Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần 4
|
Lượt xem :
Total Visits: 40837116
|
i dự nói về dự án bất động sản, yêu cầu cụ thể là nói về giá trị nhân văn của các dự án bất động sản, nhưng Tây từ chối luôn. Dù nói về giá trị nhân văn chính là sở trường của bố, nhưng làm sao có thể nhờ bố đây! Bố mà biết cuốn sách này được xuất bản nhờ tài trợ chắc sẽ không xuất bản nữa, mà để xin tài trợ còn bắt bố đích thân ra mặt nói mấy lời khen ngời thì chắc chắn bố sẽ không làm, thà không ra sách còn hơn làm vậy. Tây hiểu bố mình quá mà, đó là đại diện của phần tử tri thức cũ, làm gì cũng phải giữ thể diện, “không được luồn cúi quyền thế”, chỉ trách lúc đầu bàn với Đoạn, Giai không nói rõ vấn đề này. Giai nói rằng lúc đó Đoạn đâu có đề cập tới chuyện này. Thế là Tây phảy tay: “Vậy kệ anh ta đi. Dù sao hợp đồng cũng đã ký rồi.”
“Hợp đồng thì đã ký song tiền chưa chuyển về.”
Tây bỗng ngớ ng ra.
Giai nói tiếp: “Nếu không, để mình gọi điện cho anh ta vậy.”
“Làm phiền bạn nhé!” Tây lí nhí thốt ra mấy lời như vậy.
Việc Giai và Hàng cãi nhau Tây cũng biết. Dù đây là kết quả mà Tây và gia đình luôn mong đợi, nhưng khi nó xảy ra, Tây cũng thấy tiếc cho hai ng và cũng thấy có chút tội lỗi. Bất luận nói thế nào đi chăng nữa, Tây cũng không phải kẻ chia rẽ tình yêu của họ. Và Tây cũng tự an ủi rằng đó là nguyên nhân bên ngoài chỉ là ảnh hưởng của nguyên nhân bên trong, còn nguyên nhân bên trong mới là cái nguyên nhân sâu xa nhất. Mà nguyên nhân sâu xa đó là, hai ng họ vốn dĩ không thuộc về nhau. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cảm giác tội lỗi trong Tây vẫn không hoàn toàn mất đi. Thậm chí khi thấy giai đôn đáo cho cuốn sách của bố, Tây cũng thấy khó xử, thấy mình như kẻ tiểu nhân vậy. Vẫn còn nghi ngờ Giai giúp bố là vì lấy lòng bố, nghĩ thế chẳng phải tiểu nhân là gì. Sau một hồi gọi điện thoại, Giai thông báo là đoạn không hề có ý đó, đó là chủ ý của cấp dưới, anh ta sẽ gọi điện bảo họ lập tức chuyến tiền đến. Tây vừa gật đầu cảm kích: cái gì mà “chủ ý của cấp dưới” chứ, nếu anh ta không ra lệnh, cấp dưới có làm cũng được gì đâu, đúng là vừa được ăn vừa được nói, vừa được gói mang về. Đây là vì Giai gọi cho anh ta, anh ta ngại gặp mặt Giai nên mới nói thế. Nói cách khác, đối với Giai, ngoài vấn đề kế hôn, thực tình cũng có tình cảm. Anh ta yêu Giai thật!
“Cảm ơn.” Tây khẽ nói, ngừng một lát, Tây tiếp tục thanh minh: “Giai à, mình phản đối bạn với Hàng thực sự không hoàn toàn là vì Hàng thôi đâu.”
“Chủ yếu là vì Hàng, cậu sợ em trai bị lừa.”
“Cũng sợ cậu bị tổn thương! Mình đã nói rồi, Hàng là đàn ông, dù bị lừa cũng thiệt thòi tới đâu chứ?” Ngừng giây lát, Tây lại nói: “Mình nói rõ nhé, mình thực sự không có ý định đẩy cậu vào tay Khải Đoạn. Mình thực lòng nói rằng, Khải Đoạn là một ng đàn ông không tồi. Có tiền, rất yêu bạn, không ít cô gái muốn theo đổi không được…” Lúc đó nét mặt của Giai lộ vẻ khó chịu khiến Tây không nói thêm được gì nữa. Sự khó chịu đó có thể dành cho Đoạn mà cũng có thể đang dành cho Tây, cho những hành vi của Tây. Tây cúi mặt xuống vờ như đang đánh máy, chữ đánh ra Tây cũng chẳng hiểu ý nghĩa là gì nữa, cứ thế mà gõ thôi, lát sau mới dám ngẩng đầu lên, dũng cảm nói với Giai: “Giai à, có cần mình đi giải thích với Hàng hộ không?”
Giai nhìn thẳng vào Tây, hỏi lại: “Giải thích cái gì?”
Tây không trả lời được. Tiếp tục đánh máy. Lại gõ một lúc lâu, rồi dừng lại: “Giai, mình hỏi bạn câu này nhé!”
“Ừ.”
“Nếu bây giờ Khải Đoạn đồng ý cưới bạn, bạn sẽ lấy anh ấy chứ?”
“Không có nếu vậy đâu.”
“Thì giả dụ .”
“Vậy thì anh ta đã chả là anh ta rồi!”
“Mình hiểu rồi.” Tây khẽ gật đầu. “Vấn đề cốt lõi của bạn là anh ta không chịu cưới bạn, cũng giống như Jane Eyre (1) (nhân vật nữ chính trong tác phẩm cùng tên của Charlotte Bronte), bạn cần danh phận trong ngôi nhà đó.
“Sao bạn không nói mình giống Jane Eyre luôn đi, không muốn làm ng tình được sủng ái của kẻ nhà giàu?”
“Làm ng tình được sủng ái và làm vợ không biết cái nào tốt hơn, điều này cần phải suy nghĩ đã. Ví dụ nhé, nếu bạn để anh ta lựa chọn, là ng tình của kẻ lắm tiền và…” Tây nghĩ một lát “hay là vợ của những ng như Quốc, bạn chọn thế nào?”
“Nói vậy cực đoan quá.”
“Cực đoan mới nói được ra vấn đề.”
“Ý bạn là gì?”
“Vật chất và tình cảm không thể phân rạch rõ rằng.” Sau đó Tây dốc bầu tâm sự: “Chẳng nói đâu xa, mình với anh Quốc, tình cảm sâu đậm là vậy. Ban đầu cũng phải vượt qua biết bao cản trở, đến giờ sao chứ? Ban ngày năm trận, cãi nhau rồi lại làm lành. Khi quyết định đến với nhau là thật lòng; nhưng khi cãi nhau cũng là thật. Điều này nói lên cái gì? Con ng không thể hoàn toàn chủ động mọi chuyện, đồng thời còn bị môi trường và chính những thay đổi trong mình tác động. Giai à, nếu nói về điều kiện thì mình với bạn cũng tương đương nhau. Đừng bao giờ nghĩ rằng có tình yêu là có tất cả, hay tình yêu là cái gì đó không thể bị phá huỷ không thể thay đổi, không, không, không, bởi vì, tình yêu không chỉ là tinh thần mà còn là vật chất…”
Giai vẫn chẳng nói lời nào.
ió Bắc khẽ khàng rít, những cành lá rung rinh theo làn gió, tuyết rơi suốt một ngày một đêm, trên mặt nước hồ lạnh cóng đóng thêm lớp băng mỏng, cái lạnh mùa xuân đã tới rõ ràng buốt giá hơn cả cái rét mùa đông, khiến lòng Quốc thêm buồn tê tái. Quốc buồn vì ng anh trai đang phải ở trong gian nhà tạm, càng buồn hơn vì ng cha già đang đau đáu nghĩ suy cho con trai mình. Phải bố trí để bố về quê sớm vài ngày, lúc ấy còn là mùa xuân ấm áp trăm hoa đua nở tươi đẹp. Nhưng bố nhất định không về, lý do vì mấy việc ông định làm chưa xong, không đành lòng đi về.
Mấy ngày nay, Tây toàn ở nhà bố mẹ đẻ không về. Nói hơi quá đáng chút, nhưng những ngày Tây không ở đó, ba bố con họ sống cùng nhau thật tiện lợi. Mà đâu chỉ có tiện lợi, mà là rất tiện lợi. Những ngày Tây không có nhà, Quốc thường tới đón anh về ăn cơm. Về ăn cơm, tắm rửa, quần áo của anh cũng mang về giặt, máy chỉ quay mấy cái rồi lấy ra phơi trong không khí điều hoà, một đêm là khô, sáng hôm sau tỉnh dậy có thể mặc được luôn. Thử hỏi nếu Tây ở nhà, Quốc dám làm thế không? Mà dù Tây có cho phép, Quốc cũng không thể chịu nổi những ấm ức và cằn nhằn Tây thể hiện ra mặt. Ấm ức là Quốc đoán thôi, nhưng 100% đó là sự thực. Không ít lần Quốc giữ anh ở lại nhưng Thành không chịu. Thành quả thực là một ng rất biết điều. Nhìn thời tiết bên ngoài, bố Quốc ruột đau như cắt, nhưng con trai cứ nhất định đòi về vì phải làm thêm ca. Sáng qua tuyết rời nhiều nên không làm được gì rồi, hôm nay phải tăng ca. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn chưa ấm lên, vẫn tăm tối và rét lạnh. Thời tiết như vậy mà vẫn phải làm thêm ca, liệu có còn là con ng không chứ? Hôm nay lại là cuối tuàn, Quốc nhờ bố làm món mỳ trộn, trộn nước sốt thịt nạc băm. Bố có một tiêu chuẩn cho món ăn ngon là có thơm hay không. Hôm đó món mỳ trộn Quốc cho hơi nhiều dầu, lúc sốt thịt còn cho thêm dầu nữa, cả nồi mỳ có tới nửa nồi dầu ăn. Còn thêm cả cần tây nữa, mỳ trộn thịt băm với cần tây là món ăn ưa thích của bố. Nhưng hôm nay bố cũng không ăn nhiều, nghĩ tới chuyện con trai đang phải chịu khổ cực và mấy việc định làm mà chưa xong, làm sao bố Quốc có thể nuốt trôi chứ? Mà bố ăn không ngon hỏi Quốc có thể ăn nổi, chỗ mỳ nấu lên thừa một nửa, nguội trong nồi. Bố Quốc không ăn cơm, cũng chẳng nói lời nào, chỉ thấy phiền lòng vô cùng, nên bố cứ hút thuốc mãi. Bố Quốc làm thế càng kiến Quốc thấy thêm áp lực nặng nề. Cảm giác của Quốc không sai. bố Quốc rất không bằng lòng với Quốc, không hiểu vì sao đứa con này lại sợ vợ thế! Hai bố con tranh luận rất lâu, Quốc cố gắng hết sức để không nổi nóng, cuối cùng nói với bố sẽ tới nhà Tây, đón vợ về, rồi cùng Tây nói chuyện trực tiêp. Lúc đó nét mặt bố mới tươi hơn chút, và giãn ra hơn.
Tây không ở nhà, Tây đang đưa chị Hạ đi mua đồ. Hạ muốn mua chút đồ nhờ bố Quốc gửi về quê. Nhưng nghĩ rằng mình không thuộc đường phố Bắc Kinh nên mẹ Tây bảo Tây dẫn Hạ di, đồng thời ứng trước một tháng lương cho Hạ. Khi đi Tây còn đem theo cả máy ảnh, bảo rằng nhân tiện sẽ dẫn Hạ tới Thiên An Môn chụp ảnh. Biết mình được đến Thiên An Môn, Hạ vui lắm, còn nói rằng nếu chưa qua đó sao ng ta bảo đã tới Bắc Kinh. Trước khi đi, con gái Hạ cũng đã kể cho Hạ nghe về Thiên An Môn, Hạ vui lắm, còn dặn mẹ nhất định phải tới đó chụp ảnh gửi về. Trong bài học của con gái, khi nói về Bắc Kinh có tới mấy bài kể về Thiên An Môn, cô giáo cũng hay cho học sinh viết bài về địa danh này. Trên đường đi, từ Thiên An Môn, Hạ liên tục kể cho Tây nghe về con gái mình. Nói rồi mang ảnh thẻ của con khoe Tây. Trong ảnh là đứa bé gái mấy tuổi với đôi mắt to sáng long lanh, và một lúm đồng tiền rất sâu trông thật đáng yêu. Có lẽ vì chưa chịu ảnh hưởng của những phong tục nơi thôn quê nên trông con bé chẳng khác gì những đứa trẻ trên thành phố. Tấm ảnh đó tất nhiên Hạ luôn mang theo bên mình nên có nếp gấp. Nhìn ảnh, Tây buột miệng hỏi: “Chị không ở nhà, cháu có nhớ không?” Không ngờ hai mắt Hạ bỗng hoen đỏ: “Chẳng lẽ lại không nhớ ạ? Bữa trước chị gọi về cho bà cháu, bà nói nửa đêm con bé ngủ mơ bỗng tỉnh dậy khóc oà lên, vừa khóc vừa gọi mẹ…” Tây thực sự không ngờ. Đây là lần đầu tiên Tây được thấy thế giới nội tâm ẩn sâu trong ng phụ nữ đang giúp việc cho gia đình mình, Tây cảm thấy hơi là lạ. Tây vốn cho rằng tình cảm của những ng mẹ nông thôn dành cho con mình rất khô khan, không chỉ là đối với trẻ con, mọi thứ tình cảm của họ đều rất khô khan. Từ trước đến giờ mọi ng chỉ để ý xem Hạ làm việc nhà như thế nào mà chẳng quan tâm trò chuyện với chị. Sau khi hai ng rời khỏi Thiên An Môn, cùng nhau đi siêu thị mua đồ, Hạ ngắm một bộ quần áo trẻ con khoảng hơn 100 tệ, ngắm nhìn mãi rồi lại đặt xuống không nỡ mua. Sau đó, Tây quyết định bỏ tiền ra mua tặng, Hạ chẳng nói gì, chị không giỏi ngoại giao mà nhưng nhìn thái độ là biết Hạ rất cảm động. Lúc ấy, mẹ Tây cũng liên tục gọi điện, mỗi lần gọi điện là một nội dung na ná nhau, đại để là hỏi cái này để đâu, cái kia để đâu. Thế nên, khi có điện thoại, Tây liền đưa Hạ nghe luôn và cưới nói: “Lại tìm chị đấy mà. Gia đình em bây giờ không thiếu chị được rồi.” Quả nhiên là ở nhà tìm Hạ hỏi xem dấm để ở đâu. Cúp máy rồi cả hai đều cười rộ lên. Từ siêu thị về, hai ng đi ngang qua vườn bách thú, Tây chợt thấy hơi tiếc vì lẽ ra nên dẫn Hạ đi thăm vườn bách thú trước rồi mới đi mua đồ. Nhưng Hạ không ngại, chút đồ này có nặng gì đâu. Một mình Hạ vác hết. Nghe qua có vẻ rất muốn đi. Đương nhiên Hạ muốn đi chứ, dù có thể với chị thì không có gì, nhưng chị muốn đi vì con gái. Thế là hai ng cùng đi thăm vườn bách thú.
Tới cổng, Tây mua vé vào cửa. Hạ không ngờ phải mua vì ở Thiên An Môn đâu cần vé. Một vé 20 tệ, hai vé là 40 tệ. 40 tệ đủ cho con gái học trong một học kỳ. “Thôi không đi nữa, lấy lại tiền đi!” Nhưng Tây không nghe theo lời Hạ, chỉ cười và đi mua vé dẫn Hạ vào. Tây còn bảo rằng lúc này họ vào thăm không hợp lý lắm vì không đúng thời điểm cá heo ở Nhà Hải Dương biểu diễn, hôm khác sẽ dấn Hạ tới xem. Lúc đó, Hạ không dám nhận lời ngay, mà còn hỏi xem giá vé xem cá heo biểu diễn là bao nhiều? 100 tệ một người. Mắt Hạ lại ngấn lệ, có lẽ Hạ cảm động. Hạ ngân ngấn nước mắt nói: “Tây à, gia đình em thật tử tế… Gia đình ở tầng dưới nhà mình ý, giúp vi
QUAY LẠI“Hợp đồng thì đã ký song tiền chưa chuyển về.”
Tây bỗng ngớ ng ra.
Giai nói tiếp: “Nếu không, để mình gọi điện cho anh ta vậy.”
“Làm phiền bạn nhé!” Tây lí nhí thốt ra mấy lời như vậy.
Việc Giai và Hàng cãi nhau Tây cũng biết. Dù đây là kết quả mà Tây và gia đình luôn mong đợi, nhưng khi nó xảy ra, Tây cũng thấy tiếc cho hai ng và cũng thấy có chút tội lỗi. Bất luận nói thế nào đi chăng nữa, Tây cũng không phải kẻ chia rẽ tình yêu của họ. Và Tây cũng tự an ủi rằng đó là nguyên nhân bên ngoài chỉ là ảnh hưởng của nguyên nhân bên trong, còn nguyên nhân bên trong mới là cái nguyên nhân sâu xa nhất. Mà nguyên nhân sâu xa đó là, hai ng họ vốn dĩ không thuộc về nhau. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cảm giác tội lỗi trong Tây vẫn không hoàn toàn mất đi. Thậm chí khi thấy giai đôn đáo cho cuốn sách của bố, Tây cũng thấy khó xử, thấy mình như kẻ tiểu nhân vậy. Vẫn còn nghi ngờ Giai giúp bố là vì lấy lòng bố, nghĩ thế chẳng phải tiểu nhân là gì. Sau một hồi gọi điện thoại, Giai thông báo là đoạn không hề có ý đó, đó là chủ ý của cấp dưới, anh ta sẽ gọi điện bảo họ lập tức chuyến tiền đến. Tây vừa gật đầu cảm kích: cái gì mà “chủ ý của cấp dưới” chứ, nếu anh ta không ra lệnh, cấp dưới có làm cũng được gì đâu, đúng là vừa được ăn vừa được nói, vừa được gói mang về. Đây là vì Giai gọi cho anh ta, anh ta ngại gặp mặt Giai nên mới nói thế. Nói cách khác, đối với Giai, ngoài vấn đề kế hôn, thực tình cũng có tình cảm. Anh ta yêu Giai thật!
“Cảm ơn.” Tây khẽ nói, ngừng một lát, Tây tiếp tục thanh minh: “Giai à, mình phản đối bạn với Hàng thực sự không hoàn toàn là vì Hàng thôi đâu.”
“Chủ yếu là vì Hàng, cậu sợ em trai bị lừa.”
“Cũng sợ cậu bị tổn thương! Mình đã nói rồi, Hàng là đàn ông, dù bị lừa cũng thiệt thòi tới đâu chứ?” Ngừng giây lát, Tây lại nói: “Mình nói rõ nhé, mình thực sự không có ý định đẩy cậu vào tay Khải Đoạn. Mình thực lòng nói rằng, Khải Đoạn là một ng đàn ông không tồi. Có tiền, rất yêu bạn, không ít cô gái muốn theo đổi không được…” Lúc đó nét mặt của Giai lộ vẻ khó chịu khiến Tây không nói thêm được gì nữa. Sự khó chịu đó có thể dành cho Đoạn mà cũng có thể đang dành cho Tây, cho những hành vi của Tây. Tây cúi mặt xuống vờ như đang đánh máy, chữ đánh ra Tây cũng chẳng hiểu ý nghĩa là gì nữa, cứ thế mà gõ thôi, lát sau mới dám ngẩng đầu lên, dũng cảm nói với Giai: “Giai à, có cần mình đi giải thích với Hàng hộ không?”
Giai nhìn thẳng vào Tây, hỏi lại: “Giải thích cái gì?”
Tây không trả lời được. Tiếp tục đánh máy. Lại gõ một lúc lâu, rồi dừng lại: “Giai, mình hỏi bạn câu này nhé!”
“Ừ.”
“Nếu bây giờ Khải Đoạn đồng ý cưới bạn, bạn sẽ lấy anh ấy chứ?”
“Không có nếu vậy đâu.”
“Thì giả dụ .”
“Vậy thì anh ta đã chả là anh ta rồi!”
“Mình hiểu rồi.” Tây khẽ gật đầu. “Vấn đề cốt lõi của bạn là anh ta không chịu cưới bạn, cũng giống như Jane Eyre (1) (nhân vật nữ chính trong tác phẩm cùng tên của Charlotte Bronte), bạn cần danh phận trong ngôi nhà đó.
“Sao bạn không nói mình giống Jane Eyre luôn đi, không muốn làm ng tình được sủng ái của kẻ nhà giàu?”
“Làm ng tình được sủng ái và làm vợ không biết cái nào tốt hơn, điều này cần phải suy nghĩ đã. Ví dụ nhé, nếu bạn để anh ta lựa chọn, là ng tình của kẻ lắm tiền và…” Tây nghĩ một lát “hay là vợ của những ng như Quốc, bạn chọn thế nào?”
“Nói vậy cực đoan quá.”
“Cực đoan mới nói được ra vấn đề.”
“Ý bạn là gì?”
“Vật chất và tình cảm không thể phân rạch rõ rằng.” Sau đó Tây dốc bầu tâm sự: “Chẳng nói đâu xa, mình với anh Quốc, tình cảm sâu đậm là vậy. Ban đầu cũng phải vượt qua biết bao cản trở, đến giờ sao chứ? Ban ngày năm trận, cãi nhau rồi lại làm lành. Khi quyết định đến với nhau là thật lòng; nhưng khi cãi nhau cũng là thật. Điều này nói lên cái gì? Con ng không thể hoàn toàn chủ động mọi chuyện, đồng thời còn bị môi trường và chính những thay đổi trong mình tác động. Giai à, nếu nói về điều kiện thì mình với bạn cũng tương đương nhau. Đừng bao giờ nghĩ rằng có tình yêu là có tất cả, hay tình yêu là cái gì đó không thể bị phá huỷ không thể thay đổi, không, không, không, bởi vì, tình yêu không chỉ là tinh thần mà còn là vật chất…”
Giai vẫn chẳng nói lời nào.
ió Bắc khẽ khàng rít, những cành lá rung rinh theo làn gió, tuyết rơi suốt một ngày một đêm, trên mặt nước hồ lạnh cóng đóng thêm lớp băng mỏng, cái lạnh mùa xuân đã tới rõ ràng buốt giá hơn cả cái rét mùa đông, khiến lòng Quốc thêm buồn tê tái. Quốc buồn vì ng anh trai đang phải ở trong gian nhà tạm, càng buồn hơn vì ng cha già đang đau đáu nghĩ suy cho con trai mình. Phải bố trí để bố về quê sớm vài ngày, lúc ấy còn là mùa xuân ấm áp trăm hoa đua nở tươi đẹp. Nhưng bố nhất định không về, lý do vì mấy việc ông định làm chưa xong, không đành lòng đi về.
Mấy ngày nay, Tây toàn ở nhà bố mẹ đẻ không về. Nói hơi quá đáng chút, nhưng những ngày Tây không ở đó, ba bố con họ sống cùng nhau thật tiện lợi. Mà đâu chỉ có tiện lợi, mà là rất tiện lợi. Những ngày Tây không có nhà, Quốc thường tới đón anh về ăn cơm. Về ăn cơm, tắm rửa, quần áo của anh cũng mang về giặt, máy chỉ quay mấy cái rồi lấy ra phơi trong không khí điều hoà, một đêm là khô, sáng hôm sau tỉnh dậy có thể mặc được luôn. Thử hỏi nếu Tây ở nhà, Quốc dám làm thế không? Mà dù Tây có cho phép, Quốc cũng không thể chịu nổi những ấm ức và cằn nhằn Tây thể hiện ra mặt. Ấm ức là Quốc đoán thôi, nhưng 100% đó là sự thực. Không ít lần Quốc giữ anh ở lại nhưng Thành không chịu. Thành quả thực là một ng rất biết điều. Nhìn thời tiết bên ngoài, bố Quốc ruột đau như cắt, nhưng con trai cứ nhất định đòi về vì phải làm thêm ca. Sáng qua tuyết rời nhiều nên không làm được gì rồi, hôm nay phải tăng ca. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn chưa ấm lên, vẫn tăm tối và rét lạnh. Thời tiết như vậy mà vẫn phải làm thêm ca, liệu có còn là con ng không chứ? Hôm nay lại là cuối tuàn, Quốc nhờ bố làm món mỳ trộn, trộn nước sốt thịt nạc băm. Bố có một tiêu chuẩn cho món ăn ngon là có thơm hay không. Hôm đó món mỳ trộn Quốc cho hơi nhiều dầu, lúc sốt thịt còn cho thêm dầu nữa, cả nồi mỳ có tới nửa nồi dầu ăn. Còn thêm cả cần tây nữa, mỳ trộn thịt băm với cần tây là món ăn ưa thích của bố. Nhưng hôm nay bố cũng không ăn nhiều, nghĩ tới chuyện con trai đang phải chịu khổ cực và mấy việc định làm mà chưa xong, làm sao bố Quốc có thể nuốt trôi chứ? Mà bố ăn không ngon hỏi Quốc có thể ăn nổi, chỗ mỳ nấu lên thừa một nửa, nguội trong nồi. Bố Quốc không ăn cơm, cũng chẳng nói lời nào, chỉ thấy phiền lòng vô cùng, nên bố cứ hút thuốc mãi. Bố Quốc làm thế càng kiến Quốc thấy thêm áp lực nặng nề. Cảm giác của Quốc không sai. bố Quốc rất không bằng lòng với Quốc, không hiểu vì sao đứa con này lại sợ vợ thế! Hai bố con tranh luận rất lâu, Quốc cố gắng hết sức để không nổi nóng, cuối cùng nói với bố sẽ tới nhà Tây, đón vợ về, rồi cùng Tây nói chuyện trực tiêp. Lúc đó nét mặt bố mới tươi hơn chút, và giãn ra hơn.
Tây không ở nhà, Tây đang đưa chị Hạ đi mua đồ. Hạ muốn mua chút đồ nhờ bố Quốc gửi về quê. Nhưng nghĩ rằng mình không thuộc đường phố Bắc Kinh nên mẹ Tây bảo Tây dẫn Hạ di, đồng thời ứng trước một tháng lương cho Hạ. Khi đi Tây còn đem theo cả máy ảnh, bảo rằng nhân tiện sẽ dẫn Hạ tới Thiên An Môn chụp ảnh. Biết mình được đến Thiên An Môn, Hạ vui lắm, còn nói rằng nếu chưa qua đó sao ng ta bảo đã tới Bắc Kinh. Trước khi đi, con gái Hạ cũng đã kể cho Hạ nghe về Thiên An Môn, Hạ vui lắm, còn dặn mẹ nhất định phải tới đó chụp ảnh gửi về. Trong bài học của con gái, khi nói về Bắc Kinh có tới mấy bài kể về Thiên An Môn, cô giáo cũng hay cho học sinh viết bài về địa danh này. Trên đường đi, từ Thiên An Môn, Hạ liên tục kể cho Tây nghe về con gái mình. Nói rồi mang ảnh thẻ của con khoe Tây. Trong ảnh là đứa bé gái mấy tuổi với đôi mắt to sáng long lanh, và một lúm đồng tiền rất sâu trông thật đáng yêu. Có lẽ vì chưa chịu ảnh hưởng của những phong tục nơi thôn quê nên trông con bé chẳng khác gì những đứa trẻ trên thành phố. Tấm ảnh đó tất nhiên Hạ luôn mang theo bên mình nên có nếp gấp. Nhìn ảnh, Tây buột miệng hỏi: “Chị không ở nhà, cháu có nhớ không?” Không ngờ hai mắt Hạ bỗng hoen đỏ: “Chẳng lẽ lại không nhớ ạ? Bữa trước chị gọi về cho bà cháu, bà nói nửa đêm con bé ngủ mơ bỗng tỉnh dậy khóc oà lên, vừa khóc vừa gọi mẹ…” Tây thực sự không ngờ. Đây là lần đầu tiên Tây được thấy thế giới nội tâm ẩn sâu trong ng phụ nữ đang giúp việc cho gia đình mình, Tây cảm thấy hơi là lạ. Tây vốn cho rằng tình cảm của những ng mẹ nông thôn dành cho con mình rất khô khan, không chỉ là đối với trẻ con, mọi thứ tình cảm của họ đều rất khô khan. Từ trước đến giờ mọi ng chỉ để ý xem Hạ làm việc nhà như thế nào mà chẳng quan tâm trò chuyện với chị. Sau khi hai ng rời khỏi Thiên An Môn, cùng nhau đi siêu thị mua đồ, Hạ ngắm một bộ quần áo trẻ con khoảng hơn 100 tệ, ngắm nhìn mãi rồi lại đặt xuống không nỡ mua. Sau đó, Tây quyết định bỏ tiền ra mua tặng, Hạ chẳng nói gì, chị không giỏi ngoại giao mà nhưng nhìn thái độ là biết Hạ rất cảm động. Lúc ấy, mẹ Tây cũng liên tục gọi điện, mỗi lần gọi điện là một nội dung na ná nhau, đại để là hỏi cái này để đâu, cái kia để đâu. Thế nên, khi có điện thoại, Tây liền đưa Hạ nghe luôn và cưới nói: “Lại tìm chị đấy mà. Gia đình em bây giờ không thiếu chị được rồi.” Quả nhiên là ở nhà tìm Hạ hỏi xem dấm để ở đâu. Cúp máy rồi cả hai đều cười rộ lên. Từ siêu thị về, hai ng đi ngang qua vườn bách thú, Tây chợt thấy hơi tiếc vì lẽ ra nên dẫn Hạ đi thăm vườn bách thú trước rồi mới đi mua đồ. Nhưng Hạ không ngại, chút đồ này có nặng gì đâu. Một mình Hạ vác hết. Nghe qua có vẻ rất muốn đi. Đương nhiên Hạ muốn đi chứ, dù có thể với chị thì không có gì, nhưng chị muốn đi vì con gái. Thế là hai ng cùng đi thăm vườn bách thú.
Tới cổng, Tây mua vé vào cửa. Hạ không ngờ phải mua vì ở Thiên An Môn đâu cần vé. Một vé 20 tệ, hai vé là 40 tệ. 40 tệ đủ cho con gái học trong một học kỳ. “Thôi không đi nữa, lấy lại tiền đi!” Nhưng Tây không nghe theo lời Hạ, chỉ cười và đi mua vé dẫn Hạ vào. Tây còn bảo rằng lúc này họ vào thăm không hợp lý lắm vì không đúng thời điểm cá heo ở Nhà Hải Dương biểu diễn, hôm khác sẽ dấn Hạ tới xem. Lúc đó, Hạ không dám nhận lời ngay, mà còn hỏi xem giá vé xem cá heo biểu diễn là bao nhiều? 100 tệ một người. Mắt Hạ lại ngấn lệ, có lẽ Hạ cảm động. Hạ ngân ngấn nước mắt nói: “Tây à, gia đình em thật tử tế… Gia đình ở tầng dưới nhà mình ý, giúp vi
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu