Teya Salat
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Sẽ Có Một Thiên Sứ Thay Anh Yêu Em-full

Lượt xem :
c rồi."

"Vào học thì sao! "Anh tức giận, "Nói đi, thằng đó là ai?! "ánh mắt cô nhìn hắn, chắc chắn không phải là vừa mới quen biết.Đặc biệt là ánh mắt thằng kia nhìn Tiểu Mễ, thật sự là không thể nhịn được!

"Em phải chép bài....."Tiểu Mễ nói càng nhỏ.

"Ghi chép cái gì! "

"Chép bài đầy đủ, sau này khi anh ôn tập kiểm tra, mới có thể có cơ hội đạt kết quả cao hơn."Cô cười dễ thương.

"Ma nó thèm quan tâm."Anh lẩm bẩm, đối mặt với nụ cười của cô, cơn giận trong người anh bất ngờ tiêu tan.

"Anh cũng đừng ngủ nữa, thầy giáo Tài Chính dạy rất hay."

"Muốn chết à! Cần cô phải lo cho tôi! "Doãn Đường Diêu lại trừng mắt nhìn, rồi lại gục mặt xuóng bàn.À, ánh nắng buổi chiều quá nhức mắt, không phù hợp nghe giảng, chỉ hợp với ngủ.

"Ngủ quá nhiều sẽ biến thành lợn...."Cô thì thầm.

"Binh! "

Một cái gõ lên trán cô!

Tiểu Mễ oán, ồ, anh ta không ngủ à, sao lại nghe thấy được.

Doãn Đường Diêu đang nằm ngủ nở một nụ cười lớn, giống như một đứa trẻ.Tiểu Mễ im lặng nhìn anh, lời giảng của thầy giáo toàn bộ bay qua tai cô.

Cô đang nghĩ chỉ muốn ở bên anh như thế này.

Yên yên tĩnh tĩnh ở bên cạnh anh.

Tiết học buổi chiều trôi qua rất nhanh.

Doãn Đường Diêu ngủ cả buổi chiều, anh lồm cồm ngồi dậy, cả người nhức mỏi.Anh vươn người để cho đỡ nhức, rồi nói với cô:"Tý nữa đưa cô đến một nơi."

Tiểu Mễ cất sách vở:"Chỗ nào?"

"Đi thì biết! Hỏi nhiều thế! "Anh khó chịu nói, sau đó nhìn cô.Cô mặc một cái váy dài màu trắng, mái tóc ngắn bóng mượt, tron ánh nắng, cả người dường như đang trong suốt."Cô...."

"Sao vậy?"

"À, hôm nay rất xinh."Giọng nói anh rất hàm hò, Tiểu Mễ suýt chút nữa nghe không rõ.

"À, ha ha."

"Tại sao luôn mặc màu trắng?"Ngoại trừ lần đầu tiên "hẹn hò" cô mặc cái váy xanh anh đưa, cô hình như luôn chỉ thích mặc màu trắng.

"Màu trắng, là màu của thiên sứ."Cô mỉm cười.

"Thiên sứ?"Tại sao cô luôn thích nói cái điều vớ vẩn này ra.

"Vâng.Thiên sứ là trong sáng không tỳ vết, cho nên họ thích màu trắng, nếu như mặc quần áo màu trắng, thiên sứ tìm ra sẽ dễ hơn."

"Tìm cái gì?"Doãn Đường Diêu chẳng hiểu sao cả, tại sao càng ói càng không hiểu nổi.

"Tiểu Mễ."

Một giọng nói trầm như đêm tối xen vào.

Tiểu Mễ run tay, quyển vở"bộp" rơi xuống đất.Cô hoang mang cúi xuống nhặt, trời ơi, thật vô tích sự, tại sao lại có thể vụng về như vậy.

Hai bàn tay cùng lúc xuất hiện trước mặt cô.

Cô sững người.

Một bàn tay tranh lên trước mặt cô nhặt quyển vở lên, "Bộp" ném vào người cô, sau đó một cái gõ mạnh quen thuộc tìm đến trán của cô.

"Vụng về thật! Tý nữa gặp bạn tôi, đừng có như thế nữa, hiểu không! "Doãn Đường Diêu tức giận.Từ khi sinh viên mới chuyển đến, cô bắt đầu không bình thường, trong đó chắc chắn có trò gì đó.

"Vâng."

Tiểu Mễ gật đầu, do dự mỉm cười.

Xin lỗi cô ấy."

Trịnh Hạo Dương đứng trước mặt Doãn Đường Diêu, chiều cao một mét chín mươi có cái gì đó tạo cảm giác cho người đối diện phải khiếp sợ, anh uy hiếp Doãn Đường Diêu, ánh mắt lạnh lùng.

"Mày là cái quái gì! "Doãn Đường Diêu nổi giận.

"Cô ấy không phải là người mà mày có thể bắt nạt."Trịnh Hạo Dương nhìn vết đỏ trên trán Tiểu Mễ, trong lòng đau nhói, "Xin lỗi cô ấy đi! "

"Mình không sao! Không đau mà! "Tiểu Mễ vội vàng nói.

"Cô ấy với mày có quan hệ gì! Doãn Đường Diêu nhìn Tiểu Mễ, "Bạn gái của tao, tao thích bắt nạt cô ấy, liên quan gì đến mày! "

"Bạn gái?....."

Một ánh mắt đau đớn chầm chậm quay sang nhìn Tiểu Mễ.

"Em ----là bạn gái của nó?"

Tiểu Mễ cắn chặt môi, trong ánh mắt đau đớn của Trịnh Hạo Dương, đột nhiên cô không thở được.

Vẫn còn một số sinh viên trong lớp vẫn chưa ra về, họ tò mò quan sát ba người cuối lớp.Doãn Đường Diêu đầy vẻ tức giận, Trịnh Hạo Dương có vẻ đang đau khổ, đứng giữa họ, Tiểu Mễ trông thật nhỏ bé.

Ánh nắng buổi chiều rọi khắp phòng học.

Lá cây bên cửa sổ trong suốt thơm ngát.

Doãn Đường Diêu chầm chậm quay đầu lại, anh trừng mắt nhìn Tiểu Mễ đang yên lặng:"Này! Cho tôi biết, cô có phải là bạn gái của tôi không! "

Lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ như thế này.

Sắc mặt cô nhợt nhạt dường như linh hồn đã bay mất, cô đứng đó, trong ánh nắng, nhưng dường như lại không có cách nào đưa tay chạm vào được.

"Có nghe thấy không! Nói cho nó biết! "Doãn Đường Diêu trong lòng có vẻ hoang mang, anh bắt đầu lắc mạnh vai cô.

"Buông cô ấy ra! "

Trịnh Hạo Dương giữ chặt tay anh lại.

"Bốp----! "

Doãn Đường Diêu vung tay đấm thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương.

"Hạo Dương! "Tiểu Mễ kinh hãi, đỡ lấy Trịnh Hạo Dương.Lúc đó, cô đã lấy lại tinh thần, dùng sức hít thở, để bản thân bình tĩnh lại.

Máu mũi chảy ra.

Tiểu Mễ vội lấy khăn giấy ra giúp anh cầm máu.Anh giữ chặt khăn giấy, cũng giữ chặt lấy ngón tay cô.Cô bất ngờ, vội vàng buông tay ra, có chút lo lắng nhìn Doãn Đường Diêu.

Nhưng Doãn Đường Diêu lại bình tĩnh khác thường.

Anh lạnh lùng quan sát Tiểu Mễ và Trịnh Hạo Dương:"Cô và nó trước đây quen biết nhau?"Câu nói này không phải là câu hỏi, là trần thuật.

"Tao và cô ấy từ nhỏ lớn lên với nhau."Trịnh Hạo Dương trầm giọng nói.

"Im miệng! Tao hỏi cô ấy! "Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh lẽo như dao, nhìn thẳng vào Tiểu Mễ, "Nói đi! "

"....Vâng."

"Nó thích cô?"

Tiểu Mễ hoang mang.Cô không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào.

"Tao có thích cô ấy hay không, không liên quan đến mày."Trịnh Hạo Dương nắm chặt vai cô, nói:"Có phải nó không?Có phải nó có....."

"Trịnh Hạo Dương! "Tiểu Mễ kinh hồn ngắt lời anh.

Trịnh Hạo Dương cười khổ:"Trên đời lại có chuyện như thế này...."

"Mễ Ái, "Doãn Đường Diêu từng câu từng chữ, "cho tôi biết, giữa cô và nó là quan hệ gì?"Máu trong người anh như ngừng chảy, anh cảm thấy mình giống như một thằng ngốc nhất trên thế gian này.

"Em....."Tiểu Mễ biết là anh hiểu lầm, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Trịnh Hạo Dươg làm cô trở nên hỗn loạn.Cô với Trịnh Hạo Dương là quan hệ gì?Nói anh ấy là bạn thân nhất của Dực?Nói là anh yêu cô?.....

"Em và anh ấy trước đây là bạn học."

Cuối cùng cô cũng nghĩ ra câu nói này, cúi đầu xuống.

"Chỉ là bạn học?"Doãn Đường Diêu nghi ngờ, bóng dáng của cô và thằng đó bên cạnh nhau, làm anh tức giận đến mức muốn đấm hắn thêm nhiều lần nữa.

"Vâng."Cô miễn cưỡng gật đầu, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Cô đang lừa anh.

Đây là lần đầu tiên cô lừa anh, hay là cô luôn luôn lừa anh?!

"Đi với anh."

Trịnh Hạo Dương không muốn nghe thêm nữa, anh nắm lấy tay cô, đi ra phía cửa lớp.Tiểu Mễ vùng vẫy, không được, cô không được đi, Doãn Đường Diêu đã tức giận rồi, sự lạnh lùng chưa bạo phát của anh còn đáng sợ hơn cả đánh người.

"Bỏ em ra! Hạo Dương! Em không thể đi, em có việc....."Cô cố gắng thoát ra khỏi bàn tay của anh.

"Em có chuyện gì?! Tiếng nói của Trịnh Hạo Dương cũng trở nên đáng sợ vô cùng.

"Em...."

Tiểu Mễ cắn chặt môi, cô quay sang nhìn Doãn Đường Diêu đang đứng cuối lớp.

Doãn Đường Diêu trơ trọi đứng đó.

Ánh nắng chiếu lên người anh run run in bóng lên mặt đất.

Chiếc khuyên trên mũi phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Anh lạnh lùng nhìn cô.

"Nếu như cô đi với nó, đừng có nhìn mặt tôi nữa."

Tiếng nói của anh còn lạnh lùng hơn hơi lạnh của kim cương.

"Anh cũng có chuyện muốn nói với em! "Trịnh Hạo Dương kiềm chế phẫn nộ, "Nếu không muốn đi với anh, thế thì chúng ta sẽ nói trong phòng học! "Tại sao, chỉ là một thằng mới quen biết chưa đầy một tháng, em lại bảo vệ như vậy.

"Anh-----! "Tiểu Mễ hoang mang.Trong mắt Trịnh Hạo Dương, cô nhìn thấy sự đau đớn không tả.Anh.....anh có thể gây ra bất cứ điều gì.....

Trịnh Hạo Dương kéo cô ra khỏi lớp, cô thậm chí còn không kịp giải thích với Doãn Đường Diêu.

Nhìn thấy cô và hắn rời đi, sắc mặt Doãn Đường Diêu nhợt nhạt, ngón tay anh nhè nhẹ run lên.

"Rầm----! "

Mặt đất vang lên một tiếng động rất mạnh!

Doãn Đường Diêu vung chân đá đổ chiếc bàn học trước mặt!

Trong lớp vẫn còn một vài sinh viên, họ sợ hãi thất thần.

"Nhìn cái gì! Cút hết đi----! ! "

° ° °

Cửa hàng kem lúc chập tối, ánh nắng chiều muộn xuyên qua cửa kính chiếu vào trong nhà.Trong cửa hàng không có nhiều người, chỉ có một vài khách, không khí rất yên tĩnh.Bên cạnh cửa kính có một chàng trai và một cô gái ngồi đó yên lặng rất lâu.Cốc nước lạnh trước mặt chàng trai chưa hề được đụng vào, cốc trà sữa nóng trước mặt cô gái cũng nguội lạnh từ lâu lắm rồi.

"Quay về với anh."

Trịnh Hạo Dương cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói buồn bã.Anh khong thể nhìn cô vì một nguyên nhân hoang đường mà làm những chuyện hoang đường như vậy.

"Không."

Anh ngẩng đầu lên, trong mắt phát ra ánh sáng mạnh mẽ:

"Anh ta không phải là Dực! "

Tiểu Mễ nắm chặt ống mút trong tay:"Hạo Dương, anh quay về đi.Anh học rất giỏi, quay lại về Thanh Viễn chác là sẽ không có vấn đề gì đâu."

"Trừ khi em quay về cùng với anh! "Trong ngữ khí không hề có bất cứ sự thương lượng nào.

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

Anh vẫn giống hệt như trước đây, chỉ cần là việc mà anh cho là đúng, sẽ không có sự nhượng bộ nào cả.

"Không."Cô nói với anh.

"Tiểu Mễ! "

Từ khi quen biết cô, cô đã nói với anh không biết bao nhiêu từ "không".Dực tuyệt vời như vậy, con người như vậy anh không thể đánh bại, anh cũng khong biết nói gì.Nhưng mà, Dực đã chết rồi, tại sao cô vẫn tiếp tục nói "không" với anh!

Tiểu Mễ im lặng hồi lâu.

"Anh quay về đi, hãy xem như là chưa bao giờ quen biết em."

Nói xong, cô đứng lên chuẩn bị bước đi.

Trịnh Hạo Dương nổi giận, anh nắm chặt lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô trở lại ghế ngồi! "Em muốn anh nói với em bao nhiêu lần nữa đây, em mới có thể nhớ được! Dực chết rồi! Cậu ấy đã chết rồi! Người đó không phải là Dực! ! Em có hiểu không?"

"Soạt----! "

Cốc trà sữa đổ thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương!

Dòng nước trên mặt anh chảy xuống, những hạt trân châu tàn nhẫn theo dòng nước rơi xuống......

Tiểu Mễ hít thở, cơn lạnh trong người làm cô không thể hít thở:"Em nói với anh, để em nghe thấy anh nói từ này một lần nữa, thì đừng có làm bạn của em nữa."

..........

.......

"Em không yêu Trịnh Hạo Dương! "

Cô lẩm bẩm, tức giận oán trách.Thật đáng ghét, tại sao cô và Dực lại là hàng xóm của Trịnh Hạo Dương, từ nhỏ đến lớn, anh luôn nhìn chăm chăm vào cô giống hệt như con chim ưng.

Anh ngồi trước máy tính tra tài liệu, nghe thấy tiếng nói c
<<1 ... 1415161718 ... 43>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT30/88