Tiểu thuyết Một Đêm, Một Ngày, Một Đời-full
| Lượt xem : |
nhưng người đó ko yêu ta, ko nói yêu ta. Cho dù là biểu hiện một chút trìu mến của nam nhân đối với nữ nhân cũng ko. Hắn hận ta sâu tận xương tủy, nhưng ta yêu hắn đến khắc sâu vào tâm khảm, yêu hơn cả bản thân mình nên ta mới muốn gần gũi với người nhà của hắn, mới muốn làm cho cha mẹ của hắn cảm thấy có một người con dâu thật tốt. Thế nhưng bên tai ta là lời trách mắng của Cao Phi, đầu ta rất đau, ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ. Trước khi hoàn toàn ko còn cảm giác gì, ta nghe thấy mình nghẹn ngào nói: “Cao Phi, không nên mắng ta như vậy, ta sợ ngươi về sau sẽ hối hận!”
Chương 7: Cao Phi, trở về
Ta không biết ta ngủ bao lâu, lúc ta thức dậy đã nằm trên giường, may mắn là Cao Phi không mặc kệ đem ta ném ở trong xe. Ta đầu óc mơ mơ màng màng rời giường, phản ứng đầu tiên là tìm thuốc uống. Trực tiếp mở nắp ra, không có nước uống, ta trực tiếp nuốt xuống. Kỳ thật thuốc của ta rất dễ tìm, không cất giấu như những đồ gia truyền. Ta để thuốc trong tủ đầu giường, khom lưng mở ngăn kéo thứ nhất là có thể thấy. Ngăn kéo được sắp xếp nghiêm chỉnh. Tâm lý của ta có chút kỳ quái, một mặt ko hi vọng Cao Phi tìm được, nhưng mặt khác lại hi vọng hắn tìm được. Như vậy ít nhất chứng minh hắn quan tâm ta, ta vùng vẫy đấu tranh giữa hai ý nghĩ. Nhưng thời gian qua đi, ta biết ko cần phải suy nghĩ nữa, Cao Phi sẽ ko phát hiện ra, hắn chưa bao giờ động tay đến bất kỳ vật gì của ta. Không có đánh răng, lại không uống nước, sau khi uống thuốc miệng rất khó chịu. Ta xuống giường rửa mặt, sau đó tìm Cao Phi, tìm khắp nhà mới nhớ ra, giờ này Cao Phi chắc đã đi làm. Chỉ là đến lúc tan làm Cao Phi cũng không trở về. Ta lấy điện thoại, trong lòng như có lửa đốt, ta không biết Cao Phi có phải hay không xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Điện thoại một hồi rồi lại một hồi đổ chuông, cuối cùng như thường lệ đến hồi chuông thứ mười liền thông. “Cao Phi, ngươi đang ở đâu? Vì sao chưa về nhà?” Ta vội vàng hỏi những điều trong lòng suy nghĩ, hận giờ khắc này ko thể ở bên cạnh hắn. Cao Phi hiển nhiên bực mình, thanh âm chán ghét: “Ta khi nào thì nói qua cho ngươi ta về nhà?” Ta đang muốn nói thì đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ: “Phi, làm sao ngươi ở đây?” Ta không cần suy đoán cũng biết giọng nữ kia là ai, người yêu đầu tiên của Cao Phi, người ta bỏ bao công sức để chia rẽ. Nhưng ta biết rõ đây ko phải thời điểm để so đo, ta sẽ không giống trong phim truyền hình thường diễn, ba một tiếng cúp điện thoại, ta lựa chọn không nghe thấy, vẫn như cũ hảo ngôn hảo ngữ giải thích với Cao Phi. Nhưng ta làm sao lại quên, ta nguyện ý tiếp tục, không có nghĩa là đối phương cũng nguyện ý, Cao Phi ba một tiếng cúp điện thoại. Sau đó nửa tháng chưa có về nhà. Ta nắm điện thoại, vùi mình trên ghế sa lon nhìn xem bóng đêm từng chút từng chút bao phủ xuống. Ánh nắng chiều lập tức bị bóng tối vô biên thay thế. Ta ở trong lòng la to, Cao Phi, trở về. Trở về, Cao Phi. Chính là bao nhiêu lần vẫn chỉ có bóng dáng của ta. Ngày năm tháng tư. Năm nay thanh minh so với năm ngoái tốt hơn, nhớ rõ năm ngoái thời điểm đi tảo mộ cha, mưa rơi lác đác. Người tảo mộ rất nhiều, nhưng trước mộ cha ta lại thê lương, vắng lặng. Ta không có mang hoa cúc, mà là mang theo hoa hướng dương lúc tiền sinh cha thích nhất. Ta đem hoa để lên rồi quét dọn mộ. Ta quét dọn rất nghiêm túc, rất chăm chỉ, ta nghĩ giúp cha một lần thực tốt. Có lẽ sang năm ta sẽ cùng cha đồng dạng chôn sâu dưới đất. Lần đó, ta cũng đưa ra một điều kiện với Sở Vân, ta hi vọng hắn hàng năm có thể tới quét dọn mộ cho cha ta một lần, mặc kệ hắn là đại phú hay là nghèo túng bần cùng. Chưa ra khỏi khu mộ, điện thoại di động của ta liền vang lên. Ta cầm máy vừa nhìn chính là Cao Phi. Ta mừng rỡ mở ra, nghĩ thầm Cao Phi cuối cùng cũng để ý tới ta. Nhưng là vừa mở điện thoại ta mới biết được cái gì gọi là trời sập. Ta vội vã muốn chạy tới công ty của Cao nhưng còn chưa ra khỏi khu mộ, ta liền ngất xỉu ngã trên mặt đất.
Chương 8: Ngươi có thể thử một lần
Ta nhớ được ta đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ dường như Cao Phi trở về nói tha thứ cho ta. Thế nhưng ta vừa bước vào giấc mơ đều phát hiện tất cả đều là ảo ảnh, Cao Phi biến mất ko thấy. Hắn vẫn ko tha thứ cho ta. Ta bỗng chốc bị dọa chết, vén chăn lên ta liền xuống đất: “Cao Phi.” Hắn ở nơi nào, ta muốn thấy hắn, ta lấy điện thoại di động ra gọi một lần lại một lẫn nữa để xác thực tin tức, Cao Phi nói hắn được sắp xếp đi tỉnh khác nhậm chức trong hai năm. Ta không để ý hình tượng của mình vọt chạy ra ngoài, kinh động đến bác sĩ và y tá. Có người khuyên bảo ta: “Tiểu thư, thân thể ngươi không tốt, không thể lập tức xuất viện. Tiếp theo chúng ta còn nhất định phải làm một loạt kiểm tra, xin ngươi phối hợp đồng thời thông báo cho người nhà để chúng ta tiến hành trị liệu.” Đầu óc ta trống rỗng, nàng nói muốn người nhà, nếu như mất đi Cao Phi ta còn người nhà sao? Hiện tại chuyện duy nhất ta muốn làm là tìm Cao Phi trở về, nếu thực sự ta đã làm sai điều gì ta sẽ sửa đổi. Nếu hắn ko hi vọng ta gặp cha mẹ hắn, như vậy từ nay về sau sẽ ko gặp nữa, huống chi ta vốn chỉ định gặp một lần. Ta lao thẳng về phía cửa bệnh viện, đi tới bên dưới công ty của Cao Phi, ta run rẩy cầm di động gọi cho hắn, nói ta đang đứng dưới chờ hắn, Cao Phi có một chút không vui. Nhưng ta tuyên bố sẽ uy hiếp người khác, hắn mới đáp ứng ta xuống dưới. Ta tìm một quán cà phê gần đó gọi một ly đồ uống lạnh ngồi xuống, ta cần tỉnh táo, cần suy nghĩ một chút lát nữa nói sao cùng Cao Phi, như thế nào có thể làm cho hắn hồi tâm chuyển ý. Ta biết rõ ta rất nhếch nhác, vì tảo mộ, ta một thân quần áo đen, vì ngã xuống đất ngất đi nên trên quần áo đen còn dính bùn đất, ta ngủ mấy giờ trong bệnh viện, đầu tóc cũng rối bù. Ta cảm giác được ánh mắt khác thường của nhân viên phục vụ, ta cố gắng hết sức sửa sang lại vẻ ngoài của mình. Đồ uống còn chưa uống xong thì Cao Phi đã đến. Lâu như vậy không gặp hắn, một khắc nhìn thấy hắn đi về phía ta, ta đã khóc. Nước mắt chảy xuống, ko có khăn giấy ta liền lấy ống tay áo lau lau khóe mắt, khẩn trương hỏi: “Công ty phái ngươi đi tỉnh khác nhậm chức?” “Ân.” Cao Phi gọi một ly nước chanh, ngồi xuống đối diện ta. “Đi liền hai năm?” “Phải” Cao Phi không có chút gì do dự. Trong lòng ta bỗng luống cuống, lời nói có chút hoảng, “Nàng cũng vậy sao?” Cao Phi nghe vậy nhìn ta thật lâu, cuối cùng nét mặt thay đổi nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách hỏi lời này sao?” Ta không nói, hốc mắt có chút nước đảo quanh. Ta tiếp tục uống đồ uống lạnh, có lẽ Cao Phi ko quen nhìn bộ dạng đáng thương của ta nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ ở bên ngoài thay ngươi thủ thân như ngọc, hai năm sau cũng sẽ trở lại. Hôn nhân của chúng ta không có bất cứ uy hiếp gì, ta sẽ kéo dài nó cho đến ngày nào đó ngươi chết đi.” “Ta cũng không phải là ý này, Cao Phi, ta hi vọng ngươi hoãn lại nửa năm.” “Ngươi cảm thấy ta chủ động xin đi?” Hắn chất vấn ta. Trái lại ta không nói gì, tiếp tục uống đồ uống lạnh, thẳng đến khi thanh âm của Cao Phi vang lên từ phía trên đỉnh đầu ta. “Cho ta lý do, Hà Du Cẩn, cho ta lý do để từ chối.” Hắn giống như rất nghiêm túc, ta moi hết ruột gan, chính là cạo ruột cạo gan ta cũng chỉ có một lý do. “Cao Phi, ngươi biết ta yêu ngươi.” Ta nghe thấy mình rầu rĩ nói. Cao Phi tại đó nhìn ta hồi lâu nói: “Ta biết rõ, từ ngày kết hôn liền biết, đúng là như vậy thì thế nào?” Đã vào giờ làm việc, nói xong hắn xoay người đi. Ta ngồi ở chỗ cũ, cho đến khi Cao Phi biến mất trong tầm mắt ta, ta mới như người trong mơ tỉnh lại, nhảy dựng lên đuổi theo. Ta đuổi theo hắn đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, ta nắm lấy cánh tay của hắn, móng tay đâm vào trong da thịt nhưng thanh âm lại lí nhí: “Cao Phi, hôm nay là thanh minh.” Ngày hôm nay rất bi thương, ngươi không được để cho ta quá bi thảm. Cao Phi nhìn ta, biết ta còn muốn nói điều gì đó. “Hôm nay là tiết thanh minh đầu tiên của cha ta, Cao Phi, trừ cha ra, ngươi là người nhà duy nhất của ta.” Cho nên, chỉ cần nửa năm mà thôi, nửa năm đối với thân thể một người khỏe mạnh mà nói ko đáng kể chút nào. Nhưng lại là thời gian cuối cùng của ta, chết kỳ thật cũng không sợ hãi, nhưng sợ hãi là một mình đối diện với cái chết. Ta cố gắng sắp xếp từ ngữ, hy vọng có thể biểu đạt rõ ràng ý của mình, “Ta chỉ muốn ngươi hoãn lại nửa năm mà thôi.” Cao Phi tựa hồ không muốn cùng ta thảo luận vấn đề này, hắn dứt khỏi tay ta sải bước băng qua phía trước. Ta nhìn bóng lưng hắn càng lúc càng xa, cảm giác vô lực kéo tới, vì thế tâm tính đại tiểu thư của ta phát tác. Ta nói: “Ngươi biết ta có tiền có thế, ta có rất nhiều thủ đoạn làm ngươi hủy bỏ hành trình này.” Cao Phi bị ta làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, mặt lộ gân xanh nhìn ta: “Ngươi có thể thử một lần, Hà Du Cẩn, để xem ngươi còn có cái gì có thể uy hiếp được ta?” Nói xong hắn xoay người giận dữ rời đi, căn bản không có chú ý tới đèn giao thông vừa vặn chuyển sang màu xanh. Thời điểm ta hiểu rõ chuyện gì phát sinh, thân mình bị một loại vật nặng đụng vào thật mạnh, sau đó ta bị văng lên, ta nhìn thấy khắp nơi đều là máu.
Chương 9: Cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ
Ta là người tham sống sợ chết. Điểm này ta ko ngại thú nhận. Ta vẫn thực nhát gan, nhớ rõ ngày đó ở nhà trẻ có tiểu bằng hữu đoạt đồ chơi của ta, ta ngay cả thở mạnh cũng ko dám. Ngủ trưa bọn họ làm ấm ĩ nhưng lại để ta chịu tiếng xấu thay người khác, ta đều luôn cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Gặp được Cao Phi là lần thứ nhất cũng là duy nhất ta dũng cảm, dũng cảm ko từ bất cứ thủ đoạn nào. Sau khi gả cho Cao Phi, ta đếm đầu ngón tay sống qua ngày. Ta không chấp nhận trị liệu không có nghĩa là ta ko sợ chết, ngược lại càng thêm sợ hãi, ta sợ hãi ta trị liệu không tốt, mới lên bàn mổ sẽ gặp bất trắc, hoặc là thời điểm ta tiếp thu trị liệu tóc trên đầu sẽ rụng sạch, trở nên vô cùng xấu xí. Tóm lại, ta không dám đánh đánh cuộc bất cứ điều gì, nhất là dùng cuộc sống được ở bên cạnh Cao Phi để đánh cuộc. Thế nhưng lúc này đây, ta lại vô cùng hi vọng mình chết đi, như vậy, ít nhất Cao Phi về sau sẽ nhớ rõ có một người đã từng liều chết cứu hắn, món nợ sinh mạng này hắn không thể quên được. Chỉ là ý thức ngoan cường như thế nào, thân thể thời khắc này lại vẫn ngoan cố, cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ. Ta mở mắt ra là buổi sáng một ngày nào đó, ánh nắng tươi sáng, ta không biết đã là thời gian nào, ta nhìn thấy trên bệ cửa sổ mấy con chim sẻ từng bước từng bước nhảy nhót. Ta giật giật thân thể, toàn thân đau đớn. Đến giờ kiểm tra y tá phát hiện ta đã tỉnh liền gọi bác sĩ tới, hắn mặc quần áo màu trắng, Cao Phi theo ở phía sau. “Ngươi rất may mắn, nhưng cũng là bất hạnh.” Ta gật gật đầu, ta vốn là một người có bệnh nặng, xảy ra tai nạn xe cộ còn có thể còn sống sót, thật sự là một kỳ tích. Chỉ là, không may, sinh mạng ta vốn ngắn ngủi, cũng ko thể kéo dài được bao lâu nữa. Hắn làm một loạt kiểm tra cho ta, vừa hỏi vừa viết vào tờ khai: “Có bác sĩ chuyên môn chủ trị chứ?” Ta gật gật đầu, ko tính là bác sĩ chủ trị, ta chỉ lấy thuốc ở đó. “Lát nói nữa nói cho chúng ta biết phương thức liên lạc.” Nói rồi nhìn thoáng qua Cao Phi. “Chồng ngươi cũng ko biết phương thức liên lạc. Chúng ta muốn liên lạc với hắn.” Bác sĩ rời đi, y tá cũng đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người. Ta không biết ta đã hôn mê vài ngày. Cao Phi vẫn mặc bộ quần áo hôm tiết thanh minh đó, có chút lôi thôi, tay áo đã có chút nhăn, hắn trừng mắt nhìn ta, mắt tràn đầy tia máu. Ta muốn nói chuyện, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, vạn bất đắc dĩ đành phải lựa chọn trầm mặc. Thời điểm y ta đến tiêm thuốc, ta
QUAY LẠIChương 7: Cao Phi, trở về
Ta không biết ta ngủ bao lâu, lúc ta thức dậy đã nằm trên giường, may mắn là Cao Phi không mặc kệ đem ta ném ở trong xe. Ta đầu óc mơ mơ màng màng rời giường, phản ứng đầu tiên là tìm thuốc uống. Trực tiếp mở nắp ra, không có nước uống, ta trực tiếp nuốt xuống. Kỳ thật thuốc của ta rất dễ tìm, không cất giấu như những đồ gia truyền. Ta để thuốc trong tủ đầu giường, khom lưng mở ngăn kéo thứ nhất là có thể thấy. Ngăn kéo được sắp xếp nghiêm chỉnh. Tâm lý của ta có chút kỳ quái, một mặt ko hi vọng Cao Phi tìm được, nhưng mặt khác lại hi vọng hắn tìm được. Như vậy ít nhất chứng minh hắn quan tâm ta, ta vùng vẫy đấu tranh giữa hai ý nghĩ. Nhưng thời gian qua đi, ta biết ko cần phải suy nghĩ nữa, Cao Phi sẽ ko phát hiện ra, hắn chưa bao giờ động tay đến bất kỳ vật gì của ta. Không có đánh răng, lại không uống nước, sau khi uống thuốc miệng rất khó chịu. Ta xuống giường rửa mặt, sau đó tìm Cao Phi, tìm khắp nhà mới nhớ ra, giờ này Cao Phi chắc đã đi làm. Chỉ là đến lúc tan làm Cao Phi cũng không trở về. Ta lấy điện thoại, trong lòng như có lửa đốt, ta không biết Cao Phi có phải hay không xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Điện thoại một hồi rồi lại một hồi đổ chuông, cuối cùng như thường lệ đến hồi chuông thứ mười liền thông. “Cao Phi, ngươi đang ở đâu? Vì sao chưa về nhà?” Ta vội vàng hỏi những điều trong lòng suy nghĩ, hận giờ khắc này ko thể ở bên cạnh hắn. Cao Phi hiển nhiên bực mình, thanh âm chán ghét: “Ta khi nào thì nói qua cho ngươi ta về nhà?” Ta đang muốn nói thì đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nữ: “Phi, làm sao ngươi ở đây?” Ta không cần suy đoán cũng biết giọng nữ kia là ai, người yêu đầu tiên của Cao Phi, người ta bỏ bao công sức để chia rẽ. Nhưng ta biết rõ đây ko phải thời điểm để so đo, ta sẽ không giống trong phim truyền hình thường diễn, ba một tiếng cúp điện thoại, ta lựa chọn không nghe thấy, vẫn như cũ hảo ngôn hảo ngữ giải thích với Cao Phi. Nhưng ta làm sao lại quên, ta nguyện ý tiếp tục, không có nghĩa là đối phương cũng nguyện ý, Cao Phi ba một tiếng cúp điện thoại. Sau đó nửa tháng chưa có về nhà. Ta nắm điện thoại, vùi mình trên ghế sa lon nhìn xem bóng đêm từng chút từng chút bao phủ xuống. Ánh nắng chiều lập tức bị bóng tối vô biên thay thế. Ta ở trong lòng la to, Cao Phi, trở về. Trở về, Cao Phi. Chính là bao nhiêu lần vẫn chỉ có bóng dáng của ta. Ngày năm tháng tư. Năm nay thanh minh so với năm ngoái tốt hơn, nhớ rõ năm ngoái thời điểm đi tảo mộ cha, mưa rơi lác đác. Người tảo mộ rất nhiều, nhưng trước mộ cha ta lại thê lương, vắng lặng. Ta không có mang hoa cúc, mà là mang theo hoa hướng dương lúc tiền sinh cha thích nhất. Ta đem hoa để lên rồi quét dọn mộ. Ta quét dọn rất nghiêm túc, rất chăm chỉ, ta nghĩ giúp cha một lần thực tốt. Có lẽ sang năm ta sẽ cùng cha đồng dạng chôn sâu dưới đất. Lần đó, ta cũng đưa ra một điều kiện với Sở Vân, ta hi vọng hắn hàng năm có thể tới quét dọn mộ cho cha ta một lần, mặc kệ hắn là đại phú hay là nghèo túng bần cùng. Chưa ra khỏi khu mộ, điện thoại di động của ta liền vang lên. Ta cầm máy vừa nhìn chính là Cao Phi. Ta mừng rỡ mở ra, nghĩ thầm Cao Phi cuối cùng cũng để ý tới ta. Nhưng là vừa mở điện thoại ta mới biết được cái gì gọi là trời sập. Ta vội vã muốn chạy tới công ty của Cao nhưng còn chưa ra khỏi khu mộ, ta liền ngất xỉu ngã trên mặt đất.
Chương 8: Ngươi có thể thử một lần
Ta nhớ được ta đã mơ một giấc mơ dài, trong mơ dường như Cao Phi trở về nói tha thứ cho ta. Thế nhưng ta vừa bước vào giấc mơ đều phát hiện tất cả đều là ảo ảnh, Cao Phi biến mất ko thấy. Hắn vẫn ko tha thứ cho ta. Ta bỗng chốc bị dọa chết, vén chăn lên ta liền xuống đất: “Cao Phi.” Hắn ở nơi nào, ta muốn thấy hắn, ta lấy điện thoại di động ra gọi một lần lại một lẫn nữa để xác thực tin tức, Cao Phi nói hắn được sắp xếp đi tỉnh khác nhậm chức trong hai năm. Ta không để ý hình tượng của mình vọt chạy ra ngoài, kinh động đến bác sĩ và y tá. Có người khuyên bảo ta: “Tiểu thư, thân thể ngươi không tốt, không thể lập tức xuất viện. Tiếp theo chúng ta còn nhất định phải làm một loạt kiểm tra, xin ngươi phối hợp đồng thời thông báo cho người nhà để chúng ta tiến hành trị liệu.” Đầu óc ta trống rỗng, nàng nói muốn người nhà, nếu như mất đi Cao Phi ta còn người nhà sao? Hiện tại chuyện duy nhất ta muốn làm là tìm Cao Phi trở về, nếu thực sự ta đã làm sai điều gì ta sẽ sửa đổi. Nếu hắn ko hi vọng ta gặp cha mẹ hắn, như vậy từ nay về sau sẽ ko gặp nữa, huống chi ta vốn chỉ định gặp một lần. Ta lao thẳng về phía cửa bệnh viện, đi tới bên dưới công ty của Cao Phi, ta run rẩy cầm di động gọi cho hắn, nói ta đang đứng dưới chờ hắn, Cao Phi có một chút không vui. Nhưng ta tuyên bố sẽ uy hiếp người khác, hắn mới đáp ứng ta xuống dưới. Ta tìm một quán cà phê gần đó gọi một ly đồ uống lạnh ngồi xuống, ta cần tỉnh táo, cần suy nghĩ một chút lát nữa nói sao cùng Cao Phi, như thế nào có thể làm cho hắn hồi tâm chuyển ý. Ta biết rõ ta rất nhếch nhác, vì tảo mộ, ta một thân quần áo đen, vì ngã xuống đất ngất đi nên trên quần áo đen còn dính bùn đất, ta ngủ mấy giờ trong bệnh viện, đầu tóc cũng rối bù. Ta cảm giác được ánh mắt khác thường của nhân viên phục vụ, ta cố gắng hết sức sửa sang lại vẻ ngoài của mình. Đồ uống còn chưa uống xong thì Cao Phi đã đến. Lâu như vậy không gặp hắn, một khắc nhìn thấy hắn đi về phía ta, ta đã khóc. Nước mắt chảy xuống, ko có khăn giấy ta liền lấy ống tay áo lau lau khóe mắt, khẩn trương hỏi: “Công ty phái ngươi đi tỉnh khác nhậm chức?” “Ân.” Cao Phi gọi một ly nước chanh, ngồi xuống đối diện ta. “Đi liền hai năm?” “Phải” Cao Phi không có chút gì do dự. Trong lòng ta bỗng luống cuống, lời nói có chút hoảng, “Nàng cũng vậy sao?” Cao Phi nghe vậy nhìn ta thật lâu, cuối cùng nét mặt thay đổi nói: “Ngươi cảm thấy ngươi có tư cách hỏi lời này sao?” Ta không nói, hốc mắt có chút nước đảo quanh. Ta tiếp tục uống đồ uống lạnh, có lẽ Cao Phi ko quen nhìn bộ dạng đáng thương của ta nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ ở bên ngoài thay ngươi thủ thân như ngọc, hai năm sau cũng sẽ trở lại. Hôn nhân của chúng ta không có bất cứ uy hiếp gì, ta sẽ kéo dài nó cho đến ngày nào đó ngươi chết đi.” “Ta cũng không phải là ý này, Cao Phi, ta hi vọng ngươi hoãn lại nửa năm.” “Ngươi cảm thấy ta chủ động xin đi?” Hắn chất vấn ta. Trái lại ta không nói gì, tiếp tục uống đồ uống lạnh, thẳng đến khi thanh âm của Cao Phi vang lên từ phía trên đỉnh đầu ta. “Cho ta lý do, Hà Du Cẩn, cho ta lý do để từ chối.” Hắn giống như rất nghiêm túc, ta moi hết ruột gan, chính là cạo ruột cạo gan ta cũng chỉ có một lý do. “Cao Phi, ngươi biết ta yêu ngươi.” Ta nghe thấy mình rầu rĩ nói. Cao Phi tại đó nhìn ta hồi lâu nói: “Ta biết rõ, từ ngày kết hôn liền biết, đúng là như vậy thì thế nào?” Đã vào giờ làm việc, nói xong hắn xoay người đi. Ta ngồi ở chỗ cũ, cho đến khi Cao Phi biến mất trong tầm mắt ta, ta mới như người trong mơ tỉnh lại, nhảy dựng lên đuổi theo. Ta đuổi theo hắn đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, ta nắm lấy cánh tay của hắn, móng tay đâm vào trong da thịt nhưng thanh âm lại lí nhí: “Cao Phi, hôm nay là thanh minh.” Ngày hôm nay rất bi thương, ngươi không được để cho ta quá bi thảm. Cao Phi nhìn ta, biết ta còn muốn nói điều gì đó. “Hôm nay là tiết thanh minh đầu tiên của cha ta, Cao Phi, trừ cha ra, ngươi là người nhà duy nhất của ta.” Cho nên, chỉ cần nửa năm mà thôi, nửa năm đối với thân thể một người khỏe mạnh mà nói ko đáng kể chút nào. Nhưng lại là thời gian cuối cùng của ta, chết kỳ thật cũng không sợ hãi, nhưng sợ hãi là một mình đối diện với cái chết. Ta cố gắng sắp xếp từ ngữ, hy vọng có thể biểu đạt rõ ràng ý của mình, “Ta chỉ muốn ngươi hoãn lại nửa năm mà thôi.” Cao Phi tựa hồ không muốn cùng ta thảo luận vấn đề này, hắn dứt khỏi tay ta sải bước băng qua phía trước. Ta nhìn bóng lưng hắn càng lúc càng xa, cảm giác vô lực kéo tới, vì thế tâm tính đại tiểu thư của ta phát tác. Ta nói: “Ngươi biết ta có tiền có thế, ta có rất nhiều thủ đoạn làm ngươi hủy bỏ hành trình này.” Cao Phi bị ta làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, mặt lộ gân xanh nhìn ta: “Ngươi có thể thử một lần, Hà Du Cẩn, để xem ngươi còn có cái gì có thể uy hiếp được ta?” Nói xong hắn xoay người giận dữ rời đi, căn bản không có chú ý tới đèn giao thông vừa vặn chuyển sang màu xanh. Thời điểm ta hiểu rõ chuyện gì phát sinh, thân mình bị một loại vật nặng đụng vào thật mạnh, sau đó ta bị văng lên, ta nhìn thấy khắp nơi đều là máu.
Chương 9: Cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ
Ta là người tham sống sợ chết. Điểm này ta ko ngại thú nhận. Ta vẫn thực nhát gan, nhớ rõ ngày đó ở nhà trẻ có tiểu bằng hữu đoạt đồ chơi của ta, ta ngay cả thở mạnh cũng ko dám. Ngủ trưa bọn họ làm ấm ĩ nhưng lại để ta chịu tiếng xấu thay người khác, ta đều luôn cam tâm tình nguyện tiếp nhận. Gặp được Cao Phi là lần thứ nhất cũng là duy nhất ta dũng cảm, dũng cảm ko từ bất cứ thủ đoạn nào. Sau khi gả cho Cao Phi, ta đếm đầu ngón tay sống qua ngày. Ta không chấp nhận trị liệu không có nghĩa là ta ko sợ chết, ngược lại càng thêm sợ hãi, ta sợ hãi ta trị liệu không tốt, mới lên bàn mổ sẽ gặp bất trắc, hoặc là thời điểm ta tiếp thu trị liệu tóc trên đầu sẽ rụng sạch, trở nên vô cùng xấu xí. Tóm lại, ta không dám đánh đánh cuộc bất cứ điều gì, nhất là dùng cuộc sống được ở bên cạnh Cao Phi để đánh cuộc. Thế nhưng lúc này đây, ta lại vô cùng hi vọng mình chết đi, như vậy, ít nhất Cao Phi về sau sẽ nhớ rõ có một người đã từng liều chết cứu hắn, món nợ sinh mạng này hắn không thể quên được. Chỉ là ý thức ngoan cường như thế nào, thân thể thời khắc này lại vẫn ngoan cố, cho nên bản năng có đôi khi là đáng xấu hổ. Ta mở mắt ra là buổi sáng một ngày nào đó, ánh nắng tươi sáng, ta không biết đã là thời gian nào, ta nhìn thấy trên bệ cửa sổ mấy con chim sẻ từng bước từng bước nhảy nhót. Ta giật giật thân thể, toàn thân đau đớn. Đến giờ kiểm tra y tá phát hiện ta đã tỉnh liền gọi bác sĩ tới, hắn mặc quần áo màu trắng, Cao Phi theo ở phía sau. “Ngươi rất may mắn, nhưng cũng là bất hạnh.” Ta gật gật đầu, ta vốn là một người có bệnh nặng, xảy ra tai nạn xe cộ còn có thể còn sống sót, thật sự là một kỳ tích. Chỉ là, không may, sinh mạng ta vốn ngắn ngủi, cũng ko thể kéo dài được bao lâu nữa. Hắn làm một loạt kiểm tra cho ta, vừa hỏi vừa viết vào tờ khai: “Có bác sĩ chuyên môn chủ trị chứ?” Ta gật gật đầu, ko tính là bác sĩ chủ trị, ta chỉ lấy thuốc ở đó. “Lát nói nữa nói cho chúng ta biết phương thức liên lạc.” Nói rồi nhìn thoáng qua Cao Phi. “Chồng ngươi cũng ko biết phương thức liên lạc. Chúng ta muốn liên lạc với hắn.” Bác sĩ rời đi, y tá cũng đi, trong phòng bệnh chỉ còn hai người. Ta không biết ta đã hôn mê vài ngày. Cao Phi vẫn mặc bộ quần áo hôm tiết thanh minh đó, có chút lôi thôi, tay áo đã có chút nhăn, hắn trừng mắt nhìn ta, mắt tràn đầy tia máu. Ta muốn nói chuyện, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, vạn bất đắc dĩ đành phải lựa chọn trầm mặc. Thời điểm y ta đến tiêm thuốc, ta
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu