Insane
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi ! - phần 6

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 44107651
Visits Today: 76645
This Week: 535973
This Month: 9922999

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

n rằng đây là lần đầu tiên cô và một người đàn ông cùng ở chung trong một không gian kín bưng thế này, không thể không có những trạng thái đỏ mặt, tim đập nhanh kiểu kì quái này. Đương nhiên lần trước, khi hôn Phạm Dục Trân thì khác, dù sao thì lúc đó là ở trong sân vận động lớn, người ta không thấy ngột ngạt, khó thở như thế này.
“Này, thầy Ninh có cần gọi điện thoại cho bạn gái thầy đến chăm sóc không?”. Nám Nám có chút băn khoăn, như thể không có chuyện gì để nói nên kiếm chuyện vậy.
“Tôi không có bạn gái”. Ninh Hạo Nhiên nghiêm túc trả lời.
“Vậy, bạn nữ khá thân thiết cũng được”. Nám Nám cười nhạt, tiếp tục nói cho có chuyện.
“Tôi không có bạn nữ khá thân thiết”. Ninh Hạo Nhiên vẫn nghiêm túc đáp.
“Vậy sinh viên nữ khá thân thiết thì sao? Lần trước chẳng phải là có một cô sinh viên tặng lọ thuốc sirô ho anh đào…”. Nám Nám chưa nói hết câu đã bị Ninh Hạo Nhiên kéo vai, ngăn không cho cô nói. Vì kéo quá mạnh nên răng cô va vào môi anh, Ninh Hạo Nhiên chau mày, hơi tránh ra và tiếp tục hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Lúc này, trong đầu Nám Nám chỉ nghĩ: cái hông bị thương quả nhiên không làm ảnh hưởng gì đến cái miệng, cái hông chậm chạp và cái miệng linh hoạt này quả là một ví dụ so sánh hết sức điển hình…
Có điều cảm giác này sao lại quen thuộc đến thế, cả hơi thở và mùi vị đều rất quen thuộc, hơi giống…
Môi mới chỉ dính vào nhau trong vài ba giây, cửa thang máy bỗng mở ra, Nám Nám thấy vậy lập tức kích động, vùng vẫy rụt tay lại, miệng rời khỏi môi Ninh Hạo Nhiên, la lên: “Đến rồi, đến rồi, thầy Ninh, mau đi thôi!”
Lời nói của cô không có tác dụng gì, vai vẫn bị giữ chặt, hông bị ôm ghì lần nữa, miệng tiếp tục dính vào nhau, rồi cửa thang máy khép lại, nhanh chóng đi xuống.
Nám Nám tuyệt vọng nhìn cửa thang máy đóng chặt, tiếp tục bị Ninh Hạo Nhiên lợi dụng mà không chống cự nổi, không thể đẩy anh ta ra được. Cô bỗng nhiên đau buồn nhận ra rằng cô không thể đưa Ninh Hạo Nhiên về đến nhà được rồi.
_
Hôn là một chuyện làm chậm trễ những việc khác vô cùng. Vô cùng và rất vô cùng.
Nám Nám bị Ninh Hạo Nhiên cưỡng ép ôm eo, ôm cổ hôn, mặc dù người cô đã không thể có hành động gì phản kháng được, nhưng lại nghĩ trong đầu cả biển chuyện.
Chuyện thứ nhất: Ngộ nhỡ sau khi xuống dưới kia, cửa thang máy mở ra, bên ngoài có biết bao người sống trong tòa nhà này đang đứng đó, hai người làm như thế này, liệu có khiến họ sợ ngã ngửa người ra không? Cho dù lúc cửa mở, không khiến người ta sợ ngã ngửa người ra thì cũng khiến cây cỏ xung quanh sợ hãi, thật không tốt chút nào.
Chuyện thứ hai: Cái hông của Ninh Hạo Nhiên liệu có đau hơn không? Xem ra động tác vừa rồi của anh ta rất mạnh, xoay hông còn mạnh hơn xoắn miệng nhiều. Ngộ nhỡ vì thế mà cơ hông bị thương tổn thì phải đền bù tổn thất, đến lúc đó, người khổ nhất chẳng phải là kẻ xui xẻo đây sao?
Chuyện thứ ba: Thang máy đi xuống rất thuận lợi, khi xuống rồi thì biết làm thế nào đây? Liệu anh ta có tiếp tục không chịu nhả miệng ra không? Nghe người già nói bị ba ba cắn thì phải biết học tiếng lừa kêu, bị Ninh Hạo Nhiên cắn… chắc cô không phải học tiếng lừa kêu chứ?
Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm tra khả năng của chân lí, Nám Nám nhanh chóng có được hạnh phúc mà nụ hôn đem lại cho cô.
Đầu tiên, giả thiết thứ nhất của cô không xảy ra, sau khi thang máy nhanh chóng đi xuống, cửa thang máy mở ra, bên ngoài vẫn trống không, không có ai vào cả, và đương nhiên cũng chẳng có ai đi ra. Kế đó là Ninh Hạo Nhiên đang bận tối mắt tối mũi, giơ tay ra ấn nút số tầng mười hai, thang máy lại đi lên thật nhanh.
Cùng lúc đó, giả thiết thứ ba cũng được xác định rõ, vì Nám Nám vẫn chưa cần học tiếng lừa kêu thì môi Ninh Hạo Nhiên đã rời ra rồi.
Miệng thì đã rời ra rồi, nhưng trán anh ta vẫn còn chạm vào trán cô. Vì sau nụ hôn vừa rồi, Ninh Hạo Nhiên đã quyết định không thể tiếp tục che giấu tâm ý của mình nữa, đúng vào giây phút Nám Nám đỏ mặt liếc trộm anh, anh bỗng cảm nhận được mùi vị của hạnh phúc, trong lòng thật ấm áp. Nếu có thể ở bên cô cả đời cũng là một chuyện rất hạnh phúc, chẳng phải thế sao? Anh sốt sắng muốn chộp lấy hạnh phúc trước mắt mình, hôn người mà mình mộng tưởng suốt năm năm qua một nụ hôn thật nồng cháy, môi cô vẫn thơm ngọt mềm mại như trong kí ức, phản ứng của cô vẫn ngại ngùng e ấp như trong kí ức, mắt của cô… đang nhìn gì vậy?
Chỉ thấy trong lúc nghênh mặt ra khi bị anh hôn, suốt từ đầu đến cuối mắt cô lại giữ trạng thái nhìn nghiêng, cứ nhìn chằm chằm vào số tầng lầu trên thang máy.
Ninh Hạo Nhiên rất không vui, hỏi với giọng điệu chẳng có thiện cảm chút nào: “Em đang nhìn gì vậy?”
“Sắp đến nơi rồi, chúng ta phải ra khỏi thang máy thôi”. Nám Nám trả lời thành khẩn.
Ninh Hạo Nhiên cảm thấy đầu mình sắp bốc cháy lên rồi, trong cái thời khắc bị anh hôn say đắm như thế, Nám Nám vẫn còn tâm trí quan tâm đến chuyện cái thang máy, thật tình anh không biết mình nên khóc vì kĩ thuật hôn của anh quá kém hay là tự an ủi mình rằng đó là vì cô ấy quá cảnh giác. Anh xoay mặt Nám Nám lại, hỏi với thái độ hung dữ: “Không cần em phải bận tâm những thứ đó! Em hãy nói đi, em đã nhận ra anh hay chưa?”
Hơ… Ninh Hạo Nhiên có ý gì vậy? Nhận ra anh ta? Chẳng phải ân oán ngày xưa nay đã kết thúc rồi ư, tại sao lại còn nhắc đến chuyện này nữa? Hai con ngươi trong mắt Nám Nám chụm lại: “Thầy… thầy Ninh, thực ra hôm đó, thầy hỏi tôi xong, tôi cũng suy nghĩ kĩ càng lắm rồi, còn hỏi cả các bạn cùng lớp nữa, năm lớp mười hai tôi uống say là thật, không hề sai, nhưng tuyệt đối chưa từng mượn tiền của thầy!”
Ninh Hạo Nhiên thấy một làn sóng nóng rực tràn lên trong lòng ngực, suýt chút nữa thì phun máu tươi lên đầy mặt Nám Nám, anh nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Nhưng tôi và cô đã mượn thứ khác!”
“Cái gì?”. Nám Nám mặt dày nhăn nhó hỏi, trong lòng đã dự đoán có điềm gì không hay.
Quả nhiên là không thể uống say tùy tiện được, nhìn mức độ tức giận của Ninh Hạo Nhiên bây giờ, sau khi uống rượu say, chắc chắn là cô đã gây nên đại họa gì rồi, lẽ nào cô… đã ném trẻ con nhà người ta xuống giếng sao?
Chuyện này biết mở lời thế nào đây? Chẳng lẽ lại gầm lên rằng cô đã cướp đoạt nụ hôn đầu đời của anh rồi à? Ninh Hạo Nhiên nhẫn nhịn mãi hồi lâu mới lí nhí nói: “Cô… hôm đó… với tôi… đã…”. Chữ “hôn” còn chưa nói ra khỏi miệng, cửa thang máy đã mở ra, Nám Nám không thèm để ý đến việc anh còn chưa nói xong đã nắm tay anh lôi ra ngoài. Ninh Hạo Nhiên rất không vui trước việc cô không hề chú ý nghe anh nói, chân cứ đứng lì đấy không chịu nhúc nhích, Nám Nám lấy hết sức kéo cũng không di chuyển lấy được nửa centimét.
“Sao thầy không chịu đi?”. Nám Nám sốt ruột hỏi.
“Tôi còn chưa nói xong!”. Ninh Hạo Nhiên vẫn còn dùng dằng.
Nhìn cửa thang máy sắp đóng lại, Nám Nám không kiên nhẫn được bỗng lớn tiếng kêu lên: “Thôi được rồi, không phải nói nữa, tôi biết, tôi đã nợ thầy một cái hôn đúng không nào?”
“Hả?”. Cô bất ngờ lớn tiếng nói làm Ninh Hạo Nhiên giật cả mình, bước chân thả lòng, Nám Nám nhân cơ hội vội ra sức dìu anh ta ra khỏi thang máy, kết quả là vừa chạm vào cạnh cửa thang máy, nó lại đóng sập lại một cách vô tình. Cô lập tức buông tay anh ra, điên cuồng nhấn vào nhút mở cửa, nhưng hận một nỗi thang máy lại một lần nữa nhanh chóng lướt xuống không chút nể tình.
Trời ạ, trời có định cho người ta ra khỏi thang máy hay không đây?
“Cô… làm sao cô biết tôi và cô đã hôn nhau?”. Ninh Hạo Nhiên đang trầm lặng sau lưng Nám Nám bỗng yếu ớt lên tiếng. Vốn dĩ anh đã nhảy nhót vui sướng vì rốt cuộc ông trời đã rủ lòng thương xót anh, giúp Dương Nám Nám nhớ ra rốt cuộc mình đã làm chuyện gì đáng hổ thẹn, nhưng nhìn thấy động tác lúc này của cô… không thể không thừa nhận, khả năng mà cô nhớ ra là vô cùng, vô cùng nhỏ bé.
Nám Nám lại dựa trên nút bấm thang máy, cất giọng thê thảm nói: “Tôi biết tôi còn mượn thầy một cái mạng nữa, bây giờ tôi sẽ trả cho thầy!”
“Nám Nám, cô sao vậy?”. Giờ Ninh Hạo Nhiên mới phát hiện ra cô có chút không bình thường, vội xoay người cô lại nhìn, sờ trán, kiểm tra hơi thở, chỉ thấy Nám Nám ngẩng ra nhìn nút bấm xuống tầng, đau khổ nói: “Tôi khát, khát chết đi được.”
Thực ra lúc này, trong bụng Nám Nám còn có một tiếng lòng khác, đó chính là mình nhất định phải giả bộ khát lắm, nếu không, ngộ nhỡ Ninh Hạo Nhiên tỉnh lại và tính sổ với cô, nói là nợ anh ta tám mười ngàn tệ gì đấy, như vậy thà lấy luôn cái mạng này của cô đi cho xong.
Ninh Hạo Nhiên vốn tưởng cô bỗng tỉnh ngộ ra, giờ lại thất vọng dựa vào thành thang máy, như đang trong trạng thái sùi bọt mép trắng nhìn Nám Nám, chẳng còn gì để nói.
Thang máy chạy xuống dưới, không có ai.
Lại đi lên, Nám Nám chuẩn bị kéo tay Ninh Hạo Nhiên đưa anh ta ra trước, chợt phát hiện anh ta đang dựa vào thành thang máy ngẩn ngơ ngơ ngẩn. Nám Nám cảm thấy nếu lần này còn không đưa được anh ta ra ngoài, chắc mình phải chết ở đây mất, cũng may Ninh đại gia tỉnh lại rất nhanh. Khi cửa thang máy mở, anh ta ra ngoài theo cô một cách thuận lợi. Nhìn hai người rốt cuộc cũng đã thoát khỏi cái không gian nhỏ bé ngột ngạt ấy, Nám Nám thở một hơi nhẹ nhõm cả người, cũng coi như là thoát nạn rồi.
Ninh Hạo Nhiên cúi đầu móc chìa khóa ra mở cửa, hai người bước vào nhà. Nám Nám đỡ anh vào phòng ngủ để anh nằm nghỉ trên giường, bỗng nghe thấy Ninh Hạo Nhiên trầm giọng nói: “Trong tủ lạnh có Coca đấy!”
Suýt nữa thì Nám Nám mở miệng hỏi anh ta cần Coca làm gì, nhưng nhanh chóng nhớ ra rằng ban nãy mình mượn cớ khát nước, bèn gật đầu, vội đi lấy Coca trong tủ lạnh, lúc quay lại cũng rót một cốc nước suối đưa cho anh.
“Nám Nám…”. Ninh Hạo Nhiên dựa lưng vào thành giường, tay cầm cốc nước, vẻ mặt thất thần, giọng trầm hẳn đi.
“Sao?”. Nám Nám ngoái đầu lại, ngậm lon Coca trên miệng, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Ninh Hạo Nhiên.
“Tôi hơi hối hận khi đã quen biết cô”. Dáng vẻ nghiêm túc, ngay thẳng hiếm thấy này của anh khiến người ta có cảm giác bây giờ anh đang rất khó xử.
Nám Nám không hiểu anh định nói gì, đành chăm chú ngồi nghe tiếp.
“Cô như thế này thì biết làm sao đây? Thể dục không giỏi, cái đầu cũng không ổn, ngay cả tư duy cũng không giống với những người con gái bình thường, bố mẹ cô không thấy lo cho cô sao?”. Anh chau mày hỏi.
Nám Nám nghe đến đây liền nổi nóng, lửa giận bốc ngùn ngụt: “Thầy mới thể dục không giỏi, cái đầu không ổn ấy! Bố mẹ tôi đều rất tự hào về tôi đấy chứ!”
“Vậy cô có thể cũng khiến tôi tự hào về cô một lần được không?”. Ninh Hạo Nhiên đương nhiên không tin lời cô bốc phét, chau mày hỏi thật lòng.
Nám Nám nghĩ ngợi một lát rồi đứng lên, đặt lon Coca lên trên bàn. “Thầy Ninh, nhà thầy có kìm không?”
“Có”. Ninh Hạo Nhiên dừng lại nửa giây mới trả lời, mắt nheo lại nhìn cử chỉ của cô.
“Tua vít và cờ lê thì sao?”. Nám Nám nghển cổ lên hỏi tiếp.
“Có”. Ninh Hạo Nhiên nhếch lông mày, mắt dần mở to ra.
“Băng dính và dụng cụ bít kín?”. Nám Nám cười gian trá.
“Có”. Khớp các ngón tay cầm cốc nước của Ninh Hạo Nhiên bắt đầu cử động.
“Cô định làm gì?”. Ninh Hạo Nhiên và cô nhìn nhau vài giây, anh thấy mí mắt mình hơi nháy nháy, chẳng lẽ cô ta định giết anh hòng phi tang?
“Tôi đi sửa đường ống nước?”. Nám Nám siết chặt nắm đấm, sôi nổi phấn chấn nói.
“Tôi phải để cho thầy tự hào vì tôi một lần!”.. Cô nói chắc như đinh đóng cột.
Chương 30: Chạy cự l
<<1 ... 567
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT294/3634