Insane
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 3

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 38750103
Visits Today: 325573
This Week: 1272206
This Month: 4565451

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

chị với em. Hàng à, em và Giai đang đùa với lửa đấy. Em chưa có bạn gái, vẫn độc thân. Giai thì thất tình, cô đơn lẻ chiếc. Cả hai đều muốn tìm một người tri kỷ, cái này gọi là gì? Gọi là uống thuốc độc! Cho dù có thể tạm thời giải khát, nhưng đợi độc tính phát ra, cả hai đều phải uống thuốc giải!” Hàng vẫn yên lặng không nói một lời khiến Tây càng thêm sốt ruột: “Hàng này, bệnh tim của mẹ không tốt lắm! Em thích uống gì để giải khát chị chẳng quan tâm nữa, nhừng còn mẹ nữa, em phải nghĩ đến mẹ!”

Đọc truyện tình yêu nhiều tập mới nhất


Về đến nhà, mẹ đang nghe điện thoai, hai chị em bước vào đúng lúc mẹ vừa gác máy. Mẹ nói: đúng lúc Hàng về, mẹ cũng đang có chuyện muốn nói, có một cô vừa gọi điện hẹn giới thiệu cho con một người. Chẳng đợi mẹ nói hết, Tây lạnh lùng hỏi: “Bao nhiêu tuổi hả mẹ?” “22”. “Trẻ quá! Hàng thích mẫu các chị gái cơ!”

Hàng chẳng buồn nói đi thẳng vào phòng, đóng sầm cửa lại. Mẹ chỉ thở dài ngao ngán, còn Tây lại tiếp tục nói: “ Nếu không có việc gì đừng để tấm tới nó nữa!” “Mẹ à, mẹ mau giúp Giai liên hệ với bác sỹ khoa xương này đi! À đúng rồi, đừng nói chuyện của Giai với Khải Đoạn cho ai biết mẹ nhé, nói ra người ta lại ngãng ra.”

Bố lúc ấy đang đọc báo cũng nói thêm vào: “Người đâu phải là thánh, ai cũng mắ sai lầm, sai thì phải sửa, làm sao hoàn thiện được. Quan hệ với Khải Đoạn là Giai đã sai, nếu sai thì…”

“…Nếu sai sửa sại lại thành đồng chí tốt! Nhưng bố à, nêu scó người muốn giới thiệu “đồng chí tốt” với con trai bố làm con dâu bố nghĩ sao?... Có thể đồng ý không?... Bố, là người mà, cũng phải suy nghĩ chứ!”

Lúc ấy, Hàng từ trong phòng mở mạnh cửa ra, đứng trước cửa chỉ vào mặt Tây mà nói: “Chị! Em không động đến chị chị đừng có mà lắm chuyện!”

Hai chị em cãi nhau. Chẳng cần nói cũng biết hai bố mẹ đang đứng về phía Tây rồi…

Chuyện xảy ra ngày hôm ấy và những gì Hàng kể lại sau đó khiến Giai nhận ra một đạo lý từ thời xa xưa rằng: hôn nhân tuyệt đối không chỉ là việc của hai người. Tình yêu Giai dành cho Hàng không dao động cũng chẳng đổi thay, nhưng đồng thời Giai cũng nhận đồng thơi Giai cũng nhận ra thái độ của gia đình Hàng với chuyện này cũng sẽ không giao động và không thay đổi. Cũng cho là Hàng sẵn sàng bỏ gia đình vì Giai, nhưng nếu vậy liệu có hạnh phúc thực sự không? Tất nhiên là không rồi. Suy nghĩ cho cùng, Giai chỉ có một lựa chọn là bỏ.

Khi quyết định chia tay với Hàng, Giai đồng thời xin chuyển sang ban biên tập số 3. Giai không thể chịu đựng được ngày ngày phải giáp mặt với chị gái Hàng - Tiểu Tây. Đối với Giai việc đó khác nào là sự giày vò khổ đau. Chức phó trưởng ban biên tập số 6 chẳng liên quan tới Giai, Giai làm biên tập là tốt rồi; trưởng ban biên tập số 3 - Mỹ Phu là một người phụ nữ nổi tiếng khó tính, điều này cũng chẳng hề chi, chỉ cần Giai làm tốt công việc của Mình, chị ta có khó tính đến mấy cũng làm gì được Giai chứ?

Tây Mở cửa phòng biên tập số 3, lập tức trông thấy Giai đang thẫn thờ trước cửa sổ. Giai gầy đi nhiều, nhìn nghiêng cơ thể Giai thật mỏng manh. Tây bước lại gần, trong lòng khẽ thở dài.

“Giai à” Giai quay đầu lại, cười thật gượng gạo, không trả lời cũng chẳng hỏi điều gì. Tây đành phải trơ mặt ra hỏi trước: “Tối nay bạn có hẹn gì không?” “Bạn có việc gì hả?”

Tây nghĩ một lúc, định không vội mờ Giai tới ăn cơm nên nói rằng: “Tết này tớ phải về quê với Quốc.” Giọng nói Tây trầm buồm. Cách tốt nhất để an ủi người khác chính là nói về sự bất hạnh của mình, ngờ đâu Giai chỉ gật đầu chẳng biểu lộ cảm xúc gì. Tây lại nói tiếp: “Tết này bạn định thế nào?”

“Trực ban.”

Tây lại thở dài. Trực ban ngày tết có nghĩa là suốt 7 ngày nghỉ ấy, một mình Giai sẽ trốn trong tòa nhà trống không này. “Ừm. Cũng không dễ gì. Giai này, sau này bạn lấy chống nhớ lấy mình làm gương, điều kiện đầu tiên và tối thiểu là phải có xe và có nhà nhé!”

Tây vốn định nói mấy cầu đùa làm nóng bầu không khí ngột ngạt ấy,nào ngờ mặt Giai chỉ đanh lại hơn, lạnh lùng đáp: “Tây, bạn biết mà, mình và Hàng không còn gì nữa!” Quả nhiên Giai đã hiểu câu nói của Tây sang một ý khác.

Tây thở dài lần nữa, quyết định đi thẳng vào vấn đề, nếu không cứ theo quan hệ của họ lúc này thì mỗi câu ấy nói ra lại được hiểu theo một ý khác ngay.

“Giai à, tối nay nếu bạn chưa có hẹn gì, tới nhà mình nhé.” Tây vội bổ sung ngay “Là nhà của mình ý. Quốc bảo mình mời bạn, anh ấy nói rằng sẽ tự tay vào bếp làm thức ăn mời chúng ta, ở nhà!...

Anh ấy đang chuẩn bị làm rồi.

Giai ngẩng lên nhìn Tây hỏi: “Sao anh ấy lại mời mình?”

Tây ngẩn người không biết nói sao: “Đương nhiên là vì bọn mình… Giai à, giữa chúng ta có 1 chút hiểu lầm…”

Giai xua tay ngắt lời: “Giữa chúng ta không có hiểu nhầm nào hết!”

Bao nhiêu điều giữ kín trong lòng bỗng Tây thốt ra hết lúc ấy. Không hiểu nhầm ư? Quá hiểu nhầm ấy chứ! Chẳng nói đâu xa, chuyện Giai và Hàng cho dù Tây không phản đối thì sao. Nếu Tây ủng hộ chuyện của họ liệu có thành không? Cái này đến phút cuối mới biết được. Bố mẹ Tây thì nhất định không đồng ý rồi. Từ khía cạnh này có thể thấy, Tây nên giúp đỡ Giai, nếu không đến lúc phải chia tay lại lãng phí thời gian, mà thời gian với 1 phụ nữ hơn 30 tuổi như Giai thì còn có thể lãng phí không chứ. Mà về tình cảm thì lại càng đau khổ hơn. Nói xa hơn chút thì cái buổi họp dạo đó, Tây làm cho Giai thật sự “khó xử”. Thực ra Tây không muốn làm vậy với Giai, chẳng qua là lần đó trong lòng Tây cũng không vui, chuyện gia đình. Lần đó, Tây vì Quốc mà mất ngủ cả đêm, lúc ấy quả thật Tây không hề tập trung vào công việc!... Khi Tây giải thích tất cả những điều này thì chuông điện thoại reo lên. Quốc gọi tới nhắc Tây lần nữa về bữa cơm tối nay, dặn Tây bất luận thế nào cũng phải về nhà ăn cơm, và không cần mua thêm gì nữa. Trong điện thoại, Tây cũng không nói là mời Giai về nhà ăn cơm, lý do là thế này: một là cho đến lúc ấy Tây vẫn chưa dám chắc Giai có nhận lời về ăn cơm hay không; hai là sao nói thế được bây giờ. Giai đang ở bên cạnh, nếu Tây nói Giai cũng về cùng khác nào tự khai mình đã nói dối chuyện Quốc mời Giai về nhà ăn cơm. Hơn nữa cũng không nhất quyết phải nói cho Quốc biết, Quốc nấu ăn thì đương nhiên ngon rồi. Dù Giai đi cùng thì cũng chỉ là thêm bát thêm đũa thôi. Nói chuyện với Quốc là Tây đã quyết định thế rồi, còn cần nói gì nữa về nhà rồi nói. Sẽ nói khi ngồi bên bàn ăn trong cái nồng nàn của hương vị thức ăn và sự ấm cúng của không khí gia đình; chứ nói những câu ấy ra ở văn phòng thế này vừa khó nói lại vừa dễ gây phản tác dụng. Dập máy xuống, Tây tươi cười nói với Giai: “Anh Quốc đấy. Lại gọi điện tới hỏi xem cậu có đi được không. Anh ấy đã chuẩn bị hết rồi dặn mình không cần mua gì nữa, còn nói bạn nhất định phải đi.”

Giai rất cảm động. Cảm động vì tấm chân tình của Quốc với Tây. Vì sao Quốc mời Giai ăn cơm? Hẳn là vì Tây rồi. Nói không chừng đây cũng là điều kiện mà Tây đặt ra với Quốc nếu không Tây không chịu về quê Quốc. Qua đó cũng thấy được thành ý của Tây đối với Giai. Nói cách khác, Giai có đi hay không giờ không chỉ là chuyện của Giai nữa mà còn liên quan tới cả người khác. Thêm vào đó, cứ cho là bỏ qua mọi lý do mời cơm đi, bản thân Giai cũng rất mong muốn được ở nhà và ăn 1 bữa cơm như vậy! Tây như hiểu ý dặn thêm: “Trưa nay chúng ta không ăn gì nhé, để dành bụng tối ăn cơm!” Giai đành gật đầu, cái gật đầu này không cần đến lời rủ rê vừa nãy. Mong muốn 1 bữa ăn ngon của Giai thực sự mãnh liệt hơn người khác mà.

Chiều hôm ấy, cả 2 cùng làm việc ở văn phòng cho tới tối, 1là vì công việc quả thật quá nhiều, ai cũng muốn giải quyết xong xuôi trước tết ăn tết cho ngon, hai là vì bữa cơm không hẹn trước tối nay. Về muộn 1 chút, chậm 1 chút, nhưng về đến nhà trước mặt đã là 1 mâm cơm đầy!

Quốc 1 mình ở nhà chuẩn bị “tiệc”. Cái gọi là tiệc ấy chẳng qua là số thức ăn thừa Quốc đi đãi khách mang về. Quốc biết Tây không thích ăn đồ thừa, nhưng Quốc cũng không có ý định bắt Tây ăn, Quốc định để mình ăn dần dần. Nhưng rồi lại nghĩ sắp về quê ăn tết tới nơi, 1 mình ăn sao hết nên lại gọi Tây về ăn cùng. Chứ nếu ăn không hết mà đổ đi thì thật là lãng phí. Đều là đồ ăn ngon cả. Cho thức ăn vào đĩa rồi cho vào lò vi song. Một con cá mới ăn một bên mình, Quốc dùng đũa lật phía bên còn nguyên thịt lên nhìn qua như còn nguyên. Quốc đặt đĩa cá vào lò vi sóng, đó là món ăn cuối cùng, hiện đang trong lò quay. Vừa mở cửa lò thì Tây và Giai về đến hỏi ngay đã có thức ăn chưa. Thấy phía sau Tây có cả Giai, Quốc chợt ngớ người ra. Nhưng cả 2 đều không để ý tới thái độ của Quốc, đi thẳng vào nhà vệ sinh. Cái bụng đói meo cộng với mùi thơm của thức ăn khiến họ không thể chần chừ nữa.

Ba người cùng ngồi vào bàn ăn.

Thức ăn thừa dù có khéo làm đến đâu vẫn nhận ra là thức ăn thừa. Tây đã nhịn không nói ra, nhưng giờ không thể nhịn nổi nữa, đập đũa xuống bàn quát: “Anh Quốc, anh có ý gì đấy hả?”

“Anh không biết Giai đến…em không nói mà…”

Giai nghe vậy quay sang nhìn Tây, chẳng phải Tây nói Quốc mời Giai đến sao? Tây không dám quay sang nhìn bạn, càng giận Quốc hơn. “Trong điện thoại anh nói là mời em ăn 1 bữa thịnh soạn cơ mà?”

“Thế này chẳng nhẽ chưa đủ thịnh soạn sao? Tôm cua cá thịt cái gì cũng có.”

“Còn dặn em không phải mua gì nữa. Anh định nhờ em ăn thức ăn thừa hộ anh hả!”

Tây chẳng còn mặt mũi nào nhìn Giai đành trút giận sang Quốc coi như cách để xin lỗi Giai: “Đây toàn là do anh đi ăn hàng thừa mang về đúng không? Không biết đã dính nước bọt của bao nhiêu người nữa, đấy là không biết có ai mắc bệnh viêm gan B không nữa!”

“Đều được giải độc qua lò vi song hết rồi.”

Giai vôi can: “Tây à, anh Quốc không sai, báo chí vẫn khuyên thức ăn thừa nên gói vào đấy thôi.”

Tây càng chẳng dám nhìn Giai, chỉ ước lúc này có cái lỗ nào để chui xuống. Nếu ở nhà có tiệc thật thì coi như Tây nói dối trot lọt, coi như là bữa ăn đó chuẩn bị cho Giai, đó sẽ là lời nói dối vô hại. Giờ thì hay rồi, mãi mới mời được người ta đến nhà, thế mà trên bàn lại toàn đồ ăn thừa. Ăn đồ ăn thừa là thói quen của Quốc. Bình thường có thừa 1 thìa canh cũng không đổ đi, phải để lại cho bữa sau. Nếu không để lại thì húp hết luôn lúc đó, dù căng bụng vẫn cứ húp vì sợ lãng phí. Nói ra thì Quốc lại khăng khăng rằng sợ lãng phí có gì là sai đâu? Vấn đề là ở chỗ, Quốc đã ăn no rồi, nếu ăn tiếp thì thở cũng chẳng nổi, không khéo còn đau bụng. Có lần ăn no quá Quốc còn bị nôn hết ra, phải tới bệnh viện khám hết 500 tệ! Tây chán chẳng buồn nói với Quốc nữa liền cầm đĩa thức ăn thừa dồn vào 1 góc và nói: “Đồ ăn thừa không ăn được. Bây giờ báo chí nói rồi không nên ăn đồ ăn thừa, có rất nhiều chất Nitrite trong đó…”

Quốc lập tức phản đối: “Không thể cái gì cũng tin ở báo chí. Hôm nay thì nói ngủ quay đầu về hướng Đông là tốt, mai lại bảo hướng Tây tốt hơn, hôm sau nữa lại nói hướng Bắc, đến ít hôm nữa em xem xem thể nào cũng bảo hướng Nam là tốt nhất! Nếu cứ nghe báo nói, chúng ta nên lắp cái giường xoay tròn!”

<<1234 ... 9>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT278/742