XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Nam Thần Biến Thành Cún-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 46417708
Visits Today: 385604
This Week: 385604
This Month: 12233056

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ng phục thẳng thớm, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, góc độ chụp ảnh được điều chỉnh phù hợp khiến cho cả người anh như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng ấm áp, thoạt nhìn có vài phần mờ ảo cùng xa xôi.

Anh cũng không muốn xem trộm thứ riêng tư của người khác đâu, mà nếu là vật riêng tư thì tất cả những thứ này không phải là chuyện riêng của anh sao?

Cuối cùng vẫn không ngăn được cảm giác khác thường ở trong lòng, cũng lật xem một tí. Nội dung bên trong chiếc hộp màu đen này tương đối phong phú. Một quyển vở làm bằng tay thật dày được cắt từ báo, bên trong những mảnh giấy báo này đều là tin tức liên quan đến anh, mỗi tờ cô đều dùng dòng chữ nhỏ nhắn xinh đẹp trái ngược với vóc dáng để viết lời chú giải, có khi là một câu khen ngợi, còn vẽ thêm icon khuôn mặt đáng yêu, tuy rằng anh xem cũng không hiểu ý nghĩa cho lắm, nhưng những bức vẽ sinh động lại có thể làm cho người ta cảm thấy trong nội tâm cô đang rất xúc động. Trong đây chắc có trên 100 bức ảnh, có khi là cô thu gom từ nơi khác, từ góc độ có thể nhìn thấy đa số là cô tự chụp, bởi vì rất ít khi chụp ngay mặt anh, cho dù chỉ chụp được góc áo cũng được cô giữ lại. Thế nhưng Phương Cảnh Thâm cũng phát hiện ngày chụp ảnh chỉ kéo dài đến hết năm đầu đại học, sau này cô không tiếp tục chụp nữa, trừ những thứ này thì còn một vài món anh nhớ không rõ, ví dụ như chỉ là một cái nắp bình trà, một tấm thiệp nho nhỏ, một tờ khăn giấy, một chiếc khăn tay trắng… Chỉ có chiếc khăn tay, anh cố gắng lắm mới nhận ra dường như đó là kiểu dáng anh quen dùng, nhưng không nghĩ ra vì sao nó lại ở chỗ của cô, và thay mặt cho dòng hồi ức như thế nào.

“Phịch” Tiếng vật nặng rơi xuống làm cho Phương Cảnh Thâm khôi phục lại tinh thần, anh nghiêng đầu lập tức nhìn thấy Tô Tiểu Đường không biết đã trở về từ lúc nào, khuôn mặt thì đỏ bừng đang ngây ngốc đứng ở nơi đó, túi đồ trong tay đều rơi xuống đất.

Xem quá nhập tâm đến mức ngay cả tiếng bước chân của cô cũng không nghe thấy, lúc này Phương Cảnh Thâm vì không cẩn thận xâm phạm đời tư của Tô Tiểu Đường mà xấu hổ, Tô Tiểu Đường cũng vì xâm phạm đời tư của Phương Cảnh Thâm mà cũng xấu hổ y như vậy.

Hai người im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Phương Cảnh Thâm phá vỡ không khí trầm mặc, dùng IPAD “Tránh nặng tìm nhẹ” mà nói một câu: [Thật xin lỗi, không cẩn thận làm rơi những thứ này">.

“A…Không, không sao đâu, tôi đến thu dọn là được mà, anh muốn xem sách gì? Tôi lấy giúp anh…” Gương mặt Tô Tiểu Đường nóng hầm hập, đỉnh đầu sắp bốc khói, tay chân luống cuống mà ngồi xổm xuống đem những thứ này thu dọn lại một chút rồi nhét vào, cũng không biết anh thấy được bao nhiêu, trong lòng thấp thỏm không thôi.

Sau đó lại chuyển sang thảo luận chủ đề phối quần áo, hai người đều không đề cập đến chuyện vừa xảy ra nữa.

***

Nửa đêm canh ba*

*Theo như google là 23h đến 1h sáng.



Tô Tiểu Đường trùm đầu trốn vào ổ chăn, thiếu chút nữa là cắn nát cái gối.

Sao có thể sơ ý đến thế, không giấu những thứ đồ này cho kỹ chứ! Giờ thì tốt rồi, lại có thể bị đương sự thấy được tang chứng…

Tô Tiểu Đường càng nghĩ càng ngủ không được, xoay người một cái ngồi dậy, sau đó lén lút bò xuống giường cầm cái hộp bảo bối của cô, lại lục lọi trong ngăn kéo một phen, tiếp đó là mở cửa phòng ngủ thò đầu ra, xác định Phương Cảnh Thâm đã ngủ say liền nhón chân, khom lưng chạy tới ban công.

Nửa đêm lại chạy ra ngoài làm cho Tô Tiểu Đường run bần bật, nắm thật chặt áo khoác ngồi xổm xuống, đặt cái hộp trên mặt đất, sau đó lấy bật lửa ra.

Một tiếng “Tách” khẽ vang lên, ánh lửa bắt đầu sáng lên, Tô Tiểu Đường nắm cái bật lửa thật chặt, từ từ để sát vào hộp nhỏ màu đen chứa đựng những hồi ức suốt bảy năm…

Tay cô run lên, ngọn lửa lập tức lan sang bức ảnh, hình ảnh của Phương Cảnh Thâm trong bức hình phút chốc hóa thành màu đen kịt, trước khi nó hoàn toàn bị thiêu rụi, Tô Tiểu Đường giống như nổi điên vội vàng dùng tay không dập lửa, sau cùng xem như bảo bối đặt trong lòng bàn tay… Nương theo ánh sáng yếu ớt, cô ngơ ngác mà nhìn những vật vô cùng quen thuộc mà cô đã vuốt ve đến cả trăm ngàn lần.

Cô cứ như vậy ôm đầu gối ngồi xổm một chỗ, yên lặng nhìn một hồi lâu, sau đó vùi mặt thật sâu vào khuỷa tay mình.

Không biết ngồi đó đã bao lâu, ngay cả chân cũng tê rần, cô rốt cuộc ngẩng đầu lên, một lần nữa đem bức hình vừa mới bị đốt một nửa đặt vào trong hộp, vẫn đốt cuốn tập được cắt từ báo kia, tiếp theo là khăn giấy, sau đó là khăn tay…

Tính tình của Phương Cảnh Thâm rất tốt nên mới không so đo với mình, nhưng cô lại không làm được, đều bị anh nhìn thấy cả rồi cô không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cất giữ những thứ này như một kẻ biến thái. Cô không hy vọng sở thích của mình khiến cho anh cảm thấy phiền phức.

Trông thấy những vật kỷ niệm từng chút từng chút tích góp theo thời gian hoàn toàn bị ngọn lửa nuốt hết, phát ra ánh sáng chói mắt, sau đó tắt lịm, Tô Tiểu Đường rốt cuộc không thể chịu nổi, bả vai run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống…

Phía sau, Phương Cảnh Thâm yên lặng không tiếng động mà lùi lại, lúc này anh không thích hợp để xuất hiện.

Nếu nói vừa rồi khi nhìn đến bí mật mà cô cất giấu, anh cũng không có cảm nhận gì đặc biệt, thì giờ phút này, nhìn thấy qua toàn bộ quá trình cô thiêu rụi hết những thứ kia, lần đầu tiên trong lòng anh có cảm giác đau lòng.

Từ nhỏ đến lớn bên cạnh anh không thiếu người theo đuổi, nhưng anh chưa từng thấy vui sướng và cảm động khi được người ta thích, càng không thể hiểu nổi cảm giác cố chấp thích một người đến như vậy của Tô Tiểu Đường.

Mặc dù anh cũng từng yêu đương, nhưng việc đó cũng giống như sắp kiểm tra sát hạch cho nên phải tăng tốc ôn tập, tốt nghiệp phải nhanh chóng tìm việc làm, tình yêu đối với anh mà nói chính là hai chữ “lâu dài” như một kế hoạch được viết trên sách trong suốt một đời người, đến lúc nên yêu đương, anh sẽ bắt đầu lựa chọn đối tượng thích hợp nhất. Mà dung mạo, gia thế, chỉ số thông minh của Thư Điềm, đến lúc tổng hợp các tố chất ưu tú, sẽ rất có lợi cho gen đời sau, cho dù anh cũng không xuất phát từ sự yêu thích nhưng vẫn cùng với đối phương kết giao, với chỉ số thông minh của Phương Cảnh Thâm muốn ở chung với một người phụ nữ dĩ nhiên là không có gì khó , nếu thuận lợi anh sẽ cùng người phụ nữ này kết hôn, sinh con. Nhưng rồi nguyên nhân làm cho bọn họ chia tay lại liên quan đến vấn đề về nguyên tắc, anh hy vọng mình cùng một nửa kia sẽ toàn tâm toàn ý với nhau, nhưng lại phát hiện Thư Điềm kết giao với mình thế mà lại cùng người đàn ông khác dây dưa không rõ.

Nghĩ tới đây, Phương Cảnh Thâm nhớ lại lúc mình mới phát hiện chuyện này. Lúc ấy vô tình anh nghe được Thư Điềm đang tranh cãi cùng với một nữ sinh khác, nội dung cuộc đối thoại là nữ sinh kia đang khuyên bảo Thư Điềm không nên đồng ý hẹn hò với người đàn ông khác, mà lúc ấy Thư Điềm trả lời thế này : “Cậu thích xen vào chuyện của người khác quá đấy, tôi và Phương Cảnh Thâm chỉ là yêu đương chứ đâu phải kết hôn, cho dù kết hôn cũng có thể ly hôn ấy chứ, dĩ nhiên tôi sẽ nắm bắt những cái tốt hơn…”

Lời nói đã bất đồng thì không cần bàn bạc tiếp, đối với loại người tư tưởng phóng khoáng như Thư Điềm, chờ giá cao, quan niệm chỉ cần gặp được người tốt hơn sẽ lập tức vứt bỏ đối phương, Phương Cảnh Thâm không thể gật bừa, tuy rằng anh theo đuổi là dựa theo nguyên tắc mới lựa chọn cô ta, nhưng nếu xác định quan hệ với một người thì sẽ không dòm ngó người phụ nữ khác.

Bây giờ nhớ tới chuyện này, trong đầu Phương Cảnh Thâm đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, lẽ nào nữ sinh khuyên bảo Thư Điềm trước kia là… Tô Tiểu Đường?

Ngày hôm sau, Tô Tiểu Đường mặc bộ đồ hôm qua mới mua vào người. Một bộ váy màu nâu nhạt đơn giản mà thanh lịch, còn kèm theo một chiếc áo khoác ngắn màu đen tuyền, vấn tóc thành một búi nhỏ ở sau đầu, kết hợp với một cái vương miện bằng thủy tinh đơn giản, vừa đủ cao quý lại mới lạ.

Tô Tiểu Đường soi gương, cảm thấy mắt thẩm mỹ của Phương Cảnh Thâm thật sự rất tốt, đang hài lòng thoả mãn chuẩn bị ra cửa thì Phương Cảnh Thâm ở bên cạnh lên tiếng: [Có đồ trang điểm không?">.

“Không…Không có, chỉ có phấn BB, cần trang điểm à? Tôi cũng không giỏi…” Tô Tiểu Đường gãi gãi đầu khó xử

[Không cần, che quầng thâm ở mắt đi một chút là được"> Phương Cảnh Thâm trả lời.

Ặc, suýt nữa thì quên mất tật xấu của Phương Cảnh Thâm là theo chủ nghĩa đã đẹp còn muốn đẹp hơn, bởi vì tối hôm qua làm thế nào cũng không ngủ ngon được, lúc này dưới mắt cô có một tầng quầng thâm nhàn nhạt, vì làn da của cô khá trắng cho nên vừa nhìn đã thấy rất rõ.

“À ừ, có phấn BB chắc là đủ rồi…” Tô Tiểu Đường vội trả lời, dùng phấn BB che một chút, quả nhiên tốt hơn chút ít.

Xong rồi lại giấu đầu hở đuôi mà giải thích một câu: “Tối hôm qua trước khi đi ngủ, vô tình xem một bộ phim kinh dị, không sao ngủ được ha ha…”.

Phương Cảnh Thâm không vạch trần, ánh mắt thoáng dừng lại khi nhìn thấy một túi giấy màu sắc lòe loẹt in hình cún con được đặt trên giường.

Tô Tiểu Đường nhìn theo ánh mắt của anh, lấy từ trong túi ra một chiếc khăn quàng cổ, gãi gãi đầu nói: “Lúc đi ngang qua quầy hàng dành cho thú cưng nhìn thấy thứ này khá đẹp nên thuận tay mua, mua rồi mới nghĩ tới hình như anh không quen mang nó…”.

Phương Cảnh Thâm hơi cúi thấp người : [Không sao, cái này không có ảnh hưởng">.

Tô Tiểu Đường “thụ sủng nhược kinh”* mà nhìn anh, hơn nữa ngày mới xác định anh đã đồng ý mang nó, vì thế rất vui vẻ mà quấn khăn lên cổ anh, kích cỡ rất vừa, màu sắc cũng rất hợp, phía dưới khăn quàng cổ còn có mấy cái chuông nhỏ màu trắng, thật sự rất là đáng yêu!

* Thụ sủng nhược kinh: Được nhận yêu thương mà vừa mừng vừa lo.


Chương 15
Hôm diễn ra hôn lễ, cô dâu chú rể đứng trong đại sảnh nhà hàng dáng vẻ tươi cười chào đón quan khách.

Mấy người bạn học cũ đang đứng trò chuyện, có người "Ồ" lên một tiếng, "Nhìn ai kìa, Tống tổng của chúng ta đến rồi!"

Một người phong độ ngời ngời nhẹ nhàng từ trên chiếc BMW mới toanh bước xuống, trên người mặc một bộ âu phục đắt tiền, khoác tay một cô bạn gái xinh đẹp như hoa, mỉm cười nói "Chúc mừng" .

Khương Hoa liếc mắt quan sát một lượt, vỗ vai anh ta, "Vài ngày không gặp tớ suýt chút nữa là không nhận ra cậu luôn! Người anh em phát tài rồi nha!"

Vẻ mặt Tống Minh Huy điềm đạm lại thêm chút kiêu ngạo, không có một chút biểu hiện đắc ý nào, bộ dáng đúng là có mấy phần phong thái của người thuộc xã hội thượng lưu.

"Không phải vậy sao, nghe nói công ty của Tống tổng vừa mới thành lập liền nhận được đơn đặt hàng lớn, làm ăn rất phát đạt!" Bên cạnh có người ngưỡng mộ nói.

Tống Minh Huy cười cười, "Do vận khí tốt thôi, chỉ là kiếm được chút ít tiền!"

"Tống tổng khiêm tốn quá! Biệt thự ở Nam Uyển không phải ai cũng có thể mua được! Cậu nói đây chỉ là món tiền nhỏ, chúng tôi làm đến chết cũng chưa chắc kiếm được ngần ấy tiền..."

"Nhưng ngưỡng mộ nhất vẫn là một tên tiểu tử như cậu lại
<<1 ... 1415161718 ... 48>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT25/4433

XtGem Forum catalog