Truyện nhiều tập - Sự chờ đợi của lương thần - phần 4
| Lượt xem : |
ọng đan xen.
Diệc Phong không trả lời câu hỏi sau cùng của James, nhưng James đoán đúng, trước khi bước vào ca phẫu thuật sinh tử, lòng anh day dứt suy nghĩ tới một người. Cô sẽ ra sao khi anh không tỉnh lại sau ca phẫu thuật này?
Nhưng James nói đúng, vì Lương Thần, anh sẽ thử!
Sau khi dọn dẹp xong, nhìn ra ngoài trởi, thấy mưa không có dấu hiệu tạnh, vậy là dứt khoát không chờ mưa tạnh, cô cầm ô khóa cửa đi ra. Diệc Phong sắp đi công tác, có thể khá lâu, tuy vậy cũng không lâu đến mức quá quyến luyến như những ngày qua.
Sự âu yếm, dịu dàng khác thường của anh khiến Lương Thần sau phút giây hạnh phúc bất chợt thấy lo lắng, những ngày qua đẹp như giấc mơ, cô mơ hồ lo sợ một ngày nào đó giấc mơ sẽ kết thúc.
Tầng thứ nhất của siêu thị là khu vực bán thực phẩm, khách hàng phần lớn là các bà nội trợ. Lương Thần đi lẫn trong họ tranh thủ chọn đồ. Diệc Phong sắp đi công tác, phải mua ít đồ ăn anh thích và sắm thêm mấy thứ đồ dùng đi đường lặt vặt. Cuối cùng như phần đông phụ nữ vào đây, Lương Thần ra về với một túi đồ lớn.
Mưa dày hạt hơn lúc đi nhưng cô cũng không che ô. Xuống xe, cô cầm túi đồ, đi thẳng về nhà, khi sắp đến mái hiên có thể tránh mưa bước chân cô bỗng khựng lại.
Tiết trời âm u, chiếc xe đua đỏ rực đậu phía ngoài bãi đỗ càng nổi bật. Trong màn mưa xám xịt, chiếc xe màu đỏ chói, đặc biệt bắt mắt.
Tuy vậy, Lương Thần dừng lại không phải vì chiếc xe đó.
Trình Kim tựa vào cửa xe, cũng không che ô, mái tóc dài lần này không buộc cao mà buông lơi xuống vai, thấm ít nước mưa, khiến khuôn mặt xinh đẹp càng thêm hấp dẫn.
Nhưng thần sắc Trình Kim khiến cô giật mình.
Lương Thần đi đến hỏi: “Cô tìm tôi hay tìm anh ấy?”.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Trình Kim vừa dứt lời, lập tức quay đi, giọng nói tuy không gay gắt nhưng lại kiên quyết và kiêu ngạo khiến người ta không thể từ chối.
Hôm nay Trình Kim vận toàn màu đen, trời ảm đạm và ở khoảng cách gần, nhìn sắc mặt cô ta có phần hơi nhợt nhạt, hoàn toàn không giống vẻ rực rỡ tươi trẻ hôm gặp ở văn phòng tập đoàn LC.
Hai người phụ nữ những tưởng chẳng có gì để nói, vậy mà sau một thời gian lại ngồi đối diện với nhau.
Một tiếng sấm ầm ì, nhẹ như từ chân trời vọng lại.
Cơn mưa tích tụ lâu ngày, cuối cũng cũng rơi như trút nước sau tiếng sấm.
Mưa xối xả, phủ kín đất trời…
Gần trưa, Lương Thần vẫn ngồi lặng yên bên cửa sổ một quán cà phê vắng, hầu như không nghe thấy tiểng cửa ra vào mở ra rồi đóng lại.
Cô đờ đẫn nhìn quanh: Trình Kim đã không còn trong quán nữa.
Sau khi ngồi lại hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Trình Kim bỏ đi cùng với khuôn mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn xinh đẹp, mang theo mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, mang theo cả giọng nói mỹ miều, để lại trong quán cà phê vắng một Tô Lương Thần ngây dại.
Lún người trong tấm nệm ghế mềm mại, hai tay bám lấy thành ghế trơn bóng, người cô cứng đờ hầu như không thể cử động, cũng không thể suy nghĩ.
Nhưng rốt cuộc cô còn phải suy nghĩ gì đây?
Vừa rồi Trình Kim đã nói những gì?
Những gì Trình Kim vừa nói giống như quả bom tấn nhưng lại như không thật, mặc dù khi nói ra chuyện đó mắt cô ấy cũng đẫm nước. Một Trình Kim xinh đẹp, ngạo mạn cũng có lúc run rẩy, bất lực và bi lụy đến thế.
Mặc dù cuối cùng cô ấy đã lau khô nước mắt bỏ đi, bước chân vẫn đĩnh đạc, dáng điệu vẫn kiêu sa, nhưng vẻ cầu khẩn, giọng van nài của Trình Kim vẫn lộ rõ.
Mưa đập ào ào vào cửa kính.
Kim phút của chiếc đồng hồ trên tường chậm chạp nhích từng bước, thời gian lặng lẽ trôi.
Lương Thần không biết đã ngồi bao lâu như vậy, bỗng ngẩng đầu, nhìn ra màn trời xám xịt mông lung ngoài cửa, cô bất chợt đứng dậy. Có lẽ động tác quá mạnh và bất ngờ, trong tích tắc cô cảm thấy sàn nhà dưới chân hơi nghiêng. Sau phút loạng choạng, tay bám vào tường lẩn ra phía ngoài, cô mở cửa lao ra đường.
Mưa rơi trên những vũng nước đọng rải rác trên mặt đất làm bắn lên những tia nước li ti. Mưa hắt vào mặt buổn buồn, cô mới sực nhớ vừa rồi lúc lao ra khỏi nhà đã không mang theo ô, đưa tay sờ túi, túi trống không, điện thoại và chìa khóa cũng không mang. Cô đột nhiên sững người, ngơ ngẩn, không biết vội vàng ra khỏi nhà rốt cuộc để làm gì.
Đất trời một màu xám xịt, âm u, từng đám mây lớn vần vũ trên không, bỗng rùng người vì một cơn gió lạnh thốc đến.
Cô cứ đứng như vậy rất lâu ở hành lang tầng một, cuối cùng cũng từ xa thấy một người đàn ông che ô đi đến.
Khi đi ngang qua Lương Thần, có lẽ do điệu bộ có vẻ kỳ quặc của cô nên người đàn ông vô tình liếc nhìn cô. Người đó cũng có khuôn mặt trắng trẻo và đôi mắt sáng.
Lương Thần như bừng tỉnh ngộ, nắm lấy vạt áo anh ta.
“ Điện thoại! Làm ơn cho tôi mượn điện thoại.”
Có lẽ giọng nói quá thảng thốt, đối phương không kịp suy nghĩ, vội vàng rút điện thoại trong túi đưa cho cô như một cái máy.
Lương Thần lẩm bẩm cảm ơn, những ngón tay hấp tấp ấn bàn phím, hơi run run. Vị trí các con số đã quá quen thuộc nhưng cô vẫn bấm nhầm.
Cuối cùng cũng có tín hiệu, cố trấn tĩnh nhưng giọng vẫn run run, cô hỏi: “ Anh đang ở đâu?”.
“ Anh đang thu xếp hành lý”, tiếng Diệc Phong ở đầu bên kia. Cảm thấy có gì bất thường anh hỏi: “ Lương Thần, em sao thế?”.
Lương Thần giơ một tay che mắt, thở dài như để bình tĩnh lại, cố nén xúc động. Người đàn ông lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt lộ vẻ thông cảm.
Hít vào thật sâu, cô cố đẩy vật chắn ngang họng, thở nhẹ nhàng: “ Không có gì, anh cứ thu xếp đi, em chờ anh về ăn cơm”.
Cô tắt máy, cảm ơn người đàn ông một lần nữa, người đã đi một quãng khá xa, Lương Thần vẫn đứng bất động.
Bên ngoài, mưa nhỏ dần, thỉnh thoảng có chiếc xe hơi lướt qua, làm vọt lên những tia nắng trắng đục.
Cô đột nhiên quay đầu, sải bước về phía người bảo vệ.
Nhìn sâu vào mắt anh, cô nghẹn ngào: “ Em yêu anh”.
Chưa bao giờ cô mất bình tĩnh như vậy.
Ngồi trong taxi, có lẽ là do lạnh, cả người cô run lên. Chiếc xe lao đi trong màn mưa, đến thẳng địa chỉ cần đến, mái tóc và cả người cô thấm ướt.
Cô hoảng loạn ra khỏi nhà, không mang theo vật gì nên đành phải mượn tạm người bảo vệ ít tiền, rồi cô lao ra vỉa hè vẫy xe, vậy là bị ướt.
Chìa khóa dự trữ để dưới bệ cửa sổ, cô đã đến đó một lần, đã dùng chiếc chìa khóa đó khi giúp Lăng Dụ lấy chiếc đĩa vi tính. Cũng vào hôm đó, cô và Diệc Phong, quan hệ đóng băng, lần đầu tiên có những giây phút ấm áp bên nhau sau năm năm hiểu lầm xa cách. Hôm đó anh cũng đang ốm, hai người ngồi trên tấm thảm dưới sàn chơi điện tử, tư thế rất thân thiết, họ giống như một cặp trời sinh, tan tan hợp hợp, cuối cũng vẫn thành một đôi, hòa quyện vào nhau. Nhưng lúc đó cả hai không hề biết giữa họ có một bí mật kinh người, và cô đã ngốc nghếch bị che mắt suốt năm năm.
Cô tự mở cửa, đi vào phòng khách, cố gắng khẽ khàng không một tiếng động, lên thẳng tầng hai.
Trước đó cô đã hẹn chờ anh về ăn cơm, bây giờ lại đường đột đến tìm. Cũng chính vì vậy, khi cánh cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, Diệc Phong quay đầu lại, sững người, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên tái nhợt. Trên chiếc bàn nhỏ để mấy chiếc cốc pha lê sang trọng, một chiếc đang tỏa khói. Thân hình cao gầy đối diện với cô, ở khoảng cách vài mét, dáng điệu hoảng hốt mãi vẫn không lấy lại được bình tĩnh.
Mắt cô lướt quanh một lượt, tim lặng đi, có gì co thắt bên trong đau nhói.
Rõ ràng vẫn là con người vẫn ngày đêm bên nhau, quen thuộc từng đường nét, vậy mà lúc này anh đứng đó, mơ hồ như một ảo ảnh, mặt tái xanh, làn môi nhợt nhạt, ánh mắt né tránh cái nhìn của cô. Đau đến lặng người.
Đối diện nhau, nhưng xa cách như không thể với tới.
Phía sau anh, bên ngoài lớp rèm cửa sổ mở rộng, mưa trắng trời. Trong một tích tắc, có lẽ do tâm trạng và khung cảnh ảm đạm, cô có cảm giác tất cả chỉ là ảo ảnh.
Những gì từng có với nhau đột nhiên dâng trào, lướt qua tâm trí. Không … đấy chỉ là cơn ác mộng, mở mắt ra sẽ là anh, với thân hình cân đối, khuôn mặt tuyệt đẹp và ánh mắt như cười…
Nhưng anh đã bước tới, những nỗ lực trấn tĩnh làm người anh run lên.
“… Sao em đến đây?” Giọng nói như của một người khác lạ.
Lương Thần không trả lời, cô bước lại gần, dừng trước mặt anh, sau đó, bằng một động tác hơi thô bạo và bướng bỉnh, cô lấy ra cái vật nhỏ bé anh nãy giờ vẫn cầm trong lòng bàn tay.
Lọ thuốc nhỏ màu trắng, xinh xắn bị cô tóm gọn trong mấy ngón tay.
Đôi môi Diệc Phong động đậy, nhưng không nói gì, anh nhìn lọ thuốc ở trong tay Lương Thần với ánh mắt bất lực.
Thuốc giảm đau! Cô nhìn trân trân cái lọ nhỏ xinh như một thứ đồ trang sức rồi ngước nhìn anh, ánh mắt tối sầm.
Diệc Phong rùng mình, ngoảnh mặt đi.
Không biết bao lâu sau, vẫn không quay lại, anh khẽ gọi: “ Lương Thần…”.
Âm thanh vang lên khô khan và khó nhọc.
Nước mắt Lương Thần do quá kiềm nén đột nhiên vỡ ào, tuôn trào không thể kìm nén.
“ Diệc Phong, anh tồi lắm!” Lương Thần lao đến ôm choàng anh từ phía sau, gục mặt vào lưng anh, mặc cho nước mắt xối xả ướt đẫm áo anh.
Diệc Phong đứng yên, mặt hơi ngoảnh lại, tiếng nức nở ùa vào lòng anh giống như muối mặn rơi vào vết thương đang hở miệng, xót xa…
Anh quay người đỡ tấm thân mềm mại đang dần sụp xuống, nắm chặt đôi bàn tay thon mềm lạnh ngắt, anh dùng hơi sưởi ấm cho nó.
Môi chạm vào vành tai cũng lạnh ngắt như vậy, nở nụ cười dịu dàng anh thầm thì bằng giọng vui vẻ: “ Lương Thần, em lạnh phải không?”.
Lương Thần vẫn cúi đầu, khẽ lắc như không muốn nghe gì hết.
Áp gò má nóng vào đôi má ướt át của Lương Thần, anh mỉm cười nói: “ Anh không chết được đâu, việc gì phải ồn thế?”
Cái từ đó thốt ra từ miệng anh một cách nhẹ nhàng tựa như nói chơi nhưng khiến Lương Thần co rúm người.
Cảm nhận được phản ứng của cô, anh hôn nhẹ vào mắt cô như muốn chuộc lỗi. Lương Thần đã thôi khóc, ngước nhìn anh qua rèm mi, khuôn mặt anh hơi tiều tụy nhưng vẫn tuyệt đẹp, đôi mắt đen thẫm đang cúi xuống nhìn cô, ánh nhìn vừa da diết vừa bất lực. Lương Thần đột nhiên hốt hoảng vươn tay ôm choàng lấy anh, siết mạnh, đoạn giơ tay níu đầu anh xuống, hôn như mưa vào má, vào môi, váo trán anh. Khuôn mặt Diệc Phong như giãn ra, anh mỉm cười, nói nhỏ: “ Hết giận anh rồi ư?”.
Lương Thần dừng lại, vẫn đỡ khuôn mặt anh trong tay, mắt nhìn chăm chăm vào mắt anh. Ánh mắt từ âu yếm chuyển sang giận hờn.
Đôi mày thanh tú nhướn lên, do cố nén giận, hơi thở trở nên nặng nhọc, cô nói giọng rành rọt: “ Anh coi bản thân là gì? Anh coi em là ai?”.
“ Anh đã nói với em, phải tin anh, đừng lo gì hết, chỉ cần hoàn toàn tin anh là đủ. Nhưng bây giờ… là thế nào…” Cô liếc nhìn anh rồi nhìn lọ thuốc lăn lóc trên sàn, nét mặt đau đớn.
Bàn tay đang nắm tay cô khẽ run.
“ Chuyện lớn như vậy, rốt cuộc đến bao giờ anh mới cho em biết, hay là… anh không định nói ra?”
Lúc nghe Trình Kim nói, thoạt đầu Lương Thần hầu như không hiểu, đến khi trấn tĩnh lại, cô lao ra đường như một kẻ mất trí, đầu óc lúc trống rỗng, lúc ngổn ngang không suy nghĩ được điều gì rõ rệt. Lúc này khi đối diện với Lăng Diệc Phong, trí nhớ và tư duy mới được phục hồi. Cô đã ôm, đã hôn rất nhiều con người anh bằng xương bằng thịt, Lương Thần cơ hồ mới thoát ra khỏi cái thế giới đẹp đẽ nhưng rất mỏng manh mà cô đã buông mình trong suốt thời gian qua. Những nghi ngờ âu lo thoáng qua, những dự cảm mơ hồ về hạnh phúc đang có rốt cuộc
QUAY LẠIDiệc Phong không trả lời câu hỏi sau cùng của James, nhưng James đoán đúng, trước khi bước vào ca phẫu thuật sinh tử, lòng anh day dứt suy nghĩ tới một người. Cô sẽ ra sao khi anh không tỉnh lại sau ca phẫu thuật này?
Nhưng James nói đúng, vì Lương Thần, anh sẽ thử!
Sau khi dọn dẹp xong, nhìn ra ngoài trởi, thấy mưa không có dấu hiệu tạnh, vậy là dứt khoát không chờ mưa tạnh, cô cầm ô khóa cửa đi ra. Diệc Phong sắp đi công tác, có thể khá lâu, tuy vậy cũng không lâu đến mức quá quyến luyến như những ngày qua.
Sự âu yếm, dịu dàng khác thường của anh khiến Lương Thần sau phút giây hạnh phúc bất chợt thấy lo lắng, những ngày qua đẹp như giấc mơ, cô mơ hồ lo sợ một ngày nào đó giấc mơ sẽ kết thúc.
Tầng thứ nhất của siêu thị là khu vực bán thực phẩm, khách hàng phần lớn là các bà nội trợ. Lương Thần đi lẫn trong họ tranh thủ chọn đồ. Diệc Phong sắp đi công tác, phải mua ít đồ ăn anh thích và sắm thêm mấy thứ đồ dùng đi đường lặt vặt. Cuối cùng như phần đông phụ nữ vào đây, Lương Thần ra về với một túi đồ lớn.
Mưa dày hạt hơn lúc đi nhưng cô cũng không che ô. Xuống xe, cô cầm túi đồ, đi thẳng về nhà, khi sắp đến mái hiên có thể tránh mưa bước chân cô bỗng khựng lại.
Tiết trời âm u, chiếc xe đua đỏ rực đậu phía ngoài bãi đỗ càng nổi bật. Trong màn mưa xám xịt, chiếc xe màu đỏ chói, đặc biệt bắt mắt.
Tuy vậy, Lương Thần dừng lại không phải vì chiếc xe đó.
Trình Kim tựa vào cửa xe, cũng không che ô, mái tóc dài lần này không buộc cao mà buông lơi xuống vai, thấm ít nước mưa, khiến khuôn mặt xinh đẹp càng thêm hấp dẫn.
Nhưng thần sắc Trình Kim khiến cô giật mình.
Lương Thần đi đến hỏi: “Cô tìm tôi hay tìm anh ấy?”.
“Chúng ta cần nói chuyện.” Trình Kim vừa dứt lời, lập tức quay đi, giọng nói tuy không gay gắt nhưng lại kiên quyết và kiêu ngạo khiến người ta không thể từ chối.
Hôm nay Trình Kim vận toàn màu đen, trời ảm đạm và ở khoảng cách gần, nhìn sắc mặt cô ta có phần hơi nhợt nhạt, hoàn toàn không giống vẻ rực rỡ tươi trẻ hôm gặp ở văn phòng tập đoàn LC.
Hai người phụ nữ những tưởng chẳng có gì để nói, vậy mà sau một thời gian lại ngồi đối diện với nhau.
Một tiếng sấm ầm ì, nhẹ như từ chân trời vọng lại.
Cơn mưa tích tụ lâu ngày, cuối cũng cũng rơi như trút nước sau tiếng sấm.
Mưa xối xả, phủ kín đất trời…
Gần trưa, Lương Thần vẫn ngồi lặng yên bên cửa sổ một quán cà phê vắng, hầu như không nghe thấy tiểng cửa ra vào mở ra rồi đóng lại.
Cô đờ đẫn nhìn quanh: Trình Kim đã không còn trong quán nữa.
Sau khi ngồi lại hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng Trình Kim bỏ đi cùng với khuôn mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn xinh đẹp, mang theo mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng, mang theo cả giọng nói mỹ miều, để lại trong quán cà phê vắng một Tô Lương Thần ngây dại.
Lún người trong tấm nệm ghế mềm mại, hai tay bám lấy thành ghế trơn bóng, người cô cứng đờ hầu như không thể cử động, cũng không thể suy nghĩ.
Nhưng rốt cuộc cô còn phải suy nghĩ gì đây?
Vừa rồi Trình Kim đã nói những gì?
Những gì Trình Kim vừa nói giống như quả bom tấn nhưng lại như không thật, mặc dù khi nói ra chuyện đó mắt cô ấy cũng đẫm nước. Một Trình Kim xinh đẹp, ngạo mạn cũng có lúc run rẩy, bất lực và bi lụy đến thế.
Mặc dù cuối cùng cô ấy đã lau khô nước mắt bỏ đi, bước chân vẫn đĩnh đạc, dáng điệu vẫn kiêu sa, nhưng vẻ cầu khẩn, giọng van nài của Trình Kim vẫn lộ rõ.
Mưa đập ào ào vào cửa kính.
Kim phút của chiếc đồng hồ trên tường chậm chạp nhích từng bước, thời gian lặng lẽ trôi.
Lương Thần không biết đã ngồi bao lâu như vậy, bỗng ngẩng đầu, nhìn ra màn trời xám xịt mông lung ngoài cửa, cô bất chợt đứng dậy. Có lẽ động tác quá mạnh và bất ngờ, trong tích tắc cô cảm thấy sàn nhà dưới chân hơi nghiêng. Sau phút loạng choạng, tay bám vào tường lẩn ra phía ngoài, cô mở cửa lao ra đường.
Mưa rơi trên những vũng nước đọng rải rác trên mặt đất làm bắn lên những tia nước li ti. Mưa hắt vào mặt buổn buồn, cô mới sực nhớ vừa rồi lúc lao ra khỏi nhà đã không mang theo ô, đưa tay sờ túi, túi trống không, điện thoại và chìa khóa cũng không mang. Cô đột nhiên sững người, ngơ ngẩn, không biết vội vàng ra khỏi nhà rốt cuộc để làm gì.
Đất trời một màu xám xịt, âm u, từng đám mây lớn vần vũ trên không, bỗng rùng người vì một cơn gió lạnh thốc đến.
Cô cứ đứng như vậy rất lâu ở hành lang tầng một, cuối cùng cũng từ xa thấy một người đàn ông che ô đi đến.
Khi đi ngang qua Lương Thần, có lẽ do điệu bộ có vẻ kỳ quặc của cô nên người đàn ông vô tình liếc nhìn cô. Người đó cũng có khuôn mặt trắng trẻo và đôi mắt sáng.
Lương Thần như bừng tỉnh ngộ, nắm lấy vạt áo anh ta.
“ Điện thoại! Làm ơn cho tôi mượn điện thoại.”
Có lẽ giọng nói quá thảng thốt, đối phương không kịp suy nghĩ, vội vàng rút điện thoại trong túi đưa cho cô như một cái máy.
Lương Thần lẩm bẩm cảm ơn, những ngón tay hấp tấp ấn bàn phím, hơi run run. Vị trí các con số đã quá quen thuộc nhưng cô vẫn bấm nhầm.
Cuối cùng cũng có tín hiệu, cố trấn tĩnh nhưng giọng vẫn run run, cô hỏi: “ Anh đang ở đâu?”.
“ Anh đang thu xếp hành lý”, tiếng Diệc Phong ở đầu bên kia. Cảm thấy có gì bất thường anh hỏi: “ Lương Thần, em sao thế?”.
Lương Thần giơ một tay che mắt, thở dài như để bình tĩnh lại, cố nén xúc động. Người đàn ông lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt lộ vẻ thông cảm.
Hít vào thật sâu, cô cố đẩy vật chắn ngang họng, thở nhẹ nhàng: “ Không có gì, anh cứ thu xếp đi, em chờ anh về ăn cơm”.
Cô tắt máy, cảm ơn người đàn ông một lần nữa, người đã đi một quãng khá xa, Lương Thần vẫn đứng bất động.
Bên ngoài, mưa nhỏ dần, thỉnh thoảng có chiếc xe hơi lướt qua, làm vọt lên những tia nắng trắng đục.
Cô đột nhiên quay đầu, sải bước về phía người bảo vệ.
Nhìn sâu vào mắt anh, cô nghẹn ngào: “ Em yêu anh”.
Chưa bao giờ cô mất bình tĩnh như vậy.
Ngồi trong taxi, có lẽ là do lạnh, cả người cô run lên. Chiếc xe lao đi trong màn mưa, đến thẳng địa chỉ cần đến, mái tóc và cả người cô thấm ướt.
Cô hoảng loạn ra khỏi nhà, không mang theo vật gì nên đành phải mượn tạm người bảo vệ ít tiền, rồi cô lao ra vỉa hè vẫy xe, vậy là bị ướt.
Chìa khóa dự trữ để dưới bệ cửa sổ, cô đã đến đó một lần, đã dùng chiếc chìa khóa đó khi giúp Lăng Dụ lấy chiếc đĩa vi tính. Cũng vào hôm đó, cô và Diệc Phong, quan hệ đóng băng, lần đầu tiên có những giây phút ấm áp bên nhau sau năm năm hiểu lầm xa cách. Hôm đó anh cũng đang ốm, hai người ngồi trên tấm thảm dưới sàn chơi điện tử, tư thế rất thân thiết, họ giống như một cặp trời sinh, tan tan hợp hợp, cuối cũng vẫn thành một đôi, hòa quyện vào nhau. Nhưng lúc đó cả hai không hề biết giữa họ có một bí mật kinh người, và cô đã ngốc nghếch bị che mắt suốt năm năm.
Cô tự mở cửa, đi vào phòng khách, cố gắng khẽ khàng không một tiếng động, lên thẳng tầng hai.
Trước đó cô đã hẹn chờ anh về ăn cơm, bây giờ lại đường đột đến tìm. Cũng chính vì vậy, khi cánh cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, Diệc Phong quay đầu lại, sững người, khuôn mặt tuấn tú đột nhiên tái nhợt. Trên chiếc bàn nhỏ để mấy chiếc cốc pha lê sang trọng, một chiếc đang tỏa khói. Thân hình cao gầy đối diện với cô, ở khoảng cách vài mét, dáng điệu hoảng hốt mãi vẫn không lấy lại được bình tĩnh.
Mắt cô lướt quanh một lượt, tim lặng đi, có gì co thắt bên trong đau nhói.
Rõ ràng vẫn là con người vẫn ngày đêm bên nhau, quen thuộc từng đường nét, vậy mà lúc này anh đứng đó, mơ hồ như một ảo ảnh, mặt tái xanh, làn môi nhợt nhạt, ánh mắt né tránh cái nhìn của cô. Đau đến lặng người.
Đối diện nhau, nhưng xa cách như không thể với tới.
Phía sau anh, bên ngoài lớp rèm cửa sổ mở rộng, mưa trắng trời. Trong một tích tắc, có lẽ do tâm trạng và khung cảnh ảm đạm, cô có cảm giác tất cả chỉ là ảo ảnh.
Những gì từng có với nhau đột nhiên dâng trào, lướt qua tâm trí. Không … đấy chỉ là cơn ác mộng, mở mắt ra sẽ là anh, với thân hình cân đối, khuôn mặt tuyệt đẹp và ánh mắt như cười…
Nhưng anh đã bước tới, những nỗ lực trấn tĩnh làm người anh run lên.
“… Sao em đến đây?” Giọng nói như của một người khác lạ.
Lương Thần không trả lời, cô bước lại gần, dừng trước mặt anh, sau đó, bằng một động tác hơi thô bạo và bướng bỉnh, cô lấy ra cái vật nhỏ bé anh nãy giờ vẫn cầm trong lòng bàn tay.
Lọ thuốc nhỏ màu trắng, xinh xắn bị cô tóm gọn trong mấy ngón tay.
Đôi môi Diệc Phong động đậy, nhưng không nói gì, anh nhìn lọ thuốc ở trong tay Lương Thần với ánh mắt bất lực.
Thuốc giảm đau! Cô nhìn trân trân cái lọ nhỏ xinh như một thứ đồ trang sức rồi ngước nhìn anh, ánh mắt tối sầm.
Diệc Phong rùng mình, ngoảnh mặt đi.
Không biết bao lâu sau, vẫn không quay lại, anh khẽ gọi: “ Lương Thần…”.
Âm thanh vang lên khô khan và khó nhọc.
Nước mắt Lương Thần do quá kiềm nén đột nhiên vỡ ào, tuôn trào không thể kìm nén.
“ Diệc Phong, anh tồi lắm!” Lương Thần lao đến ôm choàng anh từ phía sau, gục mặt vào lưng anh, mặc cho nước mắt xối xả ướt đẫm áo anh.
Diệc Phong đứng yên, mặt hơi ngoảnh lại, tiếng nức nở ùa vào lòng anh giống như muối mặn rơi vào vết thương đang hở miệng, xót xa…
Anh quay người đỡ tấm thân mềm mại đang dần sụp xuống, nắm chặt đôi bàn tay thon mềm lạnh ngắt, anh dùng hơi sưởi ấm cho nó.
Môi chạm vào vành tai cũng lạnh ngắt như vậy, nở nụ cười dịu dàng anh thầm thì bằng giọng vui vẻ: “ Lương Thần, em lạnh phải không?”.
Lương Thần vẫn cúi đầu, khẽ lắc như không muốn nghe gì hết.
Áp gò má nóng vào đôi má ướt át của Lương Thần, anh mỉm cười nói: “ Anh không chết được đâu, việc gì phải ồn thế?”
Cái từ đó thốt ra từ miệng anh một cách nhẹ nhàng tựa như nói chơi nhưng khiến Lương Thần co rúm người.
Cảm nhận được phản ứng của cô, anh hôn nhẹ vào mắt cô như muốn chuộc lỗi. Lương Thần đã thôi khóc, ngước nhìn anh qua rèm mi, khuôn mặt anh hơi tiều tụy nhưng vẫn tuyệt đẹp, đôi mắt đen thẫm đang cúi xuống nhìn cô, ánh nhìn vừa da diết vừa bất lực. Lương Thần đột nhiên hốt hoảng vươn tay ôm choàng lấy anh, siết mạnh, đoạn giơ tay níu đầu anh xuống, hôn như mưa vào má, vào môi, váo trán anh. Khuôn mặt Diệc Phong như giãn ra, anh mỉm cười, nói nhỏ: “ Hết giận anh rồi ư?”.
Lương Thần dừng lại, vẫn đỡ khuôn mặt anh trong tay, mắt nhìn chăm chăm vào mắt anh. Ánh mắt từ âu yếm chuyển sang giận hờn.
Đôi mày thanh tú nhướn lên, do cố nén giận, hơi thở trở nên nặng nhọc, cô nói giọng rành rọt: “ Anh coi bản thân là gì? Anh coi em là ai?”.
“ Anh đã nói với em, phải tin anh, đừng lo gì hết, chỉ cần hoàn toàn tin anh là đủ. Nhưng bây giờ… là thế nào…” Cô liếc nhìn anh rồi nhìn lọ thuốc lăn lóc trên sàn, nét mặt đau đớn.
Bàn tay đang nắm tay cô khẽ run.
“ Chuyện lớn như vậy, rốt cuộc đến bao giờ anh mới cho em biết, hay là… anh không định nói ra?”
Lúc nghe Trình Kim nói, thoạt đầu Lương Thần hầu như không hiểu, đến khi trấn tĩnh lại, cô lao ra đường như một kẻ mất trí, đầu óc lúc trống rỗng, lúc ngổn ngang không suy nghĩ được điều gì rõ rệt. Lúc này khi đối diện với Lăng Diệc Phong, trí nhớ và tư duy mới được phục hồi. Cô đã ôm, đã hôn rất nhiều con người anh bằng xương bằng thịt, Lương Thần cơ hồ mới thoát ra khỏi cái thế giới đẹp đẽ nhưng rất mỏng manh mà cô đã buông mình trong suốt thời gian qua. Những nghi ngờ âu lo thoáng qua, những dự cảm mơ hồ về hạnh phúc đang có rốt cuộc
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu