XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Nam Thần Biến Thành Cún-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 45309537
Visits Today: 296985
This Week: 1737859
This Month: 11124885

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ập tức gửi cho ông!"

"Được, hòm thư của bố vẫn như trước."

"Cảm ơn..." Tô Tiểu Đường cắn cắn môi, "Thật sự cám ơn ông."

"Không ngờ con lại chủ động liên lạc với bố, nói chuyện với bố, thậm chí còn nói lời cảm ơn với bố chỉ vì một con chó..." Đầu kia truyền đến một tiếng thở dài, "Sau này gặp phải chuyện gì cứ tới tìm bố biết không? Tiểu Đường, bố cũng chỉ có một đứa con gái là con..."

Tô Tiểu Đường trầm mặc.

"Được rồi, con yên tâm, bố sẽ sử dụng hết tất cả mối quan hệ để tìm giúp con."

"Cảm ơn, tôi biết chỉ có một con cún thôi không cần làm mọi chuyện trở nên phức tạp đến vậy, tôi..."

"Đừng nói gì cả, đừng nói con chỉ lạc mất một con chó, cho dù chỉ làm mất một tờ giấy bố cũng tìm lại cho con, chỉ cần là chuyện của con gái, không có gì gọi là làm mọi chuyện trở nên phức tạp cả."

"Cảm ơn... Tôi cúp máy đây, làm phiền ông rồi."

"Chờ một chút, Tiểu Đường, tết năm nay, con vẫn muốn trải qua một mình sao? Hay là đến chỗ bố đi? Dì Nhiếp là người tốt, sẽ không thấy ngại đâu!"

"Đến đó hãy nói..."

"Được được, con hãy suy nghĩ kỹ đi, chuyện tìm chó nếu có tin tức gì bố sẽ gọi cho con."

Tô Tiểu Đường cúp điện thoại, cả người rã rời, mệt mỏi nằm sấp trên bàn.

"Cậu gọi điện thoại cho ai vậy?" Lý Nhiên Nhiên bước đến, đưa một thanh chocolate đến miệng cô.

Tô Tiểu Đường không muốn ăn, thuận miệng trả lời, "Một người bạn."

Lý Nhiên Nhiên nghĩ không đơn giản như vậy, nhưng lại không tiện hỏi nhiều, "Buổi tối mình ngủ với cậu nhé? Nhìn bộ dạng của cậu bây giờ mình thật sự rất lo lắng khi để cậu ở nhà một mình, ngất xỉu không ai hay, dù sao thì đêm nay Tiết Khải cũng tăng ca trong nhà chỉ có một mình mình."

Tô Tiểu Đường không còn sức lực mở miệng, gật đầu.

Ban ngày, Tô Tiểu Đường lái xe một vòng quanh thành phố tìm, trên đường liên tục quan sát hy vọng sẽ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngay lối rẽ kế tiếp, nhiều lần nhận nhầm cún của người khác thành Phương Cảnh Thâm. Thật vất vả mới điều chỉnh được giờ giấc làm việc, nghỉ ngơi, giờ lại rối loạn cả. Hình tượng mới vừa có chút thay đổi giờ thoáng cái đã mất hết, đầu tóc rối bù, tâm thần hoảng loạn trông như một người điên.

Buổi tối, Lý Nhiên Nhiên nằm bên cạnh đã sớm ngủ say, Tô Tiểu Đường nằm trên giường, thân thể mệt mỏi đến cực điểm lại không hề buồn ngủ, trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu tràn ngập bóng dáng Thịt Viên và Phương Cảnh Thâm, chút tiếng động nhỏ cũng khiến cô tưởng rằng Phương Cảnh Thâm trở về, nhớ đến hình ảnh anh chăm chỉ luyện tập , nằm trên sofa dùng chân lật sách, mỗi lần bị cô sờ đầu lỗ tai lại bất giác run lên, đã lâu rồi không thấy tác phong nghiêm túc, lại thích sạch sẽ ấy... Gối nằm bất giác lại ướt hơn nửa bên...

Đêm khuya vắng người, lúc khó ngủ, tâm trạng đang rối bời, bên tai đột nhiên truyền đến một âm thanh rất nhỏ, Tô Tiểu Đường vội vàng ngừng thở nghe ngóng, mấy ngày nay cô đã không ít lần ảo tưởng nghe thấy tiếng cún, nhưng vẫn thử thêm một lần cố chống thân thể mệt mỏi rời khỏi giường đi về phía phòng khách.

Càng đến gần cửa, âm thanh kia lại càng rõ ràng, kèm theo đó là tiếng tim đập thình thịch, đây thật không phải là do cô ảo tưởng nghe nhầm, cô mở đèn ở cửa, run rẩy nắm chốt cửa, chậm rãi xoay tròn, lách tách một tiếng, cửa mở ra.

Lúc này đây không phải giống thường ngày, mở cửa không phát hiện vật gì, Tô Tiểu Đường nhìn "Vật thể không rõ" trước mặt, hoàn toàn ngây ra.

Đây không phải là Thịt Viên, thì còn ở đâu có Thịt Viên nữa.

Mớ lông xù mềm mại, mượt mà vốn có giờ lại lấm lem bùn đất, lá cây bụi bẩn nhìn bẩn thỉu không thể tả được, dáng vẻ hoàn toàn khác trước, đôi mắt xanh lanh lợi thông minh giờ lại u ám không ánh sáng, bốn cái chân đáng yêu đều toàn là vết trầy xước, vết máu và vết bùn đất hòa lẫn vào nhau, chú cún béo tròn giờ gầy đi trông thấy...

Nhìn cô gái tiều tụy đứng ngẩn ngơ trước cửa, anh cố gắng phát ra một âm thanh ư ử từ cổ họng cúi đầu nức nở, dùng cái chân bẩn thỉu nhẹ nhàng chạm vào cô một cái.

Tô Tiểu Đường che miệng, ngồi xổm xuống một tay ôm anh vào lòng, khóc không thành tiếng.


Chương 21
Lý Nhiên Nhiên nghe thấy tiếng động, liền đi nhanh ra ngoài, nhìn thấy một cục tròn vo trong ngực Tô Tiểu Đường thì lắp bắp kinh hãi: “Đây… Đây là Thịt Viên? Nó tự quay về? Trời ạ, sao có thể biến thành như vậy?”.

Tô Tiểu Đường ôm Thịt Viên không buông giống như là bảo bối, thanh âm khàn khàn nói: “Không sao cả, trở về là tốt rồi, Nhiên Nhiên cậu đi ngủ đi, mình giúp Thịt Viên tắm rửa cái đã”.

“Lại có thể tự mình chạy về, Thịt Viên đúng là sắp thành tinh rồi” Lý Nhiên Nhiên vừa mừng vừa sợ, khen ngợi một lúc lâu, cuối cùng mới thả lỏng tâm trạng trở về phòng ngủ.

Sau khi Lý Nhiên Nhiên đi khỏi, Phương Cảnh Thâm vốn định viết chữ trong lòng bàn tay cô, nhưng chân quá bẩn nên thôi.

“Anh viết đi, đừng ngại” Tô Tiểu Đường vội vàng đưa tay ra.

Nhìn thấy bàn tay trắng nõn cùng với vẻ mặt vội vàng, Phương Cảnh Thâm do dự mà chìa chân ra, nhẹ nhàng viết xuống hai chữ “thành phố B”, sợ cô xem không hiểu đang định viết tiếp, sau khi Tô Tiểu Đường nhìn thấy hai chữ này thì sắc mặt lập tức trầm xuống: “Bọn họ vứt anh ở thành phố B đúng không?”.

Phương Cảnh Thâm gật đầu.

Lúc đầu hai người kia cưỡng ép kéo anh đi theo, sau đó lại thấy anh không nhu thuận, gần gũi giống như trước kia, tính tình rất hoạt bát gần như đã thay đổi toàn bộ, nhưng lại không cam lòng đem cún trả lại, cuối cùng dứt khoát ném anh tới vùng đất hoang vu ở thành phố Lâm, ý tứ đã rất rõ ràng nếu tôi không đạt được thì cậu đừng mong có được, Phương Cảnh Thâm hết cách, cuối cùng chỉ có thể dựa vào trí nhớ tìm đường trở về.

Tô Tiểu Đường gắt gao xiết chặt nắm tay, từ trước tới nay trong ánh mắt ôn nhu ấm áp của cô chưa từng thấy qua một tia băng lãnh, có điều vẻ lạnh băng kia rất nhanh liền lùi bước, con ngươi trong suốt giống như bầu trời được nước mưa gột rửa, khi nhìn chăm chú vào anh, ánh mắt đó liền hóa thành dòng nước xuân ấm áp chảy qua thân thể anh, xoa dịu sự mệt mỏi suốt dọc đường của anh, giọng nói ngọt như kẹo đường chứa đựng hàm ý quan tâm chăm sóc: “Anh muốn ăn chút gì đó trước hay là tắm trước đây? Hay là ăn chút gì đó trước nha, nhìn cả người anh thế này đoán chừng phải tắm lâu lắm, anh đợi chút tôi lập tức lấy cho anh ngay đây”.

Phương Cảnh Thâm nhìn bóng dáng rất nhanh đã chạy xa của cô thì có chút sợ sệt, rõ ràng thân hình tròn vo mặt mũi bơ phờ, tóc tai bù xù giống người điên, vì sao trong mắt anh lại đẹp đến như vậy. Sau khi biến thành động vật ngay cả gu thẩm mỹ cũng bắt đầu trở nên khác thường rồi sao.

Tô Tiểu Đường cho Phương Cảnh Thâm ăn vài món, lại mất hơn hai giờ để nhẫn nại tắm rửa sạch sẽ cho bộ lông của anh, sau đó ôm hộp đựng thuốc đến, cẩn thận thay anh xử lý vết thương trên người.

Tô Tiểu Đường rất cẩn thận mà dán một miếng KO nho nhỏ lên mũi của anh: “A, tôi không phải dân chuyên ngành, trước mắt chỉ có thể như vậy, ngày mai tôi sẽ mang anh đến bệnh viện kiểm tra một chút”.

Nhìn thấy anh cuối cùng cũng khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, Tô Tiểu Đường nhịn không được rưng rưng nước mắt: “Thực xin lỗi, đều do tôi sơ ý…”.

Trên chân có thuốc, Phương Cảnh Thâm chỉ có thể dùng đầu cọ cọ cô, ý bảo cô không cần tự trách mình.

“A ô a ô a ô ô ô”.

Một loạt tiếng chó sủa nhỏ yếu phá vỡ bầu không khí ấm áp.

Phương Cảnh Thâm nhìn thấy trong phòng đột nhiên lại xuất hiện một sinh vật lạ, con ngươi u ám thêm mấy phần.

Tô Tiểu Đường vừa nhìn thấy con chó nhỏ tròn tròn kia thì lập tức hốt hoảng, nhìn chằm chằm Phương Cảnh Thâm giải thích: “Cái này… Này không phải tôi mua đâu, không phải cún của tôi, là do Tống Minh Huy anh ta nói gì mà phải bồi thường cho tôi một con rồi kiên quyết nhét vào tay tôi, tôi cũng không quan tâm đến nó, đều là Nhiên Nhiên cho nó ăn! Tôi, tôi chỉ nuôi duy nhất mình anh thôi, cho dù không tìm thấy anh tôi cũng sẽ không nuôi con nào khác…”.

Nhìn thấy cô hoảng hốt bày ra dáng vẻ trung trinh tuyên thệ không ngớt, tâm tình của Phương Cảnh Thâm lúc này mới dịu lại.

“Anh yên tâm ngày mai tôi sẽ trả nó về” Tô Tiểu Đường cam đoan xong, liền trải sofa cho anh: “Anh nghỉ ngơi nhanh đi, đi lâu như thế nhất định rất mệt. A, tôi cũng phải đi tắm mới được”.

Tô Tiểu Đường lúc này mới nhớ tới hình tượng vào giờ phút này của mình, lại có thể để dáng vẻ như quỷ xuất hiện trước mặt nam thần, thật sự là làm bẩn mắt nam thần. Có điều anh đã trở về bình anh vô sự, cái này quan trọng hơn bất kì thứ gì khác.

Thần kinh bị kéo căng suốt ba ngày rốt cuộc cũng được thả lỏng, Tô Tiểu Đường gần như có chút đứng không vững, cố chống đỡ đi vào phòng tắm.

Trong lúc Phương Cảnh Thâm mệt mỏi cực độ đang mơ mơ màng màng ngủ thì đột nhiên nghe thấy “Bịch” một tiếng, vội vàng chạy theo hướng âm thanh truyền đến, quả nhiên nhìn thấy Tô Tiểu Đường ngã ngay trước cửa phòng tắm.

Phương Cảnh Thâm phản ứng theo bản năng duỗi tay ra muốn ôm cô lên, sau đó liền nhìn thấy bàn chân thịt của mình, ảo não hận không thể băm vằm nó, anh vỗ vỗ mặt của cô nhưng không tỉnh, vì thế chạy nhanh vào phòng gọi Lý Nhiên Nhiên.

Lý Nhiên Nhiên đang ngủ say, thì bị tiếng “Gâu” “Gâu” đánh thức, sau đó liền nhìn thấy Thịt Viên ngậm góc áo của mình dùng sức kéo ra ngoài.

“Ê, Thịt Viên? Sao vậy?”.

“Gâu gâu”.

Thịt Viên vẫn lôi kéo cô không tha dường như muốn dẫn cô đến chỗ nào đó, Lý Nhiên Nhiên đành phải đứng lên để mặc cho anh kéo đi, vì thế lập tức nhìn thấy Tô Tiểu Đường ngã trên mặt đất.

“Tiểu Đường____” Lý Nhiên Nhiên sợ tới mức hô to một tiếng chạy nhanh tới đỡ cô ngồi dậy, nhưng quá nặng không thể kéo dậy được, ngược lại làm cô mệt đến nỗi cả người toàn mồ hôi,

“Mình chịu thôi! Tô Tiểu Đường, với cân nặng thế này của cậu, đời này muốn bế kiểu công chúa thật sự quá xa vời đúng không?” Nhiên Nhiên vặn tay, đỡ không nổi thì đành phải kéo, cuối cùng mất sức của chín trâu hai hổ mới mang cô lên giường được.

Tô Tiểu Đường nằm ở trên giường, luôn miệng lẩm bẩm câu gì đó không rõ, Lý Nhiên Nhiên sáp đến gần thì nghe thấy tất cả những câu lảm nhảm đều là cái tên... Phương Cảnh Thâm.

“Thật đúng là hết thuốc chữa!”.

Lý Nhiên Nhiên thở dài bất đắc dĩ, cô chỉ có một mình không thể nào đem cô ấy tới bệnh viện, Tiết Khải lại tăng ca, đang lo không biết nên làm gì bây giờ, đúng lúc Tô Tiểu Đường tự tỉnh lại, vừa tỉnh lập tức hoảng hốt mà nhảy dựng lên: “Thịt Viên đâu? Mình vừa mới nằm mơ thấy Thịt Viên trở về, nằm mơ…Hóa ra chỉ là nằm mơ!”.

Trong nháy mắt kia trên mặt cô liền xuất hiện nỗi cô đơn tuyệt vọng, có thể thấy được cô rất lo lắng.

Giây tiếp theo, Phương Cảnh Thâm “Vút” một cái nhảy lên giường, nhúm lông mao trên đầu cọ cọ hai má của cô.

“Thấy rồi chứ? Không phải cậu nằm mơ đâu!” Lý Nhiên Nhiên cười nói, lập tức sờ cằm, có chút không biết nên miêu tả như thế nào: “Nh
<<1 ... 2122232425 ... 48>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT45/4084