Duck hunt
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi-full

Lượt xem :
rồi mới thản nhiên trả lời: “Vâng, thì sao ạ?”

Bên tai Du Nhiên truyền đến một tiếng cười nhẹ, không cần dùng mắt nhìn cô cũng biết lúc này khóe môi Khuất Vân đang mím lại như một khe suối.

Tiếp theo, Khuất Vân yên lặng bỏ đi.

Cẩn thận tính toán lại, hình như đây là lần đầu tiên bọn họ có một cuộc đối thoại có vẻ bình thường.

Từ đầu tới cuối, ánh mắt hai người đều nhìn đến những nhà lãnh đạo trên sân khấu, những người xung quanh không ai phát hiện ra một trận chiến trong thầm lặng đã kết thúc giữa bọn họ.

Bầu trời đầy mùi thuốc súng nhưng hoàn toàn không có một tiếng động.

Không biết ông Trời có cố ý thử thách bọn họ hay không mà mấy ngày diễn ra đại hội thể thao này nhiệt độ không khí đột nhiên tăng vọt, cho dù ngồi trong bóng râm vẫn cảm thấy oi bức không chịu nổi.

Thỉnh thoảng có một cơn gió thổi tới, như một miếng băng gạc rất dày, che kín làn da của người ta, từng lỗ chân lông thấm đầy mồ hôi, dính dính khó chịu.

Du Nhiên tay trái cầm que kem, tay phải cầm quạt, vậy mà vẫn nóng đến muốn bốc hơi.

Không chỉ nóng, Du Nhiên còn cảm thấy rất bực bội.

Bởi vì ngồi dưới cầu thang ngay trước mặt cô chính là sinh vật thần bí dù tất cả sinh vật trên Trái Đất đều diệt vong cũng không rụng một sợi tóc, Khuất Vân.

Chủ nhiệm khoa của Du Nhiên gần đây phải đi học tiến sĩ, bận tối mày tối mặt, vì vậy giao toàn bộ khoa của bọn họ cho Khuất Vân để ý.

Bực bội, chỉ cần nhìn thấy một sợi tóc của Khuất Vân là Du Nhiên đã cảm thấy bực bội.

Du Nhiên không thích để tâm đến những chuyện vụn vặt, vì vậy cô chủ động hướng ánh mắt ra sân vận động, muốn dời đi sự chú ý.

Trên khoảng sân nóng như lửa, một trận đấu đẩy tạ của cả nam lẫn nữ đang được tiến hành, một nữ sinh lưng hùm vai gấu vận nội công, dễ dàng ném quả tạ tới chân trời, quả tạ hóa thành một điểm đen trên bầu trời trong xanh.

Du Nhiên cắn một miếng kem – bội phục.

Sân đấu nhỏ dài hình chữ nhật bên kia, một nam sinh đang run rẩy nâng lên quả tạ như nặng nghìn cân so với cậu ta, dùng hết toàn bộ sức lực, đang định ném nó ra ngoài thì nghe “rắc” một tiếng giữa không trung, cổ tay nhỏ như đậu que trật khớp.

Du Nhiên quạt mạnh vài cái – thông cảm.

Mà lúc này, nữ King Kong vừa mới thắng trận đấu vừa rồi lập tức nhào tới chỗ chàng trai Hàn Quốc, kéo anh ta vào trong lòng, nước mắt nước mũi hô to lời thoại: chồng yêu của em, đừng bỏ em một mình.

Du Nhiên nghẹn ngào – Thật là củ cải với lá cải, một đôi trời sinh.

Thật vất vả mới chuyển được suy nghĩ sang hướng khác, phiền toái đã tự động tìm tới cửa.

Khuất Vân quay đầu lại, gọi tên Du Nhiên: “Nước khoáng sắp hết rồi, phiền em đi mua giúp một bình nhé.”

“Vì sao… lại là tôi?” Trong giọng nói Du Nhiên đầy vẻ đề phòng.

“Bởi vì… chỉ có một mình em có vẻ nhàn hạ.” Khuất Vân mỉm cười, kính mắt lại vang lên một tiếng “tinh”, tia sáng lóe lên.

Du Nhiên không có cách nào phản bác.

Bởi vì hot boy của trường sắp tham dự cuộc thi chạy 100 mét nam nên các bạn học nữ đều đã chạy tới bên cạnh sân chiếm chỗ.

Bởi vì hot girl của trường sắp tham dự cuộc thi bơi ếch 100 mét nữ nên các bạn học nam cũng đã chạy đến cạnh hồ bơi vừa chảy nước miếng vừa nghển cổ nhìn.

Nhìn đi nhìn lại, quả thật chỉ có một mình Du Nhiên là có vẻ nhàn rỗi.

Một giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy từ trên cằm Du Nhiên xuống mặt đất.

Một bình nước khoáng, cô có thể khiêng nổi hay sao?

Du Nhiên luôn cho rằng, nếu đã có người đẩy mình xuống nước thì phải kéo cả hắn theo mới bõ tức.

Vì vậy, cô nhắm mắt lại, mở mắt ra, rồi nói: “Tôi chỉ là một cô gái yếu ớt, năng lực hữu hạn, mời anh đi cùng với tôi.”

Khuất Vân mở miệng, phun ra hai chữ: “Không được.”

“Vì sao?” Du Nhiên híp mắt nhìn.

“Bởi vì.” Khuất Vân chậm rãi lùi về dưới bóng râm, ngón tay hất hất tóc trên trán, dùng một giọng điệu rất tự nhiên mà nói: “Tôi sợ cháy nắng.”

Nhìn khóe miệng như khe suối của Khuất Vân, Du Nhiên cắn chặt răng: “Thật trùng hợp, tôi cũng rất sợ bị cháy nắng, vì vậy, anh tìm người khác vậy.”

Ánh mặt trời xuyên qua tán cây, chiếu xuống gương mặt của Khuất Vân những tia sáng nhỏ như cây kim, anh ta chậm rãi mở miệng: “Tích cực phục vụ cho lớp cũng có thể được cộng thêm hai điểm khi xét học bổng, nếu ngược lại… hậu quả rất nghiêm trọng.”

Du Nhiên luôn cho rằng tội lỗi của con cái không thể trách cha mẹ, nhưng lúc này, cô vô cùng, vô cùng muốn hỏi thăm xem người lớn nhà Khuất Vân là ai.

Học bổng, rất nhiều tờ nhân dân tệ đang không ngừng bay lượn trước mặt Du Nhiên, mê hoặc cô nàng.

Lời thoại kinh điển trong phim truyền hình vang lên bên tai: đối nghịch với tiền chính là kẻ ngu xuẩn.

Du Nhiên không phải kẻ ngu xuẩn, cô cũng không muốn đối nghịch với tiền, vì vậy, cô chọn cách khuất phục.

Đương nhiên, Du Nhiên có thể khinh địch như vậy vì cô nàng nhìn thấy một người.

Nam sinh cao to nhất khóa bọn họ - Đại Hùng.

Đứa bé này đời trước nhất định là người có trình độ như Hạng Vũ ca ca, tay như tay vượn, thắt lưng như ong bắp cày, cao to vạm vỡ, đừng nói là một bình nước khoáng, ngay cả Du Nhiên có khi cậu ta cũng xách lên được.

Vấn đề hiện nay là, Du Nhiên và cậu ta không quá quen thuộc, tự nhiên chạy tới bảo người ta giúp đỡ có vẻ quá mức đường đột.

Ngay thời khắc mấu chốt, gái nhỏ nhà cô vỗ ngực, nũng nịu nói: “Để tớ!”

“Cậu thân với cậu ta lắm à?” Du Nhiên hỏi.

Gái Diệp vuốt vuốt tóc, đôi mắt hạnh khẽ đong đưa: “Thật ra, tớ đã nhận ra cậu ta có ý với tớ từ lâu rồi.”

Không ngờ gấu đen cũng có khẩu vị này, Du Nhiên thoáng giật mình, nhìn gái Diệp õng ẹo đi qua, nói với bạn học Đại Hùng mấy câu.

Chỉ thấy bạn học Đại Hùng tinh thần phấn chấn, đi tới hai ba bước, lời ít ý nhiều nói với Du Nhiên: “Đi.”

Khi rời khỏi sân vận động, dường như Du Nhiên lại nghe phía sau truyền tới một tiếng “tinh”, trong chốc lát đã bốc hơi dưới ánh mặt trời cực nóng.

Một giây tiếp theo, Du Nhiên đã tới được siêu thị bên cạnh trường học, giao tiền, nhận hàng, rời đi.

Cơm Đại Hùng ăn không phải uổng công vô ích, vóc người cũng không vô dụng, cậu ta dễ dàng nhấc cả bình nước lên vai, sải bước trở về.

Siêu thị cách sân vận động một quãng đường không phải nhỏ, Du Nhiên nghĩ, hai người cứ yên lặng như vậy thì thật xấu hổ, do dự một lúc lâu, cuối cùng cô không nhịn được mà nói: “À, cảm ơn cậu nhé.”

“Không có gì, nhưng nhờ cô nhắc nhở bạn cô, nhớ giữ lời hứa.” Đại Hùng trả lời như vậy.

Cả trái tim Du Nhiên đều mọc ra mấy cái lỗ tai – những lời này cũng quá ẩn ý rồi, có chuyện gì, không phải gái nhà mình hứa sẽ trao lần đầu tiên cho Đại Hùng đấy chứ?

Du Nhiên cũng giống như phụ nữ khắp thế giới, đều thích bát quái, cô nàng hồi hộp hỏi: “Cậu ấy hứa với cậu cái gì?”

Đại Hùng nâng bình nước từ bên vai phải đặt sang vai trái, vừa làm vừa nói: “Cậu ta hứa với tôi… Sau này sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa… Tuy như vậy rất quá đáng, nhưng tôi thật sự không chịu được loại ẻo lả như cậu ta.”

Du Nhiên nhìn trời, hít sâu, tiếp tục im lặng.

Đi được nửa đường thì gặp bạn cùng lớp của Đại Hùng, bạn học kia hổn hển nói một hơi dài, đại ý là: chủ nhiệm lớp tìm Đại Hùng có việc gấp, bảo cậu ta nhanh nhanh quay về.

Đối với Du Nhiên mà nói, chuyện này không khác gì sét đánh giữa trời quang – không có Đại Hùng, cô sẽ chết, chết rất thảm.

Gặp chuyện vẫn bình tĩnh là ưu điểm lớn nhất của Du Nhiên, lúc này, cô nhớ lại âm thanh vang lên rồi biến mắt dưới ánh mặt trời cực nóng vừa rồi, cũng hỏi ra vấn đề then chốt: “Thầy Khuất có ở cùng với chủ nhiệm lớp các cậu không?”

Đáp án đã được khẳng định rồi.

Nhìn bóng lưng Đại Hùng đi xa, rồi lại nhìn bình nước nặng trịch dưới đất, hận thù của Du Nhiên đối với Khuất Vân lại tăng lên một bậc.

Dưới ánh mặt trời hừng hực, khiêng một bình nước khoáng, Du Nhiên đổ mồ hôi như mưa, nóng tới mức hoa mắt.

Nhưng ngay trong lúc đang chật vật thế này, Du Nhiên vô cùng, vô cùng rõ ràng cảm nhận được câu nói “họa vô đơn chí”.

Đám người của khoa thể dục đang nói nói cười cười đi tới, dẫn đầu chính là anh chàng thể dục thiếu chút nữa đã cùng Du Nhiên trở thành một đôi hồ điệp kia, và cả vị đàn chị quyền cao chức trọng nữa.

Đây có lẽ là oan gia ngõ hẹp phiên bản hiện thực mà mọi người hay nói chăng.

Không cần soi gương Du Nhiên cũng biết dáng vẻ khiêng nước khoáng của mình hoàn toàn không có chút thục nữ.

Vì vậy, cô nàng đặt bình nước xuống đất, quay đầu, ra vẻ đang ngắm cảnh.

Nhưng cô đã đánh giá thấp mối thù giữa khoa thể dục và khoa tâm lý – mấy người khoa thể dục dừng lại bên cạnh cô.

“Em gái này, em vừa từ phòng xông hơi ra đấy à?” Giọng điệu của bà chị này tất nhiên là chẳng lương thiện gì.

Những lời này thật sự không hề buồn cười, nhưng vì lúc này Du Nhiên đang là kẻ địch trong mắt bọn họ, nên những người trong khoa thể dục đều rú lên cười.

Còn anh chàng thể dục suýt chút nữa trở thành người bạn trai thứ hai trong cuộc đời của Du Nhiên cũng không ra mặt, đang làm một chuyện giống như cô nàng – quay đầu, ngắm phong cảnh.

Nơi này không thể ở lâu, Du Nhiên thầm thở dài, sau đó nhướng mày, bỗng dùng một sức mạnh thần kỳ, nhấc bình nước lên, đi về phía sân vận động.

“Em gái à, cẩn thận trẹo lưng đấy nhé!”

Bà chị kia tiếp tục trêu chọc, rồi lại kéo theo một trận cười như trước.

Từ nhỏ Du Nhiên đã là kẻ rất sợ chết, nhìn tình huống lúc này, rõ ràng nếu chỉ dựa vào sức mình, ngay cả móng tay của bà chị kia cũng không chạm tới được, vì vậy, cô coi như không nghe thấy, sải bước, mang theo bình nước trở về.

Trên đường đi, mồ hôi đổ ra như mưa, tưới mát không ít đất đai.

Khi về được đến sân vận động, lưng áo Du Nhiên đã ướt đẫm, toàn thân chỉ còn một hơi thở, hít vào không được, thở ra không xong, chỉ có thể ngã xuống bậc thang, nhắm mắt, há mồm thở dốc.

Một lát sau, có một bóng đen che khuất gương mặt cô, tiếp đó là là giọng nói của Khuất Vân: “Mệt à?”

Du Nhiên trợn mắt, nhìn Khuất Vân đang khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn cô.

Anh ta rất cao, đây là cảm nhận đầu tiên của Du Nhiên, từ góc độ của cô nhìn lên, mái tóc Khuất Vân nhiễm một màu vàng óng ánh, cành lá lay động phía sau tạo thành cảnh nền cho anh ta.

Gương mặt đẹp đẽ kia ánh lên màu xanh lục của lá cây, Du Nhiên phải thừa nhận, anh ta rất đẹp trai.

Nhưng, dù có đẹp trai đến thế nào chăng nữa, kẻ thù vẫn cứ là kẻ thù.

Du Nhiên dùng chút sức lực cuối cùng để đứng lên, lắc lư rồi đứng thẳng, cố gắng nhìn thẳng vào Khuất Vân.

Đây cũng không phải một chuyện khó khăn, dù sao dưới chân Du Nhiên còn có một bậc cầu thang cao hai mươi phân.

Chiều cao hơi thiếu một chút đã có bậc thang bù, khí thế của Du Nhiên cũng b
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT481/481