XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Mướn Phòng Rồi Lên Giường-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43883342
Visits Today: 311664
This Week: 311664
This Month: 9698690

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!


Tâm Thiên ca hơi hồi hộp một chút, thầm nghĩ hỏng rồi: tính khí của tiểu nha đầu là quật cường nhất, cô không thích người khác tham gia chuyện của mình, nhất là chuyện nhà. Khóe miệng anh giật giật, làm ra dáng vẻ chẳng sao: "Chẳng lẽ em phủ nhận dành toàn bộ tiền đồ cưới?"

Mặt Tiểu Huệ căng thẳng chợt buông lỏng ra, cô cười tự giễu: "Anh lại biết." Cô nhún vai một cái, nghĩ mình tại sao sẽ cho rằng anh biết chút gì rồi, loại giống như anh chỉ biết là Phong Hoa Tuyết Nguyệt - cậu ấm làm chuyện đều không tiếp đất, nhưng cố tình. . . . . . Tiểu Huệ lại nhìn anh một cái, trong mắt hơi khinh bỉ: loại người đàn ông này tuyệt đối không thể gả. Mà thời điểm ở trong đầu thành hình ý nghĩ này, cô lại bị chính mình giật mình: tôi nhổ vào, cái gì có lấy chồng hay không.

Thiên ca nghiên cứu một lát, không thể thấu đạo thái độ hiện giờ của Tiểu Huệ là có ý gì, anh chỉ có thể lần nữa nhắc tới đề nghị: "Nếu không thì em suy tính một chút, nếu như em đồng ý, anh bảo đảm lão già sẽ liên tục không ngừng đưa tiền cho em. Em nghĩ xem, không công kiếm túc đồ cưới, lại không cần phí quá nhiều sức lực, sao lại không làm đây?"

Tiểu Huệ đang do dự, cô đang do dự vào lúc này nên tát cho anh một cái còn hay nhổ nước bọt lên mặt anh, cũng chỉ con nhà giàu như anh mới có thể muốn ra ngoài chơi trò chơi lừa bịp. Cười lạnh, cô quyết định không nhìn, quả thật cô rất muốn kiếm tiền, nhưng không có nghĩa là vì tiền làm bất kỳ chuyện điên rồ gì, hơn nữa đối tượng còn là Kỷ Thiên Hàng!

Đột nhiên một đạo cường quang lăng lăng đâm vào trong đôi mắt của Tiểu Huệ, cô theo bản năng lấy tay ngăn trở, tay bên kia rũ xuống lại bị người khác kéo chặt. . . . . .


Chương 19: Hôn, để mặc cho...
Giữa ánh sáng mạnh, Tiểu Huệ đến chỉ có thể nhìn thấy một gương mặt sáng như ban ngày. Sau đó trước mặt đột nhiên tối sầm, cái mặt phóng đại vô hạn ngăn trở tất cả thị giác của cô, chỉ có thể cảm thấy trên môi lạnh trơn, hai phiến môi mềm mại dán lên . . . . . .!

Cô đột nhiên mở mắt, từ từ cố định tiêu cự mà hướng một đôi con ngươi màu đậm nhìn, giống như có loại lực hút đáng chết kéo hướng nhìn của cô càng sâu hơn. Cô không dám nháy mắt, mà con ngươi cứ như vậy không hề chớp mắt từ từ mơ hồ.

Trong mắt Thiên ca có ánh sáng nhạt, đôi tay ôm sát phần eo của cô, thẳng hướng trước ngực mình đưa vào. Đồng thời le lưỡi, cạy ra hàm răng phòng thủ không nghiêm, khiêu khích bình thường vòng quanh đầu lưỡi của cô đảo quanh, lượn quanh ra từng đạo đường vòng cung, tơ bạc trong miệng dính dấp lẫn nhau . . . . . . Miệng của bọn họ ấy chính là ướt, ướt đến mức làm cho người ta cầm giữ không được.

Nhân viên quản lý nơi xa chiếu đèn pin cầm tay, mắng: "Người tuổi trẻ kia, bây giờ là buổi tối khuya đi về nhà hôn không được sao? Haizz. . . . . ."

Cuối cùng là một tiếng thở dài cả kinh, Tiểu Huệ cuống quít nhặt lý trí lên.

Cô thô lỗ đẩy Kỷ Thiên Hàng ra: "Anh điên một mình đi?"

Khóe miệng Thiên ca còn lưu lại một chút tơ bạc của người khác, anh dùng đầu lưỡi liếm quanh, câu vào trong miệng, sau đó cười nói: "Là nụ hôn đầu?"

Tiểu Huệ ngửa mặt lên trời cười to, cười ba giây nhất thời dừng, mặt lạnh: "Mắc mớ gì tới anh! Đại ca, đối đãi chủ nợ của anh, anh không cảm thấy phải có thái độ tốt đẹp sao?"

Thiên ca đột nhiên tiến lên, một gõ đội lên đầu "Chủ nợ", sau đó vô cùng cơ trí rời một bước dài: "Chẳng lẽ em yêu thích anh đối em như vậy?"

Tiểu Huệ nổi giận, bị người hôn lại bị đánh, hơn nữa đối tượng còn là cùng một người! CMN thanh mai trúc mã, người nào quy định thanh mai trúc mã chính là muốn bị chiếm hết tiện nghi?

Vì vậy lầu dưới chung cư triển khai trò chơi ngây thơ cô đuổi theo tôi trốn, anh tránh tôi bắt . . . . . .

Cuối cùng, Thiên ca mệt đến nằm xuống, nhìn Tiểu Huệ giống vậy mệt đến nằm xuống, thở hổn hển: "Nha đầu, em phải chuẩn bị sẵn sàng, lão già có thể sẽ tới tìm em."

Tiểu Huệ hít sâu: "Tôi sẽ nghĩ biện pháp né tránh ông ấy, tôi với anh ký trong hợp đồng thuê phòng cũng không có hạng mục giúp anh giải quyết chuyện nhà."

Thiên ca cười: "Vô dụng, lão già đã cho rằng em chính là cô dâu mà ông ấy chưa cho qua cửa rồi."

Tiểu Huệ lé mắt khinh thường: "Vậy tôi sẽ cố gắng đem bạn gái tiền nhiệm của tiền nhiệm khai ra, để cho cha anh bận rộn đi."

"Nói cho em biết một bí mật, mới vừa rồi thời điểm hai ta hôn, anh thấy được có xe chạy qua, giống như chụp hình. Em nói xem bên trong là người nào?"

". . . . . ."

Sau lần đó, trong vòng vài ngày, Tiểu Huệ một mực tránh cùng Thiên ca sống chung một phòng, vì vậy xuất hiện dưới tình trạng: buổi sáng, cô dậy sớm hơn so với mọi người, cẩn thận từng li từng tí vượt qua Thiên ca canh giữ ở cửa, trước lúc mọi người còn chưa có tỉnh táo đi làm. Vì thế nhà trường đối với cô là một mảnh khen ngợi, ngay cả chủ nhiệm phòng làm việc cũng đề nghị cấp cho giáo viên Tiểu Huệ của chúng ta một giải thưởng giáo viên chăm chỉ nhất. Buổi tối cô cũng không vội về nhà, bắt đầu đi theo đồng nghiệp đi tham gia các loại party, rượu gì đi, KTV, Gym, thậm chí cắt thịt đi làm thuỷ liệu pháp. . . . . . Lúc không lên lớp, thì càng giành nhiều thời gian đi quán cà phê hoặc là tiệm sách.

Khi lại lần nữa đi trường học vồ hụt, Thiên ca sâu sắc tự xét, có phải chuyện tình của mình đối với Tiểu Huệ còn chưa đủ hiểu rõ hay không? Vì vậy ánh mắt của anh rơi vào trên người Tiết cô nương đang muốn len lén chạy ra ngoài: đứa nhỏ này cùng Tiểu Huệ ở chung một gian phòng, khẳng định cô ấy biết một ít chuyện của Tiểu Huệ.

. . . . . .

Sau giữa trưa, phòng cà phê, Tiểu Huệ nhìn đồng hồ tay một chút, hẹn Tiểu Tiết qua uống trà chiều, kết quả đã qua nửa giờ rồi, nha đầu này còn chưa tới.

Cô ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ thì nghe được tiếng bước chân, cố ý xệ mặt xuống quở trách: "Cậu có một chút quan niệm về thời gian hay không, chẳng lẽ cậu không hiểu việc cùng người ta ước hẹn đến trễ là một việc thất lễ sao?"

Vậy mà lời nói ra, trong nháy mắt, cô hối hận, bởi vì đứng trước mặt cũng không phải là Tiểu Tiết, mà là một người đàn ông, một người đàn ông mặc tây trang đeo caravat.

"Xem ra em đang đợi người nào, để ý tôi ngồi xuống sao?" Giọng nam trầm thấp có từ tính, ở chỗ ấm áp sáng rỡ này, sau giữa trưa có loại xúc cảm mê người rất giống cà phê.

Tiểu Huệ đứng thẳng vai, ý bảo đối phương ngồi xuống: "Trịnh tiên sinh, lần trước thật ngại quá."

Trịnh Nhân Xuyên khẽ mỉm cười, vừa rồi anh đi ngang qua phòng cà phê này thì thấy được Giang Tiểu Huệ nâng má đi vào cõi thần tiên, ánh mặt trời hắt lên trên mặt cô có loại cảm giác rất ấm áp, anh không nhịn được liền cúp điện thoại rồi vào quán cà phê. Anh đang ngồi đối diện trên bàn mấy phút, gọi một ly cà phê, nhìn cô sẽ có phản ứng gì. Đương nhiên là hi vọng cô lúc nào thì có thể phát hiện mình, sau đó anh rất tự nhiên đi tới chào hỏi, kết quả mắt cô nương này vẫn nhìn thẳng, phối hợp với cõi tiên. Được rồi, anh chỉ có thể tự mình đi tới trước mặt cô.

"Trịnh tiên sinh?" Tiểu Huệ lặp lại câu gọi đem suy nghĩ của người đàn ông đối diện thu lại.

Anh ta nở nụ cười xin lỗi: "Có chút việc phiền lòng, vừa rồi mất hồn thật có lỗi."

Tiểu Huệ bật cười: "Một so một đều rồi."

"Cái gì?"

"Tôi nói thật xin lỗi, anh cũng thế, vậy là huề."

Trịnh Nhân Xuyên mỉm cười, lại bày tỏ không ủng hộ: "Huề sao? Thật ra thì tôi rất muốn tiếp tục, chúng ta vẫn chưa xem mắt xong."

Tiểu Huệ nhìn chòng chọc hai mắt Trịnh Nhân Xuyên, hình như là đang phân tích xem anh có bao nhiêu phần đùa giỡn. Chỉ là hiển nhiên đây là một người đàn ông thành thục lịch lãm dư dật, cho nên động cơ của anh ta không dễ đoán.

Tiểu Huệ nghiêng đầu: "Tùy tiện, nếu như bây giờ anh rảnh rỗi, có thể bắt đầu."

Trịnh Nhân Xuyên giữ vững nụ cười: "Em cảm thấy đây là một hạng nhiệm vụ, cùng xong rồi còn có người tiến cử cho tôi một cái công đạo?"

Tiểu Huệ nghe nói như thế, thu hồi khuôn mặt tươi cười: "Trịnh tiên sinh, lão ngài thật là Hỏa Nhãn Kim Tình, anh cũng đã nói rõ như vậy rồi thì tôi cũng không muốn vòng vo. Trước mắt tôi vẫn chưa có ý định lập gia đình, cuộc sống độc thân đối với tôi mà nói thì tự do hơn."

Nhấp một ngụm cà phê, Trịnh Nhân Xuyên chậm rãi đọc hai chữ "độc thân", sau đó khóe miệng lướt qua một đường cong ý vị sâu xa, tương tự với tự nhủ nói: "Hoá ra là như vậy." Khó trách Kỷ Thiên Hàng không lo lắng như vậy.

Tiểu Huệ không biết nét mặt kia của người đàn ông đối diện là có ý gì, chẳng qua là cảm thấy anh ta là người đàn ông rất từng trải, anh ta phải ba bốn mươi tuổi đi, nghe nói sự nghiệp thành công, thân thể cũng không có bệnh tật, hơn nữa ngoại hình đoan chính, cũng không có thiếu sót gì. Theo lẽ thường mà nói, người đàn ông như vậy phải là hàng dễ bán. Tiểu Huệ tệ hại hứng thú mà nghĩ: người đàn ông này nhất định là có chút vấn đề, không phải phương diện kia không được chính là trong lòng không bình thường.

Ở trên thương trường học xong tùy mặt gửi người nên Trịnh tiên sinh một mực quan sát cô gái đối diện, suy tính xem cô có phù hợp điều kiện của mình hay không, dĩ nhiên ở thời điểm cân nhắc vô ý quan sát được loại vẻ mặt cười trộm của cô, anh có chút đoán được cô đang cười cái gì. Được rồi, xem ra anh rất cần thiết giới thiệu cặn kẽ về mình.

Ngay tại lúc anh ta muốn mở miệng nói gì, Tiểu Huệ đột nhiên đứng lên, sắc mặt nhất thời đen xuống. Xem bộ dáng này là gặp phải người phiền toái gì, trong đầu Trịnh Nhân Xuyên hiện lên ba chữ Kỷ Thiên Hàng. Mà khi anh ta quay đầu lại lại phát hiện người đàn ông mặc chính trang thẳng tắp, đeo kính đen.

Tiểu Huệ vội vàng thu thập xong đồ, lên tiếng chào liền rời đi.

Trịnh Nhân Xuyên đã hỏi cô có cần cùng đi hay không, cô buông lỏng mà cười một chút: "Không cần, đó là bạn của tôi." Chỉ là Trịnh Nhân Xuyên chú ý tới nét mặt cô có chút khẩn trương, đây cũng không phải là hai chữ “bạn bè” là có thể giải thích được.

Anh ta ngồi tại chỗ tiếp tục uống cà phê, nghĩ tới mình không phải nên đi anh hùng cứu mỹ nhân sao, chỉ là nghĩ thì nghĩ, anh ta không hành động. Dù sao đây chỉ là người chưa từng thấy qua mặt mấy lần, hơn nữa cũng không phải cô gái vô cùng phù hợp với điều kiện của anh ta.

. . . . . .

Tiểu Huệ giả cười chào hỏi: "Hi, người đàn ông tây trang, lại gặp mặt, thật đúng lúc nhé."

Người đàn ông tây trang không nhịn được khóe miệng co quắp một chút, mặc dù nghề nghiệp của anh là hộ vệ, nhưng cũng không bày tỏ anh không có thất tình lục dục, anh vẫn còn nhớ thù đấy. Cho nên anh hướng về phía Tiểu Huệ, mặt không cười: "Ông cụ muốn gặp cô, cho cô hai lựa chọn, một mình đi theo tôi, một cái khác, bị tôi đánh ngất xỉu khiêng đi."

Tiểu Huệ vỗ trán: "Tôi chọn loại thứ ba."

"Tốt! Loại thứ ba, tôi mang theo anh đi." Người đàn ông tây trang lộ ra hàm răng, khó được một lần hài hước.

Đừng tưởng rằng hộ vệ hiện đại đều là thùng cơm, bọn họ cũng là theo hiện đại hóa phát triển mà phát triển, vì vậy dưới bề ngoài ngay thẳng có một khỏa vô cùng linh hoạt.

. . . . . .

Khi Thiên ca chạy tới quán cà phê, không thấy Tiểu Huệ lại thấy được Trịnh Nhân Xuyên.
<<1 ... 2021222324 ... 38>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT360/3016