Tiểu thuyết Đừng Nhân Danh Tình Yêu-full
| Lượt xem : |
m, lại nghĩ ngày mai mình cũng phải đi làm chi bằng về nhà mẹ trước cho xong. Thấy phía chân trời dần hửng sáng, cô bèn đứng dậy bước ra khỏi cửa.
Cửa mở ra, cô thấy người kia vẫn đang đợi ở ngoài, điều này ngoài dự tính của cô, đầu óc lại trở nên mông lung, cô từ từ bước tới. Lần này Lục Trình Vũ không giữ cô lại nữa, cô đi đâu anh đi đó, cô lên taxi, anh bèn lái xe theo sát, không gần không xa. Về đến nhà mẹ, cô vừa bước vào là khoá trái hai vòng. Sau đó cô nghe thấy bên ngoài có tiếng người đang mở khoá, Lục Trình Vũ đẩy cửa bước vào, khẽ đung đưa chìa khoá trong tay:
- Trước khi đi Bắc Kinh mẹ đưa chùm chìa khoá này cho anh. – Anh nói. – Dằn vặt cả đêm rồi, em đi ngủ trước đi, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi.
Cô nói:
- Anh mới là dằn vặt,
Anh ngẫm nghĩ:
- Lúc nào chúng ta nói chuyện tử tế sau, nhưng bây giờ em cần nghỉ ngơi.
Cô không nói gì, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn anh, nói một cách bình tĩnh:
- Rất xin lỗi vì đã đọc nhật ký của hai người, cũng may chưa đọc hết, sau này cũng sẽ không đọc nữa. Em mặc kệ thời gian hai người cùng đi du học đã xảy ra những chuyện gì, cũng mặc kệ những chuyện này anh xử lý có vấn đề gì không, em chỉ suy xét mọi việc đang xảy ra từ góc độ của bản thân mình mà thôi. – Cô ngừng lại, hít sâu một hơi. – Trước đây em cảm thấy mình chưa có cơ hội, nhưng hiện giờ, cho dù anh có cho em thời gian mười năm, hai mươi năm, em cũng không thể nào đối với anh giống như cô ấy, cả đời này, vĩnh viễn em không thể nào làm được. – Cô không kìm được, nghẹn ngào. – Em vĩnh viễn không thể một lòng một dạ nhớ thương một người giống như cô ấy, em đã qua độ tuổi si tình rồi, những chuyện trước đây đã gặp phải khiến em luôn cảm thấy có những chuyện còn quan trọng hơn cần làm, không thể nào coi chuyện tình cảm này là toàn bộ cuộc sống của mình. – Cô cố nén nước mắt, gắng hết sức để nói thật bình tĩnh. – Chỉ riêng điều này thôi, sao anh có thể cam lòng ở bên em chứ, sao anh có thể hoàn toàn buông cô ấy được? Nếu em gặp một người như vậy, em cũng không buông được…
Cô đưa tay bịt mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra qua những kẽ ngón tay.
Lục Trình Vũ đăm chiêu nhìn cô, bất chợt thở dài một hơi nặng nề.
Nghe tiếng thở dài này, Đồ Nhiễm như cảm thấy toàn thân tê dại, đau khổ hoặc vui mừng, hết thảy mọi cảm xúc đều biến mất không dấu vết, tựa hồ như ngăn cách giữa họ không chỉ là một người, mà là trăm sông ngàn núi.
Cô ngừng khóc:
- Nếu anh có dự định khác, em sẽ không cản anh, cản cũng chẳng có nghĩa lý gì, đúng không?
Cô lau mặt, bước vào phòng mình, tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Một lúc sau cô lấy ra chiếc phong bì mỏng, sau đó từ từ xé tan cả bì thư, cuối cùng vứt vào cái sọt đựng giấy vụn dưới gầm bàn.
Lục Trình Vũ đứng ở cửa phòng nhìn cô.
Cô nói:
- Anh đi đi, em muốn ngủ một lúc rồi mới đi làm.
Cô đưa tay khép cửa phòng, nhưng bị người đứng ngoài nhẹ nhàng chặn lại.
Anh chống tay vào khung cửa:
- Hôm nay em đừng đi làm, ở nhà nghỉ đi. – Anh ngừng lại một lúc. – Anh chỉ nói hai câu, nói xong em hãy ngủ.
Đồ Nhiễm tự biết sức mình không đủ, bèn để mặc anh. Ầm ĩ hơn nửa đêm, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, người cô đã rã rời. Cô xoay người lại chậm chạp cởi áo khoác, xốc lại chăn đệm, chui vào trong, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn bóng anh trên khung cửa.
Rèm cửa sổ trong phòng kép chặt, ánh sáng tù mù, còn trong phòng khách lại sáng trưng. Lục Trình Vũ vẫn đứng ở cửa phòng, không bước vào thêm một bước, giọng anh bình tĩnh và nhẹ nhàng:
- Năm ngoái ra nước ngoài, giữa anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết. Sau đó viết xong luận văn, mấy người bạn học cùng đi nghỉ hè ở biển, vốn là hai tuần, nhưng anh chỉ ở hai ngày rồi về trước. Đó là điều đầu tiên muốn nói, về bức ảnh kia, anh cũng không biết cô ấy chụp lúc nào.
Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi một lúc, nói nhỏ:
- Cô ấy là ai? Ngay cả cái tên đó anh cũng không nỡ lòng gọi ra à?
Nghe vậy Lục Trình Vũ không khỏi lắc đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở hắt một hơi rồi quay lại nhìn cô nói tiếp:
- Điều thứ hai anh muốn nói, anh và Lý Sơ Hạ, ở bên nhau bốn năm, chia tay ba năm. Khi đó còn đang đi học, nói một câu khó nghe, thì trừ danh phận, cũng không khác gì sống chung…
Cô ngắt lời anh:
- Rốt cuộc anh định nói gì?
Anh khẽ húng hắng, một lúc sau mới nói:
- Tối qua anh nhận được nhật ký của cô ấy, đã xem, đều viết những chuyện trước đây. Xem xong những thứ đó, cũng giống như em nói, anh không thể không nghĩ ngợi gì, về việc này anh không muốn gạt em.
Cô ừ một tiếng:
- Em biết, anh đâu phải là gỗ đá, sao có thể không tâm trạng, không nghĩ ngợi, huống hồ tình cảm của hai người trước đây tốt đẹp như vậy, có nghĩ ngợi cũng là chuyện thường tình. Còn về chuyện giữa chúng ta, là em đã cố gượng ép…
Lục Trình Vũ tiến lên một bước, đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên rì rì.
Anh lấy ra xem, rồi nghe máy, đó là một cậu sinh viên anh hướng dẫn. Cậu bác sĩ thực tập đưa ra một lô một lốc câu hỏi, anh nhẫn nại trả lời, cậu ta còn ấp úng định hỏi thêm, anh nói:
- Tôi trực ca tối, tới lúc đó rồi nói. Không quá gấp thì đừng gọi điện nữa.
Vừa cúp máy, điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi quần đã lại rung lên bần bật, anh lại nghe, vừa mở miệng đã quát:
- Mẹ kiếp, mới sáng ngày ra cậu gọi cái gì mà gọi, sau này không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho tôi.
Ở đầu dây bên kia, Lôi Viễn sững sờ:
- Thằng ranh này thích ăn đạn hả, lâu lắm rồi tôi không quấy rầy cậu, định mượn xe cậu thôi, sao vừa mở miệng đã chửi um lên thế?
Lục Trình Vũ lạnh lùng:
- Thế nhé, cúp máy đây.
Lôi Viễn còn đang kêu ê ê, Lục Trình Vũ đã cúp điện thoại. Anh quay người lại nhìn, Đồ Nhiễm đang nằm trên giường, cả người rúc trong chăn, chỉ để một cánh tay ra ngoài. Anh bước tới, khom người xoa đầu cô, sau đó đặt tay phủ lên mu bàn tay cô. Cô rụt tay lại, uể oải nói:
- Chuyện của hai người em có thể hiểu được, thật đấy. – Anh đi đi. – Cô ngừng mấy giây rồi lại nói. – Thứ Bảy này cô ấy cưới.
Anh hạ giọng nói khẽ:
- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như thế được không? Bây giờ tâm trạng em hơi kích động, cứ thế này mãi không tốt cho con, anh xin lỗi còn không được sao?
Cô nói:
- Sao anh lại xin lỗi? Em cũng không biết anh sai điều gì?
Anh nói:
- Mặc kệ tại sao, em giận tức là phải có lý do.
Cô nói:
- Bây giờ em đang giận chính mình, không liên quan đến người khác. Ban đầu, ngay bước đầu tiên đã sai rồi, sau đó càng lúc càng sai, người mắc sai lầm luôn phải gánh chịu hậu quả, rất bình thường. Mình em thì không sao, chỉ cảm thấy tội cho đứa bé, sau này em sẽ đối xử với nó tốt hơn gấp bội, cũng sẽ không ngăn cản anh tới thăm nó, anh muốn tới lúc nào cũng được, có thời gian thì đưa nó đi chơi. Trẻ con thì phải tiếp xúc nhiều với bố đẻ mới tốt.
Lục Trình Vũ ngồi xuống bên giường, khẽ kéo chăn ra một chút, để lộ gương mặt cô. Anh nói:
- Em nghĩ đi đâu vậy, chuyện của anh và cô ấy đã kết thúc rồi.
Cô lắc đầu:
- Em đang nói thật lòng.
Anh nhìn cô:
- Bây giờ em không bình tĩnh, anh không nói chuyện này với em.
- Bây giờ em rất bình tĩnh, có rất nhiều chuyện em cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Cô nhắm mắt lại, tay níu chặt chiếc chăn, cả hai đều không lên tiếng. Một lúc sau thấy điện thoại reo, cô nói:
- Của em, ở trong túi xách, phiền anh lấy hộ em.
Lục Trình Vũ đứng dậy đi lấy điện thoại, nhìn màn hình rồi nghe luôn hộ cô.
Ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ hét lên:
- Tiểu Lục? Sao điện thoại của Nhiễm Nhiễm lại ở chỗ con? Nó không đi làm à? Nó… hai đứa giờ vẫn ổn chứ?
Lục Trình Vũ trả lời tuần tự, chỉ nói Đồ Nhiễm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ở nhà một ngày. Hai người nói vài câu, bà Vương Vĩ Lệ lại nói trưa nay chuyến bay của bà hạ cánh, mang theo không ít đồ, bảo bọn họ cho người ra đón.
Qua điện thoại, Đồ Nhiễm cũng có thể nghe thấy tiếng bà Vương Vĩ Lệ, lúc này cô bèn ờ một tiếng, định ngồi dậy:
- Suýt nữa em quên mất, em đi đón mẹ được rồi, anh về ngủ đi, chẳng phải còn phải trực ca đêm nữa sao.
Anh ấn vai cô xuống:
- Anh lái xe đi, lát nữa là tới, xong rồi mới đi làm.
Nói rồi anh đứng dậy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.
Đồ Nhiễm quả thật đã rất mệt, nằm lơ mơ trên giường, loáng thoáng nghe thấy anh vào nhà tắm rửa, hình như còn gọi điện đến công ty xin phép cho cô, cuối cùng là tiếng khoá cửa. Cô nghĩ vẩn vơ một hồi, tâm tình khi nóng khi lạnh, càng nghĩ tim đập càng nhanh, cuối cùng mệt rũ người, không gượng nổi, dần dần thiếp đi.
Lần này cô không mộng mị gì, hoặc giả mơ thấy gì cũng đều quên sạch, ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, ánh nắng hiếm hoi cuối thu rực đỏ ô cửa phía tây. Cô từ từ mở mắt ra, ngẩn ngơ hồi lâu, không rõ bây giờ là sáng hay tối, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng động, động tác của người trong phòng khách không giống động tác của anh, vặt vãnh và lề mề, thình lình một tràng âm thanh bất ngờ vang lên. Cô thử gọi:
- Mẹ…
Bà Vương Vĩ Lệ nhặt mấy đồng tiền xu vừa rồi không cẩn thận làm rơi lên rồi vội đẩy cửa bước vào:
- Dậy rồi à, mẹ làm con tỉnh giấc rồi. – Bà kéo rèm cửa ra, tỉ mỉ ngắm con gái. – Sao con lại gầy thế này, hàng ngày ở nhà ăn gì? Mẹ ở đó cứ lo lắng cho con, chỉ sợ… – Bà lảng sang chuyện khác. – Hai chị em con chẳng đứa nào khiến mẹ yên tâm cả, người ta có con trai, con gái khi già được hưởng phúc, còn số mẹ thì phải lao tâm lao lực.
Đồ Nhiễm hỏi mẹ:
- Em con ở đấy đã yên ổn chưa ạ? Bây giờ nó thế nào rồi?
Bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu:
- Nó toàn tự làm khổ mình thôi, ra ngoài học hành bao nhiêu năm như thế, ngay cả một tấm văn bằng chuyên ngành cũng không cầm về được, làm sao dễ tìm việc đây? Nó bây giờ đang giúp cho công ty thương mại của đứa bạn nào ấy, một tí tiếng Anh cũng có thể gạt được người ta. Bây giờ thuê một căn phòng đơn cạnh công ty, một tháng hơn bốn nghìn tệ, nói là làm tốt thì được trích phần trăm. Ai mà biết được, lớn đầu rồi, mẹ không quản được nó nữa, chỉ mong nó đừng chơi bời lêu lổng, gây hoạ là phúc lắm rồi.
Đồ Nhiễm nói:
- Như thế cũng tốt, dù sao nó cũng không phải là tuýp người học hành, mới 22 tuổi, tranh thủ còn trẻ nên xác định phương hướng cho chuẩn, còn hơn là khi có tuổi rồi đi đường vòng muốn quay đầu lại. Người như nó thích hợp ra ngoài va chạm, không chịu vất cả một chút thì không lớn nổi.
Bà Vương Vĩ Lệ lại thở vắn than dài, một lúc sau lại cười nói:
- Tiểu Lục giờ vẫn tốt với con chứ?
Cô khẽ vâng, gật đầu.
Bà chỉ ra ngoài phòng khách:
- Mẹ vừa về đã thấy một bàn đầy thức ăn dùng đĩa úp lên, mẹ thấy nó chu đáo hơn trước nhiều, còn biết nấu cơm nữa.
Cô ngỡ ngàng hỏi:
- Anh ấy đâu ạ?
©STENT
Bà Vương Vĩ Lệ nó
QUAY LẠICửa mở ra, cô thấy người kia vẫn đang đợi ở ngoài, điều này ngoài dự tính của cô, đầu óc lại trở nên mông lung, cô từ từ bước tới. Lần này Lục Trình Vũ không giữ cô lại nữa, cô đi đâu anh đi đó, cô lên taxi, anh bèn lái xe theo sát, không gần không xa. Về đến nhà mẹ, cô vừa bước vào là khoá trái hai vòng. Sau đó cô nghe thấy bên ngoài có tiếng người đang mở khoá, Lục Trình Vũ đẩy cửa bước vào, khẽ đung đưa chìa khoá trong tay:
- Trước khi đi Bắc Kinh mẹ đưa chùm chìa khoá này cho anh. – Anh nói. – Dằn vặt cả đêm rồi, em đi ngủ trước đi, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi.
Cô nói:
- Anh mới là dằn vặt,
Anh ngẫm nghĩ:
- Lúc nào chúng ta nói chuyện tử tế sau, nhưng bây giờ em cần nghỉ ngơi.
Cô không nói gì, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn anh, nói một cách bình tĩnh:
- Rất xin lỗi vì đã đọc nhật ký của hai người, cũng may chưa đọc hết, sau này cũng sẽ không đọc nữa. Em mặc kệ thời gian hai người cùng đi du học đã xảy ra những chuyện gì, cũng mặc kệ những chuyện này anh xử lý có vấn đề gì không, em chỉ suy xét mọi việc đang xảy ra từ góc độ của bản thân mình mà thôi. – Cô ngừng lại, hít sâu một hơi. – Trước đây em cảm thấy mình chưa có cơ hội, nhưng hiện giờ, cho dù anh có cho em thời gian mười năm, hai mươi năm, em cũng không thể nào đối với anh giống như cô ấy, cả đời này, vĩnh viễn em không thể nào làm được. – Cô không kìm được, nghẹn ngào. – Em vĩnh viễn không thể một lòng một dạ nhớ thương một người giống như cô ấy, em đã qua độ tuổi si tình rồi, những chuyện trước đây đã gặp phải khiến em luôn cảm thấy có những chuyện còn quan trọng hơn cần làm, không thể nào coi chuyện tình cảm này là toàn bộ cuộc sống của mình. – Cô cố nén nước mắt, gắng hết sức để nói thật bình tĩnh. – Chỉ riêng điều này thôi, sao anh có thể cam lòng ở bên em chứ, sao anh có thể hoàn toàn buông cô ấy được? Nếu em gặp một người như vậy, em cũng không buông được…
Cô đưa tay bịt mắt, nhưng nước mắt cứ trào ra qua những kẽ ngón tay.
Lục Trình Vũ đăm chiêu nhìn cô, bất chợt thở dài một hơi nặng nề.
Nghe tiếng thở dài này, Đồ Nhiễm như cảm thấy toàn thân tê dại, đau khổ hoặc vui mừng, hết thảy mọi cảm xúc đều biến mất không dấu vết, tựa hồ như ngăn cách giữa họ không chỉ là một người, mà là trăm sông ngàn núi.
Cô ngừng khóc:
- Nếu anh có dự định khác, em sẽ không cản anh, cản cũng chẳng có nghĩa lý gì, đúng không?
Cô lau mặt, bước vào phòng mình, tìm kiếm thứ gì đó trong ngăn kéo. Một lúc sau cô lấy ra chiếc phong bì mỏng, sau đó từ từ xé tan cả bì thư, cuối cùng vứt vào cái sọt đựng giấy vụn dưới gầm bàn.
Lục Trình Vũ đứng ở cửa phòng nhìn cô.
Cô nói:
- Anh đi đi, em muốn ngủ một lúc rồi mới đi làm.
Cô đưa tay khép cửa phòng, nhưng bị người đứng ngoài nhẹ nhàng chặn lại.
Anh chống tay vào khung cửa:
- Hôm nay em đừng đi làm, ở nhà nghỉ đi. – Anh ngừng lại một lúc. – Anh chỉ nói hai câu, nói xong em hãy ngủ.
Đồ Nhiễm tự biết sức mình không đủ, bèn để mặc anh. Ầm ĩ hơn nửa đêm, ngủ không đủ, tinh thần căng thẳng, người cô đã rã rời. Cô xoay người lại chậm chạp cởi áo khoác, xốc lại chăn đệm, chui vào trong, ngồi dựa vào đầu giường, cúi đầu nhìn bóng anh trên khung cửa.
Rèm cửa sổ trong phòng kép chặt, ánh sáng tù mù, còn trong phòng khách lại sáng trưng. Lục Trình Vũ vẫn đứng ở cửa phòng, không bước vào thêm một bước, giọng anh bình tĩnh và nhẹ nhàng:
- Năm ngoái ra nước ngoài, giữa anh và cô ấy không xảy ra chuyện gì hết. Sau đó viết xong luận văn, mấy người bạn học cùng đi nghỉ hè ở biển, vốn là hai tuần, nhưng anh chỉ ở hai ngày rồi về trước. Đó là điều đầu tiên muốn nói, về bức ảnh kia, anh cũng không biết cô ấy chụp lúc nào.
Đồ Nhiễm lặng lẽ ngồi một lúc, nói nhỏ:
- Cô ấy là ai? Ngay cả cái tên đó anh cũng không nỡ lòng gọi ra à?
Nghe vậy Lục Trình Vũ không khỏi lắc đầu, nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở hắt một hơi rồi quay lại nhìn cô nói tiếp:
- Điều thứ hai anh muốn nói, anh và Lý Sơ Hạ, ở bên nhau bốn năm, chia tay ba năm. Khi đó còn đang đi học, nói một câu khó nghe, thì trừ danh phận, cũng không khác gì sống chung…
Cô ngắt lời anh:
- Rốt cuộc anh định nói gì?
Anh khẽ húng hắng, một lúc sau mới nói:
- Tối qua anh nhận được nhật ký của cô ấy, đã xem, đều viết những chuyện trước đây. Xem xong những thứ đó, cũng giống như em nói, anh không thể không nghĩ ngợi gì, về việc này anh không muốn gạt em.
Cô ừ một tiếng:
- Em biết, anh đâu phải là gỗ đá, sao có thể không tâm trạng, không nghĩ ngợi, huống hồ tình cảm của hai người trước đây tốt đẹp như vậy, có nghĩ ngợi cũng là chuyện thường tình. Còn về chuyện giữa chúng ta, là em đã cố gượng ép…
Lục Trình Vũ tiến lên một bước, đang định nói gì đó thì điện thoại trong túi quần bỗng rung lên rì rì.
Anh lấy ra xem, rồi nghe máy, đó là một cậu sinh viên anh hướng dẫn. Cậu bác sĩ thực tập đưa ra một lô một lốc câu hỏi, anh nhẫn nại trả lời, cậu ta còn ấp úng định hỏi thêm, anh nói:
- Tôi trực ca tối, tới lúc đó rồi nói. Không quá gấp thì đừng gọi điện nữa.
Vừa cúp máy, điện thoại còn chưa kịp nhét vào túi quần đã lại rung lên bần bật, anh lại nghe, vừa mở miệng đã quát:
- Mẹ kiếp, mới sáng ngày ra cậu gọi cái gì mà gọi, sau này không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho tôi.
Ở đầu dây bên kia, Lôi Viễn sững sờ:
- Thằng ranh này thích ăn đạn hả, lâu lắm rồi tôi không quấy rầy cậu, định mượn xe cậu thôi, sao vừa mở miệng đã chửi um lên thế?
Lục Trình Vũ lạnh lùng:
- Thế nhé, cúp máy đây.
Lôi Viễn còn đang kêu ê ê, Lục Trình Vũ đã cúp điện thoại. Anh quay người lại nhìn, Đồ Nhiễm đang nằm trên giường, cả người rúc trong chăn, chỉ để một cánh tay ra ngoài. Anh bước tới, khom người xoa đầu cô, sau đó đặt tay phủ lên mu bàn tay cô. Cô rụt tay lại, uể oải nói:
- Chuyện của hai người em có thể hiểu được, thật đấy. – Anh đi đi. – Cô ngừng mấy giây rồi lại nói. – Thứ Bảy này cô ấy cưới.
Anh hạ giọng nói khẽ:
- Đừng nghĩ mọi chuyện nghiêm trọng như thế được không? Bây giờ tâm trạng em hơi kích động, cứ thế này mãi không tốt cho con, anh xin lỗi còn không được sao?
Cô nói:
- Sao anh lại xin lỗi? Em cũng không biết anh sai điều gì?
Anh nói:
- Mặc kệ tại sao, em giận tức là phải có lý do.
Cô nói:
- Bây giờ em đang giận chính mình, không liên quan đến người khác. Ban đầu, ngay bước đầu tiên đã sai rồi, sau đó càng lúc càng sai, người mắc sai lầm luôn phải gánh chịu hậu quả, rất bình thường. Mình em thì không sao, chỉ cảm thấy tội cho đứa bé, sau này em sẽ đối xử với nó tốt hơn gấp bội, cũng sẽ không ngăn cản anh tới thăm nó, anh muốn tới lúc nào cũng được, có thời gian thì đưa nó đi chơi. Trẻ con thì phải tiếp xúc nhiều với bố đẻ mới tốt.
Lục Trình Vũ ngồi xuống bên giường, khẽ kéo chăn ra một chút, để lộ gương mặt cô. Anh nói:
- Em nghĩ đi đâu vậy, chuyện của anh và cô ấy đã kết thúc rồi.
Cô lắc đầu:
- Em đang nói thật lòng.
Anh nhìn cô:
- Bây giờ em không bình tĩnh, anh không nói chuyện này với em.
- Bây giờ em rất bình tĩnh, có rất nhiều chuyện em cũng đã nghĩ thông suốt rồi.
Cô nhắm mắt lại, tay níu chặt chiếc chăn, cả hai đều không lên tiếng. Một lúc sau thấy điện thoại reo, cô nói:
- Của em, ở trong túi xách, phiền anh lấy hộ em.
Lục Trình Vũ đứng dậy đi lấy điện thoại, nhìn màn hình rồi nghe luôn hộ cô.
Ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ hét lên:
- Tiểu Lục? Sao điện thoại của Nhiễm Nhiễm lại ở chỗ con? Nó không đi làm à? Nó… hai đứa giờ vẫn ổn chứ?
Lục Trình Vũ trả lời tuần tự, chỉ nói Đồ Nhiễm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ở nhà một ngày. Hai người nói vài câu, bà Vương Vĩ Lệ lại nói trưa nay chuyến bay của bà hạ cánh, mang theo không ít đồ, bảo bọn họ cho người ra đón.
Qua điện thoại, Đồ Nhiễm cũng có thể nghe thấy tiếng bà Vương Vĩ Lệ, lúc này cô bèn ờ một tiếng, định ngồi dậy:
- Suýt nữa em quên mất, em đi đón mẹ được rồi, anh về ngủ đi, chẳng phải còn phải trực ca đêm nữa sao.
Anh ấn vai cô xuống:
- Anh lái xe đi, lát nữa là tới, xong rồi mới đi làm.
Nói rồi anh đứng dậy ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.
Đồ Nhiễm quả thật đã rất mệt, nằm lơ mơ trên giường, loáng thoáng nghe thấy anh vào nhà tắm rửa, hình như còn gọi điện đến công ty xin phép cho cô, cuối cùng là tiếng khoá cửa. Cô nghĩ vẩn vơ một hồi, tâm tình khi nóng khi lạnh, càng nghĩ tim đập càng nhanh, cuối cùng mệt rũ người, không gượng nổi, dần dần thiếp đi.
Lần này cô không mộng mị gì, hoặc giả mơ thấy gì cũng đều quên sạch, ngủ một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, ánh nắng hiếm hoi cuối thu rực đỏ ô cửa phía tây. Cô từ từ mở mắt ra, ngẩn ngơ hồi lâu, không rõ bây giờ là sáng hay tối, chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng động, động tác của người trong phòng khách không giống động tác của anh, vặt vãnh và lề mề, thình lình một tràng âm thanh bất ngờ vang lên. Cô thử gọi:
- Mẹ…
Bà Vương Vĩ Lệ nhặt mấy đồng tiền xu vừa rồi không cẩn thận làm rơi lên rồi vội đẩy cửa bước vào:
- Dậy rồi à, mẹ làm con tỉnh giấc rồi. – Bà kéo rèm cửa ra, tỉ mỉ ngắm con gái. – Sao con lại gầy thế này, hàng ngày ở nhà ăn gì? Mẹ ở đó cứ lo lắng cho con, chỉ sợ… – Bà lảng sang chuyện khác. – Hai chị em con chẳng đứa nào khiến mẹ yên tâm cả, người ta có con trai, con gái khi già được hưởng phúc, còn số mẹ thì phải lao tâm lao lực.
Đồ Nhiễm hỏi mẹ:
- Em con ở đấy đã yên ổn chưa ạ? Bây giờ nó thế nào rồi?
Bà Vương Vĩ Lệ lắc đầu:
- Nó toàn tự làm khổ mình thôi, ra ngoài học hành bao nhiêu năm như thế, ngay cả một tấm văn bằng chuyên ngành cũng không cầm về được, làm sao dễ tìm việc đây? Nó bây giờ đang giúp cho công ty thương mại của đứa bạn nào ấy, một tí tiếng Anh cũng có thể gạt được người ta. Bây giờ thuê một căn phòng đơn cạnh công ty, một tháng hơn bốn nghìn tệ, nói là làm tốt thì được trích phần trăm. Ai mà biết được, lớn đầu rồi, mẹ không quản được nó nữa, chỉ mong nó đừng chơi bời lêu lổng, gây hoạ là phúc lắm rồi.
Đồ Nhiễm nói:
- Như thế cũng tốt, dù sao nó cũng không phải là tuýp người học hành, mới 22 tuổi, tranh thủ còn trẻ nên xác định phương hướng cho chuẩn, còn hơn là khi có tuổi rồi đi đường vòng muốn quay đầu lại. Người như nó thích hợp ra ngoài va chạm, không chịu vất cả một chút thì không lớn nổi.
Bà Vương Vĩ Lệ lại thở vắn than dài, một lúc sau lại cười nói:
- Tiểu Lục giờ vẫn tốt với con chứ?
Cô khẽ vâng, gật đầu.
Bà chỉ ra ngoài phòng khách:
- Mẹ vừa về đã thấy một bàn đầy thức ăn dùng đĩa úp lên, mẹ thấy nó chu đáo hơn trước nhiều, còn biết nấu cơm nữa.
Cô ngỡ ngàng hỏi:
- Anh ấy đâu ạ?
©STENT
Bà Vương Vĩ Lệ nó
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu