Tiểu thuyết Mướn Phòng Rồi Lên Giường-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 46237021
|
hạt đem vóc người xinh đẹp của cô làm nổi bật lên. Cổ áo còn mơ hồ có thể nhìn đến sự nghiệp tuyến đầu, theo đường cong xuống, váy ở trên eo buộc chặt đường cong, bởi vì loại thiết kế này có thể nhìn eo nhỏ xinh đẹp, mà vào lúc này cô đang ngồi, đường cong hình chữ S còn lộ rõ. Đuôi váy chỉ tới đầu gối, hai đường cong nhu hòa bảo dưỡng cặp đùi đẹp cứ như vậy bại lộ ở trong đôi mắt Thiên ca.
Thiên ca nuốt nước miếng một cái, mỉm cười tiến tới: "Mặc dù đã ôm qua sờ qua, nhưng tận mắt thấy vẫn cảm thấy rất giật mình."
Tiểu Huệ qua loa mà cười một chút: "Đa tạ khích lệ."
Chỉ là một câu nói của cô còn chưa nói hết, trên người liền bị đắp lên một món áo khoác tây trang nam, lại nghe thấy Thiên ca rống với tài xế: "Sư phụ, làm phiền ngài dừng lại ở một bên."
Anh cơ hồ là ôm Tiểu Huệ xuống xe, ở trong quá trình này, đầu của anh đụng vài cái trên đầu taxi, trên ót lưu lại mấy dấu đỏ chứng minh anh có nhiều gấp gáp.
Tiểu Huệ lại một lần nữa bị giật mình, cô hướng về phía Kỷ Thiên Hàng rống: "Đại ca, anh làm gì vậy, trước công chúng cướp đoạt phụ nữ đàng hoàng là phạm pháp đó!"
Kỷ Thiên Hàng có chút thở không ra hơi, anh đem cô gái trong ngực hướng lên đứng thẳng một chút, ôm chặt hơn một chút. Sau đó vô sỉ, cười một tiếng: "Tiểu nha đầu, mấy năm không có ôm, nặng không ít."
Một bên khóe miệng Tiểu Huệ giơ lên, một cái tay xinh đẹp theo trên lưng anh đi xuống, đến ngang hông liền hung hăng bấm một cái: "Lại bắt đầu phạm pháp đúng không?"
Thiên ca ấp úng một phen, sau đó cả đầu cũng chôn ở giữa cổ gáy Tiểu Huệ, hít một hơi thật dài: "Quên nói cho em, quần áo em rách."
Tiểu Huệ khinh bỉ nhìn anh một cái: "Bệnh thần kinh, tôi đây quần áo thật tốt. . . . . ."
Thời điểm cô đang nói lời này, bỗng nhiên có cảm giác ngang hông chợt lạnh, cô còn không kịp phản kháng cái gì, đã nghe được “xoẹt” một tiếng, đó là âm thanh đường cong ngang hông bị kéo mở.
Kỷ Thiên Hàng nhếch miệng cười một tiếng: "Thật rách."
Sau đó “bốp” một tiếng, đó là âm thanh quả đấm hôn lên khuôn mặt sát gần nhau va chạm; “cộp cộp” hai tiếng, đó là âm thanh giày cao gót chạm đất. . . . . .
Chương 14: A, hoa tuyệt thế....
Tiểu Huệ ở chung cư ra cửa không tới trăm mét thì có quán bar, Ông chủ là một người đàn ông có ít tuổi, nghe nói anh ta không uống rượu không hút thuốc lá, người đàn ông mở quán bar không uống rượu? Điểm này rất ngoài dự đoán của mọi người.
Tiểu Huệ ở nhà, bất thường, ở nhà Tiểu Huệ một đám người hẹn gặp tại nơi này tụ hội. Đối với cái lần đầu tiên tụ hội này, Tiểu Tiết hiển nhiên là rất hưng phấn, cô kéo Tiểu Huệ, Lệ Toa đi thật sớm chiếm đất.
Vì vậy ba cô gái ngồi chung một chỗ, tự mình điểm một cốc bia lớn.
Vùng đất trên cùng có một sân khấu, một ban nhạc không biết tên đang trình diễn, một người trong đó ôm đàn ghi-ta, cô gái ngồi ở phía trên chậm rãi hát tình ca. Mà phía dưới thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng bàn luận, đều ở đây nói hát dễ nghe linh tinh.
Tiểu Tiết lại từ từ đến bên cạnh Tiểu Huệ, một cái tay ở trên bả vai Tiểu Huệ sờ tới sờ lui, cười rất bỉ ổi.
Tiểu Huệ “bốp” một tiếng đánh bay tay cô: "Tiết đại tiểu thư, nếu như thân thể cô ngứa ngáy rồi, tôi không ngại giúp cô thả lỏng gân cốt."
Lời vừa nói ra, Tiểu Tiết lập tức đem cái mông lấy ra, quấn lấy Lệ Toa.
Không ngờ cô vừa đụng, Lệ Toa tay trơn. . . . . . Sau đó xuất hiện một cái chai bia rượu lớn trên mặt đất tình cảnh "Rực rỡ nở rộ", còn có bọt bia màu trắng dưới chân lan tràn quang cảnh tráng lệ.
Hai tay Tiểu Tiết giơ lên cao, nhỏ giọng kêu: "Tôi cái gì cũng không làm."
Tiểu Huệ cùng Lệ Toa liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: "May mà cô không hề làm gì cả." Nói xong hai người cùng nhau cười phá lên.
Tiểu Tiết thẳng cổ: "Hai người các người có ý tứ gì?"
Trong thời gian này Tiểu Phong Tử tiến vào, cậu nhìn tàn cuộc trên đất còn có nét mặt của ba cô gái, đại khái hiểu được thủ lĩnh gây họa rốt cuộc là ai. Khóe miệng cậu khẽ nâng lên, ngăn lại phục vụ đang muốn chạy tới trước đem bồi thường kết liễu.
Tiểu Phong Tử ngồi xuống bên cạnh bà chị, lơ đãng hỏi một câu: "Lọ Lem, lúc đi ra chị không thấy anh rể sao?"
Nói đến đây, Tiểu Huệ lại nổi lên hỏa khí: "Nếu như anh ta ức thời, nên ngu ngốc che mặt vào vách tường đi, còn có. . . . . ." Ánh mắt của cô khóa ở trên mặt Tiểu Phong Tử, dáng vẻ rất trịnh trọng, "Anh ta là cái gì anh rể của em vậy? Về sau kêu nữa, cẩn thận ngay cả em chị cũng đánh thành một khối."
Tiểu Phong Tử giữ vững mỉm cười, chỉ là thân thể vẫn tự giác dịch một vị trí, đổi đến bên cạnh Tiết cô nương, cùng cô tán gẫu gây ra dòng điện động.
Tiểu Huệ vuốt vuốt lỗ tai, hoài nghi là mình nghe lầm. Bởi vì Tiểu Tiết nói: "Tôi nói cậu thật đúng là đần, dạy cậu nhiều lần trò chơi này như vậy vẫn còn không biết, nhìn dáng dấp tôi phải mang cô nhiều lần thực chiến diễn tập rồi. . . . . ."
Cũng bởi vì Tiểu Phong Tử dùng nét mặt "Thụ giáo" phụ họa.
Hiện tượng này tuyệt đối không bình thường, Tiểu Phong Tử chính là lập trình chuyên nghiệp trò chơi, phương diện chơi trò chơi đã không phải là cao thủ, mà là người đùa bỡn cao thủ. . . . . . Cậu ấy còn cần Tiết cô nương tới dạy? Tiểu Huệ thở dài một cái: hiện tượng này tên là gì ấy nhỉ, Chu Du đánh Hoàng Cái, một người muốn đánh một người nguyện chịu đựng.
Sau khi phân tích hết hai người bọn họ, Tiểu Huệ quan sát thấy hôm nay Lệ Toa thật sự không có tâm trạng, chỉ thấy ánh mắt của cô nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn vẫn nhìn và nhìn, một câu nói cũng không nói.
Tiểu Huệ liên tưởng tới chuyện mấy ngày trước Lệ Toa cùng Quả Táo Quân cả đêm không về, sau đó thời điểm bị thẩm vấn hai người thật thong nhất cách giải quyết, đều nhất trí nói: "Không có gì", kết quả mấy ngày nay, hai người hãy dường như cùng hẹn ước —— hai người tuyệt đối không đồng thời xuất hiện.
Khóe mắt Tiểu Huệ nhíu lại, tiến tới bên cạnh Lệ Toa, nhỏ giọng hỏi: "Đêm hôm đó, cô cùng Quả Táo Quân không phải là làm chứ?"
Lệ Toa chợt quay đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Huệ chính là không nói lời nào, chỉ là trên mặt của cô rõ ràng có ghi bốn chữ "Có tật giật mình". Vừa lúc Tiểu Huệ thấy mấy chữ này, vì vậy liền ngầm hiểu rõ ràng: Lệ Toa cùng Quả Táo có bay vọt về chất.
Lúc Quả Táo Quân tiến vào, cậu ấy tự giác ngồi sang bên, chỉ là cùng Tiểu Huệ nói: "Thiên ca sẽ đến trễ chút, bảo chúng ta uống trước." Ánh mắt của cậu ấy tự động tránh Lệ Toa, người sáng suốt vừa nhìn thì biết có mờ ám, cái loại trốn tránh đó.
Tiểu Huệ tiện tay cầm lên một ly rượu trên bàn, đưa cho Quả Táo Quân. Vào lúc này tay Lệ Toa bỗng nhúc nhích, cô há mồm muốn nói cái gì. Chỉ là Tiểu Huệ lại hướng cô nở nụ cười, trong ánh mắt tiết lộ một loại ý tứ trấn an.
Kết quả Lệ Toa cứ như vậy nhìn Quả Táo Quân nhận lấy ly rượu, nhìn cậu ấy khó được hào phóng uống một hớp, cũng nhìn môi của cậu ấy bao trùm lên dấu môi, dán phải vẫn còn rất ăn nhịp. Điều này làm cho cô nhớ tới nụ hôn buổi tối đó, bất giác nâng khóe miệng.
Tiểu Huệ hài lòng nhìn phản ứng của hai bọn họ, khẽ mỉm cười, nhỏ giọng cùng Quả Táo Quân nói chuyện: "Tôi không có nói cho cậu biết, ly rượu này là Lệ Toa đã uống rồi sao?"
Quả Táo Quân liếc một cái đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô —— rất tốt! Hiện tại tôi uống cũng đã uống, cô còn muốn như thế nào?"
Tiểu Huệ nhún nhún vai: "Nếu không chính cậu đem rượu đã uống vào trả lại cho Lệ Toa?" Nói xong cô liền nở nụ cười.
Nhìn Quả Táo Quân không thể làm gì lại đè nén nét mặt nóng nảy, Lệ Toa cũng cười: chiêu này của Tiểu Huệ mặc dù không hiền hậu, chỉ là Quả Táo không nói, tiểu tử quả thật nên bị dạy dỗ lại.
Quả Táo cảm giác ly rượu trong tay cũng lò lửa giống nhau, bỏng đến lòng bàn tay run run, cậu ấy giống như là làm ra quyết định trọng đại, cắn răng một cái dậm chân một cái, quát: "Tiểu Huệ, mặc dù Thiên ca lần nữa nhấn mạnh không để cho tôi nói với cô, chỉ là với quan hệ của hai ta, tôi vẫn không thể nói cho cô. . . . . ." Âm thanh của cậu ấy thành công hấp dẫn chú ý của bốn người tại chỗ, cậu ấy nuốt nước miếng một cái đang muốn mở miệng, nhưng không nghĩ đến cách đó không xa truyền tới một âm thanh từ tính: "Quả Táo Quân, cậu đang nói gì đấy? Thế nào cũng không đợi chờ tôi, quá không trượng nghĩa đi, Hả?"
Cuối cùng một tiếng "ừ" vẫn là kinh điển như trước, uốn lượn ngoằn ngoèo, giống như muốn chui vào trong lòng người, chuẩn bị không nặng không nhẹ cắn một cái.
Tiểu Phong Tử cười: "Anh (định gọi anh rể). . . . . . ừ, đại ca, anh đến thật đúng lúc, Quả Táo Quân muốn yêu sách, về anh."
Thiên ca bình phục hô hấp, trời mới biết anh vừa mới chạy rất nhanh, may mà anh tới kịp thời, nếu không có phải Quả Táo Quân đã đem bí mật cả anh lộ ra ngoài rồi hay không hả? Ánh mắt anh thân thiết quét một vòng ở trên người Quả Táo Quân, đương nhiên là thân thiết phong sát.
Quả Táo Quân thở dài một cái: tôi quả nhiên vẫn không đấu lại đồng nhất gian - phu - dâm - phụ, bị Kỷ Thiên Hàng uy hiếp không nói, còn bị Tiểu Huệ đùa giỡn, ông trời ơi, này quá không công bằng!
Thiên ca đối với cậu ấy khẽ cười, rất tự nhiên chen vào chỗ của cậu ấy, mình thì ngồi cạnh Tiểu Huệ, trong tay còn cầm một túi Chanel.
Tiểu Tiết "A" một tiếng kêu ra ngoài, nhìn chằm chằm cái túi rống: "Thiên ca, anh đi Chanel mua đồ nữa à?" Cô nhào tới, muốn cướp túi xem một chút bên trong là thứ gì.
Thiên ca đem túi nhét vào trong ngực Tiểu Huệ, mắt dịu dàng trừng: "Tiết cô nương, mau ngồi xuống, không thấy Tiểu Phong Tử nhìn cô sao?" Đồng thời anh đưa cho Tiểu Phong Tử một ánh mắt, đại ý là: quản tốt nha đầu kia!
Tiểu Huệ mỉm cười, xốc túi lên cẩn thận nghiên cứu một chút túi Chanel "X" dấu hiệu, gằn từng chữ khạc ra một câu: "Rất tốt, thì ra là anh có tiền, vậy thì trả tôi tiền đi."
Thiên ca ở trên đầu gãi mấy cái, mà ánh mắt lại tìm tòi xung quanh, rốt cuộc chứng kiến tới một hình thể hơi mập của người đàn ông đi tới, anh làm bộ như cảm khái, thở dài một cái: "Bây giờ anh mới biết không có tiền là một chuyện gian nan dường nào."
Người đàn ông hơi mập lập tức cao giọng cười to: "Lại gặp lại cậu rồi, tiểu huynh đệ."
Lời này của anh ta đối với Thiên ca mà nói, lúc nói lời này hai người còn nguyên vẹn tiến hành trao đổi ánh mắt.
Một nhóm người nhìn giống như xem ảo thuật đối với người đàn ông bày tỏ rất giật mình, người đàn ông kia khoảng tầm bốn mươi năm mươi tuổi, diện mạo hiền lành, cùng phật Di Lặc có điểm giống. Anh ta rất khí phách khiến nhân viên phục vụ tăng thêm một cái ghế, giống như ở nhà chính mình vậy, chuẩn bị mở miệng nói chuyện.
Anh ta vỗ vỗ hai cái trên bả vai Thiên ca: "Xã hội hiện tại này thật là rất khó có được người đàn ông giống như cậu vậy, thật không tìm được, haizz. . . . . ." Anh ta cảm thán thật lâu, nhưng còn không có nói đến trọng điểm.
Thiên ca cho anh ta mấy lần chớp mắt, chính là vì nhắc nhở anh ta nói đến mấu chốt .
Tiểu Phong Tử cười: "Vị đại ca này, anh nói Thiên ca là người rất tốt sao? Anh ấy giúp anh lau bàn rồi sao?"
Ánh sáng tro
QUAY LẠIThiên ca nuốt nước miếng một cái, mỉm cười tiến tới: "Mặc dù đã ôm qua sờ qua, nhưng tận mắt thấy vẫn cảm thấy rất giật mình."
Tiểu Huệ qua loa mà cười một chút: "Đa tạ khích lệ."
Chỉ là một câu nói của cô còn chưa nói hết, trên người liền bị đắp lên một món áo khoác tây trang nam, lại nghe thấy Thiên ca rống với tài xế: "Sư phụ, làm phiền ngài dừng lại ở một bên."
Anh cơ hồ là ôm Tiểu Huệ xuống xe, ở trong quá trình này, đầu của anh đụng vài cái trên đầu taxi, trên ót lưu lại mấy dấu đỏ chứng minh anh có nhiều gấp gáp.
Tiểu Huệ lại một lần nữa bị giật mình, cô hướng về phía Kỷ Thiên Hàng rống: "Đại ca, anh làm gì vậy, trước công chúng cướp đoạt phụ nữ đàng hoàng là phạm pháp đó!"
Kỷ Thiên Hàng có chút thở không ra hơi, anh đem cô gái trong ngực hướng lên đứng thẳng một chút, ôm chặt hơn một chút. Sau đó vô sỉ, cười một tiếng: "Tiểu nha đầu, mấy năm không có ôm, nặng không ít."
Một bên khóe miệng Tiểu Huệ giơ lên, một cái tay xinh đẹp theo trên lưng anh đi xuống, đến ngang hông liền hung hăng bấm một cái: "Lại bắt đầu phạm pháp đúng không?"
Thiên ca ấp úng một phen, sau đó cả đầu cũng chôn ở giữa cổ gáy Tiểu Huệ, hít một hơi thật dài: "Quên nói cho em, quần áo em rách."
Tiểu Huệ khinh bỉ nhìn anh một cái: "Bệnh thần kinh, tôi đây quần áo thật tốt. . . . . ."
Thời điểm cô đang nói lời này, bỗng nhiên có cảm giác ngang hông chợt lạnh, cô còn không kịp phản kháng cái gì, đã nghe được “xoẹt” một tiếng, đó là âm thanh đường cong ngang hông bị kéo mở.
Kỷ Thiên Hàng nhếch miệng cười một tiếng: "Thật rách."
Sau đó “bốp” một tiếng, đó là âm thanh quả đấm hôn lên khuôn mặt sát gần nhau va chạm; “cộp cộp” hai tiếng, đó là âm thanh giày cao gót chạm đất. . . . . .
Chương 14: A, hoa tuyệt thế....
Tiểu Huệ ở chung cư ra cửa không tới trăm mét thì có quán bar, Ông chủ là một người đàn ông có ít tuổi, nghe nói anh ta không uống rượu không hút thuốc lá, người đàn ông mở quán bar không uống rượu? Điểm này rất ngoài dự đoán của mọi người.
Tiểu Huệ ở nhà, bất thường, ở nhà Tiểu Huệ một đám người hẹn gặp tại nơi này tụ hội. Đối với cái lần đầu tiên tụ hội này, Tiểu Tiết hiển nhiên là rất hưng phấn, cô kéo Tiểu Huệ, Lệ Toa đi thật sớm chiếm đất.
Vì vậy ba cô gái ngồi chung một chỗ, tự mình điểm một cốc bia lớn.
Vùng đất trên cùng có một sân khấu, một ban nhạc không biết tên đang trình diễn, một người trong đó ôm đàn ghi-ta, cô gái ngồi ở phía trên chậm rãi hát tình ca. Mà phía dưới thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng bàn luận, đều ở đây nói hát dễ nghe linh tinh.
Tiểu Tiết lại từ từ đến bên cạnh Tiểu Huệ, một cái tay ở trên bả vai Tiểu Huệ sờ tới sờ lui, cười rất bỉ ổi.
Tiểu Huệ “bốp” một tiếng đánh bay tay cô: "Tiết đại tiểu thư, nếu như thân thể cô ngứa ngáy rồi, tôi không ngại giúp cô thả lỏng gân cốt."
Lời vừa nói ra, Tiểu Tiết lập tức đem cái mông lấy ra, quấn lấy Lệ Toa.
Không ngờ cô vừa đụng, Lệ Toa tay trơn. . . . . . Sau đó xuất hiện một cái chai bia rượu lớn trên mặt đất tình cảnh "Rực rỡ nở rộ", còn có bọt bia màu trắng dưới chân lan tràn quang cảnh tráng lệ.
Hai tay Tiểu Tiết giơ lên cao, nhỏ giọng kêu: "Tôi cái gì cũng không làm."
Tiểu Huệ cùng Lệ Toa liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: "May mà cô không hề làm gì cả." Nói xong hai người cùng nhau cười phá lên.
Tiểu Tiết thẳng cổ: "Hai người các người có ý tứ gì?"
Trong thời gian này Tiểu Phong Tử tiến vào, cậu nhìn tàn cuộc trên đất còn có nét mặt của ba cô gái, đại khái hiểu được thủ lĩnh gây họa rốt cuộc là ai. Khóe miệng cậu khẽ nâng lên, ngăn lại phục vụ đang muốn chạy tới trước đem bồi thường kết liễu.
Tiểu Phong Tử ngồi xuống bên cạnh bà chị, lơ đãng hỏi một câu: "Lọ Lem, lúc đi ra chị không thấy anh rể sao?"
Nói đến đây, Tiểu Huệ lại nổi lên hỏa khí: "Nếu như anh ta ức thời, nên ngu ngốc che mặt vào vách tường đi, còn có. . . . . ." Ánh mắt của cô khóa ở trên mặt Tiểu Phong Tử, dáng vẻ rất trịnh trọng, "Anh ta là cái gì anh rể của em vậy? Về sau kêu nữa, cẩn thận ngay cả em chị cũng đánh thành một khối."
Tiểu Phong Tử giữ vững mỉm cười, chỉ là thân thể vẫn tự giác dịch một vị trí, đổi đến bên cạnh Tiết cô nương, cùng cô tán gẫu gây ra dòng điện động.
Tiểu Huệ vuốt vuốt lỗ tai, hoài nghi là mình nghe lầm. Bởi vì Tiểu Tiết nói: "Tôi nói cậu thật đúng là đần, dạy cậu nhiều lần trò chơi này như vậy vẫn còn không biết, nhìn dáng dấp tôi phải mang cô nhiều lần thực chiến diễn tập rồi. . . . . ."
Cũng bởi vì Tiểu Phong Tử dùng nét mặt "Thụ giáo" phụ họa.
Hiện tượng này tuyệt đối không bình thường, Tiểu Phong Tử chính là lập trình chuyên nghiệp trò chơi, phương diện chơi trò chơi đã không phải là cao thủ, mà là người đùa bỡn cao thủ. . . . . . Cậu ấy còn cần Tiết cô nương tới dạy? Tiểu Huệ thở dài một cái: hiện tượng này tên là gì ấy nhỉ, Chu Du đánh Hoàng Cái, một người muốn đánh một người nguyện chịu đựng.
Sau khi phân tích hết hai người bọn họ, Tiểu Huệ quan sát thấy hôm nay Lệ Toa thật sự không có tâm trạng, chỉ thấy ánh mắt của cô nhìn chằm chằm ly rượu trên bàn vẫn nhìn và nhìn, một câu nói cũng không nói.
Tiểu Huệ liên tưởng tới chuyện mấy ngày trước Lệ Toa cùng Quả Táo Quân cả đêm không về, sau đó thời điểm bị thẩm vấn hai người thật thong nhất cách giải quyết, đều nhất trí nói: "Không có gì", kết quả mấy ngày nay, hai người hãy dường như cùng hẹn ước —— hai người tuyệt đối không đồng thời xuất hiện.
Khóe mắt Tiểu Huệ nhíu lại, tiến tới bên cạnh Lệ Toa, nhỏ giọng hỏi: "Đêm hôm đó, cô cùng Quả Táo Quân không phải là làm chứ?"
Lệ Toa chợt quay đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Huệ chính là không nói lời nào, chỉ là trên mặt của cô rõ ràng có ghi bốn chữ "Có tật giật mình". Vừa lúc Tiểu Huệ thấy mấy chữ này, vì vậy liền ngầm hiểu rõ ràng: Lệ Toa cùng Quả Táo có bay vọt về chất.
Lúc Quả Táo Quân tiến vào, cậu ấy tự giác ngồi sang bên, chỉ là cùng Tiểu Huệ nói: "Thiên ca sẽ đến trễ chút, bảo chúng ta uống trước." Ánh mắt của cậu ấy tự động tránh Lệ Toa, người sáng suốt vừa nhìn thì biết có mờ ám, cái loại trốn tránh đó.
Tiểu Huệ tiện tay cầm lên một ly rượu trên bàn, đưa cho Quả Táo Quân. Vào lúc này tay Lệ Toa bỗng nhúc nhích, cô há mồm muốn nói cái gì. Chỉ là Tiểu Huệ lại hướng cô nở nụ cười, trong ánh mắt tiết lộ một loại ý tứ trấn an.
Kết quả Lệ Toa cứ như vậy nhìn Quả Táo Quân nhận lấy ly rượu, nhìn cậu ấy khó được hào phóng uống một hớp, cũng nhìn môi của cậu ấy bao trùm lên dấu môi, dán phải vẫn còn rất ăn nhịp. Điều này làm cho cô nhớ tới nụ hôn buổi tối đó, bất giác nâng khóe miệng.
Tiểu Huệ hài lòng nhìn phản ứng của hai bọn họ, khẽ mỉm cười, nhỏ giọng cùng Quả Táo Quân nói chuyện: "Tôi không có nói cho cậu biết, ly rượu này là Lệ Toa đã uống rồi sao?"
Quả Táo Quân liếc một cái đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô —— rất tốt! Hiện tại tôi uống cũng đã uống, cô còn muốn như thế nào?"
Tiểu Huệ nhún nhún vai: "Nếu không chính cậu đem rượu đã uống vào trả lại cho Lệ Toa?" Nói xong cô liền nở nụ cười.
Nhìn Quả Táo Quân không thể làm gì lại đè nén nét mặt nóng nảy, Lệ Toa cũng cười: chiêu này của Tiểu Huệ mặc dù không hiền hậu, chỉ là Quả Táo không nói, tiểu tử quả thật nên bị dạy dỗ lại.
Quả Táo cảm giác ly rượu trong tay cũng lò lửa giống nhau, bỏng đến lòng bàn tay run run, cậu ấy giống như là làm ra quyết định trọng đại, cắn răng một cái dậm chân một cái, quát: "Tiểu Huệ, mặc dù Thiên ca lần nữa nhấn mạnh không để cho tôi nói với cô, chỉ là với quan hệ của hai ta, tôi vẫn không thể nói cho cô. . . . . ." Âm thanh của cậu ấy thành công hấp dẫn chú ý của bốn người tại chỗ, cậu ấy nuốt nước miếng một cái đang muốn mở miệng, nhưng không nghĩ đến cách đó không xa truyền tới một âm thanh từ tính: "Quả Táo Quân, cậu đang nói gì đấy? Thế nào cũng không đợi chờ tôi, quá không trượng nghĩa đi, Hả?"
Cuối cùng một tiếng "ừ" vẫn là kinh điển như trước, uốn lượn ngoằn ngoèo, giống như muốn chui vào trong lòng người, chuẩn bị không nặng không nhẹ cắn một cái.
Tiểu Phong Tử cười: "Anh (định gọi anh rể). . . . . . ừ, đại ca, anh đến thật đúng lúc, Quả Táo Quân muốn yêu sách, về anh."
Thiên ca bình phục hô hấp, trời mới biết anh vừa mới chạy rất nhanh, may mà anh tới kịp thời, nếu không có phải Quả Táo Quân đã đem bí mật cả anh lộ ra ngoài rồi hay không hả? Ánh mắt anh thân thiết quét một vòng ở trên người Quả Táo Quân, đương nhiên là thân thiết phong sát.
Quả Táo Quân thở dài một cái: tôi quả nhiên vẫn không đấu lại đồng nhất gian - phu - dâm - phụ, bị Kỷ Thiên Hàng uy hiếp không nói, còn bị Tiểu Huệ đùa giỡn, ông trời ơi, này quá không công bằng!
Thiên ca đối với cậu ấy khẽ cười, rất tự nhiên chen vào chỗ của cậu ấy, mình thì ngồi cạnh Tiểu Huệ, trong tay còn cầm một túi Chanel.
Tiểu Tiết "A" một tiếng kêu ra ngoài, nhìn chằm chằm cái túi rống: "Thiên ca, anh đi Chanel mua đồ nữa à?" Cô nhào tới, muốn cướp túi xem một chút bên trong là thứ gì.
Thiên ca đem túi nhét vào trong ngực Tiểu Huệ, mắt dịu dàng trừng: "Tiết cô nương, mau ngồi xuống, không thấy Tiểu Phong Tử nhìn cô sao?" Đồng thời anh đưa cho Tiểu Phong Tử một ánh mắt, đại ý là: quản tốt nha đầu kia!
Tiểu Huệ mỉm cười, xốc túi lên cẩn thận nghiên cứu một chút túi Chanel "X" dấu hiệu, gằn từng chữ khạc ra một câu: "Rất tốt, thì ra là anh có tiền, vậy thì trả tôi tiền đi."
Thiên ca ở trên đầu gãi mấy cái, mà ánh mắt lại tìm tòi xung quanh, rốt cuộc chứng kiến tới một hình thể hơi mập của người đàn ông đi tới, anh làm bộ như cảm khái, thở dài một cái: "Bây giờ anh mới biết không có tiền là một chuyện gian nan dường nào."
Người đàn ông hơi mập lập tức cao giọng cười to: "Lại gặp lại cậu rồi, tiểu huynh đệ."
Lời này của anh ta đối với Thiên ca mà nói, lúc nói lời này hai người còn nguyên vẹn tiến hành trao đổi ánh mắt.
Một nhóm người nhìn giống như xem ảo thuật đối với người đàn ông bày tỏ rất giật mình, người đàn ông kia khoảng tầm bốn mươi năm mươi tuổi, diện mạo hiền lành, cùng phật Di Lặc có điểm giống. Anh ta rất khí phách khiến nhân viên phục vụ tăng thêm một cái ghế, giống như ở nhà chính mình vậy, chuẩn bị mở miệng nói chuyện.
Anh ta vỗ vỗ hai cái trên bả vai Thiên ca: "Xã hội hiện tại này thật là rất khó có được người đàn ông giống như cậu vậy, thật không tìm được, haizz. . . . . ." Anh ta cảm thán thật lâu, nhưng còn không có nói đến trọng điểm.
Thiên ca cho anh ta mấy lần chớp mắt, chính là vì nhắc nhở anh ta nói đến mấu chốt .
Tiểu Phong Tử cười: "Vị đại ca này, anh nói Thiên ca là người rất tốt sao? Anh ấy giúp anh lau bàn rồi sao?"
Ánh sáng tro
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu