Tiểu thuyết - Tỷ, cho em đường sống! - phần cuối
|
Lượt xem :
Total Visits: 60209778
|
hư hắn bỏ ý tưởng quay cái cảnh nguy hiểm kia, cô nguyện ý chờ hắn vài năm, thế được không?
Nhưng mà, trong lúc cô đang tới gần, bóng lưng một người phụ nữ khiến bước chân cô chậm lại: Đỗ Mai Mai mặc áo khoác ngoài rất dày, tay cầm máy ảnh kĩ thuật số, một bên chụp ảnh cho Tả Húc, một bên vu vẻ trò chuyện với nhân viên bên cạnh.
Lương Ưu Tuyền ngừng chân, Tả Húc cần tâm trung cao độ, nếu sự xuất hiện của cô phản tác dụng, chẳng phải cô đã thành tội nhân thiên cổ rồi sao?
…
Tiếng nổ moto như trước vang bên tai cô, cô cứ do dự, lo lắng, đấu trang, chăm chăm nhìn Tả Húc một lần nữa vặn tay ga, nhảy qua vách núi.
… Thư kí trường quay hét to báo đã đi được bao nhiêu met, từ 5m đến 10m, đến 15m, 18m… Lương Ưu Tuyền không hiểu vì sao Đỗ Mai Mai còn có tâm trạng hoan hô tung tăng như chim sẽ, trong khi hô hấp của cô đã sớm hỗn loạn.
“Tất cả chú ý! Máy 1 chuẩn bị! Máy 3 chuẩn bị! Cú bay 20m qua vách núi! Chính thức quay! ~” Phó đạo diễn cầm loa lên chỉ huy mỗi người làm việc của riêng mình.
Lương Ưu Tuyền nín thở, vô ý thức bước lên vài bước.
Tả Húc chạy moto ra xa khoảng 1000m, sau đó lợi dụng lực động cơ phóng qua vách núi.
Trên mặt đất tuy phủ kín những thùng dấy cùng nệm dày, nhưng vì trường quay yên lặng, không khí khẩn trương, Lương Ưu Tuyền càng nghĩ càng bất an.
Chỉ một lúc sau, một bóng người vụt bay qua con mắt cô.
Nhưng là, ngay khi Tả Húc tăng tốc bay lên, lơ lửng trong không trung, chỉ cách mục tiêu 10m, có một tiếng “ầm ầm” thật lớn vang lên, ngay sau đó, những vật liệu sắt thép trong mô hình núi thế mà lại rơi xuống.
Bụi đất nổi lên bốn phía che tầm mắt mọi người lại, chính là bởi vì tốc độ quá lớn, Tả Húc đương nhiên không có cơ hội phanh hay xoay ngược lại, thế nên! Chỉ nghe “Bịch” một tiếng, chiếc xe moto màu đen nằm trong làn khói bụi…
Tất cả dừng lại trong một giây, lập tức, trường quay tràn đầy tiếng la hét.
Thấy thế Lương Ưu Tuyền cũng không thất kinh hay che mặt nhắm mắt, mà là chạy về phía khung sắt đã sụp, tốc độ chạy của cô nhanh hơn cả tốc độ chạy trốn của nhân viên, có khi còn nhanh hơn của tốc độ của cứu hộ viên.
Những ngọn gió thê lương thổi bay mũ cô, sợi tóc dính vào khóe mắt ướt đẫm của cô. Tại sao có thể như vậy, tối hôm qua cô đã dự cảm sẽ có chuyện xảy ra, đúng là mỏ quạ đen chết tiệt! Cô ném kính râm và khẩu trang đi, dốc sức chạy, không rảnh bận tâm ánh mắt của người khác hay nghĩ cách…
Cô cần phải ngăn hắn lại, thật ra cô có cách ngăn cản hắn! Chỉ cần cô nguyện ý cầu khẩn, hắn nhất định sẽ đáp ứng!
Cô minh bạch, TM nó cô minh bạc rồi! Cô là đồ ngu ngốc nhu nhược, nghĩ mà không dám làm!
Lương Ưu Tuyền chạy đến sau khung sắt, thứ đầu tiên đập vào đáy mắt chính là xe moto. Xe ngã trên đất, hơn phân nửa thân xe đã nằm trên thùng giấy trong đống phế tích sụp đổ, lốp sau của xe vẫn còn đang xoay tròn trong không trung.
Chỉ thấy một vũng máu tươi tràn ra từ sau thân xe.
Lương Ưu Tuyền rất muốn chạy hơn để hất những cái thùng giấy và mảnh gỗ của đạo cụ đang đè lên Tả Húc kia ra, nhưng chân tựa như đeo chì, hai chân mềm nhũn, phịch một tiếng khuỵu xuống trong đống bụi mịt mù. Cô dùng sức đánh vào đùi mình, dùng tay bám vào những thanh sắt rải rác xung quanh để đứng dậy…
“Đừng chết, anh không thể chết được, em vẫn đang chờ anh cưới em cơ mà…”
Lương Ưu Tuyền không biết biểu cảm của mình lúc này như thế nào. Nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, phía trước bị che khuất bởi những đạo cụ đổ vỡ của vách núi, tiếng động cơ của xe moto lấp kín thị giác của cô khiến cô không nghe được tiếng bước chân của những nhân viên công tác đang đuổi theo mình, tưởng rằng không có ai đến cứu Tả Húc, cô chỉ có thể kêu lên, gào thét cầu cứu.
Cuối cùng, Lương Ưu Tuyền dùng toàn lực đẩy chiếc xe máy ra… Nhưng mà một cánh tay dính đầy máu tươi làm cô muốn chết ngất.
Cô nằm rạp trên mặt đất nắm chặt cánh tay huyết thịt mơ hồ cơ, chỉ mới kéo nhẹ một cái mà cánh tay đã bị cô lôi hẳn ra, giống như không còn giữ níu giữ nó lại nữa.
Hiển nhiên, một cánh tay của Tả Húc đã đứt rời.
Cô không dám kéo nữa, những thứ trong bụng ọc lên đến tận họng lại không cách nào nôn ra, chỉ có thể nuốt xuống. Lương Ưu Tuyền ngã khuỵu xuống đất, muốn ngất xỉu. Ngay sau đó, cô giống như phát điên vứt tất cả những hòn đá và thùng giấy ra, lại sợ sẽ rơi vào Tả Húc đang bị thương, cho nên bất kể vật gì cô cũng ném thật xa thật xa. Hai chân cô nhũn ra, toàn thân run rẩy, dù mu bàn tay đã bị dây kẽm cứa rách cũng không hề hay biết.
Cô muốn mắng chửi Tả Húc thật to, nhưng những lời mắng mỏ lên án mạnh mẽ cứ kẹt trong cổ họng, một chữ cũng không nói ra. Chỉ cần hắn còn sống, dù là tàn phế cũng được, cô sẽ chăm sóc hắn cả đời, chỉ cần còn sống mà thôi.
“Có ai không, có ai không…” Lương Ưu Tuyền khản giọng la lên, đối mặt với khung cảnh lộn xộn cao ngất trc mắt, một mình cô biến thành nhỏ bé. Nhưng không có người đến giúp cô, không có ai giúp cô chuyển những mẩu đá vụn đủ khả năng đè chết Tả Húc kia ra!
Vì thế, Lương Ưu Tuyền luống cuống cầm điện thoại lên gọi cấp cứu, nhưng cô không phân biệt được nút nào với nút nào. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, chui qua những khe hở, không biết rơi ở đâu.
Cô là cảnh sát hình sự, đã nhìn vô số người bị thương, thậm chí có thể vừa xem những tấm ảnh chụp máu me be bét vừa ăn cơm, nhưng hôm nay, đến dũng khí để nhìn cô cũng không có.
“Không được chết, anh nghe được em nói không Tả Húc?! Mặc kệ anh biến thành dạng gì em cũng sẽ không bỏ anh, dù là tiểu tam, tiểu tứ hay tình nhân nhị nãi gì tìm đến em cũng không bỏ cuộc! Tả Húc anh không được bỏ cuộc! ~”
Lương Ưu Tuyền khóc đến không thể hô hấp, động tác vận chuyển đá càng lúc càng nhanh. Cô sẽ không ngừng lại, cho dù cô chỉ còn một hơi thở cũng tuyệt đối không dừng lại.
…
Đúng lúc này, một âm thanh không vội không chậm vang lên sau lưng cô:
“Lương tiểu thư, đá sắp sập rồi, mau ra đây ah, rất nguy hiểm đấy, không cần lo cho sống chết của Tả Húc nữa đâu…”
“Không muốn chết thì cút ra xa cho chị đây!”
Lương Ưu Tuyền mạnh mẽ quay đầu lại, tức giận mắng. Nhưng khi cô thấy rõ người trước mắt là ai, suy nghĩ của Lương Ưu Tuyền đình trệ một giây.
Cô dùng sức dụi dụi mắt, thế mới phát hiện Tả Húc vẫn còn sống sờ sờ đang đứng sau lưng mình.
Tả Húc nghiêng đầu, nhìn cô cười, hai tay giơ lên xoay một vòng, chứng minh tứ chi của hắn vẫn hoàn hảo, không tổn hại.
Lương Ưu Tuyền cứng nhắc nhìn hắn, không nói được cảm giác lúc này là tức giận hay là may mắn, cô lau nước mắt, rút cánh tay đang nằm trong đá vụn ra: Móa! Là hàng giả!
Cùng lúc đó, đám nhân viên trốn sau đống phế tích nhao nhao đi ra, cùng nhau dọn dẹp 3 met vuông mô hình phế tích.
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn đống “phế tích” đang chậm chạp di chuyển, bỗng dưng giật bắn người, đi đến mô hình phế tích xem xét, giật mình phát hiện cái đống lổn ngổn này đều là làm từ nhựa plastic, phía sau còn giấu một cái nệm khí phồng to, đương nhiên là biện pháp bảo hộ Tả Húc không bị thương. Đương nhiên, mấy hòn đá và thùng giấy thật chỉ có mấy cái đè lên cánh tay kia.
Nói đến giản một chút, “vách núi” cao 5m và “phế tích” cao 3m tạo thành một hình tam giác, Lương Ưu Tuyền bị nhét vào giữa hình tâm giác, hai bức tường ngăn cản, hóa ra khi cô ở bên cạnh gào khóc thì những người khác vẫn đứng sau vách tường đạo cụ xem náo nhiệt?
Xoẹt xoẹt xoẹt, Lương Ưu Tuyền tức đến sùi bọt mép, xắn ống tay áo lên tới gần Tả Húc.
“Anh biết em sợ thế nào không? Anh còn đùa em?!~” Cuối cùng Lương Ưu Tuyền đã biết vì sao không có ai đến cứu Tả Húc, bởi vì chỉ có cô là điên điên dở dở tin vào vở hài kịch này!
Tả Húc thấy cô khí thế hung hung*, giơ cao hai tay lùi lại, giải thích: “Kịch bản do anh thiết kế không tệ đúng không? Đừng nóng giận đừng kích động chứ, hơn nữa mấy cái đạo cụ mô phỏng này là anh phải bỏ ra không ít tiền đấy, còn không phải là để thử lòng em…”
0
Cái đức hạnh đã lâu không bị ăn đòn kia vẫn như vậy. Phải nói, cũng tại Lương Ưu Tuyền không để ý đến điểm quan trọng nhất, phim về tình yêu của một người mù làm sao lại có cảnh bay qua vách núi được chứ?
Lương Ưu Tuyền chỉ biết là mình đã bị chơi xỏ. Cô dùng ánh mắt lướt qua đám nhân viên xung quanh, dùng một chút lý trí cuối cùng còn sót lại đẩy Tả Húc lùi về phía sau đống đạo cụ, lập tức túm cổ Tả Húc: “Hôm nay em không đánh anh máu chảy đầu rơi, em không họ Lương!”
Nói xong, cô giơ nắm đấm lên. Tả Húc lập tức dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lôi ra một đống phiếu, xòe ra trước mặt cô như đang xòe bài. Hắn rút trong đó ra một tờ, xé toạc.
Nắm đấm của Lương Ưu Tuyền dừng giữa không trung, trừng mắt nhìn mấy cái phiếu handmade xấu xí kia.
Nếu cô nhớ không lầm thì đây là trò hề ngây ngô cô với Tả Húc làm lúc ở bệnh viện. Lúc ấy cô không biết nên đối phó với sự truy vấn của bạn trai cũ Lâm Trí Bác như nên, cho nên đành nhờ Tả Húc cứu giúp. Nhưng Tả Húc, do trường kì chịu đựng sự áp bức của cô, nên không đồng ý giúp. Lương Ưu Tuyền vì để Tả Húc đồng ý giả làm bạn trai mình, nên đã ra điều kiện: cho phép Tả Húc vẽ mười tờ phiếu miễn đánh, nếu trong lúc cô không khống chế được cảm xúc mà giơ ra thì sẽ được hưởng “đặc xá”.
Mười phiếu đã dùng mất ba, còn dư bảy cái, hắn lại vẫn còn giữ sao?!
Tuy làm người phải giữ chữ tín nhưng Lương Ưu Tuyền không kiềm chế được cảm xúc muốn đánh hắn, vừa rồi cô gần như bị hù chết ah. Hận không thể cùng hắn mai táng trong đống phế tích, hắn lại nói với cô đây chỉ là một màn kịch!
Tả Húc chăm chú nhìn nắm đấm nhanh nhẹn của cô, lập tức lấy tờ phiếu thứ hai, xé toang;
“Chẳng lẽ chỉ trước chuyện sống chết em mới bằng lòng thừa nhận tình cảm đối với anh sao? Nếu lúc đó anh chết thật thì sao? Em bây giờ sẽ không cảm thấy hối hận à?… Chờ anh nói xong sẽ cho em thời gian lên án, giờ cứ nghe đi đã.”
Lương Ưu Tuyền nheo mắt lại, tay nắm chặt đến mức xương kêu lên. Cô một tay nắm áo hắn đẩy lên tường đạo cụ, nhưng còn chưa kịp phản bác, lời nói đã bị bao phủ trong lòng bàn tay hắn.
Tả Húc lấy tờ phiếu thứ ba, xé toang;
“Anh từng nói với em, dù gặp phải chuyện gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ giải quyết. Hoặc nếu em có thể tự mình gánh vác áp lực cũng được, em được không?”
Tả Húc xé tờ phiếu thứ tư;
“Là em dạy cho anh một thứ tình yêu thuần khiết không tạp chất, nhưng khi anh tin tưởng trên đời này thật sự có một loại tình cảm sạch sẽ như vậy, em lại rút lui. Anh hiện giờ muốn hỏi em, em hiểu cái gì gọi là yêu sao?”
“Em!…”
“Yên lặng.”
Tả Húc làm động tác không được lên tiếng, rút phiếu thứ năm ra, cũng xé toang;
“Anh thừa nhận, chuyện đối tượng kết hôn của em là do anh lên kế hoạch phá hư đấy. Nếu như em vẫn cố chấp như thế, anh sẽ tiếp tục phá hư.”
Tả Húc bỏ qua sự tức giận trong mắt cô, lôi tờ phiếu thứ sáu ra;
“Ai đảm bảo được cuộc sống sẽ không bao giờ có sóng gió? Anh có thể vì em buông tha tất cả trước mắt, mà em vẫn nhút nhát như vậy. Nếu em thật lòng đi theo anh, với dũng khí em của em, lẽ nào còn sợ táng gia bại sản?”
Nói xong, Tả Húc xé toạc tờ phiếu cuối cùng, thở dài mệt mỏi, chậm rãi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt cô…
“Dù anh không liên tục nói từ ‘yêu’ nhưng chẳng lẽ em không cảm nhận được tình cảm của anh với em hay sao? Biết em thích giả ngốc, anh chỉ còn cách nói trực tiếp cho em biết… Em
QUAY LẠINhưng mà, trong lúc cô đang tới gần, bóng lưng một người phụ nữ khiến bước chân cô chậm lại: Đỗ Mai Mai mặc áo khoác ngoài rất dày, tay cầm máy ảnh kĩ thuật số, một bên chụp ảnh cho Tả Húc, một bên vu vẻ trò chuyện với nhân viên bên cạnh.
Lương Ưu Tuyền ngừng chân, Tả Húc cần tâm trung cao độ, nếu sự xuất hiện của cô phản tác dụng, chẳng phải cô đã thành tội nhân thiên cổ rồi sao?
…
Tiếng nổ moto như trước vang bên tai cô, cô cứ do dự, lo lắng, đấu trang, chăm chăm nhìn Tả Húc một lần nữa vặn tay ga, nhảy qua vách núi.
… Thư kí trường quay hét to báo đã đi được bao nhiêu met, từ 5m đến 10m, đến 15m, 18m… Lương Ưu Tuyền không hiểu vì sao Đỗ Mai Mai còn có tâm trạng hoan hô tung tăng như chim sẽ, trong khi hô hấp của cô đã sớm hỗn loạn.
“Tất cả chú ý! Máy 1 chuẩn bị! Máy 3 chuẩn bị! Cú bay 20m qua vách núi! Chính thức quay! ~” Phó đạo diễn cầm loa lên chỉ huy mỗi người làm việc của riêng mình.
Lương Ưu Tuyền nín thở, vô ý thức bước lên vài bước.
Tả Húc chạy moto ra xa khoảng 1000m, sau đó lợi dụng lực động cơ phóng qua vách núi.
Trên mặt đất tuy phủ kín những thùng dấy cùng nệm dày, nhưng vì trường quay yên lặng, không khí khẩn trương, Lương Ưu Tuyền càng nghĩ càng bất an.
Chỉ một lúc sau, một bóng người vụt bay qua con mắt cô.
Nhưng là, ngay khi Tả Húc tăng tốc bay lên, lơ lửng trong không trung, chỉ cách mục tiêu 10m, có một tiếng “ầm ầm” thật lớn vang lên, ngay sau đó, những vật liệu sắt thép trong mô hình núi thế mà lại rơi xuống.
Bụi đất nổi lên bốn phía che tầm mắt mọi người lại, chính là bởi vì tốc độ quá lớn, Tả Húc đương nhiên không có cơ hội phanh hay xoay ngược lại, thế nên! Chỉ nghe “Bịch” một tiếng, chiếc xe moto màu đen nằm trong làn khói bụi…
Tất cả dừng lại trong một giây, lập tức, trường quay tràn đầy tiếng la hét.
Thấy thế Lương Ưu Tuyền cũng không thất kinh hay che mặt nhắm mắt, mà là chạy về phía khung sắt đã sụp, tốc độ chạy của cô nhanh hơn cả tốc độ chạy trốn của nhân viên, có khi còn nhanh hơn của tốc độ của cứu hộ viên.
Những ngọn gió thê lương thổi bay mũ cô, sợi tóc dính vào khóe mắt ướt đẫm của cô. Tại sao có thể như vậy, tối hôm qua cô đã dự cảm sẽ có chuyện xảy ra, đúng là mỏ quạ đen chết tiệt! Cô ném kính râm và khẩu trang đi, dốc sức chạy, không rảnh bận tâm ánh mắt của người khác hay nghĩ cách…
Cô cần phải ngăn hắn lại, thật ra cô có cách ngăn cản hắn! Chỉ cần cô nguyện ý cầu khẩn, hắn nhất định sẽ đáp ứng!
Cô minh bạch, TM nó cô minh bạc rồi! Cô là đồ ngu ngốc nhu nhược, nghĩ mà không dám làm!
Lương Ưu Tuyền chạy đến sau khung sắt, thứ đầu tiên đập vào đáy mắt chính là xe moto. Xe ngã trên đất, hơn phân nửa thân xe đã nằm trên thùng giấy trong đống phế tích sụp đổ, lốp sau của xe vẫn còn đang xoay tròn trong không trung.
Chỉ thấy một vũng máu tươi tràn ra từ sau thân xe.
Lương Ưu Tuyền rất muốn chạy hơn để hất những cái thùng giấy và mảnh gỗ của đạo cụ đang đè lên Tả Húc kia ra, nhưng chân tựa như đeo chì, hai chân mềm nhũn, phịch một tiếng khuỵu xuống trong đống bụi mịt mù. Cô dùng sức đánh vào đùi mình, dùng tay bám vào những thanh sắt rải rác xung quanh để đứng dậy…
“Đừng chết, anh không thể chết được, em vẫn đang chờ anh cưới em cơ mà…”
Lương Ưu Tuyền không biết biểu cảm của mình lúc này như thế nào. Nước mắt làm tầm nhìn của cô mơ hồ, phía trước bị che khuất bởi những đạo cụ đổ vỡ của vách núi, tiếng động cơ của xe moto lấp kín thị giác của cô khiến cô không nghe được tiếng bước chân của những nhân viên công tác đang đuổi theo mình, tưởng rằng không có ai đến cứu Tả Húc, cô chỉ có thể kêu lên, gào thét cầu cứu.
Cuối cùng, Lương Ưu Tuyền dùng toàn lực đẩy chiếc xe máy ra… Nhưng mà một cánh tay dính đầy máu tươi làm cô muốn chết ngất.
Cô nằm rạp trên mặt đất nắm chặt cánh tay huyết thịt mơ hồ cơ, chỉ mới kéo nhẹ một cái mà cánh tay đã bị cô lôi hẳn ra, giống như không còn giữ níu giữ nó lại nữa.
Hiển nhiên, một cánh tay của Tả Húc đã đứt rời.
Cô không dám kéo nữa, những thứ trong bụng ọc lên đến tận họng lại không cách nào nôn ra, chỉ có thể nuốt xuống. Lương Ưu Tuyền ngã khuỵu xuống đất, muốn ngất xỉu. Ngay sau đó, cô giống như phát điên vứt tất cả những hòn đá và thùng giấy ra, lại sợ sẽ rơi vào Tả Húc đang bị thương, cho nên bất kể vật gì cô cũng ném thật xa thật xa. Hai chân cô nhũn ra, toàn thân run rẩy, dù mu bàn tay đã bị dây kẽm cứa rách cũng không hề hay biết.
Cô muốn mắng chửi Tả Húc thật to, nhưng những lời mắng mỏ lên án mạnh mẽ cứ kẹt trong cổ họng, một chữ cũng không nói ra. Chỉ cần hắn còn sống, dù là tàn phế cũng được, cô sẽ chăm sóc hắn cả đời, chỉ cần còn sống mà thôi.
“Có ai không, có ai không…” Lương Ưu Tuyền khản giọng la lên, đối mặt với khung cảnh lộn xộn cao ngất trc mắt, một mình cô biến thành nhỏ bé. Nhưng không có người đến giúp cô, không có ai giúp cô chuyển những mẩu đá vụn đủ khả năng đè chết Tả Húc kia ra!
Vì thế, Lương Ưu Tuyền luống cuống cầm điện thoại lên gọi cấp cứu, nhưng cô không phân biệt được nút nào với nút nào. Chiếc điện thoại rơi xuống đất, chui qua những khe hở, không biết rơi ở đâu.
Cô là cảnh sát hình sự, đã nhìn vô số người bị thương, thậm chí có thể vừa xem những tấm ảnh chụp máu me be bét vừa ăn cơm, nhưng hôm nay, đến dũng khí để nhìn cô cũng không có.
“Không được chết, anh nghe được em nói không Tả Húc?! Mặc kệ anh biến thành dạng gì em cũng sẽ không bỏ anh, dù là tiểu tam, tiểu tứ hay tình nhân nhị nãi gì tìm đến em cũng không bỏ cuộc! Tả Húc anh không được bỏ cuộc! ~”
Lương Ưu Tuyền khóc đến không thể hô hấp, động tác vận chuyển đá càng lúc càng nhanh. Cô sẽ không ngừng lại, cho dù cô chỉ còn một hơi thở cũng tuyệt đối không dừng lại.
…
Đúng lúc này, một âm thanh không vội không chậm vang lên sau lưng cô:
“Lương tiểu thư, đá sắp sập rồi, mau ra đây ah, rất nguy hiểm đấy, không cần lo cho sống chết của Tả Húc nữa đâu…”
“Không muốn chết thì cút ra xa cho chị đây!”
Lương Ưu Tuyền mạnh mẽ quay đầu lại, tức giận mắng. Nhưng khi cô thấy rõ người trước mắt là ai, suy nghĩ của Lương Ưu Tuyền đình trệ một giây.
Cô dùng sức dụi dụi mắt, thế mới phát hiện Tả Húc vẫn còn sống sờ sờ đang đứng sau lưng mình.
Tả Húc nghiêng đầu, nhìn cô cười, hai tay giơ lên xoay một vòng, chứng minh tứ chi của hắn vẫn hoàn hảo, không tổn hại.
Lương Ưu Tuyền cứng nhắc nhìn hắn, không nói được cảm giác lúc này là tức giận hay là may mắn, cô lau nước mắt, rút cánh tay đang nằm trong đá vụn ra: Móa! Là hàng giả!
Cùng lúc đó, đám nhân viên trốn sau đống phế tích nhao nhao đi ra, cùng nhau dọn dẹp 3 met vuông mô hình phế tích.
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn đống “phế tích” đang chậm chạp di chuyển, bỗng dưng giật bắn người, đi đến mô hình phế tích xem xét, giật mình phát hiện cái đống lổn ngổn này đều là làm từ nhựa plastic, phía sau còn giấu một cái nệm khí phồng to, đương nhiên là biện pháp bảo hộ Tả Húc không bị thương. Đương nhiên, mấy hòn đá và thùng giấy thật chỉ có mấy cái đè lên cánh tay kia.
Nói đến giản một chút, “vách núi” cao 5m và “phế tích” cao 3m tạo thành một hình tam giác, Lương Ưu Tuyền bị nhét vào giữa hình tâm giác, hai bức tường ngăn cản, hóa ra khi cô ở bên cạnh gào khóc thì những người khác vẫn đứng sau vách tường đạo cụ xem náo nhiệt?
Xoẹt xoẹt xoẹt, Lương Ưu Tuyền tức đến sùi bọt mép, xắn ống tay áo lên tới gần Tả Húc.
“Anh biết em sợ thế nào không? Anh còn đùa em?!~” Cuối cùng Lương Ưu Tuyền đã biết vì sao không có ai đến cứu Tả Húc, bởi vì chỉ có cô là điên điên dở dở tin vào vở hài kịch này!
Tả Húc thấy cô khí thế hung hung*, giơ cao hai tay lùi lại, giải thích: “Kịch bản do anh thiết kế không tệ đúng không? Đừng nóng giận đừng kích động chứ, hơn nữa mấy cái đạo cụ mô phỏng này là anh phải bỏ ra không ít tiền đấy, còn không phải là để thử lòng em…”
0
Cái đức hạnh đã lâu không bị ăn đòn kia vẫn như vậy. Phải nói, cũng tại Lương Ưu Tuyền không để ý đến điểm quan trọng nhất, phim về tình yêu của một người mù làm sao lại có cảnh bay qua vách núi được chứ?
Lương Ưu Tuyền chỉ biết là mình đã bị chơi xỏ. Cô dùng ánh mắt lướt qua đám nhân viên xung quanh, dùng một chút lý trí cuối cùng còn sót lại đẩy Tả Húc lùi về phía sau đống đạo cụ, lập tức túm cổ Tả Húc: “Hôm nay em không đánh anh máu chảy đầu rơi, em không họ Lương!”
Nói xong, cô giơ nắm đấm lên. Tả Húc lập tức dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lôi ra một đống phiếu, xòe ra trước mặt cô như đang xòe bài. Hắn rút trong đó ra một tờ, xé toạc.
Nắm đấm của Lương Ưu Tuyền dừng giữa không trung, trừng mắt nhìn mấy cái phiếu handmade xấu xí kia.
Nếu cô nhớ không lầm thì đây là trò hề ngây ngô cô với Tả Húc làm lúc ở bệnh viện. Lúc ấy cô không biết nên đối phó với sự truy vấn của bạn trai cũ Lâm Trí Bác như nên, cho nên đành nhờ Tả Húc cứu giúp. Nhưng Tả Húc, do trường kì chịu đựng sự áp bức của cô, nên không đồng ý giúp. Lương Ưu Tuyền vì để Tả Húc đồng ý giả làm bạn trai mình, nên đã ra điều kiện: cho phép Tả Húc vẽ mười tờ phiếu miễn đánh, nếu trong lúc cô không khống chế được cảm xúc mà giơ ra thì sẽ được hưởng “đặc xá”.
Mười phiếu đã dùng mất ba, còn dư bảy cái, hắn lại vẫn còn giữ sao?!
Tuy làm người phải giữ chữ tín nhưng Lương Ưu Tuyền không kiềm chế được cảm xúc muốn đánh hắn, vừa rồi cô gần như bị hù chết ah. Hận không thể cùng hắn mai táng trong đống phế tích, hắn lại nói với cô đây chỉ là một màn kịch!
Tả Húc chăm chú nhìn nắm đấm nhanh nhẹn của cô, lập tức lấy tờ phiếu thứ hai, xé toang;
“Chẳng lẽ chỉ trước chuyện sống chết em mới bằng lòng thừa nhận tình cảm đối với anh sao? Nếu lúc đó anh chết thật thì sao? Em bây giờ sẽ không cảm thấy hối hận à?… Chờ anh nói xong sẽ cho em thời gian lên án, giờ cứ nghe đi đã.”
Lương Ưu Tuyền nheo mắt lại, tay nắm chặt đến mức xương kêu lên. Cô một tay nắm áo hắn đẩy lên tường đạo cụ, nhưng còn chưa kịp phản bác, lời nói đã bị bao phủ trong lòng bàn tay hắn.
Tả Húc lấy tờ phiếu thứ ba, xé toang;
“Anh từng nói với em, dù gặp phải chuyện gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ giải quyết. Hoặc nếu em có thể tự mình gánh vác áp lực cũng được, em được không?”
Tả Húc xé tờ phiếu thứ tư;
“Là em dạy cho anh một thứ tình yêu thuần khiết không tạp chất, nhưng khi anh tin tưởng trên đời này thật sự có một loại tình cảm sạch sẽ như vậy, em lại rút lui. Anh hiện giờ muốn hỏi em, em hiểu cái gì gọi là yêu sao?”
“Em!…”
“Yên lặng.”
Tả Húc làm động tác không được lên tiếng, rút phiếu thứ năm ra, cũng xé toang;
“Anh thừa nhận, chuyện đối tượng kết hôn của em là do anh lên kế hoạch phá hư đấy. Nếu như em vẫn cố chấp như thế, anh sẽ tiếp tục phá hư.”
Tả Húc bỏ qua sự tức giận trong mắt cô, lôi tờ phiếu thứ sáu ra;
“Ai đảm bảo được cuộc sống sẽ không bao giờ có sóng gió? Anh có thể vì em buông tha tất cả trước mắt, mà em vẫn nhút nhát như vậy. Nếu em thật lòng đi theo anh, với dũng khí em của em, lẽ nào còn sợ táng gia bại sản?”
Nói xong, Tả Húc xé toạc tờ phiếu cuối cùng, thở dài mệt mỏi, chậm rãi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt cô…
“Dù anh không liên tục nói từ ‘yêu’ nhưng chẳng lẽ em không cảm nhận được tình cảm của anh với em hay sao? Biết em thích giả ngốc, anh chỉ còn cách nói trực tiếp cho em biết… Em
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu