Tiểu thuyết Mướn Phòng Rồi Lên Giường-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 43280276
|
/>
Thân thể Tiểu Tiết rung nhẹ, đây là lần đầu tiên cô nghe được nhận định của Tiểu Phong Tử về tình yêu, vẫn luôn cảm thấy Tiểu Phong Tử không có chuyện thương, lúc này cô mới phát hiện ra, thì ra là cậu ấy còn lý trí hơn so với mình tưởng tượng, lý trí đến không hiểu trình độ tình yêu!
Cô chợt có chút khẩn trương, làm bộ thuận miệng hỏi một câu: "Nếu như mà tôi phải về nước Mĩ, cậu sẽ cố gắng giữ tôi lại sao?"
Tiểu Phong Tử cười: "Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chúng ta có thể liên lạc điện thoại, điện thoại đường dài liên tiếp, khoảng cách gì cũng không có. Còn có video, coi như bay qua gặp cô cũng không khó khăn, máy bay không cần một ngày đã đến."
Tiểu Tiết nghe ra ý trong lời nói của cậu rồi, cậu nói cậu sẽ vui mừng hớn hở đưa mình trở về. . . . . . Thì ra là cậu ấy còn không hiểu đấy. Chỉ là —— cô nghĩ lại: đây chính là Tiểu Phong Tử, đầu không thế nào linh quang, bằng không lần đó ở trên máy bay cô làm sao sẽ đặc biệt chú ý tới tiểu tử ngốc này đây?
Cô cười: "Chỉ sợ khi đó cậu cũng không nhớ rõ có nhân vật Tiết Vũ Kỳ như thế rồi."
Tiểu Phong Tử vò đầu: ". . . . . ."
Bệnh viện Thanh Hà, y sĩ trưởng nói với Tiểu Huệ, tình hình của Giang mẹ ổn định hơn nhiều, mấy ngày nữa có thể xem xét chuyện xuất viện.
Tiểu Huệ vẫn không yên lòng hỏi một câu: "Nếu để cho bà ở nhà, đối với tâm trạng của bà có trợ giúp sao?"
Bác sỹ lại nói đổi hoàn cảnh đối với bệnh nhân mà nói có lẽ sẽ tốt hơn, làm như vậy sẽ dời đi lực chú ý của bà, để cho cho bà thoát ra từ trong bóng ma quá khứ.
Tiểu Huệ mờ mịt, trong lòng cô hy vọng mang theo mẹ vọt thẳng về nhà, phá hư Giang tiên sinh cùng niềm vui mới của ông, dĩ nhiên là lớn nhất lòng người, chỉ là ——
Thiên ca nghe xong lại đưa cô một đôi xem thường: "Em đây là đang giuos mẹ mình ư, hay vẫn đơn thuần là muốn xả giận?"
Tiểu Huệ dùng sức chà xát mặt anh: "Vậy anh nói xem nên làm thế nào? Mẹ gân như điên mà muốn ở một chỗ với người đàn ông kia!"
Đôi tay Thiên ca nhốt chặt thân thể cô, nghe rất đứng đắn nói: "Cởi chuông phải do người buộc chuông, không bằng em đi hỏi mẹ vợ đại nhân một chút xem sao."
Tiểu Huệ kéo đầu: "Anh quả nhiên không đáng tin cậy, mẹ vừa gặp phải chuyện có liên quan đến người nọ liền giống như người điên, bà nhất định là hi vọng đi tìm người tình cũ đấy!" Cô quăng cho Thiên ca một nét mặt "Anh quá ngu ngốc".
Thiên ca mỉm cười: "Anh có nói cho em biết chưa nhỉ, mẹ vợ đại nhân nói cho anh biết, bà muốn ở cùng một chỗ với chúng ta."
"Cái gì?" Đầu Tiểu Huệ lập tức đè ở trên cằm Thiên ca.
"Oa ——" Thiên ca không có phòng bị, đầu lưỡi bị hàm răng hung hăng kẹp xuống, con ngươi đau đến căng phồng, bắp thịt buộc chặt một chút xíu. . . . . .
Tiểu Huệ cầm mặt của anh, chà xát: "Không có sao chứ, làm sao anh không cẩn thận như vậy!"
Thiên ca chưa lên tiếng chảy nước mắt: rõ ràng là Giang cô nương em đụng vào. Cậu ấy né đi, thoát khỏi ma trảo của Tiểu Huệ: "Anh đau chính là đầu lưỡi, em chà xát mặt anh làm gì!"
Tiểu Huệ cười: "Ha ha, cuối cùng em không thể chà xát đầu lưỡi anh nhỉ? Cho nên phụ cận thôi."
Này cũng có thể phụ cận? Thiên ca ngăn miệng, cái gì cũng không nói lập tức hôn miệng Tiểu Huệ, đầu lưỡi bị thương không chút kiêng kỵ ở trong miệng cô xông xáo chung quanh. . . . . .
Tiểu Huệ không dám tránh, dùng ánh mắt ai oán ý bảo: này, đại ca, nơi này là bệnh viện! Này, đại ca, có người vây xem! Này, đại ca, anh nhẹ một chút được không!
Bởi vì cô không chuyên tâm, Thiên ca không ngừng tăng thêm sức lực trên miệng, ép Tiểu Huệ chỉ có thể nhắm mắt lại chuyên chú vào nụ hôn này.
Thiên ca không hút thuốc, nhưng thích uống rượu, cho nên trong miệng của anh sẽ vị rượu cồn nhàn nhạt, nếm phải đều khiến người ta có loại cảm giác muốn say. Tiểu Huệ chỉ có thể phát giác thân thể của mình từng trận mềm nhũn, tê liệt ngã vào trong ngực Thiên ca, bộ xương như giải tán vậy. Mà cảm giác càng ngày càng hưng phấn trên người lại buộc cô nghênh hợp theo bản năng, truy đuổi đầu lưỡi Thiên ca, cái loại cảm giác da thịt chạm vào nhau mang tới kích thích, để cho từng tế bào trên người cô cũng bắt đầu trở nên nhạy cảm, trở nên hưng phấn. Cô bắt đầu phát ra tiếng thở khó nói, âm thanh này tới tự nhiên như vậy, giống như nghe âm nhạc hừ ra giai điệu. . . . . .
Khi Thiên ca buông ra, cả người Tiểu Huệ còn ở vào trạng thái mông lung, tiêu cự tản ra, một giây, hai giây. . . . . . Sau đó cô mới nhìn rõ người đứng trước mặt.
Máu trên người nhất thời cũng hướng về phía trong óc hô nhau mà lên, đầu lưỡi cô đánh kết, cổ họng như bị lấp dị vật, khó khăn nói ra mấy chữ: "Mẹ, mẹ...mẹ. . . . . . Sao lại ra làm gì?"
Không cần gương, bọn họ đều có thể cảm thấy mình làm tặc tâm hỏng bộ dạng. Thật mất thể diện, bị người khác vây xem cũng chẳng có gì, ra khỏi bệnh viện mọi người ai cũng không biết người nào, đáng tiếc người nọ là lão mẹ, cái này tuyệt đối là. . . . . . Hộc máu 3000 thước.
Cô ho khan vài tiếng, cuối cùng bỏ xuống một câu: "Thiên ca, anh trước cùng với mẹ, em về nhà sửa sang lại trước đã."
Sau lưng truyền đến tiếng cười, không phân rõ là có bao nhiêu người, một, hai, hoặc là nhiều hơn thế. Cô không dám quay đầu lại, trong đầu đều nghĩ là, mẹ nhìn thấy cảnh tượng mình thâm tình ôm hôn Thiên ca, nghĩ đi nghĩ lại, trong óc chỉ có thể toát ra một giọng nói —— oh my god.
Lúc Giang mẹ nhìn dáng vẻ con gái cuống quít chạy thục mạng, bất giác nghĩ đến mình lúc tuổi còn trẻ, cô ôm lấy cánh tay, ngực tràn ra thương cảm ngọt ngào: năm đó ông ấy thích tán gẫu nói cười với mình, đơn thuần thích đơn thuần yêu, tất cả đều tốt đẹp làm sao. . . . . .
Thiên ca nhanh nhạy đỡ chắc tay của bà, nhẹ nói: "Mẹ, biểu hiện của con rể cũng không tệ lắm phải không."
Giang mẹ giơ tay, chờ Thiên ca ngoan ngoãn cúi đầu xuống, sau đó vỗ xuống, bốp—— một tiếng chứng minh người ra tay tuyệt đối không nhẹ.
Thiên ca dùng sức vê đầu, rốt cuộc hiểu rõ tính tình nóng nảy của Tiểu Huệtừ đâu mà tới rồi. . . . . .
Khóe miệng Giang mẹ hơi cong: "Tiểu Hàng, nếu như con dám đối với con gái bác không được, bác. . . . ."
Thiên ca vội vàng biện bạch: "Nhạc mẫu đại nhân, cô ấy là nữ vương của con, chỉ có cô ấy khi dễ con thôi, con ngay cả phản kháng cũng không có cơ hội. . . . . ."
Lông mày Giang mẹ rũ xuống, lao vào một bóng ma, chẳng bao lâu sau cũng có người đàn ông tự nhủ như vậy.
Sau khi Tiểu Huệ về đến nhà, trái tim còn giật giật, cô móc cái chìa khóa, mở khóa, trực tiếp nằm ngay đơ ở trên ghế sô pha cách biệt đã lâu. Cho đến khi tiếng kêu sợ hãi của Tiểu Tiết vang lên, cô mới mở mắt, trợn mắt nhìn: "Quỷ gào gì!"
Tiểu Tiết vội vàng đem điện thoại trong tay đóng lại, sau đó bò đến bên cạnh Tiểu Huệ cọ cọ : "Lọ Lem, bao lâu rồi cậu không có về nhà, tớ nhớ muốn chết rồi."
Tiểu Huệ dùng sức đẩy đầu cô ra, trực tiếp đánh gãy: "Cậu ấy, cứ ba ngày hai bữa là đi theo Tiểu Phong Tử đến bệnh viện, lần đó không có thấy tớ ư?"
Tiểu Tiết tiếp tục cọ: "Không giống nhau nha, đó là ở bên ngoài. Trong nhà thật quá lạnh lẽo và buồn tẻ rồi, không có các người ở đây, lúc Tiểu Phong Tử làm việc một mình tớ quả thật sắp tịch mịch đến chết rồi đây nè."
Tiểu Huệ thật tóm vị rỗi rãnh không có chuyện làm, đại tiểu thư không thể làm gì: "Bọn Tiểu Phong Tử tan việc sẽ về với cậu, cậu thật nhàm chán, đi ra ngoài tìm việc làm đi. Đúng rồi, Quả Táo cùng Lệ Toa cũng còn chưa tan việc sao?"
Tiểu Tiết càng khó qua hơn: "Bọn họ cũng đi ra ngoài."
Vào lúc này Tiểu Huệ còn chưa có nhận thấy được ba chữ "Đi ra ngoài" rốt cuộc ý vị như thế nào, cô còn cười hỏi: "A, vậy lúc nào thì bọn họ trở lại?"
Tiểu Tiết vừa muốn nói gì, điện thoại tới, ở bên tay Tiểu Huệ, cô nhận liền nghe thấy âm thanh của Quả Táo Quân: "Tiểu Phong Tử, nói cho chị cậu biết, nhà mới tôi đang ở. . . . . ."
"Nhà mới?" Tiểu Huệ nhạy cảm bắt được cái chữ này, "Quả Táo, bây giờ cậu ở nơi nào?"
Quả Táo Quân ở bên kia ngẩn người một chút, qua vài giây mới đáp lời: "A, Tiểu Huệ à, tôi còn đang thu xếp đồ đạc, phòng này cần quét dọn thật tốt một chút, gì kia. . . . . ." Chơi, cậu không biết nó thế nào cùng Tiểu Huệ. Mặc dù dọn đi ra là chuyện rất bình thường, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình giống như làm kẻ trộm vậy.
Tiểu Huệ nổi giận: "Bây giờ cậu lập tức về nhà cho tôi. . . . . . Tôi quản cậu ở nơi nào, lập tức lập tức. . . . . . Còn có Lệ Toa. . . . . ."
Không tới một phút, Quả Táo Quân liền xuất hiện ở trước cửa ra vào, cậu cười xấu hổ: "Tôi liên lạc với Lệ Toa không được, cho nên tới trước."
Tiểu Tiết trợn tròn mắt: "Quả Táo Quân, cậu đáp hỏa tiễn sao? Như thế nào thần tốc. . . . . ."
Quả Táo cười: "Cô thật thích nói giỡn. Thật ra thì tôi dời đến dưới lầu, lầu dưới vừa đúng có phòng trống cho thuê, mấy ngày trước tôi thấy liền thuê."
Tiểu Huệ dán mắt nhìn cậu ấy, mắt càng ngày càng sắc bén: "Dầu gì cũng ở chung hơn mấy tháng, cậu thật đúng là không biết xấu hổ không kịp chờ đợi đã dọn đi ra? Dầu gì cũng cùng nhau ăn một bữa cơm chứ. Cứ như vậy nói đi là đi, tính gì bằng hữu, nếu như không phải là hôm nay tôi trở lại một chuyến, cậu định lúc nào thì nói cho tôi biết. . . . . . Thế nào làm cho người ta tức giận như vậy hả, tôi không phải là mấy ngày không có về nhà thôi sao, các người mỗi một người đều vô pháp vô thiên có phải hay không. . . . . ."
Tiểu Tiết nhỏ giọng nguỵ biện: "Oan uổng quá, tôi đàng hoàng ở nhà ngây ngô đấy." Lời của cậu cuối cùng bao phủ ở dưới con mắt hung hãn của Tiểu Huệ.
"Cậu nên bị mắng nhất, bọn họ dọn ra sao không biết cho tớ biết, dầu gì chúng ta có thể tổ chức một bữa tiệc, mọi người ăn cơm chia tay! Cứ như vậy không nói một tiếng, thật làm cho người ta không thoải mái." Rõ ràng bọn họ dọn ra, mới có thể nhận mẹ tới đây ở, Tiểu Huệ vẫn không thể tiếp nhận chuyện bọn họ không chào hỏi một tiếng trước đã, nơi này cũng không phải là quán trọ, ở một buổi chiều phủi mông một cái là được . . . . . .
Quả Táo Quân cúi đầu nhận sai, cậu chính là lo lắng nếu như ăn bữa cơm chia tay, không khí đó sẽ làm cho người ta muốn khóc, lại nói: "Tôi chỉ là từ trên lầu dời xuống lầu dưới, tôi có thể thường xuyên gặp mặt mà."
Tiểu Huệ hung hăng “khoét” cậu một cái: "Lệ Toa đâu rồi, cấy ô đi nơi nào rồi hả?"
Quả Táo Quân than thở: "Chắc là một khách sạn xa hoa nào đó, công ty cô ấy sắp xếp, cô biết đấy, cô ấy nhất định có tiền đồ, sở dĩ phải trôi qua rất tốt, chúng ta không cần lo lắng cho cô ấy."
Nghe lời này, Tiểu Huệ rất giật mình: "Cậu không có hỏi cô ấy dọn đi chỗ nào sao? Cậu rõ là. . . . . . Nếu đổi lại tôi là cô ấy, tuyệt đối sẽ bị cậu làm cho tức chết."
Tiểu Tiết ở một bên không giúp: "Không sai, theo năng lực của Lệ Toa, tuyệt đối có thể ở thật tốt, ăn thật ngon, tại sao cô ấy phải chen chúc vào căn phòng sáu người này, cậu không biết vì sao sao? Thật là bị cậu tức chết."
Quả Táo Quân giống như học sinh tiểu học bị phạt đứng, bất đắc dĩ giải thích: "Cô ấy thật sự trôi qua rất tốt, có một bạn trai rất thích hợp giúp đỡ cô ấy. . . . . ."
Hai cô gái
QUAY LẠIThân thể Tiểu Tiết rung nhẹ, đây là lần đầu tiên cô nghe được nhận định của Tiểu Phong Tử về tình yêu, vẫn luôn cảm thấy Tiểu Phong Tử không có chuyện thương, lúc này cô mới phát hiện ra, thì ra là cậu ấy còn lý trí hơn so với mình tưởng tượng, lý trí đến không hiểu trình độ tình yêu!
Cô chợt có chút khẩn trương, làm bộ thuận miệng hỏi một câu: "Nếu như mà tôi phải về nước Mĩ, cậu sẽ cố gắng giữ tôi lại sao?"
Tiểu Phong Tử cười: "Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chúng ta có thể liên lạc điện thoại, điện thoại đường dài liên tiếp, khoảng cách gì cũng không có. Còn có video, coi như bay qua gặp cô cũng không khó khăn, máy bay không cần một ngày đã đến."
Tiểu Tiết nghe ra ý trong lời nói của cậu rồi, cậu nói cậu sẽ vui mừng hớn hở đưa mình trở về. . . . . . Thì ra là cậu ấy còn không hiểu đấy. Chỉ là —— cô nghĩ lại: đây chính là Tiểu Phong Tử, đầu không thế nào linh quang, bằng không lần đó ở trên máy bay cô làm sao sẽ đặc biệt chú ý tới tiểu tử ngốc này đây?
Cô cười: "Chỉ sợ khi đó cậu cũng không nhớ rõ có nhân vật Tiết Vũ Kỳ như thế rồi."
Tiểu Phong Tử vò đầu: ". . . . . ."
Bệnh viện Thanh Hà, y sĩ trưởng nói với Tiểu Huệ, tình hình của Giang mẹ ổn định hơn nhiều, mấy ngày nữa có thể xem xét chuyện xuất viện.
Tiểu Huệ vẫn không yên lòng hỏi một câu: "Nếu để cho bà ở nhà, đối với tâm trạng của bà có trợ giúp sao?"
Bác sỹ lại nói đổi hoàn cảnh đối với bệnh nhân mà nói có lẽ sẽ tốt hơn, làm như vậy sẽ dời đi lực chú ý của bà, để cho cho bà thoát ra từ trong bóng ma quá khứ.
Tiểu Huệ mờ mịt, trong lòng cô hy vọng mang theo mẹ vọt thẳng về nhà, phá hư Giang tiên sinh cùng niềm vui mới của ông, dĩ nhiên là lớn nhất lòng người, chỉ là ——
Thiên ca nghe xong lại đưa cô một đôi xem thường: "Em đây là đang giuos mẹ mình ư, hay vẫn đơn thuần là muốn xả giận?"
Tiểu Huệ dùng sức chà xát mặt anh: "Vậy anh nói xem nên làm thế nào? Mẹ gân như điên mà muốn ở một chỗ với người đàn ông kia!"
Đôi tay Thiên ca nhốt chặt thân thể cô, nghe rất đứng đắn nói: "Cởi chuông phải do người buộc chuông, không bằng em đi hỏi mẹ vợ đại nhân một chút xem sao."
Tiểu Huệ kéo đầu: "Anh quả nhiên không đáng tin cậy, mẹ vừa gặp phải chuyện có liên quan đến người nọ liền giống như người điên, bà nhất định là hi vọng đi tìm người tình cũ đấy!" Cô quăng cho Thiên ca một nét mặt "Anh quá ngu ngốc".
Thiên ca mỉm cười: "Anh có nói cho em biết chưa nhỉ, mẹ vợ đại nhân nói cho anh biết, bà muốn ở cùng một chỗ với chúng ta."
"Cái gì?" Đầu Tiểu Huệ lập tức đè ở trên cằm Thiên ca.
"Oa ——" Thiên ca không có phòng bị, đầu lưỡi bị hàm răng hung hăng kẹp xuống, con ngươi đau đến căng phồng, bắp thịt buộc chặt một chút xíu. . . . . .
Tiểu Huệ cầm mặt của anh, chà xát: "Không có sao chứ, làm sao anh không cẩn thận như vậy!"
Thiên ca chưa lên tiếng chảy nước mắt: rõ ràng là Giang cô nương em đụng vào. Cậu ấy né đi, thoát khỏi ma trảo của Tiểu Huệ: "Anh đau chính là đầu lưỡi, em chà xát mặt anh làm gì!"
Tiểu Huệ cười: "Ha ha, cuối cùng em không thể chà xát đầu lưỡi anh nhỉ? Cho nên phụ cận thôi."
Này cũng có thể phụ cận? Thiên ca ngăn miệng, cái gì cũng không nói lập tức hôn miệng Tiểu Huệ, đầu lưỡi bị thương không chút kiêng kỵ ở trong miệng cô xông xáo chung quanh. . . . . .
Tiểu Huệ không dám tránh, dùng ánh mắt ai oán ý bảo: này, đại ca, nơi này là bệnh viện! Này, đại ca, có người vây xem! Này, đại ca, anh nhẹ một chút được không!
Bởi vì cô không chuyên tâm, Thiên ca không ngừng tăng thêm sức lực trên miệng, ép Tiểu Huệ chỉ có thể nhắm mắt lại chuyên chú vào nụ hôn này.
Thiên ca không hút thuốc, nhưng thích uống rượu, cho nên trong miệng của anh sẽ vị rượu cồn nhàn nhạt, nếm phải đều khiến người ta có loại cảm giác muốn say. Tiểu Huệ chỉ có thể phát giác thân thể của mình từng trận mềm nhũn, tê liệt ngã vào trong ngực Thiên ca, bộ xương như giải tán vậy. Mà cảm giác càng ngày càng hưng phấn trên người lại buộc cô nghênh hợp theo bản năng, truy đuổi đầu lưỡi Thiên ca, cái loại cảm giác da thịt chạm vào nhau mang tới kích thích, để cho từng tế bào trên người cô cũng bắt đầu trở nên nhạy cảm, trở nên hưng phấn. Cô bắt đầu phát ra tiếng thở khó nói, âm thanh này tới tự nhiên như vậy, giống như nghe âm nhạc hừ ra giai điệu. . . . . .
Khi Thiên ca buông ra, cả người Tiểu Huệ còn ở vào trạng thái mông lung, tiêu cự tản ra, một giây, hai giây. . . . . . Sau đó cô mới nhìn rõ người đứng trước mặt.
Máu trên người nhất thời cũng hướng về phía trong óc hô nhau mà lên, đầu lưỡi cô đánh kết, cổ họng như bị lấp dị vật, khó khăn nói ra mấy chữ: "Mẹ, mẹ...mẹ. . . . . . Sao lại ra làm gì?"
Không cần gương, bọn họ đều có thể cảm thấy mình làm tặc tâm hỏng bộ dạng. Thật mất thể diện, bị người khác vây xem cũng chẳng có gì, ra khỏi bệnh viện mọi người ai cũng không biết người nào, đáng tiếc người nọ là lão mẹ, cái này tuyệt đối là. . . . . . Hộc máu 3000 thước.
Cô ho khan vài tiếng, cuối cùng bỏ xuống một câu: "Thiên ca, anh trước cùng với mẹ, em về nhà sửa sang lại trước đã."
Sau lưng truyền đến tiếng cười, không phân rõ là có bao nhiêu người, một, hai, hoặc là nhiều hơn thế. Cô không dám quay đầu lại, trong đầu đều nghĩ là, mẹ nhìn thấy cảnh tượng mình thâm tình ôm hôn Thiên ca, nghĩ đi nghĩ lại, trong óc chỉ có thể toát ra một giọng nói —— oh my god.
Lúc Giang mẹ nhìn dáng vẻ con gái cuống quít chạy thục mạng, bất giác nghĩ đến mình lúc tuổi còn trẻ, cô ôm lấy cánh tay, ngực tràn ra thương cảm ngọt ngào: năm đó ông ấy thích tán gẫu nói cười với mình, đơn thuần thích đơn thuần yêu, tất cả đều tốt đẹp làm sao. . . . . .
Thiên ca nhanh nhạy đỡ chắc tay của bà, nhẹ nói: "Mẹ, biểu hiện của con rể cũng không tệ lắm phải không."
Giang mẹ giơ tay, chờ Thiên ca ngoan ngoãn cúi đầu xuống, sau đó vỗ xuống, bốp—— một tiếng chứng minh người ra tay tuyệt đối không nhẹ.
Thiên ca dùng sức vê đầu, rốt cuộc hiểu rõ tính tình nóng nảy của Tiểu Huệtừ đâu mà tới rồi. . . . . .
Khóe miệng Giang mẹ hơi cong: "Tiểu Hàng, nếu như con dám đối với con gái bác không được, bác. . . . ."
Thiên ca vội vàng biện bạch: "Nhạc mẫu đại nhân, cô ấy là nữ vương của con, chỉ có cô ấy khi dễ con thôi, con ngay cả phản kháng cũng không có cơ hội. . . . . ."
Lông mày Giang mẹ rũ xuống, lao vào một bóng ma, chẳng bao lâu sau cũng có người đàn ông tự nhủ như vậy.
Sau khi Tiểu Huệ về đến nhà, trái tim còn giật giật, cô móc cái chìa khóa, mở khóa, trực tiếp nằm ngay đơ ở trên ghế sô pha cách biệt đã lâu. Cho đến khi tiếng kêu sợ hãi của Tiểu Tiết vang lên, cô mới mở mắt, trợn mắt nhìn: "Quỷ gào gì!"
Tiểu Tiết vội vàng đem điện thoại trong tay đóng lại, sau đó bò đến bên cạnh Tiểu Huệ cọ cọ : "Lọ Lem, bao lâu rồi cậu không có về nhà, tớ nhớ muốn chết rồi."
Tiểu Huệ dùng sức đẩy đầu cô ra, trực tiếp đánh gãy: "Cậu ấy, cứ ba ngày hai bữa là đi theo Tiểu Phong Tử đến bệnh viện, lần đó không có thấy tớ ư?"
Tiểu Tiết tiếp tục cọ: "Không giống nhau nha, đó là ở bên ngoài. Trong nhà thật quá lạnh lẽo và buồn tẻ rồi, không có các người ở đây, lúc Tiểu Phong Tử làm việc một mình tớ quả thật sắp tịch mịch đến chết rồi đây nè."
Tiểu Huệ thật tóm vị rỗi rãnh không có chuyện làm, đại tiểu thư không thể làm gì: "Bọn Tiểu Phong Tử tan việc sẽ về với cậu, cậu thật nhàm chán, đi ra ngoài tìm việc làm đi. Đúng rồi, Quả Táo cùng Lệ Toa cũng còn chưa tan việc sao?"
Tiểu Tiết càng khó qua hơn: "Bọn họ cũng đi ra ngoài."
Vào lúc này Tiểu Huệ còn chưa có nhận thấy được ba chữ "Đi ra ngoài" rốt cuộc ý vị như thế nào, cô còn cười hỏi: "A, vậy lúc nào thì bọn họ trở lại?"
Tiểu Tiết vừa muốn nói gì, điện thoại tới, ở bên tay Tiểu Huệ, cô nhận liền nghe thấy âm thanh của Quả Táo Quân: "Tiểu Phong Tử, nói cho chị cậu biết, nhà mới tôi đang ở. . . . . ."
"Nhà mới?" Tiểu Huệ nhạy cảm bắt được cái chữ này, "Quả Táo, bây giờ cậu ở nơi nào?"
Quả Táo Quân ở bên kia ngẩn người một chút, qua vài giây mới đáp lời: "A, Tiểu Huệ à, tôi còn đang thu xếp đồ đạc, phòng này cần quét dọn thật tốt một chút, gì kia. . . . . ." Chơi, cậu không biết nó thế nào cùng Tiểu Huệ. Mặc dù dọn đi ra là chuyện rất bình thường, nhưng cậu vẫn cảm thấy mình giống như làm kẻ trộm vậy.
Tiểu Huệ nổi giận: "Bây giờ cậu lập tức về nhà cho tôi. . . . . . Tôi quản cậu ở nơi nào, lập tức lập tức. . . . . . Còn có Lệ Toa. . . . . ."
Không tới một phút, Quả Táo Quân liền xuất hiện ở trước cửa ra vào, cậu cười xấu hổ: "Tôi liên lạc với Lệ Toa không được, cho nên tới trước."
Tiểu Tiết trợn tròn mắt: "Quả Táo Quân, cậu đáp hỏa tiễn sao? Như thế nào thần tốc. . . . . ."
Quả Táo cười: "Cô thật thích nói giỡn. Thật ra thì tôi dời đến dưới lầu, lầu dưới vừa đúng có phòng trống cho thuê, mấy ngày trước tôi thấy liền thuê."
Tiểu Huệ dán mắt nhìn cậu ấy, mắt càng ngày càng sắc bén: "Dầu gì cũng ở chung hơn mấy tháng, cậu thật đúng là không biết xấu hổ không kịp chờ đợi đã dọn đi ra? Dầu gì cũng cùng nhau ăn một bữa cơm chứ. Cứ như vậy nói đi là đi, tính gì bằng hữu, nếu như không phải là hôm nay tôi trở lại một chuyến, cậu định lúc nào thì nói cho tôi biết. . . . . . Thế nào làm cho người ta tức giận như vậy hả, tôi không phải là mấy ngày không có về nhà thôi sao, các người mỗi một người đều vô pháp vô thiên có phải hay không. . . . . ."
Tiểu Tiết nhỏ giọng nguỵ biện: "Oan uổng quá, tôi đàng hoàng ở nhà ngây ngô đấy." Lời của cậu cuối cùng bao phủ ở dưới con mắt hung hãn của Tiểu Huệ.
"Cậu nên bị mắng nhất, bọn họ dọn ra sao không biết cho tớ biết, dầu gì chúng ta có thể tổ chức một bữa tiệc, mọi người ăn cơm chia tay! Cứ như vậy không nói một tiếng, thật làm cho người ta không thoải mái." Rõ ràng bọn họ dọn ra, mới có thể nhận mẹ tới đây ở, Tiểu Huệ vẫn không thể tiếp nhận chuyện bọn họ không chào hỏi một tiếng trước đã, nơi này cũng không phải là quán trọ, ở một buổi chiều phủi mông một cái là được . . . . . .
Quả Táo Quân cúi đầu nhận sai, cậu chính là lo lắng nếu như ăn bữa cơm chia tay, không khí đó sẽ làm cho người ta muốn khóc, lại nói: "Tôi chỉ là từ trên lầu dời xuống lầu dưới, tôi có thể thường xuyên gặp mặt mà."
Tiểu Huệ hung hăng “khoét” cậu một cái: "Lệ Toa đâu rồi, cấy ô đi nơi nào rồi hả?"
Quả Táo Quân than thở: "Chắc là một khách sạn xa hoa nào đó, công ty cô ấy sắp xếp, cô biết đấy, cô ấy nhất định có tiền đồ, sở dĩ phải trôi qua rất tốt, chúng ta không cần lo lắng cho cô ấy."
Nghe lời này, Tiểu Huệ rất giật mình: "Cậu không có hỏi cô ấy dọn đi chỗ nào sao? Cậu rõ là. . . . . . Nếu đổi lại tôi là cô ấy, tuyệt đối sẽ bị cậu làm cho tức chết."
Tiểu Tiết ở một bên không giúp: "Không sai, theo năng lực của Lệ Toa, tuyệt đối có thể ở thật tốt, ăn thật ngon, tại sao cô ấy phải chen chúc vào căn phòng sáu người này, cậu không biết vì sao sao? Thật là bị cậu tức chết."
Quả Táo Quân giống như học sinh tiểu học bị phạt đứng, bất đắc dĩ giải thích: "Cô ấy thật sự trôi qua rất tốt, có một bạn trai rất thích hợp giúp đỡ cô ấy. . . . . ."
Hai cô gái
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu