Teya Salat
XEMMIENPHI.WAP.SH
wap giải trí miễn phí
Update hình ảnh người đẹp 2015
Tiểu thuyết tình yêu cảm động

Truyện nhiều tập - Sự chờ đợi của lương thần - phần 1

Lượt xem :
hông tối lắm, trên nền đường xi măng màu xám, lờ mờ đổ bóng những cây ngô đồng, cao lớn nhấp nhoáng.
Một cơn gió lạnh thổi đến, Lương Thần vòng tay trước ngực so vai. Diệc Phong nhìn cô, nói: “Lên xe, tôi đưa em về”. Vừa dứt lời, anh đã đến bên chiếc xe của mình. Lương Thần biết giờ này rât khó bắt xe, nhưng vẫn lắc đầu: “ Không cần.”
Cô vẫn đứng yên, Diệc Phong cũng dừng lại, đứng dựa vào xe, không nhìn cô, anh lặng lẽ lấy trong túi áo hộp thuốc lá và bật lửa châm một điếu, chậm rãi hít một hơi.
Làn khói nhạt tan dần trong màn sương mỏng, khuôn mặt Diệc Phong bị khuất trong màn sương đó, dường như nhìn không rõ. Khoảng cách mấy bước chân, Lương Thần chỉ cảm thấy trong đôi mắt hơi cúi xuống ấy dường như vẫn là ánh mắt lấp lánh mà cô từng biết.
Trước mặt là đường cái lớn, thỉnh thoảng có xe hơi lướt qua, Lương Thần đột nhiên nghĩ lại cảnh tượng trên bàn tiệc đưa mắt quan sát người đứng trước mặt rồi quả quyết bước tới, nói: “Lái xe sai khi uống rượu sẽ bị phạt rất nặng”, nói xong, cô chìa tay ra: “Để tôi lái”.
Diệc Phong ngẩng đầu nhìn cô: “Em có bằng lái chứ?”. Lời nói thoảng qua, anh có vẻ chưa tin.
Chỉ là cái bằng lái xe, có gì đâu! Lương Thần nhìn anh không trả lời, tuy nhiên cô cũng bắt đầu thấy lo lắng. Bởi vì mặc dù cô đã có bằng hai năm rồi, nhưng cơ hội lái xe thực sự rất ít, lần cầm vô lăng gần nhất cũng đã hơn một năm. Nhưng cô không còn cơ hội để rút lại nữa rồi, một giây sau chìa khoá xe đã ở trong tay cô.
******
Thực ra Diệc Phong uống không nhiều, dù nồng độ rượu khá cao nhưng lái xe trở về nhà an toàn hoàn toàn không thành vấn đề đối với anh. Tuy nhiên, bây giờ …bây giờ anh đang điềm nhiên ngồi ở vị trí cạnh tay lái, nhìn chiếc xe Porsche của mình bị từng chiếc xe khác vượt qua.
Trong khi nhìn về phía trước, mắt anh vẫn để ý đến người bên cạnh đang chăm chú vào tay lái. Có lẽ cô chưa bao giờ lái xe, mặc dù đường phẳng, xe cộ không đông, nhưng vẻ mặt căng thẳng của cô không hợp chút nào với tình trạng giao thông trước mặt. Mặc dù chiếc xe Porsche của anh không phải là xe đua, nhưng đi như thế này có thể nói là tốc độ rùa, lại thêm quá nhiều ngã tư, xe của anh luôn bị những chiếc xe khác chen ngang và mất khá nhiều thời gian cho đèn xanh đèn đỏ. Dù vậy, anh vẫn tỏ ra bình thường, đổi lại tư thế ngồi một tay chống lên trán thư giãn, thỉnh thoảng gần đến chỗ ngoặt mới chỉ dẫn.
Lộ trình chỉ khoảng hai mươi phút, Lương Thần phải mất hơn nửa tiếng mới tới nơi. Trên đường đi, theo chỉ dẫn của Diệc Phong, cô lòng vòng qua nửa thành phố, cuối cùng cũng đến được chỗ ở của anh.
******
Xe dừng, Diệc Phong chưa vội ngồi xuống ngay, quay sang hỏi: “Em có biết quay về như thế nào không?”
Quay về? Chẳng phải cứ theo đường cũ sao? Lương Thần không kịp suy nghĩ liền gật đầu.
“Em chắc chứ?”
Trong xe bị khuất ánh đèn nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt giễu cợt của anh. Khoảng cách gần đến nỗi Lương Thần bỗng thấy hoang sợ. Một lúc sau cô mới định thần trở lại, nhưng cảm thấy câu hỏi của anh có dụng ý nên bắt đầu hình dung chặng đường về.
Không đúng! Lương Thần thầm kêu lên.
Đường đi hoàn toàn do Diệc Phong chỉ dẫn, còn cô chỉ chăm chú vào tay lái, lại thêm có một đoạn đường đang sửa muốn vào khu chung cư này phải đi qua đường vòng. Lúc trước, cô hoàn toàn không nhớ rẽ phải hay rẽ trái.
Thực ra tất cả những chi tiết đó đều không quan trọng cái chính là từ nhỏ, khả năng nhận biết phương hướng của cô đã rất kém. Năm xưa ở trường, trên những con đường bàn cờ chằng chịt, cô không ít lần bị lạc đường. Diệc Phong cũng nhiều lần giễu cô kém cỏi trong nhận biết phương hướng.
Lương Thần dù vắt óc vẫn không sao nhớ được đi qua đoạn đường vòng khúc khuỷu ấy như thế nào, nói chi cả chặng đường về. Cô thất vọng, cố nén tiếng thở dài, cuối cùng cũng hiểu dụng ý câu hỏi của Diệc Phong.
Nhưng…. Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào để có thể quay về nhà?
Diệc Phong nhận ra vẻ lúng túng của cô nhưng anh vẫn ngồi yên không có phản ứng gì.
Cấp bằng lái cho người mù tịt về phương hướng thật rắc rối!
******
Đèn xe chưa tắt, Lương Thần vẫn ngồi ngây người sai tay lái. Trời đã tối hẳn, những ngọn đèn sau lùm cây bên đường toả ánh sáng dịu nhạt, qua chao đèn thuỷ tinh, ánh sáng càng thêm yếu ớt. Diệc Phong giơ tay ấn nút cửa xe, cửa kính từ từ hạ xuống, một làn gió lạnh ùa vào. Gió luồn qua cổ Lương Thần trở nên tỉnh táo, cô liếc sang bên thấy một đốm lửa loé sáng, Diệc Phong đang cúi đầu, một điếu thuốc nữa vừa được châm.
Đây là lần thứ 2 cô nhìn thấy anh hút thuốc. Trước đây hồi còn học ở trường, đa số bọn con trai đều hút thuốc uống rượu, nhưng Diệc Phong thì không, ngón tay cổ áo vẫn sạch tinh không ám mùi thuốc lá.
Nhưng bây giờ, động tác của anh xem ra khá sành sỏi.
Trong xe khá thông gió, khói thuốc vì vậy tan rất nhanh. Những căn hộ xung quanh đều sáng đèn, nhưng đường phố rất yên tĩnh, Lương Thần cứ ngồi như vậy, trong khi cố hình dung đường về, một ý nghĩ khác chợt loé lên, vào lúc đêm khuya như thế này, ngồi trong xe cùng với Diệc Phong quả là chuyện khó xử.
Cuối cùng cô nói nhỏ: “Tôi bắt taxi về”, đồng thời mở cửa xe bước ra.
Diệc Phong liếc nhìn cô, không ngăn cản, chỉ nói bằng một giọng bình thường: “Taxi ở đây hình như khó bắt”.
“Vậy thì đi xe buýt?” cô khoanh tay trước ngực, bắt đầu cảm thấy hơi lạnh.
“Không ổn!”
“Tại sao?’
Chợt nghĩ ra, cô thấy mình quá ngốc. Đây là khu chung cư cao cấp, những người sống ở đây đa số đều có xe riêng, cần gì phải lãng phí một tuyến xe buýt qua đây? Vả lại, đoạn đường này, ngoài xe riêng, cô chưa hề thấy phương tiện giao thông nào khác.
Người phụ nữ đứng bên ngoài xe liên tục đổi chân một cách nôn nóng, qua cửa kính, người trong xe vẫn theo dõi cọ với vẻ bình thản, nhưng ánh mắt lộ vẻ u ám.
Chẳng lẽ cô nghĩ anh muốn cô về thật ư? Hay cô cảm thấy ở bên anh là vô nghĩa?
Yên lặng một lát, Diệc Phong chậm rãi nói: “Tôi đưa em về”. Vẫn cái nhìn hững hờ.
*********
Đã sớm biết kết cục là như thế, sao lúc trước còn băn khoăn?
Ngồi cạnh tay lái nhìn Diệc Phong điều khiển chiếc xe một cách thành thạo, anh xoay nhẹ vô lăng, chiếc xe nhanh chóng ra khỏi khu chugn cư rẽ vào con đường lớn, cô thầm nghĩ sự lo lắng của mình lúc ở bàn tiệc là vô ích. Anh bây giờ, dù về mặt nào cũng tuyệt đối không giống một người lái xe sau khi uống rượu.
Lương Thần nói địa chỉ căn hộ của mình, nhưng khi đi được nửa đường, chiếc xe đột nhiên chuyển hướng đến một khu sầm uất, nhanh chóng tiến vào một bãi đỗ nào đó.
“Tôi đói rồi”, xe vừa dừng, Diệc Phong nói, nhanh nhẹn bước ra.
Dù trong lòng đầy hồ nghi, nhưng trước khi cô kịp mở miệng hỏi thì chiếc xe đã dừng lại, Lương Thần đàng lặng lẽ đi theo anh.

Những người yêu nhau, sau khi chia tay, ngay cả làm bạn bè cũng không thể.
Mặc dù có người phục vụ dẫn đường nhưng Diệc Phong rõ ràng tỏ ra rất thông thạo. Lương Thần ngồi một bên, lòng băn khoăn, anh mới về chưa được bao lâu, sao lại biết hết mọi thay đổi lớn nhỏ của thành phố này?
Lúc này, nhà hàng vẫn còn vài người khách. Họ chọn một vị trí đã được thu dọn sát cửa sổ lớn, từ vị trí này trên tầng bảy có thể nhìn thấy khung cảnh tráng lệ của thành phố ban đêm.
Khi Diệc Phong xem thực đơn, Lương Thần chỉ ngồi yên lặng. Cô biết trong bữa tiệc chiêu đãi buổi chiều, ngoài uống rượu, anh không ăn gì hết, còn cô cũng không biết mùi vị thức ăn ra sao, tâm trạng bất an nên cô cũng chẳng ăn được gì. Bây giờ, mới nhìn thấy thực đơn, cô đã cảm thấy muốn ăn.
Món cháo tôm được chế biến công phu, đựng trong chiếc bát sành kiểu cổ, nổi lên những vụn tôm màu hồng nhạt, thơm phức.
Diệc Phong đặt bát cháo trước mặt cô. Cô ngẩng đầu khẽ nói: “Cảm ơn!”
Cô cúi đầu ăn, bỗng nhớ lại lần đầu tiên họ ăn cùng nhau như bây giờ, nhưng hình như chuyện đó đã trở nên quá xa xôi.
Diệc Phong cũng không nói, thỉnh thoảng liếc nhìn người trước mặt. Cô vẫn như trước, khi ăn rất chăm chú, nét mặt vẫn tự nhiên, dịu dàng, ngay cả vẻ kiêu sa thường ngày cũng không còn. Lúc này cũng thế. Cô cũng cúi đầu, mắt nhìn xuống, hàng mi dày, cong khẽ động đậy, để lại bóng rợp mờ trên sống mũi thẳng thanh tú.
Khách những bàn xung quanh đều từng đôi từng cặp, thỉnh thoảng họ còn khe khẽ nói chuyện, trông rất thân mật âu yếm. Chỉ có bàn của hai người, không khí dường như đóng băng: Không nghiêng đầu nói chuyện, không nhìn vào mắt nhau, hoàn toàn lạc lõng trong khung cảnh lãng mạn nơi này.
Từ túi áo của Lăng Diệc Phong phát ra những âm thanh vui nhộn, Lương Thần ngẩng đầu, cảm thấy cổ như cứng lại, bầu không khí đóng băng như nở ra. Diệc Phong nghe điện thoại, mới nói được vài câu thì đã nghe thấy tiếng tít dài. Thì ra hết pin, máy tự động tắt.
“Có quan trọng không, anh dùng điện thoại của tôi”. Lương Thần nhìn người đang cau mày nhìn chiếc điện thoại trong tay, đưa cho anh điện thoại của mình một cách tự nhiên.
Thực ra Diệc Phong cũng không có chuyện gì quan trọng, anh nhìn cô, nhưng vẫn đón chiếc điện thoại, đứng dậy đi ra ngoài.
Lát sau, anh trở vào, trong tay cầm chiếc điện thoại màu hồng kiểu của phụ nữ, chưa kịp đưa trả lại Lương Thần thì điện thoại đổ chuông. Ngay sau đó là một giọng đàn ông rất sôi nổi thân mật.
“Cám ơn”, trả điện thoại cho Lương Thần, Diệc Phong ngồi vào chỗ của mình.
Người gọi tới là đàn ông!

Trong điện thoại Diệp Tử Tinh xin lỗi mãi, anh bảo công việc ở công ty vừa rồi mới kết thúc, anh lại hỏi Lương Thần đã ăn cơm chưa, bây giờ đang ở đâu. Lương Thần nghiêng đầu, nhìn dòng xe như nước chảy bên dưới, thận trọng trả lời từng câu hỏi. Nghe xogn điện thoại, khi quay đầu lại, cô ngạc nhiên thấy Lăng Diệc Phong đã gọi người phục vụ thanh toán từ lúc nào.
“Đi thôi” Lăng Điệc Phong đứng lên, dường như có một luồng khí lạnh toả ra từ thân hình cao lớn đó.
Lương Thần không nén nổi tiếng thở dài, bỗng cảm thấy trong lòng dâng lên một sư mệt mỏi vô cớ.
Có lẽ, những người yêu nhau, sau khi chia tay, ngay cả làm bạn của nhau cũng không thể.

Cả hai yên lặng suốt chặng đường, bầu không khí trong xe cũng lạnh như băng.
Khi qua cầu vượt, đèn đường và xe cộ vun vút bị bỏ lại phía sau, Lương Thần nắm chặt dây an toàn, nét mặt căng thẳng, cô cảm thấy mình như đang ở trong một cảnh rượt đuổi gay cấn vẫn thường thấy trong những bộ phim của Hollywood. Cô chợt hối hận, biết thế này cô thà về một mình còn hơn.
Khá vất vả mới về được đến nhà, từ trong xe bước ra, cô cảm thấy chóng mặt, dầu váng vất. Cố đứng vững trên đôi giày cao gót, cô chưa kịp nói gì thì tiếng động cơ đã dội lên, chiếc Porsche sang trọng lướt qua, đèn hậu nhấp nháy, chiếc xe màu đen phút chốc đã khuất sau chỗ rẽ.
Lương Thần đứng ngây người, câu cảm ơn khách sáo vẫn chưa kịp nói ra. Trong đầu cô giờ đây chất đầy hình ảnh khuôn mặt nhìn nghiêng khắc nghiệt của Lăng Diệc Phong. Hai lần gặp lại, hình như mỗi lần tình hình càng trở nên xấu hơn, không hiểu sao cô chợt nhớ đến câu người ta thường nói: Gặp mặt không bằng hoài nhớ.
Nhưng trong thời gian xa cách, anh có nhớ đến cô không?
Hay là giữa họ, ngay cả nhớ đến nhau cũng đã trở thành xa xỉ?
Cuối tuần, Lương Thần và Đường Mật cùng đi shopping chợt có điện thoại của Chu Bảo Lâm nói muốn nhờ họ xem giúp mấy bộ quần áo, vậy là cả ba người hẹn gặp nhau ở trung tâm thương mại.
Vào ngày nghỉ, Lương Thần thường ăn vận khá thoải mái, áo ngắn quần âu, không trang
<<1 ... 56789>>
QUAY LẠI
Bài viết liên quan !
Tải game android iphone ipad, Truyện ngắn tình yêu
Từ khóa Google : ,,
C-STAT8/237