XtGem Forum catalog
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Nam Thần Biến Thành Cún-full

Lượt xem : XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 45309538
Visits Today: 296986
This Week: 1737860
This Month: 11124886

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ng mà Thịt Viên đúng là… có tính người thật đấy! Ây da, thật là hâm mộ quá đi, làm cho mình cũng muốn nuôi một con cún”.

***

Ngày hôm sau, cô nhờ Lý Nhiên Nhiên trả con chó lại cho Tống Minh Huy, cuộc sống lại khôi phục sự yên ả, áp lực tích tụ trong mấy ngày liền khiến cho Tô Tiểu Đường lập tức ngã bệnh.

Tô Tiểu Đường tự mình gắng gượng đi đến bệnh viện tiêm một mũi thuốc, vừa về đến liền gục đầu xuống giường.

“Gâu” Phương Cảnh Thâm kêu một tiếng tỏ vẻ muốn nói ra suy nghĩ của mình.

“Hả?” Tô Tiểu Đường chìa tay ra cho anh.

[Bữa sáng">.

Tô Tiểu Đường vì sự quan tâm của anh mà nở nụ cười, có chút suy yếu lắc lắc đầu nói: “Chỉ muốn ngủ không muốn động, cũng không muốn ăn gì hết, coi như giảm béo cũng tốt đó chứ, dù sao trên người mỡ cũng nhiều, đủ xài”.

Nói xong mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, nhưng mỗi lần nhắm mắt chưa được bao lâu thì thần kinh giống như phản xạ lập tức ngồi dậy, nhìn thấy anh yên lành ở trong tầm mắt mới an tâm nằm xuống, lặp lại nhiều lần như thế, cuối cùng Phương Cảnh Thâm chỉ có thể nhảy lên giường nằm xuống bên cạnh cô.

Một bàn tay của Tô Tiểu Đường nhẹ nắm chân anh, rốt cuộc mới yên tâm.

Tô Tiểu Đường ngủ một mạch như vậy một ngày một đêm, thẳng đến sáng ngày hôm sau.

Tuy sau khi sinh bệnh ngủ nhiều là tốt, nhưng cô không ăn không uống mà vẫn ngủ như thế nhất định không ổn, Phương Cảnh Thâm nhìn cô với vẻ mặt lo lắng, nghe thấy cô ngủ mà lại lẩm nhẩm một câu “Bánh shredded”.

Một lúc lâu sau, Phương Cảnh Thâm từ trong túi Tô Tiểu Đường rút đồng tiền 100, rồi lặng lẽ đi ra ngoài.

Thật may mắn sạp bánh shredded ở dưới lầu đã mở cửa, Phương Cảnh Thâm ngậm tiền chạy đến trước quầy hàng, bà chủ vừa mới bán cho khách một cái bánh, vừa cúi đầu liền nhìn thấy một con cún ngồi chồm hổm không nhúc nhích ở trước sạp hàng của bà, nhìn bà, miệng còn ngậm một đồng tiền.

“Ồ, mày muốn mua bánh sao?” Bà chủ nhìn thấy có chút là lạ, định hỏi thử một câu.

Phương Cảnh Thâm không có cách nào mở miệng, chỉ có thể đem tiền đặt trước mặt bà.

Bà chủ rất cẩn thận mà nhặt tiền lên, lại nhìn anh ngoại trừ mang theo tiền trên người cũng không có giấy tờ gì kèm theo: “Cũng không biết chủ nhân nhà mày quen thêm cái gì vào, mỗi loại tao làm một cái cho mày được không?”.

Phương Cảnh Thâm “Gâu” một tiếng, bà chủ lập tức vui vẻ: “A, thật là một con chó thông minh! Cũng không biết huấn luyện như thế nào!”.

Bà chủ làm bánh xong, bọc nó thật kín, thối lại tiền lẻ, rồi đem bọc plastic cho anh ngậm.

Có điều Phương Cảnh Thâm thế mà không nhận lấy, vẫn ngồi chồm hổm như trước, bà chủ nghi ngờ mà theo ánh mắt của anh nhìn qua: “Hả, sữa cũng muốn?”.

“Gâu”.

“Ha ha, đúng là thần kì” Vì thế bà chủ lại cầm một hộp sữa còn nóng đeo lên cho anh.

Lúc này Phương Cảnh Thâm mới vừa lòng đi khỏi.

Tô Tiểu Đường đang mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa ngủ, thì cảm giác được có một nhúm lông mao gì đó cứ cọ cọ mình, mơ mơ màng màng mở to mắt ngồi dậy, phát giác đó là Phương Cảnh Thâm, miệng còn ngậm một cái khăn mặt màu trắng: “Làm sao vậy?”.

Phương Cảnh Thâm thấy cô tỉnh dậy, đem khăn mặt đưa đến trước mặt cô, lại đem bánh shredded và sữa mới mua ban nãy đặt lên giường.

Tô Tiểu Đường trông thấy bánh sủi cảo và sữa thì sững người, còn có một cái túi đựng tiền lẻ: “…Anh mua à?”.

“Gâu”.

Thời điểm bị bệnh là lúc người ta yếu ớt nhất, Tô Tiểu Đường cảm động không biết nên nói gì cho phải, đã mấy năm rồi không có ai quan tâm mình đến vậy.

“Cảm ơn… Nhưng sau này không nên đi ra ngoài một mình” Tô Tiểu Đường lo lắng sờ sờ đầu của anh.

Di động bên cạnh laptop vang lên, không đợi Tô Tiểu Đường đứng dậy Phương Cảnh Thâm đã chạy tới giúp cô mang lại.

Vừa rồi lúc nhìn thấy cái tên được hiển thị trên màn hình di động làm cho Phương Cảnh Thâm có chút tò mò, không có tên, chỉ có một chữ “S”.

Tô Tiểu Đường nhận điện thoại: “Thật xin lỗi, cún đã tìm được rồi, tôi còn chưa kịp nói với ông”.

“À! Như vậy, thật tốt quá, tìm được là tốt rồi, tìm được là tốt rồi, làm bố nhưng không thể giúp gì đươc! Có điều, bố gọi qua còn có một chuyện khác nữa” Giọng nói của Tô Kiến Thụ có chút ngắt quãng.

“Chuyện gì?”.

Giọng điệu của Tô Kiến Thụ tự trách không thôi: “Tiểu Đường, con không chịu nhận bố là đúng, bố không có mặt mũi làm bố của con, bây giờ tất cả mọi người đều biết, bố làm bố mà phải từ miệng bạn bè nói mới biết được con gái của mình bị bắt nạt thành thế này, mà người này không lâu trước đây vì cùng hợp tác với công ty bố mà danh tiếng mới hưng thịnh như thế!”.

“…” Tô Tiểu Đường cũng không biết bởi vì chuyện đó mà làm cho Lý Nhiên Nhiên nhất thời xúc động cùng phẫn nộ, nên chuyện của cô Tống Minh Huy và Lâm Tuyết đều lan truyền khắp trên mạng, thân phận của Tống Minh Huy và Lâm Tuyết cũng bị rò rỉ ra ngoài. Chẳng qua nghe lời ông nói cô cũng hiểu được ông đang đề cập đến chuyện gì, hóa ra ngày đó những lời bạn học nói mà cô nghe được chính là sự thật, Tống Minh Huy nhận được đơn đặt hàng lớn như vậy quả thật là nhờ hợp tác với S&N.

Tô Kiến Thụ nổi giận đùng đùng nói: “Chuyện của con và thằng khốn Tống Minh Huy đó bố đã biết hết rồi, con yên tâm, bố sẽ không tha cho người dám bắt nạt con gái bảo bối của bố, bố nhất định sẽ làm cho tên tiểu tử thối kia đẹp mặt!”.

Tô Tiểu Đường trầm mặc mím môi, lại nhìn Phương Cảnh Thâm bên cạnh một cái, cuối cùng vẫn không mở miệng từ chối, nói ra một câu: “Cảm ơn bố”.


Chương 22
"Tiểu Đường, cuối cùng con cũng đồng ý gọi bố là bố.." Nghe thấy Tô Tiểu Đường gọi một tiếng "bố" Tô Kiến Thụ kích động không thôi, "Tiểu Đường à, hôm nào ra ngoài ăn cơm với bố nhé? Lâu rồi bố không gặp con! Được rồi, nhất định là chỗ có thể mang theo cún, bố phải cảm ơn nó nhiều, nó chính là ân nhân của bố, không có nó, một tiếng bố này không biết còn phải đợi đến khi nào nữa!"

Tô Kiến Thụ biết con gái thích con chó này, liền dựa trên nguyên tắc yêu ai yêu cả đường đi, chuẩn bị từ đó lôi kéo lấy lòng.

Mà Tô Tiểu Đường cảm thấy mình lợi dụng ông trong chuyện Tống Minh Huy, không tiện từ chối liền đồng ý.

Phương Cảnh Thâm ngồi bên cạnh nghe xong đã hiểu gần hết mọi chuyện, quan hệ giữa Tô Tiểu Đường cùng bố cô ấy không tốt, rất ít khi liên lạc, lần này vì chuyện của mình mới khiến cô ấy xin bố giúp một tay. Hơn nữa trùng hợp công ty hợp tác với Tống Minh Huy là công ty của bố cô ấy, Phương Cảnh Thâm nhớ lại tin tức thu thập được từ hôn lễ của Khương Hoa đêm hôm đó, lẽ nào, bố của Tô Tiểu Đường là chủ tịch tập đoàn S&N có quy mô tương đương với Phương Thị?

Tin tức này thật khiến người ta sửng sốt, thật không biết Tống Minh Huy lúc nào cũng muốn leo cao khi biết sự thật này thì sẽ có biểu cảm gì.

Đầu năm nay, người chỉ cần có chút chỗ dựa, hoặc bọn nhà giàu mới đổi đời đều hận không thể đi khắp nơi khoe khoang gấp mười lần rằng bản thân có tiền, thế nhưng thân thế Tô Tiểu Đường như vậy lại chưa từng tiết lộ chút nào, cho dù bị ức hiếp như thế nào đi nữa, cô cũng chỉ cười dửng dưng, chưa từng nghĩ đến việc đi tìm ông bố có tiền có thế giúp đỡ, từ đó có thể nhận ra cô và bố mình có mâu thuẫn rất sâu sắc, thế nhưng lần này lại vì mình mà...

Phương Cảnh Thâm không muốn thừa nhận bản thân có tình cảm đặc biệt đối với cô gái vẫn luôn thầm mến mình này, một cô gái không hề phù hợp với mắt thẩm mỹ của anh...

Thứ tình cảm đó được gọi là... động lòng.

Phòng làm việc chủ tịch tập đoàn S&N.

Tống Minh Huy vừa nghe được tin tức liền lật đật chạy đến, kết quả là chờ hơn ba tiếng cuối cùng mới gặp được người.

"Ngồi đi". Tô Kiến Thụ ôn hòa chào hỏi một câu.

Tống Minh Huy thấp thỏm không yên tâm ngồi xuống, "Chắc chắn Chủ tịch Tô* đã biết vì sao tôi lại đến đây! Không biết sản phẩm của chúng tôi đã xảy ra vấn đề gì? Khiến ngài rút hết vốn đã thỏa thuận về?"

* Đổng sự trưởng: Chủ tịch hội đồng quản trị



Tô Kiến Thụ cho dù là khuôn mặt hay dáng người đều được bảo dưỡng rất tốt, đầu hói, bụng bia hay phát tướng đều không có, hoàn toàn không nhìn ra là người hơn bốn mươi tuổi, nghe thế thản nhiên đáp, "Sản phẩm của các cậu không xảy ra vấn đề gì, chẳng qua là do nhân phẩm của cậu có vấn đề."

Tống Minh Huy ngẩn ra, dù sao vẫn chột dạ, chuyện trên mạng gần đây ầm ĩ thật, tuy nhiên anh đã tìm ra cách ép xuống, cũng thuê không ít “cao nhân” đánh lừa dư luận, vốn tưởng rằng sẽ không ảnh hưởng đến anh ta là bao, không ngờ lại truyền tới tai Tô Kiến Thụ, nghiêm trọng đến mức hủy bỏ tất cả hợp đồng với anh, đây là điều thật khó lý giải.

"Chủ tịch Tô, chúng ta đều là người làm ăn, tôi không cảm thấy đây là chuyện có thể làm lý do chấm dứt hợp tác giữa chúng ta. Nói cho cùng đây chỉ là chuyện riêng của tôi, hơn nữa chuyện trên mạng bây giờ đã lắng xuống, ngài cũng biết, chuyện này nhiều nhất là một tuần sẽ không còn ai để ý tới. Với tư cách là một người đàn ông, con người thường sẽ đi chỗ cao, nước thường chảy xuống chỗ thấp, Chủ tịch Tô, nếu là ngài, ngài sẽ chọn thế nào? Một cô gái xinh đẹp gia đình giàu có, hay là một cô gái vừa xấu xí lại béo phì."

Tô Kiến Thụ thong thả nhấp một ngụm trà, nhíu mày nói, "Cậu nói không sai, làm đàn ông, tôi quả thực sẽ chọn người trước, đồng thời chuyện này như cậu nói cũng không đủ làm ảnh hưởng đến sự hợp tác của chúng ta."

Tống Minh Huy tất nhiên là biết Tô Kiến Thụ đã trải qua chuyện này nên mới hỏi như vậy, nghe được câu trả lời này khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, trong lòng bất an.

Quả nhiên, ngay sau đó, Tô Kiến Thụ lại cười lạnh một tiếng, thay đổi chủ đề, "Chỉ là, thật trùng hợp, cô gái vừa béo vừa xấu trong miệng cậu nói lại chính là con gái ruột thịt của Tô mỗ tôi! Với tư cách là bố, cậu nói tôi phải làm thế nào bây giờ?"

Nghe xong những lời này, cả người Tống Minh Huy như bị sét đánh, hoàn toàn ngây ngốc tại chỗ.

Anh ta biết, Tô Kiến Thụ ngoài người vợ hiện tại cùng đứa con trai ở bên ngoài, thật sự còn có một người vợ trước và một đứa con. Tô Tiểu Đường, Tô Tiểu Đường... Anh ta làm sao lại quên Tô Tiểu Đường cũng họ Tô chứ?

Tô Tiểu Đường lại là con gái Tô Kiến Thụ ư? Điều ... điều này sao có thể!

***

Ở một nơi khác, Tô Tiểu Đường sau khi tiếp điện thoại xong chuẩn bị đứng dậy, "Thiếu chút nữa là quên, tôi còn phải thông báo với mọi người đã tìm được anh."

Vừa nhìn thời gian Tô Tiểu Đường nói chuyện điện thoại, thấy laptop đang mở, Phương Cảnh Thâm thấy bài đăng trên web và weibo, vươn một cái chân đè cô lại, không cho cự tuyệt, [Nằm xuống, để tôi làm.">

"Ừ." Vì thế Tô Tiểu Đường không nói nữa lập tức nằm xuống.

Weibo và diễn đàn vẫn đang ở trạng thái đăng nhập, Phương Cảnh Thâm lộc cộc đăng một cái weibo "Đã tìm thấy cún."

Bài vừa mới post lên weibo lập tức trở nên s
<<1 ... 2223242526 ... 48>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT46/4085