XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 2

Lượt xem :
i. Thế nên mới có câu nói rằng: \" Giữa cấp trên và cấp dưới, lãnh đạo và nhân viên rất khó trở thành bạn bè thân thiết. Quan hệ của họ cũng vì chức vị mà bị ảnh hưởng nhiều. Vì tình bạn không chỉ là sự công bằng mà còn là bình đẳng trong giao lưu, nếu 2 người cấp trên cấp dưới muốn trở thành bạn bè thân thiết thì sẽ phải chấp nhận xác suất rằng: có thể không những không thành bạn bè mà đến quan hệ cấp trên cấp dưới cũng không giữ được.\" Lần đó, Giai mới biết Tây ở nhà đã không nói với gia đình về việc mình giờ là cấp trên của Tây. Có lẽ Tây không nói là vì 2 lý do sau: 1 là: Tây đang cân nhắc; 2 là Tây không thích. Giờ thì biết rằng vì Tây không thích. Cuộc họp trôi qua gần 1 tiếng, và Giai đang đưa ra kết luận cuối cùng.

\" Chúng ta mỗi người 1 ý, cuốn \" Cuốn sách gối đầu giường\" quyết định in khổ to, bìa có mạ đồng, chữ viết bên trong dùng font chữ mềm. Theo tôi đây sẽ là bộ sách rất có tiềm năng...\"

Đúng lúc ấy Tây bước vào, đi thẳng về chỗ ngồi của mình, chẳng buồn giải thích từ nào với lãnh đạo ở đó, thậm chí đến chào hỏi cũng không, cái gật đầu cũng không nốt, cứ như thể Tây đang đi vào chỗ không người vậy. Thế nên tất cả mọi người lại nhìn Giản Giai, đặc biệt là những nhân viên trẻ, những ánh nhìn ấy với bao ý nghĩ thật phức tạp khiến Giai vô cùng khó xử. Tính Giai vốn nhẹ nhàng nhưng nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ, đột nhiên Giai nổi giận, nhìn thẳng vào Tây hỏi thật rõ ràng: \" Đồng chí Tây, vì sao đồng chí đến muộn?\"

Tây bỗng khựng người ngạc nhiên, trả lời như 1 phản xạ. \" Ngủ muộn..Mệt quá ngủ thêm chút nữa.\" Câu trả lời khiến cả phòng cười rộ lên.

Giai trái lại không cười, vẫn mạnh lạc từng từ:\" Thật hả? Lần sau chú ý không được đến muộn nữa đấy.\"

Tây lại đứng yên.Trong giây lát ấy, Tây không biết nên ngồi xuống hay vùng vằng bỏ đi. Đến muộn các cuộc họp là chuyện bình thường ở ban biên tập, cứ cười nói vài câu là xong. Rõ ràng Giai đang có ý đem Tây ra làm vật hy sinh để thể hiện uy quyền của mình. Những gì Tây trả lời với Giai lúc nãy đều là những lời nói thực: ngủ muộn. Mệt quá nên ngủ thêm chút nữa. Trên thực tế Tây không chỉ ngủ \"muộn\" mà nên nói là ngủ \"sớm\". Vì 3 giờ sáng Tây \"đã\" đi ngủ. Ngay từ khi Tây và Quốc lấy nhau, mẹ Tây đã không đồng tình, nhưng vì bản thân là người có học, nên suy nghĩ là như vậy, bà vẫn tôn trọng quyết định cuối cùng của con. Cũng chính vì thế mà thái độ dứt khoát hôm qua cua mẹ khiến Tây vô cùng kinh ngạc và lo lắng. Nếu phải chọn giữa Quốc và bố mẹ, Tây biết chọn ai đây? Trước đây, cứ mỗi khi Quốc gặp rắc rối Tây lại nói chuyện vơi bố mẹ, trường hợp ngược lại thì Quốc là người Tây sẽ chia sẻ. Còn bây giờ, Tây biết nói với ai đây, chẵng nhẽ nói với Quốc? Thế chảng khác nào đổ dầu vào lửa. Đêm đến, Tây cứ trăng trọc mãi tới tận gần sáng. Nếu không vì mẹ và Hàng dậy sớm đi làm khiến Tây nửa tỉnh ngủ mơ và chợt nhớ ra sáng nay có cuộc họp ban, đặc biệt là cuộc họp này lại do Giai chủ trì thì có lẽ Tây đã nghỉ luôn không đến, nội dung cuộc họp thế nào cứ gọi điện hỏi là được. Trước đây với trưởng ban Tây toàn thế. Các trưởng ban biên tập hầu như đều không thắt chặt kỷ luật, đó là tùy phương pháp quản lý của từng người. Có những cuộc họp, bạn có thể không cnaf tham gia nếu bận, sau đó thanh minh dăm ba câu là được. Hôm nay, Tây tới cũng chính là vì muốn bàn bạc với Giai về công việc, Giai vừa mới nhận chức, bản thân cũng không phải tuýp người quyết đoán, đương nhiên là cần 1 người bạn quyết đoán hơn như Tây ủng hộ, nhưng không ngờ đến rồi như bị dội gáo nước lạnh, Giai lại dùng mệnh lệnh đối xử với Tây.

Phòng họp im phăng phắc.

Vài giây sau, Tây quyết định nhấc chiếc túi vừa đạt xuống và bước ra ngoài, rồi đóng cửa \"rầm\" 1 tiếng để lại sau lưng những tiếng xầm xì bàn tán.

Ngược lại, Giai cương quyết tiếp tục cuộc họp, gọi 1 người nói: \"Đồng chí Mao, đồng chí tới nhà in hỏi xem công in cuốn sách \"Cuốn sách gối đầu giường\" hết bao nhiêu, đợi trưởng ban về chúng ta sẽ quyết định.\" Mao lập tức đi luôn. Không phải là Giai qua nhạy cảm, nhưng Giai nhận ra trong thái độ của Mao có gì đó coi thường mình.

Hôm đó, Tây không đi làm, Tây về nhà mẹ và nằm yên lặng trên giường, Tây muốn ngủ vì cảm thấy thực sự quá mệt mỏi, ngủ rồi có thể quên di mọi chuyện, nhưng nằm mãi Tây chẳng sao chợp mắt. Tây cảm thấy mình như rơi vào đáy hang, sự nghiệp,hôn nhân, tình yêu,tình thân,tình bạn,tất cả đều không suôn sẻ.

Hàng về nhà. Về giữa trưa. Bình thường nếu chưa hết giờ làm việc, Hàng không bao giờ về nhà như vậy, thường thì hết giờ cũng chưa về nhà. Thanh niên 26, 27 tuổi đều vậy cả, nếu chưa có người yêu thì đều thích lang thang bên ngoài, chẳng ai thích về nhà sớm để gặp bố mẹ. Cũng vì điều này Tây hay trêu Hàng: vì ở nhà trống trải vô duyên quá nên phải ra ngoài xã hội. Hôm ấy, Hàng về rất sớm, Hàng bảo về để lấy đồ gì đó, nhưng sau đó lại vào phòng chị, kéo chiếc ghế bên cạnh bàn rồi ngồi xuống gần giường chị.Tây hỏi em có việc gì.Hàng chỉ nói về nhà lấy đồ thấy chị không đi làm thì hỏi xem có phải chị mệt không?Cứ vậy, Tây kể lại cho Hàng về những gì xảy ra ở cơ quan ngày hôm nay. Hàng nghe chị kể xong thì bảo: \" Chị, em nói 1 cách khách quan nhé, chuyện này chị cũng sai. Ở cương vị của Giản Giai, cô ấy không sai.\"

\" Sao em cứ bênh người ta thế?\"

\" Là em nghĩ cho chị đấy chứ!... Chị, bất luận người ta thăng quan kiểu gì,tài năng có giỏi bằng chị hay không, bây giờ người ta cũng đã là cấp trên của chị, đó là sự thực.Chị phải biét chấp nhận sự thật để điều chỉnh thái độ và hành vi của mình.\"

\" Ý em là gì? Chị phải nhịn nó hả?\"

\" Sao chị nói nghiêm trọng thế?Chẳng nhẽ ngoài việc nhịn nhau ra, không thể cố gắng thỏa thuận hòa bình,căn cứ vào thực tế mà làm à?\"

Khi Hàng nói ra những câu này,à không,chính xác là khi Hàng kéo ghế ngồi lại gần giường, Tây đã tự đặt dấu chấm hỏi,rõ ràng chuyện này không bình thường.Nhưng vì lúc đó,trong lòng Tây vãn đang ngổn ngang bao chuyện nên cũng không thể nghĩ mãi về chuyện ấy.Tất cả những chuyện này sau này Tây nghĩ lại mới có lời đáp cho mình.

Trưa hôm ấy, Hanghf tỏ ra rất nhẫn nại khuyên chị,hơn nữa còn nói hơi nhiều,thậm chí Hàng còn đưa ra cả châm ngôn để khuyên chị:\" Chị, chị đã nghe qua câu này chưa:1 người lãnh đạo có thể trở thành bạn của 1 cấp dưới rất xa mình nhưng lại có thể chỉ là đồng nghiệp với 1 người ở bên cạnh mình;1 người bạn có thể mừng cho người bạn khác được thăng chức,nhưng người bạn đã thăng chức lại rất khó có thể thông cảm và suy nghĩ hết được cho người bạn cũ kia.Em nói như vậy để chị hiểu,Giai cũng có cái khó của mình!\"

Sau này nghĩ lại mới thấy,ngày hôm ấy Hàng trở về nhà là có ý đồ,nếu không,chỉ dựa vào Hàng,1 kiến trúc sư thì làm sao trong đầu có sẵn lắm lý lẽ và châm ngôn đến thế?Lúc ấy,Tây cũng chưa nghĩ tới chuyện này, chỉ cảm thấy phiền toái vì Hàng không để cho mình được yên,càng phiền vì em trai cứ thao thao bất tuyệt bênh vực cho người khác.Sau này Tây mới hiểu,lúc ấy,Giai đối với Hàng không còn là người khác nữa,mà chính là “ người mình” rồi. Trưa hôm ấy, Hàng và Giai nói chuyện điện thoại với nhau như thường lệ, Hàng cảm thấy Giai không vui nên có hỏi chuyện.Và Giai đã khóc.Ngay khi Tây đi khỏi,Giai đã cho kết thúc cuộc họp như 1 người vô tích sự.Sau đó, Giai làm vài việc vặt rồi đi ăn cơm,cố kìm lòng.Giai đã quyết giữ chuyện này trong lòng,để nó trôi đi,không nhắc tới nữa.Không ngờ khi nghe giọng nói của Hàng,mọi cố gắng ấy đều tan vỡ.Khi Hàng biết rõ mọi chuyện liền quyết định về nhà làm thuyết khách giúp cho Giai.Quan hệ của họ thân mật đến thế nhưng bố mẹ Tây và cả Tây đều không hề hay biết vì họ vốn cho rằng đó là điều không thể xảy ra. Chưa nói tới chuyện Giai nhiều tuổi hơn Hàng,cũng chưa bàn tới tình sử 6 năm trời của Giai,chỉ nói riêng tới quan điểm về tình yêu của Hàng thôi cũng cho thấy không thể.Hàng vốn rất ghét tình yêu của những cô gái luôn đặt vật chất lên trên hết,thì làm sao có thể có quan hệ yêu đương với 1 người định chọn 1 “khoản tiền lớn” nương than nhưng không thành như Giai chứ?

Người có công phát hiện ra mối quan hệ giữa Giai và Hàng chính là Khải Đoạn.

Hôm ấy, khi Hàng đi khỏi,Khải Đoạn cũng gọi điện tới. Anh ta hẹn Tây nếu tối nay rỗi gặp nhau ở trung tâm Hồng Công.Dù tâm trạng không vui nhưng Tây vẫn phải cắn răng nhận lời.Bởi dù có chia tay với Quốc thì Tây vẫn phải sống chứ,mà đã sống thì phải biết trọng lời hứa.

Khải Đoạn đợi Tây ở trước nhà hang tự phục vụ số 12 trung tâm Hồng Công.Khải Đoạn nhận lời mời của Tây cũng là vì Giản Giai.Anh ta muốn nghe chút tin tức về Giai thông qua Tây. Giai nói chia tay là chẳng hề liên lạc lại khiến anh ta vô cùng thất vọng,thậm chí là ngày càng thất vọng hơn.Cả đêm qua,Khải Đoạn không ngủ mà nằm xem phim,đó là đĩa phim do Giai mua tặng anh ta với tựa đề “ Tên sát thủ này không quá lạnh lung”.Trong nhà Khải Đoạn có 1 “ phòng chiếu phim gia đình”,màn hình tinh thể lỏng,âm thanh nổi.Vợ con đã ngủ ở trên gác,chỉ 1 mình Đoạn trong phòng chiếu rộng thênh thang ấy xem bộ phim về câu chuyện tình yêu của 1chàng thanh niên trưởng thành và 1cô gái trẻ chưa đến 20 tuổi: trong bộ phim ấy,cô gái trẻ đã đem long yêu 1 tên sát thủ tên là Lợi Ngang.Cô gái vì có việc nhờ tới Lợi Ngang và từ đó cảm nhận được tình yêu trong trắng của cô.Cô gái trẻ đã dí sung vào đầu mình và bóp cò để chứng tỏ tình yêu, trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy,Lợi Ngang kịp lao mình về phía trước để cướp khẩu súng…Khải Đoạn đã rơi lệ theo những dòng nước mắt đang tuôn trào của nhân vật nữ trẻ tuổi ấy.Đoạn cũng đã như Lợi Ngang kia không tin vào tình yêu của Giản Giai,anh yêu Giai mà lại chẳng tin Giai.Việc Giai đem nhà cửa xe cộ trả lại cho anh cũng đau đớn chẳng kém việc cô gái kia dí súng lên đầu tự sát,giây phút ấy,Khải Đoạn chợt nhận ra nỗi đau của Giai,nhưng anh không nhanh tay như Lợi Ngang,giằng lấy khẩu súng ngay khi súng được bóp cò. Đoạn cũng không rõ mình còn cơ hội nào để sửa sai nữa không.Là 1 người đàn ông 40 tuổi,thành đạt, phong lưu nho nhã,Đoạn thiếu gì tình yêu của những cô gái trẻ,cái mà anh thiếu là 1 tình yêu chân thật. Cũng không phải Đoạn chưa từng nghĩ tới nguyện vọng của Giai là: Đoạn sẽ ly hôn với vợ,anh thậm chí cũng đã ngầm đưa ra ý kiến của mình về việc này, nhưng cách đưa thông điệp này giờ chẳng khác nào ném đá xuống đại dương.Mất Giai rồi anh mới hiểu rõ giá trị tồn tại của Giai.Trước đây khi còn yêu nhau,họ thường xuyên bỏ nhau rồi lại làm lành,nhưng cảm giác lúc ấy hoàn toàn khác. Lúc ấy,dù Đoạn đang ở đâu, bay trên trời hay ở nước ngoài, trong tim Đoạn luôn có Giai và Đoạn cũng biết, trong tim Giai luôn có mình. Vừa xuống sân bay là lập tức mở điện thoại,tất nhiên những dòng chữ thân thương anh muốn đọc cũng lập tức xuất hiện. Những lời quan tâm, trách yêu,nũng nịu… những dòng chữ tưởng như bình thường nhạt nhẽo…ấy vậy mà hôm nay cũng chẳng còn nữa,hoàn toàn biến mất. Giờ nghĩ lại mới thấy, trước đây, Giai giới thiệu cho Đoạn bộ phim “ Tên sát thủ này không quá lạnh lùng” cũng là có dụng ý cả. Vạy mà sai Đoạn có thể hững hờ bỏ qua nhỉ? Giữa đêm khuya,xem xong bộ phim, Đoạn viết cho Giai 1 bức thư về cảm xúc của mình sau khi xem phim, nhưng tất cả giờ đều trở nên vô nghĩa. Tây hẹn Đoạn gặp nhau lúc 7 giờ,Đoạn tới trước 15 phút bởi anh kỳ vọng rất nhiều vào cuộc hẹn này. Lúc Đoạn đến, Tây vẫn chưa tới, Đoạn cầm 1 tờ t
<<1 ... 8910
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT57/10966

Teya Salat