XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Thời Đại Kết Hôn Mới - phần cuối

Lượt xem :
ứa nữa nữa chứ, nếu sinh ở đó thì có thể mang quốc tịch Ý luôn, đến lúc đó gia đình bạn thành liên hợp quốc thu nhỏ rôi...\" Sau đó Giai nhận ra tâm trạng Tây không tôt nưa, và lúc đó mới ngớ ra là mình lỡ lời: \"Tây à, xin lỗi bạn\"

Tây cười miễn cưỡng không nói thêm gì nữa.

Buổi tối đi làm về QUốc vẫn chưa vê nhà, Tây liền vào bếp nấu cơm. Cùng với sự thăng tiến của chồng, Tây bắt đầu cảm thấy lo lắng. Tự mình phải biết kiềm chế, không được tuỳ tiện như trước nữa, nếu không cuộc hôn nhân giữa 2 người thực sự khó lường. Vì thế Tây quyết định nghiêm khắc hơn với bản thân. Ví như hôm nay Tây bận bịu cả ngày ở cơ quan, nếu là trước đây Tây sẽ không vào bếp, dù về sớm cũng không vào bếp, đơi Quốc về nấu. Nhưng hôm nay Tây bắt mình làm dù không muốn. Làm việc gì cũng không thể dựa vào việc mình có muốn hay không. Cửa mở ra, Quốc cũng đi làm về, Tây vội ra đón chồng. Quốc cởi giày ra,Tây vội đỡ cặp cho chồng, tình cờ chạm phải tay Quốc. \"Sao tay anh lạnh thế! Anh phải mặc áo khoác chứ. Xuống xe vào nhà cũng chỉ 1 chút đường, trời lạnh thế hả?\"

\"Ừ trời lạnh quá!\" Quốc gật đầu luôn. Rồi nói tiếp: \"Trời lạnh thế này mà mấy người công nhân vẫn phải ở trong mấy căn nhà tam không có máy sưởi\"

Trước đó, dù Quốc nói thế nào Thành vẫn không chịu theo em về. Lý do là không muốn vì mình mà chia cắt vợ chồng em. Quốc nói rằng Tây đã đồng ý rồi nhưng Thành nhất quyết rằng Tây có đồng ý là vì cô ấy hiểu chuyện, mà thế chúng ta càng không được không biết điều, vì anh mà bỏ mặc vợ, điều này dù giải thích thế nào cũng đều không tiện. Lần này Thành lại sốt cao, cũng không thể nói là lại. Vì lần trước sốt cao đã bình phục hoàn toàn đâu. Lần này về nhà ở được một ngày lại vội vàng đi. Thế nên Quốc nghĩ rằng cách duy nhất để Thành đồng ý về nhà là Tây cũng phải về. Có điều lần này Quốc cũng không đề nghị chuyên này, sợ lại làm ảnh hưởng tới quan hệ vợ chồng vốn đã mỏng manh giữa họ. Nhưng hôm nay đã nói tới đây rồi, Quốc cũng chẳng ngại nói thẳng nữa. Gần đây, thái độ của Tây với Quốc rất tốt, nếu được, có khi vẹn cả đôi đường cũng nên.

\"Tây à, anh Thành lại ốm rồi, sốt cao, đã đến bệnh viện điều trị, cũng chẳng có gì, chỉ là cảm lạnh thôi.\" Tây không đợi chồng nói hết lập tức chen ngang: \"Bảo anh về đây ở đi!\" Nhưng anh ấy tới em lại đi, anh ấy không yên tâm ở lại đây\"

Tây vờ hỏi như ngốc nghếch:\"Thế em không đi chúng ta ở như thế nào?\"

\"Sao không được? Hồi học đại học bọn anh ở một phòng 8 người còn được nữa là\"

\"Nhưng vẫn phải phân chia nam nữ riêng chứ. làm gì có chuyện nam nữ ở chung?\"

\"Hồi đi Thái Sơn, có mỗi cái lều to,cả nam nữ đến chục người ở chung cũng ở đó sao? Giờ cả căn nhà to thế này ba người chúng ta lại không ở được?\"

\"Giống nhau chắc?\"

\"Nói giống là giống mà không giống là không giống\"

Tây bây giờ mới hiểu ra, hiểu ra rồi chợt thấy tim lạnh giá tới tâm can. Cái lạnh ấy đang lan toả, lan toả tự phát. Đúng lúc ấy trưởng phòng gọi điện hỏi về việc mời Quốc đi dự cuộc họp tới đâu rồi. Nhận điện thoại, Tây đang nén cơn giận đang chực bùng phát trong lòng lại. Song trong lòng vẫn cảm thấy đau đớn vô cùng: Họ còn được gọi là vợ chồng không nhỉ? Vì lợi ích mà gây tổn thương cho nhau, vì lợi ích mà duy trì quan hệ thế này sao? Có lẽ đó chính mới là quan hệ vợ chồng. Trước đây, cả hai đều suy nghĩ quá ngây thơ và đơn thuần về quan hệ vợ chống. Cúp máy Tây liền hỏi chồng chẳng chút do dự: \"Trưởng phòng phát hành chỗ em gọi điện tới , công ty anh có thể cử người tới tham dự cuộc họp báo không?\"

\"Chủ tịch chắc không đi được rồi, ông ấy đang ở nước ngoài\"

\"Thế anh thì sao? anh đi được không?\" Chẳng đợi Quốc trả lời, Tây tiếp tục nói: \"Anh bảo anh Thành đến ở đi, chúng ta xếp cho anh ý một cái giường ở phòng khách\"
\"Cảm ơn e\" Quốc ngừng lại rồi nói tiếp: \"Cuộc họp báo ở cơ quan em anh se tranh thủ tới dự\"

Giai dẫn theo vài người tới bố trí hội trường, treo một băng rôn ngang trên cao, trên băng rôn viết là: \"Văn hoá phương đông và chủ nghĩa khoái lac\" Đúng lúc ấy, di động của Giai đổ chuông, trên mặt hiện rõ nụ cười: \"hàng à!...Giờ anh đang ở đâu?...rẽ trái khoảng 200m là tới!...Anh đến thật đúng lúc, bọn em đang thiếu công nhân đây!\" Cúp máy Giai quay lại dặn mấy người thanh niên: \"Các em cứ làm đi nhé chị ra ngoài này đón 1 người. Chị tìm cho bọn mình 1 nhân lực nữa\"

Giai ra khỏi hội trường, không ngờ gặp Khải Đoạn trước cổng. Có thể không phải là ngẫu nhiên, có thể ĐOạn cố tình đứng đây chờ Giai. Giai không ngạc nhiên tình cờ gặp ĐOạn ở ngay công ty anh ta là chuyện sớm muộn thôi. Giai không tránh, cũng chẳng ngại ngần vui vẻ chào hỏi: \"Anh chưa tan làm hả?\"

\"Anh đang định về. Anh tiễn em một đọan nhé.\"

\"Cảm ơn anh, em vẫn chưa về. Chúng ta vẫn còn gì chưa nói rõ sao?\"

Đoạn mỉm cười: \"Sợ bạn trai em nhìn thấy hả?\"

\"Tất nhiên em không muốn tạo nen ghen tuông không cần thiết\"

\"Giai à, nếu giờ anh quyết định cưới em thì sao?\"

\"Anh sẽ không làm vậy. Em hiểu anh mà\"

\"Em đúng là hồng nhan tri kỷ của anh!\" Trong lời nói ấy đầy ngụ ý. Giai cũng chẳng định nói gì thêm, cứ thế đi, Hàng đang ở bên kia chờ Giai mà.

Hàng giúp Giai làm xong việc, mọi người đều ra ngoài hết. Một cô gái nhỏ khẽ nói thầm với Giai: \"Chị à, đẹp trai quá, nhớ giữ cho chặt nhé!\" Giai khẽ mỉm cười: \"Chị biết rồi\" Rồi cô gái đó chào người đồng nghiệp 1 tiếng. Họ đều hiểu tốt nhất nên về trước.

\"Cô gái đó vừa nói gì với em thế\"

\"Khen anh... để em giới thiệu 2 người với nhau nhe\"

\"Không thành vấn đề\"

\"Có vấn đề chư,E không đồng ý\" Hai người cùng cười. \"Mai anh đến không\"

\"Đến chứ, Vì Khải Đoạn anh càng tới. Nhưng có lẽ sẽ muộn hơn chút. Anh phải đưa mẹ ra sân bay. Mẹ anh đi nước ngoài dự hội nghị về chẩn trị.\"

Giai khoác tay Hàng cùng đi, Giai cố tình làm vậy vì Giai biết có đôi mắt đang dõi theo 2 người. Đó là ánh mắt của Khải Đoạn

Chiều hôm ấy, buổi họp báo diễn ra như dự định, tiếng vang rất lớn. KĐ yên lặng trên hàng ghế VIP nghe GS Cố Phát biểu. \"Nhà sử học Anh Quốc Toynbee từng nói: \"Nếu cho tôi lựa chọn tôi sẽ sống ở thời Đường của Trung Quốc\" Rất nhiều học giả nổi tiếng của Trung Quốc từng nói rằng: \"Triều đại mà tôi muốn nói tới nhất là thời Đường\" Triều Đường là thời đại chú ý tới đời sống tinh thần nhiều nhất, người dân Đường cũng là người có văn hoá, có tư cách theo đuổi giá trị tinh thần nhất...\

Đoạn cảm thấy thật vô vị, thiết nghĩ mấy ông già này giờ còn theo đuổi những thứ nhạt nhẽo này để làm gì chứ, ăn no thì dửng mỡ chắc? Thà không ngồi đây nghe còn hơn, ngồi nghe lại phải vờ như điếc. Những vị khách quý khác có lẽ cũng giống như Khải Đoạn, họ đều đang nhấp nhổm. Đúng là làm người nổi tiếng quả không dễ, không thể làm chủ mình được. Họ đến đây cũng chỉ vì thấy bảo người kia cũng tới, họ đâu chịu bỏ qua cơ hội nào để gặp nhau. Đột nhiên anh ta nhìn thấy một người rất quen ngồi phía bên hàng ghế bên trái phía trên anh ta , nghĩ hồi lâu mà không nghĩ ra, bèn với nhìn lên tấm biển đề tên,tấm biển đề là:\"Giám đốc giám sát Tổng Công ty Thông Trọng!\" Tên người dự là \"Hà Kiến Quốc\". lúc đó anh ta mới nhớ ra người này là ai, là chồng của Tây. Trong cuộc giới thiệu sách của ai đó hai người đã từng làm quen. Khi đó gặp mặt Quốc cũng chỉ là một nhân viên bình thường, giờ đã trở thành giám đốc giám sát của một công ty lơn, đúng là kẻ sỹ ba ngày không gặp đã khác nhau xa. Thế là anh ta đưa tay ra bắt tay với Quốc. Quốc quay đầu lại cũng rất kinh ngạc, Quốc cũng cảm thấy như có ánh mắt ai đó đang nhìn phía sau gáy mình. Từ đó 2 người bắt đầu trò chuyện với nhau.

\"Hội nghị của Tổng GĐ Lưu quả là danh bất hư truyền, ngày mai xem báo nhất định sẽ có những lời quảng cáo như vậy\"

\"Hai bên cùng có lợi mà!...Giám đốc Hà hôm nay tới đây với tư cách là khách mời hay là người nhà của biên tập viên Tây đấy?\"

\"Vừa là khách, vừa là người nhà, vừa là người nhà của biên tập viên vừa là người nhà của tác giả\" Ý nói tới GS Cố,\"GS Cố là bố vợ của tôi\"

KĐ không ngờ như vậy liền hỏi lại: \"Ý anh là , tác giả cuốn sách là bố của Tây và Hàng à?\"

\"Đúng\" Quốc chẳng hiểu gì liền gật đầu nói

Đột nhiên, cơn giận trong Đoạn bóc lên không thành lời, anh ta nghĩ ngợi hồi lâu rồi viết ra một mẩu giấy. Nhờ gửi đi đồng thời ánh mắt chỉ ra phía Giai đang ngồi. Mấy phút sau Giai nhận được mẩu giấy, xem xong, Giai nghĩ một lát rồi đứng lên đi ra ngoài. Và Đoạn cũng đứng lên đi ra ngoài, Quốc hỏi Đoạn đi đâu nhưng anh ta chẳng thèm trả lời. Anh ta đang bực mình: Anh ta bỏ tiền ra tài trợ, bỏ sức thúc đẩy cuộc họp báo này thì ra toàn là vì bố Hàng!

Ở bên ngoài Giai đang đợi anh ta ở vị trí anh ta hẹn. Vừa ra tới nơi anh ta lập tức hỏi: \"Vì sao em giấu anh?\" Thái độ rất mạnh mẽ.

Giai luống cuống đáp: \"Vì anh không hỏi mà!\"

Đoạn hét lên từng từ: \"Giai, anh thích bị người khác lợi dụng , nhưng không thích bị người khác lừa!\"

\"E không lừa anh\"

\"Còn không hả? Để tạo mối quan hệ tốt với bố chồng tương lai..., mà chính xác là để tạo mối quan hệ tốt với bạn trai e, em không chỉ lợi dụng tình cảm của anh dành cho em mà còn lợi dụng cả lòng tin của anh! em lấy tiền của người yêu em để cho người em yêu...\"

\"Theo em được biết, Hàng đã trả lại anh số tiền đó rồi mà!\"

Đoạn Phảy tay nói: \"Đó là tiền xuất bản sách! Còn tiền họp báo? Tiền bồi dưỡng mỗi chuyên gia 2000 tệ...\" Rồi xoè bàn tay ra: \"E tính xem là bao nhiêu nghìn tệ rồi! Giai em nói xem đây là hành động gì chứ, đó có phải là lừa đảo không? Hơn nữa lại dùng cả thủ đoạn\" Giai không nói lời nào. Đoạn quát lơn: \"Giai, em nói đi\"

\"E chỉ tới tìm anh để xin khoản tiền tài trợ là 20 nghìn tệ, anh bảo mọi chuyện sau này không liên quan tới em mà!\"

\"E biết rõ là vì em mà!\"

Giai cố trấn tĩnh. Sau đó, ngẩng mặt lên nói:\"Được anh xem hết bao nhiêu tiền chúng em sẽ trả\"

KĐ nheo mắt hỏi: \"Chúng em?\"

\"Đúng, chúng em\"

Đoạn nhìn Giai với ánh mắt đầy nghi hoặc: \"Nói như vậy em và thằng đó là thật hả?\" Giai không trả lời. Đoạn chỉ biết lắc đầu; Giai à, dù sao chúng ta đã từng quan hệ suốt 6 năm, theo những gì anh biết về em thì em không hợp hắn đâu\"

\"Hợp hay không hai bên phải hiểu nhau mới rõ, anh có hiểu gì về Hàng đâu?\"

KĐ cười thật lớn: \"hắn hả? Anh không hiểu ư? Loại trẻ con như hắn trong công ty anh vơ được cả nắm\"

Giai nhìn anh ta một hồi rồi quay người đi nhưng đã bị Đoạn giữ lại. \"Anh định làm gì?\"

\"Là anh chi ra khoản tiền lớn vây, giờ em phải trả công anh chút, nói chuyện thôi, cái quyền này anh đáng có chứ?\"

\"Anh... thật vô sỉ\"

\"Là em vô sỉ trước mà\"

Đột nhiên tay Đoạn bị một bàn tay khoẻ mạnh khác nắm chặt, và giật ra. Hai người cùng ngẩng đầu lên, đó chính là Cố Tiểu Hàng. Đoạn bị Hàng đẩy ra, loạng choạng lùi về phía sau mấy bước, sau đó đứng vững nhìn chằm chằm vào Hàng. Hàng cũng nhìn anh ta. Còn Giai trốn đằng sau lưng Hàng. Im lặng. Lát sau, đoạn khẽ mỉm cười: \"Hàng à, cậu không cảm thấy xấu hổ khi đứng tại công ty của tôi, tiêu tiền của tôi để họp báo cho cuốn sách của bố cậu h
<<1 ... 45678 ... 11>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1912/7946