, anh nằm như vậy, không nhúc nhích, làm sao có thể uống nước ấm cùng thuốc giải rượu chứ?
Suy nghĩ lại, trừ bỏ do dự cô cuối cùng quyết định gọi người tỉnh, cô khom người xuống gần anh, nhẹ nhàng mà ở phía trên anh kêu, "Anh Uông,anh có thể ngồi lên một chút được không?"
Nhưng cô kêu vài tiếng, Uông Hạo nằm ở trên giường hoàn toàn không có phản ứng, cuối cùng cô đành phải vươn tay đẩy cánh tay anh, "Anh Uông, Anh Uông. . . . . ." Lại kêu lại thôi, anh lại vẫn là không có phản ứng,thấy thế này Hà Vu Yến sốt ruột.
Cô biết người uống say nếu không lập tức uống thuốc giải rượu, hôm sau chẳng những khó chịu, còn có thể sẽ đau đầu, đây cũng chính là nguyên nhân ông chủ muốn cô cho Uông Hạo uống thuốc giải rượu, nhưng là anh say đến kêu cũng không hay, này không phải là đang làm khó cô sao?
Thật sự là không còn cách nào, Hà Vu Yến đành phải ngồi ở mép giường,tay thử đem Uông Hạo ngồi dậy, nhưng Uông Hạo dù sao cũng là người đàn ông lớn, thể trạng lại rắn chắc, cô thử vài lần, thật vất vả mới đem nửa người anh nâng dậy đến, "Anh Uông, tỉnh tỉnh."
Cô một tay để phiá sau cổ Uông Hạo, một tay vừa muốn lấy cốc nước ở trên đầu tủ, vốn là Uông Hạo say đến bất tỉnh nhân sự lại vào lúc này mở to mắt.
"Tôi làm sao vậy?" Đèn trong phòng mờ nhạt, Uông Hạo cảm thấy đầu choáng váng, nhất thời thấy không rõ người trước mắt, cũng đối với bản thân vì sao đột nhiên nằm ở nơi này cũng không biết.
"Anh uống say rồi." Hà Vu Yến thấy anh tỉnh, vội vàng lấy cốc nước, "Anh có thể uống nước không? Tôi cầm thuốc giải rượu, chờ anh uống thuốc rồi lại nằm xuống ngủ một giấc, ngày mai tỉnh lại đầu sẽ không đau nữa."
Hà Vu Yến nhìn người khách hơi uống say, cũng có vài lần hỗ trợ lấy thuốc giải rượu giúp khách, lúc này chính thuần thục giải thích cùng anh,bưng cốc nước hướng tới gần môi anh.
Ai biết bàn tay Uông Hạo vung lên đem cốc nước gạt đi, Hà Vu Yến nhất thời không cầm chắc, toàn bộ cốc nước liền như vậy rơi xuống ván gỗ, thủy tinh theo vậy liền bể, nước đọng bắn tung tóe trên đất.
Hà Vu Yến sợ tới mức vội vàng muốn đứng dậy đi nhặt miểng thủy tinh, lại bị Uông Hạo trên giường nắm tay lại, "Hà Vu Yến,em làm sao lại ở trong này?"
Liền tính lại say mê, Uông Hạo như trước nghe được chủ nhân phát ra âm thanh êm ái mà anh đợi mấy ngày nay, lúc anh ổn định lại, chỉ thấy Hà Vu Yến mặc đồ nhân viên nữ của khách sạn Ngũ Hãn,váy ngắn đến không thể ngắn hơn bao phủ cái mông tròn xinh đẹp của cô,
Lộ đùi nhỏ dài hơn phân nửa, quyến rũ ánh mắt người đàn ông.
Anh nhìn thấy cô mặc đồ như vậy sắc mặt biến đổi hỏi: "Em vì sao ở trong này?"
Nơi thanh sắc này không phải nơi loại nhìn đời chưa sâu như cô đến làm, chỉ cần không cẩn thận gặp phải người khách uống say lại vô lại, đừng nói là cô khách sạn, liền tính là nhân viên nữ cũng có thể bị mạnh mẽ kéo lên giường.
"Tôi. . . . . . Tôi làm việc ở trong này. . . . . ."
Chỉ một câu làm việc làm ánh mắt Uông Hạo trừng càng dữ tợn, lực đạo cũng thuận tăng thêm, "Làm việc? Em chỗ nào không làm,lại chạy tới làm việc ở trong cái khách sạn hỗn tạp này?"
"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi là cùng bạn học tới đây,cố ấy nói làm làm nhân viên trong khách sạn trừ bỏ mệt một chút, cũng sẽ không có nguy hiểm gì." Hà Vu Yến không hiểu vì sao anh lại tức giận đầu tiên là không biết nói gì, rồi sau đó lại cảm thấy cô làm việc ở trong này không ảnh hưởng tới anh, anh vì sao lại tức giận với cô chứ?
"Không có nguy hiểm?" Uông Hạo nghe vậy đầu tiên là lạnh lùng đánh giá cô vài lần,sau khi Hà Vu Yến còn không phòng bị gì,dùng sức một cái lôi cô hướng trên người bản thân.
Cho dù uống nhiều, nhưng là nam nữ trời sinh thể lực chênh lệch,để Uông Hạo dễ dàng đem Hà Vu Yến xoay người áp ở dưới thân. Mà Hà Vu Yến còn chưa có rõ tình huống, chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, thì người cô đã nằm ở trên giường, mà trên người là Uông Hạo thân hình cao lớn chặt chẽ chế trụ cô.
"Anh Uông anh làm gì thế? Buông tôi ra!" Hà Vu Yến kích động đem hai tay để ở trước ngực anh, thử cùng anh tách ra khoảng cách.
Uông Hạo thấy cô hoàn toàn chống cự không có tác dụng, hừ lạnh một tiếng, không tốn chút sức nào đem một tay cô định ở đỉnh đầu, cúi đầu cùng cô nhìn nhau, bởi vì khỏang quá gần, Hà Vu Yến thậm chí có thể thấy mình trong đôi mắt cuả anh, rõ ràng như vậy,nhỏ bé như vậy. . . . . .
Vài ngày nay anh muốn cô nghĩ thật tốt, đỏ mắt chờ mong cô, cô dám lật đỗ, chỗ nào không đi, chạy đến khách sạn làm việc, nghĩ đến đây trong lòng anh lại càng không thể bình tỉnh, sức tay cũng đi gia tăng theo.
"Anh Uông,anh. . . . . . Anh mau buông tôi ra!" Hà Vu Yến hai tay bị kiềm trụ, hoảng loạn đá chân muốn tránh ra,nhưng cô có làm như thế nào đi nữa cũng không thể thoát được, gấp đến độ cô muốn khóc.
"Dám đến khách sạn làm việc,em chưa từng nghĩ sẽ gặp phải chuyện như vầy sao?"
"Mới không có,người khách khác mới sẽ không như vậy,anh mau thả tôi ra." Hà Vu Yến liều mình uốn éo người, hốc mắt càng hồng vả lại tụ đầy nước mắt.
"Thật đáng tiếc, đêm nay tôi chính là khách của khách sạn, mà em vừa khéo bị đụng phải tôi." Uông Hạo tiếp tục đe dọa cô, muốn cô sợ, mới hiểu được khách sạn không phải là nơi cô nên bước vào.
"Anh muốn làm gì. . . . . ." Cô còn chưa kịp nói xong, thân hình Uông Hạo cao lớn rắn chắc liền áp xuống tới,gần như muốn bóp ra hết không khí trong phổi cô,khiến cô ngay cả muốn nói cái gì cũng không được.
"Thế nào không vùng vẫy nữa, hửm?"Mặt Uông Hạo chậm rãi tới gần,trong cự ly không đến 5cm thì dừng lại,anh dùng một tay rảnh rỗi kia mơn trớn gò má Hà Vu Yến,dịch xuống chút nữa đi đến cổ trắng mịn của cô.
"Không cần." Bởi vì anh gần sát, Hà Vu Yến lập tức ngửi thấy mùi rượu,hai tay càng dùng sức vặn vẹo, mặt cũng hướng một bên khác.
"Em cho là một người say rượu sẽ bởi vì một câu không cần của em là bỏ qua liền sao?"
Uông Hạo một chút cũng không muốn buông tha cô, làn da cô mềm nhẵn tình tế làm anh yêu thích không thôi, cúc áo sơmi màu trắng của nhân viên nữ bị anh cởi bỏ từng cúc , không để ý Hà Vu Yến kêu to,cho đến anh đem cúc áo sơmi cuối cùng của cô tất cả đều cởi bỏ, đem vạt áo áo sơmi từ trong váy kéo ra, bàn tay to dời xuống, đem vải dệt mỏng manh hai bên cạnh xốc lên.
"Dừng tay,anh không cần như vậy. . . . . ."
Hà Vu Yến dùng hết toàn lực hai tay vặn vẹo,khi hai tay cô thật vất vả tránh bị bắt giữ, cùng lúc đó cô cảm giác thân mình chợt lạnh, vội vàng cúi đầu nhìn thấy, có thế này mới phát hiện Uông Hạo chẳng biết lúc nào đã đem áo của cô xốc lên.
Hà Vu Yến chưa bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó mình sẽ động thủ đánh người, cô luôn luôn nhẫn nhục chịu đựng, luôn luôn thật an phận làm người con gái ngoan,nhưng Uông Hạo gần như liên tục khi đễ cô khiến cô cảm thấy vừa tức vừa ủy khuất, nhất thời đầu một trận trống rỗng, không hề nghĩ ngợi,khi cô phát hiện, tay cô đã vung tới trước mặt Uông Hạo.
"Bốp" một tiếng bốp giòn vang lên,khi Hà Vu Yến phản ứng kịp chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng rát, giống như có lửa thêu đốt, nóng nóng, đau đau.
Uông Hạo không dự đoán được Hà Vu Yến sẽ động thủ,cho dù sức nữ sinh không lớn, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời anh bị đánh, mà một tát này khiến bất mãn trong lòng chất chứa càng sâu.
Vốn do say rượu lý trí anh đã mất một nữa,mặt lại bị người động thủ, Lý trí còn sót lại cũng theo đó mà biến mất tăm tích, xem ra anh đã xem nhẹ tính khí Hà Vu Yến quá rồi.
Khi Hà Vu Yến nhân cơ hội vừa xoay người từ dưới người anh dời đi, muốn bò xuống giường, Uông Hạo lấy lại tinh thần tay phản ứng nhanh đã đem cô lôi trở về, không để ý cô đánh mình, thô lỗ đè cô xuống trở lại.
"Em muốn chạy trốn nơi nào?" Đánh anh một cái tát liền muốn trốn, cô cho là chuyện đơn giản như vậy sao?
Ngay từ đầu có lẽ Uông Hạo chỉ muốn giáo huấn cô một chút, muốn cô hiểu rõ làm việc ở khách sạn nguy hiểm cỡ nào, lại bởi vì phiền muộn mấy ngày nay chờ điện thoại cô, cho nên cố ý muốn dọa cô.
Nhưng khi một cái tát đem lý trí còn lại của anh đánh mất, lại thấy nữa người trên Hà Vu Yến như ẩn như hiện,áo ngực màu trắng bao phủ cặp vú xinh xắn,làn da trắng nõn mềm nhẵn,thắt lưng mảnh khảnh,bụng bằng phẳng, dáng người rõ ràng với anh mà nói không tính là rất có sức quyến rũ, thậm chí có thể nói gầy một chút,nhưng anh không thể không thừa nhận, anh đối với thân hình không có gì xuất chúng này thật khát vọng.
Uông Hạo biết bản thân không phải là chàng trai trẻ tuổi,tự tra tấn bản thân,cổ khát vọng nhiều ngày đã đến cực hạn, anh càng muốn Hà Vu Yến biết chỉ vì một cái tát này mà trả giá lớn như thế nào.
Hà Vu Yến bị thân hình Uông Hạo nặng trĩu áp ở dưới thân, chỉ cảm thấy không khí trong phổi suýt chút dồn dập,ngay cả hô hấp cũng khó khăn,nhưng vẫn còn tinh lực dồi dào giãy dụa.
Uông Hạo cúi đầu nhìn cô khó chịu bất lực uốn éo người, nhớ tới lúc trước từng có vài lần anh trực tiếp giữ lấy cô, cuối cùng đều là anh chủ động ngừng lại, anh hỏi cô muốn làm người phụ nữ của anh không hay, cô không trả lời, anh cũng không muốn bắt buộc cô,nhưng người đàn ông nhẫn nại cũng là có giới hạn.
Mặc kệ anh có thích cô hay không, anh đã quyết định muốn cô làm người phụ nữ anh, như vậy giữ lấy cô bất quá chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn, lúc này chỉ là trễ quá rồi.
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu