Tiểu thuyết Ngoan, Anh Yêu Em-full
| Lượt xem : |
Cách bàn của hai người không xa, Lục Tư Triết vừa bước vào của thì nhìn thấy Đồng Yên, đang định cất tiếng gọi thì nhanh chóng nhìn thấy người phụ nữ đối diện cô. Anh giật mình, sững sờ trong giây lát rồi vội vàng lấy điện thoại gọi cho Lăng Khiên. Sau khi đối phương bắt máy anh lập tức nói ngắn gọn địa chỉ rồi thêm một câu: “Sủng vật nhà cậu đang ngồi nói chuyện cùng Tương Dao ở đó.”
Lúc Lăng Khiên nhận được điện thoại của Tư Triết là anh đang cùng Tiếu Diệc Trần ký kết hợp đồng chuyển nhượng cổ phần Trần Dương. Nghe được câu nói của Lục Tư Triết, trong nháy mắt cả người anh bị chấn động không phản ứng, ngây ngốc trong vài giây, mặt trắng bệch như tới giây tôi ném hợp đồng, đã ngã ghế lăn rồi vội vàng chạy ra ngoài. Tiếu Diệc Trần ngơ ngác không hiểu nhưng cũng chạy theo Lăng Khiên ra ngoài.
Trong một nhà hàng kiểu Tây, Đồng Yên vẫn trầm mặc. Qua một khắc đồng hồ, cô hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nâng tầng mắt nhìn thẳng Tương Dao hỏi: “Ý của cậu là, Lăng Khiên hợp tác với cậu để phá đổ Tiếu Diệc Trần, buộc anh ta rời khỏi thành phố G?”
Tương Dao gật đầu, cười nói: “Không tệ. Yên Yên, cậu đúng là một người may mắn, một người yêu có khả năng vì cậu mà loại bỏ đi chướng ngại vật không làm quầy rầy cuốc sống sau này của các người. Mặc dù thủ đoạn của anh ta có hơi hèn hạ nhưng hiệu quả thực sự rõ ràng.”
Đồng Yên nhìn Tương Dao vẫn nở nụ cười không đổi, một lúc lâu không nói gì, sau đó từ từ đứng dậy, hai tay chống lên mặt bàn, thân thể nghiêng về phía trước, hai hàm răng cắn chặt lại, cô dùng giọng nói cực kỳ lạnh lẽo mở miệng: “Tương Dao, cậu cảm thấy cậu rất ủy khuất phải không? Cậu cảm thấy tới giờ vẫn không chiếm được trái tim của Tiếu Diệc Trần là do tôi tạo thành có phải không?”
Tương Dao nhìn Đồng Yên, trong mắt hiện lên tia bối rối.
Đồng Yên tiếp tục mở miệng: “Cậu sai lầm rồi. Cho dù không có tôi thì Tiếu Diệc Trần cũng sẽ không yêu cậu đâu. Cậu có biết nguyên nhân vì sao không? Bởi vì cậu là một người không có lương tâm, đơn giản là không đáng để bất luận một ai yêu thương.
Cậu có tư cách hận tôi sao? Không hề có, cậu hoàn toàn không có. Sự kiện năm đó tất cả mọi người đều có lý do để hận tôi, bao gồm cả Tiếu Diệc Trần nhưng duy chỉ có cậu là không có. Sau khi về nước tôi thật sự là muốn trả thù cậu, nhưng mà cuối cùng tôi phát hiện tình cảm của mình dành cho Tiếu Diệc Trần hoàn toàn không còn nữa, do đó tôi đã buông tay. Nếu không tôi đã thật muốn chia rẽ các người. Mới vừa trở về nước tôi liền yêu cầu anh ta ly hôn với cậu, cậu bây giờ có phải đã hoài nghi năng lực của tôi? Nhưng sở dĩ tôi không có làm như vậy, bởi vì tôi cảm thấy cậu thực sự yêu Tiếu Diệc Trần. Do đó tôi hi vọng anh ta nhận được hạnh phúc.”
Nói tới đây thì Đồng Yên ngừng lại, cúi đầu trầm mặc rồi lại nói tiếp: “Cậu nói Lăng Khiên ép buộc Tiếu Diệc Trần rời khỏi đâu, tôi hoàn toàn tin điều này. Đây là phong cách của anh ấy, nhưng mà nói rằng anh ấy hợp tác với cậu thì hoàn toàn giả dối và vô lý. Riêng năng lực của anh ấy căn bản là không cần hợp tác với cậu rồi, cho dù có cần đi chăng nữa, anh ấy cũng sẽ không bao giờ đồng ý hợp tác. Bở vì anh ấy không thể nào hợp tác với người đã từng làm tổn thương tôi như vậy được.”
Cậu hôm nay nói nhiều như vậy, là do Lăng Khiên ép buộc được Tiếu Diệc Trần rời khỏi thành phố G, và cậu không phục. Cậu biết Lăng Khiên không hề nói chuyện này cho tôi biết, vì thế cậu lợi dụng điều này để khích bác quan hệ giữa chúng tôi, để làm cho tôi đau lòng sau đó tới gặp anh ấy bất bình hộ Tiếu Diệc Trần sao?
Đáng tiếc cậu tính sai rồi, tôi đã không còn yêu Tiếu Diệc Trần nữa. Khi anh ta lợi dụng ba tôi, mọi áy náy cuối cùng của tôi đối với anh ta đã biến mất. Tôi nói cho biết rõ ràng hơn một chút, việc Lăng Khiên lừa gạt tôi, tôi thực sự rất tức giận, nhưng tôi không phải là Tiếu Diệc Trần. Đã yêu thì phải tin tưởng nhau, loại tín nhiệm này không thể chỉ vì mấy lời nói tùy tiện của cậu mà có thể biến mất được, hơn nữa anh ấy cũng đã không để cho Tiếu Diệc Trần thân bại danh liệt sao? Về phần ép Trần Dương rút lui khỏi thành phố G, tôi hoàn toàn có thể lý giải đó là vì cạnh tranh kinh doanh. Và Tiếu Diệc Trần tài nghệ không bằng người ta thì thua là đúng thôi, đã chấp nhận đánh cuộc thì phải có gan chấp nhận thua cuộc, không cần cậu phải lấy danh vợ trước thay anh ta ra mặt.”
Đồng Yên nói dõng dạc, thanh âm bình tĩnh mà trầm ổn, ngữ điệu không nhanh không chậm, thẳng thắn đối diện làm Tương Dao á khẩu không cách nào phản biện được. Sau khi nói xong, cô cúi đầu yên lặng trong chốc lát, sau đó xoay người. Khi quay ra đằng sau thì ngây ngẩn cả người.
Hai người đàn ông cao lớn cực kỳ đẹp trai không biết đứng đằng sau cô từ khi nào. Một người trên mặt là vô hạn đau đớn cùng cô đơn, một người vừa khiếp sợ vừa vui sướng.
Cô nhìn một trong hai người lạnh lùng nói: “Tiếu Diệc Trần, quản vợ trước của anh cho tốt vào, không nên để cho cô ta tùy tiện cắn người.”
Sau đó hướng sang người còn lại đang dùng nụ cười chân thành và thâm tình đang nhìn mình, oán hận nói: “Cười cái gì cười. Lăng Khiên, anh là đại lừa gạt. Tôi muốn chia tay.”
Chương 37: Lăng Khiên bị ngược đãi
Ba ngày sau.
Lăng Khiên vẻ mặt tiều tụy ngồi ở trong lòng làm việc buồn bực hút thuốc.
Ngày hôm đó anh tận mắt nhìn thấy phong thái dũng cảm tốt nhất từ trước đến nay của Đồng Yên, qua mỗi lời nói của cô anh cố gắng nhịn không vỗ tay bảo “Tuyệt”, nhất là cô vẫn duy trì tín nhiệm với anh như vậy, một khắc đó anh quả thực vui sướng đến mức tưởng điên rồi. Là một người đàn ông làm nhiều việc lừa dối người mình yêu như vậy nhưng lại được cô không có một chút nghi ngờ nào, ngược lại còn được ủng hộ, anh cảm động đến mức chỉ thiếu điều lệ nóng vòng quanh mắt. Chẳng qua là anh còn chưa kịp biểu đạt ra sự thỏa mãn mãnh liệt này, thì tiểu sủng vật từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời, quay đầu lại dùng khí thế ngất trời, tức giận nói ra câu nói kia, anh tức thì u mê bất động tại chỗ.
Khi Lục Tư Triết kéo anh đuổi theo Đồng Yên thì chỉ còn nhìn thấy đèn sau của taxi.
Buổi tối hôm đó Đồng Yên không trở về nhà trọ, điện thoại thì tắt máy. Anh lái xe tới nhà Thiến Thiến thì bị ngăn ở ngoài cửa, sau đó anh ngồi trong xe dừng dưới nhà trọ Thiến Thiến cả một đêm.
Ngày thứ hai mặc dù bận rộn cả ngày nhưng cơ hồ cứ nửa giờ anh lại gọi điện cho cô một lần, nhưng điện thoại Đồng Yên vẫn tắt máy như cũ, ngay cả điện thoại của Thiến Thiến cũng tắt. Cuộc hẹn với khách hàng buổi tối anh cũng không đi, lập tức lái xe tới nhà trọ của Thiến Thiến, vẫn dừng xe ngồi đợi ở dưới lầu. Đến nửa đêm, anh nhận đuợc điện thoại của Thiến Thiến nói rằng Đồng Yên không ở nhà cô nhưng anh không tin, cuối cùng Thiến Thiến chấp nhận cho anh vào nhà kiểm tra.
Xem xét một vòng, xác định Đồng Yên thật sự không ở đây, một khắc kia anh đột nhiên hoảng sợ tột độ. Trừ Thiến Thiến ra, anh không hề biết cô còn bạn bè nào khác ở thành phố này. Anh phát hiện ra rằng anh vẫn đnh ninh là đã hiểu rõ mọi thứ về cô rồi, không ngờ vẫn còn thiếu nhiều lắm.
Sau đó Lăng Khiên gọi điện cho Lục Tư Triết, hai người đàn ông cả đêm lật tung tất cả các nhà trọ, khách sạn ở thành phố G lên để tìm cô nhưng như cũ không có thu hoạch được gì.
Ngày thứ ba, vạn bất đắc dĩ Lăng Khiên gọi điện cho Tiếu Diệc Trần, đầu bên kia điện thoại là một người say rượu. Nghe được Đồng Yên mất tích, trong men say hắn lạnh lùng nói: “Người phụ nữ của anh mất tích thì tìm tôi làm gì?” Sau đó cúp máy.
Anh vừa gọi điện về nhà ba mẹ Đồng Yên, vòng vo hỏi han mấy câu biết rằng cô vẫn chưa về nhà, cũng không hề liên lạc với bọn họ. Buổi tối anh lại lái xe đến nhà Thiến Thiến một lần nữa, có lẽ bộ dạng tiều tụy của anh đã làm Thiến Thiến mềm lòng. Cô nói cho anh biết: “Yên Yên thật sự là có liên lạc với tôi, nhưng mà cũng không nói cho tôi biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu, chỉ nói rằng cô ấy đang đi giải sầu, không cần lo lắng cho cô ấy.”
Lăng Khiên hỏi số điện thoại của Đồng Yên thì Thiến Thiến nói là Đồng Yên dùng điện thoại công cộng gọi tới, không phải số ở thành phố này.
Đêm đó Lăng Khiên trở lại nhà trọ của Đồng Yên, đứng bên cửa sổ hút thuốc cả đêm. Khi trời sắp sáng, anh cảm thấy choáng váng lợi hại, mò tới phòng ngủ, ngả người nằm xuống giường.
Thời gian hình như trôi qua rất lâu, cho đến khi chuông điện thoại không ngừng vang lên, Lăng Khiên đầu đau buốt, cả người từng đợt rét run, anh cảm thấy cơ thế mình nóng hơn bình thường.
Cuộc họp lúc xế chiều vừa kết thúc, anh yêu cầu thư ký hủy bỏ mọi công việc buổi tối, bộ dáng thì tiều tụy, vật vờ, nhìn như nửa sống nửa chết.
Lục Tư Triết sau khi gõ cửa đi vào phòng, nhìn Lăng Khiên một cái xong ngồi xuống, bộ dáng cũng vô cùng mệt mỏi, kéo kéo cà vạt nói: “Tôi đã sai người ra sân bay tra xét danh sách hành khách rồi, nhưng cũng không có tên Đồng Yên.”
Cà vạt của Lăng Khiên đã sớm bị anh ném ở trên ghế salon, cổ áo bên trong cũng mở rộng, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô nứt, trên trán từng giọt mồ hôi chảy xuống, nghe được lời nói của Lục Tư Triết cũng không hề kinh ngạc một chút nào, cũng không nói tiếp, chẳng qua chỉ ngồi đó cúi đầu hút thuốc.
Lục Tư Triết cũng đốt một điếu thuốc, có chút phiền não tháo mắt kính ném ở trên bàn, chà xát khuôn mặt nói: “Cậu nói sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Lăng Khiên không hề nói lời nào, buông thõng mí mắt, lông mi thỉnh thoảng lay động, trên mặt nặng nề mà khổ sở.
Lục Tư Triết cũng không nói nữa, chỉ từ từ hút thuốc từng hơi từng hơi một. Qua một lúc chờ tâm tình bình phục, anh đưa mắt nhìn Lăng Khiên: “Tôi khẳng định Đồng Yên ở chỗ Thiến Thiến. Đồng Yên là người luôn luôn hiểu chuyện, chắc sẽ không làm chuyện gì sai lầm đâu. Một lát nữa chúng ta sẽ qua nhà Thiến Thiến xem một chút.”
Lăng Khiên vẫn không ngẩng đầu, nói: “Không đi.”
Tư Triết kinh ngạc, sau đó có chút tức giận nói: “Cậu ở đấy ngang bướng cái gì? Lần này là cậu không đúng. Cậu cũng nói rằng đã cô ấy đã ngầm nói với cậu bao nhiêu lần, cũng cho cậu rất nhiều cơ hội để thắng thắn nói ra, vậy mà toàn bị cậu bỏ qua lãng phí. Bây giờ cậu còn ngồi đấy nói “không đi” hả? Nhanh chóng thu xếp lại gọn gàng tỉnh táo đi, rồi đi tìm Đồng Yên.”
Lăng Khiên giương mắt, ánh mắt vô cùng ảm đạm, có chút mê man, hoàn toàn không còn thấy mọi sự sắc bén không khéo ngày thường mà chỉ còn lại cô đơn. Anh nói: “Cậu đi ra ngoài đi, tôi muốn ở một mình thế này.”
Lục Tư Triết nổi giận, đứng dậy, mấy bước đi qua lôi kéo Lăng Khiên đứng dậy. Nhưng cần lấy cánh tay nóng bỏng của Lăng Khiên thì anh kinh hãi, lập tức buông tay ra, cau mày hỏi: “Cậu bị sốt rồi.”
Lăng Khiên vô lực hất cánh tay bạn mình ra, cúi đầu trầm mặc một hồi sau đó chống tay lên bàn mượn sức đứng dậy, quay đầu nhìn Tư Triết khàn khàn nói: “Tránh ra.”
Lục Tư Triết kéo anh: “Cậu định đi đâu? Nếu là tìm Đồng Yên thì tôi với cậu cùng đi. Cô ấy không gặp cậu thì tôi có thể gặp thay cậu.”
Lăng Khiên có chút phiền nào, gạt tay Tư Triết ra nói: “Không phải. Tôi ra ngoài đi dạo thôi.” Nói xong anh dừng l
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu