Tiểu thuyết Ông Chủ Là Cực Phẩm-full
| Lượt xem : |
ng có thể hiểu được. Nhưng vấn đề là, trước tình hình hiện nay, tại sao anh vẫn có thể bình tĩnh đến lạnh lùng như vậy?…
Không lẽ trong mắt anh, vị khách qua đường như cô chỉ là trò tiêu khiển một đêm không hề có chút ý nghĩa gì? Dùng xong rồi thì lập tức vứt bỏ, lập tức lãng quên, cho dù có gặp lại cô cũng không cần thiết phải nhắc tới chuyện đó?
Thái độ của anh khiến lửa giận trong lòng cô càng bốc lên ngùn ngụt, cô dồn hết sức vào cánh tay, giữ chặt lấy anh, "Lăng Thái! Đồ chết tiệt nhà anh mau đứng lại cho tôi! Tôi muốn anh nói cho rõ ràng!..."
Người đàn ông trước mặt cô bỗng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, ánh mắt anh sâu thăm thẳm, không thể nào đoán được ý nghĩ bên trong. Hai cánh tay to lớn giữ chặt vai cô, đôi môi người đàn ông trước mặt ép xuống, lành lạnh, nhưng mềm mại không ngờ.
Nguy Đồng sững người, toàn thân tê cứng.
Hơi thở của anh thơm mát nồng nàn, thuần túy trong suốt, hoàn toàn không giống với Lăng Lạc An.
Trái ngược với sự đột ngột có chút sợ hãi lúc đầu, anh hôn cô thật nhẹ nhàng, nhẹ như hạt sương mai, dịu dàng, đắm say. Nếu không phải ở một tình huống trớ trêu như bây giờ, nếu không phải là nụ hôn của anh và cô, thì Nguy Đồng còn nghĩ rằng, đây là nụ hôn ngọt ngào nhất của một cặp tình nhân.
Nguy Đồng sững người, mắt tròn xoe nhìn khuôn mặt đẹp tuyệt gần trong gang tấc, đôi tay cứng đờ đang muốn đẩy anh ra, thì anh đã buông cô ra trước.
"Bây giờ, đã bình tĩnh lại chưa?" Khoảng cách rất gần khiến Nguy Đồng có thể nhìn anh rõ hơn. Đôi môi anh khẽ động, hơi thở vẫn nồng ấm,..qu๖ۣۜY.. trên môi anh vẫn còn vương hơi ấm của cô. Nhưng ánh mắt nhìn cô lại lạnh lùng, điềm nhiên đến vậy, cứ như người đàn ông hôn cô vừa rồi không phải là anh.
Những ngón tay thon dài khẽ lướt qua khuôn mặt cô, chỉnh lại vài sợi tóc buông xuống, vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu mềm mại như dải lụa, "Nếu đã bình tĩnh rồi, chúng ta nói chuyện."
***
Thành phố Z.
Trong căn phòng ăn khép kín tại một nhà hàng sang trọng, một người đứng khom lưng, cung kính đem những tin nóng hổi nhất vừa nhận được từ thành phố S báo cáo lại cho cậu chủ của mình. Sau cùng, người đó dừng lại một lát, do dự không biết có nên nói nốt chuyện đó cho cậu chủ nghe hay không.
"Có chuyện gì thì mau nói, tôi ghét nhất là kiểu úp úp mở mở!" Ánh sáng từ chiếc đèn nhỏ không đủ chiếu sáng cả căn phòng, trên chiếc ghế sô-pha, chàng trai gương mặt thanh tú, mỉm cười tự mãn xoay xoay ly rượu vang trong tay mình. Dung dịch màu hồng đậm lắc lư trong chiếc ly thủy tinh trong suốt, phản chiếu đôi mắt đào hoa phảng phất nét buồn man mác của người đối diện. Người đó có thể dễ dàng giải quyết vấn đề đó một cách gọn gàng, thực sự khiến anh không thể nào vui nổi.
"Là... chuyện liên quan đến cô Nguy Đồng." Tên trợ thủ cúi đầu, rốt cuộc cũng đã nói ra tất cả những chuyện thám tử quan sát được ở bệnh viện.
Một sự yên lặng kéo dài, dài tới nỗi tên thuộc hạ kia nghĩ rằng cậu chủ không nghe rõ lời báo cáo của mình. Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ vang lên xé tan sự yên lặng của căn phòng. Ly rượu rơi xuống đất, vỡ tan. Tên thủ hạ khẽ ngẩng đầu, phát hiện sắc mặt của cậu chủ còn khó coi hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều.
"Nói lại một lần nữa, hai người họ đã quen nhau như thế nào?"
"Là... là tình một đêm... năm năm về trước..." Tuy tên thuộc hạ không thể nghe rõ cuộc nói chuyện của họ đến thế, nhưng vì thái độ quá khó hiểu của hai người, nên hắn đã đi sâu điều tra. Kết quả là điều tra đến tận chỗ Trần Úc, và biết được mọi chuyện từ miệng của anh.
Tên thuộc hạ khẽ liếc nhìn người đàn ông với đôi mắt u tối lạnh lẽo đang ngồi trên chiếc sô-pha, sợ hãi không dám thở mạnh.
Hắn chưa từng thấy cậu chủ của mình có nét biểu cảm như vậy, chẳng qua cũng chỉ là một đứa con gái thôi mà. Theo hắn được biết thì cậu chủ chưa bao giờ thật lòng với bất kỳ một cô gái nào. Cũng vì hắn biết được điều này, nên mới dám báo cáo toàn bộ chuyện đó. Nếu sớm biết cậu chủ thật sự để tâm tới cô gái kia, thì hắn sẽ kín miệng như bưng, đánh chết cũng không nói ra nửa lời.
Lăng Lạc An với tay, lấy một chiếc ly khác, tự rót cho mình một ly rượu vang thượng hạng, "Vậy bây giờ hai người họ đang ở đâu?"
"Họ đang trên đường về, theo dự tính thì có lẽ cũng sắp tới nơi rồi. Là... cô Nguy Đồng lái xe, trợ lý của Lăng Thái phụ trách đánh lạc hướng..."
"Được rồi!" Anh giữ chặt ly rượu, quai hàm như đang co cứng.
Tên thuộc hạ không dám nán lại lâu, cung kính cúi chào, nhanh chóng bước ra khỏi căn phòng.
***
Xe chạy khá chậm, trên cả quãng đường Nguy Đồng không nói câu nào, người đàn ông ngồi trên ghế lái phụ cũng trầm mặc không kém, hình như anh đang muốn dành cho cô một không gian riêng để tự mình suy nghĩ.
Trưa nay tại phòng bệnh, chỉ sau một câu nói của anh, cơn thịnh nộ của cô đã tan biến như chưa từng tồn tại.
"Chuyện này nếu nói ra thì cô nghĩ có ích lợi gì? Với cô, với tôi, hay là với cả Lăng Lạc An? Không phải cô không biết quan hệ giữa tôi và Lăng Lạc An, cũng thừa hiểu hậu quả của chuyện này đối với quan hệ hai người. Tôi không ngần ngại làm những chuyện bất chấp thủ đoạn, nhưng cô thì khác."
Anh ngồi trên sô-pha, đôi chân thon dài bắt chéo, hai hàng lông mày nhíu lại, thần sắc lạnh nhạt. Khóe môi khẽ cong lên, nửa cười nửa như không, đôi mắt đen lạnh lùng, sâu thẳm, tại nơi thâm sâu nhất tựa như đang chứa đựng điều gì đó mà cô không thể nhìn thấu được.
"Mối quan hệ giữa người với người, một khi đã thay đổi thì rất khó khôi phục lại như lúc ban đầu, tôi không muốn cô phải hối hận." Ánh mắt anh bao trùm lấy cô, một phản ứng dù là nhỏ nhất của cô, cũng không lọt qua được mắt anh.
"Vậy ý của anh là, chuyện này đối với anh không có chút ý nghĩa nào sao?" Vì vậy, sau đêm đó mới không từ mà biệt rồi mất tích luôn!".... Trong lòng cô lửa giận lại dâng trào, nếu anh dám nói "phải" thì cô sẽ lập tức đánh anh một trận, mặc kệ anh có phải là sếp của cô hay không?
"Ý nghĩa phải là từ cả hai phía, được xây dựng trên lập trường của cả tôi và cô." Ánh mắt đang bao trùm cô nhẹ nhàng di chuyển, dừng lại nơi ánh nắng đang soi thẳng vào căn phòng qua khe cửa sổ. "Nếu chỉ từ phía một mình tôi, thì không thể có ý nghĩa gì được. Đợi tới một ngày, cô muốn nó thực sự có ý nghĩa, thì hãy tới hỏi tôi.
Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó, sự tức giận trong lòng Nguy Đồng không còn nữa, nhưng sự việc vẫn chỉ là một mớ hỗn độn.…
Nhân vật nam chính trong chuyện tình một đêm của Nguy Đồng năm năm về trước, thật sự vượt xa tầm tưởng tượng của cô, là cô của năm năm trước quá tài giỏi, hay cô của năm năm sau quá kém cỏi đây? Năm năm trước cô chỉ dùng một đêm đã chinh phục được cơ thể của người đàn ông này, nhưng năm năm sau, bất kể cô làm thế nào cũng không thắng nổi miệng lưỡi sắc bén và cái đầu quá tỉnh của anh.
Chương 16: Sự thay đổi khác thường của lăng thiếu gia
Sau nhiều suy nghĩ, Nguy Đồng cuối cùng cũng rút ra được kết luận, Lăng Thái quả thực rất đáng sợ.
Anh rất sâu sắc, rất cơ trí, rất ung dung nhưng cũng rất thành thục, trước mặt anh, cô như một cô gái nhỏ ngốc nghếch, hoàn toàn không có bất kỳ sức uy hiếp nào. Đến quả đấm của cô cũng giống như thứ đạo cụ không lý trí mà thanh niên trẻ thường ỷ vào.
Qua hai giờ đi xe, cuối cùng Nguy Đồng cũng nghĩ thông suốt: người đàn ông như vậy, có thể tránh thì tránh, tuyệt đối không thể giao đấu chính diện, nếu không ngay cả chết như thế nào cũng sẽ không thể biết được.
Chuyện năm đó dù sao đã qua rồi, hãy dứt khoát để nó vĩnh viễn qua đi, anh không nhắc đến, cô cũng không nhắc đến, cứ như vậy mà quên đi thì tốt.
Cô làm theo lời anh dặn, trực tiếp đưa anh trở về "Thanh Phong Vọng Sơn".
"Cô lái xe về, ngày mai đúng giờ tới đón tôi, mấy ngày nay cô tạm thời làm lái xe."
"Lăng tổng, chiếc xe xa hoa như vậy, tôi sợ đỗ ở chỗ tôi sẽ bị người ta đập." Ngữ điệu Nguy Đồng lành lạnh.
Tầm nhìn của Lăng Thái dừng ở phía cô một lúc, sau đó nhẹ nhàng cười nhạt, "Vậy, xe đỗ ở đây, cô cũng ở lại đây, thế nào?"
"Anh có ý gì!" Con người nóng nảy rốt cuộc nhịn không được, lại xù lông lên.
"Cô thấy tôi có ý gì?" Anh tháo dây an toàn ra, cúi người tới gần cô. Hơi thở nam tính ào tới, đôi môi mỏng gần ngay trước mắt, Nguy Đồng luống cuống, dính chặt vào ghế ngồi, ngậm chặt miệng lại.
Anh cười nhẹ, tay lướt qua ghế, lấy chiếc laptop ở đằng sau, đẩy cửa xe trước, chậm rãi nói, "Lái về đi, ngày mai đừng đến muộn. Nếu quả thật bị đập, tôi cũng không bắt cô đền đâu."…
Nhìn bóng dáng nho nhã cao lớn của người đàn ông đó đi vào tòa nhà, Nguy Đồng phát tiết đập đầu khắp nơi.
Anh, anh ta dùng ngôn ngữ trêu chọc cô, trêu chọc cô, trêu chọc cô!
Thật muốn đánh anh ta, thật muốn đánh, thật muốn đánh anh ta... Nhưng tại sao cô lại không dám, tại sao, tại sao, tại sao? Cô vô cùng bực tức.
***
Buổi trưa Lục Lộ về đến công ty, phát hiện vệ sĩ kiêm lái xe Nguy Đồng mang vẻ mặt rất khó coi.
Tuy không biết giữa cô và sếp đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện cô vô lễ với anh hôm qua là sự thật, anh đặt giấy tờ xuống, với thái độ là trợ lý vừa dạy dỗ hai câu, cô gái vốn cuộn tròn trên sô-pha giả chết đột nhiên đứng bật dậy.
Nguy Đồng lấy lon nước Vương Lão Cát trên bàn trà, mở ra uống một hơi cạn sạch, sau đó cầm chiếc lon không giơ lên trước mặt anh. Cô chỉ dùng lực một tay,..lê.. chiếc lon cứng kia kêu răng rắc rồi bẹp dần. Khoảnh khắc ấy, Lục Lộ cảm thấy tim mình cũng đang bị bóp bẹp dần giống chiếc lon kia.
Không phải lon Coca bằng nhôm, mà là lon Vương Lão Cát bằng sắt.
Cô gái này thật đáng sợ!
Cô gái đáng sợ kia thị uy xong, lại ôm chiếc điện thoại ngã xuống sô-pha.
Từ sáng đến giờ, cô chỉ suy nghĩ một vấn đề: rốt cuộc có gọi cho Lăng Lạc An không?
Chuyện này tới quá đột ngột, tuy rằng cô muốn nó vĩnh viễn qua đi, hoàn toàn quên lãng. Nhưng cô là người không giỏi che dấu, trong lòng có chuyện, nhất định sẽ bị Lăng Lạc An nhìn ra. Đến lúc đó anh hỏi, cô làm sao có thể giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục ăn cơm hẹn hò với anh?
Nguy Đồng từng nghĩ sẽ chủ động nói rõ chuyện này cho anh, nhưng vừa nghĩ đến thân phận của nam chính, cách nghĩ ấy liền tự động tan biến.
Cô sao có thể mở miệng được đây?
Người đó là chú của anh!
Nghĩ đến đây, cô gái co ro trên sô-pha không nhịn được rên lên khe khẽ. Cô vứt điện thoại, che mắt, vùi cả người vào trong sô-pha.
Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như thế? Xấu hổ quá, bực tức quá, thật muốn tìm một người đánh một trận cho hả giận.
Trợ lý Lục Lộ đứng trong phòng, đột nhiên không khỏi rùng mình một cái...
***
Nguy Đồng ảm đạm như vậy đến hết giờ làm, cô theo Lăng Thái vào thang máy, thang máy dừng ở tầng hai tám, Lăng Lạc An bước vào.
"Hi!" Hôm nay anh mặc một chiếc măng tô ngắn màu xám ôm sát, ống quần thẳng, càng làm tôn lên dáng của anh, chân dài, eo gầy, đẹp trai vô cùng.
Anh bước vào, một mùi nước hoa hấp dẫn quý phái lan tỏa khắp thang máy chật hẹp. Anh chào hỏi Lăng Thái, c
QUAY LẠIKhông lẽ trong mắt anh, vị khách qua đường như cô chỉ là trò tiêu khiển một đêm không hề có chút ý nghĩa gì? Dùng xong rồi thì lập tức vứt bỏ, lập tức lãng quên, cho dù có gặp lại cô cũng không cần thiết phải nhắc tới chuyện đó?
Thái độ của anh khiến lửa giận trong lòng cô càng bốc lên ngùn ngụt, cô dồn hết sức vào cánh tay, giữ chặt lấy anh, "Lăng Thái! Đồ chết tiệt nhà anh mau đứng lại cho tôi! Tôi muốn anh nói cho rõ ràng!..."
Người đàn ông trước mặt cô bỗng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn cô, ánh mắt anh sâu thăm thẳm, không thể nào đoán được ý nghĩ bên trong. Hai cánh tay to lớn giữ chặt vai cô, đôi môi người đàn ông trước mặt ép xuống, lành lạnh, nhưng mềm mại không ngờ.
Nguy Đồng sững người, toàn thân tê cứng.
Hơi thở của anh thơm mát nồng nàn, thuần túy trong suốt, hoàn toàn không giống với Lăng Lạc An.
Trái ngược với sự đột ngột có chút sợ hãi lúc đầu, anh hôn cô thật nhẹ nhàng, nhẹ như hạt sương mai, dịu dàng, đắm say. Nếu không phải ở một tình huống trớ trêu như bây giờ, nếu không phải là nụ hôn của anh và cô, thì Nguy Đồng còn nghĩ rằng, đây là nụ hôn ngọt ngào nhất của một cặp tình nhân.
Nguy Đồng sững người, mắt tròn xoe nhìn khuôn mặt đẹp tuyệt gần trong gang tấc, đôi tay cứng đờ đang muốn đẩy anh ra, thì anh đã buông cô ra trước.
"Bây giờ, đã bình tĩnh lại chưa?" Khoảng cách rất gần khiến Nguy Đồng có thể nhìn anh rõ hơn. Đôi môi anh khẽ động, hơi thở vẫn nồng ấm,..qu๖ۣۜY.. trên môi anh vẫn còn vương hơi ấm của cô. Nhưng ánh mắt nhìn cô lại lạnh lùng, điềm nhiên đến vậy, cứ như người đàn ông hôn cô vừa rồi không phải là anh.
Những ngón tay thon dài khẽ lướt qua khuôn mặt cô, chỉnh lại vài sợi tóc buông xuống, vuốt nhẹ mái tóc dài màu nâu mềm mại như dải lụa, "Nếu đã bình tĩnh rồi, chúng ta nói chuyện."
***
Thành phố Z.
Trong căn phòng ăn khép kín tại một nhà hàng sang trọng, một người đứng khom lưng, cung kính đem những tin nóng hổi nhất vừa nhận được từ thành phố S báo cáo lại cho cậu chủ của mình. Sau cùng, người đó dừng lại một lát, do dự không biết có nên nói nốt chuyện đó cho cậu chủ nghe hay không.
"Có chuyện gì thì mau nói, tôi ghét nhất là kiểu úp úp mở mở!" Ánh sáng từ chiếc đèn nhỏ không đủ chiếu sáng cả căn phòng, trên chiếc ghế sô-pha, chàng trai gương mặt thanh tú, mỉm cười tự mãn xoay xoay ly rượu vang trong tay mình. Dung dịch màu hồng đậm lắc lư trong chiếc ly thủy tinh trong suốt, phản chiếu đôi mắt đào hoa phảng phất nét buồn man mác của người đối diện. Người đó có thể dễ dàng giải quyết vấn đề đó một cách gọn gàng, thực sự khiến anh không thể nào vui nổi.
"Là... chuyện liên quan đến cô Nguy Đồng." Tên trợ thủ cúi đầu, rốt cuộc cũng đã nói ra tất cả những chuyện thám tử quan sát được ở bệnh viện.
Một sự yên lặng kéo dài, dài tới nỗi tên thuộc hạ kia nghĩ rằng cậu chủ không nghe rõ lời báo cáo của mình. Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ vang lên xé tan sự yên lặng của căn phòng. Ly rượu rơi xuống đất, vỡ tan. Tên thủ hạ khẽ ngẩng đầu, phát hiện sắc mặt của cậu chủ còn khó coi hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều.
"Nói lại một lần nữa, hai người họ đã quen nhau như thế nào?"
"Là... là tình một đêm... năm năm về trước..." Tuy tên thuộc hạ không thể nghe rõ cuộc nói chuyện của họ đến thế, nhưng vì thái độ quá khó hiểu của hai người, nên hắn đã đi sâu điều tra. Kết quả là điều tra đến tận chỗ Trần Úc, và biết được mọi chuyện từ miệng của anh.
Tên thuộc hạ khẽ liếc nhìn người đàn ông với đôi mắt u tối lạnh lẽo đang ngồi trên chiếc sô-pha, sợ hãi không dám thở mạnh.
Hắn chưa từng thấy cậu chủ của mình có nét biểu cảm như vậy, chẳng qua cũng chỉ là một đứa con gái thôi mà. Theo hắn được biết thì cậu chủ chưa bao giờ thật lòng với bất kỳ một cô gái nào. Cũng vì hắn biết được điều này, nên mới dám báo cáo toàn bộ chuyện đó. Nếu sớm biết cậu chủ thật sự để tâm tới cô gái kia, thì hắn sẽ kín miệng như bưng, đánh chết cũng không nói ra nửa lời.
Lăng Lạc An với tay, lấy một chiếc ly khác, tự rót cho mình một ly rượu vang thượng hạng, "Vậy bây giờ hai người họ đang ở đâu?"
"Họ đang trên đường về, theo dự tính thì có lẽ cũng sắp tới nơi rồi. Là... cô Nguy Đồng lái xe, trợ lý của Lăng Thái phụ trách đánh lạc hướng..."
"Được rồi!" Anh giữ chặt ly rượu, quai hàm như đang co cứng.
Tên thuộc hạ không dám nán lại lâu, cung kính cúi chào, nhanh chóng bước ra khỏi căn phòng.
***
Xe chạy khá chậm, trên cả quãng đường Nguy Đồng không nói câu nào, người đàn ông ngồi trên ghế lái phụ cũng trầm mặc không kém, hình như anh đang muốn dành cho cô một không gian riêng để tự mình suy nghĩ.
Trưa nay tại phòng bệnh, chỉ sau một câu nói của anh, cơn thịnh nộ của cô đã tan biến như chưa từng tồn tại.
"Chuyện này nếu nói ra thì cô nghĩ có ích lợi gì? Với cô, với tôi, hay là với cả Lăng Lạc An? Không phải cô không biết quan hệ giữa tôi và Lăng Lạc An, cũng thừa hiểu hậu quả của chuyện này đối với quan hệ hai người. Tôi không ngần ngại làm những chuyện bất chấp thủ đoạn, nhưng cô thì khác."
Anh ngồi trên sô-pha, đôi chân thon dài bắt chéo, hai hàng lông mày nhíu lại, thần sắc lạnh nhạt. Khóe môi khẽ cong lên, nửa cười nửa như không, đôi mắt đen lạnh lùng, sâu thẳm, tại nơi thâm sâu nhất tựa như đang chứa đựng điều gì đó mà cô không thể nhìn thấu được.
"Mối quan hệ giữa người với người, một khi đã thay đổi thì rất khó khôi phục lại như lúc ban đầu, tôi không muốn cô phải hối hận." Ánh mắt anh bao trùm lấy cô, một phản ứng dù là nhỏ nhất của cô, cũng không lọt qua được mắt anh.
"Vậy ý của anh là, chuyện này đối với anh không có chút ý nghĩa nào sao?" Vì vậy, sau đêm đó mới không từ mà biệt rồi mất tích luôn!".... Trong lòng cô lửa giận lại dâng trào, nếu anh dám nói "phải" thì cô sẽ lập tức đánh anh một trận, mặc kệ anh có phải là sếp của cô hay không?
"Ý nghĩa phải là từ cả hai phía, được xây dựng trên lập trường của cả tôi và cô." Ánh mắt đang bao trùm cô nhẹ nhàng di chuyển, dừng lại nơi ánh nắng đang soi thẳng vào căn phòng qua khe cửa sổ. "Nếu chỉ từ phía một mình tôi, thì không thể có ý nghĩa gì được. Đợi tới một ngày, cô muốn nó thực sự có ý nghĩa, thì hãy tới hỏi tôi.
Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó, sự tức giận trong lòng Nguy Đồng không còn nữa, nhưng sự việc vẫn chỉ là một mớ hỗn độn.…
Nhân vật nam chính trong chuyện tình một đêm của Nguy Đồng năm năm về trước, thật sự vượt xa tầm tưởng tượng của cô, là cô của năm năm trước quá tài giỏi, hay cô của năm năm sau quá kém cỏi đây? Năm năm trước cô chỉ dùng một đêm đã chinh phục được cơ thể của người đàn ông này, nhưng năm năm sau, bất kể cô làm thế nào cũng không thắng nổi miệng lưỡi sắc bén và cái đầu quá tỉnh của anh.
Chương 16: Sự thay đổi khác thường của lăng thiếu gia
Sau nhiều suy nghĩ, Nguy Đồng cuối cùng cũng rút ra được kết luận, Lăng Thái quả thực rất đáng sợ.
Anh rất sâu sắc, rất cơ trí, rất ung dung nhưng cũng rất thành thục, trước mặt anh, cô như một cô gái nhỏ ngốc nghếch, hoàn toàn không có bất kỳ sức uy hiếp nào. Đến quả đấm của cô cũng giống như thứ đạo cụ không lý trí mà thanh niên trẻ thường ỷ vào.
Qua hai giờ đi xe, cuối cùng Nguy Đồng cũng nghĩ thông suốt: người đàn ông như vậy, có thể tránh thì tránh, tuyệt đối không thể giao đấu chính diện, nếu không ngay cả chết như thế nào cũng sẽ không thể biết được.
Chuyện năm đó dù sao đã qua rồi, hãy dứt khoát để nó vĩnh viễn qua đi, anh không nhắc đến, cô cũng không nhắc đến, cứ như vậy mà quên đi thì tốt.
Cô làm theo lời anh dặn, trực tiếp đưa anh trở về "Thanh Phong Vọng Sơn".
"Cô lái xe về, ngày mai đúng giờ tới đón tôi, mấy ngày nay cô tạm thời làm lái xe."
"Lăng tổng, chiếc xe xa hoa như vậy, tôi sợ đỗ ở chỗ tôi sẽ bị người ta đập." Ngữ điệu Nguy Đồng lành lạnh.
Tầm nhìn của Lăng Thái dừng ở phía cô một lúc, sau đó nhẹ nhàng cười nhạt, "Vậy, xe đỗ ở đây, cô cũng ở lại đây, thế nào?"
"Anh có ý gì!" Con người nóng nảy rốt cuộc nhịn không được, lại xù lông lên.
"Cô thấy tôi có ý gì?" Anh tháo dây an toàn ra, cúi người tới gần cô. Hơi thở nam tính ào tới, đôi môi mỏng gần ngay trước mắt, Nguy Đồng luống cuống, dính chặt vào ghế ngồi, ngậm chặt miệng lại.
Anh cười nhẹ, tay lướt qua ghế, lấy chiếc laptop ở đằng sau, đẩy cửa xe trước, chậm rãi nói, "Lái về đi, ngày mai đừng đến muộn. Nếu quả thật bị đập, tôi cũng không bắt cô đền đâu."…
Nhìn bóng dáng nho nhã cao lớn của người đàn ông đó đi vào tòa nhà, Nguy Đồng phát tiết đập đầu khắp nơi.
Anh, anh ta dùng ngôn ngữ trêu chọc cô, trêu chọc cô, trêu chọc cô!
Thật muốn đánh anh ta, thật muốn đánh, thật muốn đánh anh ta... Nhưng tại sao cô lại không dám, tại sao, tại sao, tại sao? Cô vô cùng bực tức.
***
Buổi trưa Lục Lộ về đến công ty, phát hiện vệ sĩ kiêm lái xe Nguy Đồng mang vẻ mặt rất khó coi.
Tuy không biết giữa cô và sếp đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện cô vô lễ với anh hôm qua là sự thật, anh đặt giấy tờ xuống, với thái độ là trợ lý vừa dạy dỗ hai câu, cô gái vốn cuộn tròn trên sô-pha giả chết đột nhiên đứng bật dậy.
Nguy Đồng lấy lon nước Vương Lão Cát trên bàn trà, mở ra uống một hơi cạn sạch, sau đó cầm chiếc lon không giơ lên trước mặt anh. Cô chỉ dùng lực một tay,..lê.. chiếc lon cứng kia kêu răng rắc rồi bẹp dần. Khoảnh khắc ấy, Lục Lộ cảm thấy tim mình cũng đang bị bóp bẹp dần giống chiếc lon kia.
Không phải lon Coca bằng nhôm, mà là lon Vương Lão Cát bằng sắt.
Cô gái này thật đáng sợ!
Cô gái đáng sợ kia thị uy xong, lại ôm chiếc điện thoại ngã xuống sô-pha.
Từ sáng đến giờ, cô chỉ suy nghĩ một vấn đề: rốt cuộc có gọi cho Lăng Lạc An không?
Chuyện này tới quá đột ngột, tuy rằng cô muốn nó vĩnh viễn qua đi, hoàn toàn quên lãng. Nhưng cô là người không giỏi che dấu, trong lòng có chuyện, nhất định sẽ bị Lăng Lạc An nhìn ra. Đến lúc đó anh hỏi, cô làm sao có thể giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục ăn cơm hẹn hò với anh?
Nguy Đồng từng nghĩ sẽ chủ động nói rõ chuyện này cho anh, nhưng vừa nghĩ đến thân phận của nam chính, cách nghĩ ấy liền tự động tan biến.
Cô sao có thể mở miệng được đây?
Người đó là chú của anh!
Nghĩ đến đây, cô gái co ro trên sô-pha không nhịn được rên lên khe khẽ. Cô vứt điện thoại, che mắt, vùi cả người vào trong sô-pha.
Trên đời này sao lại có chuyện trùng hợp như thế? Xấu hổ quá, bực tức quá, thật muốn tìm một người đánh một trận cho hả giận.
Trợ lý Lục Lộ đứng trong phòng, đột nhiên không khỏi rùng mình một cái...
***
Nguy Đồng ảm đạm như vậy đến hết giờ làm, cô theo Lăng Thái vào thang máy, thang máy dừng ở tầng hai tám, Lăng Lạc An bước vào.
"Hi!" Hôm nay anh mặc một chiếc măng tô ngắn màu xám ôm sát, ống quần thẳng, càng làm tôn lên dáng của anh, chân dài, eo gầy, đẹp trai vô cùng.
Anh bước vào, một mùi nước hoa hấp dẫn quý phái lan tỏa khắp thang máy chật hẹp. Anh chào hỏi Lăng Thái, c
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu