Ring ring
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - phần 1

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 43234045
Visits Today: 188960
This Week: 2224781
This Month: 9049393

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

a giám đốc Lâm trước món thịt hấp. Nhưng vẫn chưa nhìn được gì thì cô đã nghe phía sau có tiếng nói trầm trầm: “Ở đây vẫn còn chỗ chứ?”
Oa Oa quay đầu lại, lập tức bị Tổng giám đốc Lang mặt lạnh tanh dọa cho toàn thân run rẩy.
Như kiểu phụ nữ trốn chồng đi ngoại tình rồi bị bắt gặp, đương nhiên có biểu hiện chột dạ, Oa Oa không thể không lập tức lên tiếng giải thích: “Cái này, giám đốc Lâm, là...”
“Cô đi lấy cho tôi một suất cơm!”. Lang Hách Viễn chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, thật là làm tổn thương sâu sắc lòng tự trọng của một thiếu nữ đương xuân.
“Vừa qua văn phòng tìm cậu, thư kí nói cậu xuống đây “thăm dân” nên tôi xuống đây luôn, hỏi xem việc lập kế hoạch bán hàng tiến hành đến đâu rồi”. Lang Hách Viễn không nề hà đứng bên bàn ăn, hai tay chống lên mặt bàn, dùng tốc độ nhanh nhất đi thẳng vào công việc, vẻ mặt nghiêm trọng, chân mày hơi nhướng lên.
“Thực ra, tôi nghĩ không nên chỉ cải cách về sản xuất, quan trọng nhất vẫn là mở rộng thị trường tiêu dùng, đặc biệt là vấn đề định giá cho sản phẩm mới”. Lâm Lang cũng ngay lập tức chỉnh đốn lại thái độ, nghiêm túc trả lời.
Một mình Oa Oa đứng bên cạnh, tiến thoái lưỡng nan đắn đo hồi lâu mới thu hết can đảm, nhỏ giọng nói: “Tổng... Tổng giám đốc Lang...”
Trời đất, phải quẹt thẻ mua cơm cho Lâm Lang đã đủ khiến người ta phẫn nộ rồi, đường đường là một Tổng giám đốc như anh ta, sao đến chút tự giác cũng không có chứ? Đáng ghét nhất là anh đẹp trai, anh không hề nói anh muốn ăn gì thì người ta làm sao biết được khẩu vị của anh, yêu cầu của anh thế nào chứ! Cần phải hiểu rằng một việc có độ khó khăn cao, cần kĩ xảo cao và cường độ cao như việc nịnh nọt rất dễ có biến chứng. Làm bạn với vua như chơi với hổ, nhỡ có ngày không may rơi vào miệng hổ, há chẳng phải là người tốt bị sét đánh hay sao?
“Chuyện gì?”. Lang Hách Viễn ngẩng đầu, giọng điệu uể oải, dù rằng anh không phản đối chuyện tình yêu nơi công sở, nhưng lần này Lâm Lang thật khiến người ta ngỡ ngàng. Cô bé này đã tròn hai mươi tuổi chưa không biết, sao hắn có thể nhẫn tâm ra tay chứ?”
“Cái đó… Tổng giám đốc Lang, xin hỏi…anh muốn ăn gì ạ?”. Oa Oa thận trọng mở miệng, không đủ khí phách nên đành cố nén chuyện thẻ ăn xuống cổ.
Lang Hách Viễn liếc nhẹ một cái: “Tùy cô!”
“Cái đó, tôi… ờ, thực ra tôi thấy anh tự đi chọn có lẽ tốt hơn, hì hì...”. Oa Oa không khỏi tự xem thường thái độ khum lưng uốn gối, nịnh bợ kẻ giàu của mình, quanh đi quẩn lại vẫn không dám nói ra hai tiếng “thẻ ăn”.
“Không cần, tôi tin tài trí nhân viên tập đoàn Hoa Hạo chúng ta đều rất cao, một chuyện đơn giản như chọn cơm chắc chắn sẽ làm tốt”. Lang Hách Viễn chậm rãi nói. “Đương nhiên, nếu ngay đến việc chọn cơm, cô cũng không làm tốt thì tôi buộc phải nghi ngờ khả năng làm việc cửa cô.”
“*... $... %...”. Oa Oa trong bụng chửi rủa, sỉ vả Lang Hách Viễn hàng vạn lần, uất ức đi tới chỗ chọn đồ ăn.
Cô nhanh tay chọn luôn ba món: thịt rán, thịt kho, thịt xào chua ngọt, vừa ra sức gắp thức ăn vừa rủa thầm trong bụng: “Dám ức hiếp nhân viên này, đồ tư bản, mong sao độ cholesterol cao giết chết ngươi đi!”
Sau đấy, cô còn lấy thêm hai lạng cơm, chất đầy ụ vào đĩa rồi hớn hở, khệ nệ bê về bàn ăn, dịu dàng mỉm cười với Lang Hách Viễn còn đang chau mày suy nghĩ. “Tổng giám đốc Lang, cơm của anh đây ạ.”
Vừa ngước mắt nhìn lên, Lang Hách Viễn lập tức trông thấy cô khệ nệ bát bát đĩa đĩa, trên ụ cơm lung lay sắp đổ còn chất hàng đống thức ăn. Lâm Lang không kiềm chế nổi, đành đưa tay bịt miệng thật chặt mới không phá lên cười.
“Tổng giám đốc Lang, tôi không biết anh thích ăn gì, đây đều là những món đắt nhất trong nhà ăn chúng ta, mong anh sẽ thích”. Vốn dĩ Oa Oa còn muốn tức giận nhìn trân trân vào anh ta, cho anh ta có chút cảm giác xấu hổ, nhưng vừa đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh đẹp trai, trái tim nhỏ bé của cô đã chẳng còn chút khí phách nào, cứ đập binh binh loạn xạ.
“Không tồi”. Lang Hách Viễn mặt lạnh tanh, gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Khi Oa Oa đi lấy cơm, Lang Hách Viễn đã ngồi vào chỗ của cô. Nhìn đĩa thức ăn còn chưa ăn xong của mình, Oa Oa đành ngồi xuống bên cạnh. Khoảng cách quá gần, hơi thở đàn ông khiến đầu óc Oa Oa rối tung. Cô đặt đĩa đồ ăn trước mặt anh, bắt đầu dùng vũ lực để khống chế trái tim đang đập loạn xạ của mình bằng cách xiên lấy một con tôm nõn đã nguội ngắt ủ rũ chầm chậm cho vào miệng nhai.
“Thức ăn nhiều quá”. Cô nghe có tiếng nói bên cạnh.
“Tôi cố tình đấy!”. Oa Oa chẳng nghĩ đến nơi đến chốn, buột miệng trả lời. Bỗng nhớ ra người đang nói chuyện với mình là ai, cô lập tức cứng đờ mấy giây rồi nhanh chóng quay sang, nở một nụ cười với Lang Hách Viễn. “Tổng giám đốc Lang, cả ngày anh bận trăm công nghìn việc, thật vất vả quá. Anh là ngọn đèn chỉ đường cho tập đoàn Hoa Hạo chúng ta, ăn nhiều một chút là điều đương nhiên rồi.”
Oa Oa thật muốn đâm đầu vào đĩa chết ngay cho rồi, sao đến cái miệng mà cô cũng không quản nổi thế này?
Lang Hách Viễn nhíu mày, liếc nhìn đôi má đang đỏ lựng lên vì xấu hổ của cô, ngây người trong chốc lát, đặt đĩa thịt xào chua ngọt và thịt rán trước mặt cô rồi nói: “Ngọn đèn chỉ đường không thích nhân viên Hoa Hạo lãng phí”.
“Ơ?”. Oa Oa đờ người trước núi thịt, há hốc mồm.
Nhớ hồi nhỏ, cô đã ngủ gục trong giờ Ngữ văn của một giáo viên nào đó, nội dung tiết học hôm ấy, trước nay cô không thể nhớ nổi, nhưng trong tình cảnh này, cuối cùng cô cũng hoàn toàn nhớ ra nội dng tiết Ngữ văn đã biến mất trong biển học mênh mông ấy, chính là câu thành ngữ: “Gậy ông đập lưng ông”.
Chương 4: Thăng chức
Oa Oa cực kì thích ăn thịt, thích tất cả các loại thịt, thậm chí khi còn học mẫu giáo, cô đã từng dùng dao gọt bút chì giao đấu với Nám Nám chỉ vì hai miếng thịt sót lại trên đĩa. Mẹ Mạc Sầu vốn tính qua loa, đại khái, không những không hề lo lắng đến sự an toàn của các con như những bà mẹ khác, ngược lại còn trừng mắt với hai chị em đang trong cảnh đao thương, dõng dạc hét lớn: “Đừng có nghịch nữa, không thì mai đừng hòng ăn thịt!”
Hiệp nữ Oa Oa và hiệp khách Nám Nám nhìn nhau một giây rồi lập tức xông lại, ôm chân mẹ Mạc Sầu, nở nụ cười nịnh nọt nhất có thể để chứng minh bản thân tuyệt đối đủ tư cách ăn thịt vào ngày mai.
Bài hát Oa Oa thích nhất chính là: “Thịt là điện, thịt là ánh sáng, thịt là câu chuyện thần thoại duy nhất, em chỉ yêu thịt, you are my super star, thịt là chúa tể, em sùng bái thịt, không còn cách nào hơn nữa, em chỉ có thể yêu thịt, you are my super star! [1">”
[1"> Phỏng theo bài hát Super Star của S.H.E
Nhưng lúc này, đối diện với núi thịt trước mặt, lần đầu tiên trong đời, cô có cảm giác thịt là thạch tín, là thuốc chuột cực mạnh, là kẻ thù không đội trời chung. Không ăn ư? Làm ơn, thịt này là do quẹt thẻ ăn của cô mà ra, lãng phí là có tội! Ăn ư? Ăn hai lạng cơm và ba đĩa thịt này, về cơ bản bụng đã trong trạng thái no rồi, nếu không muốn trở thành nàng hề cho phòng y tế ngày mai thì nhất định phải cự tuyệt cực hình dùng thịt nhồi chết người này đang diễn ra ở một nước xã hội chủ nghĩa.
Cô cúi đầu nghĩ ngợi, cố gắng sắp xếp lại trong đầu tất cả những lời từ chối khẩn thiết nhất, hai mắt ra sức long lanh “í” một tiếng, hai anh đẹp trai đang sôi nổi bàn chuyện công việc bên cạnh lập tức dừng lại, nghiêm túc nhìn sang, chờ đợi lời nói tiếp theo của cô.
Oa Oa tự nhắc nhở bản thân, lúc này, lời nói nhất định phải cô đọng, súc tích, bất ngờ ra đòn khi đối phương không để ý.
Nhớ lại năm đó, khi trả lời phản biện, cô đã buông một câu:
“Tất cả đều có trong luận văn, mời thầy tự xem!”. m vang uy lực là thế, hào hùng khí thế là thế, chỉ trừ Lão Thần Rùa, còn thì tất cả các cặp kính của những vị giám khảo còn lại đều vì câu nói này mà tan tành trong nháy mắt.
Vì vậy, nhất định phải khiến Tổng giám đốc Lang chỉ trong vài chữ hiểu rằng cho dù không ăn chỗ thịt này, cô vẫn sẵn sàng vì công ty mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng, cống hiến một giọt máu, một giọt tinh... à nhầm, cống hiến đến đến chút tinh lực cuối cùng, xin thề với trời xanh rằng cô sẽ cùng tồn vong với Hoa Hạo cũng như các scandal giật gân của Hoa Hạo.
Lâm Lang nhìn cô mặt đỏ phừng phừng, tốt bụng hỏi: “Cô sao thế?”
Không nói cũng không được rồi, tên đã lên dây không thể không bắn, cô đành mặt dày dõng dạc, hùng hồn nói: “Vậy... vậy tôi ăn thật nhé?”
Hai anh chàng đẹp trai cùng ngây ra một lúc, Lâm Lang không nhịn nổi, phì ra một hơi rồi cười ngặt nghẽo, chỉ đến khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo lạnh lùng của Lang Hách Viễn mới chấn chỉnh tư thế, ngồi lại ngay ngắn, mỉm cười hiền từ nói với Oa Oa: “Cô ăn đi!”
Oa Oa căm uất nhìn sang Lang Hách Viễn, mong anh có thể hiểu rằng thực ra, cô không hề có ý đó. Nhưng tín hiệu cầu cứu thảm thiết ấy rõ ràng không cùng tần số với não bộ của anh, Lang Hách Viễn quay sang nhìn khuôn mặt non nớt đang nhăn lại của cô, dừng lại vài giây rồi cũng nói: “Ăn đi!”
Câu nói này đã chính thức tuyên án tử hình đối với cô. Oa Oa khốn khổ đành kéo đĩa thịt xào chua ngọt lại trước mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa, gắp một miếng nhét vào miệng, uống một ngụm nước, rồi quay sang mỉm cười với ông sếp Lang.
Hiển nhiên âm mưu thức tỉnh lòng thương hại của nhà tư bản đốì với nhân công nhi đồng đáng thương này rõ ràng không có tác dụng, Lang Hách Viễn vẫn đang miệt mài nghiên cứu kế hoạch phát triển với Lâm Lang, chả thèm liếc đến cô một cái. Khốn khổ giải quyết xong đĩa thịt xào chua ngọt, chưa kịp ngẩng đầu lấy hơi, một đĩa thịt rán mới nguyên đã được đẩy tới trước mặt cô.
Cô thề, tên quỷ tư bản hút máu người này nhất định đã nhìn trộm cô rất lâu rồi!
Lang Hách Viễn làm lơ vẻ mặt đang sôi sục hận thù của cô thờ ơ hỏi: “Sao?”
Oa Oa nghiến răng, cố nén tiếng nấc, ra sức lắc đầu.
Lang Hách Viễn dường như hiểu ra điều gì đó, gật gật đầu tỏ vẻ thông cảm. “Cô không muốn ăn nữa à?”
Oa Oa lập tức nước mắt lưng tròng. Tuy rằng bọn tư bản đều là quỷ hút máu người, nhưng nếu có thể không phải ăn đĩa thịt này thật thì cô nhất định sẽ lập một bài vị cho sếp Lang và đặt ở nhà, sáng tối đều đặn thắp ba nén hương, mùng một với rằm đều cúng hoa quả.
Vừa định hoan hô Tổng giám đốc Lang anh minh thì cô đã nghe Lang Hách Viễn uể oải nói: “Nhưng tôi thấy không thể bỏ phí được, hay cô cứ cố ăn hết đi vậy!”
Nước mắt chực trào ra lập tức được thu lại, thay vào đó là tiếng nấc đã bị dồn nén bấy lâu. Oa Oa vừa nấc vừa dùng ánh mắt lên án quân tư bản ngược đãi lao động nhi đồng, càng uất ức, tiếng nấc càng lớn, khiến ánh mắt của các nhân viên đang ăn trưa phía ngoài đổ dồn về phía bức bình phong.
Lang Hách Viễn thấy vẻ đau khổ của cô, liền rót một cốc nước đưa qua. Tiếng nấc cụt vẫn trầm bổng, Oa Oa rất khẳng khái quay đầu sang một bên. Anh liền chầm chậm đứng dậy, bước sang bên kia, đưa cốc nước lên môi cô: “Uống nước ép xuống thì sẽ không bị nấc nữa.”
Mọi ngươi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng trước mắt Oa Oa lúc ấy: anh sếp đẹp trai phi thường đứng quay lưng lại phía mặt trời, khom người bưng cốc nước, những ngón tay dài thanh tú qua lớp cốc thủy tinh hiện lên có sức mê hoặc lạ thường, cực kì thu hút, lại thêm cảm giác mát lạnh đang kề tới bờ môi...
Nếu lúc này, quả tim nào còn vẫn đập 120 lần/phút thì nhất định nó đã bị bại liệt!
Để tránh tim đập vượt quá tố
<<1 ... 4567>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT343/2111