Tiểu thuyết - Tình Yêu Thứ Ba - phần cuối
| Lượt xem : |
không cần quan tâm, anh sẽ xử lý tốt những chuyện khác”. Anh tỏ vẻ thản nhiên.
“Đúng rồi, vừa nãy em thấy Trâu Nguyệt nói chuyện với anh”.
“Đúng thế”.
“Nói gì vậy?”
“Cô ấy chạy theo để hỏi anh: “Vì sao anh bỏ rơi chị gái em?” Anh liền trả lời cô ấy, anh nói anh mãi mãi không bỏ rơi em, sau đó cô ấy liền bỏ đi. Anh đang định hỏi em, lẽ nào em kể cho cô ấy rồi ư?”
Những lời này của anh khiến tôi như sét đánh ngang tai, không ngờ Trâu Nguyệt lại dùng cách này để xác nhận sự nghi ngờ phán đoán của mình.
Tôi trợn tròn hai mắt: “Không có! Em chưa bao giờ nói với nó, chưa từng! Nó vẫn luôn nghi ngờ, nó đang thử anh!”
Nghe thấy tôi trả lời như vậy, Khải Chính cũng cảm thấy bất ngờ: “Xin lỗi, cô ấy thể hiện rất bình thường, anh nhất thời không phản ứng kịp”.
Tôi vội vàng đi vòng vòng quanh căn phòng, gọi vào di động của Trâu Nguyệt, đã ở trạng thái tắt máy.
Khải Chính an ủi tôi: “Đừng lo, đừng lo, việc đã đến nước này, em có lo cũng không có tác dụng! Sau khi tìm thấy cô ấy, nói chuyện một chút, có lẽ sẽ giải quyết được vướng mắc trong lòng, em cũng không cần kinh hồn bạt vía mỗi ngày nữa!”
Trước mắt tôi lại là những ánh mắt độc ác và oán hận của Trâu Nguyệt, điều này khiến tôi có dự cảm không lành.
Lâm Khải Chính vốn dĩ muốn đợi tôi cùng về, bị tôi khéo léo từ chối.
Tôi và Trâu Thiên tiếp tục ở lại quê nhà giải quyết vài việc hậu sự của mẹ, đồng thời cũng tìm tông tích Trâu Nguyệt xung quanh thị trấn bé nhỏ này nhưng không thu hoạch được gì. Không còn cách nào chúng tôi đành ngồi xe bus đường dài trở về thành phố.
Trên đường đi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lo âu chồng chất. Trâu Thiên tỉnh dậy trong cơn gà gật, thấy tôi như vậy, an ủi nói: “Chị, đừng lo, Trâu Nguyệt cũng không còn nhỏ nữa, từ từ chị ấy sẽ tự nghĩ thông suốt”.
“Nếu có thể nghĩ thông suốt, nó sớm đã nghĩ thông suốt rồi, chị lo nó đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm”. Tôi yếu ớt đáp.
“Nhưng chị, em có câu này chị đừng giận nhé?” Trâu Thiên dè dặt nói.
“Không sao, em nói đi”.
“Chuyện chị và họ Lâm kia không nên giấu chị ấy, nói sớm có thể sẽ tốt hơn”.
“Đó cũng chẳng phải chuyện quang minh chính đại gì, ban đầu nghĩ không nhất định phải để nó biết”. Tôi nói thẳng.
“Đúng vậy, vậy chị và họ Lâm định thế nào?”
“Chẳng định gì, cũng không định nổi, đi từng bước tính từng bước”.
“Chị, chuyện của anh rể không phải do họ Lâm hại chứ?’
“Em nghe ai nói?”
“Em đoán vậy. Anh rể sống ở tầng dưới nhà chúng ta, ra ra vào vào, nguy hiểm!” Trâu Thiên bĩu môi nói.
“Đừng nói linh tinh. Anh ấy nào có bản lĩnh đó”. Tôi khẽ rít lên.
“Anh ta có nhiều tiền! Đàn ông có nhiều tiền là tốt! Sau này em không định ở lại trường, nhất định ra ngoài tạo dựng sự nghiệp!” Trâu Thiên ngồi bên nói lên ý nguyện to lớn.
Tôi quay đầu nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy tâm trạng thê lương. Vì sao? Mãi mãi đều không có người để ý tình yêu của tôi và anh. Tiền bạc giống như một ký hiệu lớn, khiến tất cả những thứ khác mất đi ý nghĩa.
Trở về nhà, mười mấy ngày không bước chân vào, bụi bám đầy, căn phòng tĩnh mịch im ắng, không hề có dấu tích Trâu Nguyệt tở về. Tôi và Trâu Thiên đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết thế nào mới ổn.
Trâu Thiên đột nhiên nói: “Lên mạng xem xem, xem chị ấy có trên mạng không?”
Nó bước vào phòng của Trâu Nguyệt, mở vi tính ra, sờ mó một hồi, thất vọng nói: “Không có trên mạng”.
Tôi bước tới phòng khách, lại gọi vào di động của Trâu Nguyệt, vẫn là tín hiệu tắt máy. Có lẽ, tôi nên báo cảnh sát, tôi thầm suy nghĩ.
Đột nhiên nghe Trâu Thiên gọi trong phòng: “Chị nhanh lại xem này”.
Tôi tưởng tin tốt, chạy vào phòng, Trâu Thiên chỉ màn hình vi tính, “Em vừa phát hiện Trâu Nguyệt có một blog, chị xem ở trên viết những gì”
Tôi sát lại gần xem, tên của blog là : Cuộc sống hạnh phúc của tôi. Trong đó là nhật ký Trâu Nguyệt hàng ngày ghi lại, nhưng tôi nhìn thấy nội dung nhật ký lại là tình yêu mà Trâu Nguyệt biên soạn, còn nam chính là Lâm Khải Chính!
“Hôm nay, Khải Chính đến đón tôi đi làm, tôi vừa lên xe, anh liền tặng tôi một bó bách hợp, vì hôm nay là một trăm ngày tôi và anh ấy yêu nhau”…. “Hôm nay chúng tôi cãi nhau, vì anh ấy kiên quyết muốn tôi đừng đi làm ở công ty, còn tôi không đồng ý, đương nhiên cuối cùng, vẫn là anh ấy nhượng bộ”… “Tối nay chúng tôi cực kỳ lãng mạn, anh đưa tôi đi ven sông ngắm cảnh đêm, ôm tôi trong gió đêm ấy, hôn lên mái tóc tôi”… “Tôi hoàn toàn hiến dâng bản thân mình cho anh ấy, cho dù anh ấy lấy ai làm vợ, tôi đều không hối hận”….
Tôi dùng chuột bấm nhanh, càng nhìn càng khó bề tưởng tượng, nhật ký luôn tiếp tục viết cho tới ngày mẹ tôi bị bệnh nguy kịch, trong nhật ký hôm đó nó viết: “Hôm nay Khải Chính đi Hồng Kông rồi, tôi tiễn anh ra sân bay, hai đứa lưu luyến không rời”.
Bên cạnh, Trâu Thiên cũng kinh ngạc: “Trâu Nguyệt thực sự bị tẩu hỏa nhập ma rồi…”
Sự tình gay go hơn tôi tưởng tượng, tình yêu đơn phương của Trâu Nguyệt dành cho Khải Chính lại điên cuồng như vậy, nó tự thôi miên bản thân, hoang tưởng ra một thế giới khác. Vậy mà, khi nó biết chân tướng sự thật, khi nó biết chị gái nó lại đang sống cuộc sống mà nó tưởng tượng, đòn tấn công này với nó sẽ như thế nào? Nghĩ tới đây, tôi nổi da gà, không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi gần như không dám ôm hy vọng gọi được điện thoại cho nó, không ngờ lần này, lại gọi được, hơn nữa nó cũng nghe máy.
Tôi vội vàng cẩn thận hỏi: “Tiểu Nguyệt, em ở đâu?”
“Em ở đâu chị quan tâm không? Chỉ sợ chị mong muốn em mãi mãi biến mất!” Giọng nó sắc nhọn nhói tai.
“Tiểu Nguyệt, đừng nói ngốc nghếch, nhanh về nhà, có chuyện gì chúng ta nói trực diện”.
“Muốn nói trực diện với em? Được, chị đến tầng thượng tòa nhà A của khu nhà Trí Lâm, chị biết nơi đó, chị tới đi!”
Khu nhà Trí Lâm? Khu nhà Trí Lâm? Tôi nhớ ra rồi, chính là nơi tôi từng cứu cậu công nhân Tiểu Lưu, “Được, em đừng đi, chị lập tức tới”.
“Một mình chị đến, Tiểu Thiên không được đến!” Nó cương quyết nói bên đầu kia điện thoại.
“Được!” Tôi cúp máy, chạy ra phía cửa, Trâu Thiên đi theo, tôi nói với nó: “Em ở nhà đi, chị đưa Tiểu Nguyệt về”.
Vừa xuống lầu, điện thoại của Khải Chính đến.
“Em về đến nhà rồi chứ?” Anh hỏi
“Em đến rồi, bây giờ đi đến khu nhà Trí Lâm, Trâu Nguyệt hẹn gặp em ở tầng thượng toà nhà A”.
“Cô ấy làm gì?”
“Nhất thời không nói rõ, Khải Chính, trong lòng em hơi sợ, anh có thể qua một chút không, có lẽ nó sẽ nghe lời anh”.
“Được, anh lập tức tới, em cẩn thận chút nhé”. Anh đồng ý.
Tôi thở hổn hển chạy lên tầng thượng tòa nhà A khu nhà Trí Lâm, không giống lần trước, bây giờ công trình đã hoàn toàn xong, tầng thượng bằng phẳng, bốn phía xây lên thanh chắn bảo vệ cao nửa người. Nhưng, gió trên cao vô cùng mạnh, tứ phía ngoài bầu trời, không hề có bất cứ cảnh vật nào, hai chân tôi mềm nhũn, tim đập nhanh hơn.
Nhìn ra chỉ thấy Tiểu Nguyệt đứng dựa vào thành lan can, mái tóc tung bay theo gió, biểu hiện trên mặt khác thường.
Tôi cắn chặt răng, bước tới phía nó, cách nó khoảng mười mét, nó ngăn tôi lại “Đừng lại gần nữa, em không muốn gần chị, nhìn thấy chị đã khiến em thấy ghét!”
Tôi không dám chọc giận nó, chỉ có thể dừng bước “Tiểu Nguyệt, cho dù có hiểu lầm gì, chúng ta về nhà nói chuyện”.
“Lâm tổng đã yêu chị ở chính nơi này hả?” Trâu Nguyệt không thèm để ý lời đề nghị của tôi, chỉ hỏi.
“Anh ấy không yêu chị! Anh ấy chưa từng yêu chị! Anh ấy đùa với em thôi, không ngờ em cho là thật”. Tôi hét lên
Đột nhiên nó gào lên: “Chị còn lừa em! Bây giờ chị còn lừa em, em giống đứa ngốc, bị chị lừa cho xoay vòng vòng, chị rất vui đúng không? Rất tự hào đúng không?”
“Tiểu Nguyệt, em đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói!”
“Dáng vẻ anh ấy nhìn chị, dáng vẻ anh ấy nắm tay chị, kẻ mù cũng biết hai người ở bên nhau! Chị còn đến lừa em!”
“Em hiểu lầm rồi, chị và anh ấy chỉ là bạn tốt, chỉ là bạn bè quan hệ rất tốt!” Tôi luôn ngu xuẩn như vậy, khi bị người khác nhìn thấu, tôi chỉ biết phủ nhận, tuy trong lòng biết rõ phủ nhận này căn bản không hề có sức thuyết phục.
Quả nhiên, Trâu Nguyệt hoàn toàn không bị mắc lừa, tiếp tục cuồng loạn nói: “Bộ quần áo đó cũng là của anh ấy, đúng không? Em đã biết chị còn nói không phải, chị còn ép em gọi điện cho anh ấy, chị biết em không dám đối diện với anh ấy, vì vậy chị ép em như vậy?! Cả đêm cả đêm chị không về nhà, nói với em làm thêm, nói đi công tác với em, thực ra chị đều ở bên anh ấy, có phải không? Phải không? Em cho dù chết cũng không đổi lại được một cuộc điện thoại của anh ấy, nhưng chị cái gì cũng làm được. Từ nhỏ chị đã giỏi hơn em, chị mãi mãi giỏi hơn em! Trong lòng chị nhất định đang cười giễu em, đắc ý chết đi được, đúng không?!…”
Nó gần như không còn là Trâu Nguyệt mà tôi biết nữa, gương mặt thanh tú của nó trở nên méo mó, khiến người ta kinh sợ.
Tôi biết phủ nhận cũng không phải cách, không thể không dùng giọng nói lớn tiếng như vậy ngắt lời nó: “Trâu Nguyệt, em đừng nghĩ như vậy. Cho dù chị và anh ấy bên nhau cũng không có kết cục tốt đẹp, anh ấy đã kết hôn như vậy, rời xa chị. Chị không nói cho em vì chị luôn muốn kết thúc, hơn nữa sớm muộn cũng sẽ kết thúc!”
Nghe lời tôi nói, Trâu Nguyệt dừng lại một lát, xót xa bật khóc, “Trâu Vũ, chị biết em yêu anh ấy, chị biết vì yêu anh ấy, mà em đau khổ đến mức không thể sống tiếp, vì sao chị còn muốn cướp anh ấy đi? Anh ấy và người khác kết hôn, em không quan tâm, anh ấy và người khác yêu nhau, em không quan tâm, nhưng em chỉ cần nghĩ tới lại là chị! Lại là chị ruột em! Em chỉ muốn chết! Chỉ muốn đi chết!” Nói xong, ngữ khí của nó lại cao vút lên, vừa nói vừa dùng tay đấm mạnh lên tường.
Trạngthái tinh thần của nó khiến tôi vô cùng lo lắng, tôi cố lấy tinh thần chậm rãi đi về phía nó: “Tiểu Nguyệt, xin lỗi, là chị không đúng, tất cả là lỗi của chị, chỉ cần em tha thứ cho chị, chị bảo đảm, chị lập tức chia tay anh ấy, không bao giờ gặp mặt nữa!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, đột nhiên quay đầu hỏi: “Chị gọi anh ấy đến à?”
Tôi gật đầu đáp: “Đúng, anh ấy không hề biết suy nghĩ trong lòng em. Em có thể nói chuyện với anh ấy”.
Trâu Nguyệt bật cười, “Có gì để nói chứ? Hoặc để hai chị em mình đến để hai gái chăm một chồng”.
“Nếu em yêu anh ấy, ít nhất em nên cho anh ấy biết”. Tôi tiếp tục an ủi nó. Gió trên tầng thượng càng lúc càng mạnh, tôi thực không có dũng khí di chuyển lên phía trước.
“Em sẽ để anh ấy biết”. Trâu Nguyệt nói xong đột nhiên trèo qua lan can, đứng trên mép ngoài.
Tôi sợ ngây người, hét lớn: “Tiểu Nguyệt, em làm gì vậy?”
Nó buông một tay, gió thổi lay động bộ quần áo mỏng của nó.
Tôi không dám làm bừa, chỉ có thể đau khổ cầu xin: “Trâu Nguyệt, xin lỗi, nhanh vào đây, đừng dọa chị, em đừng dọa chị. Mẹ vừa rời xa chúng ta, chúng ta chỉ còn lại ba người, em nhanh vào đây!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, lại nhìn tôi, oán hận nói: “Anh ấy nói anh ấy mãi mãi sẽ không bỏ chị, Trâu Vũ, hôm nay em muốn để chị cam tâm tình nguyện bỏ rơi anh ấy. Em sẽ nhảy từ chỗ chị đến trước mặt anh ấy, như vậy, hai người mãi mãi không thể ở bên nhau”
Nói xong, nó không hề do dự buông nốt tay kia, nhảy thẳng xuống.
Ký ức của tôi dừng lại ở hình ảnh tôi chạy tới trước lan can nhìn, trong vườn hoa tầng dư
QUAY LẠI“Đúng rồi, vừa nãy em thấy Trâu Nguyệt nói chuyện với anh”.
“Đúng thế”.
“Nói gì vậy?”
“Cô ấy chạy theo để hỏi anh: “Vì sao anh bỏ rơi chị gái em?” Anh liền trả lời cô ấy, anh nói anh mãi mãi không bỏ rơi em, sau đó cô ấy liền bỏ đi. Anh đang định hỏi em, lẽ nào em kể cho cô ấy rồi ư?”
Những lời này của anh khiến tôi như sét đánh ngang tai, không ngờ Trâu Nguyệt lại dùng cách này để xác nhận sự nghi ngờ phán đoán của mình.
Tôi trợn tròn hai mắt: “Không có! Em chưa bao giờ nói với nó, chưa từng! Nó vẫn luôn nghi ngờ, nó đang thử anh!”
Nghe thấy tôi trả lời như vậy, Khải Chính cũng cảm thấy bất ngờ: “Xin lỗi, cô ấy thể hiện rất bình thường, anh nhất thời không phản ứng kịp”.
Tôi vội vàng đi vòng vòng quanh căn phòng, gọi vào di động của Trâu Nguyệt, đã ở trạng thái tắt máy.
Khải Chính an ủi tôi: “Đừng lo, đừng lo, việc đã đến nước này, em có lo cũng không có tác dụng! Sau khi tìm thấy cô ấy, nói chuyện một chút, có lẽ sẽ giải quyết được vướng mắc trong lòng, em cũng không cần kinh hồn bạt vía mỗi ngày nữa!”
Trước mắt tôi lại là những ánh mắt độc ác và oán hận của Trâu Nguyệt, điều này khiến tôi có dự cảm không lành.
Lâm Khải Chính vốn dĩ muốn đợi tôi cùng về, bị tôi khéo léo từ chối.
Tôi và Trâu Thiên tiếp tục ở lại quê nhà giải quyết vài việc hậu sự của mẹ, đồng thời cũng tìm tông tích Trâu Nguyệt xung quanh thị trấn bé nhỏ này nhưng không thu hoạch được gì. Không còn cách nào chúng tôi đành ngồi xe bus đường dài trở về thành phố.
Trên đường đi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lo âu chồng chất. Trâu Thiên tỉnh dậy trong cơn gà gật, thấy tôi như vậy, an ủi nói: “Chị, đừng lo, Trâu Nguyệt cũng không còn nhỏ nữa, từ từ chị ấy sẽ tự nghĩ thông suốt”.
“Nếu có thể nghĩ thông suốt, nó sớm đã nghĩ thông suốt rồi, chị lo nó đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm”. Tôi yếu ớt đáp.
“Nhưng chị, em có câu này chị đừng giận nhé?” Trâu Thiên dè dặt nói.
“Không sao, em nói đi”.
“Chuyện chị và họ Lâm kia không nên giấu chị ấy, nói sớm có thể sẽ tốt hơn”.
“Đó cũng chẳng phải chuyện quang minh chính đại gì, ban đầu nghĩ không nhất định phải để nó biết”. Tôi nói thẳng.
“Đúng vậy, vậy chị và họ Lâm định thế nào?”
“Chẳng định gì, cũng không định nổi, đi từng bước tính từng bước”.
“Chị, chuyện của anh rể không phải do họ Lâm hại chứ?’
“Em nghe ai nói?”
“Em đoán vậy. Anh rể sống ở tầng dưới nhà chúng ta, ra ra vào vào, nguy hiểm!” Trâu Thiên bĩu môi nói.
“Đừng nói linh tinh. Anh ấy nào có bản lĩnh đó”. Tôi khẽ rít lên.
“Anh ta có nhiều tiền! Đàn ông có nhiều tiền là tốt! Sau này em không định ở lại trường, nhất định ra ngoài tạo dựng sự nghiệp!” Trâu Thiên ngồi bên nói lên ý nguyện to lớn.
Tôi quay đầu nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy tâm trạng thê lương. Vì sao? Mãi mãi đều không có người để ý tình yêu của tôi và anh. Tiền bạc giống như một ký hiệu lớn, khiến tất cả những thứ khác mất đi ý nghĩa.
Trở về nhà, mười mấy ngày không bước chân vào, bụi bám đầy, căn phòng tĩnh mịch im ắng, không hề có dấu tích Trâu Nguyệt tở về. Tôi và Trâu Thiên đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết thế nào mới ổn.
Trâu Thiên đột nhiên nói: “Lên mạng xem xem, xem chị ấy có trên mạng không?”
Nó bước vào phòng của Trâu Nguyệt, mở vi tính ra, sờ mó một hồi, thất vọng nói: “Không có trên mạng”.
Tôi bước tới phòng khách, lại gọi vào di động của Trâu Nguyệt, vẫn là tín hiệu tắt máy. Có lẽ, tôi nên báo cảnh sát, tôi thầm suy nghĩ.
Đột nhiên nghe Trâu Thiên gọi trong phòng: “Chị nhanh lại xem này”.
Tôi tưởng tin tốt, chạy vào phòng, Trâu Thiên chỉ màn hình vi tính, “Em vừa phát hiện Trâu Nguyệt có một blog, chị xem ở trên viết những gì”
Tôi sát lại gần xem, tên của blog là : Cuộc sống hạnh phúc của tôi. Trong đó là nhật ký Trâu Nguyệt hàng ngày ghi lại, nhưng tôi nhìn thấy nội dung nhật ký lại là tình yêu mà Trâu Nguyệt biên soạn, còn nam chính là Lâm Khải Chính!
“Hôm nay, Khải Chính đến đón tôi đi làm, tôi vừa lên xe, anh liền tặng tôi một bó bách hợp, vì hôm nay là một trăm ngày tôi và anh ấy yêu nhau”…. “Hôm nay chúng tôi cãi nhau, vì anh ấy kiên quyết muốn tôi đừng đi làm ở công ty, còn tôi không đồng ý, đương nhiên cuối cùng, vẫn là anh ấy nhượng bộ”… “Tối nay chúng tôi cực kỳ lãng mạn, anh đưa tôi đi ven sông ngắm cảnh đêm, ôm tôi trong gió đêm ấy, hôn lên mái tóc tôi”… “Tôi hoàn toàn hiến dâng bản thân mình cho anh ấy, cho dù anh ấy lấy ai làm vợ, tôi đều không hối hận”….
Tôi dùng chuột bấm nhanh, càng nhìn càng khó bề tưởng tượng, nhật ký luôn tiếp tục viết cho tới ngày mẹ tôi bị bệnh nguy kịch, trong nhật ký hôm đó nó viết: “Hôm nay Khải Chính đi Hồng Kông rồi, tôi tiễn anh ra sân bay, hai đứa lưu luyến không rời”.
Bên cạnh, Trâu Thiên cũng kinh ngạc: “Trâu Nguyệt thực sự bị tẩu hỏa nhập ma rồi…”
Sự tình gay go hơn tôi tưởng tượng, tình yêu đơn phương của Trâu Nguyệt dành cho Khải Chính lại điên cuồng như vậy, nó tự thôi miên bản thân, hoang tưởng ra một thế giới khác. Vậy mà, khi nó biết chân tướng sự thật, khi nó biết chị gái nó lại đang sống cuộc sống mà nó tưởng tượng, đòn tấn công này với nó sẽ như thế nào? Nghĩ tới đây, tôi nổi da gà, không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi gần như không dám ôm hy vọng gọi được điện thoại cho nó, không ngờ lần này, lại gọi được, hơn nữa nó cũng nghe máy.
Tôi vội vàng cẩn thận hỏi: “Tiểu Nguyệt, em ở đâu?”
“Em ở đâu chị quan tâm không? Chỉ sợ chị mong muốn em mãi mãi biến mất!” Giọng nó sắc nhọn nhói tai.
“Tiểu Nguyệt, đừng nói ngốc nghếch, nhanh về nhà, có chuyện gì chúng ta nói trực diện”.
“Muốn nói trực diện với em? Được, chị đến tầng thượng tòa nhà A của khu nhà Trí Lâm, chị biết nơi đó, chị tới đi!”
Khu nhà Trí Lâm? Khu nhà Trí Lâm? Tôi nhớ ra rồi, chính là nơi tôi từng cứu cậu công nhân Tiểu Lưu, “Được, em đừng đi, chị lập tức tới”.
“Một mình chị đến, Tiểu Thiên không được đến!” Nó cương quyết nói bên đầu kia điện thoại.
“Được!” Tôi cúp máy, chạy ra phía cửa, Trâu Thiên đi theo, tôi nói với nó: “Em ở nhà đi, chị đưa Tiểu Nguyệt về”.
Vừa xuống lầu, điện thoại của Khải Chính đến.
“Em về đến nhà rồi chứ?” Anh hỏi
“Em đến rồi, bây giờ đi đến khu nhà Trí Lâm, Trâu Nguyệt hẹn gặp em ở tầng thượng toà nhà A”.
“Cô ấy làm gì?”
“Nhất thời không nói rõ, Khải Chính, trong lòng em hơi sợ, anh có thể qua một chút không, có lẽ nó sẽ nghe lời anh”.
“Được, anh lập tức tới, em cẩn thận chút nhé”. Anh đồng ý.
Tôi thở hổn hển chạy lên tầng thượng tòa nhà A khu nhà Trí Lâm, không giống lần trước, bây giờ công trình đã hoàn toàn xong, tầng thượng bằng phẳng, bốn phía xây lên thanh chắn bảo vệ cao nửa người. Nhưng, gió trên cao vô cùng mạnh, tứ phía ngoài bầu trời, không hề có bất cứ cảnh vật nào, hai chân tôi mềm nhũn, tim đập nhanh hơn.
Nhìn ra chỉ thấy Tiểu Nguyệt đứng dựa vào thành lan can, mái tóc tung bay theo gió, biểu hiện trên mặt khác thường.
Tôi cắn chặt răng, bước tới phía nó, cách nó khoảng mười mét, nó ngăn tôi lại “Đừng lại gần nữa, em không muốn gần chị, nhìn thấy chị đã khiến em thấy ghét!”
Tôi không dám chọc giận nó, chỉ có thể dừng bước “Tiểu Nguyệt, cho dù có hiểu lầm gì, chúng ta về nhà nói chuyện”.
“Lâm tổng đã yêu chị ở chính nơi này hả?” Trâu Nguyệt không thèm để ý lời đề nghị của tôi, chỉ hỏi.
“Anh ấy không yêu chị! Anh ấy chưa từng yêu chị! Anh ấy đùa với em thôi, không ngờ em cho là thật”. Tôi hét lên
Đột nhiên nó gào lên: “Chị còn lừa em! Bây giờ chị còn lừa em, em giống đứa ngốc, bị chị lừa cho xoay vòng vòng, chị rất vui đúng không? Rất tự hào đúng không?”
“Tiểu Nguyệt, em đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói!”
“Dáng vẻ anh ấy nhìn chị, dáng vẻ anh ấy nắm tay chị, kẻ mù cũng biết hai người ở bên nhau! Chị còn đến lừa em!”
“Em hiểu lầm rồi, chị và anh ấy chỉ là bạn tốt, chỉ là bạn bè quan hệ rất tốt!” Tôi luôn ngu xuẩn như vậy, khi bị người khác nhìn thấu, tôi chỉ biết phủ nhận, tuy trong lòng biết rõ phủ nhận này căn bản không hề có sức thuyết phục.
Quả nhiên, Trâu Nguyệt hoàn toàn không bị mắc lừa, tiếp tục cuồng loạn nói: “Bộ quần áo đó cũng là của anh ấy, đúng không? Em đã biết chị còn nói không phải, chị còn ép em gọi điện cho anh ấy, chị biết em không dám đối diện với anh ấy, vì vậy chị ép em như vậy?! Cả đêm cả đêm chị không về nhà, nói với em làm thêm, nói đi công tác với em, thực ra chị đều ở bên anh ấy, có phải không? Phải không? Em cho dù chết cũng không đổi lại được một cuộc điện thoại của anh ấy, nhưng chị cái gì cũng làm được. Từ nhỏ chị đã giỏi hơn em, chị mãi mãi giỏi hơn em! Trong lòng chị nhất định đang cười giễu em, đắc ý chết đi được, đúng không?!…”
Nó gần như không còn là Trâu Nguyệt mà tôi biết nữa, gương mặt thanh tú của nó trở nên méo mó, khiến người ta kinh sợ.
Tôi biết phủ nhận cũng không phải cách, không thể không dùng giọng nói lớn tiếng như vậy ngắt lời nó: “Trâu Nguyệt, em đừng nghĩ như vậy. Cho dù chị và anh ấy bên nhau cũng không có kết cục tốt đẹp, anh ấy đã kết hôn như vậy, rời xa chị. Chị không nói cho em vì chị luôn muốn kết thúc, hơn nữa sớm muộn cũng sẽ kết thúc!”
Nghe lời tôi nói, Trâu Nguyệt dừng lại một lát, xót xa bật khóc, “Trâu Vũ, chị biết em yêu anh ấy, chị biết vì yêu anh ấy, mà em đau khổ đến mức không thể sống tiếp, vì sao chị còn muốn cướp anh ấy đi? Anh ấy và người khác kết hôn, em không quan tâm, anh ấy và người khác yêu nhau, em không quan tâm, nhưng em chỉ cần nghĩ tới lại là chị! Lại là chị ruột em! Em chỉ muốn chết! Chỉ muốn đi chết!” Nói xong, ngữ khí của nó lại cao vút lên, vừa nói vừa dùng tay đấm mạnh lên tường.
Trạngthái tinh thần của nó khiến tôi vô cùng lo lắng, tôi cố lấy tinh thần chậm rãi đi về phía nó: “Tiểu Nguyệt, xin lỗi, là chị không đúng, tất cả là lỗi của chị, chỉ cần em tha thứ cho chị, chị bảo đảm, chị lập tức chia tay anh ấy, không bao giờ gặp mặt nữa!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, đột nhiên quay đầu hỏi: “Chị gọi anh ấy đến à?”
Tôi gật đầu đáp: “Đúng, anh ấy không hề biết suy nghĩ trong lòng em. Em có thể nói chuyện với anh ấy”.
Trâu Nguyệt bật cười, “Có gì để nói chứ? Hoặc để hai chị em mình đến để hai gái chăm một chồng”.
“Nếu em yêu anh ấy, ít nhất em nên cho anh ấy biết”. Tôi tiếp tục an ủi nó. Gió trên tầng thượng càng lúc càng mạnh, tôi thực không có dũng khí di chuyển lên phía trước.
“Em sẽ để anh ấy biết”. Trâu Nguyệt nói xong đột nhiên trèo qua lan can, đứng trên mép ngoài.
Tôi sợ ngây người, hét lớn: “Tiểu Nguyệt, em làm gì vậy?”
Nó buông một tay, gió thổi lay động bộ quần áo mỏng của nó.
Tôi không dám làm bừa, chỉ có thể đau khổ cầu xin: “Trâu Nguyệt, xin lỗi, nhanh vào đây, đừng dọa chị, em đừng dọa chị. Mẹ vừa rời xa chúng ta, chúng ta chỉ còn lại ba người, em nhanh vào đây!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, lại nhìn tôi, oán hận nói: “Anh ấy nói anh ấy mãi mãi sẽ không bỏ chị, Trâu Vũ, hôm nay em muốn để chị cam tâm tình nguyện bỏ rơi anh ấy. Em sẽ nhảy từ chỗ chị đến trước mặt anh ấy, như vậy, hai người mãi mãi không thể ở bên nhau”
Nói xong, nó không hề do dự buông nốt tay kia, nhảy thẳng xuống.
Ký ức của tôi dừng lại ở hình ảnh tôi chạy tới trước lan can nhìn, trong vườn hoa tầng dư
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu