Disneyland 1972 Love the old s
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Nam Thần Biến Thành Cún-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44869409
Visits Today: 137107
This Week: 1297731
This Month: 10684757

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ng Cảnh Thâm, nhưng lại tự cho rằng bản thân điều kiện tốt, không thể xuống nước chủ động, lại càng không chịu đi làm cái thân phận xung hỉ này, nhưng lúc này đột nhiên xuất hiện Tô Tiểu Đường muốn cử hành hôn lễ với Phương Cảnh Thâm lại có cảm giác thứ vốn nên thuộc về mình bị vấy bẩn.

Thậm chí cô còn nghĩ, nếu như Phương Cảnh Thâm tỉnh lại, có một ngày bản thân ở cùng với anh, việc anh từng cử hành hôn lễ với người phụ nữ béo này chen ngang vào cuộc hôn nhân tốt đẹp của họ thật là buồn nôn.

Trong phòng thử áo.

"Không được, không kéo lên được..."

"Không sao, tôi đi đổi cho cô bộ khác."

"Vẫn không được, có bộ lớn hơn chút không?"

"Cô chờ chút để tôi đi xem thử."

"Ngực hình như quá chặt ..."

Roẹt -- tiếng vải bị xé rách.

"Xin lỗi xin lỗi, làm hỏng váy của cô, tại tôi quá mập, thật xin lỗi..." Tô Tiểu Đường vô cùng xấu hổ cúi đầu xin lỗi.

"Không sao, tôi đi đổi cho cô kiểu xòe."

"Làm phiền cô quá."

Ngoài phòng thử đồ.

Vài nhân viên cửa hàng che miệng cười vui vẻ không thôi.

"Tiểu Triệu Tiểu Triệu, cô lại đây, mang bộ sườn xám này cho cô ấy thử."

"Ha ha ha, chị thật xấu xa, cô ấy làm sao có thể mặc vừa."

"Xì, đương nhiên là muốn làm cho cô ta không mặc vào được, thật vui, béo như thế còn muốn mặc váy cưới."

"Đúng vậy, còn chưa thử lễ phục Trung Quốc cơ mà, cho dù mặc vào được thì cũng không biết sẽ xấu thế nào? Cửa hàng trưởng tốn công thiết kế như thế, bộ nào cũng tinh xảo, để người như thế mặc đúng là quá lãng phí."

"Được rồi, người ta là khách quý, các cô nói ít vài câu đi." Amy ngoài miệng thì trách cứ nhưng nét mặt thì không hề trách tội nhân viên.

Trên thực tế, tất cả mọi người đều ngầm hiểu trong lòng, biết cửa hàng trưởng không vừa mắt người phụ nữ kia, đang cố ý làm khó cô ta để cửa hàng trưởng hả giận.

"Cô ta chà đạp lên nam thần của tôi như thế, dựa vào cái gì mà không cho tôi nói chứ. Tôi thấy, bác sỹ Phương là ngươi đàn ông hoàn mỹ như thế chỉ có cửa hàng trường của chúng ta mới xứng đôi, có đúng không?"

"Đúng đúng, thật là đáng tiếc ..."

"Cái gì thế? Chú chó này, mày chạy đi đâu đấy! Đừng có chạy lung tung..."

Cách đó không xa, Thịt Viên vốn dĩ đang yên lặng nằm sấp trên sa lon chờ Tô Tiểu Đường hoàn toàn không để ý tới nhóm nhân viên cửa hàng đang trêu đùa, đột nhiên nhảy xuống đi đến phòng thử đồ.

Trong phòng thử áo, Tô Tiểu Đường đang bối rối, mặc cũng không được, cởi cũng không cởi được, chỉ thấy rèm vén lên, Thịt Viên đột nhiên chui vào.

"Phương... Phương Cảnh Thâm?"

Tô Tiểu Đường lúng túng đỏ mặt che quần áo đang cởi một nửa, nhưng vẫn cẩn thận ngồi xổm xuống đưa tay cho anh, "Làm sao vậy?"

Phương Cảnh nhanh chóng viết mấy chữ trong tay cô.

Tô Tiểu Đường do dự, "Như vậy có được không? Các cô ấy bận rộn nửa ngày, chúng ta đột nhiên lại đổi cửa hàng khác.."

Phương Cảnh Thâm liếc cô một cái, ánh mắt thiếu kiên nhẫn.

Tô Tiểu Đường vội vàng nói, "Anh không thích cửa hàng này? Tôi biết rồi, biết rồi, vậy thì đổi."

Bên ngoài nhân viên cửa hàng vừa lúc mang quần áo vào, Tô Tiểu Đường đã mặc lại quần áo của mình đi ra .

"Tô tiểu thư, cô thử bộ này một chút xem thế nào?" Nhân viên cửa hàng mặt mày nhiệt tình.

Tô Tiểu Đường lắc lắc đầu, "Xin lỗi, tôi không thử nữa."

Lúc này sắc mặt nhân viên cửa hàng mới thay đổi, chẳng qua khách hàng nữ này là một người dễ nói chuyện, cũng không nóng nảy, bình tĩnh khuyên nhủ, "Tô tiểu thư sao thế, cô có gì không hài lòng với cửa hàng chúng tôi sao?"

"Không có, quần áo rất đẹp, chỉ là không thích hợp với tôi, tôi sẽ nói với Phương tiên sinh đổi cửa hàng khác, xin lỗi để các cô bận lâu như vậy."

Nhân viên cửa hàng nhìn về phía cửa hàng trưởng xin giúp đỡ, Amy cũng biết một vừa hai phải, cười dịu dàng tiến đến, "Tô tiểu thư thử lại một lần đi, tôi đột nhiên nhớ tới có một bộ chắc cô mặc sẽ hợp, ai ui, vì thời gian gấp quá, chỉ có thể tìm hàng đã may sẵn, nếu không có thể làm một bộ theo số đo của cô..."

Lúc này, ống quần Tô Tiểu Đường lại bị Phương Cảnh Thâm giật một cái, vì thế Tô Tiểu Đường kiên quyết lắc lắc đầu, "Không cần ."

Amy không nghĩ cô thật sự cố chấp muốn đi, sắc mặt cũng không tốt lắm:"Tô tiểu thư có ý gì? Cảm thấy quần áo trong cửa hàng tôi không xứng với cô?"

Tô Tiểu Đường lắc lắc đầu, "Là tôi không xứng với quần áo trong cửa hàng cô."

Nói xong cũng không muốn nhiều lời, trực tiếp mang Phương Cảnh Thâm rời đi.

Tuy rằng Tô Tiểu Đường không nhạy bén, nhưng lúc này cũng ít nhiều cảm giác được chủ cửa hàng này có địch ý với mình, lại nói nếu Phương tiên sinh đã gọi điện đến nói tất cả đã sắp xếp xong, thì không thể nào có chuyện trong thời gian ngắn không tìm được trang phục phù hợp với cô...

Phương Cảnh Thâm đột nhiên xông vào cố chấp muốn cô đi, chỉ sợ cũng là do ở bên ngoài nghe được cái gì đó...

"Vậy làm sao bây giờ?" Tô Tiểu Đường có chút lo lắng hỏi.

"Muốn gọi điện thoại cho Phương tiên sinh nói một chút hay không."

"Thật ra cũng không thể trách các cô ấy, nếu không phải tôi béo như thế..."

"Phương Cảnh Thâm?"

"Phương Cảnh Thâm... Anh giận tôi sao?"

Tô Tiểu Đường nói một mình nửa ngày cũng không thấy đáp lại, trong lòng không khỏi thấp thỏm, cô có thể cảm giác được bầu không khí đè nén trong xe, có thể cảm giác được anh đang vô cùng mất hứng, chẳng qua không rõ vì sao-- vì sao anh lại tức giận như vậy, chắc không phải là do cô làm mất mặt mũi anh đấy chứ?

Tô Tiểu Đường nghĩ đến đây có chút cô đơn, đang định nói gì đó, Phương Cảnh Thâm đang nằm sấp trên đùi cô, bật người ngồi dậy, dùng cái đầu lông mềm như nhung vô cùng nhẹ nhàng cọ cọ gò má của cô.

Anh giận cô khi nào chứ, anh đang giận chính mình, tức giận chỉ có thể nhìn cô bị bắt nạt, không thể làm được gì, không thể kéo tay cô rời đi, không thể nói giúp cô, ngay cả muốn ôm cô dỗ dành một chút cũng không làm được.


Chương 29
Anh nhớ lúc trước Tô Tiểu Đường đã từng điền vào phần câu hỏi giảm cân dòng chữ: “Có quyền thích một người”.

Khi đó còn chưa có cảm giác gì, giờ phút này anh đã cảm nhận được sâu sắc một câu vô cùng đơn giản nhưng bên trong có bao nhiêu chua xót và bất đắc dĩ.

[Không cần làm gì cả, bây giờ là người Phương gia nhờ vả cô, cô không cần phải cảm thấy có lỗi, nếu không vui, thì từ chối đi"> Phương Cảnh Thâm nói.

Tô Tiểu Đường vội vàng lắc đầu: “Tôi không sao, không phải không vui…”.

Trước kia, lúc cô mua quần áo thường xuyên bị người ta chỉ trỏ, cô đã quen rồi, cũng cảm thấy chẳng có gì to tát, chỉ vì vừa rồi Phương Cảnh Thâm đột nhiên an ủi, cọ cọ mình một cái mới làm lòng cô nảy sinh một cảm giác giống như là tủi thân.

Có rất nhiều cô gái nhìn như rất kiên cường không tim không phổi, nhưng thực ra không phải các cô không khổ sở không uất ức, có điều chẳng có ai quan tâm, thì tủi thân yếu đuối cho ai xem đây…

***

Tô Tiểu Đường vừa mới dừng xe ở bên dưới tiểu khu, thì có một chiếc Lamborghini màu đỏ thẫm hạng sang bỗng nhiên “Kít” một tiếng chắn ngang trước mũi xe của cô.

Hai chân thon dài từ trong xe bước ra, ngày hôm trước Phương Cảnh Xán còn giống như một ông chồng giận dỗi nước mắt lưng tròng từ trong nhà Tiểu Đường chạy ra, thì hôm nay giống như sống lại nhiệt huyết dâng trào xuất hiện trước mặt Tô Tiểu Đường.

“Phương Cảnh Xán? Sao cậu lại tới nữa…” Tô Tiểu Đường xuống xe, đầu óc mờ mịt mà nhìn người đàn ông lấp lánh ánh vàng trước mắt.

“Không phải đã nói với cô nếu gặp phiền phức thì cứ gọi cho tôi sao? Bị bắt nạt đến vậy cũng không rên một tiếng còn tự mình chạy về đây?” Phương Cảnh Xán nhìn cô với vẻ bất mãn, nói xong vẫn còn tức giận, nhịn không được nhéo nhéo khuôn mặt của cô.

Tô Tiểu Đường lui về phía sau một bước, che mặt mình, có chút không thích ứng với động tác quá phận vô cùng thân thiết của anh ta: “Hic…Cậu biết rồi? Thực ra cũng không có gì, chỉ là…”.

“Thôi đi! Tôi còn không biết cô sao, lòng dạ của cô còn mềm hơn cả đậu hũ” Phương Cảnh Xán nói xong liền không kiên nhẫn mà duỗi tay ra kéo cô đi về hướng xe mình.

“Đã sớm biết ông ấy làm việc không đáng tin nhưng lại không ngờ rằng lại không đáng tin đến mức này. Đưa cô đến chỗ Amy kia không phải là cố ý làm khó cô sao? Người đàn bà đó cao ngạo lạnh lùng y chang anh tôi, vẫn có ý đồ không tốt với anh tôi lại giả bộ như không quan tâm, tự mình coi thường việc làm đó nhưng thấy người khác làm thì lại không vui, cho người ngáng chân, ghét nhất mấy người phụ nữ giả bộ thanh cao nhưng tâm tư quá sâu, không sợ mệt chết à! Đi thôi, tôi đưa cô đi chọn lễ phục!”

“Cậu dẫn tôi đi?” Tô Tiểu Đường hoảng sợ.

“Sao vậy?” Phương Cảnh Xán nhíu mày.

“Cậu…Chẳng phải cậu không đồng ý tôi…”.

Vừa nói tới việc này Phương Cảnh Xán lại tức giận: “Cô còn biết tôi không đồng ý? Lúc trước đồng ý thì giỏi lắm, kết quả thế nào?”.

“Thực xin lỗi…”.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ cúi đầu đáng thương của cô, Phương Cảnh Xán muốn phát cáu cũng không được: “Quên đi quên đi, không phải là cử hành một hôn lễ giả thôi sao, dù sao cũng là giả!”.

Vốn dĩ anh rất tức giận, nhưng sau khi tỉnh táo lại anh vẫn cảm thấy chính mình không thể vứt bỏ dễ dàng như vậy, nếu Phương Cảnh Thâm nằm ở trên giường còn có thể để cho anh ta thắng mình, vậy chẳng phải anh rất yếu kém sao?

Nếu chuyện này đã không thể ngăn cản được nữa, chi bằng chủ động giúp đỡ càng có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc với cô.

Tô Tiểu Đường đang muốn trưng cầu ý kiến của Phương Cảnh Thâm, vừa cúi đầu liền nhìn thấy một cặp mắt màu lam u tối đang một mực nhìn chằm chằm cánh tay đang đặt trên vai mình của Phương Cảnh Xán.

Phương Cảnh Xán cũng không hiểu sao lại phát hiện, sau lưng có một cơn ớn lạnh ập tới, theo bản năng mà buông lỏng tay ra: “Quả bóng nhỏ, mày nhìn cái gì, vừa rồi tao chỉ nhéo chủ nhân của mày chứ có phải đánh đâu, đó là một hình thức thể hiện tình bạn vô cùng thân thiết biết không?”.

Tô Tiểu Đường rất lo lắng, ở chung đã lâu cô có thể cảm giác được giây phút này Phương Cảnh Thâm dường như cực kì không vui, thật may cuối cùng anh chỉ liếc mắt khinh thường Phương Cảnh Xán một cái liền nhảy lên ngồi phía sau xe.

Phương Cảnh Xán phong độ mở cửa xe bên ghế phụ cho Tô Tiểu Đường, Tô Tiểu Đường gãi đầu do dự một chút: “Tôi vẫn nên ngồi ở phía sau đi! Ngộ nhỡ Thịt Viên làm phiền cậu lái xe thì không tốt lắm!”.

Phương Cảnh Xán đành phải tiếc nuối từ bỏ.

Sau khi Tô Tiểu Đường ngồi xuống, Phương Cảnh Thâm lập tức gác đầu lên đùi cô, chân cũng đặt lên lòng bàn tay cô, cái đuôi lông xù đong đưa vài cái rồi vòng ở trên bụng cô.

Mấy ngày gần đây Phương Cảnh Thâm ngày càng thân thiết với mình, lúc đầu Tô Tiểu Đường còn rất hoảng sợ, sau đó cũng dần dần thích ứng, nghĩ thầm chắc hẳn biểu hiện của anh là do có cảm giác không an toàn, cô hạ quyết tâm càng th
<<1 ... 3031323334 ... 48>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT31/4012