XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tình Yêu Đau Đớn Thế - phần 2

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44549333
Visits Today: 219716
This Week: 977655
This Month: 10364681

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

mở to nhìn thẳng vào cô, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, “Nghe lời anh!”

Suốt đêm không ngủ, trong mắt Tôn Văn Tấn vằn lên những tia đỏ, gã dịu dàng nhìn cô, trong ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự cảm thông, thấu hiểu lẫn day dứt. Nước mắt Đường Du lại muốn trào ra, cô đành ngoảnh đầu nhìn nơi khác mong sao nó đừng rơi xuống. Cuối cùng Tôn Văn Tấn cũng bế cô lên, nhưng gã không đặt cô vào xe lăn mà bế thẳng xuống lầu, gã cẩn thận từng li từng tí như thể đang nâng niu một viên ngọc dễ vỡ.

Phía sau họ, y tá mang xe lăn xuống.

Đường Du ở trong căn hộ của Tôn Văn Tấn tại một khu cao cấp của thành phố B, rộng khoảng một trăm chín mươi mét vuông, nội thất bố trí đơn giản kiểu cổ điển. Gã mời cho cô một người giúp việc, rồi sau đó không thấy lui tới nữa.

Ngày nào cô cũng ở với người giúp việc, ở trường thì đã xin phép nghỉ, cô cũng không đến hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa. Lý Văn có gọi điện thoại hỏi, nhưng cô không nói thật mà chỉ bảo bận việc học, không có thời gian làm thêm nữa.

Lý Văn ấp úng, nói linh tinh vài câu rồi dập máy.

Tôn Văn Tấn vẫn chưa quay lại, Đường du nằm trên giường học bài, người giúp việc là y tá của bệnh viện, rất chuyên nghiệp và cẩn thận, vì thế chân cô hồi phục rất nha

Hôm đến bệnh viện tháo bột, Đường Du không phải ngồi xe lăn nữa, chỉ cần chống gậy là có thể tự đi lại được. Xuống thang máy, vừa ra khỏi cổng, cô bỗng nhìn thấy một chiếc xe đua màu đỏ đỗ trước cổng, một cô gái trang điểm đậm, đeo kính đen, miệng hút thuốc, nhìn cô chằm chằm.

Ban đầu Đường Du không để ý, người giúp việc đỡ cô chống gậy đi ra lề đường đón xe. Vừa đón được xe, bỗng nghe thấy giọng Trần Thích, “Cô Đường, xin chờ một chút.”

Trần Thích tiến lại nói với tài xế không cần taxi nữa, rồi quay sang bảo Đường Du: “Hôm nay trước lúc tôi đi bận chút việc nên đến muộn, xin lỗi cô, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Đường Du ngoái đầu nhìn, xe của Trần Thích đỗ cách cổng tòa nhà không xa, nhưng không trông thấy chiếc xe đua đỏ nữa. Lúc này Đường Du mới nhớ cô gái lúc nãy trông quen quen, chẳng phải đó là Chu Nhiễm ở Loạn thế giai nhân sao?

Sau khi tháo bột, Đường Du chuyển khỏi căn hộ của Tôn Văn Tấn, quay về trường. Trong thời gian bị gãy chân phải ở chỗ Tôn Văn Tấn, bà chủ nhà có gọi điện đến nói Tô Nhiêu đã trả phòng, trước đấy người giúp việc đã giúp cô thu dọn đồ mang đến căn hộ của Tôn Văn Tấn.

Về đến trường thì đã là trung tuần tháng Năm, kỳ thi tiếng Pháp cấp bốn toàn quốc sắp đến, lúc này cô mới phát hiện Tô Nhiêu không những trả phòng mà còn làm xong thủ tục, đi Pháp du học. Mọi người đều bán tán xôn xao, thì ra Tô Nhiêu có một ông bố giàu có, muốn xuất ngoại là được xuất ngoại, giọng các bạn đều tỏ vẻ ngưỡng mộ.

Phòng trọ trước đây mà Đường Du ở, Tô Nhiêu đã trả lại, bây giờ học kỳ chưa kết thúc nên cô cũng ngại xin trường cho ở ký túc xá, đành phải thuê phòng gần trường. Phòng ở tầng một, diện tích nhỏ, tắm giặt, vệ sinh chung, vừa tối vừa ẩm ướt, may mà giờ đang mùa hè và quan trọng nhất là giá thuê rẻ. Hôm Trần Thích đưa đi bệnh viện tháo bột, nhân tiện đưa lương ở hộp đêm cho cô, đồng thời nhắc nhở cô sau này đừng đến đó nữa. Mất một nguồn thu nhập, lại phải nằm việc một tháng nên Đường Du càng phải tiêu pha dè sẻn hơn.

Nghỉ học mất hơn tháng trời, cô bắt đầu làm bài t gần như không ra khỏi nhà, hệt như hồi sinh viên năm thứ nhất. Có lúc mệt quá, cô quay đầu nhìn ánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ rồi thẫn thờ theo chiếc bóng đổ dài của mình.

Những ngày này, không có Lâm Khai, không có Tô Nhiêu, không có Tôn Văn Tấn, cũng chẳng còn Loạn thế giai nhân. Chỉ mình cô, lặng lẽ làm một vài việc, ăn cơm, uống nước, đi học, ôn bài, mất ngủ, chẳng mấy khi nhớ đến một người, nhưng giờ đây, trước cái bóng cô liêu của chính mình, cô bỗng thấy nhớ.

Trước đây, có lần Tô Nhiêu kể: “Hồi nhỏ, mình bị mẹ mắng vì muốn mua một chiếc váy mới. Lúc ấy, mình rất tủi thân, nghĩ sao mình lại khổ sở hơn người khác, người ta có quần áo mới, đi học, tan học đều có xe đưa đón, còn có nhiều tiền tiêu vặt, mình thì chẳng có. Nghĩ vậy, mình bắt đầu oán hận mẹ, cả tháng trời hai mẹ con chiến tranh lạnh với nhau. Sau một tháng, mình gần như quên khuấy chuyện giận dỗi đó, chỉ là đã quen không nói chuyện với mẹ nữa, cũng chẳng có gì để nói cả. Một hôm, mình vô tình nói với mẹ một câu, mẹ bỗng òa khóc rồi nói muốn gì mẹ sẽ mua, chứ đừng thờ ơ như thế. Kể từ đó mình hạ quyết tâm, sẽ không bao giờ nặng lời với mẹ nữa. Mình biết mẹ luôn canh cánh chuyện bố phản bội nên sợ mất đi đứa con gái duy nhất, bởi vậy hơn mười năm nay mình không dám nhắc đến bố trước mặt mẹ. Mình cũng thề rằng cả đời này không nhận ông ấy nữa, vì mình không thể làm tổn thương mẹ được, bà ấy chỉ có mình mình thôi.”

Nhưng cuối cùng Tô Nhiêu cũng dùng tiền của Tô Bất Dị đi phẫu thuật thẩm mỹ, rồi nghe theo sự sắp xếp của ông ta đi Pháp du học. Chả lẽ cô không cần cả người mẹ duy nhất đó nữa sao?

Tô Nhiêu trước đây thân thiện, hòa nhã, nhân hậu nhưng hai cái tát của cô tối hôm ấy rất đau, cổ tay đang bị băng bó mà vẫn mạnh như thế. Tô Nhiêu hận cô, thậm chí còn không cho Đường Du cơ hội giải thích đã một mình bay đến phương trời xa lạ.

Nghĩ đến đây, trái tim Đường Du đột nhiên đau nhói, như thể bị hàng trăm thứ gì đó giày xéo lên, cô đau đớn cúi gập người, thấy nước mắt mình lã chã rơi trên nền nhà.

Từ nay, cô chỉ còn một mình.
Phiêu bạt vì tình

Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết, giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”

Cuộc thi Pháp ngữ cấp bốn diễn ra vào ngày hai mươi bảy tháng Năm, ngày hai mươi sáu Đường Du nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe bác sĩ nói xong, mặt cô dần biến sắc.

Sau khi rời thành phố B, Tôn Văn Tấn ở lì tại thành phố N.

Trần Thích lấy làm ngạc nhiên, công ty bất động sản của Tôn Văn Tấn ở thành phố N, lần trước vì chuyện của Đường Du nên đã sang tên toàn bộ cho Tô Bất Dị. Tôn Văn Tấn cũng dự định sẽ tiến quân vào thị trường bất động sản thành phố B, từng nhờ vợ Trần Thích là Thẩm Tử Tịnh giúp để ý chuyện đất đai, sao giờ về thành phố N rồi lại không muốn quay lại thành phố B nữa?

Hồi đầu tháng Sáu, Trần Thích từng giới thiệu cho Tôn Văn Tấn một mối làm ăn tốt, hợp tác với người châu Phi, có cả chính phủ tham gia. Trần Thích xác định đây là mối làm rất có lợi, gọi điện thoại báo cho Tôn Văn Tấn, nào ngờ, gã chẳng hề hào hứng.

“Văn Tấn, cậu không vấn đề gì đấy chứ, không thiết cả kiếm tiền nữa?” Tôn Văn Tấn từng bị lỗ lớn, sau này luôn canh cánh chuyện tiền nong. Về sau, dù đã rất giàu có nhưng gã vẫn ra sức kiếm tiền, Thẩm Tử Tịnh từng giễu, “Anh kiếm tiền nhiều thế để làm gì?” Tôn Văn Tấn đáp, giờ gã chỉ còn mỗi tiền, nếu không giữ được chút tiền ít ỏi này thì đời gã coi như chẳng có gì. Giờ đây, ngay cả tiền gã cũng chẳng buồn kiếm nữa, điều này khiến Trần Thích cảm thấy kỳ quái.

Tôn Văn Tấn cười, trở lại giọng điệu bất cần, “Trần Thích, kiếm nhiều tiền để làm gì? Cậu còn nhớ Trương Phó, học cùng bọn mình hổi tiểu học không? Lên cấp hai cậu ta sang Mỹ, sau đó mở công ty phần mềm, giờ đang sống ở thung lũng Silicon, giàu nứt đố đổ vách. Thế nhưng hôm qua tôi nghe được tin, cậu ta bị nhồi máu cơ tim, đột tử ngay tại văn phòng. Thế nên, nhiều tiền cũng để làm gì đâu, biết sống chết lúc nào. Cuộc đời này, nếu thứ mình muốn mà chẳng thể nào có được thì có nhiều tiền nữa cũng chỉ uổng công, tôi nghĩ thoáng rồi. Trần Thích, vẫn chưa muộn đâu, cậu cũng nghĩ thoáng thoáng đi, an phận cùng Thẩm Tử Tịnh hưởng thụ cuộc sống.”

Tôn Văn Tấn không muốn làm, Trần Thích đành làm một mình, anh ta không quên dặn dò Tôn Văn Tấn vào phút chót: “Em gái của Tử Tịnh sắp về nước, bay thẳng từ Mỹ về thành phố N, lúc đó phiền cậu tiếp đón nhé.”

Hễ nhắc đến cô nàng đó Tôn Văn Tấn lại thấy đau đầu, gã nhăn nhó, “Việc này tôi không giúp được đâu, báo với em vợ cậu mà mua vé máy bay đi thành phố B ý!”

Thẩm Tử Quất là em gái của Thẩm Tử Tịnh, Tôn Văn Tấn không dám dây dưa, cũng không dám lãnh đạm. Ban đầu, cô nàng đó đối xử với gã vô cùng tốt, tương đối ý nhị, nhưng có thể do sống ở Mỹ từ bé nên tính tình rất thẳng thắn, sau cùng đã hỏi thẳng rằng cô có điểm gì không hợp với gã. Mỗi lần cô nàng gọi điện thoại đến, Tôn Văn Tấn đều thấy sợ, hoặc không nghe hoặc vội vàng nói vài câu rồi lấy cớ máy di động sắp hết pin. Các bạn gái bên cạnh nói đùa không ngờ gã cũng có lúc bị cô gái nào đó theo đuổi đến nỗi không biết trốn vào đâu.

“Tôi cũng chẳng có cách nào, Tử Quất rất ngang ngạnh, ngay cả phụ huynh cũng phải bó tay. Cậu tưởng Tự Tịnh không mắng nó đấy, nó bảo không tin là không tóm được cậu, còn bảo Thẩm Tử Tịnh giúp lo đồ cưới, cậu tự giải quyết đi, thế nhé, tôi dập máy đây, bye bye.”

Trần Thích dập máy nhanh đến nỗi Tôn Văn Tấn không kịp tiếp lời, gã nhìn chiếc di động, miệng rủa thầm một câu.

Hôm Thẩm Tử Quất về, Tôn Văn Tấn vẫn đi đón. Do sống ở Mỹ từ bé nên cô nàng rất hứng thú với những danh lam thắng cảnh của thành phố N, cô kéo Tôn Văn Tấn đi khắp nơi khiến gã mệt nhoài, cuối cùng gã đưa tiền cho cô, “Em đi cùng Tiểu Lỗi nhé.”

Tiểu Lỗi chính là Ôn Lỗi, bạn gái mới của Tôn Văn Tấn, chỉ đến thành phố N ở cùng Tôn Văn Tấn vào dịp cuối tuần, do một người bạn cũ giới thiệu, Tôn Văn Tấn cũng không từ chối. Thẩm Tử Quất có nghe nói rằng, trước khi cô Ôn Lỗi này trở thành bạn gái của Tôn Văn Tấn, gã đã nói rõ, nếu cô đồng ý làm bạn gái, muốn gì thì nói với tôi, nhưng tình cảm thì tôi không có đâu, tôi cũng không tin vào thứ đó. Ôn Lỗi là người vùng Giang Triết*, giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào, tính cách dịu dàng. Khi ở bên nhau, Tôn Văn Tấn chưa khi nào thấy vẻ bất mãn trên khuôn mặt Ôn Lỗi, cái gì cô cũng nhất nhất nghe theo. Trần Thích nói, Tôn Văn Tấn giờ rất ghét các cô gái ngang ngược, buông thả, Thẩm Tử Quất vì thế cũng không dám quấn quá chặt.

[Vùng Giang Triết: Chỉ 3 tỉnh thành là Giang Tô, Triết Giang và Thượng Hải.">

Thẩm Tử Quất trêu trọc, “Này, sao giờ anh lại thành ra thế này, giống hệt người trung niên, chỉ thích ngủ, tắm hơi, chơi mạt chược.”

Tôn Văn Tấn đáp: “Anh năm nay ba mươi tuổi, đã là người trung niên rồi, ăn uống tạm bợ, rồi đợi chết thôi.”

Nghe đến từ “chết”, mặt Thẩm Tử Quất chợt biến sắc, cô nghĩ một lát rồi nở một nụ cười ngọt ngào. Biết Tôn Văn Tấn ghét nhất là những cô gái buông thả, ngang ngạnh, nên cô đành kiềm chế, “Anh Văn Tấn, đi cùng người ta đi, chẳng mấy khi em đến đây mà. Hơn nữa, hai đứa con gái bọn em đi không tiện, chẳng lẽ anh không sợ em gặp nguy hiểm sao? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, chị gái và anh rể em…”

“Thôi được, anh đi cùng, được chưa? Sợ em thật đấy!” Tôn Văn Tấn đầu hàng. Bấy nhiêu năm nay, Tôn Văn Tấn luôn biết ơn Trần Thích nên rất để tâm tới chuyện của anh ta. Thẩm Tử Quất là người nhà Trần Thích, gã đành tự khích lệ tinh thần mà mặt mày nhăn nhó chuẩn bị hành lý để cùng Thẩm Tử Quất đi thành phố Y. Thành phố Y cách thành phố N không xa, là một địa danh phồn hoa nổi tiếng thời cổ đại, có rất nhiều danh lam thắng cảnh, Thẩm Tử Quất muốn đến một khu vườn
<<1 ... 45678 ... 12>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT30/3946