pacman, rainbows, and roller s
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết - Người Bên Gối Xa Lạ - phần 3

Lượt xem :
cho anh biết em ở đâu, anh chỉ biết mỗi ngày đứng dưới nhà chờ em, vất vả lắm tối nay mới đợi được em. Em có biết anh nghĩ đến em nhiều bao nhiêu không?”. Ngụy Thế Kiệt muốn hiệu quả dùng khổ nhục kế.

“Tôi đã kết hôn, cũng không có ở nơi này, anh đừng làm việc lãng phí”.

“Em và Trầm Vũ Phong chỉ là ích lợi hôn nhân, em và anh ta căn bản không có tình yêu, em vì muốn quên anh cho nên mới quyết định lấy anh ta!”. Ngụy Thế Kiệt nói thẳng.

Ngụy Thế Kiệt đoán hoàn toàn chính xác, cô có chút chột dạ, nhưng khuôn mặt lại càng kiên định “Chuyện đó không liên quan đến anh, tôi muốn đi về”.

Cô muốn đi, nhưng lần này lại bị Ngụy Thế Kiệt ôm vào lòng. “Giai Giai, Giai Giai của anh, em đừng như vậy, chúng ta bắt đầu lại được không?”.

Cô ở trước ngực hắn giãy dục. “Buông ra, nếu anh không buông, tôi sẽ kêu cứu mạng”.

Nghĩ phụ nữ đều bị coi là yếu đuối sao? Chỉ cần cường bạo lên, thì phụ nữ sẽ phải khuất phục sao? Cô không nghĩ Ngụy Thế Kiệt dám làm việc này trên đường.

Mà những người đi trên đường tựa hồ đều ở xa khoanh tay đứng nhìn, hẳn mọi người đều nghĩ họ chính là đôi tình nhân giận nhau.

Tiếng kêu cứu mạng của cô còn chưa la lên, bên má Ngụy Thế Kiệt đột nhiên bị lĩnh một trọng quyền, nháy mắt khiến hắn lảo đảo, cô thoáng chốc vòng tay tự vệ.

Cô kinh ngạc, sau khi nhận ra Trầm Vũ Phong, cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, hay tay ôm chặt thắt lưng Trầm Vũ Phong, coi anh như mội tấm gỗ di động cứu mạng.

Sau khi A Chính đỗ xe xong, Trầm Vũ Phong liền đi đến nhà Triệu Giai Giai, vừa xuống xe anh không lập tức đi lên phía trước, vốn định cho cô một bất ngờ, không ngờ cô lại bị tên họ Ngụy kia ngăn lại.

Anh nhận ra người họ Ngụy này, ngày đó gặp ở tiệc cưới, anh cảm thấy cô không tự nhiên, vì thế đứng bên đường, không cố ý che dấu mình nhưng cô lại không phát hiện sự tồn tại của anh, cho nên cuộc nói chuyện của cô và tên họ Ngụy kia anh đều nghe hết.

Hóa ra cô và họ Ngụy là tình nhân cũ.
“Ngụy tiên sinh, lại gặp nhau rồi”. Trầm Vũ Phong khẩu khí lãnh đạm.

Ngụy Thế Kiệt đi lên trên, lau vết máu bên khóe môi, hắn đương nhiên biết Trầm Vũ Phong là người như thế nào, hắn không thế đối nghịch với Trầm Vũ Phong, chỉ thể ngầm đi tìm Triệu Giai Giai.

Trầm Vũ Phong nhíu mày, môi động đậy, lạnh lùng nói. “Trên đường lớn, công khai đùa giỡn vợ người khác, anh có biết tôi có thể kiện anh vào tù không?

“Trầm tiên sinh, tôi không đùa giỡn Giai Giai, tôi là bạn trai cũ Giai Giai, tôi chỉ cùng cô ấy ôn lại chuyện cũ, mà anh động thủ dánh tôi, tôi cũng có thể kiện anh”. Ngụy Thế Kiệt không cam lòng yếu thế phản kích, nhưng dù sao hắn còn trẻ, lại không ở trong xã hội lịch lãm, thân thế kia sao dám so với Trầm Vũ Phong bề thế.

“Vậy Giai Giai kêu cứu mạng là giả sao?”. Trầm Vũ Phong có thể cảm giác được sự sợ hãi của cô, tay giữ chặt đầu cô, để khuôn mặt nhỏ nhắn chôn sâu trước ngực mình.

Nhìn họ tư thế thân mật, Ngụy Thế Kiệt vừa xấu hổ, vừa không muốn nhận thua. “Giai Giai lấy anh hoàn toàn vì tiền, anh cho là cô ấy yêu anh sao? Người cô ấy yêu là tôi!”. Ngụy Thế Kiệt gầm to.

Triệu Giai Giai ở trong lòng Trầm Vũ Phong mãnh liệt lắc đầu. “Trầm Vũ Phong, chúng ta đi thôi, không cần để ý đến hắn”.

Tại thời điểm này, người cô dựa hẳn vào Trầm Vũ Phong, cô không nghĩ nghe được một câu gì của Ngụy Thế Kiệt, tất cả đều gợi cho cô tràn ngập đau lòng.

“Nếu cô ấy yêu anh, sao lại lấy tôi? Tôi khuyên anh đừng đến đây dây dưa với Giai Giai, nếu không đến lúc đó, anh tự chịu trách nhiệm về hành động điên rồ của mình”. Trầm Vũ Phong ôm lưng cô, chậm rãi hướng về bãi đỗ xe.

Đáng tiếc, Ngụy Thế Kiệt suy xét kĩ là có chậm nhất đi nhanh, hắn chẳng thể đuổi kịp, hắn không cách nào mang tình yêu đi, nếu hắn có thể lấy được Triệu Giai Giai, e là phải phấn đấu ba mươi năm nữa?

Ngụy Thế Kiệt cho dù có hối hận cũng đã quá muộn rồi!

Chương 7
Thì ra chuyện đằng sau lại như vậy, cho nên tình yêu mới không trong kế hoạch của cô, cho nên, cô mới sẵn sàng tình nguyện chấp nhận bản hiệp ước hôn nhân này, cho nên, khi anh đã kết hôn, cố tình không quan tâm đến cô, cô cũng hoàn toàn không để ý lại còn cảm thấy vui vẻ thoải mái, cho nên, cô không chỉ không tin vào tình yêu, mà còn chán ghét những đàn ông trăng hoa.

Mà anh, cũng không tin tưởng tình yêu.
Mẹ anh có mối tình tuổi thanh xuân, có giàu sang, tất cả đều được ban tặng nhưng kết quả thì được gì? Ngay cả một tình yêu bố thí cũng đều không có, trên đời này làm gì có công bằng đâu?

Mà người phụ nữ đấy, bị mất đi tình yêu từ người chồng của mình, giàu sang, nhưng ba anh lại có vẻ thông minh, không màng đến địa vị danh lợi phía trước nên dám sau lưng mẹ xằng bậy, còn Ngụy Thế Kiệt quá mức sốt ruột, nghĩ đến ở nước ngoài, thần không biết, quỷ không hay, không nghĩ chung quy cũng chỉ là công dã tràng.

Cô rất giống mẹ anh, cho dù phát hiện Ngụy Thế Kiệt phản bội, cũng muốn lấy anh để thể hiện quyết tâm mình muốn rời xa Ngụy Thế Kiệt, nhưng ....

Nhưng trong lòng cô còn yêu Ngụy Thế Kiệt không?

Trầm Vũ Phong đứng ở ban công trầm tư, đối mặt với ánh sáng lấp lánh, tâm tình của anh rất rối bời, anh chưa từng thích một người phụ nữ nào khiến hao tổn tinh thần đến vậy, cũng đoán lòng cô đã có biến chuyển, có vẻ anh nên tìm cô nói chuyện nghiêm túc.

Sau khi về, cô về phòng tắm rửa, xem ra cô có ý tránh mặt anh.

“A.....” Trong phòng tắm truyền đến tiếng hét chói tai của cô.

Lần này anh không vội, ngược lại còn mỉm cười, có lẽ anh nên cảm tạ tên “tiểu cường”[3"> này xuất hiện rất đúng thời điểm.

“Trầm Vũ Phong ....” không thấy anh phải ứng, cô gọi vội vàng.

“Sao vậy?”. Anh lúc này mới chậm rãi đi vào phòng tắm.

“Có con gián!”. Cô hé mở cửa phòng tắm, nhưng lần này đã nhớ rõ quấn khăn tắm, chỉ để hở vai.

“Anh vào đây!”. Lúc anh vào phòng tắm, đưa mắt nhìn thật kĩ cô, khăn tắm ẩm ướt quấn quanh người cô, trên cổ, cánh tay tất cả đều lấm tấm vài giọt nước.

Phát hiện thấy ánh mắt cực nóng của anh, cô quay mặt đi, hai chân lặng lẽ lui về phía bồn tắm lớn bên cạnh.

“Ở đâu?”. Anh hỏi, đồng thời cần lấy cái dép.

“Ở ....”. Cô chỉ vào đường nước phía dưới.

Lần này Trầm Vũ Phong phát hiện ngay thấy bóng dáng con gián, trên tay anh đập nhanh cái dép, con gián giương cánh bay lên, không có mắt bay qua chỗ cô,

“A....”. Cô không chỉ hét chói tai, người còn tự động lao vào lòng Trầm Vũ Phong.

“Đừng sợ! Có anh ở đây”. Trầm Vũ Phong ôm thắt lưng cô, xem ra con gián cũng biết phối hợp với anh! Anh cũng xem xét có nên tha cho tên “tiểu cường” này một mạng.

Anh từng bước đi về phía trước, làm bộ muốn đánh vào vị trí con gián. “Giai Giai, em cứ thế này anh sẽ không có cách nào thể hiện tài năng”.

“Ơ ~~”. Cô đành phải buông anh ra, ngược lại còn trốn sau lưng anh.

Anh quay đầu gửi cô một nụ cười mê người, sau đó lại quay đầu, nắm chặt chiếc dép nhắm thẳng con gián lần nữa.

Tuy anh thích cảm giác ôm mỹ nhân, nhưng vì an toàn của bản thân, nhỡ cô ở trong phòng tắm nhiều kinh hãi mà ngã xuống, cho nên anh vẫn quyết định xử tử con gián.

Anh đưa dép lên, nhắm thẳng, chính xác phi giữa cánh con gián, vì thế con gián lập tức ngã chổng vó lên. “Em đợi chút, anh đi lấy cái chổi”.

Anh đi nhanh ra phòng tắm, không đến ba giây đã dọn sạch sẽ thi thể con gián, đem tất cả ra khỏi phòng tắm.

Anh lại đi vào, mới thấy cô cứ ở góc tường. “Em có ổn không?”

Cô lắc đầu dứt khoát: “Vừa này con gián rất đáng sợ, tôi thật sự rất sợ”.

Anh đương nhiên biết cô rất sợ, sợ đến mức ngay cả trên người chỉ có khăn tắm ướt nên không biết anh có thể nhìn thấy rõ ràng làn da trắng nõn đang nổi cả da gà của cô.

“Em xem, bị anh đánh chết rồi, đừng sợ, không có việc gì”. Anh dỗ dành, một tay đặt lên cơ thể mịn màng của cô ôm vào lòng, lại tiếp tục nhìn vào cơ thể không mảnh vải ấy, anh không thể đảm bảo có thể ôm cô thế này mà không làm loạn!

Cô bị con gián làm cho mất hồn, mới cảm thấy mình hoảng sợ, khăn tắm không biết từ khi nào đã rơi trên nền nhà. “Anh .... Anh buông ra”. Cô nói lắp bắp.

“Em chắc chắn muốn anh buông ra?”. Anh gợi lên ý cười tà ác, hai tay mân mê cơ thể cô.

“Phải”. Cô gật đầu
Anh quả thực buông cô ra, đôi mắt to vừa lúc ăn no nụ hoa tuyệt đẹp của cô.

“Anh .... anh nhắm mắt lại!”. Hai tay cô ôm ngực, rất nhanh ngồi xuống.

“Em chắc chắn muốn anh nhắm mắt lại?”. Anh nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn có thể làm bùng phát dục vọng của mình.

Cô chần chừ một lúc mới gật đầu. “Phải”.

Anh quả thực nhắm mắt lại, học điệu người mù không nhìn thấy gì, hai tay duỗi thẳng thăm dò phía trước, chân ở dưới cũng hoạt động đi lên phía trước.

“Anh ....” Mắt thấy hai tay anh tiến lại chỗ mình. “Anh đi ra ngoài!”.

“Em chắc chắn muốn anh ra ngoài?”. Anh cười mờ ám, trêu đùa cô làm cho những suy nghĩ miên man khiến tâm tình buồn bực vừa nãy của anh đã biến thành hư không.

Cái này cô thực sự không chắc chắn, nhưng vẫn gật đầu. “Phải”.

Anh vẫn như trước nhắm chặt hai mắt lại, hai tay tiếp tục sờ soạng, chân phía dưới di chuyển, sau đặt chân phải rồi cẩn thận hạ chân trái, cả người lảo đảo một chút, rồi ngã về phía trước.

Đương nhiên anh vừa lúc ngã lên thân thể của cô, sau đó hai tay lung tung vuốt ve lưng cô rồi đến ngực cô.

Cô thấy hai tay anh vuốt ve sờ loạn, vội vàng đứng lên, nhảy sang bên cạnh. “Anh ... anh đừng sờ loạn!”.

Anh ý cười càng đậm. “Em chắc chắn muốn anh không sờ loạn?”.

Trong phòng tắm nhỏ bé, tim cô vì anh mà gần như đập hỗn loạn một trăm nhịp, cô chỉ có thể nói thật nhỏ một tiếng. “Phải”.

Anh đứng thẳng tắp, hai tay giơ lên cao, làm động tác đầu hàng, thoạt nhìn thật quân tử.

Không thể để anh mở mắt ra, cũng không thể để anh sờ soạng, cô chỉ có thể phụ giúp anh nói: “Cửa ở bên cạnh”.

Cô muốn anh tiến đến trước cửa, anh lại còn vụng trộm nheo mắt một cái, lấy trọng tâm không vững đổ người về phía trước, đồng thời chặn ngang ôm lấy cô, nhanh chóng che đôi môi cô.

Cái gì là hương vị đam mê, cái gì là tâm hoảng ý loạn, bây giờ cô đã hiểu.

Lý trí nói cho cô, cô nên kháng cự cái hôn của anh, nhưng lý trí của cô lại bị tình dục áp đảo, cô hoàn toàn chìm đắm vào trong nhu tình của anh.

Anh không cho cô thời gian kháng cự thở dốc, dùng kỹ năng cao siêu của mình, nháy mắt đã làm nụ hôn càng sâu sắc, một tay châm ngọn lửa lên thân thể cô, một tay tự cởi cúc áo sơ mi mình.

“Giai Giai, Giai Giai đáng yêu của anh!”. Anh cởi áo sơ mi mình, thừa dịp lúc cô ý loạn tình mê, dịu dàng ôm lấy cô, đưa cô vào bồn tắm lớn ước chừng chứa đủ hai người.

Anh mở khóa nước trền đầu, vòi hoa sen phun ra dòng nước ấm áp càng làm sâu sắc ngọn lửa đam mê, anh rất nhanh cởi sạch quần áo trên người, cũng nhảy vào dòng nước mênh mông.

Anh không cho cô cơ hội cự tuyệt, cô cũng bị tình yêu tràn ngập của anh bao vây mà không thể nói lên lời cự tuyệt.

Đêm nay, anh và cô cuối cùng cũng trở thành vợ chồng thật sự.

***
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT135/2309