Ring ring
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Tiểu thuyết Sẽ Có Một Thiên Sứ Thay Anh Yêu Em-full

Lượt xem :
iếc hộp buộc một chiếc dây băng lụa kết hình bướm.

Cô đưa cái hộp ra trước mặt anh, mỉm cười nói:

"Chúc anh sinh nhật vui vẻ."

Doãn Đường Diêu đáng nhẽ cố gắng không cười, không muốn cô biết rằng anh chờ đợi món quà này như thế nào, từ nhỏ đến lớn, đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà anh nhận được.Nhưng mà, đợi đến khi anh tự mình nhận ra, anh đã cười đến mức miệng sắp chạm đến tai rồi.

Anh mở hộp quà ra.

Bên trong một cái áo sơ mi yên tĩnh nằm đo, chất liệu bông, màu trắng vô cùng mới và sạch sẽ, có những hoa văn màu tối tinh tế, tỏa ra hương bị dịu dàng thanh lịch.....

..........

.....

"Đoán đi! "Cô để món quà ra sau lưng, cười ha ha ra lệnh cho anh đoán món quà năm nay cô tặng anh là gì.

"Là áo sơ mi trắng."Anh mỉm cười.

"Hả?"Cô sững người, sau đó tức giận giơ nắm đấm lên đánh anh, "đáng ghét! kẻ xấu! Tại sao lại đoán là áo sơ mi trắng, anh đoán là cái khác không được à?Em cũng có thể tặng anh sô cô la, găng tay, thạch trái cây....tại sao lại đoán là áo sơ mi trắng! "

Anh nắm chặt lấy nắm đấm của cô, trong mắt là một nụ cười rạng rỡ:"Bởi vì từ năm mười lăm tuổi, năm nào em tặng anh cũng là áo sơ mi trắng."

Cô sững người.

À, hình như là vậy.

"Nhưng mà, trước đây là vậy, nhưng không có nghĩa là năm nay cũng như vậy! "Cô chum môi lên, "vừa rồi không tính, đoán lại nào! "Nói xong, cô cười tinh quái, rồi ngồi lên sofa bên cạnh anh, hai mắt sáng rực nhìn anh, "Dực, anh đoán năm nay em sẽ tặng anh cái gì?"

"À, sô cô la à?"

"Không phải."Cô lắc đầu.

"Thạch trái cây?"

"Không, phải."Cô lắc đầu đắc ý.

"À, anh biết rồi, thế chắc chắn là găng tay."

"Cũng, không phỉa."Cô thở dài thành tiếng, lắc đầu an ủi, "anh thật ngốc, kết quả bài thi của anh tốt như vậy nhất định là quay cóp phải không?Thật sự không đoán ra món quà là gì à?"

Anh xoa xoa mũi, cười trộm.Thực sự là rất ngốc, cái hộp to như vậy làm sao có thể là thạch trái cây hay là cái khác đây?

"Ừ, đoán không ra."

"Ha ha ha ha, "Cô cười hưng phấn, "Thế có muốn biết bên trong rốt cuộc là cái gì không?"

"Muốn."

"Muốn nhiều như thế nào?"

"Vô cùng muốn."

"Được thôi! Vì hôm nay là sinh nhật anh, cho nên em sẽ mở lòng tốt không hành hạ sự tò mò của anh nữa."Cô đưa hộp quà cho anh, cười lớn, "Em có tốt bụng không?"

"Ha ha, em rất tốt bụng."

"Anh xem món quà đi."Cô chờ đợi anh dùng mười ngón tay dài mở hộp quà, "anh thích không?"

Bên trong là một cái áo sơ mi màu trắng.

"Cái áo này rất đẹp phải không?Khuy áo bằng gỗ, nhìn rất tinh xảo, màu trắng cũng không quá chói mắt, trong cửa hàng nhìn thấy nó là em nghĩ, nếu như Dực mặc nó lên sẽ nhất định vô cùng đẹp! "Cô thở dài hài lòng.

Anh mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chiếc áo, sau đó đặt nó xuống, ôm chặt cô, dịu dàng tựa lên đầu cô:"Cảm ơn em, anh rất thích, thật là một cái áo sơ mi rất đẹp."

"Dực, anh biết không?" rúc người trong lòng anh, cô làm nũng như một con mèo con.

"Hả?"

"Anh là người con trai mặc áo sơ mi trắng phù hợp nhất trên đời này! Một chút tỳ vết cũng không có, trong sạch, hoàn mỹ, khi anh mặc áo sơ mi màu trắng, kể cả chiếc áo sơ mi trắng bình thường nhất, cũng sẽ hoàn hảo như một thiên sứ, "Cô vuốt vuốt tóc, nghi hoặc nói, "Thực ra có lúc em cũng cảm thấy rất kỳ lạ, trên đời này rõ ràng không có người hoàn hảo, nhưng mà tại sao anh lại hoàn hảo đến mức một chút khuyết điểm cũng không có vậy?"

"Cô bé ngốc."Anh mỉm cười.

"Này! Anh dám mắng em! "Cô giơ tay lên đấm anh.

Anh hôn lên trán cô, mái tóc ngắn mềm mại của cô luôn dịu dàng làm lay động trái tim anh, "cô bé ngốc, đó là bởi vì em yêu anh, bởi vì yêu anh, cho nên em không nhìn thấy khuyết điểm của anh."

"Có phải vậy không?"Cô nghĩ một hồi, nhìn anh, hai mắt mở to, "thế trong lòng anh, em có phải hoàn hảo không có khuyết điểm không?"

Anh cười, lắc đầu:"không phải, em rất nhiều khuyết điểm."

Trong giây lát tay đấm, chân đá đều nhằm thẳng vào anh.

Cô nghiến răng dùng sức đánh anh:"Kẻ đáng ghét này! Anh không yêu em nữa à! Đánh chết anh! Đánh chết anh! "

"Em có rất nhiều, rất nhiều khuyết điểm, lười biếng, ích kỷ, không thích học, thiếu kiên nhẫn, hung dữ thích đánh người.....hơn nữa nhiều lúc em vô lý làm cho người khác tức giận, "anh cười nhẹ nhàng, thở dài, "nhưng mà, kể cả như vậy thì anh vẫn yêu em, Tiểu Mễ."

Cô ngơ ngác nghe anh nói.

Tim cô đập "thình thịch", đột nhiên mặt cô đỏ gay, cô lại rúc vào trong lòng anh, ngón tay níu kéo chiếc áo sơ mi trắng của anh, nhẹ nhàng nói:"được rồi, khó nghe lắm."

Hai người yên lặng dựa vào nhau.

Không khí yên lặng dường như đang tỏa hương hoa ngày xuân.

"Sau này mỗi năm em đều tặng anh áo sơ mi trắng nhé?"Cô cười trộm, "Tặng cho đến khi anh thành ông già, tóc bạc trắng đến mức không muốn mặc áo sơ mi trắng nữa, làm cho tất cả những bà già đều ghen tỵ em có một người bạn đời tuyệt vời như vậy."

"Được."

"Hơn nữa, chúng ta giữ lại tất cả những chiếc áo sơ mi trắng này.Mặc dù đều là áo sơ mi trắng, nhưng mà mỗi chiếc đều không giống nhau, sau này không biết chừng có thể làm thành bảo tàng áo sơ mi trắng đấy nhỉ, ha ha, không biết chừng có thể biến thành bảo vật gia truyền đấy! "

"Được! "

"Anh đừng có nghĩ là tặng áo sơ mi trắng làm quà sinh nhật sẽ rất nhẹ nhàng đơn giản nhé! "Cô trừng mắt nhìn anh, "em phải đi qua rất nhiều cửa hàng mới có thể tìm thấy một chiếc áo sơ mi trắng đẹp nhất, cũng rất vất vả đấy."

"Ừ, anh hiểu mà."Anh cười nhẹ.

"Cười cái gì! Anh có điều gì không hài lòng hả?! "Cô hung dữ nhìn anh.

"Anh chỉ nghĩ là....."

"......?"

"Năm sau em có thể tặng anh thêm một món quà nữa không?"

"À?Anh muốn cái gì?"

"Hình như sinh nhật đều phải ăn mỳ trường thọ......"Anh xâu hổ xoa xoa mũi, "Cái đó......"

"Anh nghe ai nói vậy, bánh sinh nhật là được rồi, bây giờ còn ai ăn mỳ trường thọ nữa! "

"Nhưng mà......."

Cô gật đầu:"được rồi được rồi, buổi tối em sẽ mời anh ăn ở cửa hàng."

"Anh muốn em tự tay làm cơ."

"Cái gì! Anh đùa à?"Cô kinh ngạc, "em không biết nấu ăn! "Từ nhỏ đến lơn, nếu như ở bên cạnh anh, tất cả các bữa ăn đều do anh nấu, cô không biết nấu ăn một tý nào.

Anh mỉm cười:"không ngon thì cũng không sao.Tiểu Mễ, anh đột nhiên rất thích mỳ trường thọ do em làm."

"Không! Được! "Cô kiên quyết phản đối.

"Tiểu Mễ......"

"Dực~~~~~"Cô nũng nịu nói, "Tiểu Mễ thích nhất là món ăn Dực nấu, tài nghệ nấu ăn của Dực là số một thiên hạ, mỗi lần ăn món ăn mà Dực nấu cho Tiểu Mễ rất hạnh phúc~~~~Tiểu Mễ cả đời này đều không muốn xuống bếp, Tiểu Mễ cả đời này đều muốn Dực chiều chuộng~~~~"

Anh không nhịn được cười.

"Được không~~~~~Tiểu Mễ rất lười rất xấu xa, nhưng mà Dực rất cưng chiều Tiểu Mễ, sau đó Tiểu Mễ sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, rất hạnh phúc~~~~Dực~~~~"

"Được."Anh mỉm cười cốc cốc vào đầu cô, "Tiểu Mễ là kẻ lười nhất thế giới, Dực vẫn yêu Tiểu Mễ nhất."

Cô vui vẻ hôn một cái lên má anh:"thế quà sinh nhật chỉ cần áo sơ mi trắng là đủ rồi nhé! "

"Được."

"Wow! Dực thật là người tốt nhất thế giới! "Cô hưng phấn.

......

..........

Chiếc đồng hồ treo tường vẫn yên yên lặng lặng chạy.

Doãn Đường Diêu cầm chiếc áo sơ mi trắng trong hộp ra, tò mò hỏi:"Tại sao lại là áo sơ mi trắng?"Anh rất ít khi mặc áo sơ mi, cảm thấy áo phông vẫn thoải mái hơn.

"Bởi vì anh mặc áo sơ mi trắng sẽ là người đẹp trai nhất trên thế giới."Tiểu Mễ mỉm cười nói với anh.

"Thế à?"

"Vâng! "Cô dùng sức gật đầu, đôi mắt sáng rực nhìn anh, "Mặc thử đi xem thế nào?"

Doãn Đường Diêu do dự, rồi đứng dậy, rồi mặc chiếc áo sơ mi trắng ra ngoài chiếc áo phông màu đen.Mái tóc ngắn màu nâu, hỗn loạn nhưng rất phong độ, chiếc khuyên mũi tỏa ánh sáng lấp lánh của kim cương, môi anh nở một nụ cười hạnh phúc, nụ cười đó giống như một đứa trẻ được mặc quần áo mới ngày tết.

"Đẹp không?"

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

"Không đẹp à?"Nhìn cô đột nhiên như người câm, trong phòng khách lại không có gương, anh không giấu được vẻ lo lắng.

Cô vẫn ngơ ngác nhìn anh, hình như có vẻ khong hề nghe thấy anh nói gì cả.

"Mẹ kiếp! "Doãn Đường Diêu phẫn nộ cởi chiếc áo ra, kể cả không đẹp thì cũng không cần phải tỏ ra đần mặt như vậy chứ!

"Đẹp...."

Giọng nói của cô như thở dài.

".....?" Đôi tay cởi áo của anh yên lặng ở giữa chừng.

"Thật sự rất đẹp, "Cô cười hài lòng, đôi mắt cong cong như trăng non, "Anh mặc cái áo, đẹp như một thiên sứ."

"Đang lừa tôi hả?! "Anh hung dữ nói, làm gì dễ bị lừa như thế, vừa rồi cô biểu cảm kỳ lạ như vậy.

Cô nhảy lên, xông ra trước mặt anh, hưng phấn nói với anh:"Sau này mỗi ngày anh đều mặc áo sơ mi trắng được không?Thật sự rất đẹp mà! "

"Không."Anh giận dữ nói.

"Hả?Tại sao?"Cô cầm lấy cánh tay anh lắc lắc, nài nỉ, "mặc áo sơ mi trắng đi, rất đẹp mà, đẹp đến mức làm cho mọi người đều nín thở."

"Mặc áo sơ mi không thoải mái."Thật là, mặc áo phông vẫn thoải mái hơn.

"Quen rồi thì sẽ thoải mái mà, "cô cố gắng lắc tay anh, khổ sở nài nỉ, "mặc đi mặc đi, năn nỉ anh đấy."

"Thật là đẹp như vậy à?"Anh đắc ý hỏi.

"Em thề! "Tiểu Mễ giơ tay phải lên, nghiêm túc nói, "Bất kể anh biến thành như thế nào, cũng là người mặc áo sơ mi trắng đẹp nhất trên thế giới! "

"Được rồi, biết rồi."Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn bàn tay cô đang để trên cánh tay anh, "Còn không bỏ tay cô ra, làm cái áo sơ mi của tôi nhàu nát rồi! "

"Vâng."

Tiểu Mễ xấu hổ, vội vàng rút tay lại.

Anh ngồi trên ghế sofa, cởi chiếc áo sơ mi ra, dịu dàng dùng tay vuốt phẳng chỗ bị tay cô làm nhàu, chao ôi, có một chút nhàu nát rồi.

"Này! Sao lại mạnh tay như vậy! "Anh tức giận hét lên, "cái áo bị nhàu nát thì làm thế nào?! "

Cô giật mình, rồi nhẹ nhàng an ủi:"không sao đâu, là một chút là phẳng lại ngay."

"Sao lại 'không sao đâu' ! Đây là quà sinh nhật của tôi! Đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà tôi nhận được! Làm sao có thể......."Nói rồi, anh đột nhiên ngậm miệng lại, hai môi mím chặt.

Phòng khách đột nhiên trở nên yên lặng.

Doãn Đường Diêu không nói gì nữa, anh im lặng, ngón tay vô ý thức nhẹ nhàng vuốt lên chiếc áo sơ mi trắng.

"Này."

Tiểu Mễ cúi xuống dưới mặt anh nhìn trộm.

Khuôn mặt anh hằm hằm.

"Đây là món quà sinh nhật đầu tiên của anh à?Cô tò mò hỏi, "Tại sao vậy?Trước đây anh chưa từng tổ chức sinh nhật bao giờ à?"

Anh vẫn im lặng.

"À, đúng rồi, anh cũng chưa từng nói với em hôm nay là sinh nhật anh, chỉ là em tình cờ biết được thôi.À, có phải là anh xấu hổ, xấu hổ nói với người khác ngày sinh nhật của mình, cho nên không có ai chúc mừng anh?Ha ha."Cô thậm thụt, quen biết Do
<<1 ... 2122232425 ... 43>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT1310/14075