Lamborghini Huracán LP 610-4 t
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Nam Thần Biến Thành Cún-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43509795
Visits Today: 265572
This Week: 2500531
This Month: 9325143

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ng làm bậy…” Phương Cảnh Xán thiếu chút nữa là bổ nhào qua, nhưng bị ánh mắt của Phương Cảnh Thâm dọa mà lùi lại, nghĩ thầm người này sao không có chút ý thức nào của bệnh nhân thế nhỉ, hung dữ như sói con.

“Rất xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy…”.

Di động truyền đến giọng nói máy móc, lặp đi lặp lại lời nhắc nhở…

Phương Cảnh Thâm nhíu mày, xoay tròn di động trong lòng bàn tay vài vòng, lại gọi một lần nữa, nhưng vẫn được báo đã tắt máy.

Phương Cảnh Xán nhân cơ hội đó đoạt di động về: “Anh biết số này sao?”.

“Lúc anh không có ở đây, có phát sinh chuyện gì hay không?” Phương Cảnh Thâm không trả lời mà hỏi ngược lại.

Phương Cảnh Xán lập tức trả lời: “Không có, không có, có thể xảy ra chuyện gì chứ”.

Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đã được đẩy ra, bà cụ được Phương Trạch Minh đón tới đây, vừa khóc vừa kích động mà tiến lên : “Thâm Thâm à…”.

“Bà cố…”.

Bà cụ ngồi ở mép giường, nhìn chắt trai từ trên xuống dưới, sờ trái sờ phải lúc này mới khẳng định anh thật sự không sao cả: “Thâm Thâm à, rốt cuộc cháu đã tỉnh lại…”.

“Bà cố, cháu không phải đang rất khỏe sao, bà đừng khóc”.

“Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi! Thâm Thâm à, lần này cháu có thể tỉnh lại, nhất định phải cảm ơn một người”.

Phương Cảnh Xán không kịp ngăn lại, bà cụ đã buột miệng nói ra: “Là bạn học của cháu đó, là Tô Tiểu Đường, nếu nói ra cháu có thể không vui, nhưng thật sự may nhờ có cô bé đó cháu mới có thể tỉnh lại, ba của cháu còn nói ta làm càn, nếu không phải ta kiên trì xin con gái nhà người ta xung hỉ cho cháu thì làm sao cháu có thể tỉnh lại”.

Bà cụ khăng khăng nhất định nguyên nhân là do xung hỉ mới có thể giúp cho chắt trai bà biến nguy thành an mà tỉnh lại.

Trên đời này không có bức tường nào kín gió, Phương Trạch Minh biết chuyện này sớm hay muộn cũng không giấu được, ông cũng không cản bà cụ nói ra, chẳng qua đối với phản ứng của con trai ông vẫn có chút lo lắng, đứng bên cạnh giải thích, nói: “Chỉ là nghi thức mà thôi, cũng không có người ngoài biết, bố đã hứa sau này nếu gặp chuyện gì phiền phức, có thể giúp được thì nhất định sẽ giúp, không cần thiết phải dây dưa đến những chuyện khác, con cũng đừng trách bọn ta tự quyết định, chúng ta thực sự không còn cách nào khác…”.

Nổi giận đi, nổi giận đi, nổi giận đi! Phương Cảnh Xán ở bên cạnh yên lặng cầu nguyện, với sự hiểu biết của cậu về Phương Cảnh Thâm, người này không chỉ có thân thể sạch sẽ mà tinh thần cũng phải sạch sẽ…

“Không sao, chỉ cảm thấy quá oan ức cho con gái người ta”.

Phản ứng một cách bình tĩnh của Phương Cảnh Thâm làm cho cậu hoảng sợ. Chẳng những không tức giận, trong ánh mắt dường như có vẻ vui vui? Đây thật sự là anh trai của cậu ta sao?

Bà cố vừa nghe liền phấn khích, lôi kéo tay anh, kích động không thôi: “Đúng đúng, cháu cũng cảm thấy vậy à, Tiểu Đường đúng là một cô gái tốt, giúp Phương gia chuyện lớn như vậy, nhất định phải cảm ơn cô bé thật tốt mới được, Thâm Thâm cháu nói có phải hay không?,

“Dĩ nhiên, bà cố yên tâm. Cháu sẽ đích thân cảm ơn cô ấy”.

Phương Cảnh Xán cảm thấy hai chữ “Đích thân” của anh trai cậu khi lọt vào tai mình luôn có chút ý nghĩa hàm xúc khác, cũng không biết cảm giác của cậu có sai hay không nữa.

***

Về đến nhà, công việc đầu tiên của Tô Tiểu Đường là cho Thịt Viên ăn, phát hiện di động trong túi đã hết pin, kiếm ngay cục sạc nạp điện vào, sau đó quan sát xung quanh nhà một cái, đem khăn mặt của Phương Cảnh Thâm, bàn chải đánh răng và tấm thảm, để vài hôm nữa thu dọn những vật phẩm hằng ngày này đặt vào trong một cái rương lớn.

Sau khi làm xong hết mọi chuyện, Tô Tiểu Đường ngồi xếp bằng ở dưới đất ngây ngốc một lúc lâu, Thịt Viên vừa được cho ăn đã hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của nó, lúc này mới có thời gian chú ý đến những chuyện khác, dường như là cảm giác được căn nhà quá khác biệt với trước kia, không ngừng đi xung quanh ngửi ngửi bên Đông, rồi lại ngửi ngửi bên Tây khu vực mà nó đã quá quen thuộc, có lẽ lúc ở bệnh viện cảm giác thân thể có chút khác lạ, bây giờ động tác nó thích nhất chính là nhảy lên nhảy xuống chơi đến quên trời quên đất, cuối cùng lăn lông lốc chui vào lòng Tô Tiểu Đường làm nũng.

Tô Tiểu Đường cười cười xoa đầu nó, thuận tay mở túi bánh quy dành cho thú cưng ra, cho nó ăn từng miếng từng miếng, từ trong chiếc hộp đã được thu dọn lấy ra cái IPAD, sau khi mở lên lại phát hiện ở bên trong là kế hoạch giảm béo mà Phương Cảnh Thâm đặt ra cho cô đang lẳng lặng nằm ở đó, còn có những lời anh thường nói với mình, đều không có cắt bỏ, mà được giữ lại trong văn bản word…

[Sau này tôi “Gâu” một tiếng là tỏ vẻ đồng ý, hai tiếng là phủ định">.

[Vẫy đuôi là biểu thị sự đồng ý">.

[Có thể xoa đầu, nhưng không được vuốt lỗ tai">.

[Không cần tỉa lông">.

[Không cần vòng cổ">.

[Cô giúp tôi tắm, không đi cửa hàng cho thú cưng">.

***

Xem trang này xong, thuận tay mở album ảnh ra, bên trong chỉ có một tấm ảnh, vừa mở ra liền thấy, trong bức ảnh là cô gái đội mũ phượng mang khăn quàng vai, ngại ngùng không biết làm sao hơi cúi đầu, hai tay đan vào nhau đặt ở phần bụng.

Là bức ảnh ngày đó, cô vừa từ trong phòng thử đồ bước ra, là do Phương Cảnh Thâm chụp sao…

Thịt Viên ăn xong bánh bích quy cũng không chịu yên tĩnh, từ góc sáng sủa ngậm một quả bóng đặt trước mặt cô, vẻ mặt chờ mong mà nhìn cô, Tô Tiểu Đường thuận tay ném quả bóng ra xa, nó lập tức thở hổn hển chạy tới nhặt trở về, cô lại ném, nó lại phe phẩy đuôi nhặt về, lặp lại như thế, hoàn toàn không chê nhàm chán…

Trước kia Phương Cảnh Thâm cũng thường xuyên chơi những trò chơi giống vậy với cô, chẳng qua khi đó vì giúp cô giảm cân, ném bóng chính là Phương Cảnh Thâm, chạy đi chạy lại nhặt bóng chính là cô…

Tô Tiểu Đường cười cười cùng chơi với Thịt Viên, mãi cho đến lúc có một giọt lạnh lẽo rơi xuống mu bàn tay, lấy tay quẹt một cái, mới phát hiện đã ẩm ướt một mảng…

“Ư ử?” Thịt Viên nhìn thấy chủ nhân không ném nữa, nghi ngờ mà đem quả bóng đang ngậm thả xuống, cuối cùng lắc lắc cái đuôi nằm sấp bên cạnh cô chủ.


Chương 33
Dưới tiểu khu

Một chiếc BMW xiêu vẹo dừng lại, Tống Minh Huy và Lâm Tuyết vừa cãi nhau vừa bước xuống xe.

Tống Minh Huy bước nhanh đuổi theo Lâm Tuyết, giữ chặt cánh tay của cô ta, "Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết em nghe anh nói đã!"

"Buông tay! Tống Minh Huy anh đúng là đồ đàn ông thối tha, sao lại gạt tôi đến chỗ này, muốn tôi đi lên ăn nói khép nép xin lỗi người phụ nữ kia sao? Anh nằm mơ đi!" Lâm Tuyết kích động giãy giụa .

Tống Minh Huy nhanh chóng đuổi kịp, "Tiểu Tuyết, em có thể nghĩ cho anh một chút được không? Vì em nói tuyệt đối không có sơ sót nên anh mới yên tâm bắt đầu mua nguyên vật liệu, bây giờ tiền của công ty đổ dồn vào nhập hàng rồi, nếu như không bán được thì toàn bộ hàng trong kho của anh phải làm thế nào bây giờ? Một lần thôi, một lần thôi được không em?"

Lâm Tuyết lắc đầu, giọng điệu không hề thay đổi: "Không được! Tống Minh Huy, tôi nói cho anh biết, tuyệt đối không thể nào! Anh cho rằng mình là ai, dựa vào đâu mà anh bắt tôi phải cúi đầu trước một người phụ nữ hèn hạ như thế? Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ phải chịu nhục nhã thế này!"

"Anh là ai... Lâm Tuyết, em nói anh là ai ư? Rốt cục em có coi anh là bạn trai của em không?"

"Nếu tôi không xem anh là bạn trai thì có thể giúp anh nhiều thế sao? Không có tôi công ty anh có thể phát triển như thế sao? Tống Minh Huy lương tâm anh bị chó ăn rồi à?"

Tống Minh Huy cuối cùng cũng không nhịn được, giận dữ nói:"Em đừng có lấy chuyện công ty ra nói, tất cả thành công ngày hôm nay đều là do anh tự mình cố gắng, em ngoài việc cả ngày đi dạo phố mua sắm với đám bạn bè tốt xấu lẫn lộn ra thì đã từng làm gì, không phải em cũng chỉ giới thiệu một vài mối quen biết nhỏ thôi sao, có thể thành công cũng là vì anh không ngừng thu xếp với các bên, nhưng sau đó, vì em điêu ngoa tùy hứng, đắc tội với người khác, làm hại anh thất bại trong gang tấc! Bây giờ rõ ràng là có cơ hội bù đắp nhưng em vì một chút lòng tự trọng mà không chịu hi sinh cho anh một chút sao?"

"Bây giờ anh hối hận vì đã theo tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết, tôi mới là người phải cảm thấy hối hận vì đã đi theo người đàn ông vô dụng như anh, xảy ra chuyện thì đem bạn gái mình ra phía trước. Hy sinh, tôi hi sinh vì anh chưa đủ sao?" Lâm Tuyết tức đến phát điên, dằn co qua lại một lúc, cô liền vung tay tát lên mặt Tống Minh Huy một cái.

"Em đúng là người không biết nói lý lẽ, chẳng qua chỉ nói mấy câu có thể giải quyết vấn đề, vì sao em nhất định phải nói những câu khó nghe như thế? Hơn nữa, chuyện này hoàn toàn là do em, nếu không phải em uống say muốn bắt trộm chó thì đã không ..."

"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, đó vốn dĩ là ý kiến chung của chúng ta cơ mà? Còn nữa, Tống Minh Huy, có phải anh quá đề cao người phụ nữ kia không? Nếu như cô ta có bản lĩnh như thế thì có thể một mình ở chỗ quái quỷ này sao? Anh đừng quên, Chủ tịch Tô có một người con trai, huống chi còn có dì Niếp ở đó, người phụ này thì có thể chiếm được lợi lộc gì? Chủ tịch Tô chẳng qua chợt nhớ tới mình còn có một người con gái mà thôi, anh lại xem cô ta là người thừa kế."

Hai người tranh cãi không ngừng, một chiếc Land Rover chậm rãi chạy đến, dừng ở cách đó không xa.

Tống Minh Huy giữ Lâm Tuyết đang điên cuồng, nhìn chiếc xe kia trầm giọng nói, "Đó hình như là xe của Chủ tịch Tô!"

"Cái gì? Anh có nhìn nhầm không!" Lâm Tuyết cũng nhìn về hướng chiếc xe Land Rover, vì đang đứng phía trước xe nên không nhìn rõ biển số nên không thể xác định được.

Mãi cho đến khi cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên bước xuống xe.

Sắc mặt Tống Minh Huy trầm xuống, "Thật sự là ông ta..."

Mặt Lâm Tuyết cũng đen xì , "Ông ta đến đây làm gì?"

"Đương nhiên là đến thăm Tiểu Đường!" Tống Minh Huy liếc cô ta một cái, bình tĩnh phân tích: "Chủ tịch Tô đích thân đến, đây không quan tâm thì là cái gì? Hôm đó ông ta gọi anh đến trong lời nói tràn ngập yêu thương cô con gái này, bởi vì Tiểu Đường giận dỗi với ông ta, không chịu tha thứ cho ông ta nên chúng ta mới có thể không biết cô ta, Chủ tịch Tô hổ thẹn với Tiểu Đường tuy là ông ta còn con trai nhưng chắc sẽ không bạc đãi cô con gái này."

"Tiểu Đường, Tiểu Đường... Gọi thật là thân thiết! Hối hận vì đã đá người ta đúng không? Hối hận chọn tôi đúng không? Ha ha, cũng đúng thôi; ai biết được người phụ nữ béo kia lại có thể là thiên kim tiểu thư nhà có tiền đâu, vậy anh đi tìm cô ta đi! Anh đi lấy lòng người đàn bà mập mạp chết bầm kia là được rồi! Tiểu thư đây không theo được!"

Lâm Tuyết xoay đôi giày cao gót quay người rời đi, trước khi đi còn dậm chân một cái, nước mắt lưng tròng mà quay đầu nhìn Tống Minh Huy; lại thấy anh ta nhìn hướng Chủ tịch Tô rời đi, không hề có ý định đuổi theo, vì vậy chỉ có thể hung hăng trừng mắt anh ta một cái, khập khiễng bước đi.

***

Lúc đó Tô Tiểu Đường vừa mới dọn dẹp lại nhà cửa xong, đang bị Thịt Viên quấn lấy đòi ra ngoài chơi, nghe thấy tiếng chuông cửa van
<<1 ... 3536373839 ... 48>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT422/2539