Tiểu thuyết Giường Đơn Hay Giường Đôi-full
|
Lượt xem :
Total Visits: 62429711
|
năm trước, lại thấy đau, đau tận trong tim, đồng thời cũng thấy không đáng.
“Mình hỏi cậu đấy!”. Cậu ấy nhất định muốn một câu trả lời, nắm lấy tờ giấy triệu tập trên đất, làm động tác muốn vò nhàu, “Nói đi!”.
Cô đứng lên, hơi lắc lư trên bậc thang, chống vào lan can bảo vệ mới đứng vững được.
“Đừng xé! Mình không có”.
“Vì sao!”.
“Vì... mình căn bản... không đăng ký Đại học Bắc Kinh...”.
Sự thẳng thắn của cô nằm trong điều cậu đã dự liệu, lúc này, nói dối còn có ý nghĩa gì? Cậu không hiểu, rõ ràng cô nói sẽ cùng thi với cậu, cô cũng đã đồng ý với cậu rồi, để cậu ôm, hôn, vì sao còn dùng cách này để lừa cậu?
“Là... sửa rồi ư?”. Cậu lại gần cô, lạnh nhạt, bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng câu nói sau đó của cô lập tức đánh tan cả sự thấu hiểu cậu dành cho cô.
“Không phải đã sửa... mà mình căn bản... chưa từng đăng ký”.
Quả nhiên, chỉ có cậu là tên ngốc. Cậu không còn gì để nói, toàn bộ những thứ mà cậu phấn đấu, nỗ lực, không màng tất cả bây giờ đều trống không, giống như cô, chỉ là pho tượng không có linh hồn.
Cậu không thèm suy nghĩ tóm lấy mô hình máy bay ném xuống tầng dưới. Tiếng mô hình vỡ từ xa vọng lại, để tham dự cuộc thi mô hình đó, cậu phải mất thời gian gấp ba bốn lần bình thường, từ thiết kế tới tìm linh kiện, cậu đã tỉ mỉ lắp ghép, giống như tình cảm đối với cô, bây giờ vỡ thành mảnh vụn.
“Có phải... trước nay cậu đều không muốn ở bên mình?”. Cậu quay lưng với cô bước về phía cầu thang, sự lạnh lùng bao phủ toàn thân.
“Mình chỉ... không muốn học ở Đại học Bắc Kinh”. Cô nói, chán nản ngồi trên bậc thềm.
Trong bốn năm họ quen biết nhau, lần đầu tiên cậu ý thức được cô gần trong gang tấc nhưng lại vô cùng xa xôi, khó nắm bắt. Không phải khoảng cách giữa hai lá cây, mà là đáy biển với bầu trời, là cá và chim. Cậu thử cố gắng hơn nữa vẫn không thể với tới trái tim cô, hoặc cô căn bản không có trái tim.
“Vì sao?”. Cậu quay người lại, nhặt tờ giấy triệu tập đặt vào phong bì thư, đợi câu trả lời của cô.
Cô cúi đầu, lại một lần nữa khiến cậu thất vọng khi cô lựa chọn sự im lặng, dường như trong bốn năm, điều cô làm nhiều nhất chính là im lặng, triệt để nhất cũng là im lặng, cho dù cậu làm thế nào, làm tốt đến đâu, cô cũng không muốn nói cho cậu biết những lời trong lòng cô.
Cậu bước tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống, xõa lọn tóc cô quen buộc ra, lấy đi cái kẹp tóc màu đen.
Cô ngẩng đầu, nói thật lòng: “Xin lỗi...”.
Nhưng cậu chỉ thở dài, cực kỳ thất vọng nhìn chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, lủi lại nói: “Bỏ đi... Diệp Phổ Hoa...”.
Cậu đứng lên, đi khỏi đó. Bóng lưng dài lướt qua góc rẽ, hoàn toàn biến mất trước mắt cô, không tạm biệt.
Cô ngồi một mình trên bậc thềm, vùi mặt trên đầu gối, thử quen với sự yên ả hơi đau đớn này.
Cô ngồi đó cả ngày, từ lúc giữa trưa cậu ấy rời đi đến khi hoàng hôn mang đi nốt chút ánh chiều tà cuối cùng.
Tim cô đập lên xuống 588 nhịp.
Tạm biệt, Diệp Phổ Hoa, cô tưởng tượng ra giọng nói của cậu ấy.
Tạm biệt, Thi Vĩnh Đạo...
Một năm sau đó, Phổ Hoa không hề gặp lại cậu ấy.
Chương 5: Phổ Hoa của hiện thực - hai mươi tám tuổi
Quá lâu chưa nói chuyện với Vĩnh Đạo, nghe thấy tiếng “ừ”, trái tim thấp thỏm căng thẳng của Phổ Hoa cuối cùng mới nhẹ nhõm vài phần. Cô từng suy đoán anh ở đâu, sống thế nào, trước khi gọi điện cũng nghĩlàm thế nào bứt ra ngay, nhưng khi nghe thấy anh ho vẫn không nén được đành lên tiếng hỏi.
“Anh... vẫn ổn chứ?”.
Vĩnh Đạo “ừ” rất khẽ, bị ngắt bởi một trận ho, anh vấtvả điều chỉnh lại hơi thở, mãi lúc sau vẫn không nói gì. Phổ Hoa gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khi đó của anh, anh chưa bao giờ thuộc dạng người biết chămlo cho bản thân, quen sống cẩu thả, khi bị bệnh đến uống thuốc đúng giờ cũng quên.
“Anh... không sao chứ?”. Tâm trạng phức tạp, Phổ Hoa tựa vào ban công, sắc trời u ám tối tăm vô hìnhtrung khiến cho mâu thuẫn trong lòng cô thêm trầmtrọng hơn. Lý trí nói cho cô biết không cần quan tâm tới anh, mặc kệ anh tự sinh tự diệt đi, nhưng tình cảmbao năm lại khiến cô không cách nào không lo lắng.Cô rất muốn mang câu “Cầu Nhân không lo cho anh à?” ra chọc giận anh, nhưng không nói lên lời.
“Có chuyện gì à?”. Anh khàn khàn hỏi, nghe ra một chút lạnh nhạt.
Phổ Hoa nắm di động nóng rực kề sát tai, hít thật sâurồi nói: “Vĩnh Bác... kêu anh nhanh chóng gọi điện vềnhà, bố mẹ anh bên đó...”.
“Biết rồi...”. Vĩnh Đạo thô lỗ cắt ngang lời cô, “Tự anh biết nên làm thế nào...”.
“Anh...”. Thái độ của anh khiến cô buồn bực.
“Em nói với anh trai anh, kêu anh ấy ít quan tâmchuyện của anh đi... Không, em căn bản không cần để ý tới anh ấy, anh có thể tự mình giải quyết”. Vĩnh Đạolại dùng cách giải quyết vấn đề như trước đây, giọng nói lộ rõ vẻ mất bình tĩnh, còn có chút thô lỗ, “Nhữngchuyện này em đừng quan tâm!”.
“Nhưng em đã gọi điện cho nhà anh rồi...”. Phổ Hoa bắt đầu hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại đó, càng hối hận để Vĩnh Đạo biết trong tình trạng này. Điều này đã là gì chứ? Anh ấy lấy người khác, gia đình còn khôngbiết, xảy ra chuyện tự cô tình nguyện lo lắng cho anh. Nghĩ tới những lời anh từng nói khi gặp mặt và sự thô lỗ sau đó, cô ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm không nên có, tranh cãi trong bất kỳ vấn đề nào với anh đều không cần thiết.
“Bỏ đi... Coi như em chưa từng nói”. Cô chuẩn bị ấn phím ngắt máy, lại nghe thấy đầu bên kia điện thoại, Vĩnh Đạo hỏi một câu: “Em chưa nói cho họ biết đấychứ?”.
Cô không hiểu anh ám chỉ điều gì? Cũng không trả lời, ấn phím màu đỏ trên di động.
Trở về phòng khách, Phổ Hoa ngồi xuống đất ôm đầugối, chỉnh âm lượng ti vi ở mức rất to nhưng không hềxem. Di động đặt cạnh chân, sau khi chuyển sang chế độ im lặng, màn hình bắt đầu điên cuồng lóe sáng, một số điện thoại lạ gọi lại, cô không nghe, đợi cho cuộc gọi kết thúc, sau đó màn hình lại sáng.
Rốt cuộc chuyện gì có thể khiến anh đột nhiên thay đổi thái độ, quan tâm chuyện cô có nói với bố mẹ không? Nghĩ lại, cũng chỉ có khả năng chuyện ly hôn, tái hôn.
Rất nhanh, điện thoại bàn trong phòng vang lên, tiếng chuông phá vỡ đối thoại của các nhân vật trong ti vi, khuấy đảo tâm trạng Phổ Hoa lần nữa. Cô dứt khoátrút dây điện thoại ra, chỉnh âm lượng ti vi ở mức to nhất, đổi sang đĩa Friends, mở xem đại một tập.
Cô nhớ lại tình tiết câu chuyện, liên tục cảnh cáo bản thân, điều cần làm thực sự không phải là quan tâm ThiVĩnh Đạo, mà nên quên anh ấy đi như lời Quyên Quyên nói, quên sạch quá khứ.
Hôm sau đi làm, trên mặt cô xuất hiện quầng thâm do thiếu ngủ, Phổ Hoa mất rất nhiều thời gian viết cho Vĩnh Bác một bức email, giải thích tất cả tình hình cô nắm được. Cô rất muốn nói rõ ân oán những năm nay, để Vĩnh Bác nói cho nhà họ Thi tình hình bọn họ, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh của Vĩnh Đạo lúc này và thân phận lập trường của Vĩnh Bác, Phổ Hoa lưu bức thư viết được một nửa vào trong thư nháp.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô trở thành người dễtừ bỏ. Hoặc có lẽ vẫn kiêng dè điều gì? Rất nhiềuchuyện trước kia, đến bạn thân như Quyên Quyên côcũng giữ kín như bưng, huống hồ, bây giờ người cần đối diện là hai cụ nhà họ Thi và Vĩnh Bác.
Dường như nhìn ra tâm trạng nặng nề cả một buổi sángcủa Phổ Hoa, ăn cơm trưa xong từ nhà ăn trở về, Lưu Yến vờ như vô tình hỏi: “Tiểu Diệp, gần đây sắc mặt em luôn rất kém, có phải mang bầu rồi không?”.
Một câu hỏi vô cùng bình thường lại khiến Phổ Hoa khiếp sợ, liên tục phủ nhận, cô trở về bàn làm việc trốn mình sau màn hình vi tính, không muốn giao lưu vớibất kỳ ai.
Nhưng khả năng quan sát của phụ nữ thật đáng kinh ngạc, cũng thật đáng sợ, câu nói gần xa của Lưu Yến là cái bẫy nhỏ rất khó đề phòng, buổi chiều chị ấy lại hỏi đến chuyện quần áo, đồ ăn, thậm chí cả chuyện tế nhị vợ chồng, với điệu bộ của người phụ nữ đã kếthôn, chị ấy hỏi không chút kiêng nể. Phổ Hoa trầy trật trốn tránh, chịu đựng tới lúc tan làm, cô là người đầu tiên rời khỏi phòng biên tập.
Cô đương nhiên không thể để người ngoài biết chuyện gia đình của cô, ngồi lên xe, cô vẫn lo lắng tới emailtrong thư nháp. Nghĩ đến anh em nhà họ Thi quen biếthơn chục năm, nếu chuyện ly hôn và tái hôn khônggiấu được, ắt sẽ có một trận sóng to gió lớn đổ xuống đầu cô.
Sau khi liên lạc điện thoại tối đó, Vĩnh Đạo lại biến mất không tăm tích, chỉ có Vĩnh Bác gần như ngày nào cũng gửi mail hỏi thăm tiến triển của sự việc, Phổ Hoa trả lời mập mờ hai lần, tới lần thứ ba sợ Vĩnh Bác nghi ngờ, không trả lời thư nữa.
Hai hôm sau, gặp Vĩnh Bác trên MSN, Phổ Hoa khôngkịp đề phòng nhìn chăm chú vào khung Chat anh ấygửi, sau một loạt chuỗi nhấp nháy ở màn hình là mộthàng chữ đỏ lớn: Rốt cuộc hai đứa xảy ra chuyện gì? Vĩnh Đạo về Bắc Kinh chưa! Phổ Hoa không dám chạm vào bàn phím, lặng lẽ nhìn avatar của Vĩnh Bác, không biết cô ngồi đó bao lâu, hệ thống tự động thay đổi trạng thái của cô thành logout.
Buổi tối trước khi đi ngủ, di động không thiếu được tinnhắn của Vĩnh Bác, đến hai hôm sau khi cuộc họp biên tập viên vừa diễn ra được một nửa, Phổ Hoa lại bị đồng nghiệp gọi ra nhận fax, nghĩ chắc là chuyện của Vĩnh Đạo, cô liền cảm thấy bất an.
ở cuối hành lang, cô mới lấy giấy ra, một bản fax cỡ A4, một đoạn dài viết tay, ký tên Vĩnh Bác. Nghĩ do lỗimạng, cô không trả lời tin nhắn, anh đành phải dùngcách này để tìm hiểu từ cô. Chỉ đọc một nửa, Phổ Hoa bèn để bản fax vào kẹp tài liệu, không đọc tiếp.
Cô không quay lại tiếp tục tham dự cuộc họp, mà trở về văn phòng, ngồi xuống trước bàn làm việc, nhét bảnfax vào ngăn bàn, sau đó mở bức thư mới viết đượcmột nửa trong phần thư nháp ra, nghĩ một lát, tiếp tục viết.
Vĩnh Bác.
Vừa nhận bản fax của anh xong, không biết khi nào anh có thể đọc được email của em.
Đừng tức giận, có được không, chúng em có thể giải quyết vấn đề hiện nay bằng cách thức của người trưởng thành. Chuyện của Vĩnh Đạo, em biết baonhiêu đều đã nói cho cả anh rồi, bây giờ anh ấy không còn ở bên em, đừng truy vấn em nữa.
Em đã gọi điện cho bố mẹ anh, hai hôm trước em cũng nói chuyện điện thoại với Vĩnh Đạo. Em tin anhhiểu tính cách anh ấy hơn em, việc kinh doanh của phòng thí nghiệm mấy năm gần đây em chưa từng hỏi, Vĩnh Đạo cũng không hy vọng em tham gia vào. vềtiền nong, nếu cần em sẽ giúp. Lời của anh, em đều đã truyền đạt toàn bộ cho anh ấy, có chuyện gì, hai anh em các anh có thể trực tiếp nói chuyện, đừng thông qua em. vấn đề anh hỏi em, thứ lỗi em không thể trả lời, có lẽ anh đi hỏi Vĩnh Đạo thì hơn.
Chúc anh bình an!
Ký tên mình, Phổ Hoa giữ con chuột dừng một lát ở phím gửi, hạ quyết tâm mới gửi đi. Màn hình hiển thị email gửi thành công, cô thở dài, dựa vào ghế, lấy ra bản fax của Vĩnh Bác đặt dưới bài dịch, không muốn nhìn, lại không nén được muốn xem.
Con số thâm hụt mấy chục vạn của phòng thí nghiệmnghiêm trọng hơn cô nghĩ rất nhiều, Tất Mã Uy thường ngày cần cù, thật thà, hiền lành đó lại có thể làm ra việc lấy tiền nghiên cứu khiến cô không dám ti
QUAY LẠI“Mình hỏi cậu đấy!”. Cậu ấy nhất định muốn một câu trả lời, nắm lấy tờ giấy triệu tập trên đất, làm động tác muốn vò nhàu, “Nói đi!”.
Cô đứng lên, hơi lắc lư trên bậc thang, chống vào lan can bảo vệ mới đứng vững được.
“Đừng xé! Mình không có”.
“Vì sao!”.
“Vì... mình căn bản... không đăng ký Đại học Bắc Kinh...”.
Sự thẳng thắn của cô nằm trong điều cậu đã dự liệu, lúc này, nói dối còn có ý nghĩa gì? Cậu không hiểu, rõ ràng cô nói sẽ cùng thi với cậu, cô cũng đã đồng ý với cậu rồi, để cậu ôm, hôn, vì sao còn dùng cách này để lừa cậu?
“Là... sửa rồi ư?”. Cậu lại gần cô, lạnh nhạt, bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng câu nói sau đó của cô lập tức đánh tan cả sự thấu hiểu cậu dành cho cô.
“Không phải đã sửa... mà mình căn bản... chưa từng đăng ký”.
Quả nhiên, chỉ có cậu là tên ngốc. Cậu không còn gì để nói, toàn bộ những thứ mà cậu phấn đấu, nỗ lực, không màng tất cả bây giờ đều trống không, giống như cô, chỉ là pho tượng không có linh hồn.
Cậu không thèm suy nghĩ tóm lấy mô hình máy bay ném xuống tầng dưới. Tiếng mô hình vỡ từ xa vọng lại, để tham dự cuộc thi mô hình đó, cậu phải mất thời gian gấp ba bốn lần bình thường, từ thiết kế tới tìm linh kiện, cậu đã tỉ mỉ lắp ghép, giống như tình cảm đối với cô, bây giờ vỡ thành mảnh vụn.
“Có phải... trước nay cậu đều không muốn ở bên mình?”. Cậu quay lưng với cô bước về phía cầu thang, sự lạnh lùng bao phủ toàn thân.
“Mình chỉ... không muốn học ở Đại học Bắc Kinh”. Cô nói, chán nản ngồi trên bậc thềm.
Trong bốn năm họ quen biết nhau, lần đầu tiên cậu ý thức được cô gần trong gang tấc nhưng lại vô cùng xa xôi, khó nắm bắt. Không phải khoảng cách giữa hai lá cây, mà là đáy biển với bầu trời, là cá và chim. Cậu thử cố gắng hơn nữa vẫn không thể với tới trái tim cô, hoặc cô căn bản không có trái tim.
“Vì sao?”. Cậu quay người lại, nhặt tờ giấy triệu tập đặt vào phong bì thư, đợi câu trả lời của cô.
Cô cúi đầu, lại một lần nữa khiến cậu thất vọng khi cô lựa chọn sự im lặng, dường như trong bốn năm, điều cô làm nhiều nhất chính là im lặng, triệt để nhất cũng là im lặng, cho dù cậu làm thế nào, làm tốt đến đâu, cô cũng không muốn nói cho cậu biết những lời trong lòng cô.
Cậu bước tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống, xõa lọn tóc cô quen buộc ra, lấy đi cái kẹp tóc màu đen.
Cô ngẩng đầu, nói thật lòng: “Xin lỗi...”.
Nhưng cậu chỉ thở dài, cực kỳ thất vọng nhìn chiếc kẹp tóc trong lòng bàn tay, lủi lại nói: “Bỏ đi... Diệp Phổ Hoa...”.
Cậu đứng lên, đi khỏi đó. Bóng lưng dài lướt qua góc rẽ, hoàn toàn biến mất trước mắt cô, không tạm biệt.
Cô ngồi một mình trên bậc thềm, vùi mặt trên đầu gối, thử quen với sự yên ả hơi đau đớn này.
Cô ngồi đó cả ngày, từ lúc giữa trưa cậu ấy rời đi đến khi hoàng hôn mang đi nốt chút ánh chiều tà cuối cùng.
Tim cô đập lên xuống 588 nhịp.
Tạm biệt, Diệp Phổ Hoa, cô tưởng tượng ra giọng nói của cậu ấy.
Tạm biệt, Thi Vĩnh Đạo...
Một năm sau đó, Phổ Hoa không hề gặp lại cậu ấy.
Chương 5: Phổ Hoa của hiện thực - hai mươi tám tuổi
Quá lâu chưa nói chuyện với Vĩnh Đạo, nghe thấy tiếng “ừ”, trái tim thấp thỏm căng thẳng của Phổ Hoa cuối cùng mới nhẹ nhõm vài phần. Cô từng suy đoán anh ở đâu, sống thế nào, trước khi gọi điện cũng nghĩlàm thế nào bứt ra ngay, nhưng khi nghe thấy anh ho vẫn không nén được đành lên tiếng hỏi.
“Anh... vẫn ổn chứ?”.
Vĩnh Đạo “ừ” rất khẽ, bị ngắt bởi một trận ho, anh vấtvả điều chỉnh lại hơi thở, mãi lúc sau vẫn không nói gì. Phổ Hoa gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khi đó của anh, anh chưa bao giờ thuộc dạng người biết chămlo cho bản thân, quen sống cẩu thả, khi bị bệnh đến uống thuốc đúng giờ cũng quên.
“Anh... không sao chứ?”. Tâm trạng phức tạp, Phổ Hoa tựa vào ban công, sắc trời u ám tối tăm vô hìnhtrung khiến cho mâu thuẫn trong lòng cô thêm trầmtrọng hơn. Lý trí nói cho cô biết không cần quan tâm tới anh, mặc kệ anh tự sinh tự diệt đi, nhưng tình cảmbao năm lại khiến cô không cách nào không lo lắng.Cô rất muốn mang câu “Cầu Nhân không lo cho anh à?” ra chọc giận anh, nhưng không nói lên lời.
“Có chuyện gì à?”. Anh khàn khàn hỏi, nghe ra một chút lạnh nhạt.
Phổ Hoa nắm di động nóng rực kề sát tai, hít thật sâurồi nói: “Vĩnh Bác... kêu anh nhanh chóng gọi điện vềnhà, bố mẹ anh bên đó...”.
“Biết rồi...”. Vĩnh Đạo thô lỗ cắt ngang lời cô, “Tự anh biết nên làm thế nào...”.
“Anh...”. Thái độ của anh khiến cô buồn bực.
“Em nói với anh trai anh, kêu anh ấy ít quan tâmchuyện của anh đi... Không, em căn bản không cần để ý tới anh ấy, anh có thể tự mình giải quyết”. Vĩnh Đạolại dùng cách giải quyết vấn đề như trước đây, giọng nói lộ rõ vẻ mất bình tĩnh, còn có chút thô lỗ, “Nhữngchuyện này em đừng quan tâm!”.
“Nhưng em đã gọi điện cho nhà anh rồi...”. Phổ Hoa bắt đầu hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại đó, càng hối hận để Vĩnh Đạo biết trong tình trạng này. Điều này đã là gì chứ? Anh ấy lấy người khác, gia đình còn khôngbiết, xảy ra chuyện tự cô tình nguyện lo lắng cho anh. Nghĩ tới những lời anh từng nói khi gặp mặt và sự thô lỗ sau đó, cô ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm không nên có, tranh cãi trong bất kỳ vấn đề nào với anh đều không cần thiết.
“Bỏ đi... Coi như em chưa từng nói”. Cô chuẩn bị ấn phím ngắt máy, lại nghe thấy đầu bên kia điện thoại, Vĩnh Đạo hỏi một câu: “Em chưa nói cho họ biết đấychứ?”.
Cô không hiểu anh ám chỉ điều gì? Cũng không trả lời, ấn phím màu đỏ trên di động.
Trở về phòng khách, Phổ Hoa ngồi xuống đất ôm đầugối, chỉnh âm lượng ti vi ở mức rất to nhưng không hềxem. Di động đặt cạnh chân, sau khi chuyển sang chế độ im lặng, màn hình bắt đầu điên cuồng lóe sáng, một số điện thoại lạ gọi lại, cô không nghe, đợi cho cuộc gọi kết thúc, sau đó màn hình lại sáng.
Rốt cuộc chuyện gì có thể khiến anh đột nhiên thay đổi thái độ, quan tâm chuyện cô có nói với bố mẹ không? Nghĩ lại, cũng chỉ có khả năng chuyện ly hôn, tái hôn.
Rất nhanh, điện thoại bàn trong phòng vang lên, tiếng chuông phá vỡ đối thoại của các nhân vật trong ti vi, khuấy đảo tâm trạng Phổ Hoa lần nữa. Cô dứt khoátrút dây điện thoại ra, chỉnh âm lượng ti vi ở mức to nhất, đổi sang đĩa Friends, mở xem đại một tập.
Cô nhớ lại tình tiết câu chuyện, liên tục cảnh cáo bản thân, điều cần làm thực sự không phải là quan tâm ThiVĩnh Đạo, mà nên quên anh ấy đi như lời Quyên Quyên nói, quên sạch quá khứ.
Hôm sau đi làm, trên mặt cô xuất hiện quầng thâm do thiếu ngủ, Phổ Hoa mất rất nhiều thời gian viết cho Vĩnh Bác một bức email, giải thích tất cả tình hình cô nắm được. Cô rất muốn nói rõ ân oán những năm nay, để Vĩnh Bác nói cho nhà họ Thi tình hình bọn họ, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh của Vĩnh Đạo lúc này và thân phận lập trường của Vĩnh Bác, Phổ Hoa lưu bức thư viết được một nửa vào trong thư nháp.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô trở thành người dễtừ bỏ. Hoặc có lẽ vẫn kiêng dè điều gì? Rất nhiềuchuyện trước kia, đến bạn thân như Quyên Quyên côcũng giữ kín như bưng, huống hồ, bây giờ người cần đối diện là hai cụ nhà họ Thi và Vĩnh Bác.
Dường như nhìn ra tâm trạng nặng nề cả một buổi sángcủa Phổ Hoa, ăn cơm trưa xong từ nhà ăn trở về, Lưu Yến vờ như vô tình hỏi: “Tiểu Diệp, gần đây sắc mặt em luôn rất kém, có phải mang bầu rồi không?”.
Một câu hỏi vô cùng bình thường lại khiến Phổ Hoa khiếp sợ, liên tục phủ nhận, cô trở về bàn làm việc trốn mình sau màn hình vi tính, không muốn giao lưu vớibất kỳ ai.
Nhưng khả năng quan sát của phụ nữ thật đáng kinh ngạc, cũng thật đáng sợ, câu nói gần xa của Lưu Yến là cái bẫy nhỏ rất khó đề phòng, buổi chiều chị ấy lại hỏi đến chuyện quần áo, đồ ăn, thậm chí cả chuyện tế nhị vợ chồng, với điệu bộ của người phụ nữ đã kếthôn, chị ấy hỏi không chút kiêng nể. Phổ Hoa trầy trật trốn tránh, chịu đựng tới lúc tan làm, cô là người đầu tiên rời khỏi phòng biên tập.
Cô đương nhiên không thể để người ngoài biết chuyện gia đình của cô, ngồi lên xe, cô vẫn lo lắng tới emailtrong thư nháp. Nghĩ đến anh em nhà họ Thi quen biếthơn chục năm, nếu chuyện ly hôn và tái hôn khônggiấu được, ắt sẽ có một trận sóng to gió lớn đổ xuống đầu cô.
Sau khi liên lạc điện thoại tối đó, Vĩnh Đạo lại biến mất không tăm tích, chỉ có Vĩnh Bác gần như ngày nào cũng gửi mail hỏi thăm tiến triển của sự việc, Phổ Hoa trả lời mập mờ hai lần, tới lần thứ ba sợ Vĩnh Bác nghi ngờ, không trả lời thư nữa.
Hai hôm sau, gặp Vĩnh Bác trên MSN, Phổ Hoa khôngkịp đề phòng nhìn chăm chú vào khung Chat anh ấygửi, sau một loạt chuỗi nhấp nháy ở màn hình là mộthàng chữ đỏ lớn: Rốt cuộc hai đứa xảy ra chuyện gì? Vĩnh Đạo về Bắc Kinh chưa! Phổ Hoa không dám chạm vào bàn phím, lặng lẽ nhìn avatar của Vĩnh Bác, không biết cô ngồi đó bao lâu, hệ thống tự động thay đổi trạng thái của cô thành logout.
Buổi tối trước khi đi ngủ, di động không thiếu được tinnhắn của Vĩnh Bác, đến hai hôm sau khi cuộc họp biên tập viên vừa diễn ra được một nửa, Phổ Hoa lại bị đồng nghiệp gọi ra nhận fax, nghĩ chắc là chuyện của Vĩnh Đạo, cô liền cảm thấy bất an.
ở cuối hành lang, cô mới lấy giấy ra, một bản fax cỡ A4, một đoạn dài viết tay, ký tên Vĩnh Bác. Nghĩ do lỗimạng, cô không trả lời tin nhắn, anh đành phải dùngcách này để tìm hiểu từ cô. Chỉ đọc một nửa, Phổ Hoa bèn để bản fax vào kẹp tài liệu, không đọc tiếp.
Cô không quay lại tiếp tục tham dự cuộc họp, mà trở về văn phòng, ngồi xuống trước bàn làm việc, nhét bảnfax vào ngăn bàn, sau đó mở bức thư mới viết đượcmột nửa trong phần thư nháp ra, nghĩ một lát, tiếp tục viết.
Vĩnh Bác.
Vừa nhận bản fax của anh xong, không biết khi nào anh có thể đọc được email của em.
Đừng tức giận, có được không, chúng em có thể giải quyết vấn đề hiện nay bằng cách thức của người trưởng thành. Chuyện của Vĩnh Đạo, em biết baonhiêu đều đã nói cho cả anh rồi, bây giờ anh ấy không còn ở bên em, đừng truy vấn em nữa.
Em đã gọi điện cho bố mẹ anh, hai hôm trước em cũng nói chuyện điện thoại với Vĩnh Đạo. Em tin anhhiểu tính cách anh ấy hơn em, việc kinh doanh của phòng thí nghiệm mấy năm gần đây em chưa từng hỏi, Vĩnh Đạo cũng không hy vọng em tham gia vào. vềtiền nong, nếu cần em sẽ giúp. Lời của anh, em đều đã truyền đạt toàn bộ cho anh ấy, có chuyện gì, hai anh em các anh có thể trực tiếp nói chuyện, đừng thông qua em. vấn đề anh hỏi em, thứ lỗi em không thể trả lời, có lẽ anh đi hỏi Vĩnh Đạo thì hơn.
Chúc anh bình an!
Ký tên mình, Phổ Hoa giữ con chuột dừng một lát ở phím gửi, hạ quyết tâm mới gửi đi. Màn hình hiển thị email gửi thành công, cô thở dài, dựa vào ghế, lấy ra bản fax của Vĩnh Bác đặt dưới bài dịch, không muốn nhìn, lại không nén được muốn xem.
Con số thâm hụt mấy chục vạn của phòng thí nghiệmnghiêm trọng hơn cô nghĩ rất nhiều, Tất Mã Uy thường ngày cần cù, thật thà, hiền lành đó lại có thể làm ra việc lấy tiền nghiên cứu khiến cô không dám ti
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu