Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - phần 4
|
Lượt xem :
Total Visits: 43840421
|
điểm của anh ta.
Lúc này, Nám Nám cũng quay người để quan sát thái độ của mọi người, thật hay vì mọi người đã chuyển từ những tư thế khác nhau sang cùng một tư thế xem kịch hay, vô số cặp mắt đang đổ dồn về phía đôi gian tình đầu mày cuối mắt, thể hiện tâm lí vừa xem vừa khinh ghét.
Ai cũng chờ đợi câu trả lời của Ninh Hạo Nhiên. Liệu anh ta sẽ chọn cách cởi áo và chạy thi với Nám Nám tại đây hay là bộc lộ sự chế giễu, sau đó ngồi xuống chọc tức Dương Nám Nám và tiếp tục làm trò?
Đây quả là một vấn đề phức tạp.
Có điều, Ninh Hạo Nhiên đã quẳng ra điều thứ ba hoàn toàn ngoài dự đoán của khán giả.
Anh ta nói một cách lạnh nhạt: “Tuần sau hãy đấu, bây giờ thì ai về phòng làm việc của người ấy!”
Tất cả thầy giáo và sinh viên xung quanh đang háo hức xem kịch hay liền tiu nghỉu, thở dài thất vọng. Đối với việc Ninh Hạo Nhiên hiểu chuyện và biết lễ nghĩa như vậy, thầy hiệu trưởng đang đứng trên hội trường nước mắt lưng tròng, may mà Ninh Hạo Nhiên vẫn đủ bình tĩnh, nếu không thì tin “vào ngày khai giảng, hai giáo viên Thể dục thi đấu tại sân tập, hàng ngàn giáo viên, sinh viên vây xem” nhất định trở thành hot news trên báo chí ngày mai. Tuy nhiên thầy hiệu trưởng chưa kịp bày tỏ lòng cảm kích vô hạn của mình đối với Ninh Hạo Nhiên thì anh ta đã lẳng lặng bước tới bên cạnh Nám Nám, cởi áo khoác ngoài của mình ra và khẽ choàng lên người Nám Nám.
Biểu hiện hòa dịu của anh ta không hề làm Nám Nám cảm kích, cô không thể chịu đựng được kiểu con trai bất lực chưa chiến đã lui và hơn nữa, theo cô biết, Ninh Hạo Nhiên tuyệt đối không phải kiểu người hòa nhã với mọi người như vậy. Hành động của anh ta nhất định là ví dụ điển hình cho sự bất an như câu mà Oa Oa thường nói: “cáo chúc tết gà”. Cô hỏi thẳng: “Sợ rồi cứ nói thẳng ra, không cần phải từ chối mãi như vậy.”
“Bây giờ cô có thể đấu ư?” Ninh Hạo Nhiên trầm tư một lát rồi đột nhiên phát ra ngữ khí chẳng lành.
“Đương nhiên”. Quả nhiên là năm năm trôi qua nhưng anh ta vẫn trước sau như một, giữ nguyên thái độ xem thường cô. Nám Nám đang chuẩn bị tìm những lời lẽ sắc bén để phản bác lại thì thấy Ninh Hạo Nhiên trùm áo lên người cô, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Vào toilet đi!”
Môi Ninh Hạo Nhiên cọ xát vào tai cô, khiến cô bỗng mất hết lí trí, không kịp suy nghĩ kĩ ý tứ sâu xa của câu nói ấy, rồi nghe thấy anh ta lại nói thêm: “Cô bị ra quần rồi kìa.”
Đoàng!!! Nám Nám tối tăm đầu óc.
Thôi, thế là mối nhục năm năm trước của cô cơ bản đã không còn cô hội để rửa, đối với một kẻ mà khi học trung học còn để băng vệ sinh từ váy rơi ra thì thời kì đèn đỏ quần bị ra màu không có gì là lạ nữa. Nhưng…nhưng… trước mặt hàng ngàn giáo viên, sinh viên thế này, trước mặt cả kẻ địch Ninh Hạo Nhiên nữa, bị mất thể diện như vậy thật khiến người ta đau đớn vô cùng!
Cô thật lòng muốn thay tám đời tổ tiên gửi lời hỏi tăm của Thượng đế tới anh ta, hoặc gửi lời thăm hỏi của Thượng đế đến tám đời tổ tiên nhà anh ta.
“Vẫn đấu chứ?”. Ninh Hạo Nhiên nhìn bộ mặt đỏ ửng như quả cà chua của Nám Nám, biết cô đã hiểu ý mình nên dửng dưng hỏi.
“Hôm nay mặt trời chói quá, nắng quá!” Nám Nám cười một cách thiếu tự tin.
“Ừm, nắng quá!” Ninh Hạo Nhiên ra sức phụ họa.
“Hôm nay là ngày trọng đại, không thích hợp cho việc vận động”. Nám Nám nghiến răng.
“Đúng vậy, ngày trọng đại không thích hợp cho việc vận động”. Ninh Hạo Nhiên gật đầu, lặp lại đầy giễu cợt.
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh cô, trước khí thế mạnh mẽ bao trùm của anh ta, cô không thể duy trì được bình tĩnh quá lâu, khóe miệng hơi giật giật, cẩn thận đi ra khỏi chỗ ngồi, lùi sang một bên, gật đầu vời mọi người rồi chạy trốn.
“Vậy thì tuần sau hãy nói nhé!”
Tưởng rằng Ninh Hạo Nhiên vẫn vào hùa giúp mình, không ngờ anh ta lại hét to về phía cô bằng một giọng “vừa phải” mà tất cả mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy: “Chạy chậm thôi, cẩn thận lượng máu tăng lên đấy!”
Chỉ nhìn thấy thân hình mảnh khảnh của Nám Nám lúc đó lắc lư, cô cảm thấy dường như quanh mình đang có hàng nghìn tia chớp lóe sáng, sau đó là tiếng sấm đùng đoàng chấn động vang lên. Trong nháy mắt, khói bụi bay tứ phía. Cái trán nhẵn nhụi của Nám Nám giống như bảng điện tử hiện lên dòng chữ: “Ninh Hạo Nhiên, tôi chân thành gửi lời chào tới gia đình anh!!!”
Chương 20: Một trăm mét
Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, một người vô tâm như Nám Nám luôn động viên bản thân mình như vậy.
Đáng tiếc, câu nói đầy ý chí này luôn luôn không có đất dụng võ.
Hôm nay là tiết học đầu tiên kể từ khi khai giảng, phòng giáo vụ sắp xếp Nám Nám lên lớp cùng cô Từ, người đã gần năm mươi chín tuổi. Cô Từ phụ trách quản lí sinh viên, Nám Nám làm trợ giảng phụ trách ghi điểm, kẻ vạch, thực hành và cả đứng nhìn.
Những ngày tháng Chín, ánh mặt trời vẫn chiếu gay gắt, luồng hơi nóng hừng hực tỏa ra, từ xa, Nám Nám đã nhìn thấy một lớp học Thể dục khác đang chạy tới gần. Tuy giờ Thể dục ở đại học không yêu cầu khắp khe như cấp hai, cấp ba, nhưng tố chất của lớp này rõ ràng là tốt hơn rất nhiều, không chỉ nhịp bước thẳng đều mà ngay cả tiếng hô khẩu hiệu cũng tràn đầy sức lực. Giáo viên nào dạy mà lại nghiêm túc như vậy nhỉ? Đang nóng bức, Nám Nám lại càng khó chịu khi nhìn thấy Ninh Hạo Nhiên chạy sát bên cạnh, cô thậm chí có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi trong suốt chảy xuống từ đầu anh ta.
Có lẽ người giáo viên có thể làm cho mình toàn thân ướt đẫm mồ hôi cả nước này chỉ có một mình Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám bĩu môi coi thường tất cả những gì anh ta làm, thu lại ánh mắt, ngẩng đấu, đặt đồng hồ bấm giờ cho vòng tiếp theo rồi dõng dạc hét lên: “Chuẩn bị! Chạy!”
Một hàng năm nữ sinh cùng xông về phía này, Nám Nám cũng không ngầng đầu, chỉ chú ý vạch đích dưới chân mình, nhẩm đếm: một, hai, ba, bốn, năm…Rất tốt, thành tích của năm người đều trong vòng mười lăm giây.
Bỗng bộp một tiếng, có người vỗ lên vai cô một cái. Con số trên đồng hồ bấm giờ vẫn chưa ghi lại, Nám Nám bị giật mình, chiếc bút đang cầm tuột tay rơi xuống đất.
“Các em nghỉ giải lao, tôi và cô Dương có chút chuyện cần bàn bạc”. Câu nói mập mờ của Ninh Hạo Nhiên khiến những sinh viên đã từng nghe thấy tin đồn về chuyện cãi cọ giữa hai người họ tại hội trường đều khẽ huýt sao, không hề sợ sự uy nghiêm của Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám nhìn bàn tay sói trên vai mình, lạnh mặt. “Thầy Ninh, bây giờ đang là giờ học, thầy nên chú ý đến hình tương giáo viên của mình.”
“Tôi nói chuyện với sinh viên cũ của tôi thì có gì đáng chú ý chứ? Không phải chuyện gì khác, tôi chỉ muốn hỏi cô đã chuẩn bị tinh thần cho thi đấu chưa?”. Trong mắt của Nám Nám, Ninh Hạo Nhiên cười còn xảo quyệt hơn là không cười, những giọt mồ hôi trong suốt và hàm răng trắng sáng, nhìn mà thấy ghét.
Nhiều người nhìn như vậy, áp lực trong lòng càng lớn, không có lợi để phát huy như bình thường, cho nên, cô nói một cách rất thông minh: “Tôi biết thầy Ninh đang rất bận, chắc hẳn không có thời gian rỗi, vì vậy, thầy không cần vì tôi mà thay đổi lịch trình giảng dạy đâu”.
“Như thế này vậy, tôi để cô chạy trước, tôi đuổi theo, thế nào?”. Ninh Hạo Nhiên vuốt vuốt cằm, cảm thấy ý kiến của mình vừa không làm mất đi sự tôn nghiêm của Nám Nám, lại cũng bảo vệ đước phong độ quân tử của mình.
Nói thực, tốc độ chạy ngắn một trăm mét của Nám Nám không hề tệ, tuy không chắc chắn sẽ thắng được Ninh Hạo Nhiên, nhưng cắn răng cố gắng hết sức vẫn có chút hi vọng. Nhưng bây giờ đang là giờ học, hai giáo viên chạy bạt mạng trên sân vận động chẳng phải sẽ trở thành một đề tài cho mọi người bàn tán hay sao? Một người cũng coi như là vẫn còn lí trí như cô lúc đó bỗng muốn từ chối. Vậy mà anh ta lại dám coi thường cô, nói rằng để cô chạy trước, có khác nào giẫm lên cái đuôi nhỏ bé của Nám Nám, làm con mèo nhỏ lập tức giơ hết móng vuốt sắc nhọn lên.
“Không cần, cùng chạy đi!”. Nám Nám hùng dũng trả đòn, vỗ “bốp”một cái vào đầu Ninh Hạo Nhiên.
Ninh Hạo Nhiên lấy chiếc đồng hồ bấm giờ từ tay Nám Nám đưa cho cô Từ, cười nói: “Tôi thực sự muốn nhìn xem sinh viên mà tôi từng dạy có bản lĩnh như thế nào, bắt đầu đi!”
Cô Từ đã nhiều tuổi, lại có cái bệnh mà tất cả những người cao tuổi đều thích, đó chính là làm bà mối. Trong mắt cô, Ninh Hạo Nhiên và Dương Nám Nám vô cùng đẹp đôi (cô từ gần đây mới đổi kính loạn thị), tính cách cũng bổ sung cho nhau (nếu những lời cãi cọ cũng coi là bổ sung cho nhau), cộng thêm độ tuổi vừa thích hợp (cho dù là kém mười tuổi, tám tuổi cũng không sao, lại từng là thầy trò (bây giờ, sinh viên đều được phép kết hôn rồi, thầy trò yêu nhau thì sao chứ?), vì vậy, tất cả các yếu tố này đều thôi thúc cô hoàn thành tâm nguyện làm bà mối năm mươi năm vẫn chưa toại nguyện của mình.
Cô Từ cười híp mắt, bấm đồng hồ, hết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắm đỏ ửng của Nám Nám rồi lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh, lãnh đạm của Ninh Hạo Nhiên, trong lòng vô cùng vui mừng: Nhìn kìa, cô Dương đỏ mặt rồi, ánh mắt thầy Ninh cũng không rời khỏi khuôn mặt của cô Dương. Rõ ràng hai người đều là “Tây Thi trong mắt người tình”, tuy vẻ ngoài còn có hơi ngưỡng ngùng. Được rồi, hãy để mình làm người nhiều chuyện vậy, hai đứa nó không kết hôn, mình sẽ không từ bỏ!
Kì thực, suy nghĩ lúc này của Nám Nám chính là: “Xong rồi, đáng chết, thời khắc quan trọng này mà đế giày mình lại bị rách.”
Nám Nám đã từng rất ủng hộ hàng nội, đôi giày thể thao ngoại được bố tặng lại càng khiến cô thêm kiên định trong việc lựa chọn. Cô ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy trời muốn hại chết mình, rõ ràng nếu lúc này thay giày chắc chắn sẽ không kịp, chưa biết chừng còn bị gán cho tội danh chạy trốn, vừa mất mặt lại vừa không cam lòng, dù gì đây cũng là chuyện liên quan đến danh tiếng. Cô chỉ có thể khuyên bản thân hãy nghĩ đến những điều tốt, ví dụ như chạy đước nửa đường, đế giày bay ra đập chết một con gián, cũng coi như là vì đất nước diệt trừ tứ hại, vì nhân dân tiết kiệm thuốc diệt con trùng.
Khi cam chịu số phận ngồi xổm bên cạnh Ninh Hạo Nhiên, cô cố dùng ngón chân kéo đế giày, điều khiển hướng đi của nó. Cũng may đế giày rất nghe lời, ngoan ngoãn quay trở lại. Nám Nám nhìn nó than thở, đế giày ơi là đế giày, ta tin mày thêm một lần nữa, nếu mày muốn bay thì hãy bay ngay vào đầu cái tên họ Ninh đó, hãy bay chuẩn một chút, nếu đập trúng đầu hắn, ta nhất định sẽ đem mày đến cửa hàng để sửa, nếu đập lệch một chút, ta sẽ đem mày đến chỗ người sửa giày để sửa, nếu bay đi lung tung mà không đánh trúng…thì ta còn cần cái đồ bỏ đi là mày làm gì nữa? Bị vứt đi là điều không tránh khỏi, mày hãy nhớ rõ cho ta.
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh bỗng máy mắt một cái. Anh không nhìn cô mà chuẩn bị tư thế trước khi thi đấu. Đối với người như Ninh Hạo Nhiên, Nám Nám đương nhiên có chút mù quáng. Khi nghiêm túc, Ninh Hạo Nhiên khí khái hơn một chút, sự tập trung thể hiện rõ trên trán dường như không giống với dáng vẻ khi hành hạ Nám Nám năm đó.
Năm năm, người ta có thể thay đổi nhiều như vậy sao? Lúc đó, Ninh Hạo Nhiên đứng tại điểm đích với một nụ cười giễu cợt, lè luỡi, vẻ mặt dữ tợn nhìn Nám Nám đang nghiêng ngả, nhấp nhô với tư thế sấm nhanh không kịp bịt tai, động tác chậm chạp, giọng nói kì quái khiến anh được phen cười nghiêng ngả.
Đồng hồ, sổ chấm điểm, tất cả đều rơi xuống đất, cái người đáng chết này sao lại không có một chút cảm giác tội lỗi
QUAY LẠILúc này, Nám Nám cũng quay người để quan sát thái độ của mọi người, thật hay vì mọi người đã chuyển từ những tư thế khác nhau sang cùng một tư thế xem kịch hay, vô số cặp mắt đang đổ dồn về phía đôi gian tình đầu mày cuối mắt, thể hiện tâm lí vừa xem vừa khinh ghét.
Ai cũng chờ đợi câu trả lời của Ninh Hạo Nhiên. Liệu anh ta sẽ chọn cách cởi áo và chạy thi với Nám Nám tại đây hay là bộc lộ sự chế giễu, sau đó ngồi xuống chọc tức Dương Nám Nám và tiếp tục làm trò?
Đây quả là một vấn đề phức tạp.
Có điều, Ninh Hạo Nhiên đã quẳng ra điều thứ ba hoàn toàn ngoài dự đoán của khán giả.
Anh ta nói một cách lạnh nhạt: “Tuần sau hãy đấu, bây giờ thì ai về phòng làm việc của người ấy!”
Tất cả thầy giáo và sinh viên xung quanh đang háo hức xem kịch hay liền tiu nghỉu, thở dài thất vọng. Đối với việc Ninh Hạo Nhiên hiểu chuyện và biết lễ nghĩa như vậy, thầy hiệu trưởng đang đứng trên hội trường nước mắt lưng tròng, may mà Ninh Hạo Nhiên vẫn đủ bình tĩnh, nếu không thì tin “vào ngày khai giảng, hai giáo viên Thể dục thi đấu tại sân tập, hàng ngàn giáo viên, sinh viên vây xem” nhất định trở thành hot news trên báo chí ngày mai. Tuy nhiên thầy hiệu trưởng chưa kịp bày tỏ lòng cảm kích vô hạn của mình đối với Ninh Hạo Nhiên thì anh ta đã lẳng lặng bước tới bên cạnh Nám Nám, cởi áo khoác ngoài của mình ra và khẽ choàng lên người Nám Nám.
Biểu hiện hòa dịu của anh ta không hề làm Nám Nám cảm kích, cô không thể chịu đựng được kiểu con trai bất lực chưa chiến đã lui và hơn nữa, theo cô biết, Ninh Hạo Nhiên tuyệt đối không phải kiểu người hòa nhã với mọi người như vậy. Hành động của anh ta nhất định là ví dụ điển hình cho sự bất an như câu mà Oa Oa thường nói: “cáo chúc tết gà”. Cô hỏi thẳng: “Sợ rồi cứ nói thẳng ra, không cần phải từ chối mãi như vậy.”
“Bây giờ cô có thể đấu ư?” Ninh Hạo Nhiên trầm tư một lát rồi đột nhiên phát ra ngữ khí chẳng lành.
“Đương nhiên”. Quả nhiên là năm năm trôi qua nhưng anh ta vẫn trước sau như một, giữ nguyên thái độ xem thường cô. Nám Nám đang chuẩn bị tìm những lời lẽ sắc bén để phản bác lại thì thấy Ninh Hạo Nhiên trùm áo lên người cô, ghé vào tai cô nói nhỏ: “Vào toilet đi!”
Môi Ninh Hạo Nhiên cọ xát vào tai cô, khiến cô bỗng mất hết lí trí, không kịp suy nghĩ kĩ ý tứ sâu xa của câu nói ấy, rồi nghe thấy anh ta lại nói thêm: “Cô bị ra quần rồi kìa.”
Đoàng!!! Nám Nám tối tăm đầu óc.
Thôi, thế là mối nhục năm năm trước của cô cơ bản đã không còn cô hội để rửa, đối với một kẻ mà khi học trung học còn để băng vệ sinh từ váy rơi ra thì thời kì đèn đỏ quần bị ra màu không có gì là lạ nữa. Nhưng…nhưng… trước mặt hàng ngàn giáo viên, sinh viên thế này, trước mặt cả kẻ địch Ninh Hạo Nhiên nữa, bị mất thể diện như vậy thật khiến người ta đau đớn vô cùng!
Cô thật lòng muốn thay tám đời tổ tiên gửi lời hỏi tăm của Thượng đế tới anh ta, hoặc gửi lời thăm hỏi của Thượng đế đến tám đời tổ tiên nhà anh ta.
“Vẫn đấu chứ?”. Ninh Hạo Nhiên nhìn bộ mặt đỏ ửng như quả cà chua của Nám Nám, biết cô đã hiểu ý mình nên dửng dưng hỏi.
“Hôm nay mặt trời chói quá, nắng quá!” Nám Nám cười một cách thiếu tự tin.
“Ừm, nắng quá!” Ninh Hạo Nhiên ra sức phụ họa.
“Hôm nay là ngày trọng đại, không thích hợp cho việc vận động”. Nám Nám nghiến răng.
“Đúng vậy, ngày trọng đại không thích hợp cho việc vận động”. Ninh Hạo Nhiên gật đầu, lặp lại đầy giễu cợt.
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh cô, trước khí thế mạnh mẽ bao trùm của anh ta, cô không thể duy trì được bình tĩnh quá lâu, khóe miệng hơi giật giật, cẩn thận đi ra khỏi chỗ ngồi, lùi sang một bên, gật đầu vời mọi người rồi chạy trốn.
“Vậy thì tuần sau hãy nói nhé!”
Tưởng rằng Ninh Hạo Nhiên vẫn vào hùa giúp mình, không ngờ anh ta lại hét to về phía cô bằng một giọng “vừa phải” mà tất cả mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy: “Chạy chậm thôi, cẩn thận lượng máu tăng lên đấy!”
Chỉ nhìn thấy thân hình mảnh khảnh của Nám Nám lúc đó lắc lư, cô cảm thấy dường như quanh mình đang có hàng nghìn tia chớp lóe sáng, sau đó là tiếng sấm đùng đoàng chấn động vang lên. Trong nháy mắt, khói bụi bay tứ phía. Cái trán nhẵn nhụi của Nám Nám giống như bảng điện tử hiện lên dòng chữ: “Ninh Hạo Nhiên, tôi chân thành gửi lời chào tới gia đình anh!!!”
Chương 20: Một trăm mét
Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, một người vô tâm như Nám Nám luôn động viên bản thân mình như vậy.
Đáng tiếc, câu nói đầy ý chí này luôn luôn không có đất dụng võ.
Hôm nay là tiết học đầu tiên kể từ khi khai giảng, phòng giáo vụ sắp xếp Nám Nám lên lớp cùng cô Từ, người đã gần năm mươi chín tuổi. Cô Từ phụ trách quản lí sinh viên, Nám Nám làm trợ giảng phụ trách ghi điểm, kẻ vạch, thực hành và cả đứng nhìn.
Những ngày tháng Chín, ánh mặt trời vẫn chiếu gay gắt, luồng hơi nóng hừng hực tỏa ra, từ xa, Nám Nám đã nhìn thấy một lớp học Thể dục khác đang chạy tới gần. Tuy giờ Thể dục ở đại học không yêu cầu khắp khe như cấp hai, cấp ba, nhưng tố chất của lớp này rõ ràng là tốt hơn rất nhiều, không chỉ nhịp bước thẳng đều mà ngay cả tiếng hô khẩu hiệu cũng tràn đầy sức lực. Giáo viên nào dạy mà lại nghiêm túc như vậy nhỉ? Đang nóng bức, Nám Nám lại càng khó chịu khi nhìn thấy Ninh Hạo Nhiên chạy sát bên cạnh, cô thậm chí có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi trong suốt chảy xuống từ đầu anh ta.
Có lẽ người giáo viên có thể làm cho mình toàn thân ướt đẫm mồ hôi cả nước này chỉ có một mình Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám bĩu môi coi thường tất cả những gì anh ta làm, thu lại ánh mắt, ngẩng đấu, đặt đồng hồ bấm giờ cho vòng tiếp theo rồi dõng dạc hét lên: “Chuẩn bị! Chạy!”
Một hàng năm nữ sinh cùng xông về phía này, Nám Nám cũng không ngầng đầu, chỉ chú ý vạch đích dưới chân mình, nhẩm đếm: một, hai, ba, bốn, năm…Rất tốt, thành tích của năm người đều trong vòng mười lăm giây.
Bỗng bộp một tiếng, có người vỗ lên vai cô một cái. Con số trên đồng hồ bấm giờ vẫn chưa ghi lại, Nám Nám bị giật mình, chiếc bút đang cầm tuột tay rơi xuống đất.
“Các em nghỉ giải lao, tôi và cô Dương có chút chuyện cần bàn bạc”. Câu nói mập mờ của Ninh Hạo Nhiên khiến những sinh viên đã từng nghe thấy tin đồn về chuyện cãi cọ giữa hai người họ tại hội trường đều khẽ huýt sao, không hề sợ sự uy nghiêm của Ninh Hạo Nhiên.
Nám Nám nhìn bàn tay sói trên vai mình, lạnh mặt. “Thầy Ninh, bây giờ đang là giờ học, thầy nên chú ý đến hình tương giáo viên của mình.”
“Tôi nói chuyện với sinh viên cũ của tôi thì có gì đáng chú ý chứ? Không phải chuyện gì khác, tôi chỉ muốn hỏi cô đã chuẩn bị tinh thần cho thi đấu chưa?”. Trong mắt của Nám Nám, Ninh Hạo Nhiên cười còn xảo quyệt hơn là không cười, những giọt mồ hôi trong suốt và hàm răng trắng sáng, nhìn mà thấy ghét.
Nhiều người nhìn như vậy, áp lực trong lòng càng lớn, không có lợi để phát huy như bình thường, cho nên, cô nói một cách rất thông minh: “Tôi biết thầy Ninh đang rất bận, chắc hẳn không có thời gian rỗi, vì vậy, thầy không cần vì tôi mà thay đổi lịch trình giảng dạy đâu”.
“Như thế này vậy, tôi để cô chạy trước, tôi đuổi theo, thế nào?”. Ninh Hạo Nhiên vuốt vuốt cằm, cảm thấy ý kiến của mình vừa không làm mất đi sự tôn nghiêm của Nám Nám, lại cũng bảo vệ đước phong độ quân tử của mình.
Nói thực, tốc độ chạy ngắn một trăm mét của Nám Nám không hề tệ, tuy không chắc chắn sẽ thắng được Ninh Hạo Nhiên, nhưng cắn răng cố gắng hết sức vẫn có chút hi vọng. Nhưng bây giờ đang là giờ học, hai giáo viên chạy bạt mạng trên sân vận động chẳng phải sẽ trở thành một đề tài cho mọi người bàn tán hay sao? Một người cũng coi như là vẫn còn lí trí như cô lúc đó bỗng muốn từ chối. Vậy mà anh ta lại dám coi thường cô, nói rằng để cô chạy trước, có khác nào giẫm lên cái đuôi nhỏ bé của Nám Nám, làm con mèo nhỏ lập tức giơ hết móng vuốt sắc nhọn lên.
“Không cần, cùng chạy đi!”. Nám Nám hùng dũng trả đòn, vỗ “bốp”một cái vào đầu Ninh Hạo Nhiên.
Ninh Hạo Nhiên lấy chiếc đồng hồ bấm giờ từ tay Nám Nám đưa cho cô Từ, cười nói: “Tôi thực sự muốn nhìn xem sinh viên mà tôi từng dạy có bản lĩnh như thế nào, bắt đầu đi!”
Cô Từ đã nhiều tuổi, lại có cái bệnh mà tất cả những người cao tuổi đều thích, đó chính là làm bà mối. Trong mắt cô, Ninh Hạo Nhiên và Dương Nám Nám vô cùng đẹp đôi (cô từ gần đây mới đổi kính loạn thị), tính cách cũng bổ sung cho nhau (nếu những lời cãi cọ cũng coi là bổ sung cho nhau), cộng thêm độ tuổi vừa thích hợp (cho dù là kém mười tuổi, tám tuổi cũng không sao, lại từng là thầy trò (bây giờ, sinh viên đều được phép kết hôn rồi, thầy trò yêu nhau thì sao chứ?), vì vậy, tất cả các yếu tố này đều thôi thúc cô hoàn thành tâm nguyện làm bà mối năm mươi năm vẫn chưa toại nguyện của mình.
Cô Từ cười híp mắt, bấm đồng hồ, hết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắm đỏ ửng của Nám Nám rồi lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh, lãnh đạm của Ninh Hạo Nhiên, trong lòng vô cùng vui mừng: Nhìn kìa, cô Dương đỏ mặt rồi, ánh mắt thầy Ninh cũng không rời khỏi khuôn mặt của cô Dương. Rõ ràng hai người đều là “Tây Thi trong mắt người tình”, tuy vẻ ngoài còn có hơi ngưỡng ngùng. Được rồi, hãy để mình làm người nhiều chuyện vậy, hai đứa nó không kết hôn, mình sẽ không từ bỏ!
Kì thực, suy nghĩ lúc này của Nám Nám chính là: “Xong rồi, đáng chết, thời khắc quan trọng này mà đế giày mình lại bị rách.”
Nám Nám đã từng rất ủng hộ hàng nội, đôi giày thể thao ngoại được bố tặng lại càng khiến cô thêm kiên định trong việc lựa chọn. Cô ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy trời muốn hại chết mình, rõ ràng nếu lúc này thay giày chắc chắn sẽ không kịp, chưa biết chừng còn bị gán cho tội danh chạy trốn, vừa mất mặt lại vừa không cam lòng, dù gì đây cũng là chuyện liên quan đến danh tiếng. Cô chỉ có thể khuyên bản thân hãy nghĩ đến những điều tốt, ví dụ như chạy đước nửa đường, đế giày bay ra đập chết một con gián, cũng coi như là vì đất nước diệt trừ tứ hại, vì nhân dân tiết kiệm thuốc diệt con trùng.
Khi cam chịu số phận ngồi xổm bên cạnh Ninh Hạo Nhiên, cô cố dùng ngón chân kéo đế giày, điều khiển hướng đi của nó. Cũng may đế giày rất nghe lời, ngoan ngoãn quay trở lại. Nám Nám nhìn nó than thở, đế giày ơi là đế giày, ta tin mày thêm một lần nữa, nếu mày muốn bay thì hãy bay ngay vào đầu cái tên họ Ninh đó, hãy bay chuẩn một chút, nếu đập trúng đầu hắn, ta nhất định sẽ đem mày đến cửa hàng để sửa, nếu đập lệch một chút, ta sẽ đem mày đến chỗ người sửa giày để sửa, nếu bay đi lung tung mà không đánh trúng…thì ta còn cần cái đồ bỏ đi là mày làm gì nữa? Bị vứt đi là điều không tránh khỏi, mày hãy nhớ rõ cho ta.
Ninh Hạo Nhiên đứng bên cạnh bỗng máy mắt một cái. Anh không nhìn cô mà chuẩn bị tư thế trước khi thi đấu. Đối với người như Ninh Hạo Nhiên, Nám Nám đương nhiên có chút mù quáng. Khi nghiêm túc, Ninh Hạo Nhiên khí khái hơn một chút, sự tập trung thể hiện rõ trên trán dường như không giống với dáng vẻ khi hành hạ Nám Nám năm đó.
Năm năm, người ta có thể thay đổi nhiều như vậy sao? Lúc đó, Ninh Hạo Nhiên đứng tại điểm đích với một nụ cười giễu cợt, lè luỡi, vẻ mặt dữ tợn nhìn Nám Nám đang nghiêng ngả, nhấp nhô với tư thế sấm nhanh không kịp bịt tai, động tác chậm chạp, giọng nói kì quái khiến anh được phen cười nghiêng ngả.
Đồng hồ, sổ chấm điểm, tất cả đều rơi xuống đất, cái người đáng chết này sao lại không có một chút cảm giác tội lỗi
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu