Truyện nhiều tập - Sự chờ đợi của lương thần - phần 4
| Lượt xem : |
hôm nay đã dần dần hiện rõ, khiến trái tim cô thắt lại. Nhưng gặng hỏi anh vào lúc này là không thích hợp.
Cố tình từ chối một lời hứa, một cử chỉ thân mật.
Từ nay về sau anh và cô sẽ thế nào ?
Cô chậm chạp bước trên thảm cỏ xanh mềm mại, có cảm giác như đã cảm thấy hết cái nghiệt ngã của cuộc sống. Từ khi tái hợp, đây là lần đầu tiên anh, một lần nữa, giữ khoảng cách với cô.
Vừa nhìn bạn, Bảo Lâm vội hỏi : « Sao Diệc Phong không đến ? Tại sao hai người cứ đứng mãi đằng đó ? », rồi liếc nhìn quả cầu hoa trên tay Lương Thần, nháy mắt với cô.
Lương Thần để quả cầu sang một bên, cầm con dao to có thắt nơ đỏ, đưa cho Bảo Lâm, mỉm cười giục : « Nào cắt bánh đi, tớ đợi lâu quá rồi ».
Mọi người xúm lại, chú rể cầm tay cô dâu cùng cắt bánh, lớp kem trắng như tuyết chia thành hai đường, lời thề tình yêu viết trên đó cũng bị cắt làm đôi.
Lương Thần đứng bên chăm chú nhìn cái bánh cưới khổng lồ đã bị chia thành hai nửa, ngẩng đầu, qua những cái đầu nhấp nhô, cô nhìn thấy Diệc Phong đang nói chuyện điện thoại đi đến…
Lương Thần bắt đầu cắt bánh thành những miếng nhỏ, Diệc Phong đến bên nói với Bảo Lâm : « Xin lỗi, tôi có việc gấp, phải đi trước », sau đó anh bắt tay chú rể : « Tân hôn vui vẻ ! ».
Bảo Lâm ngạc nhiên : « Bỏ đi sớm thế ! », nhưng lại sợ lỡ việc của anh nên huých vào tay Lương Thần đứng bên : « Cậu không được đi, phải ở lại với tớ ».
Cô ngước nhìn Diệc Phong. Biểu hiện của hai người không có gì khác thường, không ai hay biết chuyện của họ. Lòng cô đắng ngắt, bây giờ coi như anh đã bỏ rơi cô, không hề có dấu hiệu báo trước, anh cứ thế đột nhiên bỏ đi, hoàn toàn không có ý bảo cô đi cùng.
Nhưng dù vậy, cô vẫn nói : « Em ở lại, anh cứ đi trước ».
Mắt Diệc Phong thoáng xao động, không phải anh không nhận ra vẻ giễu cợt trong câu nói của cô, nhưng anh vẫn làm ra vẻ như không nhận ra, nói giọng vui vẻ : « Vậy lát nữa em tự về nhà ! ».
Lương Thần gắng gượng ở lại đến chiều, hôm nay là ngày vui của Bảo Lâm, không nên làm bạn mình mất vui, cô mấy lần tự nhắc nhở bản thân.
Chiếc taxi phanh gấp, một người đàn ông cao lớn bước ra, mái tóc hung vàng càng rực lên dưới ánh nắng.
« Anh đến đây làm gì ? » Sau khi nhìn quanh, James tức giận nhìn thẳng vào Lăng Diệc Phong đang đứng tựa vào xe màu đen.
Diệc Phong lẳng lặng lên xe, ngồi vào ghế, James vội vàng vào theo, cầm chiếc chìa khóa xe trước đó vứt trên ghế, vừa nổ máy vừa lẩm bẩm : « Tình trạng như vậy mà vẫn lái xe chạy lung tung ? », rồi lại lắc đầu bất lực : « Không muốn sống nữa chắc ! ».
Diệc Phong liếc nhìn anh ta, chống khuỷu tay vào cửa xe, sắc mặt tái dần.
« Yên tâm, tôi chưa ngốc đến thế », anh hạ giọng, « Nếu không đã chẳng nhờ anh lái xe ».
Bãi đỗ xe cách khu vực hôn lễ một đoạn, qua mấy khúc quành, tiếng cười nói ồn ào bên đó ở đây không nghe thấy. Ở chỗ này không lo bị Lương Thần phát hiện, cuối cùng anh đã có thể nghỉ ngơi.
Xe khởi động gấp, chậm chạp tiến về phía trước. Diệc Phong nhăn mặt, tìm chai nước lọc, sau đó lấy lọ thuốc trong túi áo khoác, chưa kịp mở nắp đã bị người bên cạnh giằng mất.
James một tay lái xe, tay kia cầm hộp thuốc nhỏ máu trắng chỉ bẳng ngón tay cái, lắc lắc, mấy viên thuốc va chạm lách cách. Anh ta cau mày nghiêm trọng : « Đây là thuốc hai tuần trước tôi đưa cho anh ? ». thấy Diệc Phong nhắm mắt không nói, anh ta càng bực : « Tôi đã cảnh báo anh, loại giảm đau này nên dùng ít thôi. Anh để mất bao nhiêu thời gian rồi, biết không ? Các triệu chứng phát tác ngày càng mau, càng khó khống chế, nếu anh cứ theo ý mình, uống hết chỗ đó thì đừng hy vọng tôi cho thêm ».
James vốn là người điềm tĩnh, đĩnh đạc như một học giả, lúc này không kiềm chế được, anh ta cũng cảm thấy bất lực với con người ương ngạnh này. Nhưng sự tức giận của James giống như ném một hòn đá xuống đáy vực, chẳng có lấy một phản hồi. James nghiến răng nhìn sang bên, lọ thuốc vẫn còn trong tay, thấy Diệc Phong đang hạ thấp ghế ngồi, bàn tay thanh tú đặt lên trán, mặt nhăn nhó, nhưng không đòi lại lọ thuốc.
Trời nắng đẹp hiếm có, xe vượt qua sông, nhìn xuống dòng nước trong vắt, gợn sóng vàng lăn tăn.
Diệc Phong từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài vẻ đăm chiêu.
James vẫn chưa hết giận tiếp tục nói : « Đầu óc lú lẫn vì một cô Lương Thần nào đó mà còn nói mình không ngốc. Nhưng lần ăn cơm với nhau, tôi đã quan sát. Cô ta chẳng qua cũng… »
Diệc Phong lơ đãng, hỏi : « Anh gặp cô ấy rồi sao ? ».
Cơn đau ê ẩm lại xuất hiện, anh cố nén hỏi tiếp : « Anh không nói với cô ấy chứ ? ».
« Không. » James đáp nhưng lại hối hận. Lẽ ra anh ta nên cho cô biết vì Diệc Phong bây giờ rõ ràng là đang mạo hiểm với sức khỏe của bản thân.
Diệc Phong thở phào, lại dựa vào thành ghế.
Lương Thần yêu cầu một cuộc sống lâu dài.
Điều đó vốn rất bình thường, nhưng nó lại giống như một lời cảnh báo, đánh thức anh.
Những ngày qua, anh đã làm gì ?
Nửa tiếng trước, đối diện với ánh mắt kiên định của Lương Thần, anh lần đầu tiên nếm trải mùi vị của sự bất lực.
Đúng như anh đã nghĩ, con đường phía trước dù chập choạng, thậm chí tăm tối, anh định kéo người mình yêu vào đó mà quên không hỏi cô ấy có muốn hay không.
Hôn lễ kết thúc rất muộn với thủ tục cuối cùng là lễ động phòng, khi Lương Thần về tới nhà thì đã mệt rã người.
Diệc Phong dường như đoán đúng, điện thoại đến đúng lúc, Lương Thần dựa đầu lên thành giường, nghe thấy tiếng anh hỏi : « Em về nhà chưa ? »
Cô trả lời rồi nói thêm : « Em hơi mệt ».
Chuyện xảy ra buổi chiều khiến cả hai cảm thấy giờ đây hình như chẳng còn gì để nói, sau phút im lặng họ lần lượt bỏ máy, điều này như một thỏa thuận ngầm.
Ngày trước hồi còn sinh viên, họ không ít lần giận nhau, có lẽ là do tính cách, dù mâu thuẫn lớn hay chuyện vặt vãnh hầu như đều kết thúc bằng chiến tranh lạnh. Bây giờ, sau năm năm, tình trạng vẫn thế.
Vẫn chiến tranh lạnh.
Mặc dù lần này không nghiêm trọng đến mức cãi nhau, nhưng diễn biến vẫn như trước, những ngày sau, hai người không gặp mặt, thậm chí điện thoại liên lạc cũng không.
Sau đó, những lúc rỗi hoặc ở nhà, mấy lần Lương Thần định chủ động gọi điện, nhưng vừa bấm máy lại thấy không biết nói gì, nên lại thôi, lòng buồn bực. Lúc lên giường, nhìn cái gối mới mua cho Diệc Phong nằm cô đơn một góc, cô thấy xót xa, nghĩ mãi một điều, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với hai người ? Trước đó, rõ ràng tất cả vẫn tốt đẹp, tại sao chỉ sao một đêm, tất cả đã đổ vỡ tan tành.
Rốt cuộc ai đã nhúng tay phá hỏng cục diện tốt đẹp như vậy ?
Có lúc cô đột nhiên thấy hối hận, có lẽ ngày mai cô nên hỏi thẳng Diệc Phong, có lúc cô lại đổ lỗi cho lễ cưới Chu Bảo Lâm, thấy người ta hạnh phúc, cô cũng nóng lòng muốn một lời hứa tình yêu.
Chiến tranh lạnh cuối cùng cũng kết thúc, người can thiệp là Lăng Dụ. Khi nhận điện thoại của cậu, Lương Thần vừa tắt máy tính định đi ngủ, cậu rụt rè hỏi : « Chị Lương Thần, bây giờ chị có rỗi không ? ».
Nhớ đến lần trước, cậu cũng gọi điện khuya như thế này, cô bật cười hỏi: « Lẽ nào lại không mang đủ tiền, lại muốn tôi ứng cứu ? ».
Bên kia cười hì hì : « Tối nay uống cũng nhiều, tiền mang cũng đủ, nhưng có một người say, em không biết làm sao ».
Không chờ cô hỏi lại, cậu nói tiếp : « Chỗ anh họ ở chị có biết không ? Làm ơn đến giúp em ».
Lương Thần ngẩn người, chưa bao giờ cô nghĩ người say lại là Diệc Phong. Trên bàn tiệc cô đã chứng kiến không chỉ một lần, rượu uống như nước mà anh vẫn tỉnh như không.
Vậy mà bây giờ Lăng Dụ lại nói anh say !
« Nhưng… » Cô thở dài : « Cậu cứ đưa anh ấy lên giường ngủ là xong, tôi đến thì giúp được gì ? ».
Lăng Dụ rất tinh quái, dù không biết quan hệ giữa hai người đến đâu, nhưng cậu muốn tác thành cho họ, thầm nghĩ đây là cơ hội tốt, vậy là cậu làm bộ cầu khẩn. « Em đúng là không biết làm thế nào ! Anh ấy say quá, lại nôn rất dữ, mà em đã có hẹn đi xem phim với bạn. Chị biết không cô bạn em khó tính lắm, hôm trước em đã chọc giận cô ta, hôm nay không thể hiện, e là… ».
Cậu nói lôi thôi một hồi, Lương Thần cảnh báo : « Sau này sẽ là bà vợ ghê gớm đấy ! »
« Nhưng em yêu cô ấy. » Tuyên bố hệ trọng như vậy mà cậu nói ra dễ như chơi.
Lương Thần lại thở dài, hỏi : « Vậy anh ấy bây giờ đang ở đâu. Đã ngủ chưa ? ».
« Chưa, đang nói linh tinh. » Giọng Lăng Dụ có vẻ sốt ruột : « Em đang dọn dẹp chỗ nôn của anh ấy, chị đến mau đi ». Nói xong cậu liền tắt máy.
Cô thay quần áo chuẩn bị đi, sực nhớ có lần anh cũng dùng chiêu này lừa cô đến, nhưng hồi đó khác, với quan hệ hiện nay của hai người, anh không cần phải làm như vậy.
Nhưng rốt cuộc cô lại bị người khác lừa, khi vừa thấy cô bước vào, Lăng Dụ nhe răng cười, chuồn thẳng.
Phòng rất sạch, ngoài mùi rượu thoang thoảng và ít quần áo, trên sàn không có dấu hiệu bừa bãi, còn người mà Lăng Dụ nói là say khướt, lúc này đang nằm yên trên giường như đang ngủ say.
Không nói linh tinh, không nôn.
Không thấy bóng dáng Lăng Dụ, cô đành ngồi xuống mép giường, lát sau đứng lên thu dọn quần áo rơi trên sàn.
Chắc là của Diệc Phong cởi ra khi lên giường.
Đèn trong phòng đã chỉnh ánh sáng dịu bớt.
Lương Thần nhặt từng cái một, đột nhiên sau lưng có tiếng động, chưa kịp quay đầu đã bị ngăn cản.
Cô không đề phòng, bị kéo lùi về sau, tiếng nói anh rất gần, ngay bên gáy, nhỏ nhẹ và mơ hồ : « Sao em đến đây ? ».
Lương Thần giằng khỏi tay anh, quay người lại : « Lăng Dụ gọi em đến, nói anh bị say ».
Anh cười nhạt, buông tay, trở về ngồi bên giường, tay xoa cằm, sau đó nằm ngửa nhìn lên trần.
Có lẽ anh say thật, nhìn Diệc Phong, Lương Thần thầm nghĩ, đoạn đi đến vặn to đèn bàn, chợt nhận ra vẻ mệt mỏi của người nằm trên giường.
Lại gần, cô lo lắng hỏi : « Anh đau phải không, anh có uống nước không để em lấy, hay anh đi tắm đã rồi hãy ngủ ! ».
Diệc Phong đột nhiên nhắm mắt, nét mặt còn hơn cả mệt mỏi, dường như anh đang cân nhắc điều gì.
Hơi thở mạnh, ngực phập phồng nặng nề dưới làn áo sơ mi.
Thấy anh mãi không nói, cô quay người, định đi lấy nước, vừa quay người đi thì anh lên tiếng.
« Lương Thần, đợi đã ! », giọng anh dứt khoát như đã được cân nhắc. Lúc tối, anh thực ra uống không nhiều, nhưng say thật, đã thiếp đi trước khi cô đến.
Khi vịn thành giường ngồi dậy, cánh tay hơi run, mạch máu xanh nổi rõ ở thái dương giật mạnh.
Thấy Lương Thần quay lại, anh nói : « Em đừng đi, anh có chuyện muốn nói ».
Lương Thần cũng không hỏi, lặng lẽ ngồi xuống mép giường, đoán biết điều anh định nói không ngoài câu chuyện đang nói dở trong lễ cưới của Bảo Lâm.
Cách mấy ngày, cuối cùng rồi cũng phải gặp nhau để nói lại, vậy là bình thường, đâu còn trẻ con nữa, có gì không thể nói với nhau !
Quả nhiên sau một lát yên lặng, Diệc Phong hỏi : « Hôm đó, em hỏi có thể bên nhau trọn đời không, anh không trả lời và em rất quan tâm đến chuyện đó, đúng không ? ».
Bàn tay Lương Thần để trên đầu gối khẽ run, cô căn môi không biết nên nói thế nào.
Thực ra cô đương nhiên không phải không biết những lời thề non hẹn biển, những giao ước đá vàng, rất có thể chỉ là giấc mộng. Bao nhiêu đôi tình nhân từng thề bồi sống chết có nhau vậy mà vẫn mỗi người mỗi ngã. Bao nhiêu lời thề cũng chỉ là vô nghĩa, kết cục thế nào chỉ có đi đến điểm cuối mới biết. Vì vậy điều cô đau buồn không phải anh có hứa hay không, mà là thái độ né
QUAY LẠICố tình từ chối một lời hứa, một cử chỉ thân mật.
Từ nay về sau anh và cô sẽ thế nào ?
Cô chậm chạp bước trên thảm cỏ xanh mềm mại, có cảm giác như đã cảm thấy hết cái nghiệt ngã của cuộc sống. Từ khi tái hợp, đây là lần đầu tiên anh, một lần nữa, giữ khoảng cách với cô.
Vừa nhìn bạn, Bảo Lâm vội hỏi : « Sao Diệc Phong không đến ? Tại sao hai người cứ đứng mãi đằng đó ? », rồi liếc nhìn quả cầu hoa trên tay Lương Thần, nháy mắt với cô.
Lương Thần để quả cầu sang một bên, cầm con dao to có thắt nơ đỏ, đưa cho Bảo Lâm, mỉm cười giục : « Nào cắt bánh đi, tớ đợi lâu quá rồi ».
Mọi người xúm lại, chú rể cầm tay cô dâu cùng cắt bánh, lớp kem trắng như tuyết chia thành hai đường, lời thề tình yêu viết trên đó cũng bị cắt làm đôi.
Lương Thần đứng bên chăm chú nhìn cái bánh cưới khổng lồ đã bị chia thành hai nửa, ngẩng đầu, qua những cái đầu nhấp nhô, cô nhìn thấy Diệc Phong đang nói chuyện điện thoại đi đến…
Lương Thần bắt đầu cắt bánh thành những miếng nhỏ, Diệc Phong đến bên nói với Bảo Lâm : « Xin lỗi, tôi có việc gấp, phải đi trước », sau đó anh bắt tay chú rể : « Tân hôn vui vẻ ! ».
Bảo Lâm ngạc nhiên : « Bỏ đi sớm thế ! », nhưng lại sợ lỡ việc của anh nên huých vào tay Lương Thần đứng bên : « Cậu không được đi, phải ở lại với tớ ».
Cô ngước nhìn Diệc Phong. Biểu hiện của hai người không có gì khác thường, không ai hay biết chuyện của họ. Lòng cô đắng ngắt, bây giờ coi như anh đã bỏ rơi cô, không hề có dấu hiệu báo trước, anh cứ thế đột nhiên bỏ đi, hoàn toàn không có ý bảo cô đi cùng.
Nhưng dù vậy, cô vẫn nói : « Em ở lại, anh cứ đi trước ».
Mắt Diệc Phong thoáng xao động, không phải anh không nhận ra vẻ giễu cợt trong câu nói của cô, nhưng anh vẫn làm ra vẻ như không nhận ra, nói giọng vui vẻ : « Vậy lát nữa em tự về nhà ! ».
Lương Thần gắng gượng ở lại đến chiều, hôm nay là ngày vui của Bảo Lâm, không nên làm bạn mình mất vui, cô mấy lần tự nhắc nhở bản thân.
Chiếc taxi phanh gấp, một người đàn ông cao lớn bước ra, mái tóc hung vàng càng rực lên dưới ánh nắng.
« Anh đến đây làm gì ? » Sau khi nhìn quanh, James tức giận nhìn thẳng vào Lăng Diệc Phong đang đứng tựa vào xe màu đen.
Diệc Phong lẳng lặng lên xe, ngồi vào ghế, James vội vàng vào theo, cầm chiếc chìa khóa xe trước đó vứt trên ghế, vừa nổ máy vừa lẩm bẩm : « Tình trạng như vậy mà vẫn lái xe chạy lung tung ? », rồi lại lắc đầu bất lực : « Không muốn sống nữa chắc ! ».
Diệc Phong liếc nhìn anh ta, chống khuỷu tay vào cửa xe, sắc mặt tái dần.
« Yên tâm, tôi chưa ngốc đến thế », anh hạ giọng, « Nếu không đã chẳng nhờ anh lái xe ».
Bãi đỗ xe cách khu vực hôn lễ một đoạn, qua mấy khúc quành, tiếng cười nói ồn ào bên đó ở đây không nghe thấy. Ở chỗ này không lo bị Lương Thần phát hiện, cuối cùng anh đã có thể nghỉ ngơi.
Xe khởi động gấp, chậm chạp tiến về phía trước. Diệc Phong nhăn mặt, tìm chai nước lọc, sau đó lấy lọ thuốc trong túi áo khoác, chưa kịp mở nắp đã bị người bên cạnh giằng mất.
James một tay lái xe, tay kia cầm hộp thuốc nhỏ máu trắng chỉ bẳng ngón tay cái, lắc lắc, mấy viên thuốc va chạm lách cách. Anh ta cau mày nghiêm trọng : « Đây là thuốc hai tuần trước tôi đưa cho anh ? ». thấy Diệc Phong nhắm mắt không nói, anh ta càng bực : « Tôi đã cảnh báo anh, loại giảm đau này nên dùng ít thôi. Anh để mất bao nhiêu thời gian rồi, biết không ? Các triệu chứng phát tác ngày càng mau, càng khó khống chế, nếu anh cứ theo ý mình, uống hết chỗ đó thì đừng hy vọng tôi cho thêm ».
James vốn là người điềm tĩnh, đĩnh đạc như một học giả, lúc này không kiềm chế được, anh ta cũng cảm thấy bất lực với con người ương ngạnh này. Nhưng sự tức giận của James giống như ném một hòn đá xuống đáy vực, chẳng có lấy một phản hồi. James nghiến răng nhìn sang bên, lọ thuốc vẫn còn trong tay, thấy Diệc Phong đang hạ thấp ghế ngồi, bàn tay thanh tú đặt lên trán, mặt nhăn nhó, nhưng không đòi lại lọ thuốc.
Trời nắng đẹp hiếm có, xe vượt qua sông, nhìn xuống dòng nước trong vắt, gợn sóng vàng lăn tăn.
Diệc Phong từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài vẻ đăm chiêu.
James vẫn chưa hết giận tiếp tục nói : « Đầu óc lú lẫn vì một cô Lương Thần nào đó mà còn nói mình không ngốc. Nhưng lần ăn cơm với nhau, tôi đã quan sát. Cô ta chẳng qua cũng… »
Diệc Phong lơ đãng, hỏi : « Anh gặp cô ấy rồi sao ? ».
Cơn đau ê ẩm lại xuất hiện, anh cố nén hỏi tiếp : « Anh không nói với cô ấy chứ ? ».
« Không. » James đáp nhưng lại hối hận. Lẽ ra anh ta nên cho cô biết vì Diệc Phong bây giờ rõ ràng là đang mạo hiểm với sức khỏe của bản thân.
Diệc Phong thở phào, lại dựa vào thành ghế.
Lương Thần yêu cầu một cuộc sống lâu dài.
Điều đó vốn rất bình thường, nhưng nó lại giống như một lời cảnh báo, đánh thức anh.
Những ngày qua, anh đã làm gì ?
Nửa tiếng trước, đối diện với ánh mắt kiên định của Lương Thần, anh lần đầu tiên nếm trải mùi vị của sự bất lực.
Đúng như anh đã nghĩ, con đường phía trước dù chập choạng, thậm chí tăm tối, anh định kéo người mình yêu vào đó mà quên không hỏi cô ấy có muốn hay không.
Hôn lễ kết thúc rất muộn với thủ tục cuối cùng là lễ động phòng, khi Lương Thần về tới nhà thì đã mệt rã người.
Diệc Phong dường như đoán đúng, điện thoại đến đúng lúc, Lương Thần dựa đầu lên thành giường, nghe thấy tiếng anh hỏi : « Em về nhà chưa ? »
Cô trả lời rồi nói thêm : « Em hơi mệt ».
Chuyện xảy ra buổi chiều khiến cả hai cảm thấy giờ đây hình như chẳng còn gì để nói, sau phút im lặng họ lần lượt bỏ máy, điều này như một thỏa thuận ngầm.
Ngày trước hồi còn sinh viên, họ không ít lần giận nhau, có lẽ là do tính cách, dù mâu thuẫn lớn hay chuyện vặt vãnh hầu như đều kết thúc bằng chiến tranh lạnh. Bây giờ, sau năm năm, tình trạng vẫn thế.
Vẫn chiến tranh lạnh.
Mặc dù lần này không nghiêm trọng đến mức cãi nhau, nhưng diễn biến vẫn như trước, những ngày sau, hai người không gặp mặt, thậm chí điện thoại liên lạc cũng không.
Sau đó, những lúc rỗi hoặc ở nhà, mấy lần Lương Thần định chủ động gọi điện, nhưng vừa bấm máy lại thấy không biết nói gì, nên lại thôi, lòng buồn bực. Lúc lên giường, nhìn cái gối mới mua cho Diệc Phong nằm cô đơn một góc, cô thấy xót xa, nghĩ mãi một điều, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với hai người ? Trước đó, rõ ràng tất cả vẫn tốt đẹp, tại sao chỉ sao một đêm, tất cả đã đổ vỡ tan tành.
Rốt cuộc ai đã nhúng tay phá hỏng cục diện tốt đẹp như vậy ?
Có lúc cô đột nhiên thấy hối hận, có lẽ ngày mai cô nên hỏi thẳng Diệc Phong, có lúc cô lại đổ lỗi cho lễ cưới Chu Bảo Lâm, thấy người ta hạnh phúc, cô cũng nóng lòng muốn một lời hứa tình yêu.
Chiến tranh lạnh cuối cùng cũng kết thúc, người can thiệp là Lăng Dụ. Khi nhận điện thoại của cậu, Lương Thần vừa tắt máy tính định đi ngủ, cậu rụt rè hỏi : « Chị Lương Thần, bây giờ chị có rỗi không ? ».
Nhớ đến lần trước, cậu cũng gọi điện khuya như thế này, cô bật cười hỏi: « Lẽ nào lại không mang đủ tiền, lại muốn tôi ứng cứu ? ».
Bên kia cười hì hì : « Tối nay uống cũng nhiều, tiền mang cũng đủ, nhưng có một người say, em không biết làm sao ».
Không chờ cô hỏi lại, cậu nói tiếp : « Chỗ anh họ ở chị có biết không ? Làm ơn đến giúp em ».
Lương Thần ngẩn người, chưa bao giờ cô nghĩ người say lại là Diệc Phong. Trên bàn tiệc cô đã chứng kiến không chỉ một lần, rượu uống như nước mà anh vẫn tỉnh như không.
Vậy mà bây giờ Lăng Dụ lại nói anh say !
« Nhưng… » Cô thở dài : « Cậu cứ đưa anh ấy lên giường ngủ là xong, tôi đến thì giúp được gì ? ».
Lăng Dụ rất tinh quái, dù không biết quan hệ giữa hai người đến đâu, nhưng cậu muốn tác thành cho họ, thầm nghĩ đây là cơ hội tốt, vậy là cậu làm bộ cầu khẩn. « Em đúng là không biết làm thế nào ! Anh ấy say quá, lại nôn rất dữ, mà em đã có hẹn đi xem phim với bạn. Chị biết không cô bạn em khó tính lắm, hôm trước em đã chọc giận cô ta, hôm nay không thể hiện, e là… ».
Cậu nói lôi thôi một hồi, Lương Thần cảnh báo : « Sau này sẽ là bà vợ ghê gớm đấy ! »
« Nhưng em yêu cô ấy. » Tuyên bố hệ trọng như vậy mà cậu nói ra dễ như chơi.
Lương Thần lại thở dài, hỏi : « Vậy anh ấy bây giờ đang ở đâu. Đã ngủ chưa ? ».
« Chưa, đang nói linh tinh. » Giọng Lăng Dụ có vẻ sốt ruột : « Em đang dọn dẹp chỗ nôn của anh ấy, chị đến mau đi ». Nói xong cậu liền tắt máy.
Cô thay quần áo chuẩn bị đi, sực nhớ có lần anh cũng dùng chiêu này lừa cô đến, nhưng hồi đó khác, với quan hệ hiện nay của hai người, anh không cần phải làm như vậy.
Nhưng rốt cuộc cô lại bị người khác lừa, khi vừa thấy cô bước vào, Lăng Dụ nhe răng cười, chuồn thẳng.
Phòng rất sạch, ngoài mùi rượu thoang thoảng và ít quần áo, trên sàn không có dấu hiệu bừa bãi, còn người mà Lăng Dụ nói là say khướt, lúc này đang nằm yên trên giường như đang ngủ say.
Không nói linh tinh, không nôn.
Không thấy bóng dáng Lăng Dụ, cô đành ngồi xuống mép giường, lát sau đứng lên thu dọn quần áo rơi trên sàn.
Chắc là của Diệc Phong cởi ra khi lên giường.
Đèn trong phòng đã chỉnh ánh sáng dịu bớt.
Lương Thần nhặt từng cái một, đột nhiên sau lưng có tiếng động, chưa kịp quay đầu đã bị ngăn cản.
Cô không đề phòng, bị kéo lùi về sau, tiếng nói anh rất gần, ngay bên gáy, nhỏ nhẹ và mơ hồ : « Sao em đến đây ? ».
Lương Thần giằng khỏi tay anh, quay người lại : « Lăng Dụ gọi em đến, nói anh bị say ».
Anh cười nhạt, buông tay, trở về ngồi bên giường, tay xoa cằm, sau đó nằm ngửa nhìn lên trần.
Có lẽ anh say thật, nhìn Diệc Phong, Lương Thần thầm nghĩ, đoạn đi đến vặn to đèn bàn, chợt nhận ra vẻ mệt mỏi của người nằm trên giường.
Lại gần, cô lo lắng hỏi : « Anh đau phải không, anh có uống nước không để em lấy, hay anh đi tắm đã rồi hãy ngủ ! ».
Diệc Phong đột nhiên nhắm mắt, nét mặt còn hơn cả mệt mỏi, dường như anh đang cân nhắc điều gì.
Hơi thở mạnh, ngực phập phồng nặng nề dưới làn áo sơ mi.
Thấy anh mãi không nói, cô quay người, định đi lấy nước, vừa quay người đi thì anh lên tiếng.
« Lương Thần, đợi đã ! », giọng anh dứt khoát như đã được cân nhắc. Lúc tối, anh thực ra uống không nhiều, nhưng say thật, đã thiếp đi trước khi cô đến.
Khi vịn thành giường ngồi dậy, cánh tay hơi run, mạch máu xanh nổi rõ ở thái dương giật mạnh.
Thấy Lương Thần quay lại, anh nói : « Em đừng đi, anh có chuyện muốn nói ».
Lương Thần cũng không hỏi, lặng lẽ ngồi xuống mép giường, đoán biết điều anh định nói không ngoài câu chuyện đang nói dở trong lễ cưới của Bảo Lâm.
Cách mấy ngày, cuối cùng rồi cũng phải gặp nhau để nói lại, vậy là bình thường, đâu còn trẻ con nữa, có gì không thể nói với nhau !
Quả nhiên sau một lát yên lặng, Diệc Phong hỏi : « Hôm đó, em hỏi có thể bên nhau trọn đời không, anh không trả lời và em rất quan tâm đến chuyện đó, đúng không ? ».
Bàn tay Lương Thần để trên đầu gối khẽ run, cô căn môi không biết nên nói thế nào.
Thực ra cô đương nhiên không phải không biết những lời thề non hẹn biển, những giao ước đá vàng, rất có thể chỉ là giấc mộng. Bao nhiêu đôi tình nhân từng thề bồi sống chết có nhau vậy mà vẫn mỗi người mỗi ngã. Bao nhiêu lời thề cũng chỉ là vô nghĩa, kết cục thế nào chỉ có đi đến điểm cuối mới biết. Vì vậy điều cô đau buồn không phải anh có hứa hay không, mà là thái độ né
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu