Tiểu thuyết Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 43215553
|
ớt nói: “Có điều cậu không biết nhà cậu có chút xa sao? Chạy từ nơi xa đến ăn cơm của tớ, có vẻ không thực tế?”
“Nói vậy cũng đúng.” La Lan chống cằm, nhìn nàng, khóe miệng mỉm cười, “Bằng không thế này đi, cậu chuyển địa điểm bán hàng đi?”
“Thần kinh.” Vừa bực mình vừa buồn cười liếc mắt nhìn nàng một cái, Bạch Vân định cầm khay xoay người.
“Đợi chút, đợi chút !” La Lan vội giữ chặt nàng.
“Sao?”
“Nghe tớ nói, Bạch Vân…” La Lan ngoắc ngoắc ngón tay với nàng, ý bảo nàng cúi xuống, hai mắt lại nhìn con gấu lớn ở quầy, cười đến thực ái muội hỏi: “Nói thật, cậu thật sự thích hắn? Muốn tớ giúp không?”
Bạch Vân sửng sốt một chút, nhìn nàng giống như nhìn quái vật.
“Này, nói chuyện đi? Cậu thành ngốc rồi hả?”
“Khụ à ừm…” Bạch Vân thanh hắng cổ giọng, biểu tình quái dị nói: “Cám ơn ý tốt của cậu, có điều tớ nghĩ… Hẳn là không cần.”
“Hẳn là…?” La Lan nhíu mày.
Bạch Vân mỉm cười, cảnh cáo nàng nói: “A Lan, đừng làm tớ phải cho cậu vào danh sách sổ đen cấm qua lại đây.”
Nhìn nàng ngoài cười nhưng trong không cười, La Lan lập tức biết là nàng nói thật, lập tức dừng hành động trêu chọc hồ nháo, giơ hai tay lên đầu làm dáng vẻ đầu hàng. “Ok,ok, không chơi, không chơi, tớ còn nghĩ đến chỗ cậu để ăn cơm.”
Bạch Vân cười đến ngọt ngào, lại lần nữa cầm khay xoay người ứng phó những người khách khác.
Sắc trời dần tối. Vào đêm, trong thành phố, đèn rực rỡ mới lên.
Ngoài cửa sổ thuỷ tinh hàng xe tan tầm nhanh chóng càng ngày càng đông, mọi người đi qua đi lại trông như cả một biển người, ngẫu nhiên họ lại cùng dừng bước, cùng liếc mắt nhìn ánh sáng ấm áp hắt ra từ tiệm cà phê, rồi lại tiếp tục bước đi, có người lại bị sự yên tĩnh hấp dẫn này dẫn vào cửa.
La Lan cơm nước xong liền mang Triệu Tử Lân về nhà. Sau thời gian ăn cơm, Bạch Vân đã pha cà phê, lại ngồi ở quầy đọc tiểu thuyết.
“Cô thật thích xem tiểu thuyết.”
“Ừm.” Nàng không ngẩng đầu, chỉ lên tiếng.
“Hay lắm sao?”
“Ừm.”
“Trong đó nói về điều gì thế?”
“Ừm.”
Hắn nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ là nàng đang ứng phó hắn, cho nên khi mở miệng hỏi tiếp, lại hỏi:
“Tăng tiền lương cho tôi được không?”
“Ừm.”
Hắn mở lớn mắt nhìn nàng, không nhịn được lại mở miệng:
“Bà chủ, phòng bếp cháy?”
“Ừm.”
“Cô có thật sự đang nghe tôi nói không?”
“Ừm.” Nàng lúc này không chỉ lên tiếng, còn gật gật đầu.
“Dáng vẻ của tôi rất tuấn tú, phải không?”
“Ừm.”
Bạch Vân tựa như núi không chuyển động kia vẫn đang cúi thấp đầu vào tiểu thuyết, hắn không nhịn được nở nụ cười, rõ ràng cũng ngồi xuống, nhìn xung quanh trong tiệm vẫn đang ưu nhàn, tiếp tục nói: “Tôi cũng biết tôi rất suất.”
“Ừm.”
Tự nhiên nhớ tới lời nói của các nàng: Jake, thật là rất thần kỳ!
Hắn lắc lắc đầu, không tiếng động cười khẽ.
Cửa tiệm có người đẩy ra, hắn đứng dậy, thấy một vị tiểu thư mặt trẻ con tiến vào, nàng nhìn thấy hắn hoảng sợ, cả người lập tức dừng lại, rồi lại có vẻ bối rối nhìn hắn, lại nhìn ra bên ngoài cửa, như là không thể quyết định là muốn lùi lại hay tiếp tục tiến lên.
Nghĩ lại là bạn của nàng, hắn có ý mỉm cười, “Cô không đi nhầm đâu.”
“Ách.” Tiểu thư mặt trẻ con há miệng thở dốc, hơi hơi ngạc nhiên hỏi: “Tiệm cà phê của Bạch Vân phải không?”
Hắn gật đầu, “Tiệm cà phê của Bạch Vân.”
“Tôi… tôi tìm Bạch Vân.” Nàng xấu hổ cười nói.
“Ở trong này.” hắn chỉa chỉa vào người đang cúi đầu vào tiểu thuyết sau quầy, làm cho người ở ngoài quầy không thể nhìn thấy nàng. “Cô ấy đang đọc tiểu thuyết, tuy rằng tôi thấy cô ấy có vẻ như bị trúng tà.”
“Nha, thì ra là thế.” Tiểu thư mặt trẻ con đứng ngó ra chỗ quầy, nghiêng nửa người ngó vào, thấy Bạch Vân ở sau quầy, bật cười, ngẩng đầu nháy mắt với hắn mấy cái nói: “Yên tâm, mỗi lần cô ấy vừa thấy tiểu thuyết sẽ như vậy, trời sập xuống, cô ấy cũng không biết. Anh biết chứ, như câu nói kia là núi có ngã xuống cũng không thay đổi sắc mặt.”
“Là núi có đổ mặt cũng không biến sắc.” Hắn cười sửa chữa.
“Đúng đúng, chính là câu này.” Nàng ngồi thẳng xuống, vui vẻ phất phất tay với hắn, “Hi! Xin chào! Tôi muốn một phần kem chuối. Đúng rồi, tôi là bạn học thời trung học của Bạch Vân, tôi là Chung Thục Phương, anh có thể gọi tôi là A Phương.”
“Tôi là Khấu Thiên Ngang, nếu cô muốn, có thể gọi tôi Khấu tử.” Hắn lấy cái cốc thủy tinh, mở tủ lạnh ra, lấy hai quả cầu kem, bóc vỏ chuối cắt để lên trên.
“Nút thắt? Ha ha được.” A Phương ha ha cười, đôi mắt thật to cười thành một đường.
Biết nàng hiểu lầm, hắn dừng lại việc làm kem sữa chuối, lấy tờ giấy ghi chép, viết ra đưa cho nàng nàng xem. “Không phải nút thắt quần áo, mà là chữ Khấu này.”
“Ai nha, thì ra là cường đạo thảo khấu.” A Phương hai tay phủng mặt, gật gật đầu nói: “Được, sao này tôi sẽ gọi anh là Khấu tử.”
Cường đạo? Hắn nghe vậy lại lần nữa cười khổ, bạn của nàng hiển nhiên mặc kệ dáng vẻ đẹp hay không thì cái mồm vẫn như vậy, xem ra hắn chỉ có nhận mệnh.
Bạch Vân đột nhiên nở nụ cười, hắn quay đầu lại, đã thấy nàng cúi đầu tiểu thuyết xem như trước.
“Có lẽ là đọc đến đoạn buồn cười.” Giống như là nói một bí mật lớn, A Phương cúi người nho nhỏ giọng: “Tôi nói cho anh nha, lúc cô ấy ở trường lại càng đáng sợ, không chỉ đang ngồi một mình mà cười rộ lên, có đôi khi còn một mình lầu bà lầu bầu.”
“Thật hay giả?” Hắn có chút ngạc nhiên, xoay người lấy anh đào từ trong ngăn lạnh, đặt hai quả anh đào lên trên kem.
“Đương nhiên là thật, lầm bầm lầu bầu như tiểu case a.” A Phương ha ha nở nụ cười, “Khi cô ấy xem đến mê mẩn cả người, anh dù thế nào cũng đừng nói chuyện với cô ấy, hơn nữa nếu nói chuyện với cô ấy, cô ấy còn có thể lên tiếng trả lời, nếu anh cho là cô ấy có thể nghe được, mà cứ nói thao thao bất tuyệt, kết quả là cô ấy không nghe lọt gì cả, không biết có bao nhiêu nam sinh muốn theo đuổi cô ấy vì thế mà bị leo cây.”
“Leo cây? Vì sao?” Ngắm ngắm kem ở trên mặt bàn, hắn cảm thấy thiếu thiếu cái gì.
A, đúng rồi, là cái đó.
Đột nhiên nhớ tới, hắn xoay người lập tức lật sôcôla, vì kem sữa chuối nhất định phải có thêm sôcôla, lại giúp nó đính vào thêm một cái ô nhỏ, mới vừa lòng đưa cốc sữa kem chuối cho A Phương.
A phương vui vẻ nhận, vừa ăn vừa nói: “Bởi vì cái cô nàng ngu ngốc này suốt ngày đều mang theo tiểu thuyết bên người, anh có biết, khi Bạch Vân chúi đầu vào xem, tựa như cô gái ôn nhu hiền thục lại hiền lành ngoan ngoãn, cho nên những người đàn ông kia mới quyết định theo đuổi cô ấy, ai cũng cho rằng cô ấy thật sự trả lời họ, kỳ thật căn bản cô ấy cũng không nghe thấy họ nói gì, đương nhiên là bị cô ấy cho leo cây.”
Cười khanh khách liếm liếm thìa kem, A Phương ăn liên tục lại giơ giơ cái thìa, chỉ điểm nói: “Cho nên, khi đó anh đừng nói chuyện với cô ấy, nhớ rõ nhất định phải chọn thời điểm trên tay cô ấy không có quyển tiểu thuyết nào, bằng không nhất định phải nhớ lấy bằng được cuốn tiểu thuyết trên tay cô ấy.
Đấy không gọi là trúng tà thì gọi là gì?
Khấu Thiên Ngang nghe có chút dại ra, liếc mắt nhìn cô gái nhỏ vẫn mê dại đọc tiểu thuyết, hắn bắt đầu tò mò rốt cuộc những hàng chữ kia có cái gì lại khiến nàng mê mẩn đến vậy.
Chương 4
Đến tháng ba, xuân về hoa nở.
Trên lối đi bộ xung quanh cây cổ thụ đã có chồi nảy mầm, mèo trên lầu hai ba ngày liền chuồn êm xuống dưới lắc lư, chủ hàng hoa cách vách vẫn như cũ, nhân viên công ty bên cạnh vẫn đúng giờ báo cơm trưa; gần dây, số lượng khách có xu hướng tăng lên.
Về điểm này, nàng cũng không thấy kinh ngạc lắm, bởi vì tay nghề của hắn tốt, mọi người cũng dần dần truyền nhau. Có điều khách hôm nay là những nhân viên làm việc xung quanh đây.
“Sao lại thế này?” Nhìn những người khách liên tục vào, Bạch Vân tò mò hỏi.
“Nghe nói gần đây có triển lãm.” Hắn quay lại quầy lấy cà phê đưa cho nàng. “Bàn ba người đằng kia muốn hai Latte, một ly Mocha.”
Nàng sẵn sàng làm việc, nhưng vẫn có chút không ứng phó nổi. Kết quả là hết nguyên một ngày, hai người làm việc ngập đầu, cơ hồ ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Thật vất vả đợi đến buổi tối, mãi tới hơn chín giờ, khách mới ít đi, còn lại vài người, nàng mới có cách thở ra hơi.
“Cô có khoẻ không?” Hắn thu dọn xong một bàn mà khách vừa tính tiền.
“Hử?” Bạch Vân rửa cái ly thuỷ tinh, kỳ quái liếc hắn một cái.
“Sắc mặt của cô không tốt lắm.”
“Chỉ là có chút nóng.” Nàng khẽ mỉm cười, “Chắc là do lúc nãy có nhiều khách quá.”
Mặc dù có chút nghi ngờ, hắn vẫn tiếp nhận lời giải thích của nàng, trở lại tiếp tục làm việc, nhưng không quá hai phút, khi nàng muốn đặt ly thuỷ tinh lên giá, đột nhiên trước mắt tối sầm, cả người liền đổ về phía sau, thiếu chút nữa là va vào tủ bát đĩa.
“Bạch Vân?” Hắn hoảng sợ, nhanh chóng ôm lấy nàng.
“Không…. tôi không sao… chỉ là có chút nóng quá thôi.” Chính nàng cũng hoảng sợ, tưởng bản thân có thể đứng thẳng dậy nhưng cả người lại lập tức mềm nhũn. “Điều hoà hỏng rồi sao?”
Điều hòa hỏng rồi?
Hắn ngẩn ra, thấy nàng coi thường tình huống trước mắt này, đưa tay sờ lên trên trán nàng, vừa sờ, thiếu chút nữa bật thốt khỏi miệng một câu thô tục. Bình thường thấy nàng rất thông minh, sao bây giờ lại biến thành ngu ngốc trì độn?
Hắn cầm lấy chìa khoá xe của nàng, vòng tay ôm lấy người nàng, có chút căm tức chính mình sai lại không chịu chú ý như trước.
“Này, anh đang làm gì đấy?” Bạch Vân sửng sốt, thấy hắn ôm mình bế ra khỏi quầy, liền kéo vạt áo hắn, nói: “Để tôi xuống! Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
“Bệnh viện.” Giọng nói của hắn mang theo tức giận, hướng đến cửa.
“Bệnh viện?”
Thấy vẻ mặt nàng mờ mịt, cuối cùng hắn không nhịn được mắng một câu: “Ngốc, cô đang phát sốt!”
“Phát sốt?” Không phải do điều hoà hỏng sao? Nàng trừng mắt nhìn, lập tức có phản ứng, có điều, là thấy khách trong tiệm đang nhìn nàng và hắn có hành động kỳ quái, vô thức chụp lấy bả vai của hắn, muốn hắn dừng lại: “Không được, trong tiệm còn có khách…”
Hắn dừng bước, ánh mắt hung ác trừng nàng, nàng nhìn hắn cảm thấy có chút run rẩy, không tự giác dừng lại việc phản đối, rồi thấy hắn hung ác lộ ra nụ cười, cực kỳ lễ phép nói với khách trong quán: “Thật có lỗi, bổn tiệm hôm nay đóng cửa trước thời gian quy định.”
Hắn còn chưa nói xong, trong tiệm còn lại ba bốn vị khách tự giác đứng dậy tính tiền.
“Không cần, coi như là tôi mời mọi người.” Miệng hắn vẫn mang nụ cười nhưng sắc mặt lại không hề có ý cười.
Những người khách cao hứng mừng rỡ, lập tức bước đi không thấy bóng người.
“Này, anh…”
Bạch Vân phản đối, lại bị hắn ném m
QUAY LẠI“Nói vậy cũng đúng.” La Lan chống cằm, nhìn nàng, khóe miệng mỉm cười, “Bằng không thế này đi, cậu chuyển địa điểm bán hàng đi?”
“Thần kinh.” Vừa bực mình vừa buồn cười liếc mắt nhìn nàng một cái, Bạch Vân định cầm khay xoay người.
“Đợi chút, đợi chút !” La Lan vội giữ chặt nàng.
“Sao?”
“Nghe tớ nói, Bạch Vân…” La Lan ngoắc ngoắc ngón tay với nàng, ý bảo nàng cúi xuống, hai mắt lại nhìn con gấu lớn ở quầy, cười đến thực ái muội hỏi: “Nói thật, cậu thật sự thích hắn? Muốn tớ giúp không?”
Bạch Vân sửng sốt một chút, nhìn nàng giống như nhìn quái vật.
“Này, nói chuyện đi? Cậu thành ngốc rồi hả?”
“Khụ à ừm…” Bạch Vân thanh hắng cổ giọng, biểu tình quái dị nói: “Cám ơn ý tốt của cậu, có điều tớ nghĩ… Hẳn là không cần.”
“Hẳn là…?” La Lan nhíu mày.
Bạch Vân mỉm cười, cảnh cáo nàng nói: “A Lan, đừng làm tớ phải cho cậu vào danh sách sổ đen cấm qua lại đây.”
Nhìn nàng ngoài cười nhưng trong không cười, La Lan lập tức biết là nàng nói thật, lập tức dừng hành động trêu chọc hồ nháo, giơ hai tay lên đầu làm dáng vẻ đầu hàng. “Ok,ok, không chơi, không chơi, tớ còn nghĩ đến chỗ cậu để ăn cơm.”
Bạch Vân cười đến ngọt ngào, lại lần nữa cầm khay xoay người ứng phó những người khách khác.
Sắc trời dần tối. Vào đêm, trong thành phố, đèn rực rỡ mới lên.
Ngoài cửa sổ thuỷ tinh hàng xe tan tầm nhanh chóng càng ngày càng đông, mọi người đi qua đi lại trông như cả một biển người, ngẫu nhiên họ lại cùng dừng bước, cùng liếc mắt nhìn ánh sáng ấm áp hắt ra từ tiệm cà phê, rồi lại tiếp tục bước đi, có người lại bị sự yên tĩnh hấp dẫn này dẫn vào cửa.
La Lan cơm nước xong liền mang Triệu Tử Lân về nhà. Sau thời gian ăn cơm, Bạch Vân đã pha cà phê, lại ngồi ở quầy đọc tiểu thuyết.
“Cô thật thích xem tiểu thuyết.”
“Ừm.” Nàng không ngẩng đầu, chỉ lên tiếng.
“Hay lắm sao?”
“Ừm.”
“Trong đó nói về điều gì thế?”
“Ừm.”
Hắn nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ là nàng đang ứng phó hắn, cho nên khi mở miệng hỏi tiếp, lại hỏi:
“Tăng tiền lương cho tôi được không?”
“Ừm.”
Hắn mở lớn mắt nhìn nàng, không nhịn được lại mở miệng:
“Bà chủ, phòng bếp cháy?”
“Ừm.”
“Cô có thật sự đang nghe tôi nói không?”
“Ừm.” Nàng lúc này không chỉ lên tiếng, còn gật gật đầu.
“Dáng vẻ của tôi rất tuấn tú, phải không?”
“Ừm.”
Bạch Vân tựa như núi không chuyển động kia vẫn đang cúi thấp đầu vào tiểu thuyết, hắn không nhịn được nở nụ cười, rõ ràng cũng ngồi xuống, nhìn xung quanh trong tiệm vẫn đang ưu nhàn, tiếp tục nói: “Tôi cũng biết tôi rất suất.”
“Ừm.”
Tự nhiên nhớ tới lời nói của các nàng: Jake, thật là rất thần kỳ!
Hắn lắc lắc đầu, không tiếng động cười khẽ.
Cửa tiệm có người đẩy ra, hắn đứng dậy, thấy một vị tiểu thư mặt trẻ con tiến vào, nàng nhìn thấy hắn hoảng sợ, cả người lập tức dừng lại, rồi lại có vẻ bối rối nhìn hắn, lại nhìn ra bên ngoài cửa, như là không thể quyết định là muốn lùi lại hay tiếp tục tiến lên.
Nghĩ lại là bạn của nàng, hắn có ý mỉm cười, “Cô không đi nhầm đâu.”
“Ách.” Tiểu thư mặt trẻ con há miệng thở dốc, hơi hơi ngạc nhiên hỏi: “Tiệm cà phê của Bạch Vân phải không?”
Hắn gật đầu, “Tiệm cà phê của Bạch Vân.”
“Tôi… tôi tìm Bạch Vân.” Nàng xấu hổ cười nói.
“Ở trong này.” hắn chỉa chỉa vào người đang cúi đầu vào tiểu thuyết sau quầy, làm cho người ở ngoài quầy không thể nhìn thấy nàng. “Cô ấy đang đọc tiểu thuyết, tuy rằng tôi thấy cô ấy có vẻ như bị trúng tà.”
“Nha, thì ra là thế.” Tiểu thư mặt trẻ con đứng ngó ra chỗ quầy, nghiêng nửa người ngó vào, thấy Bạch Vân ở sau quầy, bật cười, ngẩng đầu nháy mắt với hắn mấy cái nói: “Yên tâm, mỗi lần cô ấy vừa thấy tiểu thuyết sẽ như vậy, trời sập xuống, cô ấy cũng không biết. Anh biết chứ, như câu nói kia là núi có ngã xuống cũng không thay đổi sắc mặt.”
“Là núi có đổ mặt cũng không biến sắc.” Hắn cười sửa chữa.
“Đúng đúng, chính là câu này.” Nàng ngồi thẳng xuống, vui vẻ phất phất tay với hắn, “Hi! Xin chào! Tôi muốn một phần kem chuối. Đúng rồi, tôi là bạn học thời trung học của Bạch Vân, tôi là Chung Thục Phương, anh có thể gọi tôi là A Phương.”
“Tôi là Khấu Thiên Ngang, nếu cô muốn, có thể gọi tôi Khấu tử.” Hắn lấy cái cốc thủy tinh, mở tủ lạnh ra, lấy hai quả cầu kem, bóc vỏ chuối cắt để lên trên.
“Nút thắt? Ha ha được.” A Phương ha ha cười, đôi mắt thật to cười thành một đường.
Biết nàng hiểu lầm, hắn dừng lại việc làm kem sữa chuối, lấy tờ giấy ghi chép, viết ra đưa cho nàng nàng xem. “Không phải nút thắt quần áo, mà là chữ Khấu này.”
“Ai nha, thì ra là cường đạo thảo khấu.” A Phương hai tay phủng mặt, gật gật đầu nói: “Được, sao này tôi sẽ gọi anh là Khấu tử.”
Cường đạo? Hắn nghe vậy lại lần nữa cười khổ, bạn của nàng hiển nhiên mặc kệ dáng vẻ đẹp hay không thì cái mồm vẫn như vậy, xem ra hắn chỉ có nhận mệnh.
Bạch Vân đột nhiên nở nụ cười, hắn quay đầu lại, đã thấy nàng cúi đầu tiểu thuyết xem như trước.
“Có lẽ là đọc đến đoạn buồn cười.” Giống như là nói một bí mật lớn, A Phương cúi người nho nhỏ giọng: “Tôi nói cho anh nha, lúc cô ấy ở trường lại càng đáng sợ, không chỉ đang ngồi một mình mà cười rộ lên, có đôi khi còn một mình lầu bà lầu bầu.”
“Thật hay giả?” Hắn có chút ngạc nhiên, xoay người lấy anh đào từ trong ngăn lạnh, đặt hai quả anh đào lên trên kem.
“Đương nhiên là thật, lầm bầm lầu bầu như tiểu case a.” A Phương ha ha nở nụ cười, “Khi cô ấy xem đến mê mẩn cả người, anh dù thế nào cũng đừng nói chuyện với cô ấy, hơn nữa nếu nói chuyện với cô ấy, cô ấy còn có thể lên tiếng trả lời, nếu anh cho là cô ấy có thể nghe được, mà cứ nói thao thao bất tuyệt, kết quả là cô ấy không nghe lọt gì cả, không biết có bao nhiêu nam sinh muốn theo đuổi cô ấy vì thế mà bị leo cây.”
“Leo cây? Vì sao?” Ngắm ngắm kem ở trên mặt bàn, hắn cảm thấy thiếu thiếu cái gì.
A, đúng rồi, là cái đó.
Đột nhiên nhớ tới, hắn xoay người lập tức lật sôcôla, vì kem sữa chuối nhất định phải có thêm sôcôla, lại giúp nó đính vào thêm một cái ô nhỏ, mới vừa lòng đưa cốc sữa kem chuối cho A Phương.
A phương vui vẻ nhận, vừa ăn vừa nói: “Bởi vì cái cô nàng ngu ngốc này suốt ngày đều mang theo tiểu thuyết bên người, anh có biết, khi Bạch Vân chúi đầu vào xem, tựa như cô gái ôn nhu hiền thục lại hiền lành ngoan ngoãn, cho nên những người đàn ông kia mới quyết định theo đuổi cô ấy, ai cũng cho rằng cô ấy thật sự trả lời họ, kỳ thật căn bản cô ấy cũng không nghe thấy họ nói gì, đương nhiên là bị cô ấy cho leo cây.”
Cười khanh khách liếm liếm thìa kem, A Phương ăn liên tục lại giơ giơ cái thìa, chỉ điểm nói: “Cho nên, khi đó anh đừng nói chuyện với cô ấy, nhớ rõ nhất định phải chọn thời điểm trên tay cô ấy không có quyển tiểu thuyết nào, bằng không nhất định phải nhớ lấy bằng được cuốn tiểu thuyết trên tay cô ấy.
Đấy không gọi là trúng tà thì gọi là gì?
Khấu Thiên Ngang nghe có chút dại ra, liếc mắt nhìn cô gái nhỏ vẫn mê dại đọc tiểu thuyết, hắn bắt đầu tò mò rốt cuộc những hàng chữ kia có cái gì lại khiến nàng mê mẩn đến vậy.
Chương 4
Đến tháng ba, xuân về hoa nở.
Trên lối đi bộ xung quanh cây cổ thụ đã có chồi nảy mầm, mèo trên lầu hai ba ngày liền chuồn êm xuống dưới lắc lư, chủ hàng hoa cách vách vẫn như cũ, nhân viên công ty bên cạnh vẫn đúng giờ báo cơm trưa; gần dây, số lượng khách có xu hướng tăng lên.
Về điểm này, nàng cũng không thấy kinh ngạc lắm, bởi vì tay nghề của hắn tốt, mọi người cũng dần dần truyền nhau. Có điều khách hôm nay là những nhân viên làm việc xung quanh đây.
“Sao lại thế này?” Nhìn những người khách liên tục vào, Bạch Vân tò mò hỏi.
“Nghe nói gần đây có triển lãm.” Hắn quay lại quầy lấy cà phê đưa cho nàng. “Bàn ba người đằng kia muốn hai Latte, một ly Mocha.”
Nàng sẵn sàng làm việc, nhưng vẫn có chút không ứng phó nổi. Kết quả là hết nguyên một ngày, hai người làm việc ngập đầu, cơ hồ ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Thật vất vả đợi đến buổi tối, mãi tới hơn chín giờ, khách mới ít đi, còn lại vài người, nàng mới có cách thở ra hơi.
“Cô có khoẻ không?” Hắn thu dọn xong một bàn mà khách vừa tính tiền.
“Hử?” Bạch Vân rửa cái ly thuỷ tinh, kỳ quái liếc hắn một cái.
“Sắc mặt của cô không tốt lắm.”
“Chỉ là có chút nóng.” Nàng khẽ mỉm cười, “Chắc là do lúc nãy có nhiều khách quá.”
Mặc dù có chút nghi ngờ, hắn vẫn tiếp nhận lời giải thích của nàng, trở lại tiếp tục làm việc, nhưng không quá hai phút, khi nàng muốn đặt ly thuỷ tinh lên giá, đột nhiên trước mắt tối sầm, cả người liền đổ về phía sau, thiếu chút nữa là va vào tủ bát đĩa.
“Bạch Vân?” Hắn hoảng sợ, nhanh chóng ôm lấy nàng.
“Không…. tôi không sao… chỉ là có chút nóng quá thôi.” Chính nàng cũng hoảng sợ, tưởng bản thân có thể đứng thẳng dậy nhưng cả người lại lập tức mềm nhũn. “Điều hoà hỏng rồi sao?”
Điều hòa hỏng rồi?
Hắn ngẩn ra, thấy nàng coi thường tình huống trước mắt này, đưa tay sờ lên trên trán nàng, vừa sờ, thiếu chút nữa bật thốt khỏi miệng một câu thô tục. Bình thường thấy nàng rất thông minh, sao bây giờ lại biến thành ngu ngốc trì độn?
Hắn cầm lấy chìa khoá xe của nàng, vòng tay ôm lấy người nàng, có chút căm tức chính mình sai lại không chịu chú ý như trước.
“Này, anh đang làm gì đấy?” Bạch Vân sửng sốt, thấy hắn ôm mình bế ra khỏi quầy, liền kéo vạt áo hắn, nói: “Để tôi xuống! Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
“Bệnh viện.” Giọng nói của hắn mang theo tức giận, hướng đến cửa.
“Bệnh viện?”
Thấy vẻ mặt nàng mờ mịt, cuối cùng hắn không nhịn được mắng một câu: “Ngốc, cô đang phát sốt!”
“Phát sốt?” Không phải do điều hoà hỏng sao? Nàng trừng mắt nhìn, lập tức có phản ứng, có điều, là thấy khách trong tiệm đang nhìn nàng và hắn có hành động kỳ quái, vô thức chụp lấy bả vai của hắn, muốn hắn dừng lại: “Không được, trong tiệm còn có khách…”
Hắn dừng bước, ánh mắt hung ác trừng nàng, nàng nhìn hắn cảm thấy có chút run rẩy, không tự giác dừng lại việc phản đối, rồi thấy hắn hung ác lộ ra nụ cười, cực kỳ lễ phép nói với khách trong quán: “Thật có lỗi, bổn tiệm hôm nay đóng cửa trước thời gian quy định.”
Hắn còn chưa nói xong, trong tiệm còn lại ba bốn vị khách tự giác đứng dậy tính tiền.
“Không cần, coi như là tôi mời mọi người.” Miệng hắn vẫn mang nụ cười nhưng sắc mặt lại không hề có ý cười.
Những người khách cao hứng mừng rỡ, lập tức bước đi không thấy bóng người.
“Này, anh…”
Bạch Vân phản đối, lại bị hắn ném m
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu