Tiểu thuyết Cưới Sau Một Đêm-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 43814292
|
lòng, cho nên tôi từ từ ra khỏi rừng, không có kinh động đến một mảnh lá cây.
Từ sau đêm đó, Lâm Triết quan tâm đến tôi hơn, không khách khí đối đãi với tôi nữa, thậm chí thích thâm tình nhìn tôi thật lâu đến ngẩn người, nhưng tôi rất rõ ràng, anh thật ra là đang xuyên thấu qua tôi tìm kiếm bóng dáng của phu nhân hiệu trưởng mà thôi.
Theo như quan sát tôi biết được, phu nhân hiệu trưởng bây giờ là vợ thứ hai của ông ta, số tuổi của bọn họ chênh lệch rất lớn. Ngày trước cô ta trẻ trung, tướng mạo xinh đẹp, đứng cùng Lâm Triết quả là xứng đôi vừa lứa, bất đắc dĩ vì những nguyên nhân khó nói mà tách ra, sau Lâm Triết lại phát hiện tôi cùng với phu nhân hiệu trưởng có khí chất và vẻ mặt khá giống, cho nên ích kỷ đem tôi làm người thế thân.
Tôi vẫn bất động thanh sắc, để cho Lâm Triết tự mình lựa chọn, bởi vì không muốn duy trì những tình cảm miễn cưỡng.
Cuối cùng, Lâm Triết nói cho tôi biết anh muốn từ chức ra nước ngoài, tôi biết cuối cùng anh đã lựa chọn hiệu trưởng phu nhân, nói cho hoa mỹ là ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, kỳ thực là cùng cô tôi bỏ trốn.
Cho nên khi Lâm Triết nói thế, tôi chủ động đề nghị chia tay cùng anh. Sau khi nói ra, tôi tựa hồ có thể thở phào nhẹ nhõm, xem ra so sánh với người tình, anh có vẻ hơn hẳn thân phận đại ca nhà bên cạnh của tôi rồi.
Cười mỉa đưa tiễn một đôi cẩu nam nữ bí mật bỏ trốn, mối tình đầu của tôi đến đây là kết thúc, không nghĩ sẽ có thể kiên cường được như trong tưởng tượng, tôi khi đó còn rơi không ít nước mắt, trong lòng cũng ê ẩm mãi không thôi.
Xem ra học sinh cấp hai còn chưa thành người đã nói yêu đương đúng là làm cho người ta khó có thể thích ứng.
"Ah? Nói như vậy, tình cảm của hai người hẳn là coi như sai lạc phải không?"
Hàn Lỗi nói một câu nhàn nhạt đem tôi từ trong hồi ức kéo về.
Tôi đem ánh mắt chuyển hướng Hàn Lỗi, nguy rồi, người này mặc dù đang cười nhưng trong mắt không có chút ý cười nào, hoàn toàn có thể nói là trạng thái ngoài cười mà bên trong không cười, hơn nữa ngữ điệu đó còn có chút kỳ quái nữa.
Tôi cười mỉa một chút, thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Cuối cùng Lâm Triết vẫn lấy lí do ôn lại chuyện cũ cùng thảo luận công việc chi tiết để mời tôi cùng đi ăn tối.
Buổi tối, ngồi ở trong quán ăn cao cấp, tôi cùng với Lâm Triết cúi đầu ăn cơm giống như năm đó cả hai vẫn còn yêu nhau, cùng dùng bữa chung vậy.
Sau khi ăn xong, Lâm Triết rót rượu đỏ cho hai bên, bắt đầu tán gẫu.
"Gặp lại em thành đạt như thế, anh thật sự cao hứng thay cho em đấy.” Lâm Triết cười nói.
Tôi không có ý tốt gảy một chút tóc, xấu hổ nói: "Làm gì có, đó chỉ là lời nói giỡn của tổng tài mà thôi.”
"Đúng rồi, tình cảm giữa anh và học tỷ lúc đó tốt đến mức khiến người ta hâm mộ nha! Lần này sao không cùng học tỷ trở về ah?” Thật ra thì hiệu trưởng phu nhân cũng đã từng là học sinh của trường chúng tôi, bởi vì không biết tên của nàng nên tôi chỉ có thể xưng nàng là học tỷ (đàn chị khoá trên).
Nghe tôi nói thế, ánh mắt Lâm Triết đột nhiên tối sầm lại, một tia mất mát chợt loé lên, nhìn đến tôi thì lại khôi phục gió êm sóng lặng, anh cười nói: “Chúng tôi chia tay rồi.”
Tại sao có thể như vậy chứ, tin tức này khiến cho tôi quá mức kinh hãi, dù sao năm đó bọn họ cũng yêu nhau đến chết đi sống lại, còn bỏ trốn nữa cơ mà.
"A, không tốt, em thật vô tâm." Tôi thật sự không biết nên nói cái gì bây giờ.
"Ha ha, vì sao phải nói xin lỗi chứ, thật ra thì nguyên nhân của bọn anh chỉ là vì tính cách không hợp mà thôi." Anh nhún nhún vai, vẻ mặt không thèm để ý nói.
Cười mỉa, giờ phút này tôi chỉ biết cười mỉa.
"Hôm nay một lần nữa thấy em, anh lại hối hận, hối hận vì đã rời bỏ em." Anh đột nhiên đem thân thể nghiêng về phía trước, cùng tôi mặt đối mặt chân thành nói.
"Nhưng mà, em đã kết hôn rồi!" Lo bị nhìn đến tôi không nhịn được bật thốt lên.
"Ai nha, đã tới chậm một bước."
Lâm Triết nói xong liền ngồi trở lại trên ghế, giơ cao chén rượu, trong mắt hiện lên ánh nhìn tôi khó có thể hình dung, sau đó cười nói: “Nhưng chuyện đó chẳng đáng là gì, kết hôn vẫn có thể ly hôn, dù sao anh vẫn quyết định theo đuổi em một lần nữa.”
Anh làm sao lại có thể nói như thế chứ, giống như tôi phải đứng ở nguyên chỗ chờ anh, hơn nữa nghe ngữ khí của người này, thật giống như chỉ có thể cùng anh chia tay mà không thể kết hôn vậy. Thật là xin lỗi, nếu là trước đây khi tôi chưa gặp được Hàn Lỗi thì có lẽ tôi đã động tâm, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa, tôi đây chính là ngọn cỏ ngon khinh thường kẻ giống ngựa đầu đàn biết sai quay đầu như anh ta.
Nhưng dù sao cũng từng có với nhau một cuộc tình, vì vậy tôi quyết định phải nhớ là dùng một phương pháp ít đả thương người nhất để cự tuyệt anh.
Đúng lúc tôi vẫn còn đang do dự thì nghe thấy thanh âm của Hàn Lỗi.
"Ái chà! Đây không phải là Lâm tiên sinh sao?"
Hàn Lỗi đột nhiên xuất hiện ưu nhã hướng tới phía chúng tôi, cuối cùng đứng ở bên cạnh tôi, dối trá nhìn Lâm Triết chào hỏi nói.
Dối trá a dối trá, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, ngươi chẳng những nụ cười dối trá, nói liên tục nói giọng cũng dối trá ah.
Lâm Triết sửng sốt một chút, sau đó mặt không đổi sắc trả lời: "Đúng vậy a, thật là trùng hợp, Hàn tổng cũng tới chỗ này ăn cơm sao?"
Hàn Lỗi cười càng thêm rực rỡ , đặt mông ngồi vào bên cạnh tôi, vươn tay tính ôm eo của tôi, trong mắt không có chút ý cười nào nói: "Không có, tôi là tới tìm vợ mình, ai bảo cô ấy đi theo người đàn ông khác ăn cơm mà để cho tôi phải vườn không nhà trống chứ!"
Lâm Triết dùng ánh mắt nghi vấn nhìn tôi, nụ cười trên mặt tựa hồ có chút biến hình.
"Ha ha…" tôi cười mỉa hai tiếng, "Một lần nữa giới thiệu một chút a, Hàn tổng thật ra thì còn là chồng của em nữa." Sau đó quay đầu nhỏ giọng ở bên tai Hàn Lỗi nói: "Vị Lâm tiên sinh này thật ra còn là mối tình đầu của em nữa!"
Nghe vậy, Hàn Lỗi trợn to hai mắt, vẻ mặt thành thật hết sức tôn kính đối với Lâm Triết hô: "Thì ra là tiền bối a!"
Tiền bối... Anh gọi Lâm Triết là tiền bối
Tôi vội vàng cúi đầu, cố nén nụ cười thiếu chút nữa là phốc ra.
Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, anh thật sự là kẻ thật tài tình!
Chương 12: Khi đàn ông ghen thì không dễ chọc
Trên thế giới này trừ đàn bà điên không nên chọc ra, đàn ông đang ghen lại càng không được chọc.
Câu nói “Tiền bối” kia của Hàn Lỗi vô cùng ngọt ngào giàu tình cảm khiến cho Lâm Triết mặt mày biến sắc, càng ngày càng trở nên đen hơn. Tôi nghĩ trăm phần trăm là bị giọng điệu vừa thật tình vừa tôn kính lại hàm chứa chút châm chọc của Hàn Lỗi chọc cho phát điên.
Cho nên, nhờ có Hàn Lỗi da mặt cực dày liên tục quấy rầy, cuối cùng, bữa cơm của chúng tôi cũng kết thúc trong sự qua loa.
Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, Hàn Lỗi ngay lập tức nằm lên trên giường trưng ra vẻ mặt quấn quýt hết mức.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm nhìn thấy thế liền bĩu môi, khẽ thở dài, xem ra nếu không đem quan hệ của mình cùng Lâm Triết nói ra cho rõ ràng, tối nay tôi chắc chắn không được ngủ yên, cho nên đành biết điều một chút leo lên giường, cùng anh mặt đối mặt.
“Hạ Anh lớn mật cuồng đồ, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị! Thành thật khai báo quan hệ giữa mình và Lâm Triết mau!” Hàn Lỗi không đeo kính, dạng chân khoanh tay, dùng vẻ mặt hung thần ác sát lớn tiếng nói.
Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị. Thật sao?
Tôi nghiêm chỉnh ngồi xếp bằng lại, khoé miệng khẽ co giật hai cái, chậm rãi giơ tay lên lau những giọt mồ hôi hột chảy xuống trên trán, sau đó dùng ngôn ngữ hết sức ngắn gọn và sâu sắc nói cho anh biết mình và Lâm Triết quen nhau như thế nào, mến nhau ra sao và chia tay sau đó.
“Ừm…” Nghe xong những lời thẳng thắn của tôi, Hàn Lỗi trầm mặc ậm ừ một tiếng, sau đó cúi đầu ngẩn người nhìn cái giường.
Anh vò đầu bứt tai một hồi lâu làm cho mắt tôi mỏi không chịu nổi, đành đưa tay xoa bóp hai mắt, tính toán xem nên làm gì để nhắc nhở kẻ đang phát ngốc đằng kia là thời gian ngủ đã tới.
Đang lúc tôi ngồi xếp bằng mơ gặp chu công thì thanh âm của Hàn Lỗi lại vang lên.
“Chuyện đó…Nghĩa là em đối với anh ta vẫn nhớ mãi không quên sao?”
“Ách…cái này…” Tôi nghiêng đầu tỏ vẻ trầm tư suy nghĩ nói.
“Cái gì! Em còn dám nhập tâm suy tư như vậy?” Hàn Lỗi bị nét mặt của tôi kích thích, nghiến răng nghiến lợi rống to.
Tôi xoa xoa lỗ tai, thanh âm của người này thật là lớn quá đi thôi.
Tôi bèn gối đầu lên đùi của Hàn Lỗi, thoải mái nằm xong mới chăm chú nhìn gương mắt tuấn tú ở phía trên đầu mình, nhẹ nhàng cười nói. “Thành thật ra thì, mỗi một người đàn bà đều đối với mối tình đầu của mình nhớ mãi không quên, em cũng không ngoại lệ, mặc dù sớm đã không còn những rung động như lúc ban đầu, nhưng nói thế nào cũng là một đoạn kí ức không cách nào quên được, em không dám cam đoạn trong cuộc sống sau này sẽ không nhớ đến anh ta, nhưng mà em đảm bảo với anh, em nhất định sẽ không rời bỏ anh, em đối với anh ta chỉ còn là bạn bè thuần tuý, cho nên, anh nhất định không được suy nghĩ bậy bạ, nói đi, hay là anh không hề tín nhiệm em, đối với em không hề có lòng tin nào hết?”
Nghe xong lời bộc bạch thâm tình của tôi, nụ cười của Hàn Lỗi dần lớn hơn, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo cuồng vọng nói: “Nói giỡn, anh sẽ không tin tưởng em sao? Làm sao có thể không tin tưởng em được cơ chứ? Anh luôn luôn rất tự tin với mình, con mắt nào của em thấy anh không tin tưởng mị lực bản thân chứ?”
Tôi lạnh lùng nhìn khuôn mặt đùa bỡn với nụ cười ngu ngốc của anh, rất muốn nói cho người này biét thật ra thì cả hai con mắt của tôi đều thấy anh không hề tin tưởng chút nào hết.
Tiếng cười dừng lại, Hàn Lỗi cúi thấp xuống mặt đối mặt với tôi, tròng mắt đen sâu thẳm, bắt được ánh nhìn của tôi xong thì nhếch miệng, môi mỏng khẽ mở: “Làm sao bây giờ, anh thật sự là không có lòng tin đâu, cho nên, chúng ta dùng thân thể kết hợp làm phương pháp để tạo dựng lòng tin không thể phá vỡ, được không?”
Người đàn ông này, cầu hoan thì cứ cầu hoan đi, lại còn bày đặt tìm cớ này nọ nữa.
Cảm thụ được anh bắt đầu phát ra hormone phái nam, làm sao bây giờ, tôi cũng muốn cùng anh kết hợp làm một nha.
Vậy cũng tốt, chúng tôi tắt đèn đắp chăn bông là được.
Xuỵt! Không nên ầm ĩ nha!
Ngày thứ hai, Lâm Triết quả nhiên hành động thật, tìm một cái cớ để chúng tôi có thể một mình chung đụng, mà cái cớ đó thì hết lần này đến lần khác làm cho không ai có thể cự tuyệt được.
Hàn Lỗi tâm không cam tình không muốn, ngoài cười nhưng trong không cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy cũng tốt, hai người cứ việc cùng nhau tham khảo nghiên cứu cho tốt, sớm hoàn thành công việc!”
Sau đó, đứng ở cửa phòng làm việc đưa mắt nhìn tôi và Lâm Triết cùng nhau rời đi.
Không sai, Lâm Triết lấy cớ rất đơn giản, đó chính là yêu cầu cùng tôi cùng nhau thảo luận chi tiết công việc.
Mà Hàn Lỗi thật sự phát hoả vô cùng chẳng phải vì chúng tôi một mình chung đụng không thôi, cho dù Lâm Triế
QUAY LẠITừ sau đêm đó, Lâm Triết quan tâm đến tôi hơn, không khách khí đối đãi với tôi nữa, thậm chí thích thâm tình nhìn tôi thật lâu đến ngẩn người, nhưng tôi rất rõ ràng, anh thật ra là đang xuyên thấu qua tôi tìm kiếm bóng dáng của phu nhân hiệu trưởng mà thôi.
Theo như quan sát tôi biết được, phu nhân hiệu trưởng bây giờ là vợ thứ hai của ông ta, số tuổi của bọn họ chênh lệch rất lớn. Ngày trước cô ta trẻ trung, tướng mạo xinh đẹp, đứng cùng Lâm Triết quả là xứng đôi vừa lứa, bất đắc dĩ vì những nguyên nhân khó nói mà tách ra, sau Lâm Triết lại phát hiện tôi cùng với phu nhân hiệu trưởng có khí chất và vẻ mặt khá giống, cho nên ích kỷ đem tôi làm người thế thân.
Tôi vẫn bất động thanh sắc, để cho Lâm Triết tự mình lựa chọn, bởi vì không muốn duy trì những tình cảm miễn cưỡng.
Cuối cùng, Lâm Triết nói cho tôi biết anh muốn từ chức ra nước ngoài, tôi biết cuối cùng anh đã lựa chọn hiệu trưởng phu nhân, nói cho hoa mỹ là ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, kỳ thực là cùng cô tôi bỏ trốn.
Cho nên khi Lâm Triết nói thế, tôi chủ động đề nghị chia tay cùng anh. Sau khi nói ra, tôi tựa hồ có thể thở phào nhẹ nhõm, xem ra so sánh với người tình, anh có vẻ hơn hẳn thân phận đại ca nhà bên cạnh của tôi rồi.
Cười mỉa đưa tiễn một đôi cẩu nam nữ bí mật bỏ trốn, mối tình đầu của tôi đến đây là kết thúc, không nghĩ sẽ có thể kiên cường được như trong tưởng tượng, tôi khi đó còn rơi không ít nước mắt, trong lòng cũng ê ẩm mãi không thôi.
Xem ra học sinh cấp hai còn chưa thành người đã nói yêu đương đúng là làm cho người ta khó có thể thích ứng.
"Ah? Nói như vậy, tình cảm của hai người hẳn là coi như sai lạc phải không?"
Hàn Lỗi nói một câu nhàn nhạt đem tôi từ trong hồi ức kéo về.
Tôi đem ánh mắt chuyển hướng Hàn Lỗi, nguy rồi, người này mặc dù đang cười nhưng trong mắt không có chút ý cười nào, hoàn toàn có thể nói là trạng thái ngoài cười mà bên trong không cười, hơn nữa ngữ điệu đó còn có chút kỳ quái nữa.
Tôi cười mỉa một chút, thật sự không biết nên trả lời thế nào.
Cuối cùng Lâm Triết vẫn lấy lí do ôn lại chuyện cũ cùng thảo luận công việc chi tiết để mời tôi cùng đi ăn tối.
Buổi tối, ngồi ở trong quán ăn cao cấp, tôi cùng với Lâm Triết cúi đầu ăn cơm giống như năm đó cả hai vẫn còn yêu nhau, cùng dùng bữa chung vậy.
Sau khi ăn xong, Lâm Triết rót rượu đỏ cho hai bên, bắt đầu tán gẫu.
"Gặp lại em thành đạt như thế, anh thật sự cao hứng thay cho em đấy.” Lâm Triết cười nói.
Tôi không có ý tốt gảy một chút tóc, xấu hổ nói: "Làm gì có, đó chỉ là lời nói giỡn của tổng tài mà thôi.”
"Đúng rồi, tình cảm giữa anh và học tỷ lúc đó tốt đến mức khiến người ta hâm mộ nha! Lần này sao không cùng học tỷ trở về ah?” Thật ra thì hiệu trưởng phu nhân cũng đã từng là học sinh của trường chúng tôi, bởi vì không biết tên của nàng nên tôi chỉ có thể xưng nàng là học tỷ (đàn chị khoá trên).
Nghe tôi nói thế, ánh mắt Lâm Triết đột nhiên tối sầm lại, một tia mất mát chợt loé lên, nhìn đến tôi thì lại khôi phục gió êm sóng lặng, anh cười nói: “Chúng tôi chia tay rồi.”
Tại sao có thể như vậy chứ, tin tức này khiến cho tôi quá mức kinh hãi, dù sao năm đó bọn họ cũng yêu nhau đến chết đi sống lại, còn bỏ trốn nữa cơ mà.
"A, không tốt, em thật vô tâm." Tôi thật sự không biết nên nói cái gì bây giờ.
"Ha ha, vì sao phải nói xin lỗi chứ, thật ra thì nguyên nhân của bọn anh chỉ là vì tính cách không hợp mà thôi." Anh nhún nhún vai, vẻ mặt không thèm để ý nói.
Cười mỉa, giờ phút này tôi chỉ biết cười mỉa.
"Hôm nay một lần nữa thấy em, anh lại hối hận, hối hận vì đã rời bỏ em." Anh đột nhiên đem thân thể nghiêng về phía trước, cùng tôi mặt đối mặt chân thành nói.
"Nhưng mà, em đã kết hôn rồi!" Lo bị nhìn đến tôi không nhịn được bật thốt lên.
"Ai nha, đã tới chậm một bước."
Lâm Triết nói xong liền ngồi trở lại trên ghế, giơ cao chén rượu, trong mắt hiện lên ánh nhìn tôi khó có thể hình dung, sau đó cười nói: “Nhưng chuyện đó chẳng đáng là gì, kết hôn vẫn có thể ly hôn, dù sao anh vẫn quyết định theo đuổi em một lần nữa.”
Anh làm sao lại có thể nói như thế chứ, giống như tôi phải đứng ở nguyên chỗ chờ anh, hơn nữa nghe ngữ khí của người này, thật giống như chỉ có thể cùng anh chia tay mà không thể kết hôn vậy. Thật là xin lỗi, nếu là trước đây khi tôi chưa gặp được Hàn Lỗi thì có lẽ tôi đã động tâm, nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa, tôi đây chính là ngọn cỏ ngon khinh thường kẻ giống ngựa đầu đàn biết sai quay đầu như anh ta.
Nhưng dù sao cũng từng có với nhau một cuộc tình, vì vậy tôi quyết định phải nhớ là dùng một phương pháp ít đả thương người nhất để cự tuyệt anh.
Đúng lúc tôi vẫn còn đang do dự thì nghe thấy thanh âm của Hàn Lỗi.
"Ái chà! Đây không phải là Lâm tiên sinh sao?"
Hàn Lỗi đột nhiên xuất hiện ưu nhã hướng tới phía chúng tôi, cuối cùng đứng ở bên cạnh tôi, dối trá nhìn Lâm Triết chào hỏi nói.
Dối trá a dối trá, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, ngươi chẳng những nụ cười dối trá, nói liên tục nói giọng cũng dối trá ah.
Lâm Triết sửng sốt một chút, sau đó mặt không đổi sắc trả lời: "Đúng vậy a, thật là trùng hợp, Hàn tổng cũng tới chỗ này ăn cơm sao?"
Hàn Lỗi cười càng thêm rực rỡ , đặt mông ngồi vào bên cạnh tôi, vươn tay tính ôm eo của tôi, trong mắt không có chút ý cười nào nói: "Không có, tôi là tới tìm vợ mình, ai bảo cô ấy đi theo người đàn ông khác ăn cơm mà để cho tôi phải vườn không nhà trống chứ!"
Lâm Triết dùng ánh mắt nghi vấn nhìn tôi, nụ cười trên mặt tựa hồ có chút biến hình.
"Ha ha…" tôi cười mỉa hai tiếng, "Một lần nữa giới thiệu một chút a, Hàn tổng thật ra thì còn là chồng của em nữa." Sau đó quay đầu nhỏ giọng ở bên tai Hàn Lỗi nói: "Vị Lâm tiên sinh này thật ra còn là mối tình đầu của em nữa!"
Nghe vậy, Hàn Lỗi trợn to hai mắt, vẻ mặt thành thật hết sức tôn kính đối với Lâm Triết hô: "Thì ra là tiền bối a!"
Tiền bối... Anh gọi Lâm Triết là tiền bối
Tôi vội vàng cúi đầu, cố nén nụ cười thiếu chút nữa là phốc ra.
Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, anh thật sự là kẻ thật tài tình!
Chương 12: Khi đàn ông ghen thì không dễ chọc
Trên thế giới này trừ đàn bà điên không nên chọc ra, đàn ông đang ghen lại càng không được chọc.
Câu nói “Tiền bối” kia của Hàn Lỗi vô cùng ngọt ngào giàu tình cảm khiến cho Lâm Triết mặt mày biến sắc, càng ngày càng trở nên đen hơn. Tôi nghĩ trăm phần trăm là bị giọng điệu vừa thật tình vừa tôn kính lại hàm chứa chút châm chọc của Hàn Lỗi chọc cho phát điên.
Cho nên, nhờ có Hàn Lỗi da mặt cực dày liên tục quấy rầy, cuối cùng, bữa cơm của chúng tôi cũng kết thúc trong sự qua loa.
Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, Hàn Lỗi ngay lập tức nằm lên trên giường trưng ra vẻ mặt quấn quýt hết mức.
Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm nhìn thấy thế liền bĩu môi, khẽ thở dài, xem ra nếu không đem quan hệ của mình cùng Lâm Triết nói ra cho rõ ràng, tối nay tôi chắc chắn không được ngủ yên, cho nên đành biết điều một chút leo lên giường, cùng anh mặt đối mặt.
“Hạ Anh lớn mật cuồng đồ, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị! Thành thật khai báo quan hệ giữa mình và Lâm Triết mau!” Hàn Lỗi không đeo kính, dạng chân khoanh tay, dùng vẻ mặt hung thần ác sát lớn tiếng nói.
Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, phản kháng sẽ nghiêm trị. Thật sao?
Tôi nghiêm chỉnh ngồi xếp bằng lại, khoé miệng khẽ co giật hai cái, chậm rãi giơ tay lên lau những giọt mồ hôi hột chảy xuống trên trán, sau đó dùng ngôn ngữ hết sức ngắn gọn và sâu sắc nói cho anh biết mình và Lâm Triết quen nhau như thế nào, mến nhau ra sao và chia tay sau đó.
“Ừm…” Nghe xong những lời thẳng thắn của tôi, Hàn Lỗi trầm mặc ậm ừ một tiếng, sau đó cúi đầu ngẩn người nhìn cái giường.
Anh vò đầu bứt tai một hồi lâu làm cho mắt tôi mỏi không chịu nổi, đành đưa tay xoa bóp hai mắt, tính toán xem nên làm gì để nhắc nhở kẻ đang phát ngốc đằng kia là thời gian ngủ đã tới.
Đang lúc tôi ngồi xếp bằng mơ gặp chu công thì thanh âm của Hàn Lỗi lại vang lên.
“Chuyện đó…Nghĩa là em đối với anh ta vẫn nhớ mãi không quên sao?”
“Ách…cái này…” Tôi nghiêng đầu tỏ vẻ trầm tư suy nghĩ nói.
“Cái gì! Em còn dám nhập tâm suy tư như vậy?” Hàn Lỗi bị nét mặt của tôi kích thích, nghiến răng nghiến lợi rống to.
Tôi xoa xoa lỗ tai, thanh âm của người này thật là lớn quá đi thôi.
Tôi bèn gối đầu lên đùi của Hàn Lỗi, thoải mái nằm xong mới chăm chú nhìn gương mắt tuấn tú ở phía trên đầu mình, nhẹ nhàng cười nói. “Thành thật ra thì, mỗi một người đàn bà đều đối với mối tình đầu của mình nhớ mãi không quên, em cũng không ngoại lệ, mặc dù sớm đã không còn những rung động như lúc ban đầu, nhưng nói thế nào cũng là một đoạn kí ức không cách nào quên được, em không dám cam đoạn trong cuộc sống sau này sẽ không nhớ đến anh ta, nhưng mà em đảm bảo với anh, em nhất định sẽ không rời bỏ anh, em đối với anh ta chỉ còn là bạn bè thuần tuý, cho nên, anh nhất định không được suy nghĩ bậy bạ, nói đi, hay là anh không hề tín nhiệm em, đối với em không hề có lòng tin nào hết?”
Nghe xong lời bộc bạch thâm tình của tôi, nụ cười của Hàn Lỗi dần lớn hơn, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếp theo cuồng vọng nói: “Nói giỡn, anh sẽ không tin tưởng em sao? Làm sao có thể không tin tưởng em được cơ chứ? Anh luôn luôn rất tự tin với mình, con mắt nào của em thấy anh không tin tưởng mị lực bản thân chứ?”
Tôi lạnh lùng nhìn khuôn mặt đùa bỡn với nụ cười ngu ngốc của anh, rất muốn nói cho người này biét thật ra thì cả hai con mắt của tôi đều thấy anh không hề tin tưởng chút nào hết.
Tiếng cười dừng lại, Hàn Lỗi cúi thấp xuống mặt đối mặt với tôi, tròng mắt đen sâu thẳm, bắt được ánh nhìn của tôi xong thì nhếch miệng, môi mỏng khẽ mở: “Làm sao bây giờ, anh thật sự là không có lòng tin đâu, cho nên, chúng ta dùng thân thể kết hợp làm phương pháp để tạo dựng lòng tin không thể phá vỡ, được không?”
Người đàn ông này, cầu hoan thì cứ cầu hoan đi, lại còn bày đặt tìm cớ này nọ nữa.
Cảm thụ được anh bắt đầu phát ra hormone phái nam, làm sao bây giờ, tôi cũng muốn cùng anh kết hợp làm một nha.
Vậy cũng tốt, chúng tôi tắt đèn đắp chăn bông là được.
Xuỵt! Không nên ầm ĩ nha!
Ngày thứ hai, Lâm Triết quả nhiên hành động thật, tìm một cái cớ để chúng tôi có thể một mình chung đụng, mà cái cớ đó thì hết lần này đến lần khác làm cho không ai có thể cự tuyệt được.
Hàn Lỗi tâm không cam tình không muốn, ngoài cười nhưng trong không cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy cũng tốt, hai người cứ việc cùng nhau tham khảo nghiên cứu cho tốt, sớm hoàn thành công việc!”
Sau đó, đứng ở cửa phòng làm việc đưa mắt nhìn tôi và Lâm Triết cùng nhau rời đi.
Không sai, Lâm Triết lấy cớ rất đơn giản, đó chính là yêu cầu cùng tôi cùng nhau thảo luận chi tiết công việc.
Mà Hàn Lỗi thật sự phát hoả vô cùng chẳng phải vì chúng tôi một mình chung đụng không thôi, cho dù Lâm Triế
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu