Tiểu thuyết - Nắm Tay Sai, Gã Đúng Người - chương 5
|
Lượt xem :
Total Visits: 59450383
|
ơng Thần rất nhỏ, "Chị dâu là bạn học của chị ấy ạ?"
"Đúng vậy, hôm nay thật khéo," Trần Hải Nguyệt nhếch miệng, "Hàn Nhạc Nhạc, Trịnh Phi, chị, bọn chị học cùng ban hồi trung học, anh em học ban nhất, Ngôn Tể Thời ban tư. Đúng rồi, ngày trước các hoạt động lớn trong trường đều do Hàn Nhạc Nhạc và Ngôn Tể Thời cùng nhau dẫn chương trình hết..."
Sau đó Ngôn Tể Thời học đại học cùng An Linh, Trịnh Phi và Ngôn Tể Thời là đồng nghiệp ở chung nhà, Lương Đông Vân có vẻ rất thân với Ngôn Tể Thời... Oa, rối rắm quá, vẽ sơ đồ quan hệ thì có bao nhiêu cái mũi tên nhỉ.
Lương Thần uống một ngụm nước, không nói tiếp.
Trần Hải Nguyệt biết mình vừa nói chuyện chán ngắt, cẩn thận thăm dò thêm một câu: "Em có thân với Hàn Nhạc Nhạc không?"
Lương Thần cười, "Em đến chỗ bạn bè anh em tụ tập ăn cơm vài lần, có gặp chị ấy."
".....À, nhắc mới nhớ, ngày trước Trần Hải Nguyệt chủ biên tờ tạp chí viết tay ở ban chúng ta đó," Giữa lúc nhạc dừng, giọng Hàn Nhạc Nhạc có vẻ lớn hơn thường ngày, "Tôi nhớ có lần còn nhắc tới Ngôn Tể Thời phải không? Còn có vài lời nhận xét khá thú vị, anh nhỉ?"
Trịnh Phi mỉm cười gật đầu...
Ngôn Tể Thời nhìn về phía Trần Hải Nguyệt, tò mò hỏi: "Nói lại tôi nghe được không."
Trần Hải Nguyệt không nói gì, bối rối cười cụp mắt xuống, trong lòng điên cuồng mắng Hàn Nhạc Nhạc: Nếu cô không nhắc tới thì tôi cũng quên mất chúng ta không đội trời chung rồi! Đạp chết cô!
"Mặt mũi sáng sủa, thanh lịch, cao quý..." Hàn Nhạc Nhạc cười ngây thơ, nhấn mạnh từng chữ...
Ngôn Tể Thời nghe thế nhe răng ra cười, dưới ánh đèn mờ mờ lại càng thêm quý phái....
Lương Đông Vân nắm chặt cái cốc trong tay, không chớp mắt, cười nói: "Đánh giá cao thật đó."
Lương thiếu gia, anh đừng có cười như vậy, sợ lắm!
Trần Hải Nguyệt run rẩy, vội cười trừ: "Tuổi trẻ ngông cuồng, mạo phạm rồi, thứ lỗi thứ lỗi..."
Lương Thần cười gian trá, lén nói với Trần Hải Nguyệt: "Chị dâu, nghe vậy là biết quan hệ của chị với Hàn Nhạc Nhạc thế nào rồi."
Rất rõ ràng = =...
Trần Hải Nguyệt bất đắc dĩ, thì thầm bên tai cô: "Bọn chị vốn hay bất đồng ý kiến. Ba cô ta ngày trước làm thầy giáo trong trường, cho nên lúc nào cũng ra vẻ nghiêm túc lắm." Còn chơi trò tiểu nhân mách lẻo nữa, tức = =...
Hồi trung học, Trần Hải Nguyệt vốn đơn giản chỉ muốn viết báo chia sẻ với bạn bè thân thiết. Sau đó bị thầy chủ nhiệm tịch thu một số "Bát quái đến đây", báo hại cả lớp bảo An Linh, Quan Nhung, Vương Ti Nhã và cô là "Lưu manh không ra lưu manh, học trò không ra học trò." Ha ha ha....
Chỉ lát sau, Lương Thần đã bị bạn bè kéo đi hát, Trần Hải Nguyệt đành phải ngay ngắn ngồi đó, im lặng chịu đựng "áp suất thấp" của Lương Đông Vân...
"Lương Đông Vân, anh có tham gia tiệc mừng kỷ niệm công ty của mẹ anh không?" Hàn Nhạc Nhạc đặt cốc xuống, hào hứng tán gẫu.
"Chắc có." Lương Đông Vân cười khẽ, trả lời xong, quay đầu lại nói với Trần Hải Nguyệt, "Quảng cáo mới của "Nhất Chi Vân" là do Hàn Nhạc Nhạc lồng tiếng."
Hử, đây là... giải thích hả? Cô có hiểu lầm gì đâu...
Trần Hải Nguyệt bật cười.
Cô chẳng có chủ đề gì để nói, vì thế từ đầu đến cuối chỉ im lặng mỉm cười, uống nước, nghe người ta hát hò...
Hàn Nhạc Nhạc tiếp tục cười nói: "Đừng cười em mà, chỉ là mời hữu nghị vậy thôi. À, đúng rồi, anh, nghe bảo anh giúp mẹ Lương Đông Vân tìm biên tập viên sao rồi?"
Nghe câu này, Trần Hải Nguyệt quay đầu nhìn Trịnh Phi, thích thú nhíu mày cười. Hóa ra đây là nguyên nhân mà anh ta bảo là "Người quen nhờ giúp"....
Một lon nước chắn trước tầm mắt cô, hơi thở ấm áp của Lương Đông Vân thiêu đốt lỗ tai của cô: "Đừng mải hóng chuyện không thế."
Trần Hải Nguyệt cứng nhắc nhận lon nước, cúi đầu cắn ống hút.
Trịnh Phi cười áy náy, cầm cái cốc lên uống một hơi cạn sạch, giọng nói mềm mỏng: "Có nhờ vả vài người, nhưng mà vẫn chưa được..."
"Anh à, lúc nào anh cũng chậm nửa bước..." Tiếng cười của Hàn Nhạc Nhạc hơi ngượng ngịu, "Lương Đông Vân, nhờ anh cáo lỗi với mẹ anh hộ em nhé, em sẽ lưu ý tìm người..."
"Cảm ơn." Lương Đông Vân hờ hững đáp lại, tay trái không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đặt lên bàn tay của Trần Hải Nguyệt...
Vòng cung phản xạ siêu lớn của Trần Hải Nguyệt còn chưa kịp đưa thông tin "Đụng tay đụng chân" này lên não, trong đầu cô đang còn bận sắp xếp lại mấy mũi tên tán loạn trong sơ đồ quan hệ...
Ừm, kết luận tạm thời như này, quan hệ giữa Lương Thần với Ngôn Tể Thời rối tơ vò; Trịnh Phi với Hàn Nhạc Nhạc có Tư Mã Chiêu chi tâm; cuối cùng, Hàn Nhạc Nhạc, cái con mụ cả ngày tự kỷ này, rõ là Hạng Trang múa kiếm...
[ Tư Mã Chiêu chi tâm: Trong câu, dã tâm của Tư Mã Chiêu, ai cũng biết... Ý bảo là quan hệ quá rõ ràng rồi...
Hạng Trang múa kiếm: Bề ngoài có lý do chính đáng nhưng thật ra có dụng ý khác">...
Vàng 24k không pha, đích thị Hồng Môn Yến...[ Hồng Môn Yến = bữa tiệc lành ít dữ nhiều ạ">...
Bởi vì ký túc xá trường Lương Thần sắp đóng cửa, không khí vui vẻ của bữa tiệc phải sớm chấm dứt.
Trắc trở mãi cuối cùng cũng về được đến nhà, Lương Đông Vân mở lap ra xử lý công việc, Trần Hải Nguyệt cũng đặt máy đối diện với anh, thỉnh thoảng nhìn anh làm việc, mười ngón tay cũng chém nhiệt trên bàn phím, group chat quen thuộc dày đặc chữ tường thuật lại cuộc gặp mặt hôm nay...
...
Ta là Trần Hải Nguyệt: Xong rồi đó, bọn mày chém thoải mái đi.
An Phù Sinh: Cái con Hàn Nhạc Nhạc này.... Đánh người không khó, khó nhất là đánh xong nó vẫn không chừa! Có điều vẫn phải nói, không phải nó lúc nào cũng nghếch mặt lên trời sao, chẳng biết nhận Trịnh Phi làm anh từ lúc nào nữa... Ngoài ý muốn – ing.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hay nó thiếu thốn tình cảm? Cố đấm ăn xôi nhận đại lấy một ông anh.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đúng rồi, hồi đó nó đi mách lẻo cuốn "Bát quái đến đây" của bọn mình tao đã muốn đánh rồi, lúc đó đứa nào cản tao, đứa nào?!
Ta là Trần Hải Nguyệt: Lúc đi về, nó bảo Trịnh Phi không tiện đường, nhờ Lương Đông Vân đưa nó về, Lương Đông Vân chưa kịp nói nó đã quay sang nhìn tao, gớm cái mặt!!!
Ta là Trần Hải Nguyệt: Lúc đó tao chỉ muốn nói với nó, mày làm mặt thế với ai đấy? Tao nợ mày đến kỳ chưa trả hả?
An Phù Sinh: HỪ hừ, Trần Hải Nguyệt, giặc nó đã đánh đến cửa rồi, mày mà không chửi đổng nó lên thì đúng là xin lỗi uy danh chị em mình quá!
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao bảo, lôi nó ra phố, đánh mạnh vào, túm tóc nó đập đầu xuống đường ý ... = =...
Ta là Trần Hải Nguyệt: Ack, bỏ đi. Thực ra, nó cũng chẳng làm gì. Tao chỉ hơi khó chịu thôi.
An Phù Sinh: Khổng phu tử đã nói rồi, lấy ơn báo oán, lấy gì báo ơn? Tao thấy ý kiến của Nhung Nhung khả thi!
Ta là Trần Hải Nguyệt: tao làm gì có lòng nào mà lấy ơn báo oán? Nguyên tắc của tao là, người không đụng tao, tao không đụng người, nếu người đụng tao, tao đụng lại; còn đụng nữa, diệt cỏ diệt tận gốc...
Đang chém nhiệt tình, Lương Đông Vân đã làm việc xong, cười cười nhìn dáng vẻ tập trung của cô: "Sao online mà cũng tức giận vậy?" Nghiến răng nghiến lợi thế kia...
Trần Hải Nguyệt vội tắt QQ đi, chột dạ cười gượng: "Hắc, hắc hắc, không nói gì, chat với bọn Nhung Nhung á mà." Nói xấu sau lưng người ta, bà tám quá đi.
"Chat xong chưa?" Lương Đông Vân tiện tay lật lật xấp "Bát quái đến đây" cô đặt bên cạnh.
"Chat, chat xong rồi..." Sao lại có dự cảm đại sự không ổn nhỉ?
"Bọn em chat xong rồi, không bằng chúng ta tiếp tục tán gẫu một chút....?" Hắn vừa cười gượng vừa có ẩn ý.
Trần Hải Nguyệt ý thức được gì đó, đẩy ghế ra sau một chút, cười trừ: "Dạ, được. Anh muốn tán gẫu cái gì?"
"Dù sao cũng rảnh mà," Lương Đông Vân càng cười càng bí hiểm, ánh mắt vô tình quất chan chát vào tinh thần cô, "Tán chuyện "Sáng sủa, thanh lịch, cao quý"..."
Biết ngay là truyện này mà...
Trần Hải Nguyệt im lặng không biết hỏi ông trời thế nào, đành rưng rưng cắn khăn, chạy trối chết...
Chương 24: Ăn no hiếu chiến
Sưu tầm
"Hình như em có chuyện muốn nói với anh thì phải?" Cuối cùng Lương Đông Vân cũng không nhịn được nữa, vừa ra đến cửa thì dừng lại, quay người hỏi Trần Hải Nguyệt đang đi đằng sau.
"Dạ?" Trần Hải Nguyệt bị lôi dậy ăn sáng mờ mịt nhìn anh.
Lương Đông Vân chăm chú nhìn cô, trong mắt đầy sự chờ mong.
Trần Hải Nguyệt bị không khí im lặng đến dị thường dọa sợ, dần dần định thần lại—-
Hở! Chẳng lẽ... Tối qua hắn nói thật?
Lúc hai người tiến hành "xâm nhập", à không, trao đổi.
Tình hình chiến đấu tất nhiên rất kịch liệt, Trần Hải Nguyệt trẻ người non dạ binh bại như núi, không thể không đình chiến đàm phán.
Đàm phán xong rút ra kết luận, Lương Đông Vân nhiệt liệt biểu thị, nếu với cả người không quen biết như Ngôn Tể Thời cô còn có thể nhận xét như vậy, thì cũng nên đánh giá anh vài điều, hơn nữa, còn yêu cầu không được lặp lại, không được cắt bớt số lượng từ, ngôn từ không được nông cạn đến mức làm cho anh không-có-cảm-giác-thành-ý.
Nghĩ đến đó, da đầu Trần Hải Nguyệt run lên. Lo lắng trong lòng đánh trống reo hò: Nói đi, nói đi, có gì thì nói quách đi cho rồi!
Có điều, càng cuống càng rối, há miệng ra rồi lại khép miệng lại, cuối cùng vẫn không phun ra nổi nửa chữ.
Bình thường nói chuyện phiếm, đủ chuyện chân chó, ngay cả nghĩ cũng không thèm nghĩ, mở miệng ra là nủi lở sóng thần, bây giờ đến thời khắc mấu chốt, trong đầu lại trống rỗng... này... này...này... Không công bằng!!!!
Lương Đông Vân nhìn vẻ mặt rối rắm của cô, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lấy trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng đặt vào tay cô.
"Cái gì vậy?" Trần Hải Nguyệt cứng đờ người.
Sao giờ lại phản ứng nhanh vậy chứ?
Lương Đông Vân không khỏi hậm hực, thấp giọng nói: "Thẻ lương."
"Làm... Để làm gì?" Anh có ý gì chứ?!
Lương Đông Vân trừng mắt nhìn cô, cuối cùng dằn từng chữ: "Tiền-thuê-phòng!"
Đùng đùng mở cửa bỏ đi.
Trần Hải Nguyệt trợn tròn mắt..
Đây... Đây là cãi nhau hả?
Cơ mà, cô có nói gì đâu.
Mang tâm sự nặng nề làm việc suốt buổi sáng, đến giữa trưa nhận được một tin nhắn của Lương Đông Vân, hỏi cô buổi tối có muốn tới chỗ Ngôn Tể Thời tụ tập không.
Nhớ tới chuyện không vui lúc sáng, chẳng có dũng khí đi rồi lại mất mặt, vội từ chối nói có hẹn với An Linh.
Thế mà buổi chiều nhận được điện thoại của An Linh thật, đành vác cái mặt xám như tro ra ngoài.
Vừa gặp một cái, An Linh đã bị luồng khí thanh niên cô đơn chán đời của Trần Hải Nguyệt dọa sợ: "Hôm nay sao đấy? Nhìn mặt mày xấu thế."
Trần Hải Nguyệt theo An Linh đi mua sắm, nhìn nó phấn khích chọn đông chọn tây, uể oải nói: "An An, tao muốn đổi kiểu tóc."
An Linh đang đứng trước gương ngắm nghía một cái áo, không thèm quay đầu lại, hỏi: "Đổi kiểu gì?"
"Để xõa chẳng hạn." Kẹp lên thì cứng nhắc quá.. Aizz, nhân thể cải thiện tâm trạng...
"Tao khuyên mày thôi đi," An Linh trả lại cái áo cho nhân viên bán hàng, đến bên cạnh c
QUAY LẠI"Đúng vậy, hôm nay thật khéo," Trần Hải Nguyệt nhếch miệng, "Hàn Nhạc Nhạc, Trịnh Phi, chị, bọn chị học cùng ban hồi trung học, anh em học ban nhất, Ngôn Tể Thời ban tư. Đúng rồi, ngày trước các hoạt động lớn trong trường đều do Hàn Nhạc Nhạc và Ngôn Tể Thời cùng nhau dẫn chương trình hết..."
Sau đó Ngôn Tể Thời học đại học cùng An Linh, Trịnh Phi và Ngôn Tể Thời là đồng nghiệp ở chung nhà, Lương Đông Vân có vẻ rất thân với Ngôn Tể Thời... Oa, rối rắm quá, vẽ sơ đồ quan hệ thì có bao nhiêu cái mũi tên nhỉ.
Lương Thần uống một ngụm nước, không nói tiếp.
Trần Hải Nguyệt biết mình vừa nói chuyện chán ngắt, cẩn thận thăm dò thêm một câu: "Em có thân với Hàn Nhạc Nhạc không?"
Lương Thần cười, "Em đến chỗ bạn bè anh em tụ tập ăn cơm vài lần, có gặp chị ấy."
".....À, nhắc mới nhớ, ngày trước Trần Hải Nguyệt chủ biên tờ tạp chí viết tay ở ban chúng ta đó," Giữa lúc nhạc dừng, giọng Hàn Nhạc Nhạc có vẻ lớn hơn thường ngày, "Tôi nhớ có lần còn nhắc tới Ngôn Tể Thời phải không? Còn có vài lời nhận xét khá thú vị, anh nhỉ?"
Trịnh Phi mỉm cười gật đầu...
Ngôn Tể Thời nhìn về phía Trần Hải Nguyệt, tò mò hỏi: "Nói lại tôi nghe được không."
Trần Hải Nguyệt không nói gì, bối rối cười cụp mắt xuống, trong lòng điên cuồng mắng Hàn Nhạc Nhạc: Nếu cô không nhắc tới thì tôi cũng quên mất chúng ta không đội trời chung rồi! Đạp chết cô!
"Mặt mũi sáng sủa, thanh lịch, cao quý..." Hàn Nhạc Nhạc cười ngây thơ, nhấn mạnh từng chữ...
Ngôn Tể Thời nghe thế nhe răng ra cười, dưới ánh đèn mờ mờ lại càng thêm quý phái....
Lương Đông Vân nắm chặt cái cốc trong tay, không chớp mắt, cười nói: "Đánh giá cao thật đó."
Lương thiếu gia, anh đừng có cười như vậy, sợ lắm!
Trần Hải Nguyệt run rẩy, vội cười trừ: "Tuổi trẻ ngông cuồng, mạo phạm rồi, thứ lỗi thứ lỗi..."
Lương Thần cười gian trá, lén nói với Trần Hải Nguyệt: "Chị dâu, nghe vậy là biết quan hệ của chị với Hàn Nhạc Nhạc thế nào rồi."
Rất rõ ràng = =...
Trần Hải Nguyệt bất đắc dĩ, thì thầm bên tai cô: "Bọn chị vốn hay bất đồng ý kiến. Ba cô ta ngày trước làm thầy giáo trong trường, cho nên lúc nào cũng ra vẻ nghiêm túc lắm." Còn chơi trò tiểu nhân mách lẻo nữa, tức = =...
Hồi trung học, Trần Hải Nguyệt vốn đơn giản chỉ muốn viết báo chia sẻ với bạn bè thân thiết. Sau đó bị thầy chủ nhiệm tịch thu một số "Bát quái đến đây", báo hại cả lớp bảo An Linh, Quan Nhung, Vương Ti Nhã và cô là "Lưu manh không ra lưu manh, học trò không ra học trò." Ha ha ha....
Chỉ lát sau, Lương Thần đã bị bạn bè kéo đi hát, Trần Hải Nguyệt đành phải ngay ngắn ngồi đó, im lặng chịu đựng "áp suất thấp" của Lương Đông Vân...
"Lương Đông Vân, anh có tham gia tiệc mừng kỷ niệm công ty của mẹ anh không?" Hàn Nhạc Nhạc đặt cốc xuống, hào hứng tán gẫu.
"Chắc có." Lương Đông Vân cười khẽ, trả lời xong, quay đầu lại nói với Trần Hải Nguyệt, "Quảng cáo mới của "Nhất Chi Vân" là do Hàn Nhạc Nhạc lồng tiếng."
Hử, đây là... giải thích hả? Cô có hiểu lầm gì đâu...
Trần Hải Nguyệt bật cười.
Cô chẳng có chủ đề gì để nói, vì thế từ đầu đến cuối chỉ im lặng mỉm cười, uống nước, nghe người ta hát hò...
Hàn Nhạc Nhạc tiếp tục cười nói: "Đừng cười em mà, chỉ là mời hữu nghị vậy thôi. À, đúng rồi, anh, nghe bảo anh giúp mẹ Lương Đông Vân tìm biên tập viên sao rồi?"
Nghe câu này, Trần Hải Nguyệt quay đầu nhìn Trịnh Phi, thích thú nhíu mày cười. Hóa ra đây là nguyên nhân mà anh ta bảo là "Người quen nhờ giúp"....
Một lon nước chắn trước tầm mắt cô, hơi thở ấm áp của Lương Đông Vân thiêu đốt lỗ tai của cô: "Đừng mải hóng chuyện không thế."
Trần Hải Nguyệt cứng nhắc nhận lon nước, cúi đầu cắn ống hút.
Trịnh Phi cười áy náy, cầm cái cốc lên uống một hơi cạn sạch, giọng nói mềm mỏng: "Có nhờ vả vài người, nhưng mà vẫn chưa được..."
"Anh à, lúc nào anh cũng chậm nửa bước..." Tiếng cười của Hàn Nhạc Nhạc hơi ngượng ngịu, "Lương Đông Vân, nhờ anh cáo lỗi với mẹ anh hộ em nhé, em sẽ lưu ý tìm người..."
"Cảm ơn." Lương Đông Vân hờ hững đáp lại, tay trái không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đặt lên bàn tay của Trần Hải Nguyệt...
Vòng cung phản xạ siêu lớn của Trần Hải Nguyệt còn chưa kịp đưa thông tin "Đụng tay đụng chân" này lên não, trong đầu cô đang còn bận sắp xếp lại mấy mũi tên tán loạn trong sơ đồ quan hệ...
Ừm, kết luận tạm thời như này, quan hệ giữa Lương Thần với Ngôn Tể Thời rối tơ vò; Trịnh Phi với Hàn Nhạc Nhạc có Tư Mã Chiêu chi tâm; cuối cùng, Hàn Nhạc Nhạc, cái con mụ cả ngày tự kỷ này, rõ là Hạng Trang múa kiếm...
[ Tư Mã Chiêu chi tâm: Trong câu, dã tâm của Tư Mã Chiêu, ai cũng biết... Ý bảo là quan hệ quá rõ ràng rồi...
Hạng Trang múa kiếm: Bề ngoài có lý do chính đáng nhưng thật ra có dụng ý khác">...
Vàng 24k không pha, đích thị Hồng Môn Yến...[ Hồng Môn Yến = bữa tiệc lành ít dữ nhiều ạ">...
Bởi vì ký túc xá trường Lương Thần sắp đóng cửa, không khí vui vẻ của bữa tiệc phải sớm chấm dứt.
Trắc trở mãi cuối cùng cũng về được đến nhà, Lương Đông Vân mở lap ra xử lý công việc, Trần Hải Nguyệt cũng đặt máy đối diện với anh, thỉnh thoảng nhìn anh làm việc, mười ngón tay cũng chém nhiệt trên bàn phím, group chat quen thuộc dày đặc chữ tường thuật lại cuộc gặp mặt hôm nay...
...
Ta là Trần Hải Nguyệt: Xong rồi đó, bọn mày chém thoải mái đi.
An Phù Sinh: Cái con Hàn Nhạc Nhạc này.... Đánh người không khó, khó nhất là đánh xong nó vẫn không chừa! Có điều vẫn phải nói, không phải nó lúc nào cũng nghếch mặt lên trời sao, chẳng biết nhận Trịnh Phi làm anh từ lúc nào nữa... Ngoài ý muốn – ing.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Hay nó thiếu thốn tình cảm? Cố đấm ăn xôi nhận đại lấy một ông anh.
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Đúng rồi, hồi đó nó đi mách lẻo cuốn "Bát quái đến đây" của bọn mình tao đã muốn đánh rồi, lúc đó đứa nào cản tao, đứa nào?!
Ta là Trần Hải Nguyệt: Lúc đi về, nó bảo Trịnh Phi không tiện đường, nhờ Lương Đông Vân đưa nó về, Lương Đông Vân chưa kịp nói nó đã quay sang nhìn tao, gớm cái mặt!!!
Ta là Trần Hải Nguyệt: Lúc đó tao chỉ muốn nói với nó, mày làm mặt thế với ai đấy? Tao nợ mày đến kỳ chưa trả hả?
An Phù Sinh: HỪ hừ, Trần Hải Nguyệt, giặc nó đã đánh đến cửa rồi, mày mà không chửi đổng nó lên thì đúng là xin lỗi uy danh chị em mình quá!
Quan ải nan độ tuyết chính nhung: Tao bảo, lôi nó ra phố, đánh mạnh vào, túm tóc nó đập đầu xuống đường ý ... = =...
Ta là Trần Hải Nguyệt: Ack, bỏ đi. Thực ra, nó cũng chẳng làm gì. Tao chỉ hơi khó chịu thôi.
An Phù Sinh: Khổng phu tử đã nói rồi, lấy ơn báo oán, lấy gì báo ơn? Tao thấy ý kiến của Nhung Nhung khả thi!
Ta là Trần Hải Nguyệt: tao làm gì có lòng nào mà lấy ơn báo oán? Nguyên tắc của tao là, người không đụng tao, tao không đụng người, nếu người đụng tao, tao đụng lại; còn đụng nữa, diệt cỏ diệt tận gốc...
Đang chém nhiệt tình, Lương Đông Vân đã làm việc xong, cười cười nhìn dáng vẻ tập trung của cô: "Sao online mà cũng tức giận vậy?" Nghiến răng nghiến lợi thế kia...
Trần Hải Nguyệt vội tắt QQ đi, chột dạ cười gượng: "Hắc, hắc hắc, không nói gì, chat với bọn Nhung Nhung á mà." Nói xấu sau lưng người ta, bà tám quá đi.
"Chat xong chưa?" Lương Đông Vân tiện tay lật lật xấp "Bát quái đến đây" cô đặt bên cạnh.
"Chat, chat xong rồi..." Sao lại có dự cảm đại sự không ổn nhỉ?
"Bọn em chat xong rồi, không bằng chúng ta tiếp tục tán gẫu một chút....?" Hắn vừa cười gượng vừa có ẩn ý.
Trần Hải Nguyệt ý thức được gì đó, đẩy ghế ra sau một chút, cười trừ: "Dạ, được. Anh muốn tán gẫu cái gì?"
"Dù sao cũng rảnh mà," Lương Đông Vân càng cười càng bí hiểm, ánh mắt vô tình quất chan chát vào tinh thần cô, "Tán chuyện "Sáng sủa, thanh lịch, cao quý"..."
Biết ngay là truyện này mà...
Trần Hải Nguyệt im lặng không biết hỏi ông trời thế nào, đành rưng rưng cắn khăn, chạy trối chết...
Chương 24: Ăn no hiếu chiến
Sưu tầm
"Hình như em có chuyện muốn nói với anh thì phải?" Cuối cùng Lương Đông Vân cũng không nhịn được nữa, vừa ra đến cửa thì dừng lại, quay người hỏi Trần Hải Nguyệt đang đi đằng sau.
"Dạ?" Trần Hải Nguyệt bị lôi dậy ăn sáng mờ mịt nhìn anh.
Lương Đông Vân chăm chú nhìn cô, trong mắt đầy sự chờ mong.
Trần Hải Nguyệt bị không khí im lặng đến dị thường dọa sợ, dần dần định thần lại—-
Hở! Chẳng lẽ... Tối qua hắn nói thật?
Lúc hai người tiến hành "xâm nhập", à không, trao đổi.
Tình hình chiến đấu tất nhiên rất kịch liệt, Trần Hải Nguyệt trẻ người non dạ binh bại như núi, không thể không đình chiến đàm phán.
Đàm phán xong rút ra kết luận, Lương Đông Vân nhiệt liệt biểu thị, nếu với cả người không quen biết như Ngôn Tể Thời cô còn có thể nhận xét như vậy, thì cũng nên đánh giá anh vài điều, hơn nữa, còn yêu cầu không được lặp lại, không được cắt bớt số lượng từ, ngôn từ không được nông cạn đến mức làm cho anh không-có-cảm-giác-thành-ý.
Nghĩ đến đó, da đầu Trần Hải Nguyệt run lên. Lo lắng trong lòng đánh trống reo hò: Nói đi, nói đi, có gì thì nói quách đi cho rồi!
Có điều, càng cuống càng rối, há miệng ra rồi lại khép miệng lại, cuối cùng vẫn không phun ra nổi nửa chữ.
Bình thường nói chuyện phiếm, đủ chuyện chân chó, ngay cả nghĩ cũng không thèm nghĩ, mở miệng ra là nủi lở sóng thần, bây giờ đến thời khắc mấu chốt, trong đầu lại trống rỗng... này... này...này... Không công bằng!!!!
Lương Đông Vân nhìn vẻ mặt rối rắm của cô, bất đắc dĩ thở dài một tiếng, lấy trong ví ra một tấm thẻ ngân hàng đặt vào tay cô.
"Cái gì vậy?" Trần Hải Nguyệt cứng đờ người.
Sao giờ lại phản ứng nhanh vậy chứ?
Lương Đông Vân không khỏi hậm hực, thấp giọng nói: "Thẻ lương."
"Làm... Để làm gì?" Anh có ý gì chứ?!
Lương Đông Vân trừng mắt nhìn cô, cuối cùng dằn từng chữ: "Tiền-thuê-phòng!"
Đùng đùng mở cửa bỏ đi.
Trần Hải Nguyệt trợn tròn mắt..
Đây... Đây là cãi nhau hả?
Cơ mà, cô có nói gì đâu.
Mang tâm sự nặng nề làm việc suốt buổi sáng, đến giữa trưa nhận được một tin nhắn của Lương Đông Vân, hỏi cô buổi tối có muốn tới chỗ Ngôn Tể Thời tụ tập không.
Nhớ tới chuyện không vui lúc sáng, chẳng có dũng khí đi rồi lại mất mặt, vội từ chối nói có hẹn với An Linh.
Thế mà buổi chiều nhận được điện thoại của An Linh thật, đành vác cái mặt xám như tro ra ngoài.
Vừa gặp một cái, An Linh đã bị luồng khí thanh niên cô đơn chán đời của Trần Hải Nguyệt dọa sợ: "Hôm nay sao đấy? Nhìn mặt mày xấu thế."
Trần Hải Nguyệt theo An Linh đi mua sắm, nhìn nó phấn khích chọn đông chọn tây, uể oải nói: "An An, tao muốn đổi kiểu tóc."
An Linh đang đứng trước gương ngắm nghía một cái áo, không thèm quay đầu lại, hỏi: "Đổi kiểu gì?"
"Để xõa chẳng hạn." Kẹp lên thì cứng nhắc quá.. Aizz, nhân thể cải thiện tâm trạng...
"Tao khuyên mày thôi đi," An Linh trả lại cái áo cho nhân viên bán hàng, đến bên cạnh c
Bài viết liên quan !
Về Trang Chủ ›
Hình nền gái xinh ›
Người đẹp Ngọc Trinh ›
Hotgirl Hàn Quốc ›
Truyện teen hay ›
Tiểu thuyết ngôn tình ›
Truyện nhiều tập ›
Truyện tình cảm ›
Đọc truyện tình yêu ›
Truyện cười chọn lọc
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu